Nghe về những việc đám Quỷ Vương này làm trong suốt cả ngàn năm qua, Giang Hạo đối với Liệt Diễm Quỷ Vương này có phần kiêng dè. Không nói đâu xa, chỉ riêng cái bản lĩnh khơi mào cho sự tranh đấu giữa Phật và Đạo này cũng đủ thấy gã không phải tầm thường, thật sự làm thay đổi ấn tượng cố hữu của hắn về đám yêu ma quỷ quái là lũ kém thông minh.
Chỉ có thể nói, đúng là không hổ danh kẻ trốn thoát từ mười tám tầng địa ngục, lúc sống thì làm đủ điều ác, thủ đoạn khôn lường, khi chết đi rồi cũng chẳng chịu yên ổn.
Chỉ là, Liệt Diễm Quỷ Vương dù có chết cũng không ngờ tới, Giang Hạo không phải người của thế giới này. Quyền thế mà đám chúng coi trọng tựa như tính mạng, trong mắt Giang Hạo chẳng đáng là gì.
Điều hắn muốn chẳng qua chỉ là công pháp Vu tộc đang ẩn giấu trong âm phủ mà thôi.
Giang Hạo cùng Di Hầu Yêu Vương không bị đám thuộc hạ vướng chân, cưỡi yêu phong lao đi như bay, rất nhanh đã vòng qua phía trước Liệt Diễm Quỷ Vương, hạ thấp mây xuống ngoài thành Phong Đô từ trước.
Nơi Liệt Diễm Quỷ Vương chiếm giữ là Tần Quảng Vương điện, điện đứng đầu trong mười điện Diêm La, nằm ngay trong thành Phong Đô, chiếm diện tích rộng tới tám ngàn dặm. Đây là trạm dừng chân đầu tiên của hồn ma phàm nhân khi mới xuống âm phủ, trên con đường Hoàng Tuyền thăm thẳm ken đặc những vong hồn mới chết, từ xa đã có thể nhìn thấy quỷ chen chúc nhau đi vào trong thành.
"Lát nữa ta sẽ ra tay đối phó với lão quỷ Liệt Diễm, ngươi chỉ cần trốn ở một bên là được. Nếu có quỷ binh nào muốn đi báo tin cho các Quỷ Vương khác, ngươi hãy chặn chúng lại, không được để lộ phong thanh. Đã rõ chưa?" Giang Hạo dặn dò.
Đã muốn đánh bại từng kẻ một, thì phải tận dụng sự chênh lệch thời gian, thu dọn được bao nhiêu Quỷ Vương thì hay bấy nhiêu. Đợi đến khi tin tức bị lộ, bọn chúng tụ tập lại với nhau thì thực lực sẽ không còn mạnh mẽ như vậy nữa.
"Thuộc hạ đã rõ." Di Hầu Yêu Vương gật đầu đáp.
Dặn dò Di Hầu Yêu Vương xong, Giang Hạo khẽ động thân hình, thi triển ẩn thân thần thông, ẩn mình giữa không trung, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào không trung, nín thở tập trung tinh thần, lặng lẽ chờ Liệt Diễm Quỷ Vương cắn câu.
Thời gian chậm rãi trôi qua, cũng chẳng biết bao lâu sau, bỗng thấy một màng mây đen trôi tới từ phía xa, quỷ khí trên trời cuồn cuộn, rõ ràng là Liệt Diễm Quỷ Vương đã dẫn theo quỷ binh quỷ tướng trở về. Tuy nhiên, vì thiếu đi các Quỷ Vương khác đi cùng, đám quỷ khí này nhỏ hơn rất nhiều, trôi nổi giữa không trung cũng chỉ vọn vẹn vài chục dặm.
Từ xa có thể thấy, giữa muôn trùng quỷ vây quanh, Liệt Diễm Quỷ Vương ngồi trên một cỗ xe vàng, tựa như đế vương đang tuần tra lãnh thổ của mình. Kéo xe là những con xác sống đen ngòm, toàn thân bốc cháy ngùn ngụt, trông vô cùng oai phong lẫm liệt.
