📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Nhật Ký online

Phù Đăng Nguyên Ơi!

254 trả lời, 32.047 lượt xem — Trang 4 / 9
Nhận được tin ba của bạn đột quỵ và bị liệt nửa người. Hồn nhiên mỏi mệt.
Buổi trưa ngồi và nóng bức kinh khiếp.
Lang thang khắp nơi, net chợt bỗng chán gớm.

http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Chẳng nghĩ gì được nữa.
Máu tuôn từ ngực, chỗ trái tim già nua phập phồng. Chết. Ám ảnh. Ma loạn, đầy những bóng ma trơi chập chùng quay cuồng...
Những huyên náo. Những đại hải tràn sóng nộ dục. Phủ. Cuốn. Ngập. Điên. Tưởng. Phiền. U lệ lăn lăn...
Em sẽ về chứ?
không, sao em phải về?
em không về anh chết mất, bao nhiêu cơn sóng từ đâu về đây dâng ngập môi và mắt anh. mặn lắm...
vì anh thôi
sao lại vì anh? vì anh yêu em ư?
có lẽ là như thế
em lúc nào cũng có lẽ. thế là quái quỉ gì?
em không biết, nhưng em còn lang thang vất vưởng nhiều hơn anh, qua bao tay thằng đàn ông nhơ nhuốc rồi...
em đau khổ lắm à
không hẳn, em chẳng biết cảm giác của mình... em thấy hình như mình vui...
tởm thật!
ừ tởm thật! đêm qua em mơ thấy sương loang ướt hết áo, vầng tóc anh, và mồ hôi, và máu nữa, anh ah! em chẳng biết...
thế quái nào em cũng chẳng biết. Em làm anh nhớ ngày chúng ta còn hoang mang cởi truồng bên nhau...
anh nhớ thật à?
vâng, anh nhớ. Em đẹp như một con mọi ở núi rừng. Nhưng bây giờ em ah, ngay cả những con mọi ở những bản làng xa xôi cũng biết xài điện thoại di động rồi... so sánh như thế chỉ là so le thôi...
ừ, em hiểu cho cảm giác của anh, nhưng anh phải sống chứ
anh vẫn đang cố sống mà.
thế thì tốt rồi...
nhưng mà em ơi, anh luôn ám ảnh bởi máu và vùng ngực đầy ánh trăng của em, vùng ngực thơm như sữa lúa và dịu mát như lụa Hà Đông... anh nhớ làng Vạn Phúc...
em cũng chẳng biết nói gì cùng anh, em phải đi rồi! phải đi rồi anh ạ! em chỉ có thể gặp anh trong những cơn mơ lãng đãng của anh thôi. mà, mọi người có biết anh mơ thấy em không?
có. à, không, hình như họ chỉ biết đại khái rằng anh thường mơ và hơi điên... họ lơ láo hỏi anh tại sao anh mơ khủng khiếp thế? anh ú ớ trả lời, nhưng trả lời thế nào thì bây giờ anh đek nhớ gì cả! mà em sao quan tâm nhiều đến lũ điên ấy thế?
không, không phải thế đâu. em muốn biết người trên dương gian sống thế nào thôi... em chợt nghĩ em hạnh phúc biết bao nhiêu khi em sống dưới âm u 81 tầng địa ngục đầy quỷ sứ và dạ xoa này... chúng quỷ quái nhưng em biết rằng chúng quỉ quái. còn người trên kia sống rắn rít mà sao khuôn mặt người ta ngây thơ thế kia hả anh?
em hỏi thế làm sao anh trả lời, chùng giết anh mất... ồ, em ah, anh lại thấy máu sắp loang ra... ừ, loang rộng ra rồi...trời ơi, ngập ngụa! em đi đi...
người đàn bà xõa tóc u tái kia nhe răng cười buốt giá, nụ cười đẹp như một tia sáng he hé của một ngày âm u ảnh hưởng áp thấp nhiệt đới sau cơn bão Xangsane... phất phơ điệu dáng u nùng, vương trăng cổ mộ ngập ngừng bước chân, bỏ mùa lúa trổ bâng khuâng, hồn xuân ngập ướt mấy vầng mây bông, đêm le lói chút điểm hồng, người lênh đênh mộng mặn nồng bóng ma...
bước chân nàng phiêu du qua tôi đêm đó, còn chút kỉ niệm úa nhàu theo chiều con nắng ra đi...
thét lên, gầm lên, trào huyết, mắt mờ ướt, chân tay loạn nhịp oan khiên, xương sống le te ớn lạnh, choàng tỉnh cơn mê khật khùng...
 
 
 
 
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Những người điên thì hay có những điều tơ tưởng mộng mị khác thường. Trang và Huệ cùng nhau nhìn cá. Cá vui? Không phải là cá sao biết cá vui? Không phải là ta sao biết ta không biết? Câu chuyện xưa nghĩ tới phận mình giữa vòng vây trần gian...
Muôn người mặc khải những điều trở thành chân lý. Khốn khó thay! Ta không phải muôn người... Và cứ cà rỡn đi trên hai đôi chân của mộng và yêu người lạ quen như kẻ khùng Sở Khanh khánh tận tài sản tình yêu và như con bạc khát nước gỡ gạc dăm ba đồng xu làm trò vui qua đêm...
Mưa có rơi và nắng có phai
Trên cuộc tình yêu em ngày nào
...

