📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Nhật Ký online

Phù Đăng Nguyên Ơi!

254 trả lời, 32.044 lượt xem — Trang 5 / 9
Những con người khi tìm nhau, chỉ còn có thể nhìn ngó nhau qua kỉ niệm.
Hà Nội chiều nay nắng gắt.
Phố bụi bặm. Người lạ lẫm. Hắn đi trong lơ lững cái buồn. Hồ Gươm bóng mát và các cô gái trẻ Hà Nội trông yêu điệu và chán. Hắn nhầm. Có khi thế cũng không chừng.
Ở đây là ngày thứ 2 rồi, chẳng có gì vui. Bạn bè nhắn về Capuchino uống cafe, không biết có khá hơn không?
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Không hiểu sao mọi cảm xúc của hắn cứ nhàn nhạt khi ở cạnh người khác. Đó là những điều khiến hắn đôi khi trở nên quái dị trước mặt người khác. Đôi mắt sâu càng sâu hơn bao giờ.
Hắn ở trong một ngõ sâu trong phố nhỏ cạnh trường Kiến Trúc. Điện thoại mất sóng, bạn bè nhăn nhó khi gặp, cô thì dỗi. Chẳng biết thanh minh thang nga thế nào. Làm thế thì cũng chẳng ra gì, có khi còn tệ hơn. Ràng buộc đôi khi là không thể tránh khỏi, nhưng nếu không có những yêu thương có vẻ chán nản đó, nhiều khi hắn cũng lại thấy mình nghĩ ngợi vu vơ...
Hôm nay hắn xuống đất, không ở trên trời, không nằm trên mây trắng. Cơn say dường đã có phần nhạt. Câu chuyện hắn nói với mọi người cũng có vẻ thực hơn. Nhưng cũng chính trong lúc ấy hắn thấy hận mình hơn bao giờ bởi cái vẻ điềm tĩnh khốn nạn khéo léo kia. Nếu anh đau, thì có nên rên la? Câu hỏi hắn không bao giờ trả lời được. Ngố.
Có đôi mắt nào dõi theo hắn từ phương nào nắng ấm. Từ vùng giá lạnh về miền nắng ấm, khoảng cách là bao xa?
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
"Hà Nội thế nào?
Bao nhiêu năm rồi chưa về lại, những hồi tưởng luôn ẩn hiện ma quái trong những bận máu huyết quyết liệt đòi ra đi.
Bây giờ là rạng sáng. Đang ở ngang bụng của bà mẹ chữ S. Ra? Vào?
Gò đống lô nhô...
Núp sâu vào túi bình yên. Bình yên ru ngủ bằng ca dao, bằng câm lặng. Nhưng gió vẫn thổi, may vẫn bay, người vẫn thở, thì có dòng chảy nào sẽ không ra biển mà ngược ngạo quay về đầu nguồn?
Trăng suông. Hơi rét. Gió mùa hành phương Nam.
Thu đã đạt đến độ sung mãn tròn căng như ngực thiếu phụ qua một cơn đau.
Một cơn đau...
Nếu là hai cơn đau?
Thu sẽ nhạt. Như cái lạnh sẽ không còn se se. Như cội xoan sẽ không còn nửa vàng nửa xanh trên cành. Như áo gió sẽ không còn choàng hờ trên vai thon...
Như mai đây sắp sửa?
Kim giờ chạy qua khỏi số 4.
Nhưng trăng còn lưu luyến bầu không. Lẩn quất đâu đây trong hơi lạnh vị ngọt của sương sớm. Lẩn quất đâu trong hắn đôi mắt người ở xa... "

Đấy là những dòng ghi khi hắn ở Quảng Nam và soạn sửa ra Bắc.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-18 04:10:15huyennguyen>
deleted by Nguyen.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Ánh sáng. Làm cho hắn chỉ còn có thể ngồi im lặng ngó mình trân trối.
Không hiểu sao sự đơn độc vẫn vây bám cho dù đang ở giữa chỗ đông người. Bao lần tiếng thét đã tuôn ra.
Rồi chìm xuống. mất hút giữa bóng đêm. Tiếng chó sủa xa xa. Với hắn, tiếng của loài người như cũng chỉ còn đâu đó, lẩn trốn trong những vòm cây đen đặc tối mù phía sau nhà.
Vươn vai hít một bầu hơi khí đẫm sương. Người di bồng bềnh trong đêm, trên gió, lởn vởn qua mấy khóm tre ngà. Thì thầm bằng giọng thảng thốt rền rĩ. Lặng lẽ dừng chân trên suy nghĩ đang náo động. Còn niềm hiu quạnh như nhà mồ. Lạnh. Chợt rùng mình.
Lịa im lặng. Chỉ còn tiếng ngòi bút sột soạt trên giấy. Nghe như tiếng lưỡi cưa cùn cứa vào gỗ cứng.
Mắt hắn hình như không còn thấy gì ở xung quanh. Chỉ thấy những viễn tượng đan cài bằng tơ hoài niệm, mộng mị và quỷ dị, quái đản. Bện chặt.
Những ám ảnh không ngưng về sự dừng lại trì trệ và tù ngột khiến hắn điên âm thầm. Máu trong người như loãng ra, nguội lạnh theo hơi gió heo may của mùa đông đã bắt đầu cảm nhận được mỗi sớm ra phố.
Giáng Sinh về. Bao nhiêu Giáng Sinh rồi có phải?
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Phải nuôi tâm hoài nghi với tất cả.
Vì sao?
Phải chăng tất cả những tựu thành đều nằm trên cái nghi?
Không nghi thì...
Thì mọi điều đều trở nên sáng rõ và dễ hiểu. Hỏi toàn thể loài người, cuộc sống có ai cho là dễ hiểu?
Mở ra trùng trùng sóng nghi cho bờ cát muôn đời ướt bọt phân vân. Mà sống cứ phải phân vân. Không phân vân không còn là sống.
Xuất phóng là cởi bỏ nghi ngại, mà nghi ngại là... Vậy thì cái chữ xuất phóng nên được hiểu là gì? Là cởi bỏ, phá chấp, hay là chấp trong phá chấp? Hay là...?
Gom sóng biển về bờ trong lớp lớp
Phút thuận hòa trật tự đuổi chen nhau... _HN_
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Cafe với thằng bạn từ Nam ra. Lòng vòng phố. Phố bỗng nhiệm màu trong cơn đau. Cơn buồn nôn chợt trỗi dậy đòi tuôn ra ngoài. Ai hay nỗi đau vẫn cứ lắt lay hoài nỗi nhớ. Thằng trộm ấy cứ đột nhập vào những bức không ngờ.
Vào room. Mọi người rủ nhau về nhà cô bạn gái cùng nhau hò hét cho thỏa chí phiêu bồng ăn chơi. Kể cũng lạ, mới đây đã tuần lễ, đã quen thân như từ lâu lắm. Dân Văn Thơ có khác.
Chợt nghe cơn buồn nôn chợt dứt. Cái gì đó chợt len lỏi âm thầm. Hình như niềm vui bè bạn. Lâu lắm chẳng biết thế nào là vui chung. Chỉ có buồn riêng. Nhiều khi thấy tẻ.
Phải nổ bùm một nhát.
Thì nổ bùm vậy.
umumbumbum
...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm. Phóng xe như điên. Một thằng khốn nạn nào? Chưa kịp chửi vì nghe tiếng xe rất gần và thay đổi hướng liên tục hẳn là đang chạy theo mình, thì ầm! Quay lại, máu, những miếng nhựa, và sắt vụn văng tứ tung. Hạ ga, giữ côn, nhả số, chiếc xe gầm lên lướt tới khi hai tay đột nhiên tê dại.
Suốt đường về vẫn thấy máu.
Nguyên! Cái gì vừa diễn ra?
Ngực nghẹn thở. Bao nhiêu lần rồi?

