Vòng Xoáy Tội Ác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 10 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
33

❊ ❊ ❊

Khi Elizabeth tạt qua phòng cảnh sát chiều thứ Bảy, cô nhận thấy đống thư từ của Sean Wrentmore đã được xếp thành chồng gọn gàng trên bàn làm việc của mình. Trên cùng là một dòng ghi chú khó hiểu của Alice Marrowicz: Đang xem Art Studio của Wrentmore.

Cô bỏ áo khoác trên khay đựng tài liệu và ngồi xuống. Bên cạnh chồng thư của Wrentmore, cô tìm thấy một bản sao báo cáo mà Shan đã viết trong hồ sơ về David Loogan. Thông tin trong đó cô đã biết công ty viễn thông của Loogan đã lần ra cuộc gọi của anh tối thứ Sáu tại một khu vực ở phía nam Lansing. Loogan đã để điện thoại ở chế độ bật cả khi đã gọi điện xong. Sau khi tìm kiếm một hồi lâu, cảnh sát ở Lansing tìm được nó trong bãi đỗ xe của một rạp chiếu phim. Họ vẫn chưa thành công trong việc xác định vị trí của Loogan.

Bên dưới báo cáo của Shan, cô tìm được một bản ghi chú từ Harvey Mitchum, ghi rằng chiếc giày ở vườn Nichols nhiều khả năng chẳng đưa ta tới đâu cả. Mitchum đã để nó lại phòng xét nghiệm, và người kĩ thuật viên mà anh hỏi cho rằng dấu vết trên đó nhìn giống dầu máy hơn là máu.

Khi cô đang đọc báo cáo của Mitchum, Alice Marrowicz bước vào phòng. Cô ấy có vẻ do dự cho tới khi Elizabeth vẫy tay ra hiện bảo cô ấy lại gần.

“Alice, ngồi xuống đây. Cho tôi biết cô đã làm gì.”

Alice ngồi vào ghế của Shan. “Tôi đã điều tra một chút. Có lẽ tôi không nên làm thế. Cô chỉ yêu cầu tôi rà soát thư từ của Sean Wrentmore thôi.”

“Không sao đâu,” Elizabeth nói. “Cô đã tìm được gì?”

“Một hóa đơn thẻ tín dụng của anh ta từ Art Studio. Có lẽ cô đã bỏ qua nó.”

“Không, tôi nhớ mà. Tôi đồ rằng anh ấy đã mua vài thứ treo lên tường. Anh ta thực sự thích ảnh đen trắng.”

“Art Studio là tên của hiệu xăm mình trên phố Cross ở Ypsilanti.”

Ypsilanti giáp với Ann Arbor về phía Đông. Elizabeth thấy hơi ngạc nhiên khi Alice biết hết những cửa hiệu xăm mình ở đó. Thế rồi cô nhớ tới sở thích mặc áo dài tay, áo len và váy cao cổ của cô ta và chợt nhận thấy mình chẳng biết có gì dưới lớp váy áo đó.

Cô thôi không nghĩ về điều đó nữa. “Wrentmore có một hình xăm ở cổ tay,” cô nói. “Một dãy những vòng tròn ngoắc vào nhau.”

“Còn một hình xăm nữa,” Alice nói. “Anh ta đã xăm nó vào tháng Chín. Tối qua tôi gọi điện tới Art Studio, nhưng người nhấc máy không phải là người đã xăm cho Wrentmore. Họ cũng không ghi lại cẩn thận lắm, thành ra tôi không biết được thông tin gì. Hôm nay tôi đã gọi lại, người xăm cho Wrentmore có ở đó nhưng anh ta không muốn trả lời câu hỏi qua điện thoại. Đám nghệ sĩ xăm mình cũng y như bác sĩ tâm lý, tôi nghĩ thế. Họ tin tưởng vào tính bảo mật. Chỉ là họ không thực hiện đến nơi đến chốn, vì khi tôi lái xe tới đó, anh ta đồng ý nói chuyện ngay. Tôi đoán chắc mình cũng có vẻ đáng tin cậy.”

“Anh ta nói gì với cô?” Elizabeth hỏi.

“Sean Wrentmore có hình xăm thửa. Thế có nghĩa là một họa tiết riêng, không phải như những mẫu thông thường dân trên tường cho khách hàng lựa chọn. Đó là hai từ bằng mực đen xăm trên cánh tay trái ngay dưới vai. Nhưng các từ này được viết ngược, nên ta có thể đọc được khi soi qua gương. Xăm chữ ngược như vậy cũng khá khó.”

“Tôi cho là thế,” Elizabeth nói. “Hai từ đó có phải là ‘Adrian Tully’ không?”

Alice thoáng lộ vẻ bối rối. “Không. Sao cô lại hỏi thế?”

“Vì đó có lẽ là kẻ đã giết anh ta. Xăm tên kẻ giết người lên cánh tay mình cũng là một ý tưởng thông minh.”

Alice nghiêm túc cân nhắc về khả năng này. “Không phải đâu,” cô nói, sau đó im lặng như thể đang suy nghĩ mông lung. Sự im lặng kéo dài quá lâu khiến Elizabeth mỉm cười.

“Những từ đó là gì thế, Alice?”

ải ra trên bàn. “Xin chào Alice.” “Xin chào,” cô ta nói, đã đánh máy xong và xoay ghế lại. “Tôi có thể nhờ cô một việc được không?” Elizabeth nói. “Cô đang điều tra vụ Kristoll phải không?” “Đúng thế.” “Không phải tôi muốn làm gì với cơ sở
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.