📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Nhật Ký online

Phù Đăng Nguyên Ơi!

254 trả lời, 32.062 lượt xem — Trang 8 / 9
Tỉnh giấc. Chiều đi trên ngọn dưa tây cạnh nhà. Nắng vàng như mỡ, hoen hoét màu vàng thẫm. Ngó, đu mình theo những giọt tà huy linh lung...
Chả ai còn hiểu hắn nghĩ gì, khi sự im lặng chín nẫu trong hắn với vẻ mặt đăm đăm như những thằng điên những lúc đắm trong cơn mê.
Không hiểu tại sao có những cơn mê chấm dứt trong những cơn mê trong những cơn mê trong những cơn mê...không bao giờ chấm dứt?
Nhân vật chính trong cơn mê của hắn cũng nhì nhằng loạn đả như cơn mê. Chấm dứt hoặc chết giẫm đâu đó trong những giấc mơ...
Người ta vẫn thường buồn trơ trọi mỗi lúc vừa thức giấc. Cái âm thanh xung quanh dịu nhạt và cô đơn lặng lẽ. Tưởng như mùi chua chua của ngày tháng đọng lại như tiếng thở dài xa xôi như bấc. Tiếng ru mơn mơn da thịt của đìu hiu, xoa lên xúc giác âm ỉ nhưng dai dẳng như bệnh mãn tính.

Hắn muốn viết cái gì, nhưng chẳng có cái gì ra cái gì. Những khoảng không rộng lớn vây quanh. Rợn ngợp bồng bềnh.
Gió vẫn thì thầm nhưng buổi chiều trông lặng lẽ như cô gái buồn buồn ra ngõ sau trông về quê mẹ. Từ khi lấy chồng, biền biệt một chân trời, dù đây tời đó có bao xa?...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Trung Thu Trăng khuyết. Khuyết hơn bao giờ. Ngột trời bơ vơ. Ngợp bóng xa mờ.
Nghe như đâu đó đang gióng lên hồi chuông triêu mộ triều thiên lớp lớp về nằm phục mình bên vũng tang thương ngàn năm trơ mốc.
Nghe nhạc lão Trịnh. Lời Buồn Thánh như một nhát búa giáng thẳng vào đỉnh đầu mê ngủ.
Giật mình.
Ngồi ở hàng net hơn ba giờ đồng hồ, ngỡ một bữa cơm. Gói thuốc đã vào nằm hết trong gạt tàn. Chó đểu. Hút thuốc kêu gọi lên linh hồn chăng? Làm cho em về với mi được chăng Nguyên?
Trái tim đối diện thẳng băng trong một đường kẽ thẳng từ hư vô tơi hư không.
Còn nguyên là thế mà mất nguyên đến bao giờ?
Bỗng nhớ tiếng chuông nhà thờ Phú Cam vang lên vào lúc 6h chiều, giờ Huế mênh mang trong một chiều lan huệ đìu hiu nào ghé thăm em Sự Phạm. Thỏi kẹo cao su nhỏ làm quà gặp mặt. Tóc lùa trong gió, đan mây bồng bềnh thành một suối u huyền ru tình si miệt mài. Từ hôm ấy đến bây giờ tình đầu vẫn day dứt như một mũi kim cứ luồn tới đẩu đâu trong những xó tối linh hồn, khơi mãi những trùng khơi loang lổ nỗi câm lặng đơn phương hiu quạnh.
Tịch lặng rơi. Tịch lặng về. Huyên nào gõ cửa. Online như một cuộc ngậm ngãi tìm trầm.
Nói bằng một điệu u mê thiên kiến trùng trùng. U nùng ơi, cho ta một liêu thuốc ngủ trăm năm!
Mộng điệp dường khơi sâu...



http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu! Yêu một cách điên cuồng.
Yêu! Yêu một cách mù quáng.
Khóc! Khóc nấc nên vì nhớ.
Nhớ! Nhớ mất ăn mất ngủ!
Đêm trung thu. Bám chặt lấy net. Ngồi cả buổi tối. Chờ đợi một tiếng hi dịu dàng.
Gió cuộn, mây gào, trăng nổi điên.
Vô Thường
Đăng nhập để trả lời
0
Ngã tư đời hư huyễn. Lao qua. Dừng lại. Ngó nhìn. Lại đi...
Bàn chân ngã hành.
Hội chợ trình diễn ngay ngã tư. Nhưng điêu tàn ngay trên đó.
Biết nó là ngã tư.
...
Khi đời còn lại một ngã tư. Khi còn lại một mình sau những rác rưởi tng toé của những ngày hội chợ, những vỏ lon bia, những phiếu thăm may mắn, những cháy túi của cuộc chơi... trở thành gai mắt...
Hắn cười có chút ngậm ngùi.
An nhiên bước tiếp. Ru lòng quên qua...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Gục chết trên đường về.
Mộng sương lãng đãng u mê...
Đồi cỏ còn dấu chân người lưu linh lưu địa nửa chừng đi lên...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Chết ư?
Đối với ta chỉ là vô nghĩa mà thôi! Cát bụi rồi lại quay trở về với cát bụi! Nhưng không ta phải ssống, phải biết quý trọng những gì mà cha mẹ, xã hội đã mang lại cho ta. Sống cho dù còn phải chịu nhiều đau thưưong mất mát, cho dù chẳng có gì dành cho ta...
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Hắn ngồi online. Ba bốn hôm nay chẳng nói gì với chính mình. Như chết.
Khách sạn vắng hoe. Ngồi buồn nhìn xuống phố. Đê Yên Phụ thấp thoáng sau những rặng xà cừ.
Hắn không có cảm xúc. Người trơ ra như đá. Không viết gì được, vì trong lòng quá nhiều thứ để khốn đốn.
Sống hay chết thì có gì hay ho?
Nghĩa vụ là gì? Khi chính mình còn không thiết quan hoài đến chính cả bản thân mình chứ?
Xin cho quên đi tất cả, để còn riêng một mình mãi mãi nằm lại trơ vơ cùng những ngọn cỏ xanh vô danh ngàm năm. Dù cỏ chẳng bao giờ xanh mãi trên đồi hoang.
Nhớ ông sư vóc hạc:

Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ
Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tà


Trăng tà là trăng xế? Trăng cũ? Trăng xa nguồn? Trăng mất đi Nguyên Hoang?
Không ai biết. Nhưng chắc chắn đó là... vầng trăng xưa !
Kẻ du thủ vội vã quá, mà vầng trăng lại quá xưa mờ, còn biết làm sao để không thể ngừng cuộc hàn huyên với đèn khuya một bóng?
Tuệ Sỹ ơi, ông giết tôi!
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Không.
Trống ngát.
Hoa ngọc lan ven thơm hai bên phố Thanh Niên, dường như những người bán hoa cũng hiểu tậm trạng những người yêu nhau.
Thi nhân đi giữa ngục đời.
Ngục là gì? Ngục nhốt? Nhốt ngục? Không thèm nhốt mà tự mình làm ngục, tự mình đày mình?
Viết điếu văn để khóc và cười với chính mình.
Những ngày Hà Nội còn lại một bãi rác hoang tàn.
Không.
Mang tất cả đi để rồi về bằng hai tay không, không trắng trợn, không khủng hoảng. Nhẹ như mây, nhẹ như phủi bụi, nhẹ tựa heo may sáng nay trên đường đê Yên Phụ. Vui từ bi, vui lố bịch, vui thơ dại bi bô, vui ngu thộn xô bồ, vui muốn điên!
Hahahaha...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên ơi, điên vừa thôi.

Đạo đã chết, Phật đã chết, Bướm cũng chết, Giêsu bị đóng đinh trên cây thập tự.

Trung Đạo là con đường ở giữa, không phải ở giữa con đường này với con đường kia, không phải nằm trên, không phải nằm dưới, không phải bên ngoài, chẳng phải bên trong...Nó là Trung Đạo.

Tánh không luận, tức thị không, không suy thành luận, luận có luận không, không luận không, không luận có, là nó thì chính là nó.

Tất cả đều chết, chết là hết. Hết rồi, còn lại ta thôi.. Ta là ta, ta là Nguyên, ta là tất cả cái ta..Ta không phải là ta.

Đừng cố gắng gán ghép, đừng bẻ gãy gán ghép để gán ghép rời rạc. Bẻ trường thành đoạn, nối đoạn thành trường. Quên là nhớ đã quên, nhớ là quên đã nhớ. Sát na là sát na, không phải là một phần ba vạn chín nghìn giây, chính là sát na.

 
Đăng nhập để trả lời
0
Đạo đã chết. Vì không thể không chết hỡi chàng dũng sĩ bất tử hãy còn một gót chân mềm yếu kia ơi!
Dù sao nói như lão cũng nên đào một cái mồ mà chôn mình. Như Lão Tử cưỡi trâu về Tây mà còn đoái tưởng 5000 chữ Đạo Đức Kinh, như con chim đậu trên cành Phù Mộng hẵng còn một vết thiên di, như Nam Kha Hoè Huệ còn in giấc Kê Lương...
Trong một n lần cái gán ghép, nói được cái trường thiên liên tục.
Trong một 1/n lần thì le lói chớp tắt thịnh nộ bão giông, gây nên đoạn trường, đứt lìa như chưa từng gần nhau gán ghép.
Biết làm sao khi Nguyên vẫn là Nguyên? Sin cứ là Sin?
Sầu tri ngộ
canh tàn
lên chất ngất
Thiểu thiên bôi, thiên bôi chén cạn rồi...