Thu lạnh kinh khủng.
Hà Nội ơi! Ta có thêm một kỉ niệm với ngươi!
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Nằm nguyên một ngày trong nhà, nghe tiếng xe qua ngoài ngõ. Bạn gọi điện rủ cafe. Không lên được. Nỗi buồn trôi qua chầm chậm, gặm nhấm mòn mỏi như tiếng của mọt ăn dần từng thớ gỗ trí tưởng. Mòn mỏi đến độ tưởng tượng như êm ái đã giết chết thằng điên ấy. Chết không một tiếng động. Chết trong trời đáy mắt thăm thẳm xa xôi. Chết trong chiều thu như cái lá vàng xác xơ cánh gió.
Phố ngoài kia chắc nắng đương vàng trong một chút yêu thương vừa chớm chớm. Tập thơ đọc tronng nhung nhớ sao buồn như nghẹn. Chịu không nổi. Cực độ man dại.
Đêm lò dò online. Offline của cô bé: "Dẫn em đi cafe nhé?" Biết đấy là đâu?
Câm lặng nguyên màu.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ chẳng đến. Ngày dài thêm. Cô đơn bủa ngập. Nhìn đâu cũng thấy thu lạnh. Có chút ấm áp nào của những tin nhắn bâng quơ thì đỡ buồn. Nhưng cái lười lĩnh vẫn đầy trong người. Đọc thơ người, thấy người buồn đơn độc chẳng khác gì mình, chạnh nghĩ đến mai sau.
Cũng hiếm khi có ai làm cho hắn thấy chạnh lòng và chấp nhận mình buồn, mình đau. Cái ngang ngược riết rồi quen, chẳng biết làm thế nào cho những niềm riêng lặng lẽ. Lặng lẽ khơi lên, lặng lẽ đem chôn sâu.
Vác mặt ra phố lúc 5h chiều. Phố đông. Nắng chiều nhàn nhạt.
Giận dữ với chính mình, đột nhiên thấy thế. Cái quái gì thế nhỉ? Chén trà bỗng ngọt như đường, chả thấy đắng gì cả. Những vòng khói thuốc buồn tẻ bay lên như vẽ một ngày u ám lả lơi đú đỡn với thằng ngốc đang mơ màng đưa mắt nhìn đâu đâu xa...
Tưởng tượng thế nào cho những ngày còn sống lắt lay tại đất này hở Nguyên?
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Sms cho bạn: "Sáng, ngồi nhìn ra ngõ. Uống tiếng chân đời. Dốc mù sương khơi..."
Bạn hỏi: "Vì sao mà uống tiếng chân đời?"
Có lẽ khát.
Nhiều hôm nằm nghe những âm thanh của đêm dòn dập như sóng ngàn dâng triều cuồn cuộn. Buộc bàn chân về một miền nào khác. Trống rỗng. Đơn độc. Nếu bước chân có thể dừng thì tốt.
Nhưng trái tim vẫn thúc giục ra đi. Nghe ra có vẻ sến, rất sến. Những niềm cũ tưởng nguôi ngoai. Chẳng bao giờ được.
Thế là thi nhau đua nở khoe sắc bồn chồn rạo rực.
...