Đến rồi!
Ánh mắt Giang Hạo ngưng tụ, điều chỉnh tần suất hơi thở của mình, đôi mắt khóa chặt lấy Liệt Diễm Quỷ Vương, chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc phục kích.
Chỉ trong chớp mắt, mây đen đã tới dưới chân hắn, vô số lệ quỷ bay sượt qua người hắn. Giang Hạo cẩn thận tránh từng con lệ quỷ, không ngừng áp sát tới xe của Liệt Diễm Quỷ Vương, có những lúc gần đến mức suýt chút nữa là mặt chạm mặt với lũ lệ quỷ.
Ngay lúc này, Liệt Diễm Quỷ Vương bỗng giơ tay lên, quát: "Dừng lại!" Đôi lông mày đỏ rực như được đục đẽo khẽ nhíu chặt lại, đứng trên xe nhìn đông ngó tây, như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Bị phát hiện rồi sao?
Giang Hạo giật mình, vội thu liễm tâm thần, đứng đó bất động, thậm chí ngay cả ánh mắt cũng rủ xuống. Trong lòng thầm than khổ, sau này nhất định phải tu luyện cho tốt ẩn thân thần thông này, đỡ phải cứ để cái trình độ nửa vời này, đến thời khắc mấu chốt là dễ xảy ra sơ hở.
"Đại vương, có chuyện gì vậy ạ?" Một con Vô Thường Quỷ bên cạnh xe hỏi.
Liệt Diễm Quỷ Vương hít mũi thật mạnh, không ngửi thấy mùi gì khác lạ. Gã nhắm mắt lại, trên người những nốt phồng rộp như bị bỏng bắt đầu phập phồng. Đây là bản lĩnh kỳ lạ mà gã rèn luyện được sau hàng vạn năm chịu đựng sự thiêu đốt của lửa địa ngục nơi núi lửa. Vạn sự vạn vật đối với gã đều tồn tại nhiệt độ, ngay cả ánh nhìn cũng không ngoại lệ. Gã vừa nãy chính là cảm thấy như có người đang nhìn mình, nên mới có phản ứng như vậy.
"Lạ thật, vừa nãy rõ ràng cảm thấy có người đang nhìn ta, sao giờ lại không thấy nữa? Chẳng lẽ ta cảm giác sai rồi?" Liệt Diễm Quỷ Vương lẩm bẩm một câu, lại dùng thần thức quét qua một lượt xung quanh, không phát hiện điều gì bất thường, trầm ngâm một lát rồi phất tay: "Đi thôi, chắc là ta cảm giác nhầm rồi!"
Cỗ xe lại bắt đầu lăn bánh, rất nhanh đã tới nơi Giang Hạo đang ẩn thân. Cùng với hơi nóng ập tới, một mùi máu tanh nồng nặc bay ra từ trên xe.
Chính là lúc này!
Giang Hạo không dám chần chừ thêm nữa, ánh mắt lóe lên hàn quang, thân hình bật nhảy lên, lao thẳng về phía Liệt Diễm Quỷ Vương. Bàn tay phải hóa thành nguyên hình, móng rồng màu xanh mực lấp lánh ánh vảy, đầu móng nhọn hoắt tựa như sắt đúc, lóe lên những tia sáng u ám.
"Ai?"
Liệt Diễm Quỷ Vương phản ứng cực nhanh, gần như ngay khoảnh khắc Giang Hạo ra tay, gã đã cảm thấy bất thường, lập tức đứng bật dậy, chộp lấy chiếc Ngao Đầu Phủ bên cạnh chém về phía Giang Hạo.
Thế nhưng, tốc độ của Giang Hạo thật sự quá nhanh, cú ra tay cũng quá đột ngột.
Chiếc Ngao Đầu Phủ của gã vừa mới xuất chiêu, Giang Hạo đã áp sát bên người gã, móng rồng sắc bén vô cùng, "phập" một tiếng đã đâm xuyên qua bộ giáp của gã.
Đúng lúc này, trên người Liệt Diễm Quỷ Vương chợt lóe sáng, một tầng hắc quang mỏng bao phủ quanh người gã.
"Kim Chung Tráo?"
Giang Hạo sững sờ. Phải nói rằng, có lẽ vì từng giúp Đạo giáo đàn áp Phật giáo, đám Quỷ Vương này nắm giữ không ít pháp thuật của nhà Phật. Trước là Kim Thân Thuật, Chưởng Trung Phật Quốc của Hắc Sơn Lão Yêu, giờ lại đến Kim Chung Tráo của Liệt Diễm Quỷ Vương. Tuy từng cái đều đã bị biến tấu đi ít nhiều, nhưng chung quy lại vẫn là pháp thuật của Phật gia.
Thế nhưng, Kim Chung Tráo mà Liệt Diễm Quỷ Vương tu luyện rõ ràng là chưa tới nơi tới chốn. Chỉ nghe tiếng "bộp" khe khẽ, Kim Chung Tráo lập tức vỡ vụn, móng rồng thế không giảm, trực tiếp để lại một vết thương lớn trên người gã.
Máu quỷ màu xanh biếc không ngừng chảy ra, nhỏ xuống cỗ xe kêu xèo xèo, hóa thành từng đốm lửa.
Đến tận lúc này, Ngao Đầu Phủ mới chạm tới bên người Giang Hạo. Hắn chỉ nhẹ nhàng xoay người một cái, đã né được cú đánh, nhân cơ hội vòng ra phía sau Liệt Diễm Quỷ Vương, lại vung thêm một trảo nhắm thẳng vào tim.
"Đáng chết!"
Liệt Diễm Quỷ Vương mắt đỏ ngầu, biết mình khó mà né tránh, dứt khoát nghiến răng. Toàn thân gã đột nhiên bùng lên một đám quỷ hỏa, bao bọc lấy bản thân, muốn dùng cách này ép kẻ đánh lén phải lùi lại.
Nhưng, Giang Hạo cũng là tổ tông của trò chơi lửa, sao có thể mắc mưu gã chứ? Bàn tay phải tốc độ không hề giảm, trực tiếp cắm thẳng vào trong đám quỷ hỏa đó.
Phập!
Móng sắc xuyên thấu tim gan, Liệt Diễm Quỷ Vương rú lên một tiếng thảm thiết, trên ngực lộ ra một lỗ thủng lớn, trái tim đã biến mất.
"Ngươi, ngươi... tại... tại sao... chúng ta không phải đã nói rồi sao, ngươi..."
Đến tận lúc này Liệt Diễm Quỷ Vương mới nhìn rõ gương mặt Giang Hạo, đôi mắt đỏ rực trợn tròn, tràn đầy vẻ khó tin.
"Lão thiết à, đàn ông là loài sinh vật hay thay đổi lắm."
Đánh một đòn trúng đích, tâm trạng Giang Hạo vô cùng phấn khởi, hiếm khi buông lời trêu chọc Liệt Diễm Quỷ Vương một câu. Hắn há miệng, phun ra một ngụm lôi hỏa, trực tiếp thiêu rụi Liệt Diễm Quỷ Vương và cả cỗ xe thành tro bụi.
Lửa tàn đi, trên mặt đất để lại một đống pháp bảo, khiến Giang Hạo cũng phải tặc lưỡi kinh ngạc.
Đầu tiên là một chiếc mũ miện màu đen, trên đó khắc hình một con thần điểu sáu chân bốn cánh, hồn độn vô diện, hình dạng như cái túi vàng. Đây chính là tín vật của Tần Quảng Vương điện, con thần điểu đó chính là Đế Giang, một trong mười hai Tổ Vu.
Tiếp theo là một tòa Linh Lung Tháp chín tầng, trên tháp treo đủ loại Phật bảo như vàng, bạc, lưu ly, mã não, san hô... trông vô cùng chói lọi, khí lành cuồn cuộn. Giữa tháp là một viên xá lợi vàng, to cỡ quả trứng ngỗng, lờ mờ nghe thấy tiếng tụng kinh truyền ra. Trên đó thế mà lại có tới mười tám tầng cấm chế, cũng là một món hậu thiên linh bảo, so với Ngọc Như Ý còn mạnh hơn nhiều.
Ngoài tòa Linh Lung Tháp chín tầng này ra, còn có một chiếc mõ và một cái bình bát tử kim, tuy nhiên hai món này kém hơn một chút, chỉ là pháp khí hàng đầu, nhưng cũng là những thứ vô cùng quý hiếm.
"May mà mình đánh lén, nếu là đường đường chính chính đối đầu, dù có thể thu thập được gã cũng không biết phải tốn bao nhiêu công sức!"
Giang Hạo không khỏi thốt lên may mắn.
Phải nói rằng, trong thế giới thần thoại, có thể chiếm được tiên cơ hay không là điều vô cùng quan trọng, nhất là những kẻ dựa dẫm vào pháp thuật pháp bảo để đối địch. Một khi mất đi tiên cơ, bản lĩnh đầy mình căn bản không có cơ hội thi triển ra, đã bị người ta đánh cho hồn phi phách tán rồi.
Sự việc quá bất ngờ, đám quỷ binh xung quanh căn bản không kịp phản ứng chuyện gì đang xảy ra, đã thấy Quỷ Vương nhà mình bị thiêu thành tro bụi. Kẻ gần cỗ xe thì hoảng loạn bỏ chạy tứ tán, kẻ đứng xa còn chưa hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Di Hầu Yêu Vương cũng đã sớm lộ diện, thấy quỷ binh bỏ chạy là lao tới gõ chết một gậy. Nhưng số lượng quỷ binh quỷ tướng này quá đông, khiến hắn có chút không xoay xở kịp.
"Tất cả đứng lại cho ta, kẻ nào tự ý di chuyển sẽ chết!"
Giang Hạo quát lớn một tiếng, trực tiếp thả toàn bộ lệ quỷ trong Chưởng Trung Minh Quốc ra, bao vây tất cả quỷ binh từ ngoài vào trong. Phàm là kẻ nào dám động đậy, hắn trực tiếp bay tới nuốt chửng.
Việc giết Liệt Diễm Quỷ Vương rất suôn sẻ, nhưng ý định phong tỏa tin tức của Giang Hạo rõ ràng là suy nghĩ quá nhiều, hay nói đúng hơn là hắn không có khái niệm chính xác về con số vài chục vạn.
Khi tin tức Liệt Diễm Quỷ Vương hồn phi phách tán truyền ra, vài chục vạn quỷ binh hoảng loạn tan tác, nhất thời trên trời dưới đất đều là quỷ binh chạy trốn hoảng sợ. Ngay cả khi có sự giúp đỡ trấn áp của đám lệ quỷ, chính Giang Hạo cũng không biết rõ rốt cuộc có bao nhiêu quỷ binh đã thoát được.
Không thể lãng phí thời gian nữa, phải nhanh chóng ra tay thôi!
Ánh mắt Giang Hạo lóe lên tinh quang, quyết đoán gọi Di Hầu Yêu Vương lại, dặn dò: "Đừng quản bọn chúng nữa, chúng ta cần nhanh chóng hành động. Mười hai Quỷ Vương còn lại, Tống Đế Vương điện có ba tên, Ngũ Quan Vương điện có một tên, Đô Thị Vương điện có hai tên, sáu tên còn lại đều ở trong mười tám tầng địa ngục. Ta sẽ đi giải quyết ba tên ở Tống Đế Vương điện, Ngũ Quan Vương điện giao cho ngươi!"
"Được! Ta nhất định không phụ sự ủy thác của Đại vương!" Di Hầu Yêu Vương gật đầu đáp.
"Vậy chúng ta tách ra hành động thôi!"