254 trả lời, 32.047 lượt xem —
Trang 3 / 9
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Đói và mệt.
Đói lả. Mệt rũ...
Bước chân lên rồi bước chân xuống. Ngập trời gió hoang. Nhận những lời trách cứ không đầu không cuối. Chán ngắt. Tẻ nhạt như nước ốc chưa pha tiêu mắm...
Nản. Muốn khóc. Thật to. Khóc như đứa trẻ mất một món của quý. Như mất cha mất mẹ...
Mà không, vì hình như lúc mất mẹ, hắn không khóc. Cả nhà cũng chửi bới hắn như lúc này thiên hạ đang ùa nhau nói xấu sau lưng hắn. Lông bông. Không nghiêm túc...
Hà hà. Chết. Quái lạ là sao hắn còn chưa chết???
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Khô cả những dòng hoen lá xám
Đường nữ tu hồn lơ láo bên người
Con sẻ nhỏ bỏ cành bay qua nóc nhà thờ
rỉa lông
như đứng đợi một giờ rửa tội
chuông ngân vào lòng chiều
gõ những thinh vang vắng lặng
người đứng nhìn
mắt đục
tóc nửa xanh
theo lời cầu nguyện
ước một điều
được cất giữ
một cái tên như tên Thánh
tháng mười hai ngát lạnh
những ngón tay vàng run run chờ ra giêng...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Buồn lắm.
Hử? Dạo này hình như ai cũng than. Hình như có nhu cầu than. Kiểu này lên rừng được rồi.
Làm gì?
Đốn cây, làm than bán. Nói thế thôi, mày mà làm tiều phu cho cháy rừng cạn suối ah?
Thế thì thôi. Nhưng buồn là thiệt.
Không hiểu được, mới thấy hôm qua mày cười hơn hớn.
Lúc nào chả thế.
Thế thì buồn là thế nào?
Là buồn.
Nhưng vì sao vẫn cười?
Ờ, cười cho đỡ buồn. Ai cũng nói phải cười lên, phải cố gắng lên, phải vươn lên, phải năng động lên. Nhưng đối với một người không có định nghĩa "cố gắng" trong suy nghĩ thì cố gắng là gì?
Thì... thì khôn khéo một tý, quen biết hai tý, mềm mỏng ba tý, mục ruỗng giả dối bốn tý, quan tâm tới người khác năm tý, nghị lực chịu đựng sáu tý, đứng đắn nghiêm túc bảy tý, bận rộn lăng xăng chủ nhật tý... Tao nghe thiên hạ bảo nhau thế, truyền dạy nhau thế... Xem Nguyễn Hiến Lê đi.
Khì, tao đọc từ lúc bốn tuổi.
Thế thì sao đến bây giờ vẫn còn không thuộc bài?
Thuộc nhão, nhưng vì thế mà...
À, thấy hết người trong mình chứ gì?
Không, chỉ cần một chút... là...
Chỉ cần một chút gì? Là như thế nào?
Mày hỏi nhiều quá, cứ lưng lửng thế thôi, không có nhiều người ôm lấy cổ tao mà bóp chặt, không thở được đâu. Dù buồn, tao vẫn còn muốn sống.
Thằng ba lơn thiệt!
Ừ, ba lơn!...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Gặp cô, hắn chỉ nói: "Đừng nhắn tin nữa".
Hình như lòng đau. Mắt đỏ.
Chiều nay lại say. Viết một mạch mấy bài điên khùng.
Cầu mong cứ say hoài.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Nghĩ tới ngày mai sẽ lại là một chuỗi dài cô độc. Không muốn trở dậy đi làm dù mặt trời đã lên.
Sáng nay tiếng chim vẫn hót bên đầu nhà, nhưng ai oán dường còn lẩn khuất.
Mùa đã đi theo những cánh rong trôi...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Tiên nữ đã về.
Thằng say không còn say. Thơ chết. Mọi lời nói trở về với câm lặng thênh thang...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
#67 —
27.07.2006 18:35
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-27 18:38:37huyennguyen>
Cơn say theo đuổi hắn bất tận trong cã những giấc mơ. Cơn say của hiu quạnh về gặp đìu hiu trong một tương nhượng nào của cuộc đời. Hắn nhớ cô như một lẽ không thể dừng.
Cuộc rong chơi chưa bao giờ kết thúc. Đến nay đã kết thúc. Hắn an lòng với kết thúc. Một mái nhà. Hắn chưa từng mơ một mái nhà trong những cơn say. Thế hôm nay đã mơ. Phải chăng những giấc mơ chỉ mang hình phù du?
Từng nhiều người đi qua, dừng lại, và lại đi qua. Cuộc sống hắn còn gì cho những vọng nguyện bất đạt?
Còn lại hắn và những cơn điên vẫn cứ hành hạ cuồng dại...
Liệu rằng sáng mai đây khi thức giấc hắn còn nghe thấy tiếng chim ríu rít bên vườn nhà?Còn thấy hoa huynh đệ và tigon nở đua nhau trên giàn? Và cafe sáng sẽ lại ùa trên môi mặn đắng hay là...?