Mây có bay và em có hay
Ta ngại ngùng yêu em lần đầu.
Ta đã say hồn ta ngất ngây
Men yêu thương đã thấm cuộc đời.
Một lần nào đó bước bên em âm thầm
Một lần nào đó ta vẫn không nói yêu người.
Yêu em ta yêu em như yêu tuổi ngây thơ.

...
 
Mưa đã rơi và nắng đã phai
Trên cuộc tình yêu em ngày nào
Ta vẫn yêu hồn ta vẫn say
Qua bao nhiêu năm tháng ơ thờ
Một ngày nào đó tóc xanh xưa bạc màu.
Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người???

Câu hỏi vẫn cứ bình thường như bao câu hỏi và kẻ điên vẫn đi trên sa mạc riêng mình, một sa mạc rộng gấp triệu lần Sahara, không ốc đảo nào mang màu xanh hứa hẹn ban sơ...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Chợt tìm thấy mình trong những H.Miller, Rimbaud, W.Faulkner...
Trái tim bỗng dưng yếu đuối trên những dòng chữ thác loạn của những thằng khùng thế kỷ.
Ai biết ngõ hồn đã đi về trong những cuộc tương nhượng chờ mong cuồng thăng...

Ói mửa vào tất cả những dòng thơ hồn nhiên đơn giản, thanh thản bình an, và ngan ngát trăng loang... Hắn tự mình đưa mình càng lúc càng đi sâu vào những con đường gai góc và bụi rậm, những con đường dẫn đến cửa ngạ quỷ...
Mà phải thế hắn mới cảm thấy mình được đứng nhìn mình tròn vẹn trong những hoang dã man dại ngấy ngát hương rừng. Mới cảm được tiếng của ban đầu cuồng sôi bay bổng ngâm vọng trên đỉnh phù vân xa khuất bờ hồng bụi mang mang...

Khi mọi con đường mòn bắt đầu lùi sâu phía hậu, thì diện tiền chỉ còn những gò đống hỗn độn, đen thẳm, khôn cùng và hoang tàn cỏ mọc, cây che; thì mọi thứ bỗng đi lại trên một ngõ khác dẫn về đào nguyên...
Ai hiểu? Thiên hạ điên hết cả.
Cứ vào lời để phân chia cặn kẽ mọi thứ thành những giá trị định lượng, để rồi than khổ với những hẫng hụt của lương tri ban đầu, để tìm kiếm một cuộc đi vòng tròn kì quặc khốn nạn...

Rong rêu xin hãy phủ lấy những con đường!
...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Hắn im lặng mãi mặc cho cô nhóc nằn nì. Không biết tại sao không thể nói. Có nhiều điều để có thể nói kia mà!
Thì ra, đôi khi người ta chỉ có thể im lặng. Nói e thừa mất.
Mặt Trời không lên vì Mặt Trời không thể là Mặt Trời như tưởng tượng.
Ngoài kia mưa rơi dìu dịu, cô bé bảo hắn anh hãy làm thơ ứng tác đi, hắn cười...
Đôi lần nghĩ mình có lẽ là loài tuyệt chủng còn sót lại của giống người man rợ xa xưa, chỉ biết nhe răng nhìn nhau mà cười. Im lặng có sức nặng siêu hạng. Và có thể chỉ im lặng mới trả mọi ý nghĩa của tri âm về nguyên vẹn bản chất.
Ngồi mãi. Cafe cạn hết trong ly thủy tinh.
Chợt hắn đứng lên, chầm chậm nhẹ giọng:"Thôi nào nhóc, về thôi, ngoài kia mưa cũng sắp tạnh rồi!"
Khuôn mặt thông minh của cô nhóc chợt sáng, hình như.
...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Tưởng có thể điên.
Nào ngờ chẳng điên được. Muốn điên cũng chẳng ai cho phép mình điên.
Điên thì chết.
Ngày dài mà gối mỏi mất rồi...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Trân người chịu những lời của đêm.
...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Mưa gõ trên mái. Râm ran và cài vào trong đêm thánh thót hài hòa của những dòng nước liên miên tuôn. Những cơn mưa đêm và khí lạnh mang tới như bàn tay dịu mát của một thiếu nữ xoa vào những chỗ mẫn cảm ấm mềm. Và nếu như có một ai đó đang thức đọc những dòng văn tuyệt diệu chảy dài trong những trang sách úa màu dưới ánh sáng đỏ tù mù của nến thì hẳn sẽ nghe ra đâu đó trong thinh không đọng lại giọng nói của Vị Thánh Siêu Thoát.
Sấm gầm. Nhưng bất chợt hắn có cảm tưởng rằng không còn những cuồng nộ đùng đoàng trong những tia chớp nhằng nhịt xé rạch má bầu trời thì hẳn cơn mưa cũng đã thiếu đi một phần nào khí vị của mình.
Hắn yêu mưa từ thời còn là một thằng nhóc lăng quăng chạy trên đường làng đón những cơn mưa rào mùa hạ, để những giọt nước lạnh trong kia ve vuốt tấm thân trần nóng bỏng của người miền Trung gió Lào. Để rồi, mưa trở thành một khao khát dai dẳng, một tình yêu âm ỉ, một chứng nhân công bằng và tuyệt đối đáng tin cậy bằng sự im lặng muôn đời.
Đêm nay nằm thức trong lời ca của mưa quyến luyến, những nỗi đau se miệng khe khẽ trong cái lạnh êm êm ngọt ngọt tựa bờ môi em bận nào.
Bỗng muốn quàng tay ôm choàng cơn mưa...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Xin gửi lại trong đêm nay mọi ham muốn xưa cũ. Tôi dường như đang chết dần trong sự đày đọa của chính mình. Tôi đã hân hoan tắm trong những vũng lầy bản ngã, đã điềm nhiên nghiêng mình quỳ gối trước ma mị dối trá phỉnh gạt, đã thờ ơ không trả lời tiếng cằn nhằn của một thằng xa xôi nào trong tôi nhắc nhở, đã tự trầm mình vào đau đáu mơ hồ hỗn lịan điên dại để tang thương, cười khóc, lố bịch, kệch cỡm, kiêu hãnh, mất mát, vinh quang, nhục nhã, chán nản, thất bại, thành công... tròng vào người những chiếc áo đủ màu, chắp và loang lổ...?
Đã tự đày mình lưu lạc viễn xứ từ trong căn nghĩ, trên chính quê hương mình, vì lẽ gì đêm nay tôi lại đứng giữa con đường để mà vẫy tay chào những quen thuộc máu thịt trong thể xác này?
Hiển nhiên có lý do nào đó, nhưng tôi không đủ sức để diễn tả một điều quá sức bằng mớ lời nói ngắc ngứ đầy mâu thuẫn. Tôi nghe trái tim tôi thúc giục tôi từ giã, và tôi từ giã như là... quay về.
Tôi chết thêm một lần, hôm nay, giờ... phút... giây... ngày...tháng...năm...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Phàm là con người ai cũng có vui buồn sướng khổ không ai là người hoàn hảo cả. Thế giới vật chất cũng thế vận động liên tục có khi đúng chưa chắc đã tồn tại, có khi đẹp chưa chắc đã được yêu, có khi giỏi chưa chắc được trọng dụng. Cái thuộc về số đông là cái vĩnh hằng.
Nhiều khi con người cứ mãi đi tìm cái bản ngã thẳm sâu trong tận cùng của mình nhưng có thể bạn sẽ thất vọng khi nhìn thấy nó!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-30 03:25:07huyennguyen>
Ngôn ngữ hàm hồ. Chẳng biết có thể diễn tả một chiếc máy bay như thế nào cho một người trước nay chưa hề thấy máy bay? Và nếu có thể tưởng tượng ra được nhờ trí thông minh và hiểu biết, thì đó có phải là chiếc máy bay đang bay trên trời cao ngoài kia?
Định danh, là gì nhỉ? Định danh, là mẹ của đất, của trời, của biển biếc sông xanh?
Bước vào một thế giới của người khác, hắn chợt nhận ra rằng, mình không thể hiểu nổi con người kia đang giấu những thầm kín mộng ước như thế nào? Đầu óc quay cuồng, đành để lại dăm lời vớ vẩn rồi đi.
Hắn là ai? Có thể là hắn, cũng có thể không phải là hắn như hắn vẫn gọi hắn.

