📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Nhật Ký online

Phù Đăng Nguyên Ơi!

254 trả lời, 32.061 lượt xem — Trang 9 / 9
Chiều cuối năm, ngồi trong hỗn loạn giữa đời sống bộn bề. Tất cả sụp đổ, tan nát như vườn cây sau bão không người chăm sóc. Hơn một lần nghĩ đến cái chết.
Quán cafe buổi chiều nặng màu xám chì, cây hoàng lan héo rũ ra vì đợt nắng rát mấy hôm trước. Lênh đênh trên ngọn xoài những cụm mây trĩu trĩu. Ngọn cây như chịu không thấu sức ép từ thinh không. Hắn chợt thở hắt ra. Mơ hồ liên tưởng đến cái thở hắt cuối cùng của người hấp hối. Một màn đen quây thành một tổ kén tằm trong óc. Chỉ còn lại bóng cafe lóng lánh đen, mụ mị.
Người ta có thể bắt một con mèo ăn cứt thay cho con chó, nhưng bắt một người như hắn đi vào con đường kinh doanh ngoắt ngoéo còn thậm tệ hơn nữa. Từng đêm những con số hiện ra, nhảy múa. Thuốc ngủ mất tác dụng. Tai ác là, người ta cho rằng hắn thành công khi không còn lang thang, không còn chồng chất nợ nần, không còn lăng nhăng tán dóc, và những đêm không nhà.
Những diều người ta làm luôn đi trước tưởng tượng của chính họ. Hắn không biết gì về những phản kháng âm thầm của con tim ép chặt cho đến khi nó bùng ra thành vạn mảnh thối hoắc đen ngòm. Chính hắn cũng không ngửi được mùi tim hắn.
Những người bạn, những người yêu, những người em... chỉ toàn một đống rác quan hệ không hơn. Không tìm được một bóng dáng một con thuyền nan giữa đêm bão tố để còn có quyền nuôi hy vọng- dù là chỉ để nuôi hy vọng.
Cơn mê cũng chấm dứt. Hắn ngồi thừ gà gật cho đến khi biết rằng, nếu mình không đứng lên ra khỏi quán, thì sẽ ngồi mãi đến không biết bao giờ.
Mặt trời buổi chiều có màu máu...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Bàn Tay.
Bàn tay chứa nhiều ẩn mật và cứu rỗi đến mức ng ta chẳng bao giờ biết hết chính nó.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Đọc trên một trang web kia một lời hô hào chống nạn khai thác lông thú làm áo khoác. Bỗng cười. Người ta yêu chó mèo thú vật hơn người. Có biết bao nhiêu kẻ ăn mày lang thang đang chờ một bàn tay cúi xuống.
Có lẽ chỉ biết lý giải rằng: ở những nước kia, ở thành phố, người ta quá thiếu những con vật thật sự là con vật. Và thừa người. Nên 1 con vật chết thì rất nghiêm trọng. Mà 1 ng chết thì chẳng sao cả.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Có người bạn tốt đưa cho anh mù một cái lồng đèn. Anh ta cáu:
- Ông tưởng tui cần cái này ah? Chọc quê hả?
- Không, đi trong đêm, người ta thấy đèn sáng sẽ tự tránh ông. Tui muốn tốt cho anh thôi.
- Ự, cũng có lý.
Mù ta phỡn chí, dông thẳng về nhà. Đoạn đường lúc đầu chẳng có sự cố gì. Gần đến nhà, cậu chàng bị một anh kia đâm sầm vào. Mù ta chửi nhặng:
- Mày đếch thấy ông ah, thằng kia?
- Tối thui, thấy gì nổi?
- Mù ah? Không thấy cái đèn tao cầm trên tay sao?
- Nó tắt từ lâu!

http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Bốn Mùa Như Như
 
 
 