Hay là những miên man u thâm cứ hiện về trong những câu hỏi không đáng là những câu hỏi hỡi ta?
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Mưa rất to. Những dòng trôi vội vã cuốn rác đi phăng phăng trên phố. Hắn dầm mưa, ngửa mặt để từng hạt rớt trên mắt, làm cay xè...
Mưa to. Gió cũng to. Mây đen. Ngập ngụa.
Hắn bơ thờ ngồi dựa vào gốc cây me dưới đường Võ Văn Tần, chiếc xe dựng hớ hênh bên cạnh, hút thuốc trong mưa. Phải kì công mới giữ được điếu thuốc khỏi tắt nhờ cái mũ lưỡi trai bằng da. Nhìn ra phố.
Chiều chủ nhật. Chẳng có gì ngoài những ngóng đợi. Chẳng hiểu sao khi đi trong những cơn mưa hắn tìm được chút điên dại chẳng mấy khi còn thấp thoáng trong cuộc sống có nhiều vội vã quá thể của mình.
Hình như đó cũng là một liệu pháp tốt cho tâm lý.
Hình như hắn đang mất cân bằng thực sự?
Cũng chẳng ai có thể trả lời. Vì chẳng có ai được nghe, được biết, để mà hòng tìm ra lời khuyên. Mà đời mình, hắn căm thù lời khuyên.
Gió thổi lớn. Cái lạnh ngấm.
Lẹp nhẹp vào shop B-Blue bên đường, mua một bộ khác để thay, cô nhân viên cười to khi trông thấy bộ dạng của hắn. Hắn cười còn to hơn, như thể chưa từng được cười.
Ra Vô Thường thôi, nhớ rồi...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Đưa em qua phố lang thang
Đưa em đi hết con đàng uyên ương...
Lang thang trong những giọt lành. Hắn nghĩ lan man...
Mưa hoài. Gió vẫn thổi. Lạnh. Có khi lạnh thật. Hình như chưa kịp cảm thấy thế thì mọi chuyện đã đi trọn vòng của nó.
Chiều nay đã mưa nhiều thế nhưng dường như trời còn chưa vừa lòng.
Chợt nhớ Hồ Dzếnh:
Chị tôi xuống phố trời mưa
Ướt một vạt áo còn chưa vừa lòng...
Cái tên thi sĩ này làm thơ lục bát thì hay không ai sánh kịp. Dở thì cũng tệ chẳng ai hơn.
Mà, cuộc đời nhiều lúc nó cũng thế. Chẳng ra gì rồi lại rất là... có gì...
Tếu táo mấy câu cùng với một vài người thân trên net, chợt nhận ra nhiều thứ mang đủ màu của cuộc chơi.
Người ta thích được ôm hôn nhau thắm thiết trước đám đông để bày tỏ tình hữu nghị chan hòa.
Người ta thích lén lút chửi bới và thuỗng nhau từ phía sau cánh gà sân khấu ấy.
Nghe ra nhiều thứ oái ăm quá, thành ra, mửa xong một bài, delete chẳng kịp.
Còn chút gì để gọi là Thơ?
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Còn một chút. Ấy là T, H, Ơ...
Cái để gọi ấy, thực ra là cái gì?
Phải là Thơ hay...?
Chẳng biết.
Chúa biết.
Có lẽ hắn cũng mang máng biết. Nhưng rồi quên liền.
Đôi lúc, như hôm nay, cơn buồn đến như bão. Chân tay rã rượi như sau cơn bệnh nặng.
Không thể gửi nổi một tin nhắn cho ai...
Cũng không thấy ai gửi mes. cho mình.
Liệu đó đã phải là bi kịch cho một ngày?
Đôi khi, nhỉ?
Empty...
...........
...............................................
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Đi về trong ngầy ngật gió với hương phấn son còn lơ láo đâu đấy trong cái nhớ. Tưởng tượng. Nhiều khi, tưởng tượng cũng tốt. Tốt hơn thực tế chút ít.
Thực tế thì đầy mộng mị điêu ngoa. Nhưng khối người vẫn tin thực tế. Người ta tin vào những điều thực tế kìa.
Lơ đãng đến, phiêu bạt đi.
Chợt nhớ lời nguyện cầu của ai đó: "Thỉnh giấc cô miên về chận sóng, ru êm lãng tử mộng bình thuờng..."
Nguyện cầu. Ừ. Nguyện cầu. Bỏ bớt chút nặng, ra thằng Nguyên điên.
Hahahah...
Bạn cũ gửi cho một bài thơ:
Phố của em
Phố của em tháng sáu đổ cơn mưa
Em không khóc cho mắt ngày thêm ướt
Dấu môi trầm thoang thoảng hương đưa
Phố của em vẫn còn đó ngực thơm
Vòng luyến ái khát tin yêu cuồng dại
Ngây ngô mình gởi cho gió ngàn hôn
Phố của em mùa xa vắng cô đơn
Cánh sẻ nâu lượn quanh hồ ru mộng
vàng bay
thu trở mình
...chiếc lá
Mục ruỗng theo ngày về với những ngón tay
Phố của em
Phố đầy mây
Đầy nắng, đầy gió, đầy anh, và...
Đầy bão tố, đầy thiếu nữ ngàn năm thương phố
Đợi đêm về hoang hoải hát hồn nhiên ...
...
Hỏi nên sửa gì không? Quệt "đợi" thành "đón". Đón đêm thì chủ động hơn, hồn nhiên hơn, hoang hoải chờ mong hơn là đợi. Hắn nghĩ thế.
Nhiều khi đón và đợi chỉ là hai trạng thái liên tiếp, gần như mơ hồ về ý nghĩa để phân biệt chúng với nhau.
Hắn vẫn đón, vẫn đợi.
Thế đấy.
Mà, bây chừ, hết say rồi, viết cái gì nữa đây?!
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Online mải miết.
Tìm gì?
Chẳng biết.
Phân biệt?
Được không?...
Còn lại cái gì trong buổi chiều nay để thời gian ngắn lại?
Trông thời gian ngắn lại, hẳn là vì thời gian đó quá dài?
Khi mùa tuyết tan, cây non sẽ nhú. Có điều, tuyết đã tan trên những đỉnh đồi, trên sườn dốc, trên mái nhà, trên mái lòng,... cội già nua vẫn trơ gan ra đấy, ù lì, cằn cỗi và xấu xí.
Hùn hạp phần bỏ sót nào của cảm tưởng trong bữa này, là trống rỗng cô cạn như chất nhựa gom hết trong đầu lọc tàn thuốc. Nuốt hết chất khê đặc kia, tưởng như cầm tù lại thói hung dữ bạo tàn nào rơi rớt của những ngày cũ.
Ai biết được trái tim người điên có gì?
Rất có thể là chẳng có gì sất ngoài những làng nhàng lăng nhăng vớ vỉn hỗn độn...
Rất có thể, chỉ là những giấc mơ nhiều màu kì dị, lục cục, lợn cợn nhiều bợn u thống tuyệt hận hay quái đản sự thật méo mó bóp cong mọi đường ánh sáng rọi soi...
Người điên cũng thích thật. "Anh chỉ là người điên, trong vườn hoa tình ái; anh chỉ là người say, trên đường em nhìn thấy... người điên không biết nhớ, kẻ say không biết buồn..."
Tưởng có thể dụ dỗ chính mình ngủ ngoan trên những an nhiên thường nhật, những bận bịu công việc. Tưởng rất nhiều điều. Điên với tưởng. Nhiều người thế lắm. Có điều tưởng đến đâu, về đâu... thì chưa chừng khác nhau.
Muộn phiền thắp lửa. Hạt buồn long lanh. Chao bàn tay để ánh sáng chiều đọng lại lúng liếng qua lăng kính long lanh ấy, màu tím sẫm loé mắt kéo lê qua con ngươi. Có lẽ còn có nhiều màu khác, nhưng chỉ kịp thấy chừng ấy thôi...
Mấy hôm chẳng nhìn phố. Có lẽ cũng chẳng nhìn thấy ai. Thấy mình điên loạn trong chuỗi buông xuôi ngập ngụa lơ láo phăng phăng.
Cởi cúc áo để thấy bớt ngột và đôi mắt mỏi như chạm bờ giông mưa.
Ai?
Còn ai?
Dường như đỉnh điểm của sự cô độc chính là sự bất thông.
Không Lộ than:
Hữu thì trực thượng cô phong đỉnh
Trường khiếu nhất thanh hàn thái hư...
Trường khiếu? Tiếng thét? Tiếng gào than? Tiếng hống? Tiếng dội? Tiếng vang? Tiếng động hàng hàng? Một thanh âm thôi? Cõi thái hàn nào cho hư huyễn đậu lại khi đăng thượng?
Lên tới nơi, chỉ còn bóng mù quẩn quanh mịt mịt. Hỏi hai chữ bát bất uyên nguyên nghĩa là gì? Bạn bè chi cho nhiều lắm thế, để rồi hai chữ thôi còn lại một điêu tàn trơ vơ?
Uh, nói tới trơ vơ, lại nhớ có người từng bảo ta viết sai lỗi chính tả. Cười ngờ nghệch: hay viết sai lắm, chịu, vì thích... Thế đấy, nhất quyết mọi thứ phải ngay hàng thẳng lối, phải chính xác giản dị, chớ có u hoài thâm thâm...
Long Thọ ơi, ông có thấy mặt tôi chưa? Hè hè, chưa cũng được, bữa nay tôi nhìn lén thấy ông rồi... Và ông vẫn là ông, còn tôi cứ là tôi...
Mỏi.
Hai bàn tay rệu rã xếp hàng chờ một ân phước phúc âm nào cứu chuộc dư vang...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Trôi.
Trôi hoài.