Từ trong đáy thẳm, hình như có thoảng mùi hương sen của tháng 7 xá tội vong nhân...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-30 03:24:31huyennguyen>
Gửi cho cô vài dòng ngắn ngủi, hắn đi. Hoang tàn mọc hoa. Sa mạc cuộn gió. Sóng biển ngậm ngùi.
Gặp rồi đi, chẳng lẽ mọi trò chơi tình yêu đều có kết thúc bi đát như nhau?
Yêu là giận hờn? Đau đớn? Tan vỡ? Hân hoan tục lụy, dục lạc? Mộng phố hoài trăng?
Còn biết có thể làm gì hơn được? Khi chính hắn cũng không thể làm cho cô quên đi quá khứ, quên đi thói quen mà ở đó không có chỗ cho hắn, cho những quan hoài tương thân?
Đêm hắn về, thị trấn yên lặng, gió thổi xua lá lạo xạo dưới ánh đèn. Dưới ánh đèn, bóng hắn dài vươn...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Cố chạy. Cố im lặng để đi trên một suy niệm mơ miên.
Sáng nay có kẻ hỏi hắn: "Sao anh lại trở thành người như thế nhỉ?"
Hắn buồn cười. Hỏi tại sao, là cách để tàn tạ những thông cảm.
Nói như thế nghĩa là, hắn bất cần? Cũng có khi như vậy lắm. Bàn tay hắn đã cầm những đoạn gấm của phù hoa, khố rách của kiết xác và hôm nay hắn không cầm gì cả. Ngay cả ý niệm mình có cầm gì hay không cầm gì đôi khi hắn cũng quên tuốt.
Chợt nhớ câu của Niestzche: "Triết lý, là đời sống trong băng lạnh và trên núi cao". Cô phong đỉnh, độc đăng đài. Từ khi vào núi, mới biết núi đầy gấm hoa, và trải xác lá đón bàn chân hoang.
"Lô Sơn yên tỏa Chiết Giang triều
Bất đáo sinh bình hận bất tiêu..."
Tô Thức cư sĩ đã muốn một lần về Khuông sơn nhìn khói tỏa trên những đỉnh vu phong. Nhưng hoàn lai vẫn chỉ thấy "Lô Sơn yên tỏa Chiết Giang triều". Hẳn lão đã không nhìn thấy gì tâm đắc cả, hoặc có điều chi bí mật nên lão im lặng đánh trống lảng chăng?
Lô sơn có gì trong lòng núi?
...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Làm sao đây Nguyên?
Cô đã về với những chân trời viễn mộng.
Còn điêu tàn ngồi khóc bóng hư không.
Nỗi buồn đã xế chiều, niềm cũ lạc xiêu xiêu...
Ngồi gác chân trên lan can hàng cafe, nắng quái tràn lên người gã lãng đãng những tia gay gắt còn sót lại của một buổi trưa nung, mắt nhắm ơ hờ đưa hồn theo lời ca khúc nhẹ tênh:
Một người ngồi bên kia sông im nghe nước cuồn cuộn mau
Một người chìm sâu trong khi mưa ngâu bóng ngửng ngang đầu

(Hẹn hò - Phạm Duy)
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Không oán trách, không giận hờn. Không còn buồn khi nghe giọng nói ấm êm bên kia đầu dây.
Sự tỉnh táo lạ thường cho hắn nhiều câu hỏi về suy nghĩ của mình.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Thức suốt đêm. Viết những dòng chữ loằng ngoằng vào trong cuốn thơ mới mua được, bất kì chỗ nào có cảm hứng. Hắn hồn nhiên cười, thỏa mái như chưa từng được cười.
Buổi sáng thức sớm, ra ngồi trước hiên nhà, cành vú sữa sà thấp, đong đưa như làm duyên. Mây sáng nay trắng bông, có vẻ rất nhẹ. Nhìn về phía mây trắng ấy, hắn lưng lững hồn. Gửi cho thơ một chiều vùn vụt của linh xác đang bay lên từ những cung trầm vô âm.
Những người bạn xa lạ bỗng thành quen. Những người quen bỗng trở thành xa lạ. Níu giữ hết được tất cả những người thân trong một vòng tay ôm là chẳng thể được. Không hiểu sao linh cảm mất mát theo ám ảnh hắn mãi, dù đang làm gì, dù đang ở đâu và làm gì.
Viết. Viết mãi. Cuồng.
Con đường đến với thơ của hắn là một cơn khủng hoảng tinh thần, là tiếng sấm dội vào óc làm con chữ bung ra, trôi phăng. Nhiều người bảo khó hiểu. Hà, nếu mà hiểu được dễ thế thì trên đời thiên hạ làm thơ ráo cả. Mà cũng chẳng có gì để gọi được tên là "Thơ". Cái quan niệm cho rằng Thơ phải dễ hiểu cái kiểu làm thơ tuyên truyền, tả thực, là quan niệm dành cho những năm đất nước nằm trong cơn quằn quại của chiến tranh. 30 năm đã qua đi, có thể là một đời người. Mà bước đi của những con người vẫn cứ rón rén như thế, tư thế vẫn cứ âm thầm và khép nép như thế, trí tuệ vẫn u mê như thế... trong cái thời mị dân xuẩn động? Một thế hệ đã nối tiếp những dòng chảy tự do, tình yêu, và khổ đau hạnh phúc của toàn nhân loại. Mà mọi thứ vẫn còn nguyên nếp. Một số vì không đủ can đảm, một số vì tự kỉ, một số vì quyền lợi, một số vì lòng kiêu hãnh nhếch nhác còn sót lại của những hào quang cũ...
Khi sống giữa một đám người xuẩn động, bạn có thể làm gì? Hoặc là, bạn bị xua đuổi vì, bạn không giống họ. Hoặc là, bạn phải làm những điều họ làm, nghĩ những gì họ nghĩ, cho nó "hợp thời".
Bất chợt hắn nhớ một bộ phim Hollywood, một người phải làm thẩm mỹ vì ai cũng bảo cô quá xấu xí, không thể có người yêu được. Tất cả tình tiết đều diễn ra trong bóng tối, cho tới khi cô trốn chạy vì bị xua đuổi, thì ánh sáng mới cho thấy rằng, cô thật sự đẹp, đẹp ngoài sức tưởng tượng.
Bất chợt hắn mỉm cười.
Ly cafe thơm thơm, và hắn quay vào nhà trong bóng nắng ban mai đã qua khỏi hàng tre bên kia đường, dịu dàng lùa vào cửa sổ nhà, nhảy múa trên trang thơ đang viết dở...