Đêm qua uống trà cùng với ba người bạn quen. Không đầu không cuối, nhởn nhơ hí hửng, lắt lay buồn phiền. Nếu có thể, thì mọi chuyện sẽ không đầu không cuối mãi như thế chẳng tốt hơn nhiều?
Vấn hỏi mình trong những im lặng, rốt cuộc vẫn cứ lòng vòng quanh quanh. Hơi thở chậm nhịp như người chết. Nhưng không chết. Cứ thế lại sống, lại phải sống.
Đường hiu quạnh bóng người...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Hắn tưởng tượng một thế giới chỉ có người chết. Và ở đó hắn đi trong miên man đêm. Để khóc. Một mình. Và cười cũng một mình.
Cuồng rồi. Lại cuồng. Nhớ một người xa xôi...
Biết đường tim chơ vơ. Triền môi khát.
Con đường thơm hương hoa sữa. Nói trong gió:" Những lúc đi một mình thế này có lẽ đã nghe tiếng xe máy gầm vút trên đường" Người hỏi ta: "Vì sao?". "Có lẽ chạy trốn. Không biết chạy trốn cái gì. Sự mềm yếu của cảm xúc? Hay sự cô độc chợt vùng đứng lên trên đỉnh gió ngàn miên u?"
Im lặng cùng nhau về qua Long Biên. Lộng ngát hương tóc người. Lời hòa trong sóng nước mênh mông thâm thẫm màu tối dưới chân cầu. Và đường tàu chạy qua ì ầm trong đêm. Người bảo thích đi tàu đêm về nơi cũ.
Nghe tiếng đường tàu lắc lư và những âm thanh trong vun vút cảnh vật qua đường, có lẽ đó là cái thú vị của tàu đêm. Vì đêm yên lặng. Nên trả cho người ta cái cảm giác thực đã không còn nhiều lần được gặp. Biết đâu trong ta, trong người còn những góc hoang vu riêng? Mà làm sao để không có những miền cỏ dại?
...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Ta đi về, mắt vẫn hướng phía nhà em khói len lén như chiều bươm bướm hoang vu nồng nàn. Người xưa hát khúc diêu bông, riêng tôi vẫn cứ phiêu bồng rêu rong như loài mắt muộn đã chỉ lối hoang đàng...
Em ạ, tôi chỉ là... Tôi chỉ là gã điên du ca trên nước mắt và vết thương phai tàn (đã lâu không buồn nhắc nhớ, vì một lẽ gì?), cố quên đi những mộng ảo lâu đài, như con dã tràng ngàn năm cuộn cát vào lòng khơi mê, để một hôm vô thức nảy đề huề... giọt châu, mặn như muối biển...
Có những tà áo lụa vẫn trinh nguyên như bất tử miên miên, để cuồng si ta gọi mình mau về gỡ những máu cho hoa xưa trong trắng, để cố ru em ngủ những giấc mộng tràn gian dối, để cố đưa mình lênh đênh theo viễn tượng ân cần thăm ghé hỏi han theo ngày tháng buông dài...
Tơ lòng ta vẫn rối khi về ngang qua ngõ ấy, phía nhà em. Ta cố thêm lần lữa vuốt lại mối tơ vò, từng sợi mỏng manh dai dẳng, và bật cười, chợt nói cùng đêm: "Sáp nến tàn hay máu tim ta nhỏ giọt đòng đòng mà gọi tên em cho đến mãi không ngờ? 0 giờ? Giao điểm? Vô cực u thênh? Ở đó ta còn có thể nuôi cho mình một giấc mông khác? Giấc mộng vân đài thơm thoảng hương sen chiếu rọi u u?"
...
Hắn ngồi trong net để đắm mình vào cái lang thang, cho dù không còn được đưa chân lang thang trên khắp những ngõ phố Hà Nội. Và bất chợt phổ thơ một người trên diễn đàn kia, thành ra cái cảm giác của mình trong một buổi sáng mênh mông...buồn...lạc lõng...