Trôi hoài trôi.
Nghe Tuấn Ngọc hát Từ Công Phụng: "Nỗi muộn phiền ngày tàn hơi thở, em thấy không, cõi đời vô vọng? Xin em hãy cho tôi tạ từ, khi em đã đi qua quãng đời tôi. Dù một khoảnh khắc sớm phai tàn, và lệ em rớt trên môi nhạt..."
Nghe thấm thía phai phôi. Tưởng phai phôi còn rớt giọt mù sương đâu đây. Chuyện tình trôi qua mau, hoài công ta níu giữ, vụt bay em giữa trời...
Gió thì thâm không nói khi đưa chân về qua quãng đường quen. Công việc hằng ngày vẫn thế, nhưng hôm nay là ngày cuối cùng. Ngày mai đã đi xa khỏi đây. Hình như dù không thật tiếc nuối, vẫn còn chút quyến luyến của hương hoa sữa bắt đầu chớm. Hàng hoa sữa ta vẫn đứng thơ thẩn dưới bóng những trưa ngợp nắng trong lòng khu công nghiệp này. Cứu chuộc khói bụi, cứu chuộc ta. Bây giờ, ở miền Nam nắng nóng, hoa sữa đã giao mùa. Còn ở tận đâu xa xôi? Không còn tin tức gì của một liên hệ qua nhau...
Phấn hương cũng chỉ một thời. Ái ân xin cho một ngày. Còn đây như vẫn còn đây hoang tàn. Liệu rằng mai sớm hân hoan, còn nghe được tiếng hoa lan ân cần? Và vòng tay níu lâng lâng, hai vai trĩu trĩu phân vân đường về?
....
Mặt Trời đã lặn giữa buổi chiều bỗng dưng nổi gió. Mưa rớt hạt. Nhìn lên tán cây hoa sữa, bất chợt nghĩ, chắc hoa đang sầu. Mưa làm cho hoa sữa nặng lòng, và mùi thơm cũng thế. Lên xe trong u hoài man man. Và không dưng mưa tạnh, chưa kịp ướt áo.
Khô rốc trở lại khi người lại vội vã xuống đường.
Đúng mình chỉ là một thằng khờ ngông dại. Cuồng tín cho những cực đoan giông bão và ngắc ngứ trong võng lưới cuộc đời. Còn một chốn yên bình xa xôi nào?
"Thôi cũng đành một kiếp trăm năm đời người sẽ qua
Cũng đành một thoáng chiêm bao tình người cũng xa
Cũng phôi pha những điêu ngoa, theo vết môi cười tàn tạ
Thôi cũng đành một kiếp phong ba lệ tình cũng xa
Xuống đời ta những nguôi ngoai rồi người cũng xa
Cũng xa ta, cũng xa ta theo dòng nghiệt ngã mù lòa
Vì lời em sớm muộn gì cũng một lần gian dối
Tình anh sớm muộn gì cũng đưa vào tăm tối
Đời anh sớm muộn gì, đời em sớm muộn gì
Tình ta sớm muộn gì cũng hấp hối
Rót cho đầy hồn nhau, đắp cho đầy đời nhau
Những men nồng tình sâu rã rời..."
Lựa lời mà nói đặng vừa tình nhau?
Cái chết.
Tan hoang.
Rã rời.
Vũng lầy.
An nhiên bước tiếp? Hay ghì níu trần gian muộn sầu?
Từ 16 tuổi, từ đau thương, con người ấy đã thế. Thì từ 12 năm sau, còn chút gì cho một Giáp Tý trải trầm?
Biết rằng người vẫn trăm năm
Biết tình vẫn thế đăm đăm khật khùng...
Nếu một mình đã là duyên, thì hai mình phải chăng đã là phận?
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Mênh mông mệnh mộng...
Miên thùy mang mang...
Mủ mưng máu huyết...
Cấm mình không hét những tiếng gầm rống. Nhưng dường như cuộc đi chưa kịp dừng nên tiếng tru của loài sói hoang còn vọng mãi trên đồng mông quạnh trụi trơ.
Chiều rồi. Đọng lại tư lương thiên lý điệp trùng.
Hùng tâm chưa kiệt. Giữa hai dòng thác đứng phân vân.
Đường còn dài tít tắp như chưa từng đặt chân lên...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Trưa. Nắng thế nhỉ?
Buồn ngủ và mỏi mệt như chết.
Có thể có điều gì đó đang diễn ra.
Ta đang làm gì?
Mọi thứ mang hình thù thế nào?
...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
#76 —
07.08.2006 06:13
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-07 06:35:51BĂNG NGUYỆT>
Có rất nhiều thứ muốn viết nhưng thời gian như que kem giữa trưa nắng hè.
Mọi thứ đã được nhận định hình dạng bằng một đôi mắt khác, hình như thế.
Hứa với bản thân dành một chút thời gian rãnh rỗi để tìm lại mình trong tất cả lặng im và đối diện căng thẳng nhất.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Ngột ngạt lên kinh hoàng.
