📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Nhật Ký online

Phù Đăng Nguyên Ơi!

254 trả lời, 32.047 lượt xem — Trang 7 / 9
Em bảo em quá lí trí. Và kí ức ẩm mốc không cùng vút cao thành một dấu than!
Lệ đã rơi ngàn ngàn rồi em ạ!
Biết nói làm sao cho em hiểu dòng đời ta hay chính dòng đời này vẫn cứ mãi trôi theo một chiều tuyệt vọng? Chiều tuyệt vọng siêu không gian và thời gian ta đã mua bằng máu lửa của một thời trai trẻ thưa em?
Em bảo mình đã đi giữa cơn mưa tầm tã, không phân biệt nổi người đi đường. Em đã nhận ra, nhưng sao em không dừng lại một chút trong bàn chân lững thững mộng mơ mà nhìn vào bất cứ ai đang đi ngược lại? Một cơ hội nào phải không thể xảy ra?
Em yêu hoài niệm và những biến động xui em trở thành một loại điên-hoàn-toàn-tỉnh-táo nhưng cay nghiệt và đầy hoài nghi. Gửi hoa vào khoảng lặng hay gửi tâm sự mệt mỏi và chán ngán đôi lúc của mình vào một chờ đợi không tên?
Từ một buổi chiều nào đứng cùng em trên căn gác bụi nhìn xuống một hẻm nhỏ vằng người, để rồi đến hôm nay chân lưu lạc trôi xuôi, bất chợt nghĩ ngậm ngùi. Em đã không tự cho mình một cơ hội, hay chính ta cũng không cho mình một cơ hội lớn hơn chính điều ta mong cầu?
Từ em, ta nhận ra ta. Khát. Mà kiêu hãnh ngẩng đầu.
Xin cho nhau một ngày nhớ, để trọn vẹn ngó trông nhau trong một mùa kỉ niệm tơ vương...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Đôi lúc đi trên đường, ta kiếm tìm. Một ánh mắt, một dáng người, một khuông mặt thân quen.
Ta tìm ai đây? Ta hỏi.
Ta đi tìm ta! Ta trả lời.
Hắn cười. Em điên rồi.
Ừ, điên. Một loại điên - hoàn - toàn - tỉnh - táo.
Ta bật khóc.
Vô Thường
Đăng nhập để trả lời
0
Tìm kiếm ôi mỏi mắt. Tìm kiếm đỏ hoe.
Không có bàn chân nào thực. Nhớ như một thất thanh thét vọng giữa trí nhớ. Nhớ Ngọc Đại và Ảo ảnh:

Trút áo bốn mùa tiếng khèn quanh quất
Không có bước chân nào thực lòng yêu;
Dừng trước nhà tu kín mà!
Bỗng tiếng hát ru tròn thiếu nữ, đâu đó!
Mùa xanh chớp mắt a ha!
Kìa lá xám liệng bay ì a,
Qua mái tu viện ì a,
Ô hô! Kìa những cánh chim vụt bay, về trời

