254 trả lời, 32.060 lượt xem —
Trang 2 / 9
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Cô nói: "Chắc không được anh ơi, em còn nhiều đa đoan..."
Hắn cười. Nụ cười không đớn đau, không chê bai, không cảm thông. Nói chung không màu sắc. Cái cười âm thầm hắn vẫn cười với mình và bóng đêm.
Làm sao cô hiểu được hắn đang mang sầu đau ngất ngưỡng đi về trên phố thị?
Làm sao hiểu nổi con người trác táng đàng điếm kia còn có một chỗ cho những ước vọng trầm luân trong đáy của những u tối thênh thang mở mắt?
Làm sao cô hiểu hắn?
Làm sao hắn hiểu mình?
Và làm sao đời có thể hiểu tình đôi ta?
...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Cô nhắn: "Buồn không? đang ở đâu đó?"
Hắn reply: "Net. Hơi buồn. Đi đâu đó ko?"
"ok. lại đón tui nhé"
Chiếc xe lao đi trong khói.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Thị xã nhỏ như lòng bàn tay con gái, chạy lòng vòng dăm phút đã hết đường. Hắn đi lang thang trong buổi trưa nắng hạ, hơi mỏi mệt tràn đầy. Đôi mắt mở hờ nhìn người đi đường.
Cafe ở đây có một điều lạ, người ta cho sẵn đường trong đáy ly. Không biết, khuấy lên ngọt lừ, hỏng cả. Hắn ấm ức ngồi hút thuốc chờ đem ly khác.
Nghĩ vẩn vơ. Ngày cháy nắng, hanh hao khô. Bụi đường tung mịt.
Lúc nãy vừa online, định viết gì đó đỡ buồn, vừa xong thì bị out. Tức. Rồi nghĩ lại liền: biết đâu những gì vừa nãy là duyên? Cười khì.
Khi sáng ngồi đọc sách dưới tán cây gần sân vận động, hắn chợt rùng mình khi nghĩ đến và đi. Mọi chuyện có lẽ như dòng chảy, dù có cố ngăn bằng đá tảng, thì cuối cùng cũng sẽ tràn bờ. Thuận Thiên. Lại nghĩ sau này có lẽ khi có con, đặt tên cho con mình cái tên như thế.
Mông lung nhỉ? Biết làm sao khi không thể tập trung chính xác vào cái gì?
Hôm qua ngủ gục trước màn hình vi tính, những con chữ nhoè đi mơ hồ. Cái gì chẳng mơ hồ nhỉ? Mọi thứ chỉ là biểu tượng. Con chữ là biểu tượng cho ý tưởng. Ý tưởng lại là biểu tượng cho ý tưởng biểu tượng. Ngay cả biểu tượng bản thân đã là biểu tượng nữa là! Chụp bắt con chữ, chụp bắt biểu tượng thật ra chỉ là chụp bắt hư vô. Vạn người có vạn ngàn biểu tượng cho riêng mình về một điều gì đó. Nghĩ tới những người cố tranh cãi nhau vì lời nói ở một chuyên mục văn thơ nọ, hắn chợt ớn lạnh. Lại muốn nôn mửa nữa rồi. Có lần hắn đã nôn mửa vào chính mày mặt mình.
Có lẽ, đôi lúc người ta cũng phải bôi nhọ vào mặt để làm hề với đời, cho nó vui với cái phận làm người. Kẻo không có người lại bảo rằng ta khác người. Người ta có một quy luật, hễ người nào im lặng hơn bình thường, hoặc nói nhiều bình thường đều là khác người, khó chung sống với bầy đàn còn lại. Tẩy chay. Hai tiếng ấy thật ghê gớm, nó có sức mạnh lôi kéo tất cả vào một cuộc chơi để được lấy vẻn vẹn hai tiếng "năng động", "hòa nhập"...
Thằng khốn điên ấy vừa nói gì thế nhỉ? Hắn hỏi khi bị đánh thức bởi cô gái bán cafe õng ẹo kêu hắn thanh toán. Hì, thả hồn đi lên mây nhìn ngó mây bông, thì có lúc cũng phải xuống mặt đất vì mây đã nặng quá những âm u của hơi độc từ mặt đất xông lên...
Ừ, thằng khốn ấy móc tiền trả, lười lĩnh đứng dậy, nhanh nhẹn mơ màng đề máy xe đi không nói thêm một lời nào.
Không gian vẫn đặc quánh cái hanh khô ráo riết của nắng và bụi...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Sáng nay rỗi việc. Bâng quơ làm thơ. Đọc lại thấy chán. Vứt qua cửa sổ cho gió tung đi...
Tình yêu với thơ chết dần. Chết theo độ dẻo và điêu luyện của chữ.
Tình yêu với mình chết dần. Chết theo độ khôn khéo trước cuộc đời và tâm hồn.
Nhiều người cũng thế, chăm bẵm đi tìm những giá trị đo đếm được. Ùa ra đi tìm. Tìm được thấy mỏi. Có khi chỉ là những con số 0 tròn trĩnh, tròn đến tái tê. Tròn như ước muốn vẹn toàn và cái gọi là chân lý mặt trời.
Nghĩ, nếu, một lúc nào đó anh ngồi đối diện bóng đêm, thì nụ cười, tếng khóc, hạnh phúc, buồn đau... chìm khuất hết cả. Nhớ mấy câu haiku:
Mưa mùa hạ
Xóa đi tất cả
Ngoài chiếc cầu Seta...
