📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Nhật Ký online

Phù Đăng Nguyên Ơi!

254 trả lời, 32.063 lượt xem — Trang 6 / 9
Kì lạ thay những con người!
Hôm nọ về nhà, thấy chềnh ểnh trong phòng ngủ của mình những cóc nhái. Hỏi bóng đèn:
- Sao chứa chấp ?
- Không, tự động ấy! Mà có đuổi cũng không được. Nó giết tôi chết mất. Mà tôi chẳng tội tình gì vấy vào. Tắt đèn là âm mưu của chúng. Tối trời nhà ngói như nhà tranh mà.
- À, ừ, có lý!
- Đừng nói có lý. Chẳng ăn nhập gì đâu!
- Vì sao?
- Chẳng ai chết vì chân lý, huống chi là lý!
- Khó nghe thật!
- Anh có biết Galileo?
- Thằng cha bị Giáo hội đòi xử tử hử?
- Tý nữa thôi. Lúc buộc thằng chả tuyên bố, Trái Đất là trung tâm hay Mặt Trời là trung tâm, thằng chả đáp ngon lành là Trái Đất. Sao buộc thằng chả chết được?
- Ừ, chết ai cũng không dám. Nhưng vì sao thằng chả không chết sống với tâm huyết tìm tòi đấy nhỉ? Chả lẽ nó không giá trị?
- Sai rồi. Giá trị là gì? Có nói sao thì vẫn thế. Há gì chẳng nói ngược lại để được sống? Cuối cùng lời nói về chân lý có giúp ai sống được đâu?
- Liên quan gì đến chuyện bọn cóc nhái này?
- Cũng có chút liên quan...
- Thế nào?
- Bọn chúng không dám chết vì chân lý. Chúng bắt chước Galileo. Chúng muốn thiên hạ biết rằng, tụi nó chả dại gì. Thực tiễn vẫn sinh động hơn. Cây đời mãi xanh, chúng nói với nhau thế đấy.
- Cây đời mãi xanh, nhưng thế nào là cây đời mãi xanh?
- Chắc là cây đời xanh mãi? Mà cậu hỏi ngốc thế?
...

http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Hắn mong mình chết biết bao. Ở đó hắn gặp lại cô, cô trong những giấc mơ. Thật ra ngủ mới chiêm bao. Mà chiêm bao thì khác gì chết giả, chết trong chốc lát?
Nhưng một lần hắn chết thật. Hắn rơi xuống tời cửu trùng u giới. Hắn gặp một mỹ nhân. Nàng đứng chênh vênh trên đầu núi, giữa một khe đá cheo leo, mắt nhìn xa xôi. Hắn ngắm nàng. Nàng đứng rất gần hắn. Hắn có thể nghe mùi hương dịu dàng từ cơ thể của người đàn bà kia. Không, không phải đàn bà. Chắc chắn nàng vẫn còn là xử nử. Nếu không làm gì có cái mùi trinh hương bối rối và ngất ngây dường ấy? Nhưng hắn vói tay đến, không thấy tới. Chắc mình vẫn đứng xa quá. Hắn mon men lại gần. Nàng vẫn ở xa, tay hắn lại hụt. Ngẩn ngơ.
Dường như nàng biết hắn có mặt ở đấy. Chầm chậm quay lại, nhìn thẳng vào mắt hắn. Khuôn mặt như đóa hoa sen trong hồ Tịnh Tâm ở Đại Nội Huế. Hơi mỉm cười, nụ sen hơi hé, mong manh lạ. Hắn thấy mình bủn rủn như lúc nào tặng hoa cho cô - mối tình đầu tiên. Nàng nói, tiếng nói như gió thoảng bên hè vào những đêm trăng sáng:
- Anh muốn chết sao?
- À, vâng. Sao cô biết?
- Mắt anh.
- Ồ!
- Anh về đi, chỗ này anh chưa nên đến. Không phải muốn là được đâu.
Rồi nàng dịu dàng bay lên, mây trắng xấp xõa dưới xiêm y cùng một màu trắng lốp phiêu linh.
Và hắn từ đó thôi không muốn chết. Nhưng nhìn vào đâu hắn cũng thấy khuôn mặt nàng, viên mãn như cô của hắn.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-19 02:20:44huyennguyen>
Có một người điên, hay đi lang thang qua những khu vườn trái cây chín nẫu. Ở đó, anh ta gặp một cô gái mù. Bù lại, cô đẹp đến nỗi, người điên bỗng chợt thấy trái tim có những làn sóng dữ. Cô bị giam giữ bởi một người đàn ông rất sang trọng, cao lớn và đẹp trai. Vẻ học thức toát ra từ anh ta mang một sự sáng-suốt-tỉnh-táo kì lạ. 
Đôi mắt cô gái mù thẳm biếc hai hồ nước sâu. Người điên đắm.
Hai người yêu nhau. Người điên rủ cô gái trốn đi, đến một nơi không còn những người sáng-suốt-tỉnh-táo.
Họ trốn được. Có những ngày hai người nhìn nhau câm lặng và hai đôi mắt chết trong nhau.
Cái chết như được báo trước. Những-người-tỉnh-táo tìm ra họ. Họ bị bắn. Xác họ bị vùi trên ngọn đồi, không ai biết ở đây từng có một cuộc tình người điên-người mù. Người điên không nói được, dù nói cũng chẳng ai nghe. Cô gái mù thì không biết ai đã bắn mình.
Tôi tình cờ biết được chuyện tình của họ trong mơ, khi đi ngang qua một khu mả hoang giữa một buổi chiều mà bầu trời có màu xám chì.
Và sau này, tôi cũng chẳng kể chuyện này cho ai nghe nữa.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Bốn Mùa Như Như (tt)
 
 
 
 
 
Nghe tiếng chuông đêm lặng
Tỉnh giấc mơ trong mơ 
...
Những giấc mơ trôi đi có để lại ngấn tích gì không? Basho nhìn thấy ngấn tích ấy trên cỏ mùa hạ một ngày lang thang:

Cỏ mùa hạ đầy
Còn lưu dấu mộng
Anh hùng xưa đây
(Natsugusa ya
tsuwamonodomo ga
yume no ato)
Basho đang ở Takadate, nơi anh hùng Yoshisune tự sát từ hơn 500 năm trước lúc anh mới 31 tuổi. Giấc mộng của anh còn lại dấu tích gì? Thì dấu mộng (yume no ato : mộng tích) của anh đây: Cỏ mùa hạ đầy. Cứ tiếp tục mơ đi hỡi những người anh hùng!
Nhưng Basho và những người viếng mộ cũng mơ những giấc mơ của những người nằm dưới cỏ. Trên cỏ và dưới cỏ, đều là dưới gầm trời, dưới những giấc mơ, như vần thơ của nhà thơ Ba Tư Omar Khayam:
Ta nằm trên cỏ hôm nay
ấy là dười cỏ ngày mai ta nằm...
Cỏ mọc lên từ những giấc mơ đã hóa lám tro bụi từ đời này sang kiếp khác.
Vào một buổi sớm, trong khi "khai nhãn mộng", nhà thơ họa sỹ Buson nhìn thấy giấc mơ của một dãy người vô tận đi giữa một mùa thu vô tận:
Ban mai sương mù
Vẽ nên bức họa
Những người mộng du
(Asagiri ya
e ni kaku yume no
hito - dori )
Trong không gian suông mù tựa như không gian của những bức họa, những khách bộ hành lãng đãng qua lại như bước trong mơ. Hay giống như những cái bóng vẽ nên mờ ảo.
Nói như Shakespeare: "Đời sống chỉ là một cái bóng bước đi..." (Life's but a walking shadow)
Trong bài thơ của Buson, không gian là sương mù và thời gian là một sớm mai thu. Đó là thời-không của Mộng. Thế gian đang buông một màn sương dường như để che giấu mà đồng thời cũng để hé lộ một cái gì đó chênh vênh của Chân Như Thể Tính.
Đây là hình ảnh sương mù trong một vấn đáp Thiền. Có một vị tăng hỏi:
- Cái gì là Đại Bát Nhã?
Thiền sư trả lời:
- Tuyết lướt bay và vạn vật chìm trong sương mù.
Vị tăng không tỏ hội và Thiền sư đọc kệ:
Maha Bát Nhã
Gió thì lạnh giá
Tuyết thì trắng tinh.
Vị tăng muốn hỏi về Trí Huệ Bát Nhã. Thiền sư đưa ra một hình ảnh sương mù. Vị tăng bám vào lời thấy và rơi vào sương mù, không biết rằng Trí Bát Nhã ở ngay trong Tâm mình, trong cái tâm kính có thể phản chiếu toàn thể vạn vật một cách như như: Tuyết thì trắng tinh, gió thì lạnh giá. Cho dù đại từ bi, Thiền sư cũng không thể giảng giải về Đại Bát Nhã. Vị tăng phải tự mình lên đường trở về với nó, tự mình bước vào sương mù và tự mình vén lên sương mù. Tự mình chơi đùa với huyễn hóa.
Vào mùa đông của cuộc đời mình, Basho viết ra bài ca từ thế về những giấc mơ cuối cùng:
Đau yếu giữa hành trình
Chỉ còn mộng trôi phiêu lãng
trên những cánh đồng hoang
(Tabi ni yande
yume wa kareno wo
kakemeguru)
Thực ra, trước đó Basho tuyên bố rằng hầu hết thơ ông trong suốt hai mươi năm qua đều là những bài ca từ thế.
Trong "1001 đêm", chẳng phải mỗi câu chuyện mà nàng Saharazzad kể ra đều là một bài ca từ thế hay sao? Sáng tạo ra những câu chuyện để chinh phục cái chết hay sao?
Kể từ khi con người biết sáng tạo, thì cái chết trở nên bất lực. Và những giấc mộng của Basho, Nguyễn Du, Shakespeare... chơi đùa phiêu lãng với đồng hoang trong cuộc Tiêu dao du bất tận của kiếp người.
Khép lại với một câu của Nietzsche:
Chúng ta có Nghệ Thuật để cứu lấy con người tránh khỏi cuộc trầm vong tuyệt duyệt của trần thế (trong bốn mùa như như).
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Ngay cả những người thân nhất rồi cũng không còn.
Ngay cả những làn khói thuốc xám xanh cũng bỏ hẳn mà trốn qua cửa sổ. Không quanh quẩn lượn lờ xung quanh, mà theo gió đi rồi. Ngồi trong sáng mai nắng hồng bên khung cửa sổ nhìn ra khu vườn thưa, buồn ngang ngửa.
Càng lúc càng không thề nói chuyện vói ai nữa. Lầm bầm nói chuyện với mình, mỗi lúc càng giống thằng điên.
Vẫn chừng ấy thứ, có gì vui?
 
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Một tháng nữa là Tết. Nhưng cái mùi hành ngò đã thoang thoáng trong gió. Hắn nằm đắp chăn co ro. Đầu óc bị nổ tung, những đống rác bị cày xới mỏi mòn. Mỏi mòn và đau khổ như rắn lột. Máu chảy theo những đường nơron thần kinh. Nhớ quê hương, một quê hương có đó mà không thể trở về. Có đó mà như xa lắm.
Nếu có về đến, cũng bị bạn bè kéo lôi trong những cuộc nhậu tưng bừng, để rồi giật mình thức giấc thấy mình đã nằm trên giường nhà mới. Ngôi nhà cũ có tuổi thơ, có mẹ, có anh em và những thằng bạn đầu trần chạy trên cát với trái banh da rách tả tơi. Mỗi Tết tới, thì cái vườn rau bé nhỏ của mẹ, lại đem cái mùi hành ngò về trên những bữa ăn. Từ đâu, cái mùi ấy lại ập đến trên mũi hắn ngày hôm nay, sau đúng 14 năm xa chốn cũ?
Lạ là, từ cái mùi hành ngò đó, không hề có những bóng dáng những con người hắn đã từng cho là quen thân lắm lắm, tin cậy lắm lắm, tri kỉ quá chừng chừng. Chỉ có khói pháo, cái nồi bánh tét lơ thơ dăm lửa, và khay bánh hạt sen quây trên phên tre cời than...
Chợt nghĩ rằng: có phải đó mới chính là quê nhà mà hắn từng nghĩ mỗi ngày và cố tìm cách đưa vào Thơ Văn nhăng cuội của hắn khắp nơi?
 