Giấc mơ đầu năm
giữ nguyên niềm bí ẩn
và ta cười thầm
(Sho-u)
Giấc mơ đầu năm của Sho-u, của mỗi người hay là giấc mơ của trăm năm?
Giấc mơ đầu năm trong nguyên văn tiếng Nhật là hatsu yume (sơ mộng- Hán ngữ) - giấc mộng ban sơ. Từ giấc mộng đầu tiên đến giấc mộng cuối cùng, dài bao nhiêu? Khoảng giữa có thể gọi là gì? Cũng là một giấc mộng, giấc mộng mở mắt (khai nhãn mộng). Điều mà Nguyễn Du viết:  Bách niên trần thế khai nhãn mộng...
Tố Như là nhà thơ của mộng. Bạn thân vẫn thường cười ông hay mộng (Tri giao quái ngã sầu đa mộng). Ông có đôi mắt tuyệt vời của mộng và ông biết "mở đôi mắt mộng" mà nhìn đời. Nhìn sớm hôm thay đổi, cổ kim xô giạt bằng đôi mắt ấy, như nhìn cái bóng của chính mình. Đôi mắt thâm trầm ấy hiện lên trong thi phẩm kì tuyệt: La Phù giang thủy các độc tọa (Ngồi một mình nơi thủy các trên sông La Phù):
Thủy các các hạ, giang thủy ngâm
Thủy các các thượng, nhân trầm ngâm
Du du vân ảnh biến thần tịch
Cổn cổn lãng hoa phù cổ câm
Trần thế bách niên khai nhãn mộng
Hồng sơn thiên lý ỷ lan tâm 
Bồi hồi đối ảnh độc vô ngữ
Bạch phát sở hành thùy ngã khâm
Nhà thơ đang ngồi nhìn sông La Phù, dòng đời đang trôi, lịch sử, nhìn bóng của trần thế và cái bóng bản thân mình.
Xin tạm dịch liều lĩnh:
Dưới chân thủy các, nước đầy vơi
Trầm ngâm thủy các bóng ai ngồi
Mây đổi hình hài hôm sớm đổi
Sóng trôi cuồn cuộn cổ kim trôi
Mở đôi mắt mộng trăm năm hỡi
Nén nỗi lòng đau cố lý ơi
Một mình đôi bóng im không nói
Tóc trắng như đang rũ trắng trời
Tố Như không nói nhìn bóng, chỉ giản dị "mở đôi mắt mộng" hay "mộng khi mắt đang mở".
Sho-u trong bài haiku trên cũng vậy, không nói mà cươi thầm, cười một mình (hitotri emu)
Một người đang tưởng tới giấc mộng trăm năm, kẻ mơ giấc mơ đầu năm sơ mộng. Cái đối bóng của Tố Như đang nói gì và nụ cười niêm hoa của Sho-u đang nói gì? Đó là niềm bí ẩn của họ, của những giấc mộng. Đó là niềm bí ẩn của những cái bóng.
Tố Như cũng đứng giữa bốn mùa, cổ kim cuồn cuộn trôi qua trước mắt ông. Trôi như giấc mộng. Sho-u thì mơ một giấc mơ xuân. Họ có thể bị giễu cợt như những người đa đoan mộng huyễn. Nhưng cũng Tố Như:
Tri giao quái ngã sầu đa mộng
Thiên hạ hà nhân bất mộng trung
(Bằng hữu thân vẫn cười ta buồn lắm mộng
Thiên hạ ai đà chẳng ở trong?)
Thiên hạ ai là thoát được chuyện vào ra trong mộng? Hay nói như Shakepeare, ta và giấc mộng thật ra đồng chất, đồng thể, đồng sắc:
We are such stuff
As dream are made on, and our little life
Is rounded wiht a sleep.
Xin được chuyển những câu ấy với sương ý mù mộng:
Chúng ta cùng một chất xây từ những giấc mơ
Giấc mơ cùng một chất xây nên ta bao giờ
Và đời ta nhỏ nhặt cũng tàn theo một giấc thu
Vì mộng và ta là bất nhị nên Basho nói:
Mi là Bướm ư?
Ta là giấc mộng
Trong hồn Trang Chu.
(Kimi ya cho
Ware ya soshi no
Yume gokoro)
Biết bao những cánh bướm đã bay lên từ những Trang Chu, Basho, Shakespeare, Tố Như, Nguyễn Trãi:
Người ảo hóa khoe thân ảo hóa
Thuở chiêm bao thốt chuyện chiêm bao...
 
(còn nữa)
 
 
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Nặng quá những ngửa ngang hỗn loạn.
Không biết đặt con mắt vào đâu để có thể nhìn ra cuộc chơi mà không thấy thua cuộc?
Chung cuộc sẽ thua. Thua trắng. Về tay không. Cơ mà, có được cái gì trước khi bắt đầu?
 
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Lại nghĩ là làm sao có thể chịu đựoc những nghiệt ngã mà đứng dậy đi tiếp? Có cách nào tốt cho việc tự vực dậy chính mình?
Không có cách nào. Đó là cách để cho những vũng bùn lôi mình xuống, những chiếc bè kéo mình lên, và ngồi yên nhìn lụt hạn trên mùa thời gian bành trướng cơn đau...
Sẽ là ai khi chiều nay ngồi lại trên khung gác gỗ của một cánh đồng hoa cúc trắng, để nhìn tóc ai bay như một chậm rãi cuộn từng sợi mây che nửa khuất khuôn nga?
Chiều nay ly biệt cạn lời, màu khói trắng trào khơi thêm lần nữa, ru mình hẹn mùa sau...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Điên. Tà.
Vẫn còn điên riêng. Tà riêng. Nên mới điên mới tà.
Hắn về giũ áo hoàng hoa, trước hiên có một kẻ qua lạ lùng...
Không dám nghĩ về những chuyện trước, cũng không dám nghĩ tương lai. Chỉ nghĩ có cách nào để tồn tại. Ước gì có một cái chết. Chỉ điềm nhiên nhìn đời, cười hay khóc chẳng hay...
Nghe được đôi lời xa xôi ám chỉ trên một trang viết quen, chợt để nhận thấy rằng, hắn còn mê mải đi trên một trang đời phênh vênh hư huyễn Cuộc chơi đẫm máu quá. Mà hắn thì chưa buông tha cho con thú hoang xổng chuồng về với đại ngàn.
Sống trên cay nghiệt miệng đời. Trên tầm bay mây trắng. Tren viễn tượng chữ nghĩa. Đánh đố và thách thức kiêu hãnh bằng ngọn lửa phừng phực của sự quyết tử.
Máu tươi loang. Danh dự là số 0. Con người hắn, tưởng như bày ra cho hết thảy ai cũng thấy, đêu tàn nhận lại khủng khiếp oan khiên. Mưa rơi hoài trên phố chiều nay, nói với hắn điều gì về những ngày vất vưởng ăn mày?
Ăn mày cũng cần có nghệ thuật. Có người ăn mày kiến thức. Có kẻ ăn mày xót thương. Có thằng ăn mày đàng điếm. Có đứa ăn mày điêu linh...
Hắn ăn mày chính hắn. Nhớ Sài Gòn. Nhớ người. Nhớ Đà Lạt. Nhớ Huế. Nhớ Nha Trang.
Nhớ này Ngọc này Lan; nhớ này Sỹ, Sơn, Thiện, Giáng...
Cuồng điên gom hết cái nhớ về cho một chỗ cho dồn nén nổ banh ngàn xác pháo hư danh... cho máu tủy vẽ trọn mộng khốn cùng...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Cửa chẳng bao giờ mở nếu cứ gõ mà không đặt hết vào đó tuyệt vọng nghĩ rằng nó sẽ không bao giờ mở ra nữa.
Thế giới ảo là thế giới ảo, không hơn. Và hắn chợt nhớ tới cái gì đó gần với ý tưởng như thế của ai...
Mỗi đêm vẫn cứ thao thức nằm. Ngó vào tối rộng, nhớ lùa mông mông...
Bao nhiêu ngày còn lại ở đây, hắn chỉ còn tìm kiếm ở cảnh trí chứ thôi không còn nghĩ về những con người. Lang thang mãi, tối nay ngủ Bách khoa, mai về Kim Liên, mốt nọ Thợ Nhuộm, rồi có bữa lang thang nguyên đêm quanh quẩn bờ hồ cho đến lúc dân phòng xua hắn như lùa vịt. Cái giọng quát the thé của những thằng thộn ấy sao mà giống loài chó cái gầm ghè thế?
Hắn đói. Nhưng ăn uống cầm chừng. Hắn hết tiền, nhưng tiêu xài theo kiểu trịch thượng bố láo của những thằng con cô con cậu đất này. Cho nó thấm cái "thi vị" cuộc đời đàng điếm, để biết lăn lóc chán chê nhứt chín nhị bù. Cho nó vui cái vui của những viên ma túy tổng hợp không bằng thuốc phiện mà bằng nước đắng, nước cay và thơ và khói thuốc...
Ngụp lặn trong biển mênh mông kiến thức, tri giác, quan hệ lồi lõm thiện ác, dối trá và thật chân lộn lẫn, hắn thấy mình đứng trên cửa dẫn vào nhà thương tâm thần.
Vào dưỡng trí viện, có lẽ không còn ai dòm ngó hắn làm thơ theo kiểu gì, giống với ai, thơm thối ra sao. Không còn ngớ ngẩn ngồi đánh máy, mỏi mòn nói lạc giọng vẫn cứ thấy nghẹn họng trước lối ăn nói chặt chẽ nghiêm cẩn của quý vị học giả điều nghiên từng đường đi nước bước của con chữ vô hồn mục ruỗng...
Đêm. Lại về qua ngõ vắng. Mưa nhỏ. Nhưng đủ tạo những vũng lầy lớn. Hắn bước qua, dẫm toẹt vào đó. Bùn toé lên, văng cả vào mặt. Hắn cười. Đủ xông xênh cho một đêm cô độc tới tận mồ hoang lạnh ngắt khuya nay...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Tức giận cực độ. May mắn còn chút gì tỉnh trí, để không phải làm những chuyện tàn bạo nhất.
Dở hơi không tưởng. Thật là rỗi việc và ngu si đầy chất lưu manh đường phố. Những con người...
Khốn nạn thật!
Gửi mail đi khắp để chửi những bọn ấy mới được. Nói làm liền.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Hà Nội về đêm lung linh say. Phóng xe bạt mạng để tìm chút gió thốc trên đường về. Đông vui đấy, mà lạnh lẽo cô đơn cũng đây. Tìm hơi ấm đâu trong đêm thu Ha Nội lành lạnh? Người ấy ở phương trời xa mù...
Giống như những con bài xấp ngửa trên mặt chiếu cuộc đời, vẫn hoài ngớ ngẩn đầy đam mê vay trả đỏ đen.
Hạnh ngộ. Trùng trùng xa ngái những chân mây chia biệt rã rời...
Đêm về đường bỗng mộng chơi vơi...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Sáng, còn chưa kịp mở mắt, chú gọi: "Dậy đi ăn sáng con ạ! Mày ngủ gớm thế!"
Biết làm sao hơn? Mệt thì ngủ. Hỏi lạ.
Nhưng cũng lồm cồm bò khỏi giường, rửa qua cái mặt, chạy ào qua bên cổng chung cư. Bánh ướt, theo cách gọi của người Hà Nội là bánh cuốn, nóng hổi bốc khói, cay xè. Ăn trong cái hơi lạnh của buổi sáng Thu khe khẽ đậu quanh đây, nhếch nhác nhưng thú vị.
Thả bộ tà tà ra trước ngõ trường Kiến trúc, các sinh viên dừng xe buýt, lên xe buýt nhộn nhịp xôn xao. Cái làm hắn thích ở Hà Nội là giọng nói, nhiều khi nghe buồn cười cực. Nhưng, ơ hay, "buồn cười cực" lại là một từ Hà Nội gốc, nhỉ? Loài người vẫn hay chỉ trích hoặc bĩu môi trước cái gì đó, nhưng chả biết là cái gì đó đã ngấm vào máu tủy của mình. Như thằng dốt lại cứ hay lên mặt dạy đời triết lý vẩn vơ. Khơ khơ...
Quán net hẻm nhỏ, chị chủ quán nghiêng ngó lom lom. Ấy là hôm đầu, bây giờ thì quen, lại cười vui, kiểu hơi ngao ngán, khi thấy hắn tấp xe đứng sựng bên lề đường, tắt máy, và leo ra khỏi chiếc mô-tô trong vòng 1 giây.
- Sớm cậu nhỉ?
- À, hôm nay bị dựng đầu dậy từ tinh sương...
- Thế Hà Nội hôm nay nắng to mất.
- Hahahah...
Không thấy người quen trên yahoo. Nick của ai đó sáng, nhưng chẳng biết nói gì. Lâu lâu lại thấy tắt. Càng chả biết tính sao. Hắn hay quan tâm tới cảm giác của mình một cách đặc biệt chăm chú. Có thể vì một điều nhỏ mà cả ngày vui to.
Chán. Ơ hay, chán thì out thôi. Hắn sao thế nhỉ?
Tự cười vào mũi mình...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Người đi.
Cái gì? Ai đi?
Người.
Nhưng người là ai?
Bất cứ ai cũng là người.
Kì vậy?
Ừ, ai cũng hóa thành tiên nữ, Quỳnh Hoa, Hằng Nga, Song Thành, Tiểu Ngọc...
Ai cũng thế?
Vâng.
Như thế không có ai là đích thực?
Đích thực cái gì?
Đích thực yêu, đích thực ghét, đích thực thật lòng...chẳng hạn?
Dĩ nhiên.
Thằng này là không tim. Hoặc tim có quá nhiều ngăn.
Bậy.
Hử, bậy?
Ừ. Không phải vì không có ai đích thực yêu, vì có ghét người nào? Không phải ai cũng đích thực ghét, vì có thương người nào? Không phải ai cũng chân thật, vì đấy là mộng ảo, không thấy sao?
Cớ gì mà rắc rối quá vậy?
Vì thưa, đời rắc rối còn hơn ổ nhện
Sao lại so sánh với ổ nhện?
Ổ nhện thì cực kì rối rắm, vì quá nhiều tơ vương đan dệt thành ổ, không có mối để dò và cũng không biết cách nào để tháo gỡ cho trọn. Nhưng...
Nhưng thế nào?
Nhưng vô cùng vững chắc.
Nằm yên trong ổ nhện ah?
Có lẽ, nằm yên và...
Và gì?
Và nghĩ về những cái không thuộc tổ nhện.
Cái gì có thể nằm ngoài ổ nhện?
Dĩ nhiên là...con nhện. Ngu!
Vừa nói nằm yên trong tổ, bây giờ lại nói...?
Cái oái ăm nằm ngay tại đây. Mày không thấy bao nhiêu người cũng thế sao? Nằm một chỗ mà mộng tưởng trời xa đất gần, đưa ra bao nhiêu vướng víu cho điên cái đầu...
Rốt cục mày muốn nói gì thế?
Người đi.
À, thế thì người đi. Có gì đâu mà nói xa nói gần?
Nhưng người là hết thảy những gì ta có thể nghĩ tới.
Vì...?
Dĩ nhiên vì hết thảy những gì ta nói là vì người. Ngốc!