http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Nghĩ mình có thể ư?
Tiếp tục không ngủ được. Chong nến đợi bình minh. Mai sớm cô về.
Nằm áp ngực xuống nền gạch để nghe nhịp thở của đất, bước đi của đêm. Nỗi đau trí nhớ gạch những kẽ sâu hoắm. Tưởng nổ tung vì dường như không còn đủ sức để đong chứa những hoài niệm.
Phiền muộn lên tưng bừng.
Cơn đói của ước muốn giày xéo nát bấy những thửa ruộng mộng mị.
Sương hình như đang rớt giọt mong manh ngoài kia.
Đêm ngập ngừng không muốn trôi. Chữ nghĩa trốn chạy. Cơn điên dồn dập đòi phá cửa chạy rông.
Nhìn đắm đuối ánh sáng tù mù hắt ra từ ngọn nến, thấy màu của khói, và mùi khen khét.
Thoạt nghe ra thinh âm của đêm rụng rơi bên kia bờ tri giác.
Ngọn bút chậm dần nét đẩy.
Dường như hắn đang đứng ở một ngã sáu ngã bảy nào của Sài Gòn và bỗng quên hết đường đi lối lại, dẫn tới, đưa về...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay quốc khánh. Nằm mãi ở nhà không ra phố. Ngủ vùi.
Tỉnh giấc đã chiều muộn, hắn bắc ghế ra ngồi ung dung uống trà nhìn ráng chiều nhuộm vàng ối vạt bắp phía sau nhà. Đấy mới là khánh của hắn. Đối với hắn, không có ngày quốc khánh nào cả. Cả thế giới có chung cùng sinh ra một ngày.
Thiên hạ có thể không biết điều đó. Nhưng hắn không thể không biết được.
Hôm nay có vẻ đúng là một ngày.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Tựu trường. Những tà áo dài trắng qua ngõ nhà, vọng lại mấy tiếng cười trong của các nữ sinh, hắn bâng khuâng nhìn, một chút.
Tưởng đã lâu, áo dài xưa chẳng còn đủ sức ám ảnh.
Nhớ người con gái nhỏ đi trong mưa, lỡ ướt đôi vạt áo mong manh...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Cô buồn buồn hỏi hắn: "Rồi anh sẽ thế nào?"
Hắn không trả lời. Làm sao nói được?
Hắn không bao giờ định trước cho mình một con đường, bởi vì hắn có thể đi trên mọi con đường. Và hắn quen cô độc.
Về với ngôi nhà nằm yên lặng giữa vườn cây, hắn sáng tối đọc sách, uống trà và nghĩ ngợi làm thơ. Những câu thơ ám ảnh, những câu thơ có vẻ cũ rích nhạt thếch. Hôm rồi, chú hắn là Giảng viên từ Hà Nội về, ông cũng thích Thơ lắm, đọc qua tập bản thảo, nói: "Chú không hiểu lắm, nhưng làm thơ thế này thì làm sao ăn khách?" Hắn tức điên. Giảng viên cái con khỉ!
Thơ mà ăn khách? Bán hàng? Xôi thịt?
Vẫn còn cái quan niệm như thế cho Thơ, hỏi bao giờ Thơ khá nổi? Mà đấy là Giảng viên đại học, là người thích Thơ đấy, và cũng làm Thơ xuất bản nữa nhé!
Điêu tàn. Đảo điên! Suốt ngày phải làm sao thỏa mãn cái thị hiếu tầm thường như giẻ rách của số đông, lười suy nghĩ đến độ Thơ phải dễ tiêu hóa mới hiểu được. Những Thơ tình yêu ba xu, quê hương năm đồng, tôn giáo mười đồng... tha hồ làm mưa làm gió.
Sự thất bại, hắn ôm lấy mà cười ngất. Ngay cả ý nghĩa của sự thất bại ấy còn mang mầm mống thất bại, thì hắn còn có thể nghĩ gì đến những chữ nghĩa gì, tư tưởng gì cho đời sống, cho Thơ? Hắn không nghĩ dớ dẩn gì hơn.
Thiu thiu ngủ quên bên gốc vú sữa mơn man gió lồng...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Mơ thiên đàng đã chết.
Người thế nào bây giờ?
Từng cái lá mỏng manh rơi trong chiều đông lập loè tối. Bàn chân của kẻ khác vẫn đi về qua đấy. Lạ lẫm. Dò dẫm. Và hóa điên. Tưởng tượng.
Rất lạnh, bờ vai co ro trong cắt da của những gã gió quái quỉ vút qua. Em đi bên cạnh, im lặng lùa.
Cổ họng đắng. Thuốc điểm hồng đêm sâu. Nhưng.
Cớ gì mà nhưng?
Ngay cả thuốc cũng không còn chia sẻ được gì với hắn nữa. Mùa này chán ngắt nhỉ? Em bảo.
Ừ, chán.
Không, em không bảo mùa đông chán đâu. Ý em khác cơ.
Ớ!...
Ừ, đàn bà khó hiểu không?
Có lẽ.
Mai anh về đâu?
Hả?
Mai anh về đâu?
Không biết.
Rồi chuyện với em?
Để thời gian nhé!
Em không đợi nổi nữa. Em mỏi. Em hóa đá.
Không đến nỗi thế chứ?
Như thế đấy.
Anh làm sao nói hết được. Em còn không hiểu thì...
Em hiểu, nhưng mà...dẫu sao...
Ừ, em hiểu, ừ, nhưng mà... dẫu sao...
Bàn tay em rất nhỏ, cái lạnh xoè ra khe khẽ, phà hơi rét ngọt vào năm ngón dịu dàng. Nếu mà anh đủ sức biến bàn tay ấy nằm trong bàn tay anh mãi. Hắn ngẫm nghĩ. Đông về mất rồi. Mà sao người còn chưa tìm nhau trọn vẹn? Em vào nhà, cửa nhà em tối lắm. Em chìm dần vào bóng tối, chìm dần, rồi mất hút. Hắn hét lên: Không.
Tiếng hét loang dài trên phố, vãi vào đêm, vỡ toang thành trăm ngàn mảnh. Tiếng thét giữa lúc này chỉ có thể đi đến kết cuộc như thế.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0

Lại có người thường hay hỏi tôi: Làm thơ nhiều thế, anh cảm nhận Thơ như thế nào mà biết thơ hay hoặc dở? Tránh trớ mãi không được, thì trả lời. Trả lời như thế này (Không biết có ấm ớ và lẻo mép không?)
Đây cũng là câu trả lời của tôi cho một bạn học sinh cấp III trên ttvnol.com:
 
Thơ không phải chỗ có thể dùng phân tích để biết sao hay sao dở. Có mấy loại thơ (tạm chia cho vui):
- Thơ lớt phớt (loại này nói cái gì cũng dễ dãi, yêu dễ, ghét dễ)
- Thơ cuồng nhiệt (loại này yêu lắm, cắn đau, em vào topic của , As_Eros, doc_vang ... đọc xem)
- Thơ tinh tế ( loại này ý nhị, dịu dàng, mơn trớn, ba lơn... mà đau thấm, như mưa dầm rớt hột, lâu lâu lại nghẹt thở trong ý niệm của mất mát và chiêm nghiệm) Không tin, đọc thử miền lục bát của huynh Carriage, MM_Ngọc, nhietmacsinh83, ngoc_nam... Loại này khó đạt tới, nhưng hễ mở trái tim ra thì có thể nghe thấy hết vang dội của nó. Sức quyến rũ từ ngôn từ chọn lọc, cà rỡn, ngẫu hứng và đầy men say. Thử một bữa chia tay cuối cấp, uống rượu cho thật "xỉn" vào, gây nhau với một đứa mà chú em "để ý" rồi vào đây đọc thơ sẽ thấy ngay mình. Dễ hiểu! Hè hè... Thơ hay là loại chữ được tuôn ra từ cảm hứng ngột thở, không kiềm giữ nổi trong người, gây ngây ngất khi đọc, gây choáng ngợp như tiếng sét nổ ngay màng tai, gây đớn đau bất tuyệt in hằn dấu vết của phi tuyền rụng rơi đổ xiêu phấn bướm, nhận nhìn mình trong tất cả chung cùng của phận người. Văn nghệ chỉ phục vụ nỗi đau con người, mà không phục vụ đảng phái nào, giai cấp nào, riêng biệt nào... (Câu này hình như của Anbert Camus, Nobel 1949)
- Còn một loại, lưu ý với loại này: Thánh nằm ở đây, mà quỷ cũng nằm đâu đó... là: Thơ cà chớn: nói như đùa, đau như đùa, yêu như đùa, nói như mê sảng, không chịu bỏ qua bất cứ thứ gì không đụng vào, xách mé và có khi nói 1 quàng xiên làm sao lát nữa lại nhảy sang 2... Ở đó tìm thấy đủ mùi, đủ màu, đủ vị tối tăm hủ nát... Loại này trẻ con không nên đọc, khùng như chơi! Người lớn còn quýnh quáng chửi bậy nhau vì cãi cọ lu bu...
Tuy nhiên, chia là tạm thời, có khi len lẫn vào nhau cũng có đủ loại và thật sự cũng không nên đặt ra thật đầy đủ tiêu chí cho ngôn từ, nhạc tính, hình tượng... Nếu muốn hiểu thơ thì ngày đêm cày bừa trên đồng thơ với tất cả thể phách hồn vía mình, thể nào cũng đến ngày rành rẽ mọi thứ như thằng nông dân già cụ biết phân biệt đâu là lúa ba nắng, năm nắng, hoa sim khác hoa mua ở chỗ nào... Những loại cỏ dại thể nào cũng bị phát hiện thôi mừ !!
Đọc mấy câu thơ trích sau mọi người thấy thế nào:

 
Vô ngôn độc đối đình tiền trúc
Sương tuyết tiêu thời hợp hoá long
(Tạm dịch: Một mình ngồi đối diện trong câm lặng trước hàng trúc trước nhà hóng mát, thấy sương tuyết hết mùa tan thành con rồng uốn mình bay cao...)


Dưới trăng
quyên đã gọi hè
Đầu tường
lửa lựu
lập loè
đơm
bông
(Chú ý thử cách ngắt giọng, sao đâm bông trên đầu tường, sao lập loè? sao quyện trong tiếng quyên ai oán? Nỗi lòng gì? Phát hiện gì?) _Nguyễn Du_
...
Sầu đi mau tình ở lại lâu dài
Ta đã để hồn tan trong tiếng thở
Gọi người đi đưa tiễn nỗi tàn phai ... (Huy Cận)
(Tàn phai gì? Cái gì tàn phai? Sao lại kêu gọi?)

 
Khói trầm bén giấc mơ tiên
Bâng khuâng trăng rãi qua miền quạnh hiu
Tô Châu lớp lớp phù kiều
Trăng đêm Dương Tử mưa chiều Giang Nam ...(Hồ Dzếnh)

 
Có gì vướng víu trong hơi máy
Ngàn đời không đủ sức đi mau? (Tế Hanh)

 
Hoa bưởi kia vàng ngọt với ai
Thơm cho ai nữa hỡi hoa nhài? (Tố Hữu)

 
Trăng đêm xuống phố rất tình
Thằng điên xuống phố một mình lơ ngơ (quên tg)

 
Còn ghì giữ ẩn tình trong cỏ nhặt
Múa vi vu vì hẹn với truông ngàn

 
Ngõ ban sơ hạnh ngân dài
Cổng xô còn vọng đệu tài tử qua

 
Tui xin nguyện cuồng si để sáng suốt
Tui xin nguyện đui mù cho thoả dạ yêu em
(làm thơ cũng giống với tình cảnh này chắc?)

 
Tôi quỳ xuống nâng hai tay bệ vệ
Chỉ xin nâng một giọt lệ êm đềm

 
Gió lay lắt bốn phương về dồn tụ
Bụi thu mờ ai phủi với hai tay

 
Chẳng biết ngày mai ra sao nữa
Mà có ra sao cũng chẳng sao(!?)
(Bùi Giáng)

Ta ngắt đi một cành hoa thạch thảo
Em nhớ cho
Mùa thu đã chết rồi (Apolnaire)

 
Từ cành trúc rơi
Giọt nuớc loé sang
Trong tia chớp ngời

 
Có một điều tàn phai
Mà không ai nhìn thấy
là trái tim con người!