Che mờ hết ước vọng, đam mê, thành bại, yêu thương... Che mờ ngoại thân. Còn lại chút gì trong dằng dặc tăm tối bóng đêm, còn lại chút gì ngoài trắng trời mưa hạ... thì ấy là mang mang trầm thống bi đạm u hoài lâng lâng...
Chút chừng ấy, mà lắm khi hắn chẳng tìm được cho riêng mình. Hành trình về mù sương vẫn cứ xa xăm sương mù.
Hắn viết Meklong trong một cơn say bất tận của chữ nghĩa. Những chú chim chết, những con đường mơ, những mối tình mộng, những cái tên_không_tên, những hậu nhân đức thánh, và bỏ lửng kết cuộc... Tiếng cồng chiêng của Xuân Núi Rừng vang vọng trong luyến láy khói chiều.
Hắn ước giá mà mình có thể nghe ra tiếng gọi của bóng đêm, hiểu được tăm tối, bởi vì hắn đã hiểu ánh sáng. NÓI KHÁC ĐI, HẮN CHÁN ÁNH SÁNG. Hào quang muôn đời chỉ có thể là chiếc áo khoác phù du.
Muôn đời ánh sáng chỉ là phù du nhân gian...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Bức bối bưng bít. Bịt bùng bực bội.
Không thể nguôi được cơn khát, dường như u ám nặng nề thổi theo ngàn gió bên kia.
Chẳng biết nghĩ gì, chẳng biết nhớ gì, chẳng biết nói gì, chẳng biết làm gì, chẳng biết yêu gì, chẳng biết ghét gì, chẳng biết tại sao?
Thế có đủ cho những khổ nạn trần ai?
Xa cách làm cháy lên những man dại nhớ thương...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Tưởng như chỉ còn lại một mình mình trên buổi hoàng hôn nhuộm đỏ chân trời.
Biển ồ ạt vỗ bờ, ru mãi ngàn năm những khúc tình ca chung thủy đến độ mỏi mòn cơ cực...
Ôi, những phận người.
Không biết bao giờ Nguyên này mới có teh63 thoát khỏi những ràng buộc giữa muôn người. E rằng nghiệp chướng quá nặng.
Hồi đầu thị ngạn, ngạn viễn khơi...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Trái tim của những người đàn bà phải chăng làm bằng thủy tinh?
Hắn ưa nhìn mình trong những mảnh vỡ thủy tinh.
Cuộc đời lang bạt lôi hắn đi qua những con đường, những cánh đồng, những giáo đường, những hộp đêm, những cuồng điên đua đòi, những bình dị quê mùa... Tất cả quyện thành một bức tranh nhiều màu, với gam chủ đạo sẫm u, nhưng hình ảnh ẩn hiện của những tia sáng thủy tinh vẫn lấp lánh đâu đó trong những màu tối ngan ngát lồng lộng của bức tranh kia.
Khi trái tim người đàn ông được làm bằng cỏ ướt, thì mọi mảnh vỡ thủy tinh đều có thể cứa đứt những mầm xanh mỏng manh ấy. Và máu sẽ tươm ra từ những mạch ngầm của nhựa cỏ ướt loang đêm.
Hắn tự hỏi, nếu mà mình không có ý niệm về trái tim người đàn ông và người đàn bà, thì, chuyện gì sẽ xảy ra?
Có lẽ sẽ chỉ là những vô tình bằng phẳng...
Có lẽ chỉ là những nhàn nhạt êm êm
Có lẽ hắn không thích thế...
Hình như hắn quen với nước mắt và máu. Hắn ưa nhìn thấy màu đỏ, dù thâm tâm, nếu cho lựa chọn hắn sẽ chọn màu xanh.
Kì dị thế đấy, hình như chính hắn còn không hiểu được hắn đang đi trên con đường nào dẫn về những quỳ gối trước nhà thờ.
Chiều nay thơ thẩn ra trước tượng Đức Bà, nhìn đôi mắt của người phụ nữ đồng trinh ấy nứt một đường kẻ dưới mắt, mà dân thành phố này kháo nhau là tượng Bà chảy máu mắt, sẽ có Sóng Thần, hắn vu vơ nghĩ rằng, điều đó có thể là sự thật lắm. Không cần tới điềm báo ấy thì cả thành phố này cũng vẫn đang ở trong một cơn Sóng Thần dữ dội nhất từ xưa đến giờ. Cơn Sóng của tình phố thị đìu hiu tang tóc xua lấn nhau...
Những con chim sẻ nâu bay đến dưới nóc giáo đường, đậu lại bên những phù điêu Gô-tích, Hy Lạp; rồi lại vù đi. Nghe như chiều thời gian kéo hiện đại về gần cận đại, rồi kéo về cổ đại xa xôi...
Nhìn hình ảnh những sinh-vật-biết-bay kia, hắn hình như có thoảng nghĩ, dường như loài người cũng giống những loài sinh vật khác mà thôi...
Uống cafe bên hông nhà thờ, dưới con đường Hàn Thuyên nhỏ một chiều nhiều tán cây me, gió thổi hiu hiu làm hắn buồn ngủ, rồi hình như có ngủ gục chút ít trên chiếc ghế con kê làm bàn của quán cóc. Giấc mơ của hắn có ngôi nhà, có con đường đất đỏ, và những ổ gà lởm chởm đá nhọn...
Tỉnh giấc, hắn chỉ còn mang máng nhớ rằng, hình như mình đã mơ...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Một ngày nữa qua. Vật vờ lênh đênh. Ngày chết ơn đền. Oán trả muôn năm.
Hắn ngồi yên lặng trong nỗi nhớ. Cô đi xa mất rồi.
Thêm một lần nữa? Làm sao biết được gì cho mai sau?
Hắn cười. Nụ cười chua chát mặn...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Trống trơn.
Cánh chuồn chuồn bay đi, rồi bay về.
Cánh chuồn chuồn đậu trên chiếc rễ si trắng xóa khô hạn, dài ra như muốn đâm thủng cả mặt trái tim chai cằn nứt nẻ. Nói với mình: Hẹn một ngày kia...
Chim bay về Nam, cành ở lại Bắc. Thu Hà Nội còn những ngày cuối cùng. Uống cho tràn phổi. Để sặc sụa và để lộ ra một điều gì còn lẩn quất.
Giấu cho kín, lộ ra thì chỉ còn như một con mèo con giấu cứt. Hắn chợt ngó lên trời. Chiều rồi. Khí xám ùa lan. Trang bắt đầu tàn. Hôm nay 17 âm lịch. Lệch bậch lê mình đi qua những con ngõ quen, như để nói gì?
Mang xe chạy lòng vòng. Gió lạnh se tóc. Giật mình. Hóa ra đã bao lần cứ thế mà đi một mình để nhận cái lạnh thênh thang...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Đêm đi bộ lững thững về qua những con ngõ đây bóng tối. Thấy thích thú khi cái lạnh chợt làm hắn thấy ấm cúng khi khẽ rút vai lại so nhau. Khát. Cơn khát ngàn năm nguyên hình ảo vọng.
Cô bảo hắn là cơn gió còn cô là cái cây. Gió lang thang. Cây yếu đuối trước gió. Có bao giờ gió giạn dữ làm tung rễ cây không? Cười hềnh hệch và bảo: dù gió có làm bật rễ cây, thì ấy là tại vì ban đầu cây đã mến gió đấy thôi. Muốn đuọc hứng mình trong cơn gió để thấy hương mùi đời sống loang trong thân thể tươi xanh...
Phải về nhà thôi, đêm qua ngủ ở khách sạn rồi, thì đêm nay ghé về ổ chuột của những thằng bạn sinh viên khốn khổ cho nó đủ đầy sướng khó...
Ngủ một giấc cho ngon! Lâu rồi!...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Nói thế mà vẫn không ngủ được. Chợt nhớ câu thơ viết nửa chừng bỏ dờ không tài nào viết tiếp được:
Trần lưng vỗ dịu vết bầm
Chết đứng. Cảm giác ngắc ngứ như chó mắc xương ngang họng...
Online. Inv. Thế mà vẫn có kẻ thộp được hắn lôi ra. Những câu nói đùa lúc nửa khuya mang một khí vị gì đó nuốt không vào. Nghẹn đắng như ly cafe đen đặc không đường sóng sánh mà hắn tự ngậm uống mỗi lúc bế tắc trong những chuyện riêng.
Khuya. Còn lại tiếng gõ lách cách của bàn phím. Hắn vò đầu.
Trầm mình vào trong mớ hỗn loạn để cười hơn hớn. Nhận ra trong mỗi cuộc giao thoa vẫn còn riêng những góc bùi ngùi khuất lấp...
Ừ thì tếh nên hôm nay hắn mới viết những dòng buồn bã tếh này. Biết buồn bã đã có thể gọi là đủ chưa Nguyên?
...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Nếu một bữa bạn về ngang nhà người khác và thấy trong đêm còn le lói ánh đèn cùng với những tiếng nhạc ngân nga hòa theo cơn gió đêm se lạnh, thì bạn nghĩ gì?
Hắn cúi mặt rồi ngửa mặt cười khan. Giọng cười tựa như quỷ khóc.
Gặp nhau một phút làm chi? Để nghìn năm ghì chặt bóng trong hình. Ngược ngạo là, biết lại giả vờ không biết gì để mọi lời lời tiếng tiếng chụp phủ lấy con người vốn đã mang quá đủ những điều nghị trồi sụt của tình cảm tha nhân...
Xin cho chút phấn trần gian
Xin mau bước khỏi con đàng điêu linh
Ngẫm hay muôn sự tại mình
Định ngày vô định sự tình éo le
Sông xưa mùa cũ hội hè
Tình yêu trái táo thè lè chua cay
Thơm chi ngang ngửa mi mày
Dày dày ủ mộng vân đài sen hương
Đêm đi bằng bước vô thường
Ngày bươn bằng nắng bình thường ngang ngang...
Trả lại cho nhau những đoạn tràng, để từ một chút hé ra muôn đợt sóng nghiệp lực cộng hưởng từ tiền kiếp xô về... Định lực nào cứu thoát con người khỏi vùng hoang mang của nghi ngại thường nhật cơm và áo? Định lực nào bắt con người kia từ lang thang về giữa bây giờ mà nghêu ngao hát ca theo kiểu xẩm mù hè phố mà gây nên oan nghiệt muôn lần oan khiên? Định lực nào lôi những vùng tang ngẫu về bấy nhầy trong một chỗ gọi là văn nghệ cơm xôi? ...
Ghét nhau chín bỏ làm mười
Yêu nhau mười bỏ họng hầu điêu ngoa
Tặng nhau vài chữ gọi là
Tình yêu thiên định hằng hà nhân duyên...
(Cho ai đấy)
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Lang thang về Hà Tĩnh để thu gom nốt những gì còn lại sau một chuyến phiêu du, nhận được rất nhiều cho mình. Nắng chiều chạy trốn khi hắn thò mặt đến thị xã nhỏ này. Trụ sở CA đóng cửa sớm. Người xe ôm thương tình cho hắn tá túc. Hắn ngủ một giấc ngon lành từ rất sớm. Chưa bao giờ ngủ sớm đến thế trong một tháng vừa rồi. Đêm yên tĩnh ở một làng xa cách thị xã chững 6 cây số lành lạnh khiến hắn co ro trong cái se se gió lùa và nỗi nhớ chơi vơi mộng mị. Hắn thấy cô về...
Tiền sắp cạn rồi. Mà những khốn khó dường như chưa lặng. Trốn chạy thôi. Khkahkahkahk...
Buồn len khe khẽ sau cái cười điên dại...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Nhớ mưa buồn khắp Thị Nghè
Nắng Trương Minh Giảng trưa hè Tự Do...
Hắn về lại Sài Gòn đang đêm. Đèn đường đỏ mắt đón hắn như chờ mong từ lâu lắm. Ngỡ ngàng nhìn ly cafe rất nhiều đá đặc biệt chỉ có ở phương nắng nóng này, bâng khuâng đốt lên cho mình riêng một điếu Craven quen thuộc giữa âm vang xôn xao tiếng chèo kéo chào mời xe ôm, và tiếng rao hàng sáng sớm, thấy ngai ngái cay cay.
Cô bán hàng nhìn hắn:
- Về đâu hả anh?
- Về đây.
- Nhiều hành lý dzậy?
- Ừ, đi xa mới dzề.
...
Phải đi xa mới về, đứa con lưu lạc, đứa con chẳng phải chính gốc, nhưng máu thịt có phải là máu hòa nước mắt mà nên?
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Chừa một chút cho nghìn sau lỡ dở
Mộng ru hồ thành xác bướm linh lung
Gom kỉ niệm vào trong thơ hoảng hốt
Ngần ngại tay tìm trũng mắt xanh xưa...
_HN_
Ngợp ngợp tàn hoang và bé dại vây quanh. Chút nắng thoi thóp không cứu nổi ngày trầm buồn xám ngoét. Cược linh hồn trong sấp ngửa nhân gian. Rồi lệ xanh hóa đá bỗng ngàn ngàn...
Hắn ngồi uống cafe trong tiếng kèn cựa chợ búa. Nhìn cô hồn nhiên đong đưa chân, lí lắc mái tóc đuôi gà, thấy thương lạ. Hỏi mình: " lại thêm một trời oan khiên?"...
Trốn mặt bạn bè không gặp. Những dòng tin qua vội vã trên điện thoại khiến hắn ngán ngẩm, tắt nguồn, vứt chỏng chơ trong góc phòng. Còn có gì vui trong những bữa nhậu, trong những buổi cafe nhạt nhách tán tỉnh cưa cẩm nhau?
Bàn tay hắn nắm chụp được quá nhiều, chính vì thế mà xem như chẳng còn gì đọng lại! Khi hắn được cũng là lúc hắn biết mình một lần thêm đánh mất niềm tin vào sự chung thủy của một người đàn bà...
Tự nguyền rủa mình khốn nạn, để những mảnh vỡ long lanh của trái tim những người đàn bà cắt đứt tanh bành vụn nát mà vẫn cười khì khì đểu cáng được! Để dị nghị điên cuồng quân tập về trên đầu với những lời tiếng điêu ngoa. Không cười, thì khóc. Mà khóc thì nước mắt còn phung phí rẻ mạt. Cười thì hóa ra hắn là đứa lừa đảo gian ngoan. Thôi thì gian ngoan nhận về cho vẹn đẹp hai bên... Để hắn muôn đời là kẻ tình si mê mải, để những người đàn bà được đẹp trong thánh thiện trong mắt những ngốc dại thi nhân, để hắn tự phong thánh tước cuồng ngông đại tướng quân...
Nước biển mặn, nước mắt cũng mặn. Muối làm từ nước biển, thì nước mắt sẽ hóa ra gì? Muối-nước-mắt-kết tinh? Hay vũng-điêu-linh tàn tạ?
Buổi này ngồi ôn lại rong rêu, hồn theo gió qua đèo, viễn du...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Giọt Lệ Cho Mai Sau
_ Từ Công Phụng _
*
Lối rêu xưa sẽ mờ dấu chân người
người buồn cho mai sau, cuộc tình ta tan mau
Thoáng như chiếc là vàng bay
mùa thu qua, mùa thu qua hững hờ
Nhìn nhau cho thêm đau, nhìn nhau cho mưa mau
Mưa trên nụ cười mưa trên tình người
lệ nào em sẽ khóc ngàn sau
Với đôi tay theo thời gian tôi còn
một trời mây lang thang, một mình tôi lang thang
Lá vẫn rơi bên thềm vắng
từng thu qua, từng thu qua võ vàng
Nhìn nhau cho thêm đau, nhìn nhau cho mưa mau
Mưa trên cuộc đời mưa như nghẹn lời
lệ này em sẽ khóc ngàn sau...