Lòng vòng thì mới ngốc.
Không, chả thấy à? Đời này mấy cái lại thoát ra khỏi vòng vòng dông dài mênh mông, tuy thưa mà khó lọt?
Giải thích nghe!
Thì, người là người, mà chẳng phải là người. Vì người là hết thảy tất cả trọn vẹn bao trùm người người... Mà người người thì là... Thôi, mày nhiều chuyện quá!
Nhức hết óc, cuối cùng là mày muốn nói gì?
Mùa xuân không còn chỗ để quay về... Người đi.
Á, á, á, Á... À...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày trước khi đi.
Hắn có cảm giác kì lạ là thời gian trước đây, dồn lại trong hôm nay, và chảy dài ra mãi mãi. Những dòng sông thời gian tựa như tuôn chảy không dừng. Và hắn tắm gội trong những dài dòng tha thiết thấm đẫm nước mát ấy.
Ngày mai sẽ gặp những con người chưa từng gặp, chỉ hình dung và những con đường cũng lạ lẫm với cafe cóc lang thang...
Có lẽ sẽ có lá bay, sẽ có tri kỉ nói chuyện phiếm bên dòng người vội vã, có bâng quơ nhung nhớ khi kỉ niệm chắc hẳn sẽ trở về trong cái khí vị của những lần ngông dại trẻ con xưa kia...
Và có lẽ sẽ có những thiếu vắng khủng khiếp khi lần này là lần đi xa cô hơn. Như chợt có câu hát nào của Phan Huỳnh Điểu vọng về:
"Ở HAI ĐẦU NỖI NHỚ, YÊU VÀ THƯƠNG SÂU HƠN..."
Có lẽ không nên tưởng tượng, tưởng tượng hỏng bét cả! Tha nhân vẫn hay tự hại mình như thế.
Những con phố chợt hun hút sâu, không thấy rõ điểm cuối nữa. Chuyện tình mình...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm online. Vắng người. Không biết ngày mai gió sẽ cuốn ta về đâu?
Tưởng như đêm còn nguyên sắc đen ngầu huyền nhiệm với khói thuốc và cafe đen.
Trăng đã nghiêng, đêm nghiêng theo.
Vụt khỏi tay những nhịp níu bước nhanh bước chùng ...
Rồi ngày sau về lại, có lẽ sẽ rối tơ lòng bung xung?
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 5 6 7 8 9 » »»