Biết con đường đã lún sâu dưới những tơ vang.
Êm đềm là lụa mát, mà lụa mát thít chặt cổ khiến hơi thở chỉ còn là những mong manh.
Những mong manh tàn khốc.
Ngày mai sóng biển sẽ trôi về vịnh yên mà náu thân lơ láo...
Hắn đi mãi trên con đường cát bụi gần nhà, đầu óc chỉ còn lại hầm hập nung người của nắng và gió. Chỉ còn lại những hầm hập cuồng sôi của cơn giận dữ say sưa...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Chiều. Mưa vừa ngớt. Xam xám cuối phía bên kia ngọn xoan già là vài cánh chim sẻ nhỏ gầy ríu ran. Không biết vì rét? Vì gọi đàn?
Hắn ngồi ngơ ngẩn trong lòng chiều, chạy rông trong những mộng tưởng bâng quơ...
Online. Cô bé nói, công việc đối với một người bình thường là một trong những việc hệ trọng nhất. Hắn nói, chẳng gì quan trọng. Im lặng.
Em gái gặp trên net, bảo, hắn viết với một chút hoài niệm, một chút kiêu bạc, một ít mâu thuẫn... trong những bài viết của mình. Cười to. Ai biết đúng hay không? Khi chính hắn còn không biết?
......
Buổi chiều hình thù như thế đấy.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Cafe. bạn cũ. quán quen. chuyện phiếm...
Sáng chưa kịp vệ sinh cá nhân, đã nghe chuông phone réo rắt. Quần áo nhàu nhĩ nguyên đêm lăn lóc, chạy lên.
Cafe ở thị trấn này, với một con đường duy nhất vắt qua, chỉ có 1 viên đá nhỏ. Không như miền Nam, với một cốc đá to tổ chảng.
Quê quán. "Phố nào cố quận xưa là tiễn nhau..." Xưa, bạn dịu dàng trong áo dài tiễn ta ra ga. Nay, bạn nhẹ nhàng hỏi ta khi thấy râu chưa cạo, lười lĩnh thấy rõ dấu vết trên người: "Nguyên trông mệt mỏi nhiều, nhỉ?". Chẳng biết nói sao.
...
Không còn bận bịu, toàn nhiên rãnh rỗi. Ngồi đọc Andre' Gide, và thấy một Alissa nguyên vẹn chờ mong trong trinh bạch chết cóng. Nghĩ tới cô. Cô có chờ?
...
Dập tắt niềm kiêu hãnh, dập tắt mọi mầm hủy hoạu đang đâm chồi, ta về nghe trong chén cơm còn nguyên mùi đồng ruộng đầu thu. Lập Thu rồi. Nhưng ở đây tìm không ra cúc trắng. Ra chợ, cúc úa bán với giá rẻ mạt. Lần dò hỏi nơi cung cấp.
Ngôi nhà ấy ằm trên một vùng trung du cách nhà chừng mươi mấy cây số. Chỉ có hai ông bà già và một đứa cháu gái năm nay vừa hết trung học cơ sở. Con bé mặc đồ vải thô, đứng cắt hoa cúc trong buổi chiều, ráng nhuộm khoảnh vườn thẫm nhẹ màu tía lung linh. Nó nhìn ông khách lạ lạ, cất giọng quê nhỏ nhẻ e dè: "Chú mua về tặng ai hay răng mà nhiều rứa?" Hắn chỉ im lặng đứng hoài nhìn ngôi nhà và vườn hoa, gật đầu.
Hai ông bà già mời hắn uống chè. Không hiểu vì cái cung cách là lạ của hắn hay vì đó là lề thói của người quê.
Chè đắng ngan ngát. Ông già nhìn hắn chăm chú, rồi trầm trầm: "Con đang chết. Nhưng hãy nghĩ, ai cũng chết. Con đem hoa về, ta biếu con."
Hắn chợt lạnh sống lưng. Đôi mắt của ông ta ấm quá. Hắn không quen ánh nhìn kiểu ấy.
...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Hắn ngồi trong quán cafe và bâng khuâng mộng.
Tiền hết. Niềm vui tắt. Nước mắt cũng không còn. Giá như có thể khóc được.
Con người khốn khổ ở chỗ, hay khóc không đúng lúc. Hay nói khác đi, có lúc muốn khóc mà khôn cùng không thể khóc.
Hắn nhìn mưa rũ bâng quơ bên hiên quán, nhạc ồn ào. Hai thái cực giằng xé.
Niềm tưởng nhớ dìu dịu đưa hắn về những khung trời hội cũ. Phố hẹp. Con đường nhỏ bụi bay...
Và cô đứng yên lặng trong đêm nhìn hắn rời đi...
Buổi sáng chủ nhật như một mộ địa bình yên ru ngủ ơ hờ...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Quyết Chết Một Phen
Ngồi đây nhớ phố Sài Gòn
Tương tư Hà Nội gái son môi đào
Bán buôn lời hứa xôn xao
Một phen quyết chết để chào em ơi
Trùng trùng sương bóng tiêu thời
Miên miên mộng vỡ tơi bời sáng nay
Sáng nay xương cụng dạ dày
Miệng mồm đói rã thơ ngây... kêu trời
Trời buồn ngó xuống trả lời
Thằng kia mi chết tại đời mi điên
Nhở nham cười khắp hiện tiền
Loăng quăng khóc suốt tiếc duyên sơ đầu
Hồn lem phố thị bạc màu
Thân nhem nhuốc đợi Xuân lau rửa mình
E rằng cô khách biên đình
Rớt vào hẻm cụt tái sinh khôn thành...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Rong chơi.
Phố buồn trong những cơn ngâu tháng 7. Đà Nẵng lạnh lạnh. Những người quen cũ không còn bao nhiêu. Quán quen cũng không còn. Sinh viên trường Bách khoa lẻ tẻ vài người ra sớm, thuê chỗ trọ, buồn nhạt.
Nhìn mọi thứ, cảm giác như đã có một khoảng cách xa lắm với nơi này.
Ngày trước, mọi hẻm nhỏ, đường lớn, và cafe, và quán cóc, đều mỗi ngày thấy gã đi qua.
Chỉ còn rong rêu...
Tần ngần nhìn, tần ngần buồn buồn, tần ngần đi...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 574
Từ: 18.02.2006
Trạng thái: offline
Hắn dừng lại tấp vào quán cà phê quen, ngoài trời mưa...
Cô em gái vẫy gọi hắn í ới, hắn không thèm trả lời lấy một tiếng mà chỉ nhe 10 cái răng cười trừ. hắn thong thả từng bước mặc cho cô em gái mặt nhăn nhó, miệng cằn nhằn.
- Đại ca đến trễ.
Hắn kéo ghế ngồi xuống, bắt chân chữ ngũ, rút bao thuốc lá châm điếu thuốc, từ từ nhả khói.
- Lần đầu tiên.
- Có lần đầu tiên tức là sẽ có lần thứ 2, thứ 3,...thứ n.
- Lý sự quá !
- không lý sự thì không phải là em gái của đại ca, em học hỏi đại ca thôi mừ.
Hắn dừng lại, không đôi co với cô em gái nữa, hắn nhìn lên trần nhà, nghĩ ngợi điều gì đó, trông hắn bây giờ không khác gì một ông già đang suy tư. Miệng vẫn không ngừng hút thuốc, hắn im lặng tuyệt đối, mặc cho cô em gái đang khó chịu vì tò mò. Ly cà phê vẫn còn nguyên, hôm nay cô em gái thấy hắn sao là lạ, mọi bữa hắn đâu có như vậy.
- Bộ đại ca bị thất tình hả?
Hắn không thèm nhếch môi.
- Hay đại ca thiếu nợ người ta mà không có tiền trả?
Hắn vẫn im lặng, không thèm chú ý đến sự bực tức đang hiện diện trên khuôn mặt cô em gái.
- Đại ca, bị người ta giựt tiền hụi hả?
- Đại ca....!!!
- Đừng suy diễn lung tung.
- Vậy thì đại ca nói cho em biết đi, nếu không em suy diễn tiếp.
Hắn bỏ điếu thuốc xuống nhìn chắm chằm vào cái vật thể nói nhiều như radio đang phát thanh trước mặt hắn. Hắn đang tự hỏi lòng mình ở đâu mà hắn có một cô em gái kỳ cục như vậy, ước gì hắn có cuốn băng keo dán kín miệng nó lại, ngoài ra hình như không còn cách nào khác để bắt nó im.
- Có cho đại ca nói không, hay là muốn suy diễn tiếp?
Cô em gái cười hì hì.
- Tất nhiên phải cho đại ca nói rồi, em đang rửa tai lắng nghe cái nguyên nhân nào khiến đại ca mặt ủ rũ như người bị mất sổ gạo vậy.
- Nhiều chuyện, để đại ca nói.
...
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Sống là vui gượng đau ngầm? Kể từ khi vắt hồn gạn kể phanh phơi một nguồn cơn đứt đoạn tang thương khôn hàn? Bàn chân đi bằng những bước chân diệu tưởng, bàn tay cầm mọi điều bằng những nan vấn nghi tâm...
Rồi mọi điều chầm chậm trôi qua vì bàn tay nghi ngại không thể cầm nắm được điều gì, chính xác hơn là không thể không cầm nắm điều gì. Cái mâu thuẫn khôn cùng đẩy hắn đi trong mê lộ bí lối và bất chợt vô thức vượt qua ý thức để nói tiếng nói của phù vân mệnh mộng: "Mi không thể làm bất cứ điều gì cho mi được nữa"
...
Em gái gửi tin nhắn, một tin nhắn đầy hàm ngôn. Cô thì gửi mấy dòng miên man... Khi trái tim đối diện với lương tri, khi mù sương trôi dạt về gần Nam Kha hoè huệ thì mọi thứ chỉ còn màu trắng của vành khăn xô phủ lên hồn. Cái khả dĩ có thể nói được, chia sẻ được, đã sẻ và chia tất cả. Cái không thể đi bằng lời nói, chỉ còn có thể gắng gượng ngậm giữ trong vô thanh lặng lẽ.
...
Cafe sáng nay đắng nghét. Hà Nội như chìm trong cái lạnh bất ngờ. Bụi sương trong buổi sáng vừa mở ngày chợt dồn hết cả hàn hư về đậu lại trong một hơi khói phà vòng vèo quyện vào gió lang thang...
Đại ca đã chết, ta vất vưởng trên những ngả đường bụi giang hồ. Nhóc và nàng giữ lấy chút tàn dư kỉ niệm, về một gã trai hoang tưởng mộng mị giữa đời thực gay gắt điêu linh...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 574
Từ: 18.02.2006
Trạng thái: offline
Biển buồn...
Cô em gái ngồi thẩn thờ đếm từng con sóng, biển chẳng thể an ủi nỗi nên sóng cứ giận dữ xô bờ.
Phải chăng vì câu nói hững hờ nào đó, hay chính sự đa nghi khiến cô bận lòng.
Ném xuống tận đáy biển sâu một lời nhắn, chờ một sự hồi âm.
Biển cứ thế ủ rũ...
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Anh xấu hổ hỏi rằng:"em nói thật?
hay giỡn chơi anh xấu hổ bất ngờ "
Từ quá vãng xa xưa về chồng chất
Tấp nập về trên tại thể bơ vơ...
_BG_
Karma? Nghiệp? Tựu thành trên pháp hội tụ duyên xưa?
Hôn em nửa chút pha phôi
Thiên thu kí ức nửa lời của em
_BG_
Lời đi dược nửa chừng phải ngừng không thì Lời chẳng bao giờ có thể nguyên vẹn là Lời Như bản thân của Lời_Em_Não_Nuột khóc thương anh lao về Sóng xô bồ...
Biển hoài nổi sóng nhưng vẫn câm lặng như chưa từng biết nói.
Gượng vui để cơn đau ngấm ngầm mơ một bi kịch bắt đầu rạng rỡ từ khi...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Truy nguyên và trực nhận ý nghĩa của những âm thinh vang dội từ sâu thẳm hành động mình, hằn nhận mình là con thú hoang lạc vào đô thị.
Đem vùi mình vào những trò chơi trần gian, lấp đầy những hố trống do lối sống phù phiếm tiêm nhiễm từ phố thị xô bồ, bỗng một hôm hắn về nằm giữa quê hương và đêm sâu mà thắp nến viết những dòng hồi ức kì lạ đầy mâu thuẫn.
Trước khi rời Sài Gòn, trái tim hắn bảo mình dừng lại. Có thể chua bao giờ hắn lại có thể biết rồi ngày mai thiên thu sẽ gọi hắn bằng tiếng gọi thế nào?
Thê lương? Hay bi tráng? Hoặc ôm ấp trìu mên thiết tha?
Gọi một đứa con đã xa khỏi những bãi mía bờ khoai, hẳn phải gọi bằng những âm thanh riêng biệt lắm. Xưa nay những thiên tài luôn đánh cuộc với lão trời chua ngoa. Thắng và thua chỉ có thể nhận ra nhờ tưởng tượng và so sánh với một chuẩn_mực_phi_lý_đặt_ra_một_cách_tưởng_như_hợp_lý_tại_thời_điểm_sống_và_chết_nào_đó.
Vẫn cafe. Vẫn hoang tưởng. Vẫn lang thang làm thơ và ngớ ngẩn trước những toan tính người đời, thật toàn hảo cho một cuộc giấn thân vào bí địa. Mảnh đất có lẽ không bao giờ đặt chân tới được.
Những đoạn nhật kí vẫn không đầu không cuối, chắp vá từ những mảnh vụn kí ức, hiện tại và phóng tưởng sắp tới. Trong ấy vẫn đầy những sương mơ cả thực hư lẫn lộn nhạt nhòa...
Dựng lên một bờ tường sương nghĩa là mong muốn huyễn hoặc sẽ rụng trên đôi tay hân hoan chờ thoát kiếp mà trùng phục vào một bến xuân mộng mị ban đầu...
Gió Thu bâng khuâng lùa ngoài kia. Nến sắp tàn...
Trong hàng cuộc rêu rong đã trải, thì cuộc rong rêu lần này, hắn lãnh nguyên một đòn chí mạng vào tử huyệt kiêu hãnh... Trái tim của loài thú hoang vấy máu nhưng mỗi giọt hồng lệ là ân phước của đời xiêu đổ tặng ban. Và loài thú hoang chỉ có thể về ẩn náu trong hang động u mật riêng mình, trốn chạy. Và đào thoát mà không mong thoát vì biết chỉ có thể làm đến đấy không hơn...
Mâu thuẫn bắt đầu dựng lên như triều cuộn. Triều không thể dâng thành sóng thần để xóa tan hoang bờ bãi, nhà cửa, đường sá... vốn đã in hằn thớ nghĩ. Thì, mọi con nước lớn chỉ có thể gọi bằng một cái tên tạm bợ như là một_con_nước_lớn.
...
Giọng cô bên kia đầu dây u buồn:" Anh ngủ chưa?"
Lơ đãng đáp, nhưng hắn biết sự quan tâm của mình không lơ đãng như lời đáp lười lĩnh kia.
Không bao giờ hắn quan tâm đến thứ gì khác mãnh liệt hơn nội tâm luôn sục sôi của mình.
Nằm yên trong đêm để dồn tụ những bơ phờ nhọc mệt từ vạn phương quốc độ quân tập trên xác thịt phàm trần, hầu tìm ngõ tịnh độ an nguyên...
Và khi ngọn nến lụn bấc, hắn chìm vào giấc ngủ cho đến khi như có tiếng đồng dao vọng vang của lũ trẻ con đánh thức hắn vào một sáng mai dậy hồng ươm sương...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Những ý tưởng đột nhiên biến mất.
Buổi chiều lang thang trên những con đường. Ở đây không còn lá vàng, thoáng thấy nhớ Sài Gòn và những quán cafe cóc thân quen, nhớ con đường và những ngả quanh co của những hẻm lầy sâu hút tối phênh vênh.
Vũng tang thương vẫn đầy ngập dấu chân người.
"Về sau có lẽ bất ngờ thấy
Tình yêu em ở để anh đi "
Hai dòng thơ của cuồng thi sĩ mà hắn vẫn cầm tay mỗi buổi sáng cafe, bỗng bi đến độ đến điều.
Rồi ai mà không đi?
Đi mà Em vẫn ở? Hóa ra?
Hóa ra?
Em bất tử?
Thế thì Em là Ai? Mà Em-Bất-Tử?
''Dạ thưa xứ Huế bây giờ
Vẫn còn núi Ngự bên bờ sông Hương! ''
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
Mộng cầm giữ cũng bằng không, ôi hồn xanh ái ân.
Rớt.
Hình như lá rớt dưới hiên, khi hắn về qua ngõ ấy chiều nay.
......
Chiều không mưa mà âm u xám nhạt.
Đưa cô qua những con đường nhỏ, nhiều tán cây quẹt vào người ngây ngây, cô cười ngoan như chú mèo nhỏ.
Bàn tay chợt ấm...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.210
Từ: 22.10.2005
Trạng thái: offline
"Ru bờ cát mộng choàng khăn ban đầu". Câu thơ viết hôm nào bỗng dưng trở về ám ảnh như một hồn ma dai dẳng...
Bờ cát mộng có lẽ sẽ mãi trốn xa. Và vành khăn ban đầu cũng chẳng còn choàng nổi nữa má bờ cát xưa.
Sáng cafe, trời mưa lạnh lạnh, hốt nhiên say. Thuốc và cafe như hai quả búa tạ nặng nề giáng vào tim, oằn cong thổn thức. Chú bé bán vé số khép nép hỏi: "Chú cho con xin ly nước trà?!" Chỉ còn biết nhắm mắt và gật đầu.
...
Hình như hôm qua mơ thấy một giấc mơ kinh hãi. Một vệt sáng từ trời chiếu thẳng vào mặt. Đôi mắt đi trong bóng tối mãi quen, bỗng mù lòa vì đột ngột. Sợ khiếp, nên chạy mãi, chạy điên cuồng. Đất dưới chân hóa thành cát sa mạc mênh mông. Cổ họng khô đắng, trái tim bỗng căng phồng lên, to dần ra một cách dị thường, những mạch máu như những con giun chằng chịt vỡ tung. Trái tim vỡ tung. Máu bắn vãi toé. Nhưng bàn chân vẫn đi, cho đến khi gục chết trên triền cát nóng. Máu thấm vào cát, làm thành những vệt khô loang lổ. Không nhìn ra được khuôn mặt mình nữa...
Choàng tỉnh, mồ hôi tuôn. Thức hết đêm.
...
Đọc "Trại của người da đỏ" của E.Hemingway, rợn xương sống vì ám ảnh của cú phẫu thuật không thuốc mê của bác sĩ Adams với sản phụ, và cái đầu gần như đứt lìa vì dao cạo của người chồng khi anh chứng kiến vợ rên la khủng khiếp. Hơn cả, chú bé con trai bác sĩ đi theo, từ đó, gần như không tin vào những sự cứu rỗi, và lòng can đảm của con người. Sự cứu thoát một sinh mệnh bé bỏng đỏ hỏn, đã giết chết một người đàn ông, cha nó, và gần như vắt cạn những giới hạn sự chịu đựng của một người đàn bà yếu đuối, mẹ nó.
Câu hỏi là, phải chăng, tất cả chỉ là những đánh đổi và trả giá quá đắt?
Buổi sáng không có bình yên...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
★
★
★
★
★
0