(quên tên các tác giả Nhật này)
 
Bên dòng Sumida
Chú chuột kia uống nước
Mưa mùa xuân pha (Buson)

Dưới hiên
các du nữ ngủ
trăng và đinh hương

 
Ao cũ
Con ếch nhảy vào
Vang tiếng nước xao
 
Trên cành khô
Con quạ đậu
Chiều thu


Dang dở cuộc hành trình
Chỉ còn mộng trôi phiêu lãng
trên những cánh đồng hoang (Basho)
...
Tất cả mọi cuộc đi đều phải bỏ dở dang dù cho đời còn trôi mãi như biển xanh vẫn rộng từ ngàn đời... Tất cả mọi lời nói đều phải chịu nghiệt ngã long đong để đi trên con đường bày tỏ ý tưởng với chính những con người đọc nó. Người đọc có hơi thở, sẽ nhận chân ý nghĩa bằng trái tim và hơi thở sống của mình, phục sinh và tái tạo lại chữ nghĩa trong lò nung tấm lòng mình. Phần vĩ thanh mãi mãi là một khoảng vô ngôn lặng lẽ... Hay là "dư dục vô ngôn" của lão Khổng bên Tàu...

Vâng, có lẽ nên như thế này:
Thưa rằng nói nữa là sai
Mùa xuân đang đợi bước ai đi vào
_Bùi Giáng_

http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Một hôm như hôm nay, Sài Gòn trời nhiều mây xám, gió thốc lạnh từ phía cuối đường. Ảnh hưởng bão. Mùa đông như nhè nhè bước về qua hơi giá rét se se. Miền Nam mà những ngày lạnh thế này hiếm hoi như những người hắn xem là bạn. Nhớ phương kia, nghe cô bảo cái rét đã thật sự đến rồi, chỉ muốn quấn chăn thật ấm, và ngại ra đường, nằm nghe Trịnh Công Sơn và "Nhìn những mùa thu đi"...
Cửa sổ lay theo những cơn gió mạnh, đập vào tường nghe chát chát một âm thanh lạ lạ. Tưởng như cái gì cũng lạ sau mấy hôm nằm nhà, không gặp ai. Hình như người bỗng nhẹ.
Đông rồi. Mà mùa nào chẳng phải đông với hắn? Hắn luôn nằm trong trạng thái chuyển mùa từ cõi băng tuyết căm căm hoài mong nắng ấm.
Én đầu xuân tuyết đầu đông
Rừng cô tịch ngóng nội đồng trổ hoa... _BG_
Ngừng tư tưởng. Và hít thở khí trời khô lạnh như hít từng luồng hơi thở người em phía giá rét bên kia. Em có còn chờ người quay trở lại? Khi mọi đường đưa anh đến điêu linh?...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Đông rồi! gió lạnh vân du
Hé khung cửa hẹp sương mù tràn tuôn
Ở một phương nào đầy tuyết, người mong tìm sương đẫm. Ở một góc trời nào nhiệt đới, sáng nay giá rét bỗng căm căm.
Cái dỗi hờn dịu dàng vân mấn sắt se rơi. Tuyết trắng trời là tuyết quốc phân vân. Áng mây xa chưa kịp trở về gần. Hương đắng đót cô đơn ngày miên thuỵ. Giấc mộng nồng hơi thở xót bâng khuâng...
Hữu thì trực thượng cô phong đỉnh
Nhất khiếu trường thanh hàn thái hư.
(Một hôm vút thẳm đỉnh cô phong
Tiếng xa vang vọng thái hư lòng...)
Lên, lên chơi cùng gió núi của đỉnh trời bơ vơ thịnh nộ với sói lang gầm thét triều thiên dị dị, nhận ra phù thăng và trầm lạc trộn vào nhau làm thành một khối mù đặc khét cháy quắt quay mê. Gã trai phố thị nhìn ra màu hường phai huệ nát. Ngó qua nguồn phía suối ngẩn ngơ bay. Gái ơi em khóc đêm ngày, ai người nghe tiếng ướp dày miên du? Gái ơi em khát sương mù, tay nâng chén đắng hận thù theo đuôi. Nghĩ ra ừ nhỉ ngậm ngùi, đầu xanh tơ tóc dập vùi tha hương...

http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Ngồi trong ngổn ngang gò bãi của một ngày tàn tạ. Tàn tạ nỗi gì?
Cơn mơ vẫn đắm đuối khát, hồn lênh đênh theo suối mộng. Người đi vẫn biệt tích. Kẻ về vớt sóng hư không lạnh người. Tình bơ vơ vô địch biếng lười. Còn trăng với gió khóc cười cùng nhau, hẹn thiên thu về nhớ nguyên màu tình xưa...
Những người lạ quen vẫn ghé về thăm viếng, người cười kẻ khóc, kẻ chửi người khen. Mà hắn chỉ còn lại bóng. Chơi đùa với bóng. Lên đường thiên thu. Nói như nhạc sĩ nọ, thiên thu là một đường không bến bờ...
Kể thì cũng ngu ngơ, ở chỗ, người có biết hắn đã đi ra khỏi chỗ ngồi của hắn từ lâu. Tiếng chó sủa ánh trăng còn văng vẳng. Kiến là nhìn, là thấy, hay nhìn thấy? Thấy ánh trăng, hay thấy bóng mặt trời trong đêm? Mặt Trời trong đêm là mặt trời chết. Mặt Trời ban ngày là mặt trời giả chết. Bây giờ, ngồi trong quán net, long bong nhìn nắng quái vàng khét trên phố, hồn té ngửa trong những trận địa hỗn mang rác rưởi lợm giọng...
Tiếng cười nói mang máng như chẳng có gì thật. Dù con mắt đã trừng trừng. Người ca nữ kia đã khóc bên chiều phiên thành vùn vụt bóng thời gian qua... Tố Như đã đúng.
Chờ mãi không thấy người quay về. Vòng lăn lóc còn lan rộng chẳng chán chê...