Ngàn chén cũng phải hết. Lại về với vẹn nguyên ban đầu. Thì tôi, thì lão... và tất cả sóng nước điệp trùng trùng điệp cũng chỉ lùa được vào một khuôn cửa hẹp đầy rẫy sương mù...
Và phải không, tất cả rót không đầy một chén hư không?...
Hahahahaha...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Cành Hoa Trắng _Phạm Duy





Một đàn chim tóc trắng
bay về qua trần gian
báo tin rằng
có nàng Giáng Hương

Nàng ngồi trên cung vắng
trong một đêm đầu trăng
vác khăn vàng
bước vào vườn hoang

Không gian tràn dâng niềm thương
rồi tiếng hát xui cuộc tình duyên
bao nhiêu nàng tiên nỉ non
làm huyên náo thiên đường lạnh lẽo

Trời đầy cô tiên nữ
xuống đầu thai thành hoa
giữa đêm mờ
hoa nở chóng phai

Người về trong đêm tối
ôm cành hoa tả tơi
bóng in dài
gác đời lẻ loi
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Sen Hạ, rất lý thú với loạt những câu hỏi mà bạn đặt ra cho Huyền Nguyên. Mỗi người có cách trả lời khác nhau, vậy Asin mạo muội trả lời bạn nhé, dù rằng mọi câu trả lời đều không có ý nghĩa cho mỗi câu hỏi.

1
ở một chốn
không lãnh thổ
không biên giới
không định tuyến
làm sao
bắt một nhịp cầu?

Có cần thiết không? để làm gì? Bắc cầu cho ai? Cầu là gì? Nối liền cái gì? Bản thân câu hỏi đã chứa đựng câu trả lời.

2.
thể hiện ra sao
những niềm thật
của nhìn nhận,
nhưng không mặc nhận?


Niềm thật là gì? Niềm thật của mặc nhận có là mặc nhận? Mặc nhận cái gì, ra sao?
Câu hỏi đã tự trả lời câu hỏi.

3.
cớ nào
đời sống chỉ toàn là dấu " ? "
khi tâm hồn
chỉ mỗi dấu " ! "?


Tâm hồn mỗi dấu "!" ? Đời sống toàn là dấu "?", Hỏi gì, hỏi ai, hỏi để làm gì khi mặc nhiên là mặc nhiên.

4.
ngôn từ nào
nơi chốn ấy của riêng mình?


Ngôn từ là vay mượn hữu hình?, là nguỵ biện thể tính?, là khoác áo cho gió?, là lấy ô che cho mưa?
Nơi chốn là định danh? vậy cái chốn riêng mình không phải là nơi đây, ngay lúc này, là hôm nay sao ?

5.
bao nhiêu -
giá phải trả
cho trọn vẹn của đêm?


Bao nhiêu? Cái gì bao nhiêu? Giá phải trả cho trọn vẹn một đêm là giá gì? Anh trả cái gì thì là trả cái đó, nguyên thức là là là mà.

6.
đã nghe hết
nốt-nhạc đời của tri giao?


Nghe rồi, nghe nữa, vĩnh viễn nghe cái cuộn xoáy vòng tâm thức, lôi cuốn cả phù du hư ảo vào viễn tượng thinh không? Còn không?

7.
khoảng trống nào giữa nhịp thở
và thơ?

Là khoảng lặng khi thơ đi vào hai lỗ mũi, đi ra hai lỗ mũi, là tịch nhiên bất động?

8.
bao giờ biết
bây giờ,
là quá khứ?

Bây giờ, quá khứ, chỉ là cái mà tự thân thể tượng đã thể tượng ra. Với ta dù là mười vạn tám ngàn năm về trước cũng chỉ gói gọn trong Hôm nay, Nơi đây, và Ngay lúc này.

9.
cần bao lâu
để bắt một sát-na?


Trong một sát na, ta bắt được sát na vậy ?

10.
thấy,
nghe chưa
miên vọng của lòng khuya?

Trong cái tịch nhiên bất động khi vòng thái cực trở thành lưỡng nghi, lưỡng nghi hoá tam tài, tam tài sinh tứ tượng, tứ tượng sinh bát quái ...và đúng nó quay trở lại thành một vòng chu thiên...cái sát na ấy ta nghe, ta nhìn, ta sờ mó, ta nhào nặn..

11.
làm sao nhớ những điều phải quên
để quên những điều phải nhớ?


Ta chẳng cần biết nhớ, cũng chẳng thiết quên, chỉ có trong lạnh căm của thể xác, của cháy bỏng tâm linh thì nhớ và quên hoà nhập thành Vô Niệm, tất cả khởi phát từ vô niệm.. "Làm sao rót đầy chén hư không?"

12.
e.
e?
when " és " "e" cummings?


Mọi tư tưởng và ngôn ngữ đều sẽ chết, chỉ có ngôn ngữ và tư tưởng không phải là ngôn ngữ và tư tưởng sẽ sống?.

13.
thử nghiệm, mới?
thử.nghiệm mới?
thử?mới nghiệm?
thử?
nghiệm?
mới?


Mọi thử nghiệm đều thất bại, chỉ có thật sự đắm chìm trong bi thương tột độ, thống hận tột cùng mới nghiệm ra?

14.
tiết tấu nào của thinh lặng?
bát độ nào của thời gian?


Thinh lặng là dấu nặng, là mắt rồng, là mắt của những nghệ sỹ điên lang thang trong viễn tượng hoang tàn. Thời gian vô tượng hình, tượng thể, bất biến,. Lấy gì để đo, chỉ có thể cảm trong cô liêu nhất mực và tĩnh lặng tột cùng

15.
có gì giữa cảm và nhận?
bao xa,
khoảng cách giữa lý và tình?


Trong sát na của tịch nhiên bất động, suất tính để hoá thành một rực rỡ của một vũ trụ khác, còn cảm và nhận? còn khoảng cách? còn lý? còn tình?

 
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Asin

Chào Sen Hạ, rất lý thú với loạt những câu hỏi mà bạn đặt ra cho Huyền Nguyên. Mỗi người có cách trả lời khác nhau, vậy Asin mạo muội trả lời bạn nhé, dù rằng mọi câu trả lời đều không có ý nghĩa cho mỗi câu hỏi.

1
ở một chốn
không lãnh thổ
không biên giới
không định tuyến
làm sao
bắt một nhịp cầu?

Có cần thiết không? để làm gì? Bắc cầu cho ai? Cầu là gì? Nối liền cái gì? Bản thân câu hỏi đã chứa đựng câu trả lời.

2.
thể hiện ra sao
những niềm thật
của nhìn nhận,
nhưng không mặc nhận?


Niềm thật là gì? Niềm thật của mặc nhận có là mặc nhận? Mặc nhận cái gì, ra sao?
Câu hỏi đã tự trả lời câu hỏi.

3.
cớ nào
đời sống chỉ toàn là dấu " ? "
khi tâm hồn
chỉ mỗi dấu " ! "?


Tâm hồn mỗi dấu "!" ? Đời sống toàn là dấu "?", Hỏi gì, hỏi ai, hỏi để làm gì khi mặc nhiên là mặc nhiên.

4.
ngôn từ nào
nơi chốn ấy của riêng mình?


Ngôn từ là vay mượn hữu hình?, là nguỵ biện thể tính?, là khoác áo cho gió?, là lấy ô che cho mưa?
Nơi chốn là định danh? vậy cái chốn riêng mình không phải là nơi đây, ngay lúc này, là hôm nay sao ?

5.
bao nhiêu -
giá phải trả
cho trọn vẹn của đêm?


Bao nhiêu? Cái gì bao nhiêu? Giá phải trả cho trọn vẹn một đêm là giá gì? Anh trả cái gì thì là trả cái đó, nguyên thức là là là mà.

6.
đã nghe hết
nốt-nhạc đời của tri giao?


Nghe rồi, nghe nữa, vĩnh viễn nghe cái cuộn xoáy vòng tâm thức, lôi cuốn cả phù du hư ảo vào viễn tượng thinh không? Còn không?

7.
khoảng trống nào giữa nhịp thở
và thơ?

Là khoảng lặng khi thơ đi vào hai lỗ mũi, đi ra hai lỗ mũi, là tịch nhiên bất động?

8.
bao giờ biết
bây giờ,
là quá khứ?

Bây giờ, quá khứ, chỉ là cái mà tự thân thể tượng đã thể tượng ra. Với ta dù là mười vạn tám ngàn năm về trước cũng chỉ gói gọn trong Hôm nay, Nơi đây, và Ngay lúc này.

9.
cần bao lâu
để bắt một sát-na?


Trong một sát na, ta bắt được sát na vậy ?

10.
thấy,
nghe chưa
miên vọng của lòng khuya?

Trong cái tịch nhiên bất động khi vòng thái cực trở thành lưỡng nghi, lưỡng nghi hoá tam tài, tam tài sinh tứ tượng, tứ tượng sinh bát quái ...và đúng nó quay trở lại thành một vòng chu thiên...cái sát na ấy ta nghe, ta nhìn, ta sờ mó, ta nhào nặn..

11.
làm sao nhớ những điều phải quên
để quên những điều phải nhớ?


Ta chẳng cần biết nhớ, cũng chẳng thiết quên, chỉ có trong lạnh căm của thể xác, của cháy bỏng tâm linh thì nhớ và quên hoà nhập thành Vô Niệm, tất cả khởi phát từ vô niệm.. "Làm sao rót đầy chén hư không?"

12.
e.
e?
when " és " "e" cummings?


Mọi tư tưởng và ngôn ngữ đều sẽ chết, chỉ có ngôn ngữ và tư tưởng không phải là ngôn ngữ và tư tưởng sẽ sống?.

13.
thử nghiệm, mới?
thử.nghiệm mới?
thử?mới nghiệm?
thử?
nghiệm?
mới?


Mọi thử nghiệm đều thất bại, chỉ có thật sự đắm chìm trong bi thương tột độ, thống hận tột cùng mới nghiệm ra?

14.
tiết tấu nào của thinh lặng?
bát độ nào của thời gian?


Thinh lặng là dấu nặng, là mắt rồng, là mắt của những nghệ sỹ điên lang thang trong viễn tượng hoang tàn. Thời gian vô tượng hình, tượng thể, bất biến,. Lấy gì để đo, chỉ có thể cảm trong cô liêu nhất mực và tĩnh lặng tột cùng

15.
có gì giữa cảm và nhận?
bao xa,
khoảng cách giữa lý và tình?


Trong sát na của tịch nhiên bất động, suất tính để hoá thành một rực rỡ của một vũ trụ khác, còn cảm và nhận? còn khoảng cách? còn lý? còn tình?


SH nói với Ran rằng: có một từ mà có thể trả lời hết nhưng câu hỏi này đó. Thật Ngộ ha [:D]
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Ran chui vô đây làm chi vậy? Đừng làm mất cảm hứng của HN nhé.
Đêm trung thu ta ngồi một mình nhớ về anh. Thế là đã bao lâu rồi nhỉ ta và anh không được đi chơi bên nhau trong những ngày lễ Tết nhỉ? Nhìn mọi người xung quanh ai đó đều có cặp, có đôi sánh vai đi bên nhau ta lại cảm thấy tủi thân! Một nỗi buồn vô hạn dâng trào trong trái tim và tâm hồn ta. Anh ơi ở nơi phương trời xa anh có cảm giác như vậy không???
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Này Nguyên ơi, có thấy điều gì chưa?
Có chết chóc đang gieo mùa bâng quơ. Bơ phờ.
Đi không đi được. Về không về được. Cơn mệt mỏi dường không thể chịu đựng nổi.
Chết. Ám ảnh.
Tay run. Chân quỵ.
...
To mọi người: Bây giờ, ngay lúc viết vài dòng này, dường như Nguyên đã bớt điên, và tỉnh táo đôi chút. Nhưng quả thật cũng chưa bao giờ thấy mệt hơn lúc này cả. Khủng khiếp. Nhưng xin cứ tự nhiên ở nơi đây.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Bốn Mùa Như Như (tt)
 
 
 
Người ảo hóa khoe thân ảo hóa
Thuở chiêm bao thốt sự chiêm bao
(Nguyễn Trãi)
Thuở, thời nào là của chiêm bao? Là thời phi thời, là mùa không mùa? Là cả bốn mùa? Bốn mùa như mộng, bốn mùa như như...
Diệp  lạc hoa khai nhãn tiền sự
Tứ thời tâm kính tự như như
(Hoa nở lá rơi đầy trước mắt
Bốn mùa tâm kính vẫn như nhiên)
Hoa nở lá rơi, bốn mùa luân vũ chênh vênh trước tấm gương trong trẻo của tâm hồn thi nhân. Tâm hồn đó vừa chứa muôn cái xao động (hoa nở lá rơi) vừa vượt lên mọi thứ xao động (như như). Có lần Nguyễn Du nói bằng một lối khác:
Mãn cảnh giai không hà hữu tướng
Thử tâm thường định bất ly Thiền
(Đầy cảnh đều không đâu có tướng
Tâm này thiền định chẳng xa Thiền)
Bản chất này là cái bóng, là Không Tánh nên Tố Như vừa nhìn thấy hoa nở lá rơi, vừa thấy cái trống không của chuyện bốn mùa hoa rơi lá nở.
Mùa nào có mộng của mùa ấy. Người nào có mộng của người ấy. Ta đã thấy những giấc mộng mùa xuân của Basho, của Sho-u. Hãy thêm một giấc xuân điệp của Shotetsu trong một bài tan ka (đoản ca: hình thức phát khởi cho haiku) :
Không có hoa nơi này
Những cây thông thức giấc
trên đỉnh đồi ban mai
Hoa đào đêm xuân mộng
Cũng chỉ là mây bay
(Hana zo naki
Sametaru matsu wa
Mine ni akete
Magaishi kumo mo
Haru no yo no yume)
 
Những cây thông và nhà thơ Shotetsu cùng thức giấc (bởi vì họ cùng đã mộng) sau một giấc mơ xuân. Trong mơ, họ thấy cơ man nào là hoa đào, che phủ bầu trời như mây. Và rồi tan mộng, họ đối diện với chân không. Chỉ có mây bay là hiện hữu, những đóa mây trộng tựa hoa đào.
Trong mơ, hoa thì như mây, và trong thực tại mây thì như hoa. Có gì khác biệt? Bất nhị chính là như thế. Là Như Như.
Shotetsu lầm mây với hoa. Trong một vần thơ ngộ nghĩnh từ thế kỷ thứ tư (IV), nhà thơ Ấn Độ Basha cho một cô gái lầm lẫn sau giấc mộng tình:
Khi trăng chiếu lên giường tình
Cô gái đưa tay nhặt lấy
Tưởng như làn áo vừa buông
Tưởng tượng cô đang nhặt lên cái giấc mơ còn sót lại trên giường. Ánh trăng là cái bóng. Ánh trăng là giấc mơ. Chúng ta là những kẻ nhặt bóng, nhặt mơ mà không biết mình đang làm gì.
Và ánh trăng có thể là cái bẫy:
Trong bẫy nằm mơ
Ôi con mực phủ
Dưới trăng hạ mờ
(Toko tsubo ya
hakanaki yume wo
natsu no tsuki)
 
Cái lọ dùng để bẫy mực phủ, gọi là tako-tsubo, (sao hồ), chìm trong nước và được nối với một cái phao. Con mực phủ nhầm đấy là hang ổ, thong dong bơi vào, thế là mắc bẫy. Một chiều mùa hạ ở Akashi, trên bờ biển tuyệt đẹp, Basho đã nhìn thấy giấc mơ của con mực phủ, một sinh linh bé bỏng trong biển khơi. Mắc bẫy một cái lọ, một ánh trăng, một giấc mộng tất nhiên không chỉ riêng con mực phủ. Còn như giấc mơ đêm giữa hạ của Shakespeare.
Con mực phủ mơ gì khi bị cầm tù trong một cái lọ khi bên ngoài là biển mênh mông? Và một con ốc biển tự do, cô độc sẽ mơ gì?
Con ốc biển
khép vỏ nằm mơ
giấc mơ của nước
(Jack Stamm)
(futa o shite
sazae no yume wa
mizu no yume)
 
Một người nước ngoài nào đó làm thơ bằng tiếng Nhật, lại có thể bắt gặp giấc mơ của một con ốc biển, nhập lưu vào dòng siêu ngôn ngữ haiku, vào vũ trụ tính của thể thơ kì đặc này.
Vì sao Stamm biết con ốc biển nằm mơ khi Stamm không phải là ốc? Thầy Huệ hỏi thầy Trang: Bác không phải là cá sao biết cá vui?
Vì thầy trang biết cá vui nên chúng ta biết rằng một con ốc biển có thể nằm mơ. Chẳng những thế, giấc mơ của ốc cũng là giấc mơ của nước (mizu no yume: thủy mộng)
 
Giấc mơ của nước? Giấc mơ của cây? Giấc mô của đá? Bởi vì cả vạn pháp đang nằm mơ hoặc là trôi đi trong mơ.
Càng khép mình lại, ta càng chìm vào dòng nước của mộng. Như con ốc biển (sazae) kia.
Thay vì thế, thì hãy mở ra đôi mắt mộng, nói như Nguyễn Du.
Con ốc nằm mơ giấc mơ của nước, ấy là mơ đến hai lần, là mơ trog mơ, là "mộng trung chi mộng"
Thính tĩnh dạ chi giản thanh
Hoán tỉnh mộng trung chi mộng.
                       (Thiền ngôn - sách Thái căn đàm)
tạm hiểu: 
Nghe tiếng chuông đêm lặng
Tỉnh giấc mơ trong mơ 
...
(còn nữa)
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Bao nhiêu người rồi?
Là sao?
Bao nhiêu người rồi?
À, chắc là vô số. Cũng có thể là không có ai.
Cái thằng! Mày cà chớn vậy? Tao hỏi...
Hì, mày hỏi có đàng hoàng đâu, bảo tao phải trả lời đàng hoàng á?
Mày cà chớn hơn!
Lạ chưa?
.............
Nghe hai thằng kia cãi, tui chợt ớn lạnh sương sống. Nghĩ, mình có bao giờ cà chớn chưa? Mà đã có người nào cà chớn với mình chưa?
Câu trả lời cho cả hai là ngang nhau.
À, thì ra chúng mình đang chơi cút bắt với nhau.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Cánh hồng nhạn theo mùa thu về có mang tin tức, chuyện đời thì như giấc mộng xuân tàn phai không còn chút ngấn tích nào sót lại để biết rằng đã có một giấc mê...
Nhân gian bảo thu sầu, sao mùa xuân, ta thấy còn buồn hơn? "Nhân ngôn thu bi, xuân cánh bi"?
Còn ở làng không em, hay hai hàng chè tàu đã tiễn em đi như tiễn những dòng người đi tìm giấc mộng đổi đời nơi khác?
Mùa xuân này, có người ngồi nhớ lãng đãng mưa bụi đẫm đầy mắt mùa xuân kia...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Không biết em xưa còn có nhớ
Một buổi chiều vương đóa me bay
Quán cafe cóc Nguyễn Du với đôi bàn tay luýnh quýnh lạ thường, luýnh quýnh không cắt nghĩa được. Cho đến bây giờ, khi em đã đi về những phương viễn mộng biền biệt nào, vẫn không thể cắt nghĩa được.
Chừng đó ngày, không đủ thời gian để làm chuyện tình đi đến đâu mà cũng đủ để chuyện tình đi vào một lối hẹp trong ngăn tim bé dại một người. Bé dại, có lẽ đâu 21 tuổi là bé dại, thế mà vẫn bé dại khơi vơi...
Mọc giữa lưng chừng dốc là một bóng người cô quạnh với bóng chiều. Mọc giữa đời là một thằng điên đi trong mông muội sơ khai của tình cảm lênh đênh. Mọc giữa tôi là em dịu mát hai bàn tay mẫu đơn chúm chím xinh xinh trắng hồng ngan ngát. Mọc giữa cuộc tình là một khe hở hẹp mà quá dài và quá sâu. Những lổ loang một đời khôn chắp vá...
Trưa nay bên ly cafe của cuối năm, ở chỗ trước kia đã từng có hai người run run đứng bên nhau nhìn lá me bay trong cơn mưa và suýt xoa khẽ nói: "Tụi mình còn bên nhau cho tới khi trời hết những cơn mưa..."
Bây giờ những cơn mưa đầu mùa vẫn còn ghé thăm hàng me và em tôi biết có còn nhớ gì về một lời nói trong cơn mê??
 
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Không điên. Không buồn. Không vui. Không giận. Không mơ ước.
Thế là trắng tay, hơn cả những lúc đã nghĩ rằng mình tay trắng. Nực cười thay!
Chiều nay online, có người hỏi mượn sách. Dăm ba quyển chẳng đáng vào đâu, nhưng sao không muốn cho đi? Kẻ hằng ngày vẫn bài bác những gì là nghệ thuật, thì lấy đâu ra hơi thở để đọc?
Vẫn cứ thế đấy.
Cũng như những người con gái, cứ qua mùa đàn ông, lại cứ vờ than thở, không có gì là tất cả, mà...
Có gì đã là? Để sau đó đang là? Và sẽ là?
nhìn lên lịch đã thấy vào những ngày cuối của tháng Chạp. Năm nay được ăn Tết sớm ở quê nhà, với ngọn đồi thấp và hàng chè tàu quanh vườn chuối xơ xác qua mùa đông lạnh ngắt. Cả bóng người cũng lạnh ngắt.
Hơi thở dường như đi sâu hơn, vào những quãng đứt gãy sâu hoắm, cuộn mình nằm trong im lặng chờ trở mùa...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Năm mới tới rồi?
Không thấy bạn bè.
Không cảm xúc.
Không cả chính mình.
Nhìn quanh.
Cát và gió thổi quanh...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Đã bảo là tháng ngày chẳng có. Sao mày cứ gọi tên ta hoài? Nhí nhố!
Chả phải, không có tháng ngày sao có mày?
Mày nói láo.
Ừ là tất cả chỉ là một cuộc nói dối có đẳng cấp giữa những ngừơi cao thủ thựợng thừa.
 
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Đường về rất dài cơ mà. Nhưng đứng giữa những nẻo đường phân vân, tốt hơn hết em nên làm gì?
Em hỏi tôi và tôi nhìn em. Đôi mắt chứa cả trời u dại mênh mông. Giá mà tôi hiểu em hơn một chút.
Em vẫn gọi tôi bằng cái tên như thế, nhưng có cái gì đứng giữa những niềm vui? Mà tôi không biết và em cũng không hay, vô tình hay hữu ý những con người quên nhau?
Tôi quên nơi mình đang đứng, những ngõ về quá thênh thang...
 
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Ờ nhỉ, đêm về đường dài chênh vênh. Ừ nhỉ, tháng ngày kia rồi sẽ quay ngược lại, bắn vào tim hắn những phát súng của định mệnh phối buộc. Chừng như những ngày này, cũng là những ngày tháng tơ phai, chỉ rã.
Đêm nằm ngửa mặt lên nhìn trăng mười chín bát phân viên mãn, những dìu dịu tinh tú trôi về. Trôi về theo một giấc mộng điền viên xa xưa lạc lõng. Ám ảnh với những mù sương, mù trăng, mù máu, và mù mịt những con đường không thể đặt tên.
Có người nói: Tàn là rữa mục. Mà đã rữa mục rồi, sao chưa chịu tàn đi?
Mười mươi là xám ngoét một màu chân lý đùng đục như cái dòng đùng đục ấy.
 
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Buổi tối. Lướt vội những trang web. Khó thở. Mỏi. Những lời nhạt như chén nước ốc chưa có chút gia vị.
Nưuồi ta cứ vẫn đi qua nhau, nhớ nhau, yêu nhau rồi làm thơ như điên. Những khoảng tối mịt mùng tiếp tục che, phủ và úp chụp lấy tâm hồn. Sự hẫng hụt nội tâm như cát dưới đáy sông bồi lỡ vô thường.
Cười nhạt. Chén trà đắng còn tốt hơn những lời vô vị.
 
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Năm ngày trở lại vội vã thành phố. Vội vã gặp lại những người cũ. Vội vã nhận ra hoảng hốt: thật sự đã quên đi quá nhiều. Con hẻm, quán cafe, kỉ niệm, bạn bè... Tất cả quá nhạt. Hăm hở đi, thất thểu quay về. Hành trang trở lại là một vành tang trắng, một buổi sáng theo đoàn người đi sau bức chân dung trẻ măng mờ mờ dưới những làn khói hương mỏng tang trong sương sớm.
Những ngôi nhà theo tiếng gầm phi cơ nhỏ dần, cho đến khi sông Sài Gòn chỉ là một đường chỉ mơ hồ quanh quẹo trên mặt đất loang lổ xanh... Và năm ngày chỉ như một phút thảng thốt nhận biết: mình đã quên quá nhiều.
 
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Uống ly cafe trong nửa tỉnh nửa mê. Buổi chiều lừng lững tới sau những ngọn cây nhỏ, mang theo hơi nước của một cơn mưa sắp sửa. Cô cắn hạt dưa, nhìn hắn. Nụ cười còn nhạt hơn ngày xưa. Hắn vẫn trôi tuốt tuồn tuột khỏi tay cô.
Còn hắn, những dự định tan biến hết khi nhìn vẻ gầy gầy hốc hác của cô nữ sinh viên xinh xắn trước đây.
Buổi chiều dần trôi qua. Mọi thứ chừng như ly cafe, không uống vội mà cuối cùng rồi cũng phải cạn.
 
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Tán dóc.
Cũng như không có gì để nói chuyện nghiêm túc.
Tất tật chỉ là tán dóc.
Người ta nói hắn đi trong 1 cực tìm xuống a tỳ. Không chịu theo những bước chân hãnh tiến.
Cố chấp. Thì hắn cố chấp.
 
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
CÂM NÍN
 
- Le langage dérobe à l’homme son simple et haut paler -
 
Ngồi im lặng trong buổi chiều câm nín, hắn giả vờ biến thành một triết gia. Cái giả vờ cho hắn có cảm giác an ủi rằng hẵng còn những ý nghĩa sống lẩn quất đâu đó mà hắn chưa tìm thấy được. Những giò lan đung đưa trong buổi chiều xám mù. Bây giờ hắn có một công việc chính: tưới nước đều đặn 3 lần một ngày cho cây cối trong khu vườn nhỏ.
 
Hình như trước kia hắn có một công việc khác ở một công ty liên doanh lớn. Một công việc đàng-hoàng-hơn-hẳn cái việc tưới nước 3 ngày một lần. Hình như trước kia hắn có một vài tập thơ được xuất bản và được người ta gọi hắn là nhà thơ. Hình như hắn có gia đình, có con cái và đã ly hôn với vợ. Có người còn bảo hắn để tất cả lại cho vợ con. Gia sản của hắn bây giờ là một cái nhà gạch xây nham nhở và những đồ dùng tối thiểu trong một khu vườn đầy cây và cỏ dại. Người khác bảo hắn là kẻ lập dị điên rồ. Hắn chỉ cười đầy vẻ ngớ ngẩn trước những lời bàn tán.
 
Tự thâm tâm hắn chỉ có thể biết rằng: cảm giác ngấy chán đời sống đã chiếm lấy và xâm thực toàn bộ con người hắn. Chỉ còn lại những thói quen nghiệt ngã. Chỉ còn lại những khoảng trống rỗng thực sự ngập ngụa. Những khoảng trống không thể làm vơi đi. Hắn chỉ có cảm giác an toàn khi ở một mình. Hắn cố tìm cho mình một ý nghĩa tồn tại. Không thấy. Những phù phiếm tởm lợm và kệch cỡm xô bồ thì đầy mắt. Cuộc sống như một cuộn chỉ rối tung không thấy mối. Nếu có thể bảo đó là tuyệt vọng thì có lẽ trên đời chẳng còn thứ hy vọng nào đủ sức cứu chuộc nổi. Nhưng hắn lại không thể tự mình uống một lúc hàng chục vỉ thuốc ngủ.
 
Tóm lại là hắn hoàn toàn không muốn tự tử.
 
Từng đêm hắn lên đường tìm gặp Heidegger, Nietzsche, Decarter… Hắn nghe Nietzsche nói: “Kẻ thù của tôi là những đứa rắp ranh phá hoại và không chịu tự tạo cái bản ngã cho mình.” Còn Heidegger? “Das Denken beginnt erst dann, wenn wir erfahren haben, dass die siet Jahrhunderten verherrlichte Vernunft die hartnaeckigste Widersacherin des Denkens ist”. – Tư tưởng chỉ bắt đầu là Tư tưởng, khi chúng ta bắt đầu lịch nghiệm ra, Lý trí oan khiên là kẻ thù ngoan cố của Tư tưởng, dù cho nó đã được hoan nghênh và xưng tụng hàng ngàn năm qua”. Cái thẳm sâu hùng hậu nào của tư tưởng hoài nghi Dercarter gặp gỡ chỗ này?
 
Hắn không đáp. Và hằng ngày, hắn ngồi trong những buổi chiều câm nín, giả vờ trở thành một triết gia. Cái giả vờ cho hắn cái cảm giác vẫn còn lẩn quất đâu đó một ý nghĩa nào khác cho cuộc tồn tại dằng dai đời mình.
 
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Chả có việc gì làm

[/align]
Vì hôm nay là một ngày cự kì đặc biệt, một ngay thằng tui chui ra khỏi cái ổ rơm của nó, chat chit thả giàn. Nhưng mà cái cảm giác chán ngấy tất cả những gì xung quanh nó vẫn y thế. Tưởng sẽ khá hơn khi thay đổi không khí giữa một bọn trẻ trung hơn mình, nhặng xị web đen và khói thuốc, tiếng chửi thế...
Hình như con người ta khó có thể khác nếu tâm tư vẫn là tâm tư cũ...
[/align]
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 5 6 7 8 9 » »»