http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Hắn lại lên cơn điên. Lời ai lưng lửng đẩy cơn buồn lên thống tuyệt. Hắn chỉ là một thằng điên. Điên .
Điên. Nên mới nhớ những gì không nên nhớ. Yêu những gì không nên yêu. Và lang thang mãi mãi trở thành kiếp.
Chiều luồn lách khắp những ngõ Hà Nội trong bơ vơ không bè bạn. Tìm không ra ai nữa. Đi cũng không được mà ở thì chẳng xong. Lời hẹn cùng nhau đi lang thang trở nên khó nhớ.
Bây chừ chiều rồi. Thế mà hắn điên nhiều quá. Thật đúng là không nên như thế. Đúng là điên!
Hahahahaha...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Con đường mình đi sao chông gai? Bước vào đời nhau nghe chua cay... Em ơi em ơi thu đắng môi!
...
Sáng còn ngái ngủ lang thang quanh quẹo qua bờ hồ, nghe gió thổi tràn, nghe mắt mơ hồ vướng gió điêu linh xa xôi... Nhìn lá phượng bay bay vãi tung những cánh bé xíu, thấy khó chịu trong người. Khó chịu vì không thể làm sao để diễn tả hết cái lành lành, cái buồn buồn, cái giao chuyển thu đông của trời Hà Nội se se...
Chiếc áo phong phanh quá, chợt nhớ lời người: "Phải mặc áo vào đi, không ốm!"
Cơn mưa dầm tối qua làm đầu sáng nay nặng nề quá đỗi. Và cái đêm mải mê nói chuyện cùng anh bạn trong bữa đầu tiên ngủ lang thang vất vưởng ngoài nhà mà không biết trời ngoài kia đang dần đi vào sáng. Mải mê, vì dường như chưa có ai có thể chia sẻ với hắn nhiều đến thế về cách nhìn nhận người đời và cuộc sống...
Cô nhóc líu lo đủ thứ chuyện trên đời. Xuân nữ. Cho hắn cảm được cái bờ tường già nua đã dựng lên trong phập phồng sương lạnh. Bơ vơ. Chết lặng. Sững sờ. Rồi oan hồn về núi đá đầu thai...
Nhớ lời ước nguyện thênh thang
Ngựa về núi đá điêu tàn đầu thai...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Buổi sáng trời âm u, hắn ra ngồi ngoài hiên. Đốt thuốc bâng quơ. Suy nghĩ bâng quơ. Hà Nội sáng bỗng không người.
Đêm qua về muộn nữa. Chú hắn bảo: "Mi không thể làm điều gì khá hơn ah?"
Điều gì khá hơn? Khá hơn ah'? Chết chửa! Quên mất cái điện thoại đã đi rông, gọi không được, tưởng hắn bị bắt cóc chắc? Hắn có bắt cóc người khác không? Chứ ai thèm bắt cái xác lếch thếch bụi bặm hôi thối của hắn? Hahaha...
Hôm qua lang thang với bạn nguyên một ngày, nói đủ chuyện trên trời dưới bể, rồi đi về trong bóng mình đổ dài theo bóng lá trên đường Láng. Con đường dài nhất nhì Hà Nội, chợt như một ngõ tối đời thênh thang...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Làm sao về được gần nhau? Dòng sông cây cầu đã gãy!... Dường như ai đi qua ngang cửa... dường như mùa thu...

sáng nay buồn nhỉ? Chẳng biết làm gì... Bạn bè đâu?

Rách. Rách toạc hết vá.

Tự hỏi mình: "Sao có thể đưa vào những trang viết hình ảnh của những người thôi không còn tơ vương?" Rồi tự biết, cái mà thôi không tơ vương ấy chỉ là giả trá của cảm xúc tự giả trá vơi mình. Hắn không phải là Chúa!

Đời khốn nạn như mơ!
...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Bước chân chiều nay đưa hắn về bên chỗ cũ. Bâng khuâng trồng cây si. Hôm ấy mưa ướt áo. Nhìn bóng ai đấy lướt qua, rồi lại tiếp tục đi lang thang khắp phố Hà Nội. Nhớ về những lời trốn tránh quanh quẹo thênh thang...
Ai mà không biết rằng hắn là gã khùng?
Chà, khùng thật!
Cái nhạt nhẽo ói mửa được. Đi sâu vào cái buồn phiền thánh ca.
Hai tay đút túi, ngửa mặt uống nắng chiều.
Uống cạn. như muốn cho tà dương đẫm ướt thấm sâu vào máu, vào xương thịt tênh hênh...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Gọi tên ngày tháng bằng những nỗi buồn và những tình si chua cay. Lãng tử ơi đêm nay mơ về gần gió...
Tưởng thật có thể về gần?
Truyện ngắn hôm qua hắn đọc được trở về ám ảnh hắn. Cái mặt nạ tuyệt đẹp của sân khấu Nô truyền thống Nhật Bản chợt biến người vợ hiền dịu đau ốm của kịch tác gia kia trở thành khủng khiếp xấu xí, tàn tạ và thảm hại. Phải chăng chính vẻ hiền dịu kia cũng là một mặt nạ? Phải chăng mọi người đang chui sâu vào mặt nạ để không cho ai thấy vẻ đẹp ban đầu? Phải chăng một thế-giới-mặt-nạ đã được hình thành? Phải chăng chính cái nghệ sỹ của hắn cũng chỉ là một mặt nạ...?
Bâng quơ ngó ra ngoài phố. Nắng hình như vàng. Người hình như đi. Hắn hình như nhớ. Ngày hình như qua...