http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm thọc sâu sống gươm bén nhọn vào ruột của hắn những cô đơn ngập ngụa máu đen.
Cô đơn tàn tạ lên ngôi.
Vất vưởng đi về, trăng lên đẹp lửng lơ...
Từ hai hôm nay, chôn mình trong khói thuốc và những ly cafe không đường, hắn viết như cuồng. Đọc càng cuồng. Đêm thành ngày. Ngày thành đêm. Âm ma.
Mặt đất bỗng như một nghĩa trang.
...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Những điên cuồng chính trị, những ma mị lừa đời, những vỗ ngực xưng tên...
Lũ khốn nạn ấy dìu nhau đi trong những hào quang ánh sáng. Ánh sáng ngời lên từ những chà đạp và tranh giành.
Chiều mười lăm. Lững thững đi dưới trăng tròn còn đang lơ lửng đầu ngọn cau sau nhà cũ của mẹ, bằng những bước nhẹ tênh, ngửa mặt cho trăng tô lên khuôn diện mình một lớp bàng bạc mơ hồ, ẩn hiện đâu đó nỗi nhớ dìu dặt gọi tên... Tất cả đã lùi lại phía sau...
Ngậm nín thật chặt những tiếng khóc, những khật khùng, mâu thuẫn... thành một khối sắt đỏ vào trong bụng. Quặn những cơn đau. Mồ hôi. Tiếng la vẫn ú ớ...
Cái lưỡi đã đứt ngang.
Quay trở về.
Trăng ở phía sau lưng, gió lùa trước mặt...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Chờ mãi không thấy cô.
Hôm nay đã là 16, trăng qua đoạn bên kia của con dốc.
Ngày mai, có thể ngày kia, hắn lại xốc hành lý lên đường về phồn hoa. Những bình yên lại tắt, những vùng sáng đi qua phía khác...
Không tin tức, không bạn bè, không chuyện vãn, hắn nhìn mình trong những riêng tư "chộ" mặt. Hàng lông mi đã khép những ánh nhìn xa xôi...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-18 04:09:36huyennguyen>
Huế.
Những con đường nhỏ mù mù bên hồ sen Đại Nội vẫn thế. Có cái lạ, ra đây nhiều lần, hắn chỉ có cái thú là đi lòng vòng quanh Huế mà không thích đi thăm danh thắng nào, lăng tẩm nào, vốn là cái thú của người du lịch Huế.
Bạn bè xưa chẳng còn nhiều. Có đứa trụ lại sau mấy năm đại học, có đứa vào Nam, tan tác. Còn sót lại trong kỉ niệm là những hạt tương tư. Có hẳn những câu chuyện dài về cây tương tư trong sân trường Nông Lâm, nơi duy nhất trồng được loại cây này ở Huế. Ngày xưa...
Ngày xưa, hắn đi xin từng hạt để tặng cô, kỉ niệm cho những năm quen biết nhau, và yêu nhau. 8 hạt tổng cộng. Sau, cô trả lại, giờ thì những hạt màu đỏ nho nhỏ ấy vẫn nằm trong ngăn túi xách. Cô thì biền biệt, chẳng ai được tin. Nghe nói cô vào Nam...
Đêm Huế lung linh khi qua cầu Trường Tiền. Nhớ cơn mưa nào xa xôi...

Huế bây chừ vẫn thế.
Quán "Chiều" bên Đặng Thái Thân vẫn nằm im lặng khép nép bên ngã ba, gần cổng Đại Nội. Tường cổ thêm rêu. Nhưng không cũ thêm được tí nào như hắn tưởng tượng. Đã cũ quá rồi còn gì!
Sót lại một người lái xe ôm già xưa vẫn hay chở hắn qua bên bờ Nam, mỗi lần qua thăm cô. Ông cũng quá già để đi nơi khác. Bốn mắt nhìn nhau, ông cười hom hem: "Ngó mi chẳng khác chi hết". Hắn cười to: "Chớ chú muốn con khác ra răng?"
Phải rồi. Khác lắm rồi. Duy có cái bộ bụi bặm và ngang ngang vẫn còn nguyên. Thì hắn đã chẳng đặt tên cho mình là Nguyên?
Những cô gái Huế đi về, áo ấm nhiều màu. Sáng nay lạnh bất chợt. Khí trời đột biến làm phố phường cũng ngẫu hứng trong bãn tango màu sắc.
Nhìn mỏi mắt qua bên hàng phượng vĩ dài theo phố, bất chợt nỗi buồn đậu lên mắt, se se...
Cô lại về.
Mười năm đã có dư...

Đây là những dòng hắn viết khi dừng xe lại ở Huế, lòng vòng tìm lại quán xưa.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Từ biệt Huế lần này, biết khi nào về trở lại?
Câu hỏi chỉ có hắn mới có thể trả lời, mà hắn cũng không thể.
Hải Vân nằm yên trong mây trắng sáng nay. Từ biệt Huế ơi!
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»