Về Trời rồi. Lẩn khuất đâu đây dư vang. Của một mùa lá xám liệng bay đầy trời. Sao lại là lá xám? Cái khô hanh của nắng bụi biến lá vàng có còn được khoe mình như người ta tưởng tượng và mơ mộng lãng đãng!
Người ta cũng hay mơ mộng cho những xa ngái của chân trời mịt mù. Quên. Một chút gì đó quên. Có khi là nỗi buồn cũng quên. Nói chuyện với một người bạn, cô nói tới hai chữ thích nghi. Thích nghi thì sẽ tồn tại thôi mà, phải không? Nhưng thích nghi thật ra có phải là quên đi bản năng gốc? Hay nhường chỗ cho một thứ bản năng nào khác? Nhiều lúc lao đi vội vã, người ta quên: Nỗi buồn là một chỗ đứng quan trọng, sâu sắc và vĩ đại mà loài người phải gánh chịu hân hoan cho những cảm xúc của mình. Từ nỗi buồn ngân lên một cung độ cao vút nào của một bi tráng oanh liệt kiếp người. Từ một trầm lạc xao xuyến đẩy đưa thăng hoa đi những bước siêu việt con đường... Nhiều khi người ta hay nói đến chữ nghĩa, thế nhưng phải hiểu chữ "Trung" thế nào cho đúng?
Trung là giữa. Chính giữa? Trung Dung? Ừ thì cũng gần gần đó. Nhưng nếu đặt chân vào chữ Trung thì toang hoác. Vì Trung là giữa. Không đứng bên này, không đứng bên kia thì đứng vào giữa. Đứng vào giữa cũng chỉ là một chỗ đứng. Mà có chỗ đứng thì nghĩa là có chỗ để nhìn ngó và suy niệm. Bản tính thì siêu việt vô niệm, siêu việt trung dung. Trung đạo hóa ra trùng đạo, giết chết tất cả Niết Bàn, gom cả nhưng ta bà xiêu lệch về một chỗ trong một sátna chữ Trung đi lạc.
Có nhiều khi hắn viết trong một mê muội. Như lúc này đây, khi mà tốc độ gõ chữ có thể lên đến 100 từ/phút, thì cái gì diễn ra một cách khủng khiếp thế nhỉ? Xóa tan những bờ bãi trên đấy đã có dấu chân người, cát lại ngàn năm phơi mình tênh hênh trong mộng mị phẳng lì hoang mang sơ nguyên tươi mát bát bất tịnh độ an nhiên...
Thưa anh viết cái gì một chuỗi những ngữ vựng dường như hiếm người dùng tới như thế ạ? Quy luật đào thải và đánh điếm ngôn ngữ của Văn nghệ bây giờ đạt tới một xảo diệu vươn ra cùng thế giới, anh còn ngồi đây hoang mang. Nhưng. thưa, nhưng!
Hoang mang, sơ nguyên, tươi mát, tịn độ, an nhiên còn có thể hiểu được (tạm hiểu được), còn bát bất là cái gì, nghe không ra?
Anh biết về cái gì gọi là Tánh không luận? Trung quán luận? Hoặc giả, Nhất nguyên luận?
Long Thọ Bồ Tát (Nagarjuna) là người sáng tạo ra Bát Bất, cha đẻ của Triết học Tánh không. Nagar trong Phạn ngữ có nghĩa là Rắn. Nơi Rắn rít hội tụ? Là Tánh không? Theo Long Thọ, có 8 cái không, dựa trên bốn cái không của nhà Phật:
Bất sinh - Bất diệt (Không sanh- Không chết)
Bất thường- Bất đoạn (Không liên tục- không đứt đoạn)
Bất lai - Bất khứ (Không đến- không đi)
Bất đồng - Bất dị (Không giống - chẳng khác)
Hiểu cho một đoạn vài lời, đã thấy sức công phá của một ngàn vì sao nổ tung đom đóm mắt. Ngất ngây. Hà huống? Hà huống, nguyên một trường đoạn dằng dặc của văn, của đời người, của đời sống?
Thế cho nên, đi từ một góc độ (nói theo ngôn ngữ hiện đại-hại điện) nguồn cội, thì thích nghi là gì? Có phải là cố quên?
Phải, cố quên! Quên tất. Ngay cả những siêu việt, những uẩn khúc ngữ nghĩa, biểu tượng, triết học, Tánh Không,... cũng nên gom vào một xó tối cùng với kim tiêm, ống chích, băng vệ sinh phụ nữ, rác rưởi... nằm cùng nhau ở một công viên hôi thối nào ở thành phố đang vươn mình lao lên đánh đổi này...
Cuộc chơi rẻ rúng thật!
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-05 12:03:10Quyên Đỗ Tuấn Nam>
hai bím tóc bện, mặc một bộ quần áo màu đen mà ta thích nhất, chân đi đôi guốc, đầu đội một chiếc mũ vành rộng. Ta bước đi. Lâu rồi không lấy lại được cái vẻ tự tin vốn có. Trời không nắng cũng không mưa, hơi xe xe lạnh. Lòng nhẹ nhõm.
Lá vẫn rụng, nhè nhẹ bay rồi hạ cánh xuống đường, không một tiếng động. Đến và đi, lặng lẽ như khi sinh ra và mất đi. Đâu đó, tiếng trẻ con cười đùa, tiếng người rao hàng, tiếng cười đùa của những cô cậu học sinh... Một cái gì đó rất mới, ta cũng không biết được. Qua ngôi trường cũ, muốn ghé vào thì bị bác bảo vệ ngăn lại. Ta mỉm cười, bác bảo vệ già đã không còn. Ghé vô vào quán nước cạnh trường, ta chợt nhớ từ sáng tời giờ chưa ăn gì? Gọi một chiếc bánh mì thịt. Mùi vị vẫn vậy. Ta nhớ lời bạn nói: Đi đâu chăng nữa thì bánh mì ở đây vẫn ngon nhất. Ta không biết nó có ngon hay không? Hay chính những ký ức về thời học sinh khiến cho nó đặc biệt.
Chị hỏi ta đi làm đâu chưa, ta mỉm cười lắc đầu. Có thể sang năm, ta sẽ không còn ở đây nữa. Và phải rất lâu sau ta mới được ăn bánh mì của chị. Ta lại đi lòng vòng. Gió mỗi lúc một to, trời sắp có dông. Liệu có mưa không nhỉ? Ta cũng chẳng biết. Đã lâu rồi ta không đi trong mưa.
Đi mãi rồi lại quay lại con đường dẫn tới trường. Nhìn qua cổng, những cô cậu vô tư đùa nhau, chạy nhảy, la hét. Ta chợt nghĩ: " ngày xưa, ta nghịch hơn chúng bay nhiều ".
Vô Thường
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: huyennguyen

Tìm kiếm ôi mỏi mắt. Tìm kiếm đỏ hoe.
Không có bàn chân nào thực. Nhớ như một thất thanh thét vọng giữa trí nhớ. Nhớ Ngọc Đại và Ảo ảnh:

Trút áo bốn mùa tiếng khèn quanh quất
Không có bước chân nào thực lòng yêu;
Dừng trước nhà tu kín mà!
Bỗng tiếng hát ru tròn thiếu nữ, đâu đó!
Mùa xanh chớp mắt a ha!
Kìa lá xám liệng bay ì a,
Qua mái tu viện ì a,
Ô hô! Kìa những cánh chim vụt bay, về trời

Về Trời rồi. Lẩn khuất đâu đây dư vang. Của một mùa lá xám liệng bay đầy trời. Sao lại là lá xám? Cái khô hanh của nắng bụi biến lá vàng có còn được khoe mình như người ta tưởng tượng và mơ mộng lãng đãng!
Người ta cũng hay mơ mộng cho những xa ngái của chân trời mịt mù. Quên. Một chút gì đó quên. Có khi là nỗi buồn cũng quên. Nói chuyện với một người bạn, cô nói tới hai chữ thích nghi. Thích nghi thì sẽ tồn tại thôi mà, phải không? Nhưng thích nghi thật ra có phải là quên đi bản năng gốc? Hay nhường chỗ cho một thứ bản năng nào khác? Nhiều lúc lao đi vội vã, người ta quên: Nỗi buồn là một chỗ đứng quan trọng, sâu sắc và vĩ đại mà loài người phải gánh chịu hân hoan cho những cảm xúc của mình. Từ nỗi buồn ngân lên một cung độ cao vút nào của một bi tráng oanh liệt kiếp người. Từ một trầm lạc xao xuyến đẩy đưa thăng hoa đi những bước siêu việt con đường... Nhiều khi người ta hay nói đến chữ nghĩa, thế nhưng phải hiểu chữ "Trung" thế nào cho đúng?
Trung là giữa. Chính giữa? Trung Dung? Ừ thì cũng gần gần đó. Nhưng nếu đặt chân vào chữ Trung thì toang hoác. Vì Trung là giữa. Không đứng bên này, không đứng bên kia thì đứng vào giữa. Đứng vào giữa cũng chỉ là một chỗ đứng. Mà có chỗ đứng thì nghĩa là có chỗ để nhìn ngó và suy niệm. Bản tính thì siêu việt vô niệm, siêu việt trung dung. Trung đạo hóa ra trùng đạo, giết chết tất cả Niết Bàn, gom cả nhưng ta bà xiêu lệch về một chỗ trong một sátna chữ Trung đi lạc.
Có nhiều khi hắn viết trong một mê muội. Như lúc này đây, khi mà tốc độ gõ chữ có thể lên đến 100 từ/phút, thì cái gì diễn ra một cách khủng khiếp thế nhỉ? Xóa tan những bờ bãi trên đấy đã có dấu chân người, cát lại ngàn năm phơi mình tênh hênh trong mộng mị phẳng lì hoang mang sơ nguyên tươi mát bát bất tịnh độ an nhiên...
Thưa anh viết cái gì một chuỗi những ngữ vựng dường như hiếm người dùng tới như thế ạ? Quy luật đào thải và đánh điếm ngôn ngữ của Văn nghệ bây giờ đạt tới một xảo diệu vươn ra cùng thế giới, anh còn ngồi đây hoang mang. Nhưng. thưa, nhưng!
Hoang mang, sơ nguyên, tươi mát, tịn độ, an nhiên còn có thể hiểu được (tạm hiểu được), còn bát bất là cái gì, nghe không ra?
Anh biết về cái gì gọi là Tánh không luận? Trung quán luận? Hoặc giả, Nhất nguyên luận?
Long Thọ Bồ Tát (Nagarjuna) là người sáng tạo ra Bát Bất, cha đẻ của Triết học Tánh không. Nagar trong Phạn ngữ có nghĩa là Rắn. Nơi Rắn rít hội tụ? Là Tánh không? Theo Long Thọ, có 8 cái không, dựa trên bốn cái không của nhà Phật:
Bất sinh - Bất diệt (Không sanh- Không chết)
Bất thường- Bất đoạn (Không liên tục- không đứt đoạn)
Bất lai - Bất khứ (Không đến- không đi)
Bất đồng - Bất dị (Không giống - chẳng khác)
Hiểu cho một đoạn vài lời, đã thấy sức công phá của một ngàn vì sao nổ tung đom đóm mắt. Ngất ngây. Hà huống? Hà huống, nguyên một trường đoạn dằng dặc của văn, của đời người, của đời sống?
Thế cho nên, đi từ một góc độ (nói theo ngôn ngữ hiện đại-hại điện) nguồn cội, thì thích nghi là gì? Có phải là cố quên?
Phải, cố quên! Quên tất. Ngay cả những siêu việt, những uẩn khúc ngữ nghĩa, biểu tượng, triết học, Tánh Không,... cũng nên gom vào một xó tối cùng với kim tiêm, ống chích, băng vệ sinh phụ nữ, rác rưởi... nằm cùng nhau ở một công viên hôi thối nào ở thành phố đang vươn mình lao lên đánh đổi này...
Cuộc chơi rẻ rúng thật!



15 Câu hỏi ngắn
i.
ở một chốn
không lãnh thổ
không biên giới
không định tuyến
làm sao
bắt một nhịp cầu?

--oOo--

ii.
thể hiện ra sao
những niềm thật
của nhìn nhận,
nhưng không mặc nhận?

--oOo--

iii.
cớ nào
đời sống chỉ toàn là dấu " ? "
khi tâm hồn
chỉ mỗi dấu " ! "?

--oOo--

iv.
ngôn từ nào
nơi chốn ấy của riêng mình?

--oOo--

v.
bao nhiêu -
giá phải trả
cho trọn vẹn của đêm?

--oOo--

vi.
đã nghe hết
nốt-nhạc đời của tri giao?

--oOo--
viị
khoảng trống nào giữa nhịp thở
và thơ?

--oOo--

viii.
bao giờ biết
bây giờ,
là quá khứ?

--oOo--

ix.
cần bao lâu
để bắt một sát-na?

--oOo--

x.
thấy,
nghe chưa
miên vọng của lòng khuya?

--oOo--

xi.
làm sao nhớ những điều phải quên
để quên những điều phải nhớ?

--oOo--

xii.
e.
e?
when " és " "e" cummings?

--oOo--

xiii.
thử nghiệm, mới?
thử.nghiệm mới?
thử?mới nghiệm?
thử?
nghiệm?
mới?

--oOo--

xiv.
tiết tấu nào của thinh lặng?
bát độ nào của thời gian?

--oOo--

xv.
có gì giữa cảm và nhận?
bao xa,
khoảng cách giữa lý và tình?


to huyennguyen, SH nghĩ nếu bạn trả lời hết 15 câu hỏi ngắn của Ngô Tất Nhiên này có lẽ bạn sẽ thấy cuộc sống dễ chịu hơn chăng
lặng
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Sen Hạ

15 Câu hỏi ngắn
i.
ở một chốn
không lãnh thổ
không biên giới
không định tuyến
làm sao
bắt một nhịp cầu?

Nối từ đâu sang đâu? Để cần phải bắc một nhịp cầu?
--oOo--

ii.
thể hiện ra sao
những niềm thật
của nhìn nhận,
nhưng không mặc nhận?

Tùy thích.

--oOo--

iii.
cớ nào
đời sống chỉ toàn là dấu " ? "
khi tâm hồn
chỉ mỗi dấu " ! "?

Vì tâm hồn toàn dấu chấm than! nên đời sống toàn nhiên dấu hỏi.

--oOo--

iv.
ngôn từ nào
nơi chốn ấy của riêng mình?

Hằng hà sa số. Cứt! Chẳng hạn.

--oOo--

v.
bao nhiêu -
giá phải trả
cho trọn vẹn của đêm?

Bắt đầu từ khi nào là đêm?

--oOo--

vi.
đã nghe hết
nốt-nhạc đời của tri giao?

Bản nhạc đã cũ. Lời nhạc còn mới nguyên.

--oOo--
viị
khoảng trống nào giữa nhịp thở
và thơ?

Quẻ Phục Kinh Dịch.
--oOo--

viii.
bao giờ biết
bây giờ,
là quá khứ?

