Em bảo em quá lí trí. Và kí ức ẩm mốc không cùng vút cao thành một dấu than!
Lệ đã rơi ngàn ngàn rồi em ạ!
Biết nói làm sao cho em hiểu dòng đời ta hay chính dòng đời này vẫn cứ mãi trôi theo một chiều tuyệt vọng? Chiều tuyệt vọng siêu không gian và thời gian ta đã mua bằng máu lửa của một thời trai trẻ thưa em?
Em bảo mình đã đi giữa cơn mưa tầm tã, không phân biệt nổi người đi đường. Em đã nhận ra, nhưng sao em không dừng lại một chút trong bàn chân lững thững mộng mơ mà nhìn vào bất cứ ai đang đi ngược lại? Một cơ hội nào phải không thể xảy ra?
Em yêu hoài niệm và những biến động xui em trở thành một loại điên-hoàn-toàn-tỉnh-táo nhưng cay nghiệt và đầy hoài nghi. Gửi hoa vào khoảng lặng hay gửi tâm sự mệt mỏi và chán ngán đôi lúc của mình vào một chờ đợi không tên?
Từ một buổi chiều nào đứng cùng em trên căn gác bụi nhìn xuống một hẻm nhỏ vằng người, để rồi đến hôm nay chân lưu lạc trôi xuôi, bất chợt nghĩ ngậm ngùi. Em đã không tự cho mình một cơ hội, hay chính ta cũng không cho mình một cơ hội lớn hơn chính điều ta mong cầu?
Từ em, ta nhận ra ta. Khát. Mà kiêu hãnh ngẩng đầu.
Xin cho nhau một ngày nhớ, để trọn vẹn ngó trông nhau trong một mùa kỉ niệm tơ vương...
Lệ đã rơi ngàn ngàn rồi em ạ!
Biết nói làm sao cho em hiểu dòng đời ta hay chính dòng đời này vẫn cứ mãi trôi theo một chiều tuyệt vọng? Chiều tuyệt vọng siêu không gian và thời gian ta đã mua bằng máu lửa của một thời trai trẻ thưa em?
Em bảo mình đã đi giữa cơn mưa tầm tã, không phân biệt nổi người đi đường. Em đã nhận ra, nhưng sao em không dừng lại một chút trong bàn chân lững thững mộng mơ mà nhìn vào bất cứ ai đang đi ngược lại? Một cơ hội nào phải không thể xảy ra?
Em yêu hoài niệm và những biến động xui em trở thành một loại điên-hoàn-toàn-tỉnh-táo nhưng cay nghiệt và đầy hoài nghi. Gửi hoa vào khoảng lặng hay gửi tâm sự mệt mỏi và chán ngán đôi lúc của mình vào một chờ đợi không tên?
Từ một buổi chiều nào đứng cùng em trên căn gác bụi nhìn xuống một hẻm nhỏ vằng người, để rồi đến hôm nay chân lưu lạc trôi xuôi, bất chợt nghĩ ngậm ngùi. Em đã không tự cho mình một cơ hội, hay chính ta cũng không cho mình một cơ hội lớn hơn chính điều ta mong cầu?
Từ em, ta nhận ra ta. Khát. Mà kiêu hãnh ngẩng đầu.
Xin cho nhau một ngày nhớ, để trọn vẹn ngó trông nhau trong một mùa kỉ niệm tơ vương...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc