Xuyên Qua Các Thế Giới Trong Tây Du Ký

Lượt đọc: 831 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 64
Một trảo vỗ bay

❊ ❊ ❊

Hai đầu cự thú đang tranh đấu trên không trung, tất cả đều dựa vào độ sắc bén của móng vuốt cùng sự mạnh mẽ của cơ thể, cảnh tượng đánh nhau tự nhiên cực kỳ đẫm máu. Mỗi một đòn tấn công đều kèm theo va chạm cơ thể, sóng khí cuồn cuộn, núi non xung quanh chấn động không thôi, đá vụn bùn đất bắn tung tóe. Rừng cây càng không chịu nổi một đòn, giống như những cọng rơm rạ, đổ rạp xuống từng mảng từng mảng.

Yêu khí ngút trời lan tỏa ra ngoài, dọa cho dã thú trong vòng bán kính trăm dặm phải kinh hoàng bỏ chạy. Trong rừng núi bụi mù bay lên, tựa như ngày tận thế sắp ập đến, khắp nơi đều là từng đàn dã thú đang điên cuồng bỏ chạy.

Vù!

Một trảo rồng màu xanh mực đột ngột thò ra từ trong mây mù, vảy rồng phản chiếu ánh sáng xanh biếc, mang theo kình phong như muốn xé rách cả không khí, chụp về phía Cửu Đầu Trùng.

Cửu Đầu Trùng không hề sợ hãi, cái đầu giống như rùa tát đột ngột thò ra như lưu tinh chùy, hàm răng sắc nhọn tựa như trường thương mang theo chút hàn mang, ngoạm thẳng vào trảo rồng.

Bùm!

Đầu và trảo rồng va chạm vào nhau, phát ra một tiếng vang trầm đục. Giang Hạo chỉ cảm thấy một luồng đại lực ập tới, trảo rồng bị va chạm lệch đi, hàm răng sắc bén sượt qua vảy rồng phát ra tiếng xoẹt xoẹt, tia lửa bắn tung tóe, để lại một vệt trắng sâu hoắm.

“Ta đã nói rồi, ngươi không phải đối thủ của ta!” Cái đầu ở giữa của Cửu Đầu Trùng cười cuồng dại, sau khi hóa thành nguyên hình, trông nó trở nên vô cùng hung bạo tàn nhẫn. Tám cái đầu còn lại như súng máy lao về phía Giang Hạo, tốc độ nhanh đến cực điểm, bốn phương tám hướng đều là tàn ảnh do nó để lại.

“Không thử xem, làm sao biết được!”

Giang Hạo ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng rồng ngâm, trong đôi mắt rồng to lớn, hai luồng lôi đình bắn ra, nhắm thẳng hai cái đầu mà phóng tới. Cả thân mình xoay chuyển trên không trung, bốn trảo rồng không ngừng vươn ra, vồ lấy những cái đầu kia. Mỗi một trảo đánh lên người Cửu Đầu Trùng đều khiến cái đầu của nó nghiêng sang một bên, lông vũ gãy lìa rơi rụng đầy đất.

Nhưng bản thân hắn rõ ràng còn khó chịu hơn.

Đầu của con Cửu Đầu Trùng này thực sự quá nhiều, hơn nữa cái nào cũng lực lớn vô cùng, cứng rắn cực kỳ, tốc độ lại nhanh đến đáng sợ. Giang Hạo khó tránh khỏi có chỗ sơ hở, va phải người hắn chính là một tiếng vang trầm đục, hàm răng sắc bén càng cắn vào đến kêu ken két, đau thấu xương, vảy rồng cũng có chút không chống đỡ nổi, trong tiếng rắc rắc, không biết đã rơi rụng gãy lìa bao nhiêu chiếc.

“Đây là tình huống gì vậy?”

“Ta cũng không rõ. Hình như một bên là Cửu Đầu Trùng đại nhân của Yêu Sư phủ, kẻ kia thì không quen.”

“Có phải là con Giao Long tinh mà Thanh Khâu đang truy tìm không? Mấy năm nay chỉ có danh tiếng của hắn là lớn nhất!”

“Rất có thể!”

---❊ ❖ ❊---

Động tĩnh của cuộc tranh đấu quá lớn, từ đằng xa đã thấy có yêu quái ngự yêu phong bay về phía này. Tuy nhiên những yêu quái đó có lẽ lòng đầy kiêng kỵ, không dám lại gần, đứng trên đỉnh núi cách đó mấy chục dặm quan sát mọi thứ ở đây.

“Cửu Đầu Trùng, ngươi thực sự muốn sống chết với ta sao?”

Giọng Giang Hạo vang vọng khắp bốn phương tám hướng như tiếng sấm rền, trong đồng tử như có ngọn lửa đang thiêu đốt, nhìn chằm chằm Cửu Đầu Trùng, ánh mắt nóng bỏng bức người.

“Sai! Là ngươi chết, ta sống! Ngoan ngoãn theo ta về, nếu không lát nữa động thủ, ta cũng khó mà đảm bảo sự an toàn cho ngươi!” Cửu Đầu Trùng vừa bị Giang Hạo dùng Vạn Tinh La Bàn làm bị thương, đang bụng đầy tức giận, nghiến răng cười nói.