Bằng nhau.

--oOo--

ix.
cần bao lâu
để bắt một sát-na?

Im lặng, câm miệng lại!

--oOo--

x.
thấy,
nghe chưa
miên vọng của lòng khuya?

Hãy nghe tiếng tim đập.
--oOo--

xi.
làm sao nhớ những điều phải quên
để quên những điều phải nhớ?

Vì suy nghĩ.

--oOo--

xii.
e.
e?
when " és " "e" cummings?

Dạ thưa lúc đó bây giờ, dạ thưa con rất ơ thờ hỏi han...
--oOo--

xiii.
thử nghiệm, mới?
thử.nghiệm mới?
thử?mới nghiệm?
thử?
nghiệm?
mới?

Một Là Một.
--oOo--

xiv.
tiết tấu nào của thinh lặng?
bát độ nào của thời gian?

Ồn ào.
Suy niệm.


--oOo--

xv.
có gì giữa cảm và nhận?
bao xa,
khoảng cách giữa lý và tình?

Trả lời hết rồi.


to huyennguyen, SH nghĩ nếu bạn trả lời hết 15 câu hỏi ngắn của Ngô Tất Nhiên này có lẽ bạn sẽ thấy cuộc sống dễ chịu hơn chăng?



Tên này đã hỏi hay ta đã hỏi như thế? Tên này đã trả lời hay ta? Ngô Tất Nhiên là thằng hỏi những câu khốn nạn nhất, bởi vì hắn có lương tâm.
Cuộc sống của ta đi trên nước sôi, quen rồi. Không cái gì làm ta dễ chịu được nữa. Ngay cả khi viết những câu trả lời tèm lem đánh lừa này.
To Asin: Bác coi chừng sức phá hủy thể tạng ghê gớm của Hố Thẳm. Thấy bác đang đi vào rừng...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Kính thưa bà con cô bác họ hàng nội ngoại lân cận xa xôi!
Đã đến đây để tiễn đưa con, em chúng tôi là huyennguyen về nơi mai táng cuối cùng.
Nơi mai táng cuối cùng là bên góc đồi sim mà con, em chúng tôi đã "hái cho mình một đóa đẫm tương tư". Dù đã được điều trị bởi những thiên tài bác sĩ: Bùi Giáng, Andre Gide, Anbert Camus, John Stenbeck, Umberto Eco, W. Faulkner, E. Hermingway, K. Yasunari, Niestchez, Heidergger, Ekhart, Karl Japsper, G. Grass, Phạm Công Thiện, Tuệ Sỹ, Khâu lão, Đam lão, Mấu Nì, J. Christ,... ETC... vẫn không qua khỏi căn bệnh trầm kha tiêm nhiễm lâu ngày, đã di căn sang trái tim. Và sâu mọt đã đục khoét vào óc não, biến nó thành một đống phân bò, mà đem bón cho cây thì cây thối chết, bón cho đất thì đất biến thành sa mạc hoang vu không tìm ra ốc đảo trú ngụ. Căn bệnh đã khiến cho thằng con cháu bất hiếu của chúng tôi, (vì ngoài chuyện suốt ngày lảm nhảm lăng nhăng đi rông thì không làm việc gì khác!) tứ chi không sức, ăn nhờ ở đậu thiên hạ, mua sóng gió về làm nhà, mua trăng sao về trang trí nội thất, mua phù du về quấn mền mà ngủ như nằm ngủ trong vỏ kén cô đơn của lão Phạm Duy ngày em yêu đi lấy chồng. Em của thằng con, cháu tôi là nàng Khuynh Thành Mỹ Nhân chết ngoẻo từ lâu lắc, Giáng Hương hạ trần choàng khăn xoan bay hai vai qua đò bên kia, là Tuyết Nữ Nhạn Sương Mù đã an nhiên xoè hai cánh mà bay giữa tinh khôi xa ngái ngút ngàn. Tại vì khăng khăng yêu người đã chết, một mực tương tư tiên nữ hạ phàm, duy nhất không đổi dạ với Vô Tận Xứ Hàn Băng Cô Đỉnh nên đã từ trần vào lúa 00h 00' 00'' 1/36000... tích tắc.
Con, cháu chúng tôi đã ra đi giữa độ điên đang lên bất tận và bắt đầu ăn mòn chính tay chân huyết mạch phế quản của mình để sống, trong sự ái ngại quan hoài sâu sắc của bè bạn đã tìm khắp Bắc Nam lội nguồn Sơn Thái để tìm tuyết liên ngàn năm về cứu chữa cho anh.
Nay gia đình chúng tôi vô cùng hân lạc báo tin, và xin chia vui cùng khắp anh em họ hàng thân bằng quyến thuộc, anh tuyệt tận hơi thở. Theo di nguyện của anh, chúng tôi sẽ an táng anh cùng hai manh chiếu rách và một nắm cơm thiu, ngoài nghĩa địa Gò Mắm (gần nghĩa địa Gò Dưa cho gần với quan anh của anh là Bùi Giáng). Ngày mở cửa mả anh cũng là ngày chúng tôi sẽ lấy nước lã và toàn tập những rác rưởi di cảo đốt tất tật thành than hóa sinh cùng anh.
Xin phụng cáo!
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: huyennguyen

Kính thưa bà con cô bác họ hàng nội ngoại lân cận xa xôi!
Đã đến đây để tiễn đưa con, em chúng tôi là huyennguyen về nơi mai táng cuối cùng.
Nơi mai táng cuối cùng là bên góc đồi sim mà con, em chúng tôi đã "hái cho mình một đóa đẫm tương tư". Dù đã được điều trị bởi những thiên tài bác sĩ: Bùi Giáng, Andre Gide, Anbert Camus, John Stenbeck, Umberto Eco, W. Faulkner, E. Hermingway, K. Yasunari, Niestchez, Heidergger, Ekhart, Karl Japsper, G. Grass, Phạm Công Thiện, Tuệ Sỹ, Khâu lão, Đam lão, Mấu Nì, J. Christ,... ETC... vẫn không qua khỏi căn bệnh trầm kha tiêm nhiễm lâu ngày, đã di căn sang trái tim. Và sâu mọt đã đục khoét vào óc não, biến nó thành một đống phân bò, mà đem bón cho cây thì cây thối chết, bón cho đất thì đất biến thành sa mạc hoang vu không tìm ra ốc đảo trú ngụ. Căn bệnh đã khiến cho thằng con cháu bất hiếu của chúng tôi, (vì ngoài chuyện suốt ngày lảm nhảm lăng nhăng đi rông thì không làm việc gì khác!) tứ chi không sức, ăn nhờ ở đậu thiên hạ, mua sóng gió về làm nhà, mua trăng sao về trang trí nội thất, mua phù du về quấn mền mà ngủ như nằm ngủ trong vỏ kén cô đơn của lão Phạm Duy ngày em yêu đi lấy chồng. Em của thằng con, cháu tôi là nàng Khuynh Thành Mỹ Nhân chết ngoẻo từ lâu lắc, Giáng Hương hạ trần choàng khăn xoan bay hai vai qua đò bên kia, là Tuyết Nữ Nhạn Sương Mù đã an nhiên xoè hai cánh mà bay giữa tinh khôi xa ngái ngút ngàn. Tại vì khăng khăng yêu người đã chết, một mực tương tư tiên nữ hạ phàm, duy nhất không đổi dạ với Vô Tận Xứ Hàn Băng Cô Đỉnh nên đã từ trần vào lúa 00h 00' 00'' 1/36000... tích tắc.
Con, cháu chúng tôi đã ra đi giữa độ điên đang lên bất tận và bắt đầu ăn mòn chính tay chân huyết mạch phế quản của mình để sống, trong sự ái ngại quan hoài sâu sắc của bè bạn đã tìm khắp Bắc Nam lội nguồn Sơn Thái để tìm tuyết liên ngàn năm về cứu chữa cho anh.
Nay gia đình chúng tôi vô cùng hân lạc báo tin, và xin chia vui cùng khắp anh em họ hàng thân bằng quyến thuộc, anh tuyệt tận hơi thở. Theo di nguyện của anh, chúng tôi sẽ an táng anh cùng hai manh chiếu rách và một nắm cơm thiu, ngoài nghĩa địa Gò Mắm (gần nghĩa địa Gò Dưa cho gần với quan anh của anh là Bùi Giáng). Ngày mở cửa mả anh cũng là ngày chúng tôi sẽ lấy nước lã và toàn tập những rác rưởi di cảo đốt tất tật thành than hóa sinh cùng anh.
Xin phụng cáo!




Cậy nắp quan tài nhìn anh lần cuối.
Vô Thường
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-06 12:01:05Quyên Đỗ Tuấn Nam>
Chết là ma. Hắn vốn là ma. Có chết thêm vài lần nữa thì vẫn là ma.
Hắn chết. Không nhắm mắt.
Hắn bệnh. Hắn cần y tá. Người ta đưa đến cho hắn vài bác sĩ. Tiêm cho hắn vài mũi. Hắn đi.
Ta đến thăm hắn. Hắn nhe răng cười.
Y tá! hắn nói
Không! Ta trả lời.
Hắn lại đi.
Vô Thường
Đăng nhập để trả lời
0
Có Chúa mới trả lời hắn được là hắn đang cần gì. Mà Chúa thì rất căm ghét những thằng chơi theo kiểu một mất một còn như hắn. Đành giả bộ ngó lơ, như cô em yêu thương lắm cũng đành ngó lơ ra chỗ khác. Muốn yêu thương, nhưng đành chịu, vì còn ngại e những điên khùng bất chợt chẳng biết sẽ còn lôi hắn đi đến đâu?
Em gái bệnh. Hắn đã không mơ màng gì đến. Mai mốt rời khỏi Hà Nội ra đi trong một chiêm nghiệm được thua và những kí ức đen đỏ loạn xì ngầu.
Vớt lại những đám rong trôi.
Về bên núi đợi ta ngồi.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Dòng người vội vã, đường đời vội vã, như muốn tất cả gói gọn trong ngày hôm nay, ngay bây giờ, ngay lúc này và ngay tại nơi đây.
Phút trầm mặc trong tịch nhiên bất động cũng là cái động không thể động hơn, suy tưởng nằm ở đó, đến và đi như một giấc mộng dài, cũng có thể trong khoảnh khắc miên viễn của tột cùng thống hận, vụt bay.

Có bao giờ đặt lại vấn đề rằng:

"Muôn đời du thủ là đây
Mong manh một kiếp lưu đày kệ kinh"?

Cái thằng "nó" nằm trong cái bọc của "nó".

Ừ thì muốn trốn, ừ thì phá, ừ thì đập, thì tung hê văng vít, cốt lõi là ở đâu - Thay đổi - Hoàn nguyên.

Bởi vậy, cái hình không thể là cái hình, mà là hình của hình.

Tuệ Sỹ nhìn ra được cái hình của hình ấy nên trong một phút loé sáng của tri thức này đây, cái ý muốn, khát khao được "Vung vít tất thảy" - "Tung hê tất thảy" - từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, 4 phương 8 hướng đều quy tụ về:

"Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ
Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tà".

Đặt câu hỏi Trăng tà là gì? Trăng có phải là Trăng không? hay chỉ là cái bóng, cái hình của trăng mà trong một phút "vội vã" trở thành du thủ ấy trăng mới là trăng?

Cũng như đêm nay,

"Ngửa mặt uống sương đêm thấm đẫm
Gái trần gian vá víu nửa canh tà".

Hờ hững với canh tà
Hờ hững với gái trần gian
Hờ hững...Ta lại về..

Nhớ câu:

Còn chút gì là lý trí không em?,.

Dấu lặng...ngắt bờ môi em bật thốt...
Qua rồi..Còn lại...Chiêm bao.


 
Đăng nhập để trả lời
0
hiiiiiiljkkkkkkknb,nb,bm,bnm,bn,m;

saay
nằm gục trước màn hình vi tính.
đoạn trường nối dài...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Sáng nay check out tại khách sạn. Chị quản lý nhìn hắn lom lom: "Cậu sẽ đi đâu?" "Em về Nam" "Bỏ về hẳn ah?" "Vâng" "Thế cũng tốt, tôi trông cậu chẳng thích hợp với không khí ở đây. Ngang quá!"
Vâng. Ngang. Tạm biệt. Vĩnh biệt?
Sông Hồng màu nước đục. Pháp Vân thênh thang con đường. Bờ lúa hai bên mông quạnh bóng người.
Con đường về quá mức xa xôi...
Nếu biết chúng ta có thể lựa chọn đúng hay sai? Thì nhân sinh đâu cuồng mộng nhiều đến thế?
Nhân gian không hiều cuồng mộng đến thế, thì Nguyên có phải là đứa điên đến thế hay không?
Nếu biết...
Đêm qua cố giữ mình không say...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Hắn đi trên triều của ngày sương mù. Đèo Tam Điệp trắng xóa trong làn khói lãng đãng.
Ngang qua đồng, gió thổi trên những bông súng tím ngát. Mệt mỏi dường như tan.
Bỏ lại phía Bắc. Đường về nghe như không...
Hai con mắt đục ngầu vì bụi đường và vì những lẽ gì khác?
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Về đến Huế. Đám cưới. Say. Bao giờ đám cưới mình? Hay chính mình đang tự hôn phối lấy mình trong một mê muội oan khiên?
Lang thang tìm chút kỉ vật nơi tiệm cầm đồ. Rồi lại khoác hành lý rong rêu dọc sông Hương. Những em gái nhỏ cười đùa đi về qua phố. Rồi làm Thơ cho những cô em.
Rồi tình tan theo gió dịu mềm.
Còn nguyên những khối u uẩn chưa thể ráp lại thành những hình khối sau những biến động dường như dồn dập trong một thời gian tròn trèm một con trăng.
Hắn bỏ mặc cảm xúc để nó tự ủ lấy hương vị men của mình. Hắn chờ. Chờ cảm xúc đủ ngày tháng lại thành ra một thứ tửu thi ngây ngất thời gian.
Sáng nay lại khăn gói về Đà Nẵng. Hội An đang chờ. Đêm nay chắc lại say bên sông Hoài.
Nhận được lũ khủ email sau 3 ngày không ol. Trả lời thấy mệt.
Nhiều khi bạn bè là dây buộc? Mà nguyện buộc mãi trong dây?
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Hội An buồn nhạt sau cơn bão. Apec. Không khí nghiêm trọng khác đi một chút so với thường nhật.
Vào Lạc Viên ngồi cho tàn buổi sáng. Cô bé gọi: "Anh ơi, em về Hội An chơi với anh và Kính."
Ừ, lại Serenade sau khi mỗi đứa một dĩa cơm gà ăn vội.
Chiều chạy về nhà trong cái tốc độ có thể làm chết chính mình và người khác. Những tiếng cười khanh khách.
Đàn hát nghêu ngao. Ba con người nằm dài trong bóng tối để nói chuyện vu vơ. Những vu vơ không vu vơ kì lạ.
Sáng nay về mộ mẹ, cỏ cao che, nhìn xuống hồ sen tàn, khói trắng bâng quơ bay quạnh quẽ. Mẹ nằm bình yên mãi rồi.
Cơn bão làm cho những cây bạch đàn gãy ngang ngửa. Không hiểu sao không có một dấu vết gì của bão trên mộ mẹ cả. Nghĩ chắc ngày xưa mẹ tạo nhiều nghiệp thiện. Hắn bâng khuâng, còn hắn?
Có cái gì cứ nghèn nghẹn. Con người bất lực trước cuộc sống, bất lực trước thời gian. Hoàn toàn yếu đuối, như những cây kia trước bão số 6 Xangsane.
Hắn mệt. Lòng vòng mãi với hai người bạn, cũng phải đến lúc về. Online. Được một mình. Yêu quá cảm giác thân quen này...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Trái tim tan vỡ không có cơ hội phục sinh trong một ngày chết chóc gieo ngập. Đêm qua tóc lùa trong gió biển ngát lộng và mặn mòi hơi thở ai. Hắn thêm một lần cắm phập lưỡi dao tình ái vào tim vốn loang lổ những vết thương.
Không có suy nghĩ gì, chỉ có những mùa ngâu đầy máu. Và những rong chơi giang hồ.
Cảm xúc của loài người giống như những vết đạn bắn. Không quay về thêm bao giờ nơi nòng súng. Hoặc trượt, hoặc sát thương, hoặc không bóp cò. Hắn lai là người không bao giờ điều khiển nổi tay súng. Oái oăm là, lại vô tình bắn trúng như một trò đùa dai của một bàn tay thần bí nào đó xếp đặt.
Câu chuyện bắt đầu và sau này sẽ kết thúc ra sao?
Hắn điên hết cả đầu, và lang thang mãi trên những ngõ của Đà Nẵng như một người không-có-gì-thật-sự!
...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-20 05:52:53huyennguyen>
Cơ thể tan ra thành nước như cây kem dưới ánh nắng. Hắn chán ngày, chỉ thích đêm.
Mỏi mệt tràn ngập.
Tưởng không còn bước nổi nữa.
Cố gắng chiêu hàng mình trước cuộc sống bằng một hòa giải ôn tồn nhưng rốt cuộc bất thành.
Ói ngay trên bàn phím. Say.
Khốn nạn!
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Những ngày phong du cuồng bão. Rồi Hội An, rồi Đà Nẵng, rồi Huế và... hơi ấm của những người bạn yêu thương. Say, rồi đi. Đi lại say...
Cả một trời bão nổi.
Chiều nay về đến nhà, mỏi. Ngủ một giấc rồi khi tỉnh giấc với ríu rít yêu thương, như thấy mình hóa ngốc!
Bữa nay online, ai cũng có vẻ tay bắt mặt mừng. Nhưng hắn còn nằm trong cái lừng khừng vô hạn. Bạn bè! Tự hỏi mình:" Đâu là cái có thể làm cho trọn vẹn?"
Nhiều hôm ko về nhà, nhìn những chai lọ rơi ngổn ngang sau cơn say nào đó, nhiều bằng hữu ghé qua, để lại lời an ủi. Mệt!
Điên thì cần gì an ủi?
Điên thì làm gì có sự phân biệt ngơ ngẩn nao?
Thằng giàu cũng như thằng nghèo, đứa dại cũng bằng đứa khôn, người ngu hay kẻ trí đầu... mơ hồ giống nhau ở hai tay hai chân một đầu... Mà lỡ dại, có đứa nào cụt mất, khuyết mất một tí nào, cũng chẳng xi-nhê gì nốt!
Hớ hớ...


http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Chào nhé huyen nguyen
Lan cuoi doc nhat ky anh
Ảo ảnh không phải là thật. Đã tan mất rùi
Vô Thường
Đăng nhập để trả lời
0
Hố Thẳm

Không còn ai, đường về như quá dài...
Viết xong câu thứ nhất, mới thấy mình có cái gì để viết. Cái tật của hắn như thế. Hễ xổ được câu đầu thì cái làn hơi mới bắt đầu tống đi thứ rác rưởi gọi là văn qua hai lỗ mũi.
Ừ nhỉ, phá lão Trịnh mất một từ. "Ôi" thành "như" rồi. Mà quan trọng dek gì chuyện ấy chứ? Lão có sống lại cũng phải học mình như đã từng học ngôn từ của Ngô Kha, Bùi Giáng...
Lâu lắm không chui vào blog, mới thấy nó đã thay da đổi thịt, mà không kịp cảm ơn người làm ra nó một tiếng nào. Nhân đây cảm ơn luôn.
Heheheh...
Hắn đi qua những tỉnh thành phía Bắc trong cơn mơ. Một tháng dài hoá thành ngắn. Kỉ niệm chao nghiêng như sợi tóc mây ai. Hà Nội và Huế, rồi Hội An. Mảnh tình nào rơi vãi trong gió theo chiều xuôi Nam. Những cơn say. Nối đuôi nhau đi hoài trong miên man ngân nga... những tiếng cầu kinh. Huyền Không sơn tự không nuôi trong hắn được bình an va thanh thản. Trốn chạy và chán chường cho cái gọi là náu đời...
Hai mươi mấy năm từ khi có trí nhớ, chỉ mua được những biếng lười vô vọng. Trưa nay căn bệnh đỡ bớt một chút, thì hoá điên. Ngổn ngang gò bãi cồn cát dã tràng ...
Không có ai nữa. Hắn nhớ lời hứa của cô em gái về một gặp gỡ. Hắn nhớ Sài Gòn và một quán cafe "Khúc Ru Ngủ" trên Lý Chính Thắng, nơi mà bờ môi hắn chạm vào làn má thơm thơm của cô. Mùa hồng kí ức đã tàn phai sắp sửa?
Con người hắn giấu quá kĩ trong những đống khăn choàng. Khuôn mặt biến hình để không ai nhận ra. Lúc này lúc khác... Để rồi toang hoác những vết thương sau những cuộc lang thang tình yêu... Lại giấu mặt thêm một lần...
Chờ bao giờ hoá kiếp? Vết thiên di mỏi mòn...
Hố thẳm hiện ra, ngan ngát mùi bùn tanh...


http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-05 12:59:44huyennguyen>
Không hiểu vì sao hắn lại về Hà Nội thêm một lần nữa?
Chuyến đi dài... như tìm về cổ tích. Và vô tích...
Cuối Ngõ tối nay buồn chênh vênh trong tiếng nhạc Trịnh ru trầm... Ngồi cùng một tri âm và một tri kỉ, đủ cho hắn vui hết ngày...
Thời gian qua nữa, biết có còn nhìn ngó được nhau trong một mùa kỉ niệm hồng hạnh bây giờ? Câu trả lời vút lên, chạm vào ngõ sâu hun hút, loang dài trên sóng nước của hồ nhỏ phía đường về xa xa...
Lênh đênh là mệnh mộng...
Nhớ Bùi Giáng:
Mai sau có dự hội nào
Ngó nhau từ kỉ niệm đầu bão giông.
Và nhớ Sài Gòn với một người lạ xưa đã thành quen...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Những hẹn hò từ nay khép lại, thân nhẹ nhàng như mây, chút nắng vàng giờ đây cũng vội, khép lại từng đêm vui... _TCS_

Tinh mơ sáng đến Hà Nội, sương còn loang trắng phố. Cái chăn trên ghế của xe tour còn ấm quá, hắn lười lĩnh đẩy nó qua vừa co ro xuýt xoa vì lạnh, vừa lần tay tìm gói thuốc. Gọi cho bạn, giọng cô còn ngái ngủ: "Về đến Hà Nội rồi, rãnh không?"
Buổi chiều chờ mãi chẳng thấy gì, mưa trong lòng phùn bấc...
Quảng Nam - Đà Nẵng - Huế - Vinh - Hà Nội - Bắc Giang - Vĩnh Phúc - Hà Nội - Thanh Hóa - Huế - Hội An - Đà Nẵng - Hội An - Huế - Đà Nẵng - Quảng Nam - Huế - Hà Nội...
Đó là lịch trình của hắn. Cả tháng trời nay hắn đi như điên. Ai cũng bảo hắn điên thật rồi. Cười tênh hênh với mình, hỏi rằng mình có phải? Cái mệt mỏi từ những chuyến đi trước chưa tan thì chồng lên lớp mới. Nhiều hôm tưởng tượng mình có thể gục chết ngay trên những đoạn đường đi...

Về Đà Nẵng nhìn con nước sông Hàn rồi qua Hội An nhìn sông Hoài lững thững yên bình, cách mà hai con nước chảy cũng khác nhau, huống là con người! Nghĩ về những con người đã gặp. Cười một mình cho những chiêm nghiệm chưa từng có thể sẻ chia...
Cô độc nối dài ra như sợi dây chun kéo giãn...
Xin khép lại những hẹn hò chơi vơi. Tuồng trò về màn cuối rồi...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Chỉ Chừng Đó Thôi
_Phạm Duy_







Chỉ chừng một năm trôi
Là quên lời trăn trối
Ai nuối thương tình đôi
Chỉ chừng một năm thôi
Chỉ cần một năm qua
Là phai mờ hương cũ
Hoa úa trong lòng ta
Chỉ cần một năm xa...
Khi xưa em gầy gò
Đi ngang qua nhà thờ
Trông như con mèo khờ
Chờ bàn tay nâng đỡ
Ta yêu em tình cờ
Như cơn mưa đầu mùa
Rơi trên sân cỏ già
Làm rụng rơi cánh hoa.
Chỉ cần một cơn mưa
Là vai gầy thêm nữa
Cho ướt môi, mềm da
Chỉ cần giọt mưa sa
Chỉ chờ một cơn mưa
Để không ngờ chi nữa
Đi dưới mưa hồng nghe
Giọt nhẹ vào tim ta.
Ta yêu em mù loà
Như A-đam ngù ngờ
Yêu E-va khù khờ
Cuộc tình trinh tiết đó
Nhưng thiên tai còn chờ
Đôi uyên ương vật vờ
Chia nhau xong tội đồ
Đầy đọa lâu mới tha...
Chỉ một chiều lê thê
Ngồi co mình trên ghế
Nghe mất đi tuổi thơ
Chỉ một chiều bơ vơ
Chỉ là chuyện đong đưa
Đời luôn là cơn gió
Thay áo cho tình ta
Chỉ là chuyện thiên thu.
Tưởng chừng nghìn năm sau
Chẳng ai còn yêu nhau
Nào ngỡ đâu tình yêu
Giăng bẫy nhau còn nhiều
Nghe lòng còn khô ráo
Nghe chừng còn khát khao
Nên gục đầu rất lâu
Xưng tội cả kiếp sau.
Cả triệu người yêu nhau
Còn ai là không thấu?
Len giữa u tình sâu
Một vài giọt ơn nhau
Tia sáng Thiên Đường cao
Rọi vào ngục tim nhau...


Nghe xong bài hát, hắn rụng rời chân tay. Như nói giùm hắn mọi con đường tình đã qua... Chỉ độ chừng 1 năm thôi, tất cả đã tàn rữa như phù dung trên đồi chiều cô quạnh...
Đơn đau chất ngập thành vũng. Soi mình. Lơ láo nhìn mình với hai con mắt trũng sâu bơ vơ trắng dã...
Nguyên đấy ư? Sau những mùa trăng đêm?...

http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Đã là tháng 11 rồi, mùa cuối cùng của năm cũng đã bắt đầu chuyển. Hắn không chuyển. Cơn đau cứ ngấm ngầm tác oai tác quái thành những mụn nhọt dị thường trong trái tim. Phát điên.
Điên còn điên mãi, gió còn rong chơi...
Mây còn đen mãi, tim tàn phai ơi...
Ngồi trong Hà Nội để ngóng nỗi nhớ miền Nam. Ngồi trong lòng miền Nam để ngóng lổ loang vết cứa. Hồn nhiên máu tứa. Tay cầm run run. Hỏi nhau có chờ thêm dĩ vãng??
Vì lười nên chẳng biết mình đang... Mình đang như thế nào? Hắn hay làm người khác lo lắng khi nhìn hắn tàn tạ trong những đọa đày mà hắn nguyện giấn thân. Chat cùng một người bạn xa trên 1/2 vòng Trái Đất, nghe nói trăng sáng và lạnh, hắn rùng mình. Thèm được hòa mình vào cảm giác ấy. Tuyết sẽ sáng lên ngợp ngời băng giá. Cuộn mình vào trong co ro sâu đậm, để ủ nỗi nhớ mỗi lúc một dày, một điên si...
Hắn không chịu cho mình một ngày ngơi nghỉ...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Ngốc!
Ôm mãi những bóng đêm để làm gì?
Bạn bè đâu?
Ừ hình như ngày trước cũng có nhiều bạn bè. Rồi vì đâu mà nhìn đi nhìn lại chẳng thấy ai cả?
Làm sao biết?
Ta xua đuổi? Hay người đuổi xua ta?
Bần thần nhìn lá mốc meo nằm bên hè.
Nhoài người ra để đón gió lạnh, thế mà dường như gió cũng hờ hững đi qua. Chẳng lạnh đến mức như tưởng.
Ngốc!
 
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Nguồn dịu dàng đâu mất?
Sao em cứ hỏi hoài? Và sao em im lặng?
Sự im lặng trở về như lúc bắt đầu.
Mỗi lần nghe tiếng chuông điện thoại reng, lại nghĩ, chắc là em. Nhưng không, em quên mất rồi.
Nghĩ hôm qua, em đem một cái avatar có hình em chụp chung với người khác. Chỉ cười nửa miệng, có cần đâu một câu thông báo lố bịch như thế?
Từ đầu đã như không bắt đầu, thì kết thúc thế quái nào được? Em thông minh lắm, nên cũng biết chọn lựa cái gì tốt cho mình thục sự.
Xuân đã thấy thấp thoáng đâu đó trong không khí quanh quẩn những ngôi nhà. Vạch cái mặt mốc bụi của thời gian năm cũ, những hàng rào, những ban-con đã được quét nước sơn mới. Tình cờ đi ngang, hắn ngó, hình như người ta làm việc cẩu thả, nên bụi nhiều thế. Con mắt của hắn vốn rất nhạy với khói bụi...
Lại ngoảnh đi, khi đất dưới chân của hắn là đất khách. Ngôi nhà giữa những bụi chuối xa lắm...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Lâu không online. Vào cười với lão một tiếng.
Vui, khoẻ và viết đều hả !

 
Đăng nhập để trả lời
0
Ôi người lữ khách
Chuông chiều điểm rồi
Xuống núi đi thôi...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Hoàng mai trước ngõ
Vương xác pháo lòng
Ướt nụ long đong...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 5 6 7 8 9 » »»