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Sao mày trông như miếng thịt ôi thế?
Cái gì?
Miếng thịt thiu!
Chẳng có ai
Tao thấy không phải, sao hằng ngày bao nhiêu đưa gọi mày ơi hỡi um sùm kia mừ?
Chẳng lẽ không nghe? Chẳng lẽ không nói? Chẳng lẽ không cười? Chẳng lẽ thôi đừng gian dối nữa!
Ừ, dẫu biết thế cũng đành nghe. Tao cũng thông cảm, nhưng còn mấy đứa mày hay bảo là tri kỉ đâu? Những em gái, những bạn bè, những nàng tiên của mày đâu?
Chết ráo trọi.
Kì cục!
Chết tao nói chết. Không gian dối như bọn ấy đâu, đẩy đưa vài lời đầu môi khen chê. Rồi cút mất dạng.
Nhưng tụi nó cũng là nghệ sỹ mà, cũng mở cái này cái kia làm nơi ăn nói nhậu nhẹt đấy mà.
Ờ, chuyện này thật là tao không biết.
Thế rồi mày cô đơn mà buồn chắc?
Ồ, mày lầm. Tao làm bạn với một người nuôi chim. Ông ấy dạy cho tao cách làm cho những con chim biết hót thật hay, biết cách bay thật cao.
Mày làm được không?
Cũng tạm.
Thế là được ah?
Chỉ có một.
Là thế nào?
Có cả một bầy, nhưng chỉ có một con biết hót.
Các con còn lại đâu?
Tụi nó chăm chỉ lo ăn thóc, mập ù, mỡ béo đầy người, không hót được nữa. Có con thì cũng kiếm được nhiều thóc, nhưng không dám ăn, lại cứ chăm chỉ kiếm thóc, không có thời gian mà hót. Chỉ còn một con...
Nó hót hay không?
Tao chẳng biết.
Mày nuôi mà mày chẳng biết là thế nào?
Vì tao không thể thẩm định theo ý kiến của riêng tao. Hơn nữa, lâu nay nó cũng không hót nữa.
Thế nó làm gì?
Nó nhìn bâng quơ qua cửa lồng. Nó cứ đăm đăm như thế. Chắc nó nhớ bầu trời?
Ôi, có ra bầu trời thì cũng thế thôi. Bạn chim của nó khắp chân trời cũng đã vào lồng cho người nuôi ráo trọi rồi.
Vậy thì sao?
Vậy thì cứ thế, buồn nó hót, vui nó hót, vui buồn có khi không hót. Thích nó hót, không thích nó cũng hót, đôi khi câm bặt, nhìn ra bầu trời. Chờ chết.
Thế sao nó không chết quách?
Có lẽ nó chờ.
Chờ gì?
Chờ ngày chết. Ngu thế!
Đã như chết, sao không chết mà lại chờ ngày chết?
Đó là chuyện của nó, sao tao biết? Tao nghĩ có lẽ ...
Có lẽ thế nào?
Có lẽ mày đi hỏi nó hay hơn. Hoặc mày thử một lần muốn chết và nhìn ngó ra khỏi cái lồng êm ái của mày như nó...
Tao chẳng dám. Tao không muốn bị chết.
Ừ, thì mày cũng như hầu hết, chỉ muốn hỏi cho qua, đưa đẩy gọi là, chứ sao mà dám chết?... 
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
"Tôi ái ân vô tận.
Bằng chứng là đây.
Tôi chưa hề sống đủ.
Cho đến khi yêu đầy."
(That I did alsway love.
I bring thee proof.
That till I loved.
I never lived enough).
_Emily Dickinson_
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
"Luật lệ là, chỉ có mứt ngày mai và mứt hôm qua - Nhưng không bao giờ có mứt hôm nay". (The rule is, jam tomorrow and jam yesterday but never jam today).
Alice lạc vào xứ Thần Tiên
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Giang hồ muôn nẻo đều linh
 
(Đọc thơ Linh Phương)

“Tha phương, lữ thứ, giang hồ...
Chết rồi còn muốn đội mồ... về quê.”
                                         Phạm Lưu Vũ
Tôi phải bật lên mấy câu như thế khi đọc xong hai bài thơ về kiếp giang hồ của anh (hay chị) Linh Phương. Bài thứ nhất có cái tên: Giang hồ, bài thứ hai có tên: Ta về làm khách quê nhà. Cám ơn anh Nguyễn Hòa ở Văn nghệ sông Cửu Long đã gửi cho tôi hai bài thơ đó.
Nhà thơ Phạm Hữu Quang từng có câu thơ tuyệt tác về giang hồ: “Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt / nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà”. Thi sĩ Trần Ninh Hồ cũng từng đọc cho tôi nghe câu thơ rất hay của Đynh Trầm Ca: “Giang hồ nào có ai phong ấn / mà cũng từ quan, trở lại quê”. Nguyễn Bính xưa có một thời thơ rực rỡ nhất chính là thời giang hồ: “Chao ôi ba bốn tao ân ái / Đã đủ tan tành một kiếp trai / Tôi rờn rợn lắm giai nhân ạ / Đành phụ nhau thôi kẻo có ngày / Khăn gói gió đưa lên xứ lạ / Ai cười cho được lúc chia tay” - (Giời mưa ở Huế)... Ông như thế là đã “giang hồ” cả trong đời thực lẫn tình yêu. Về sau, ông buộc phải trở thành một “công chức” thơ, biên chế chết dí ở một Ty văn hoá thì con người thơ trong ông kể như đã chết. Có ai tin rằng thi sĩ lừng lẫy ấy từng phải viết như thế này không: “Thâm canh cải tiến bàn sôi nổi / Giống má phân gio tính kĩ càng / Sản xuất cho hăng là thắng Mĩ / Là xây miền Bắc giúp miền Nam”... Song dù thế nào, thì hậu thế vẫn thông cảm, vẫn yêu và tha thứ cho Nguyễn Bính bởi trước khi phải chấm dứt kiếp giang hồ, chính ông đã tự làm lễ “bế mạc” cái đời thi sĩ của mình: “Xếp lại chăn bông cùng áo dạ / mở toang bốn cửa cất then cài / Nắng lên mất thú ngồi bên lửa / chậu hết hoa rồi bạn với ai”. Sau này có ai nghiên cứu về Nguyễn Bính, cho phép tôi được phát biểu một ý kiến, rằng thơ của Nguyễn Bính về sau còn nhiều, nhưng thơ của thi sĩ Nguyễn Bính thì bài này là bài cuối cùng.
Sở dĩ tôi lan man như thế là vì muốn nói rằng cái giang hồ sao mà nó gắn liền với thi sĩ đến thế, nhất là đối với những người như Nguyễn Bính. Bởi giang hồ quên đi thì thôi, chứ hễ nhớ ra là lập tức hóa thành tâm trạng. Bằng chứng là cái “giang hồ” của tác giả Linh Phương sau đây. Bài thơ gồm bảy khổ thơ theo kiểu tứ tuyệt liên hoàn. Giọng “Thơ Mới”, niêm luật tuy có “phá”, song vẫn đầy chất “cổ điển”, lại có cả hơi hướng cảm khái như thể tráng ca:
“Giang hồ từ thuở ta thất thế
Chí lớn không thành - thà ẩn cư
Viễn xứ. Ờ! Thôi thì viễn xứ
Hết đời phiêu bạt chốn quê xa”
“Thất thế” xin không bàn, bởi thời nào mà chả có ít nhất chín chục phần trăm kẻ thất thế. Tiếp theo, “Chí lớn không thành - thà ẩn cư” thì đồng ý rồi. Có điều “ẩn cư” đáng lẽ phải tìm chỗ nào vắng vẻ, hoặc hang cùng ngõ hẻm, hoặc “vùng sâu vùng xa”... chứ? Đằng này lại “ẩn cư” nơi giang hồ, nơi “viễn xứ”, để mà: “Hết đời phiêu bạt chốn quê xa” thì quả là một điều ghê gớm đấy. Xưa có những bậc đại hiền, vì ghét thói đời ô trọc, không muốn cho ai biết đến mình nên đành ẩn thân giữa nơi... chợ búa. Có khi làm người giữ cổng thành, có khi lẫn vào với đám mổ heo, đánh bạc... Tư tưởng “ẩn cư” của tác giả quả đã gặp gỡ tiền nhân ở chỗ ấy. Dù sao, tôi vẫn cứ muốn đọc câu cuối của khổ thơ này thành “Trọn đời phiêu bạt chốn xa quê” bởi “trọn đời” nghe hợp vận hơn, vả lại “xa quê” mới đúng là mỗi người chỉ có một quê...
Liên quan đến cái tâm trạng giang hồ gồm ba “nhân vật” chính: Mẹ, Cha và Em. Ba khổ thơ tiếp theo dạt dào những ký ức về họ:
“Mẹ xưa vốn quen mùi rơm rạ
Đốt đồng khô khói phủ che trời
Hoàng hôn mỏi mắt. Chiều châu thổ
Vẳng tiếng kêu đò bên bến sông
Cha xưa cầm súng ra đánh trận
Bỏ xác trên rừng mấy mươi năm
Lần đi đưa tiễn - tay chưa nắm
Vạt áo che ngang mẹ khóc thầm
Em xưa kẹp tóc thề vội lớn
Cứ ngỡ tình xanh mãi biếc xanh
Tương tư xếp lá đôi bờ mộng
Mơ bóng trăng khuya - tiếng nguyệt cầm”