http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Ờ nhỉ! Mình khùng thật! Sao lại đứng giữa trưa nắng thế? Tiếng chuông bên kia tút hoài nhưng không thấy ai bắt máy.
Trưa nắng khủng khiếp! Không hẳn là hắn không quen cái nóng, mà là không thể cầm giữ được cơn buồn nôn chợt dâng lên một lần nữa. Người đi đường nhìn hắn lạ lẫm. Người Hà Nội tò mò...
Chui vào quán bên đường. Quán bé tẹo, nhưng khách đông nườm nượp. Mấy bức tranh cũ xì mốc meo, nhìn ngộ ngộ treo bên bốn bức vách. Chẳng biết tên gì. Ngồi đờ đẫn làm thơ. Lại nhìn ngó. Kệ. Đời nhiều người rỗi hơi ra phết! (Cái câu này hắn lại ảnh hưởng cách nói đâu đó trong mấy quán cóc Hà Nội)... Khốn thế, chả biết tự khi nào lại dở hơi như người ở đây.
Từ Hoàn Kiếm về Thanh Xuân trong 5 phút. Online. Gặp những người bạn ảo. Hừ, ảo với thực! Cứ lẫn lộn chênh vênh. Thế là thế nào nhi?
Gọi cho bạn thân mới quen. Hắn chắc ngủ rồi hay sao mà chẳng thấy máy đổ chuông, cứ tò te tí. Còn mỗi hắn là có thể trò chuyện cùng hắn. Lang thang mãi cũng chán, mọi con đường rồi cũng thành quen. Khi con đường quen thuộc quá, cái cảm giác buồn nôn của hắn lại cứ xuất hiện, dày vò. Mà biết sao được? Khi hắn cũng có thói quen đi trên những con đường quen?
Quen và lạ. Cái không cho hắn có cảm giác hòa nhập vào đây được chính là cái cảm giác giả dối nấp đằng sau những lịch sự dông dài. Người ta không lai rai buồn chán như hắn, người ta không dở khùng dở dại như hắn. Người ta bận rộn nghiêm túc.
Đời là cuộc hành trình du mục. Đôi khi anh chỉ có thể ngó nhìn nhau qua một cái chớp mắt viên mãn. Rồi thôi. Rồi theo gió ngàn bay mãi. Để cuộc hành trình vẫn hoài hoang mang thừa thãi.
Hắn hoài lai rai giỡn...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Ừ, mai đã là... trung tâm mùa đông. Ở phương trời nào đó, có lẽ sẽ có tuyết rơi và những đèn néon rực rỡ trên cây thông đặt gần hang Belem rơm phủ. Những bông tuyết bay, những đóa hoa trắng lạnh giá không xua nổi cái ấm áp vì một sự đản sinh của thiên thần.
Mai đã là Giáng Sinh. Lạnh lẽo nhất của hắn. Đoạn bơ vơ đi hoài nghẹt thở. Những con người ấy vẫn thế, vẫn đầy khốc liệt khát khao và tàn nhẫn vùi dập! Đối với hắn thì cái lạnh chủ yếu phát ra từ đó, từ những mùa bay mãi lá thư xuân.
Nhận được lời chúc mừng từ cô. Cô khác nhiều rồi, mà hắn cũng không giống trước. Thời gian nhanh lắm.
Không biết tại sao không còn có thể viết được gì nữa, bấn loạn. Hồi hộp khó chịu...
Ngồi im lặng nhìn màn hình, màu sắc mờ dần, mờ dần, cuối cùng chỉ còn là một màu trắng xác đờ đẫn nhoè nhoẹt, trắng như tuyết. Trắng như đêm giáng sinh lạnh lẽo năm nào, giữa đồi thông Đà Lạt, có hai người tuổi trẻ mải mê lang thang qua những cơn gió lạnh, lãng đãng lùa sương mù từ cuối dốc phân vân...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Hắn ngồi chìm trong cơn mê.
Viết rằng: "Anh đã chạm bờ thanh xuân bối rối, làn cỏ tơ dìu tình mộng êm trôi"
Nhớ rằng, tình hóa cánh thiên di, vù bay mất giữa những chân trời nghi ngại sinh hóa khôn cùng...
Biết rằng, mình đang ngồi chìm trong cơn mê...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Giáng Sinh đến rồi. Chuông nhà thờ ngân vang trên buổi chiều tối. Con đường nhỏ cũng đông dần lên theo những nhịp chân người. Cả xóm đạo nhỏ bé này náo nức cho một đêm đông lạnh. Lòng vòng trên phố, nhìn những đôi bạn trẻ bên nhau, cười như chim bay, hắn thấy lạnh hơn.
Không hiểu cảm giác bó buộc vẫn cứ thắt chặt. Mỏi.
Giáng Sinh cứ đông. Phố vẫn cứ thênh thang trong mắt hắn.
 