ĐK:
Một mai khi xa nhau
người cho tôi tạ lỗi
dù kiếp sống đã rêu phong rồi
Giọt nước mắt xót xa
nhỏ xuống trái tim khô một đời tôi tê tái
**
Lắng nghe muôn cung sầu hắt xuống đời
Một trời tôi thương đau, một trời em mưa mau
Sống buông xuôi theo ngày tháng
từng thu qua vời trông theo đã mờ
Lệ rơi trên tim tôi, lệ rơi trên đôi môi
Yêu nhau một thời xa nhau một đời
Lệ này em nhỏ xuống hồn tôi
Yêu nhau một thời xa nhau một đời
Lệ này em nhỏ xuống hồn tôi...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Điên. Nổi điên.
Âm u. Đi tìm mình mãi không gặp. Bước chân về những rùng rợn, vào cửa địa ngục gặp quỷ sứ, quỷ sứ đuổi không cho vào. Dek thèm lên thiên đàng gặp ai.
Mộng xiêu rồi như bóng chiều ngả ngớn
Lùm bụi nào vùi xác gã lang thang
Dấu chân điên dẫm nhầy nhụa hoang tàn
Trăng lạnh lẽo khóc cuộc tình như bỡn...
Những đêm say liên tiếp không mua nổi một tiếng cười trẻ dại hôm nào. Mưa trên bến tiêu điều không đánh thức nổi tiềm thức ẩn trong sa mạc thùy dương liễu tận...
Chiều nay về nhận được tin phương xa, ngơ ngẩn đứng ngóng. Lơ láo nhìn những con người méo mó hình dạng đang đi vất vưởng trên đường. Vùng cỏ áy Ô Giang có còn khóc thương một người tự trầm mình vào thủy chung đoạn tuyệt? Bãi bờ nào châu ngậm máu kết thành trai? Mửa những trận phai tàn vào hứa hẹn...
Ai người khóc những người điên nói nhảm trong trận chiến khốc liệt buổi này, nơi computer duyệt tất cả vần, duyệt luôn hỏi ngã tinh vi?
Bắn một mũi tên bay vào hư không gãy khúc, nhờ cánh gió nào nâng đỡ đường bay nghịch ngạo thảm liệt mà đưa về gặp một ngấn tích son xưa?
Người bảo thu buồn, sao ta thấy vượt qua thu, đông này còn tê tái, và xuân sau chưa hẳn đã hồi sinh?
Câu hỏi chỉ là hỏi với riêng mình...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Em sẽ khóc khi nhìn trong khoé mắt
Có một người đi lại lang thang
Còn ghì giữ ẩn tình trong cỏ nhặt
Múa vi vu vì hẹn với truông ngàn
_BG_
Sao lại còn ghì giữ chút gì? để thiên thu gọi tên nhau mãi? mà không kịp về lại đầu bãi mía hẹn thề? nương dâu thẹn thùng đôi giỏ song song?
Kiếp một thằng nghệ sỹ là trời ơi đất đánh! Lỡ hẹn với truông đèo phù vân. Có lên đến Hải Vân quan hùng vĩ mà nhìn xuống đèo truông thấp thoáng trong sương lam sớm chiều lãng đãng, thì cái lời nói ghì giữ ẩn tình trong cỏ nhặt mới may ra có thể cảm được chút nào của mộng ước xa xăm như kiểu của mộng:
Đùa với tuyết rỡn với vân
Một mình nhớ mãi gái trần gian xa...
Từ đi lạc bến giang hà
Từ mê muội đến rêu tà hôm nay...
Muôn năm tình tự chốn này, cho tơ hong mãi đêm ngày chẳng khô, mưa đêm khóc lệ giang hồ, bàn chân phiêu bạt đè mồ hoang liêu, ngó lên thấy mặt trời chiều, bâng khuâng mộng nhớ mỹ miều đường xưa...
Không biết trong đầu óc hắn nghĩ gì khi nhìn mọi người ùa vào chửi bới trên một trang thơ? Đầu óc như một khối nước đen thum thủm mùi. Đủ mùi.
Đau ốm giữa cuộc hành trình còn để trôi lững lờ không định. Cái vô định bát phương ấy làm hắn lênh đênh, làm hắn khoái tuyệt. Mà chính có lẽ vì thế, chẳng bao giờ có thể dừng chân nổi để nuôi hy vọng gia đình.
Là màu lửa tắt? Hay màu tàn tro ấp ủ chút than hồng trong dạ? Dù màu gì cũng nhàn nhạt lười lười...
Đảo ngược thảy thảy mọi sinh hoạt cho ngông nghênh lên ngôi, cho tê buốt thấm từng ngóc ngách xiêu lệch, nhìn ngó vào từng vết thương mà cười hênh hớ...
Gục xuống bàn phím... rồi mơ thấy mình bay lên...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Từng đêm gõ thuốc vào gạt tàn, từng đêm thức trọn.
Cuộc đời có thể chỉ dài như một điếu thuốc. Có người hút chỉ phân nửa, người hút tận.
Vòng tròn buồn nhục.
Cái tươi mát trước mắt, không còn nhìn thấy gì, hoặc là mù lòa, hoặc là điên, hoặc là đã chết sống?
"Tri giao quái ngã sầu đa mộng" -Nguyễn Du-
Nhưng có cái gì là không mộng? Mặc người cười, mở con mắt nhìn theo kiểu "nhãn trừng trừng" thấy hết nước bên sông trôi, thấy bóng mây thời cuộc qua nhanh khủng khiếp.
Nhìn và đợi ngày không còn nuôi giấc mộng nào nữa, dù chỉ là mộng con con...
Phiền muộn rất lạ, phiền muộn đốt lửa đêm đêm. Phiền muộn nuôi âm u lớn dần trong những tờ phương cảo phù du mây đứt rã...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Một tù ngục vĩ đại đã dựng lên ngay giữa cái được gọi là tự do. Từng phút giật giành hơi thở. Từng giờ oan khiên.
Vì sao Long điên?
Một khối óc tàn phế.
Một trái tim bị vò nát.
Và những con người vô tâm xung quanh. Vô tâm vốn xuất phát từ vô tư. Vô tư xuất phát từ thiếu hiểu biết, ngây thơ và nhọc nhằn mưu sinh? Hoặc vì ích kỉ?
Vì sao hắn điên?
Con người vốn nuôi trong người đầy rẫy quỷ sứ và thiên thần.
Hắn thấy hết điều mà một người nào đó cảm nhận. Song hắn làm ngơ. Hoặc vì hắn ích kỉ?
Hoặc vì không ai nghe hắn?
Hoặc vì người người vẫn nghĩ không có gì quá nặng nề như hắn nghĩ? Họ tin vào cái họ cảm thấy (chính xác hơn là cái họ suy nghĩ). Họ không phải là tôi.
Vô tư không phải là ích kỉ. Mà là tội ác.
Nhưng ai có thể nói cho hắn biết, tại đâu mà người ta cho rằng vô tư chẳng là tội lỗi nghiệt ngã?
Muốn. Cần. Nên. Phải. Có thể.
Muốn hoàn toàn bản năng.
Phải hoàn toàn ép buộc.
Cần hoàn toàn là bất khả kháng.
Nên là ý thức tùy nghi tự nguyện.
Có thể là tùy nghi tự do.
Bản năng hoang dã. Con người có phải là thú?
Phải ép buộc nhau thì không thể không, cũng là cần theo kiểu bất khả kháng.
Ý thức được rồi thì tự nguyện có chút người nhân văn. Hẳn còn nghĩ đến kết quả. Nghĩ đến đó thì làm vì kết quả hay vì làm-một-điều-như-chỉ-là-làm-mà-thôi?
Chỉ có "có thể" mới nói lên được lòng tự tin-không kiêu ngạo; lòng tốt-không thúc bách; đức hạnh-không trịch thượng, sơ khai gốc rễ...
Bởi vì đó là người biết rằng tất cả chỉ là "có thể" mà thôi...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Sự đời éo le nằm ngay trong cái gọi là yên ổn đằm đằm. Một lần tâm tư được phơi mở, là một lần thất bại đớn đau.
Những người đàn bà muôn năm chẳng thể gọi là đàn ông. Cái chuyện mà người ta coi là hạnh phúc. Ta chứng tri nó là gian dối giả tạo ảo giác.
Ngồi im trong cơn điên buồn rã rượi, nghĩ liên tiếp và dồn ép thúc bách về cái gọi là chu toàn. Nước mắt bao giờ cũng thấm đầy những trang đời hồng hạnh.
Lỡ từ lạc bước bước ra
Liều từ một bận từ nhà liều đi _Nguyễn Du_
Mang thân đi xiết bao mong mỏi.
Đem thân về mòn hao chất ngập tan hoang...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
#52 —
11.12.2006 12:42
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-11 12:44:54huyennguyen>
Cách đây 2 hoặc 3 năm, đề thi đại học môn văn có câu 3 điểm, hỏi phân tích đoạn thơ :
Tiếng thơ ai động đất trời
nghe như non nước vọng lời ngàn thu
Nghìn năm sau có nhớ Nguyến Du
tiếng thương nhue tiếng mẹ ru những ngày
Hỡi người xưa của ta nay
khúc vui xin lại so dây cùng người
Bạn nào có thể giải hộ mình đề này với? Mình nghe nói, năm đó có 1 chị làm bài này 5 trang, rất hay; bạn nào có được tư liệu thì share cho mình nhé.
Đấy là một câu hỏi của một người bạn nào đó trong ttvnol.com. Tui viết bài này. Bây giờ không còn chỗ cho BLVH, đành post vào đây giữ bài. Thông cảm cho.
Chưa có ai nói về Nguyễn Du tệ hại như lão già Tố Hữu. Cái này mà con ấy, viết được 5 trang kể là đại tài, cái tài của bọn hoạn quan nịnh đầm các bà Vương phi ngày xưa trong thẩm cung. Nhưng kể ra, thì ucng4 có thể hỏi những điều sau đây để thử coi lão này muốn nói gì.
Vì sao động đất trời trong tiếng ai oán của một con đàn bà 15 năm lưu lạc, bị xô vào trận phong luu ngang ngửa qua mấy lần thanh lâu?
Vì sao như lời non nước? Lời Non Nước là lời gì? Tiếng Mẹ Ru? Là tiếng gì? Mẹ là Mẫu? Mẫu là Phusis Thiên Nhiên? Hay là Bà Mẹ Nữ Oa vá trời xưa kia tạo thiên lập địa? Là Huyền Tẫn của Lão Đam trong "Đạo Đức Kinh"?
Người xưa của ta nay? Người xưa hiện về trong hồn oan du du la đà sóng Tiền Đường? Qua một thân xác đoạn trường đày đoạ của Thuý Kiều để bày một thân dày dày đúc sẵn một toà thiên nhiên? Banh phơi bờ mép khe mương? Cho thiên hạ thấy con đường chênh vênh? Chiêm bao bờ cỏ hớ hênh, hai con châu chấu vô tình đùa bay. Trang thơ mở khép tháng ngày, hồng hạnh khóc, những lâu đài cát xây? Trên trường thiên với đại hải muôn đời? ...
Tiếng nói của Du trong Kiều, âm thầm bằng những nhịp tơ vương mà gây chấn động thiên thu chạy về nằm trong tương nhượng ôn tồn một buổi? Cách giải mã chỉ còn là đằm đằm đi vào vần thơ, đuối chết trong đó, rồi một lần vùng dậy bước ra, để biết. Biết gì? Biết là:
Trăm năm trong cõi người ta? ...
Nguyễn Du chỉ có thể được cảm qua những con người khác. Người tiếp dẫn trọn vẹn hồn lục bát của Kiều truyện, Việt Nam thi nhân có mấy người? Hồ Dzếnh? Lão này thoắt cực hay, thoắt cực dở hơi. Hàn Mặc Tử? À, người này đi trong hồn máu trăng thề. Quách Tấn? À, người này với "Mộng Ngân Sơn" đã viết tiếp những tiếng ca ai oán cũ của lời quê chắp nhặt dông dài... Ngọc Quế, nữ thi sĩ Quảng Nam-Đà Nẵng này ko mấy ai biết tơi, nhưng trong đìu hiu của Tuyết Mùa Viễn Xứ, Nguyễn Du gặp người tri kỉ sau bấy nhiêu năm tự hỏi đời có ai Tử Kỳ?
...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Hằng ngày vẫn phải đối diện với cái thường nhật. Thường nhật hằng ngày. Bắt đầu và kết thúc được in sẵn.
Ngồn ngộn từng ngày những cơn trầm uất xâu xé. Tiếng đời qua rất vội. Mùa đông về trên gió rồi. Mà hắn còn long đong.
Hằng ngày vẫn ứ đọng một cái gì đó khác lạ lắm, mà hắn không thường đối diện như thời gian này. Cảm giác này như một bước chân của một chú sâu âm thầm cắn lá. Mỗi một chút, một chút, nhưng sau nhiều ngày, thì lá mục ruỗng.
Hắn mục ruỗng.
Đời khép lại trước hai mắt. Nhìn qua hiên vẫn không thấy bóng người. Tìm người ở những chốn lao xao hơn, cũng không thấy gì.
Tiếng gà gáy sáng, hắn chờ.
Chờ...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.534
Từ: 07.06.2003
Trạng thái: offline
Nguyên!
Có cái gì sắp khá hơn!
Có cái gì sắp xé toạc vỏ kén dày gần ba mươi năm hun đúc!
Nhiệt tương đối cao rồi.
Và.
Lửa trong lò cũng ngời lên thứ ánh sáng đỏ chuyển sang xanh.
Nếu.
Không khá hơn!
Không đủ lực xé xác thân tạm bợ thì!
Chết.
Tặng bạn một dấu chấm.!
Chấm là chấm hết, chấm lửng, chấm hỏi, chấm than!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Tháng Giêng.
Vẫn cứ ngồi lặng, lặng đến cũ, đến mốc meo, đến hóa đá, mà không tìm đâu ra những nỗi nhớ của ngày xưa. Đã trốn về đâu? Mây thì trôi, còn em thì đi. Đêm cũng phụ người, rồi trời cũng chuyển sáng. Ước gì mình có thể ngồi hoài trong đêm, và không có ngày nữa.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Thơ khô cạn như sỏi đá bên dòng Thu Bồn cạn nước mùa hạ. Hắn ngồi bâng quơ đếm kỉ niệm bên dòng. Tuồng như tất thảy đều lạ lẫm, đều ơ thờ. Xin được một giờ rửa tội trong nguồn nước cam lồ của Quán Thế Âm.
Lạnh lắm, cơ mà những mùa xuân đều lạnh như thế hay sao?
Con đường bây giờ mang nhiều tên chồng chéo với những bảng chỉ đường chằng chịt. Hắn đâm ra ngu muội.
Nhiều người quen vội vã chào nhau rồi vội vã quay đi. Ngó. Cũng là lẽ.
Khi một người ngồi sau cơn bão, thì nắng sớm có tinh khôi đến mấy trên ngôi nhà xiêu vẹo, cũng chẳng gì thấm thía hơn.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Tôi ngồi bên cạnh niềm vui, tưởng như đã cũ ngậm ngùi ơn em. Tưởng là mộng mị tèm lem, ngỡ là mi mắt khép rèm từ ly. Mùng Một Tết nhớ nhu mỳ. Mùng 2 Tết có người đi giữa mùa, lá rụng xuân bỗng cay chua. Tình rơi đễnh đoãng u hoài trầm ngâm. Bóng mờ ngắt tạnh trăm năm, tiếc gì một chút lá răm mắt người?
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Có người giũ mộng phố đông
Đi về trầm đục chăn không lạnh mình...
Đêm vẫn trôi qua vô tình. Chiều nay nhìn ra ô cửa kính nhỏ và nhìn những cành cây xiêu loạn trong cơn mưa tầm tã. Giấc ngủ bị máy động. Hắn thảng thốt nghĩ về những cơn mưa.
Cơn mưa nào nhìn em bé dại đạp xe đi về từ trường học, bóng nhỏ nghiêng trong chiều u uẩn xám mù; cơn mưa nào trên phố đông người Sài Gòn, lêu bêu đi qua phố, không nón mũ, không áo mưa, để nhận thấy tuổi trẻ với dòng máu căng tràn ngông ngạo được vuốt dịu những vết bầm từ xô bồ thị thành; cơn mưa nào gõ những phách mong manh xuống Tràng Tiền cho sóng nước xôn xao hỏi thằng điên mô vừa ghé tới?; cơn mưa nào Hà Nội nhoè nhoẹt đèn đường đỏ mắt tèm nhem những hoang du rệu rã gót hành trình; cơn mưa nào Bắc Giang lạnh buốt đường về sau cái kỉ niệm ni cô xua đuổi; cơn mưa nào...?
Cơn mưa nào trong triết lý bi đát hòa thăng thành bi tráng diễm tuyệt trong "A Farewell to Arms" của Hemingway mà sau này Clement Rosset chối bỏ tất cả những triết lý khác để nâng thành một tư tưởng bất khả diễn?
Cơn mưa nào phủ mộng hẹn hò của những tình nhân chờ nhịp Ô nối bờ chênh vênh? cho lứa đôi về gần nhau một ngày sau bao nhiêu khắc khoải?...
Cơn mưa nào? Cơn mưa nào cũng thế, cũng mang những kỉ niệm, tan tác buồn. Cơn mưa nào không mang theo những giọt mặn long lanh ướt đẫm hoài cảm len lén? những êm lạnh thở dài? những trầm tư ngong ngóng? những lắng đọng phôi pha úa màu?...
Mưa dịu dàng, mưa giông bão, mưa huyền ảo, mưa lung linh, mưa chung tình, mưa bội phản, mưa lãng đãng, mưa tan hoàng, mưa lê thê quan thiết, mưa cách biệt, mưa trùng phùng, mưa mông lung thao thức, mưa mơ hồ sương bóng tiêu diêu, mưa đìu hiu muôn trời dồn tụ...
Dòng tưởng suy đi đến cạn kiệt, quay trở về một vòng khác điêu ngoa, con người! Bỏ lại sau lưng là mất mát, đằng sau mất mát là gì?...Tất nhiên làm sao cầm giữ hết? Nói làm sao cho hai chữ cầm giữ trên cõi đời mà từng ngày từng đánh mất mai một dần dà?
Lặng yên nhìn mưa chiều ầm ào mang theo gió lạnh lùa vào căn phòng bé nhỏ ở một xứ nhỏ cách xa Sài Gòn, trong đặc quánh cô đơn cùng cực, hắn biết, kiếp mình đầy những-cơn- mưa-rồi-như-thế-sẽ-là...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Ngay cả nỗi đau cũng hóa đá không ngờ. Hắn thô kệch xù xì hóa đá. Hắn xa lạ với cái gọi là bè bạn, chỉ biết trâng mắt nhìn những người đi qua, có chút gì vương vướng. Lạ nhỉ?
Lếch thếch vào đọc thơ của vài người quen, chẳng thấy gì. Nhạt dếch. Có kẻ nói: hắn chỉ yêu thơ mình. Điên thật! Những Rimbaud, những Hoelderlin, những Basho, những Bùi Giáng và... lơ đễnh nhà thơ nào đó. Yêu theo kiểu xa xôi như thế, chẳng ai chấp nhận cho, cũng là lẽ.
Nhiều khi muốn trần mình ra cho minh bạch dễ nghe, nhưng rồi cứ thế. Giá cho phép mình biến thành một người khác. Làm sao được?
Ngủ mãi. Chiều nay lọ dọ mở máy, nhận được cả tá sms từ handphone. Cancel tất. Ngó nhìn lơ mơ...
Mai mốt còn nhìn thấy ai trên cõi?
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Thôi thì thôi thế thế thì thôi
Thế thì thôi thế thôi thì thế
Thế thế thôi thì thế thế thôi
Thì thì thôi thôi thế thôi thì...
Cũng là chữ thế thì thôi, lem nhem đến tận cuối trời còn vang, dạ thưa con chữ ngàn ngàn, xoang ca khánh tận muôn vàn lênh đênh...
Chiều nay mưa trắng xóa, mưa đến tận lúc trời bắt đập sập then. Hắn mở cửa sổ cho gió lạnh lùa vào, rồi đứng bên cạnh nhìn những giọt nước bắn tí tách ướt lạnh. Ngày buồn đều đặn, đều đến mức như là sinh đôi, giống nhau chằn chặn...
Hơi thở mắc nghẹn, không nói lên được gì thêm. Cổ cứng ngúc ngắc ngoảnh trước ngoảnh sau đều bất thành. Nhìn thẳng mãi thì chán, mà ngẫm thì có gì chẳng chán?
Nhìn giấc ngủ của người khác, hắn muốn thắt cổ chết. Để ngủ trọn vẹn. Thế mà, không, phải sống. Lỡ lầm mang thân bụi với cát cũng là hình hài...
Thèm về biển lại, con sóng ghì trên đầu ghềnh xa gọi gào thê thiết. Bọt tung và khát vị muối mặn nhân gian...
Chiều nay thêm tiếc dã tràng, làm chi mang mãi hoang mang phí hoài, lời lời tiếng tiêng man khai, cũng trôi như nước xuôi dài miên man...
Nổi cơn.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0