Vòng Xoáy Tội Ác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 10 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
32

❊ ❊ ❊

Một chiếc lá vàng tươi lửng lờ rơi xuống từ một cành cây trên cao, chậm rãi xoay tròn trong cơn gió mùa thu. David Loogan dõi theo chiếc lá, ở giây cuối cùng, anh vươn tay ra và bắt lấy nó.

Từ ngọn đồi bên bìa rừng, anh có thể nhìn thấy ngôi nhà của Kristoll: các đường thẳng trên mái nhà lát đá, những cửa sổ rộng, con đường lát đá vụn dẫn tới cửa trước. Anh quan sát đám khách khứa tới đó. Đầu tiên là Nathan Hideaway, rồi đến Casimir Hifflyn và Bridget Shellcross cùng tới trên chiếc Lexus của Hifflyn. Sandy Vogel có mặt sau cùng, đỗ chiếc xe van loại nhỏ cách các xe khác một quãng. Laura Kristoll ra tận cửa đón từng người.

Loogan chậm rãi quay tròn cuống của chiếc lá giữa ngón cái và ngón trỏ. Anh dừng xe cạnh một con đường không trải nhựa cách đó một dặm. Anh để xe lại đó và đi bộ lên sườn đồi rồi xuyên qua rừng. Một lúc sau, anh tới con đường mòn quen thuộc anh cùng Tom đã từng đi đường này xuống chỗ bờ sông. Anh lần theo con đường tới sân sau nhà Kristoll, sau đó vòng ra mặt trước.

Suốt đêm ở nhà nghỉ tại Okemos, anh ngủ không được ngon giấc. Những giấc mơ thật kinh khủng. Một lần anh thấy mình đứng ngập tới vai trong huyệt chôn Sean Wrentmore, giơ khẩu súng lục của anh ta lên dưới ánh trăng.

Giờ anh dựa lưng vào một thân cây bu lô, nhìn cửa trước nhà Kristoll mở ra. Anh thầm mong Sandy Vogel sẽ ra về đầu tiên. Cô ta là người ngoài, nhân viên quèn thôi. Bốn người kia mới là bạn bè thân thiết với nhau.

Anh đã đúng. Sandy bước ra ngoài, Laura vẫy chào từ biệt cô rồi quay vào nhà. Sandy khoác trên mình chiếc áo màu xanh dương, đi trên con đường trải đá vụn và chui vào xe.

Loogan đợi đến khi cô đi khuất rồi nhanh chóng tới cửa trước căn nhà. Anh vặn nắm đấm cửa rồi lẻn vào trong nhà, đi qua tiền sảnh, vào tới phòng khách. Anh nghe thấy có tiếng nói từ phòng trong. Sau đó anh đi qua phòng làm việc của Tom, ở đó chẳng có ai. Anh rẽ phải ở chân cầu thang và vào phòng ăn. Khi đó Casimir Hifflyn đang đi qua cửa. Anh ta nhìn thấy Loogan và đứng khựng lại.

Loogan nở một nụ cười thân thiện. “Đừng về vội thế chứ, Cass?” Anh nói. “Anh chưa về được đâu. Tôi vừa mới đến mà.”

Những bức rèm cửa phòng ăn đều được mở ra và qua các cửa sổ kính, thảm lá thu hiện lên rõ mồn một như bức tranh với những nét chấm phá màu cam, vàng và đỏ. Bát đĩa của bữa trưa đã được cất gọn trong tủ, trên bàn đặt một chồng giấy nhỏ và các ấn bản Gray Streets mới nhất.

“Đừng có đứng dậy,” Loogan nói. Nhưng muộn mất rồi. Laura chạy tới ôm chầm lấy anh. Anh cảm nhận được những ngón tay cô chạm lên da đầu nhẵn thín của anh. “David, anh ổn cả chứ?” Cô thì thầm.

Nathan Hideaway thì vỗ vai anh. “Anh chàng Loogan phi thường của chúng ta đây,” ông ta nói.

“Chúng tôi đang nhắc tới anh đấy,” Hifflyn nói, “Chúng tôi tự hỏi David Loogan đang ở đâu. Rồi sau đó là làm sao tìm được ai để thay thế anh.”

“Đừng kể cho anh ấy chuyện đó,” Bridget Shellcross nói, “Giờ anh ấy đã trở lại, chúng ta đâu cần ai thay thế nữa.” Cô ta kiểng chân hôn lên má anh. “Chúng tôi đang tán gẫu với nhau chuyện này kì cục đến mức nào rằng ai đó có thể tin rằng anh đã đâm Michael Beccanti.”

“Dĩ nhiên, đúng là vớ vẩn,” Laura nói.

“Nhưng giờ anh đã trở lại đây,” Bridger nói. “Tôi hi vọng thế có nghĩa là anh đã được minh oan.”

“Tôi e là chưa.”

“Thật là vô lý,” Hideaway nói. “Chúng tôi sẽ kiếm cho cậu một luật sư, ai đó biết cách làm việc với cảnh sát.”

“Nate nói đúng đấy,” Hifflyn nói. “Laura này, sao cô không gọi cho Rex Chatterjee nhỉ?”

“Tôi không đến đây vì cần luật sư,” Loogan nói. “Chúng ta ngồi xuống đã.”

Laura chạm tay mình vào tay anh. “David, để em gọi cho ông ta nhé.”

“Tôi không có nhiều thời gian,” Loogan nói. “Xe tôi được đỗ gần đây. Nếu cảnh sát nhìn thấy, họ sẽ đoán ra tôi đang ở đâu. Nhưng giờ còn điều này…”

Hideaway cắt ngang: “Vớ vẩn quá. Sao cứ phải trốn chui trốn lủi như tội phạm thế.”

“Có điều này tôi phải nói với các vị,” Loogan nói. “Đó là lí do duy nhất mà tôi tới đây, để cảnh báo mọi người.”

Anh kéo một chiếc ghế gỗ cạnh bàn và ngồi xuống. Mọi người cũng làm theo, quay trở lại chỗ ngồi.

“Anh muốn cảnh báo chúng tôi?” Casimir Hifflyn hỏi, “Anh đang nói về chuyện gì?”

“Tôi muốn nói về những sự việc rành rành trong hai tuần qua. Tom, Adrian Tully, Michael Beccanti. Có kẻ đang lần lượt tìm giết những người làm việc ở tòa soạn Gray Streets.”

Loogan cúi mặt xuống khi nói câu này, giờ anh ngẩng lên và thấy cặp mắt xanh của Laura đang nhìn mình chăm chú.

“Tôi không tin chuyện này chỉ tới đây là kết thúc,” anh nói. “Tất cả chúng ta đều đang gặp nguy hiểm.” Anh lừ mắt nhìn khắp lượt mọi người quanh bàn. “Cảnh sát đang đi chệch hướng. Họ bị cuốn theo vụ Sean Wrentmore. Ban đầu tôi cũng tưởng anh ta là một phần của vụ này. Nhưng tôi đã nhầm. Wrentmore là một vụ việc riêng lẻ. Adrian Tully đã giết anh ta, rồi Tom lo xóa dấu vết. Nhưng cái chết của Wrentmore chẳng dính líu gì đến vụ sát hại ba người kia: Tom, Tully và Beccanti. Cả ba đều đã bị giết bởi cùng một người, và giờ không ai nghi ngờ kẻ đó cả.”

Hideaway cất lời: “Có phải anh đang nói rằng mình biết kẻ đó là ai?”

“Phải,” Loogan nói. “Tôi đã tìm ra kẻ đó hôm qua.”

Anh ngừng lại, chờ đợi ai đó hỏi cái câu hiển nhiên nhất.

Laura khẩn nài: “Ai thế?”

Loogan quay lại phía cô. “Chính là người em vừa mời ăn trưa cùng,” anh nói.

Chiếc ghế Hifflyn ngồi kêu cọt kẹt khi anh ta rướn người ra trước. “Như vậy thật là bất kính, anh Loogan ạ. Ám chỉ một trong số chúng tôi đã giết người.”

“Không đâu,” Loogan nói, khoát tay phủ nhận. “Không phải một trong số các vị ngồi đây đâu. Đó là Sandy Vogel.”

Mọi người nhìn nhau, ngoái đầu hết bên nọ tới bên kia. Những nụ cười nở ra tỏ vẻ thông cảm. Hifflyn định nói, nhưng Bridget Shellcross đã nói trước.

“Chúng tôi không thể tin Sandy Vogel là kẻ giết người hàng loạt được.”

“Tôi biết chuyện này nghe có vẻ điên rồ,” Loogan nói.

“Các con của Sandy giờ đã trưởng thành rồi,” Hifflyn nói.

“Vào đêm Tom chết,” Loogan nói nghiêm trang, “trong văn phòng chỉ có mình anh ấy và Sandy Vogel. Như mọi người đều biết cô ta là người cuối cùng nhìn thấy anh ấy còn sống.”

Laura nhăn mặt. “Cô ấy về lúc năm giờ mà. Mãi tới sau bảy giờ Tom mới chết.”

“Cô ấy khai rằng mình đã rời văn phòng lúc năm giờ. Tôi không chắc cảnh sát bận tâm đến chuyện kiểm tra chứng cứ ngoại phạm của cô ta,” Loogan nhún vai. “Giờ đến vụ Adrian Tully. Ai đó đã thuyết phục cậu ta lái xe tới cánh đồng ngô giữa đêm khuya. Sandy Vogel là một cô gái xinh đẹp. Tôi không cho là cô ta gặp khó khăn gì khi dụ cậu ta tới nơi hẻo lánh đó.”

“Lập luận kém thuyết phục quá,” Nathan Hideaway nói. “Cô ta có thể dụ cậu ta ra đó không có nghĩa là cô ấy thực sự làm vậy.”

Loogan vẫn nói tiếp như thể chưa nghe thấy Hideaway nói gì. “Sau đó tới lượt Michael Beccanti. Vụ này rất chắc chắn vì Sandy có động cơ để giết Michael Beccanti, một trong những động cơ giết người cổ xưa nhất trên đời. Họ yêu nhau, và rồi anh ta bỏ đi với người phụ nữ khác.”

“Tôi thừa nhận những gì mình nói về Tom và Tully chỉ là phỏng đoán,” anh nói, “Nhưng cuộc tình giữa Sandy và Beccanti là có thật. Tôi tới văn phòng tòa soạn Gray Streets tối qua và lục tìm trên máy tính của Sandy. Chứng cứ nằm đó rành rành. Tom đã từng kể với tôi anh ấy gặp Beccanti trong hoàn cảnh nào. Lúc đó Beccanti đang ngồi tù, anh ấy gửi một lá thư ái mộ tới tòa báo, và rồi gửi truyện ngắn. Sandy xử lý tất cả thư từ của Tom. Đến một lúc nào đó cô ta khơi lên mối quan hệ với Beccanti. Tất cả đều được lưu trong máy tính của cô ta: những lá thư viết cho anh ta khi anh ta còn ngồi tù, rồi trao đổi qua e-mail sau khi anh ta ra tù.”

Loogan nhìn quanh bàn tới Hideaway ngồi bên trái, Laura phía đối diện, Bridget và Hifflyn bên phải. Họ đều chăm chú lắng nghe anh. Anh khoan thai đút tay vào túi áo da. Ống xịt hơi cay vẫn nằm đó, cùng với chiếc USB của Sean Wrentmore. Anh sắp phải dùng tới chúng.

“Hai người chuyển sang quan hệ cả về thể xác sau khi Beccanti ra tù,” anh nói, “Các e-mail đều ghi rõ ràng. Nhưng dần dần mọi chuyện chuyển biến xấu đi. Sandy bắt đầu nghi ngờ Beccanti đang hẹn hò với người khác. Đầu tiên anh ta phủ nhận, nhưng cô ta không chịu bỏ qua. Cuối cùng anh ta thú nhận chuyện đó. Anh ta đã hẹn hò với một phụ nữ tên là Karen, quan hệ khá nồng nàn. Vậy là anh ta chia tay Sandy.”

Loogan rút tay khỏi túi áo khoác và đặt lên bàn chiếc USB và bình xịt hơi cay nằm gọn trong bàn tay anh.

“Cô ta đã rất đau khổ,” anh nói. “Cô ta thực sự nổi giận khi biết được Karen là một phụ nữ trẻ hơn mình nhiều, Beccanti đã làm cô gái kia có thai. Sandy cảm thấy bị phản bội. Cô ta viết cho anh ta một lá thư dài. Ngôn từ trong thư rất rõ ràng. ‘Anh đã khiến tôi tổn thương’, cô ta viết, ‘Chẳng kém gì một nhát dao’.”

Bridget Shellcross ném cho anh một cái nhìn nghi ngờ. “Đấy là bằng chứng của anh à? Vì thế mà anh đoán cô ấy đã đâm anh ta?”

“Nếu ai có lời giải thích nào hợp lý hơn, tôi săn sàng nghe đây.”

“Coi nào, anh Loogan,” Hideaway nói. “Sandy đâu phải một sát thủ được đào tạo bài bản. Cô ta chỉ là thư kí thôi mà.”

“Giờ đúng là cô ta chỉ là một thư kí,” Loogan thừa nhận. “Nhưng ai biết được trước kia cô ta làm gì? Đặc nhiệm lính thủy đánh bộ, hay diễn viên đóng thế ở Hollywood? Chúng ta biết gì về quá khứ của cô ta cơ chứ?”

Hifflyn dựa lưng vào ghế và khoanh tay trước ngực. “Ngay cả khi cô ấy có đầy đủ động cơ giết Beccanti,” anh ta nói, “Tại sao cô ta phải giết cả Tom, hay Adrian Tully?”

“Chỗ đó mới tài tình,” Loogan nói. “Tôi nghĩ cô ta đã lên kế hoạch rất kĩ càng. Cô ta giữ kín mối tình với Beccanti. Nhưng cô ta không chắc Beccanti có thể kể chuyện đó với ai. Sớm muộn gì ai đó cũng nhận ra mối quan hệ giữa họ. Nếu giờ anh ta chết, chắc chắn cô ta sẽ là kẻ bị tình nghi. Vậy nên cô ta mới tìm cách ngụy trang tội ác của mình khiến cho chúng trông có vẻ như một phần của vụ giết người hàng loạt.”

Loogan với lấy lọ muối và đặt nó trên bàn trước mặt anh. Anh dựng chiếc USB bên cạnh nó, rồi tới ống xịt hơi cay.

Anh lần lượt chỉ vào từng món đồ. “Đầu tiên là Tom,” anh nói. “Sau đó là Tully. Cô ta không có bất cứ động cơ nào để giết họ, thế nên không ai nghi ngờ cả. Sau cùng thời cơ đã chín muồi để theo đuổi mục tiêu thực sự Beccanti. Cũng sẽ chẳng có ai nghi ngờ cô ta trong vụ này.”

Anh ngừng lại và nhìn bình xịt hơi cay như thể đây là lần đầu anh nhìn thấy nó. Anh cầm nó lên và nở một nụ cười hiền lành.

“Tôi cầm theo vật này đề phòng ai đó trong số các vị cảm thấy muốn bắt tôi giao cho cảnh sát. Nhưng các vị đều là người biết cư xử. Đáng ra tôi phải biết trước là đằng nào cũng chẳng cần dùng đến nó.”

Anh lại bỏ bình xịt vào túi áo khoác, sau đó cầm chiếc USB lên.

“Đây là thứ Beccanti đã tìm thấy trong căn hộ của Sean Wrentmore. Tôi vẫn không biết trong này có gì - nó được khóa bằng mật mã. Cũng chẳng sao. Nó chỉ là vật dùng để đánh lạc hướng,” anh bỏ chiếc USB vào túi. “Như tôi đã nói, cái chết của Wrentmore chẳng dính líu gì tới ba vụ sát hại kia.”

Laura nhìn anh chằm chằm từ đầu bàn bên kia. ”David, anh thực sự cho rằng chúng tôi sẽ tin chuyện này - kịch bản điên rồ của anh?”

Anh nhìn những màu sắc của mùa thu qua khung cửa sổ. “Tôi đã hoàn thành việc của mình rồi: cảnh báo các vị,” anh nói. “Mọi người muốn tin hay không thì tùy. Nhưng nếu ai đó cho rằng những vụ giết chóc này đã kết thúc, có lẽ người đó nên suy nghĩ lại. Nếu Sandy Vogel đã giết hàng loạt người chỉ để ngụy trang cho vụ sát hại Michael Beccanti, ai dám nói cô ta sẽ dừng lại?”

Anh chậm rãi đẩy ghế ra sau và đứng dậy. “Tôi không lo cho sự an toàn của bản thân mình. Khi tôi bước ra khỏi đây, mọi chuyện với tôi thế là xong. Tôi trú ngụ ở một nơi không ai ngờ nổi, và ngày mai tôi sẽ ra đi. Nhưng các vị vẫn còn trong vòng nguy hiểm. Cô ta biết phải tìm các vị ở đâu.”

Anh nhìn mọi người một lần cuối. Không ai đứng dậy cùng anh cả

“Có lẽ tôi đã nhầm,” anh nói. “Nhưng nếu ngược lại, một trong số các vị có thể là nạn nhân tiếp theo.”

ải ra trên bàn. “Xin chào Alice.” “Xin chào,” cô ta nói, đã đánh máy xong và xoay ghế lại. “Tôi có thể nhờ cô một việc được không?” Elizabeth nói. “Cô đang điều tra vụ Kristoll phải không?” “Đúng thế.” “Không phải tôi muốn làm gì với cơ sở
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.