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0

 
Người con gái đứng giữa đất trời và hoa, cái gì đẹp hơn?
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Ngơ ngác nhìn thiên hạ. Biết đâu là dở là hay?
Biết đâu, chính mình tự đày đoạ mình trong những niệm tưởng?
Thế nhưng, nhìn lại cuộc phong du đã qua, có một chút như đằng chát hoà trộn trong muối mặn sương mù đẫm đẫm. Thù nghịch là gì? Phải chăng là nhăng nhít nói cười, phá phách và ngu độn giữa những thằng hề với nhau trong cuộc đời mặt nạ?
Không biết. Đành ngửa mặt, cười với bầu xanh. Chiều nay tiếng mưa tạnh trong vườn, dế kêu rất lạ. Chợt liên tưởng với chuông chùa.

Lòng bỗng thành hồ nhỏ không gió làm lăn tăn...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Đừng! Hảo bằng hữu!
Đã là hảo bằng hữu thì... hahaha...
Oán khí còn mênh mông. Thì sá gì chút lửa xanh? Mà cầu?
Tấm lòng của hảo bằng hữu, Nguyên tạ nhận!
Mùa đông về rồi kia mà!
Ừ, tất cả chỉ là có thể thôi, phải không? Đúng là một mất sẽ thành thiên cổ hận! haaha...
 
Hoàng hôn màu xám chiều nay hoang mang. Ngó về phía vành mặt trời chỉ còn là một cung bán nguyệt sau lưng những khối bê-tông, tưởng chừng tất cả những phương trời trôi giạt cũng dồn về trong phút chốc. Chân trời mà hắn có cả tuổi thơ, có ước mộng, có lang bạt, có hứng thú xủa những đêm không nhà, có nỗi lạt lẽo của lòng người như mây sớm nắng chiều, có quá nhiều... để hôm nay, đó là những phương trời!
Cái bình lặng dịu dàng như tơ vuốt, óng mượt mà lạnh. Hắn cảm giác như thế cho những ngày đang đeo đuổi vệt sáng cuối cùng còn lại trong những loạt phù ảo đã đong trên tay. Có lẽ rồi vệt sáng này cũng sẽ biến mất như mặt trời chiều nay chạy trốn sau những ngôi nhà cao. Mong muốn ngày đó đến, nhưng nỗi ngập ngừng chưa dám nào còn quanh quẩn đâu đây?
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Hắn đã biến đi đâu?
Bạn bè gọi điện, vẫn bắt máy, vẫn cười hềnh hệch hi ha, và nói qua loa đại khái. Đang ở Sài Gòn. Thành phố bát ngát những con đường. Hắn chui vào ngõ hẹp.
Từng buổi chiều tà như thế này, ngồi trong căn nhà nhỏ nhìn về phía con đường đất đỏ cũng chẳng lớn hơn một bàn chân thiếu nữ bao nhiêu, đang tung bụi cát từ đất đỏ khô queo mù mịt, càng thấy cuối đường dường như trở nên xa mù hơn bao giờ. Những chiếc xe đạp, xe máy thi thoảng đi ngang qua cũng lẫn vào trong đám khói hồng lãng đãng ngang mặt đường, không nhìn thấy bóng người. Hàng cây gần nhà bị chặt trụi, chỉ còn những khóm tre chỉa những mũi nhọn trơ vơ lên bầu trời màu tím nhạt buổi chiều. Hình như có tiếng bìm bịp kêu đâu đó. Có hay không?
Vào ngồi bên cửa sổ, tách cafe nguội đắng lạ. Nhưng yên ổn lạ. Lạt lẽo, đạm tịch là cái hắn thích. Bâng quơ nhìn qua bên kia vườn nhà người khác, những cái lá mít, những lá đậu rồng, khô đỏ rụng đầy mặt đất. Có những chiếc lá đã mục, biến thành màu nâu hòa chung với màu đất như muốn ôm chầm lấy nhau. Trở về là một cách khác để ra đi?
Chiều rơi chậm rãi. Mùa đông thật sự đã về đâu đó trên đầu. Hắn dừng lại và đi đâu?  
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Xin chào người đi trong cơn mê, con đường mùa xuân bơ vơ hơn. Bỏ lại mùa đông trôi qua tay. Khôn cùng về hương nhu thơm mi.
Trưa nắng quá, không còn hình dáng của mùa đông ở đâu cả. Hắn thì yêu cái lạnh. Chỉ có lạnh mới đưa hết cái tinh tủy ra ngoài được. Lạnh có khi vì khí trời, có khi vì lòng người, có khi vì những ghê rợn gặp phải đâu đó trên những quãng đường đã qua.
Mà, hình như rồi ai cũng phải một lần đi qua cái lạnh.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Đường xa quá. Mỗi ngày thấy thêm xa khi về gần được thêm chút. Xé nát từng bức thư quê nhà.
Biền biệt những bờ môi đã từng chớm thơm tho. Môi là chỗ người ta vẫn hay phát ra lời hứa? Hay là chỗ để người ta đưa nhau vào cùng tận oan khiên?
Xin một chút thời gian để nhìn ngó lại, năm hết đến nơi.
Cuống cuồng vội vã tìm, chỉ trắng một màu ghê rợn. Cái màu trắng quá trắng. Nói cách khác, trắng kì cục! Cũng là trắng, sao ngày xưa mình yêu?
Chợt lời TCS về rùng lạnh:
Ta thấy em trong tiền kiếp với mặt trời lẻ loi
Ta thấy em đang ngồi hát khi rừng về nhiều mây
Rừng đông cuốn gió...
Ta vẫn mong ta chờ mãi...
Ta vẫn mong em về đấy cho đời bày cuộc vui...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Hắn ngồi đón Giao thừa lặng lẽ trong một căn phòng nhỏ ngoại vi Sài Gòn. Ánh nến leo lét, phả cái mùi sáp nồng ngái cổ lổ pha trong màu khói xam xám sầu u, làm hắn thấy dễ chịu. Như xa cách với cả thế gian vậy. Như chỉ còn mình với mình trong vòi või những ưu tư dị hợm lỗi thời. Người ta đã đi rất xa, hắn còn ngồi đây đọc sách cũ, tập viết Hán thư, và lễnh đễnh nhìn ngó mọi thứ với một con mắt trừng trừng rỉ máu...
Khỉ thật, người ta vẫn bảo nếu năm mới qua và chưa tìm được ý nghĩa gì thì cố mà nghĩ gì đấy cho những dự định của năm sau. Cơ mà, hắn chẳng bao giờ nghĩ đến những ngày mai, thì sao?
Nhớ về những năm đã qua. Thường thì ngồi ngó trời xa đất gần đi về trên đường phố nhỏ quê hương, những cành mai vàng đã chẳng thể làm vàng hơn nỗi nhớ vốn đã xa xôi mù mịt. Thời Sinh viên nông nổi, những buổi tối khuya lặng lẽ một mình lang thang trên cảng rộng với gian ngoan con người để đưa những lô hàng chẳng thanh bạch gì cho lắm ra nước ngoài... Dường như chiều nay tất cả những thứ ấy đi về trong hắn với nhưng giày vò kì lạ về quá khứ. Vẫn biết đã xa xăm...
Thì ai cũng thế, có nhiều thứ biết năm năm rõ mười là đã bay đi. Còn đứng ngó cho đến khi mất hút, rồi lại lừ lừ chiều chiều ra đứng ngõ sau...?
Chậc, năm mới năm me, nói buồn cũng không được, mà nói vui chẳng biết nói gì. Hình như, thế cũng là một cái mới? Từng ngày lướt thướt qua...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»