Những câu thơ buồn và thương đến não nề. Thế mà vẫn cứ phải trọn kiếp giang hồ, không về sống với Mẹ và Em được? Thì ra cuộc đời sinh ra đã bắt phải như vậy. Khổ thơ viết về Em lãng mạn, hay như một bài thơ tình hoàn chỉnh. Tiếc rằng câu: “Đốt đồng khô khói phủ che trời” ở khổ thơ trên hơi cụ thể quá, vừa giảm chất thi sĩ, vừa làm hỏng nhịp điệu thơ. Tại sao lại cứ phải “đồng khô” cơ chứ? (đồng “lội” tôi vẫn thấy người ta đốt đấy). Dẫu biết rằng phải “khô” mới đốt được. Song khô quá nhiều khi lại ít khói, chưa chắc đã “che” được trời.
Giờ đến ký ức của chính kẻ giang hồ:
“Ta xưa thắp nến chờ đêm xuống
Đợi hồn thiêng khuất nẻo cha về
Mộ bia hiu quạnh. Ngày dâu bể
Phách lạc đâu còn chỗ nương thân”
Ta hiểu rằng chiến tranh chính là một trong những nguyên nhân làm nên cuộc giang hồ này. Người xưa thì “Ai hay sông bãi xương vô định / giấc mộng phòng khuê thiếp vẫn chờ” - (Đường thi). Còn ở đây là cảnh đứa con đợi hồn người Cha đã: “Bỏ xác trên rừng mấy mươi năm”. Thật là một nỗi đau muôn đời: “Phách lạc đâu còn chỗ nương thân”. Nhưng ở câu trước đó, giá sửa chữ “bia” thành chữ “suông” (mộ suông...) thì nỗi đau càng “đến nhẽ” hơn, bởi người Cha đã “bỏ xác trên rừng” thì mộ có khi còn chẳng có, nói gì đến bia. Vả lại “mộ bia” chỉ là tả cái bề ngoài. “Mộ suông” mới tả cả cái (vô định) bên trong. Nấm mộ trong câu thơ này chắc là đắp (tượng trưng) ở quê, chỉ là một nấm đất... suông đấy thôi.
Hai khổ thơ cuối đạt đến cực đỉnh của nỗi lòng kẻ giang hồ:
“Giang hồ. Ta giang hồ trăm bận
Vẫn thấy lòng đau rứt ruột đau
Thèm nghe tiếng dế thời thơ ấu
Ngắm cánh diều bay giữa vô cùng
Giang hồ. Ta giang hồ trăm bận
Thầm hẹn mai này quy cố hương
Ta về làm bạn cùng chim chóc
Lẫn với muỗi mòng chín cửa sông”
Giang hồ thì không thể nào “quen” được. Dẫu có “trăm bận” thì bận nào cũng buồn, bận nào cũng đau, cũng nhớ, cũng thèm... Lại còn hẹn nữa chứ? Thì cứ hẹn cho yên ủi đấy thôi. Hẹn mà có bao giờ thực hiện được đâu. Đời làm gì có cho ta cơ hội. Hai câu kết của bài thơ: “Ta về làm bạn cùng chim chóc / Lẫn với muỗi mòng chín cửa sông” rốt cuộc mãi mãi chỉ là ước mơ mà thôi. Hình ảnh “...muỗi mòng chín cửa sông” cực kỳ ấn tượng. Tuy vậy, “giang hồ” khi đã hóa thơ thì cũng không uổng kiếp người.
Bài thơ thứ hai: Ta về làm khách quê nhà chính là nỗi “nhân quả” của cái kiếp giang hồ, bởi giang hồ nên về quê mới hóa thành “khách”, đây là một kiểu “khách” thơ. Tôi chợt nhớ đến hai câu của nhà thơ Trần Ninh Hồ: “Xa quê lâu, hóa mất quê / hẹn thề lâu, hóa hẹn thề trong mơ” thực là hợp với tâm trạng của tác giả khi viết bài thơ này. Bài thơ như sau:
“Ta về làm khách ở quê
Của ngày thơ ấu. Bờ đê đi tìm
Tiếng con dế gáy. Từng đêm
Nằm nghe cây lúa giật mình trổ bông
Ta về nhìn lại nhánh còng
Sông Tiền - sông Hậu - long đong một thời
Phù sa ngầu đục - đắp bồi
Rạ rơm vàng lối - chào người năm xưa
Chuồn chuồn ớt ngủ giấc trưa
Tìm trong hương cỏ bốn mùa đã xa
Ta về làm khách quê nhà
Tự dưng buồn bật khóc òa vậy thôi”
Một bài thơ lục bát, âm hưởng lục bát, nhịp điệu lục bát... Thế mà chen vào một câu cực kỳ sái vần: “Tiếng con dế gáy. Từng đêm / Nằm nghe cây lúa giật mình trổ bông”. Nhưng chính câu sái vần này: “Nằm nghe cây lúa giật mình trổ bông” lại là câu hay nhất. Hay nhất cho nên đành phải bỏ qua cả vần. Kẻ giang hồ, xa quê... lúc quay về làm “khách” mới hay những con dế, con chuồn chuồn, những cây lúa, nhánh còng, những dòng sông (sông Tiền, sông Hậu)... đều đã hóa thành thân phận, chẳng khác gì thân phận kẻ giang hồ.
Đại thi hào Nguyễn Du có câu: “Dột lòng mình mới nao nao lòng người”. Lòng mình phải (buồn) đến mức “dột” rồi, thì thơ viết ra (may lắm) mới “nao nao” lòng người. Huống chi những cái buồn giả, buồn non, buồn chưa đến nhẽ thì cùng lắm chỉ tạo ra những bài... văn có vần mà thôi. Bài Ta về làm khách quê nhà giản dị, giản dị đến... nghiệp dư mà vẫn dào dạt nỗi thương mình, thương quê hương, xứ sở. Không nhắc đến kiếp người nào, chỉ có mỗi một nhân vật (ta), vậy mà vẫn tưởng như có bao thân phận, bao kiếp sống của bà con vùng sông Tiền, sông Hậu sắp hàng đâu đó. Nỗi buồn quả đã “lây” sang người đọc. Thơ thế là thành công, và đó chính là thi sĩ. Bởi thi sĩ cho nên chẳng cầu kỳ. Nỗi buồn nay đã hóa thành thơ. Đúng như Paul Verlain đã viết: “Con sinh từ lòng Mẹ / Hoa từ Đất nở ra / Nguồn - đẻ ra sông bể / Buồn - đẻ ra thi ca”.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Les plus pures récoltes sont semées dans un sol qui n'existe pas (Những mùa màng thuần túy nhất, vốn được gieo hột trên một mảnh đất Hư Không).
Những câu thơ và văn có vẻ tối nghĩa nhất, mang trong tự thân sức nén khủng khiếp của sự bí hiểm và lặng ngắt.
Có người hỏi hắn có thích đọc thơ người khác không. Trả lời rằng có. Nhưng không thích đọc thơ dở.
Thế nào là dở và hay?
Dở là dở và hay thì hay. Có lẽ thơ dở có cái vẻ quyến rũ lụa là của một cô tiểu thư nhõng nhẽo sực nức son phấn. Thơ hay lại không có cái vẻ dễ hiểu ấy, nó mang một vẻ thuần nhiên tịch đạm, lơ mơ hư huyễn, một vùng sương bóng bát ngát mênh mông khơi rộng những đường chân trời lung linh lấp ló, gợi lên chiêm niệm của người đọc.
Nói thế thì sao những vần thơ Đường mang vẻ hoa lệ lại hay đến vậy? Những vần thơ Kinh Thi thô mộc lại hay đến vậy?
Có lẽ vì thơ tuyệt tác mang hình hài quyến rũ của thơ dở và vùng sương bóng dư vang của thơ hay.
Từ tay mở lối sơn khê
Một bờ mây trắng e dè mở ra...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Nhìn con chữ xong rồi nhìn lòng người. Lòng người mau thay đổi hơn cả con chữ mỗi ngày một biến thiên theo những đường cong đất trời sầu thảm.
Hắn nhìn tôi, mười con mắt buồn thiu lặng lẽ. Tôi trông hắn, một con ngươi cũng trắng dã như mù.
Tự hỏi: Sao tôi gặp hắn, để rồi hắn gặp tôi ngất tạnh trời sầu?
Và buổi chiều nay đầy màu tím thẫm của máu tươi đã khô, bết lại thành từng mảng cong cớn quằn quại đứt gãy?
Những gì còn lại sau khi đã hết mùa đau thương?
Tình yêu? Hay sự tàn nhẫn?
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Sáng Linh Sơn, chiều Phi Tưởng Xứ
Sáng nay bên thầy, chiều bên những niệm Hư Vô trắng xóa.
Ngẫm chuyện mưu sinh với cuộc trường đồ, cái mà nhân gian gọi là sự nghiệp và tương lai.
Thấy một màu tang trắng đã buộc quanh vòng cổ, màu tang trắng của phiêu bồng lửng lơ mù sương vạn cổ theo nhau nối đuôi về ủ ấp thây người đã tan rã trọn vẹn. Và linh hồn có còn phảng phất đâu đó theo những cung tơ của cuộc đời, thì đâu là em nguyệt, em nga, em ngà da trắng, em đằng hắng, anh thất kinh, em giật mình, anh nhảy thót, lùi những bước dài để chờ mong một sự trùng phục bằng một con đường nào khác, mà biết rằng con đường khác cũng lấm lét như thị.
Quán Tự Tại Bồ Tát hành thâm Bát Nhã Balamatda thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách.
Mỗi ngày vẫn đọc hằng chục lần cái câu khởi đầu kinh khủng của tiếng sấm chẻ cắt đứt kia.
Từng ngày ngồi ôm đàn gảy ngập ngừng bên hiên ngôi nhà nhỏ nằm giữa những rặng cây um tùm.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều ra ngóng phố, phố chừng như chẳng muốn nhìn mặt mình. Người ta đi như những con kiến bò trên một cái khe hẹp. Mà đúng, những con đường chỉ là những khe hẹp của cuộc đời. Có thể đặt ra câu hỏi: Tại sao?
Toán học: Trái Đất bán kính đến 10.000km.
Văn học: Đời người hữu hạn, không thể tìm ra những con đường rộng hơn.
Nhưng đức tin nào khiến con người có thể tin vào những so sánh quá sức xa lạ và ví von?
Người ta vẫn thường bảo, không có người tốt với ta, chỉ có những người chưa xấu với ta mà thôi. Ngẫm nghĩ rồi bật cười.
Cô cũng vẫn thường ghé ngang nhà, để lại vài câu rồi đi, tưởng chừng như chừng ấy có thể làm cho hắn đau khổ, vì lửng lơ. Cơ mà, hắn có gì để khổ đau? Nhưng khổ đau vẫn cứ thật như đùa.
Ngồi online trong một tâm trạng quái dị, buổi chiều cũng lửng lơ. Không muốn tối mà cũng chẳng muốn nhạt nắng. Có lẽ cô cũng muốn thế?
Chắc tại đó là lẽ đời. Những con đường là những khe quá hẹp để tránh gặp lại.
 
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Tựu thành - vinh hiển
Viên thành - thành công  
Có giống nhau chăng? Cho dù đôi khi còn đứng chung nhau trên một tầng nghĩa chơi vơi nào, thì vinh hiển và thành công cũng chỉ là phù phiếm. Viên thành của đời người là tựu thành tất cả các pháp giông bão trong bàn tay mình nở đoá sen hồng thơm ngát trời tịnh độ thập phương. 
Đi qua mùa gió. Ngồi từng đêm bên chén trà.
 
Lâu Tự khách du vừa ghé tới
Thủ quản đà đi vắng mất rồi
Aó xống còn in thân gió bụi
Cầm bút đề thi mấy chữ chơi
Cũng chỉ là thơ với thẩn thôi
Cũng gió và trăng mấy bận rồi
Chuyện đời bỗng nhạt như mây khói
Nhấp chén trà xanh hiện hữu ơi!
(Hiện hữu trà xanh nhấp kẻo vơi!)  
 
Bài thơ đề tặng sư trụ trì ngày trước bây giờ chợt ghé ngang trí nhớ, chợt gây một nỗi thảng thốt lạ thừơng. Ta đã thành công? Hay thành tựu? Mà hay nói đến 2 chữ viên thành phênh vênh?
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm qua, hôm kia và hôm nay, những sòng chữ nhỏ theo hai hàng. Nỗi nhớ cũng chia làm hai hàng. Những text mes. ngắn vẫn tìm về nơi mà lẽ ra nó không nên đến. Nhận những dòng text nghe buồn đớn ngất.
Lẽ ra, hôm nay, không, hôm qua, không...một ngày nào đó... ta đã...
Những cái gì giống như tiếc nuối, hoài cổ. Nhưng có thật là nuối tiếc?
Cạn dần.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Chẳng có việc gì để nghĩ, cũng không có việc gì để phải đau. Từ đó mà êm ái chết. Như con muỗi chết trong chiếc mền êm ái của mùa đông. Và từ đó mà đời sống chỉ là một cuộc chơi nhạt nhẽo, một thoáng hiện phù du ngớ ngẩn tầm phào.
Người ta đui mù nên không thấy, người ta điếc nên không nghe, còn tôi điên nên không ngừng nói.
 
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Nhầm ư?
Có lẽ không phải, chỉ là cảm giác giống như nhầm.
Mọi lời điêu ngoa trở về sau một vòng quay tròn cố hữu.
Cũng là đương nhiên.
Nhân vật thiên thần bỗng thay mình đổi lốt, con ác quỷ hiện hình trong nguyên ủy. Ác nghiệt, người ta tin những con quỷ mang lốt người. Đó là lý do những lầm lạc liên tục diễn ra. Giống như nhầm.
Chỉ là giống như nhầm.
 
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Nhìn thẳng vào cái ngã đang tung hoành, hắn thấy hắn đi trên một con ngõ dài trôi tuồn tuột.
Rất nhiều trói buộc cho cuộc tình đau. Cô bây giờ nơi đó. Hắn bây chừ nơi đây. Không còn mộng có thể vẽ nên hình. Nhưng cái đầu thật sự toang hoác. Những lồi lõm quanh co của con đường đi phiêu lãng. Chợt nhớ câu haiku nào:
Dang dở giữa hành trình
Chỉ còn mộng tôi phiêu lãng
Trên những cánh đồng hoang...

Gác lại một chút cuồng si dang dở để về vui với trăng êm? Hay để muôn vàn trói buộc cột êm đềm? Hà Nội cứ thế ngày qua ngày có dấu chân thằng ấy đi về qua những con đường nhỏ. Đến đâu, lại lần giở bản đồ để nhớ phố. Tưởng mình đi lạc giữa trận địa ba sáu phố phường. Mà, chính xác hơn là phường-phố. Vì phường có trước phố từ khi người lưu dân tứ xứ đi lạc về chốn Kẻ Chợ này lập thành những xóm ấp ven đê...
Này Nguyễn Hữu Huân với ly cafe đen đặc bóng tối, này Hàng Tre cùng bữa cơm rang cùng với cốc bia đưa đường. Người Hà Nội hay dùng cơm với một cốc bia. Hôm đầu tiên đi một mình lớ ngớ, cô phục vụ bàn đặt ệch trước mặt hắn một cốc bia tổ chảng, trong khi hắn gọi cơm. Hắn nhướng mày như hