Vòng Xoáy Tội Ác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 78 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
39

❊ ❊ ❊

Nhánh cây gãy nằm đâu đó trên thảm rêu phía sau cô. Elizabeth đã thôi không cố gắng cạy ổ khóa chiếc còng tay nữa. Trong nửa tiếng qua cô đã suy tính xem có cách nào đưa hai tay bị còng ra phía trước thân mình được không. Để làm vậy, cô phải luồn sợi xích xuống phía dưới qua mông, rồi trượt nó qua đùi, co hai đầu gối lại để đút lọt qua. Cô có thể làm được điều này, cô nghĩ, nếu cô là một nhà ảo thuật, có đầy đủ thời gian tập luyện, thực hiện trong trường hợp không có ai cầm vũ khí dò xét.

Nathan Hideaway đã quay lại chỗ ngồi trên thân cây đổ. Ông ta ngả người ra trước, chống khuỷu tay lên đầu gối, khẩu súng ổ xoay nằm trong tay phải.

David Loogan đã đào hố sâu gần tới vai. Những đống đất được xúc ra phía sau anh, phía bên kia hố. Anh đã giữ cho mép hố bên này không bị che chắn gì như để nhìn được rõ ràng Hideaway hay có lẽ chính Elizabeth. Cô nhìn anh cúi mình, sau đó đứng thẳng lên, thêm một xẻng đất nữa được hất lên đống đất đang trôi dần phía sau anh.

Mỗi xẻng đất đều đưa anh tới gần thứ đó hơn, cô nghĩ.

Có thể tôi sẽ phải bắn lão.

Cô hi vọng Loogan sẽ ra hiệu cho cô khi anh đã sẵn sàng. Hai tay cô bị trói quặt phía sau, không thể cựa quậy được, nhưng chân cô thì được tự do. Khi thấy Loogan ra hiệu, cô có thể vùng chạy hoặc cố gắng đứng lên. Như thế cô có thể đánh lạc hướng Nathan Hideaway, giúp Loogan có cơ hội nhắm bắn. Cô sẽ giúp anh một phần. Kế hoạch này của Loogan có thể thực hiện được.

Cô liếc nhìn Hideaway, bắt gặp ông ta đang dò xét cô. Đôi mắt ông rất to, màu sẫm, mở trừng trừng không chớp trong ánh sáng lờ mờ. Khi ông nói với cô, cô sởn cả tóc gáy, vì hình như ông ta đã đọc được hết suy nghĩ của cô.

“Hi vọng phải không,” ông ta nói.

Cô cố gắng không để lộ một biểu hiện nào. ”Gì thế?”

“Hi vọng,” ông ta nhắc lại. “Đó thật là một thứ kì lạ. Thử nghĩ xem anh Loogan ở đây, anh ta chắc hẳn muốn giết tôi. Tôi không hề ảo tưởng về chuyện đó. Vậy mà tôi lại yêu cầu anh ta đào một cái xác lên, và anh ta đang ở ngay kia, đào đất miệt mài. Hẳn là giờ anh ta đã nhức mỏi, kiệt sức, khát khô cổ nhưng tôi thậm chí chẳng thể cho anh ta một hớp nước. Anh ta có thể giải lao một chút nếu muốn - tôi chỉ làm được đến thế. Anh có muốn nghỉ ngơi chút không, Loogan?”

Loogan trả lời, không hề ngừng tay. “Không.”

“Vậy là anh ta không muốn nghỉ giải lao,” Hideaway nói. “Một người đầy quyết tâm. Anh ta có thể chạy trốn vào rừng. Đương nhiên là tôi sẽ bắn theo, nhưng anh ta vẫn có thể chạy thoát. Hoặc anh ta có thể tấn công tôi bằng chiếc xẻng. Anh ta vẫn còn cơ hội, mặc dù chiếc xẻng thật là một vũ khí tồi chống lại khẩu súng này. Nhưng anh ta vẫn ở đó, cặm cụi đào, như thể làm thế để cứu lấy mạng sống của mình. Anh phải nhận ra rằng cái huyệt anh đang đào có thể là mồ chôn chính anh. Vậy động cơ gì đã thúc đẩy anh ta tiếp tục? Chỉ có một thứ thôi: niềm hi vọng.”

Ánh sáng tù mù làm hai mắt Hideaway nhìn sâu hoắm. Elizabeth thận trọng nhìn ông ta.

“Tôi không hiểu ông đang nói gì,” cô nói với ông.

“Tôi tin là cô hiểu. Nhưng khỏi phải lo. Tôi sẽ mời chào anh ta lần nữa vậy. Nghỉ tay chút đi Loogan. Sean không chạy mất đâu mà lo.”

Anh thôi không đào nữa, lưỡi xẻng giơ lên trong không trung. Khuôn mặt anh đượm vẻ u ám. “Không,” anh nói. “Hãy làm nốt một lần cho xong.”

“Cô thấy đấy,” Hideaway nói với Elizabeth. “Niềm hi vọng của anh ta đang tắt dần. Anh Loogan đây và tôi đang cùng tham gia một trò chơi. Anh ta đang giả bộ như không có khẩu súng nào trong mộ Sean Wrentmore cả, và tôi cũng giả vờ như không biết về khẩu súng đó. Nhưng giờ đã tới lúc ngừng giả bộ rồi. Như ta đã thấy, chẳng có khẩu súng nào, và ngay cả Sean cũng thế.”

Hideaway đứng lên khỏi thân cây đổ và chĩa khẩu súng vào Loogan.

“Anh có thể cất cái xẻng đi được rồi,” Hideaway nói. “Việc đào bới tới đây là xong.”

Loogan ngập ngừng vài giây, sau đó giơ xẻng lên ném nó trên đống đất phía bên kia miệng hố.

Hideaway hạ khẩu súng xuống, nhưng vẫn cầm nó bên mình.

Ông ta nói. “Khi Tom viết lời khai cho cảnh sát, anh ta cũng đã vẽ một chiếc bản đồ. Dấu X đánh dấu bãi trống trong công viên Marshall. Tôi đã lấy hết những ghi chú của anh ta sau khi đẩy anh ta ra khỏi cửa sổ. Tôi đốt chúng ngay khi về tới nhà. Nhưng tôi đã sử dụng tấm bản đồ. Tôi muốn đảm bảo không ai có thể tìm được Sean, vậy nên tôi đã chuyển anh ta đi.”

Elizabeth đã tạm quên đi cơn đau ở chân và tay cô cùng sự mệt mỏi. Lúc này tất cả chợt ùa về. “Vậy giờ anh ta ở đâu?”

Hideaway vung súng ra hiệu một cách bất cẩn. “Anh ta đang ở rất xa. Có lẽ chúng ta chỉ cần biết thế thôi. Nhưng tôi có thể cam đoan với cô anh ta không còn hình xăm nào nữa. Thật ra, giờ da thịt xương cốt anh ta mỗi thứ một nẻo rồi. Tôi đã viết năm tiểu thuyết trinh thám trước khi Sean làm thay. Tôi đã phải học cách phi tang một xác người như thế nào,” ông ta khoát tay. “Quên Sean đi.”

Elizabeth nhìn vào bóng đêm, rồi nhìn Hideaway. Cô nhíu mày. “Vậy ông đưa chúng tôi tới đây làm gì nếu không phải để tìm Sean? Hẳn ông phải có mục đích gì đó. Nếu muốn giết hai chúng tôi, ông đã có thể làm điều đó ngay trong căn hộ của Sean rồi.”

“Tôi có mục đích riêng,” Hideaway thừa nhận. “Tôi tin là anh Loogan đây biết. Sao anh không nói cho cô ấy biết lí do tôi đưa anh ra đây đi nhỉ?”

Loogan dựa vào vách hố bên kia.

“Chiếc USB,” anh nói. “Tất cả những chuyện này chỉ là vì thứ đó thôi.”

Hideaway gật đầu: “Chính là chiếc USB. Anh Loogan đã giơ nó ra một cách có mục đích khi kể câu chuyện điên rồ về Sandy Vogel. Câu chuyện chỉ là một màn đánh lạc hướng. Lí do chủ yếu của chuyến viếng thăm đó chỉ là để mọi người biết anh ta vẫn đang giữ chiếc USB. Anh ta nói nó được giấu trong căn hộ của Sean. Michael Beccanti đã tìm được nó ở đó.”

“Phải,” Loogan nói.

“Anh nói rằng mình không biết trong đó có gì.”

“Đó cũng là sự thật. Nó có mã khóa. Nhưng hẳn là có cách phá được khóa. Một người có đủ kĩ năng sẽ biết cách bẻ khóa mã và xem được file lưu trong đó.”

Gió thổi xào xạc những cành cây bên rìa khoảnh đất trống. Hideaway hít sâu một hơi không khí ban đêm. “Tôi có thể đoán mò trong chiếc USB đó lưu thứ gì,” ông ta nói. “Hai tiểu thuyết Sean đã viết cho tôi, những cuốn Kendel anh ta viết cho Cass Hifflyn. Có lẽ là mỗi cuốn vài bản. Sean có nhiều thói quen lập dị. Anh ta từng chỉnh sửa thẳng trên sách, thậm chí sau khi chúng đã được xuất bản. Với anh ấy, chúng không bao giờ có thể được hoàn tất. Có lần anh ta gửi cho tôi một bản thảo đã được chỉnh sửa của cuốn Những kẻ sát nhân tháng Hai. Rồi anh ta nói với tôi rằng nó hay hơn thứ mà họ đang bán ở các hiệu sách. Anh đã đúng. Bản thảo anh ta gửi cho tôi có ghi tên anh ta trên trang bìa. Lúc nào anh ấy cũng làm thế, một trong những trò đùa của riêng anh ta. Giờ thì cô đã biết tại sao tôi cần chiếc USB đó. Nó có thể gây cho tôi rất nhiều phiền toái nếu rơi vào tay kẻ xấu.”

Loogan khoanh tay trước ngực. “Ông không gặp may rồi,” anh nói. “Tôi không mang theo nó.”

“Tôi biết,” Hideaway nói. “Tôi đã lục hết túi quần túi áo anh lúc ở căn hộ của Sean. Nhưng lúc đó tôi không có thời gian để hỏi anh. Chúng ta không thể nán lại được. Vậy nên giờ tôi muốn hỏi anh đây.”

“Nó đang nằm ở một nơi an toàn, do một người bạn của tôi giữ. Nếu có chuyện xảy ra với tôi, nó sẽ được giao nộp cho cảnh sát.”

Hideaway lắc đầu. “Anh nói dối không giỏi, Loogan ạ. Khi nói anh nhìn lên trên sang phía phải. Khi dò xét một việc gì ta thường nhìn theo hướng đó. Không, tôi không tin anh đã có chuẩn bị từ trước như thế. Tôi cho là anh đang giấu chiếc USB đâu đó. Giờ anh sẽ nói cho tôi biết nó ở đâu.”

Hideaway hít sâu một lần nữa. “Hẳn là người ta sẽ cho rằng tôi chẳng có lợi thế nào trong tay, vì tôi định giết anh bất kể anh có khai ra nó ở đâu hay không. Nhưng điều đáng ngạc nhiên là một người đàn ông sẵn sàng làm bất kì điều gì nếu ta đe dọa tước đi thứ gì anh ta yêu quý. Thí dụ nói với người đó ta sẽ bắn chết vợ anh ta, và thế là anh ta sẽ nhận những tội ác mình không hề dính líu tới. Anh ta sẽ viết lời thú tội, sau đó kí tên đàng hoàng chỉ để kéo dài một chút thời gian cho vợ mình. Chỉ vài phút thôi.”

Ông ta trầm ngâm nhìn Loogan. “Anh không có vợ, vậy nên tôi đành sử dụng những gì mình đang có vậy. Chính là thám tử Waishkey đây. Anh có thể phản đối, nói rằng cô ta chẳng có ý nghĩa gì với mình, nhưng tôi thừa biết mọi chuyện. Tôi đã nghe câu chuyện của anh với con trai của Peltier đủ để biết lí do anh kể nó ra. Nó không phải để kéo dài thời gian chờ người đến cứu. Anh đã cầm chắc cái chết, chỉ kể chuyện đó ra vì anh muốn thám tử Waishkey biết, vì anh muốn cô ấy hiểu anh, vì anh quan tâm tới những gì cô ấy nghĩ về mình.”

Hideaway dần dần giương súng lên chĩa vào Elizabeth.

“Nhưng ngay cả khi cô ta chẳng có ý nghĩa gì với anh,” ông ta nói, “Ngay cả khi cô ta chỉ là một người không quen biết, giờ anh vẫn sẽ cảm thấy mình có trách nhiệm đối với cô ấy. Anh chính là loại người đó. Vậy nên anh sẽ nói cho tôi biết có thể tìm được chiếc USB đó ở đâu. Nếu không, tôi sẽ bắn chết cô ta.”

Elizabeth nhìn thẳng vào Loogan. “Đừng nói gì cả, David.”

“Có lẽ anh chẳng coi mối đe dọa này ra gì,” Hideaway nói. “Bởi vì đằng nào rồi tôi cũng sẽ bắn cô ta bất kể anh có nói hay không. Kiểu gì thì cô ta cũng chết. Nhưng chết cũng có cách nhẹ nhàng có cách khổ sở. Tôi sẽ khiến cô ta phải chết một cách đau đớn, nếu anh không làm theo lời tôi. Cô ta sẽ phải chịu đựng tất cả.”

“David…”

“Có thể anh cho rằng cô ta cũng chỉ chịu đựng được tới một giới hạn nào đó thôi, nhưng tôi có thể làm nhiều điều tồi tệ hơn ngay cả sau khi cô ta đã chết. Cô ta có một đứa con gái. Khi xong việc ở đây, tôi có thể đi bất cứ nơi nào mình muốn. Nếu không nói cho tôi biết chiếc USB đang ở đâu, hoặc nếu anh nói dối, con gái cô ta cũng sẽ chết.”

Nghe nhắc tới con gái mình, Elizabeth giãy giụa trong chiếc còng đang khóa chặt hai cổ tay cô và trong một thoáng cô tưởng như cơn giận của mình có thể bẻ gãy nó. Nhưng chất thép vẫn vững vàng. Nó ấn sâu vào da thịt cô. Cô phải nén mình mà thả lỏng tay.

“Đừng nghe lão, David,” cô nói. Sự bình tĩnh trong giọng nói làm chính cô cũng phải kinh ngạc. “Khi rời khỏi đây, lão sẽ bỏ trốn nếu còn biết suy nghĩ. Bản thân lão cũng là một kẻ tình nghi trong vụ sát hại Tom, chưa kể tới vụ Tully và Beccanti. Sau đêm nay sở cảnh sát sẽ không rời mắt khỏi lão. Họ sẽ không bỏ qua khi một thám tử mất tích. Lão sẽ chẳng thể giết ai được.”

Hideaway liếc nhìn cô dọc theo nòng súng. “Tôi không chắc đâu,” ông ta nói. “Tôi cho rằng sau đêm nay vụ án sẽ đạt được vài bước đột phá. Vụ án sát hại Tom có thể được phá và cả các vụ khác nữa,” ánh mắt ông ta hướng về phía Loogan. “Nhưng ngay cả khi thám tử Waishkey đây nói đúng, nếu từ giờ tôi trở thành kẻ bị truy nã, cùng đường, ai mà biết được tôi sẽ làm gì. Chẳng có con gái nhà ai được an toàn cả đâu.”

Khi ông ta ngừng nói, không khí trong khu rừng như đặc quánh lại. Ông đặt ngón tay lên búa sau ổ đạn. “Tôi chỉ hỏi anh một câu, và anh cũng chỉ còn một cơ hội để trả lời. Cứ thong thả, suy nghĩ kĩ về hậu quả nếu anh dám nói dối.”

Ông ta kéo búa lên đạn. “Chiếc USB đang ở đâu?”

Trong mấy giây dài dằng dặc sau đó, Elizabeth cảm nhận được mọi chi tiết quanh mình: làn gió ban đêm, chiếc đèn pin treo trên cành cây đung đưa nhè nhẹ, ánh sáng rung rinh, bóng đè trên những đống đất.

Những lọn tóc đen nhánh của cô xõa xuống mắt run rẩy gợi cô nhớ lại mái tóc của con gái mình.

Mùi mưa rơi trên mặt đất mới đào.

Dáng đứng của Nathan Hideaway, hông ông ta xoay nghiêng, một chân duỗi thẳng, chân kia co lại. Những mỏm nhọn khớp tay cầm súng của ông ta. Họng súng đang chĩa vào cô, nhìn có vẻ ngắn lại. Viền họng súng bằng thép.

Khuôn mặt của Loogan, bóng tối dưới hốc mắt anh. Đầu anh hơi nghiêng một chút, như để tìm kiếm chiếc xẻng mình vừa bỏ lại phía sau. Một thứ gì đó như bị rút khỏi anh khi nhận ra chiếc xẻng chẳng có ích gì. Tay phải anh chầm chậm giơ lên, ngón tay xòe ra. Cô tưởng anh sẽ chạm vào cằm, hoặc vuốt trên cổ. Nó vẫn lơ lửng. Đôi mắt anh mở to, nhìn chằm chằm vào chính bàn tay mình.

Cô ngỡ rằng mình đã nhìn thấy bàn tay anh run lên. Trong ánh sáng tù mù, cô không dám chắc.

Miệng Loogan mím chặt. Cô chắc chắn điều đó. Môi anh hé mở cùng lúc cô gọi tên anh. Cô định ngăn anh lại.

Anh hít một hơi khi đưa ra quyết định. Cô biết, khi anh trả lời câu hỏi của Hideaway, anh đang nói sự thật.

“Ở nhà tôi, trong phòng khách,” Loogan nói. “Ở đó có một bức ảnh được đóng khung trên lò sưởi. Đó là bức ảnh chụp lá cây bằng giấy và những mảnh kính màu. Chiếc USB được dấu ở mặt sau.”

Giọng anh vẫn bình tĩnh, nhưng cả cơ thể anh như run lên. Anh khoanh tay và co người lại, như để trốn khỏi Nathan Hideaway. Đầu anh cúi thấp.

Vành tròn của họng súng chuyển hướng sang Loogan.

“Tốt lắm,” Hideaway nói nhẹ, “Tôi tin anh.”

Elizabeth cố đứng dậy, chống lưng vào thân cây bu lô. Hideaway lại chĩa súng vào cô một cách đe dọa và cô đành ngồi xuống.

Nòng súng giờ lại hiện lên rõ ràng, chĩa vào giữa ngực Loogan. Cô nhìn Loogan co người, và hẳn đầu gối anh đã khuỵu xuống. Anh biến mất dưới huyệt. Khẩu súng vẫn chĩa về hướng đó. Hideaway nhăn mặt. “Coi nào Loogan. Không thoát được đâu.”

Hideaway ngập ngừng tiến tới một bước, gót giày trượt trên cỏ.

“Đứng lên,” ông ta nói với Loogan. “Thà đối mặt còn hơn lẩn trốn.”

Thành hố ngăn đường bắn của ông ta, Elizabeth nghĩ thầm. Cô nhìn ông ta cẩn trọng tiến lên, giơ khẩu súng ra trước.

“Đây rồi, Loogan.”

Hideaway tự tin bước tới. Ông ta còn đứng cách miệng hố một feet rưỡi thì mặt đất dưới chân ông sụp xuống.

ải ra trên bàn. “Xin chào Alice.” “Xin chào,” cô ta nói, đã đánh máy xong và xoay ghế lại. “Tôi có thể nhờ cô một việc được không?” Elizabeth nói. “Cô đang điều tra vụ Kristoll phải không?” “Đúng thế.” “Không phải tôi muốn làm gì với cơ sở
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.