“Đã như vậy, vậy thì trên tay xem bản lĩnh thôi!” Hung quang trong mắt Giang Hạo lóe lên, không nói thêm lời nào nữa, vận chuyển thần thông Pháp Thiên Tượng Địa, miệng quát lớn: “Dài!”

Thân hình đột nhiên lớn lên, chỉ trong chốc lát đã cao ngàn trượng, đội trời đạp đất, Cửu Đầu Trùng ở bên cạnh hắn trông giống như một con chim ngói, to bằng móng vuốt của hắn.

Thú thật, hắn không hề muốn như vậy. Pháp Thiên Tượng Địa thực sự quá phô trương, nhất là trong trường hợp vừa động thủ với Long Cung và Thanh Khâu xong, làm vậy sẽ lập tức bại lộ vị trí của hắn. Nhưng sự đã rồi, nhìn thấy xung quanh đã có ngày càng nhiều yêu vương vây xem, nếu không thể nhanh chóng thoát thân, rất có thể sẽ có thêm nhiều rắc rối.

Cửu Đầu Trùng ngửa đầu nhìn Giang Hạo, mỗi một miếng vảy đều to vài trượng, mắt trợn tròn xoe, chín cái đầu đồng thanh kêu lên chói tai, như tiếng hạc kêu vang vọng đất trời, tràn đầy vẻ kinh ngạc: “Cái gì? Pháp Thiên Tượng Địa?”

Nó là đệ tử của Côn Bằng, đương nhiên không thể không biết môn thần thông Pháp Thiên Tượng Địa này, trái lại, bản thân nó lúc trước cũng từng tu luyện qua, chỉ tiếc là lúc đó nó không tu luyện thành công.

“Cái này, cái này sao có thể? Ngươi học được từ đâu?”

Theo tin tức nó dò la được mấy ngày nay, Giang Hạo chẳng qua chỉ là đứa con riêng rơi rớt bên ngoài của Bắc Hải Long Cung, từ nhỏ lớn lên ở Xích Luyện Sơn không tên tuổi, làm sao có khả năng tiếp xúc được pháp thuật thần thông cao thâm như vậy? Nhưng giờ đây Pháp Thiên Tượng Địa lại được hắn thi triển ra, đương nhiên là nằm ngoài dự tính của Cửu Đầu Trùng.

Con ngươi Cửu Đầu Trùng đảo liên hồi, tâm tư xoay chuyển trăm vòng, liên tưởng đến pháp bảo Vạn Tinh La Bàn mà Giang Hạo đã dùng trước đó, thầm suy đoán, lẽ nào sau lưng hắn còn có người khác? Hay là đã tìm thấy di tích thượng cổ nào?

Trong lòng đủ loại ý niệm không ngừng nảy sinh, nhưng động tác lại không hề chậm trễ. Cửu Đầu Trùng biết rõ sự lợi hại của Pháp Thiên Tượng Địa, quả quyết mở miệng nói: “Đạo hữu khoan hãy động thủ, ta vốn có lòng tốt muốn mời ngươi đến Yêu Sư phủ, ai ngờ ngươi lại bài xích như vậy. Ai, đã như thế, vậy chúng ta dừng tay tại đây, ngươi muốn rời đi thì cứ đi đi!”

“Hừ!”

Giang Hạo bị chọc cười, vừa rồi ta có lòng tốt muốn dừng tay với ngươi, ngươi không chịu, bộ dạng như đã ăn chắc ta. Giờ thấy đánh không lại thì quả quyết nhận thua, ngươi tưởng ngươi là ai? Muốn đánh thì đánh, muốn dừng thì dừng, đúng là tự đề cao mình quá rồi!

Không nói hai lời, giáng một trảo xuống.

Trảo rồng khổng lồ tựa như ngọn núi, mang theo cuồng phong nổi lên dữ dội, đá núi cây cối đều bị nhổ tận gốc. Cửu Đầu Trùng sợ đến mất mật, hoảng loạn né sang một bên.

Nhưng, cái trảo này thực sự quá lớn, che trời lấp đất, Giang Hạo ra tay lại đột ngột, dù Cửu Đầu Trùng có dốc hết sức bình sinh cũng không thể thoát khỏi phạm vi bao phủ của trảo.

“Ngao Nghệ, ngươi dám làm tổn thương……”

Cửu Đầu Trùng lời còn chưa nói hết đã bị đánh ngược trở lại bụng.

Bốp!

Trảo rồng đập lên người nó, phát ra một tiếng nổ lớn, Cửu Đầu Trùng như quả bóng bị vỗ bay ra ngoài, thân mình đâm sầm vào một ngọn núi, một tiếng ầm vang lên, ngọn núi trực tiếp bị húc gãy ngang lưng, nửa phần trên đổ sụp nghiêng ngả, trên đỉnh núi tuyết trắng xóa dâng lên vô số sương mù băng tuyết, ánh mặt trời chiếu qua, để lại vài tia màu sắc rực rỡ chói mắt.

Giang Hạo không dừng tay ở đó, trảo đưa về phía trước, cào bới vài cái trong đống đổ nát, nhưng chưa đợi hắn tìm ra Cửu Đầu Trùng, đã thấy một luồng hắc quang lóe lên, một bóng người từ trong đống đá vụn bật ra ngoài.

Bóng người này không ai khác chính là Cửu Đầu Trùng, chỉ là so với lúc nãy, khắp người lông vũ đầy bụi bặm, không ít chỗ lông không gãy thì cũng chẻ ngọn, trông vô cùng nhếch nhác. Một cái đầu ủ rũ rủ xuống vai, tỏa ra ánh sáng xám trắng, trông có vẻ yếu ớt vô lực, nhưng tám cái đầu còn lại đều tinh thần phấn chấn, như thể vừa rồi chưa có chuyện gì xảy ra.

Ánh mắt Giang Hạo ngưng lại, đoán chừng Cửu Đầu Trùng này cũng có bản mệnh thần thông, có thể tận dụng những cái đầu trên người để chuyển dời sát thương, nếu không nó không thể nhẹ nhàng như vậy được. Hắn cười lạnh một tiếng, nói: “Ồ? Quả nhiên lợi hại, nhưng hình như đầu của ngươi không đủ dùng đâu!”

Lời còn chưa dứt, lại một trảo vỗ xuống.

“Đáng chết!” Cửu Đầu Trùng giang đôi cánh sau lưng, hoảng loạn bay về phía sau, cái đầu bên trái đột ngột há miệng, độc dịch xanh lè phun về phía Giang Hạo.

Xèo xèo!

Độc dịch vương trên trảo Giang Hạo, phát ra tiếng ăn mòn. Lúc đầu có vảy rồng bảo vệ còn không thấy gì, nhưng rất nhanh vảy rồng đã bị ăn mòn ra một cái lỗ lớn, độc dịch thấm vào da thịt, một cơn đau nhói như dùi đâm truyền đến từ lòng bàn tay.

Pháp Thiên Tượng Địa khiến thân thể hắn to gấp trăm gấp ngàn lần, sức mạnh cũng tăng vọt theo, vảy rồng to ra dày hơn cũng đồng nghĩa với việc tăng cường phòng ngự, nhưng trước mặt độc dịch của Cửu Đầu Trùng, vảy rồng này vẫn không thể chống đỡ nổi.

Giang Hạo hít một hơi lạnh, nén cơn đau dữ dội trong lòng bàn tay, vỗ về phía Cửu Đầu Trùng.

Bốp!

Cửu Đầu Trùng lại một lần nữa văng ra, lại một cái đầu nữa rũ xuống, nhưng bản thân nó lại giang cánh, mượn lực đẩy đó mà bay về phía xa, chớp mắt cái đã chỉ còn lại một chấm đen trên chân trời.

Từ xa xa, tiếng Cửu Đầu Trùng như tiếng hạc kêu truyền lại, vang vọng đất trời.

“Đồ ngốc!” Giang Hạo đảo mắt, ngươi tưởng ngươi là Sói Xám à? Hắn không đuổi theo, một là vì động tĩnh bên này đã quá lớn, hai là cũng không cần thiết phải đắc tội chết với Yêu Sư phủ. Thân mình khẽ động, hóa thành hình người. Trong lòng bàn tay hắn, một vết sẹo đen to bằng hạt gạo không ngừng tỏa ra mùi hôi thối, từng cơn đau nhói truyền đến, vảy rồng xung quanh đã bị ăn mòn mất, loáng thoáng còn có thể cảm nhận được độc tố đang lan rộng ra xung quanh.

“Loại độc lợi hại thật!”

Giang Hạo cau mày, vận chuyển công pháp trên Vu Kinh, từng đạo trọc khí hội tụ về lòng bàn tay. Phải nói rằng, linh khí trong thế giới Tây Du quả thực dồi dào, so với trong Thiện Nữ U Hồn mạnh hơn không biết bao nhiêu lần, hiệu suất vận hành của công pháp này cũng mạnh hơn nhiều. Dẫu vậy, cũng phải mất gần nửa canh giờ, hắn mới ép độc tố lại thành một chấm đen to bằng đầu kim.

“Rời khỏi đây trước đã.”

Hắn không vội vàng thanh trừ sạch độc tố, nhìn những yêu quái ngày càng đông đúc ở phía xa, thân hình lóe lên, thi triển ẩn thân thuật, tìm một hướng ít yêu quái mà lặng lẽ trốn thoát.

Sau chuyện vừa rồi, sự phòng bị của Bắc Hải chắc chắn sẽ rất nghiêm ngặt, việc hắn muốn băng qua Bắc Hải và Nam Hải để đến Nam Thiệm Bộ Châu sẽ trở nên cực kỳ khó khăn, chi bằng tìm một nơi phục hồi thương thế trước rồi tính kế khác.

Nhưng, hắn không ngờ rằng, chỉ trì hoãn vài ngày như vậy, mọi thứ đã trở nên khác biệt hoàn toàn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:35
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.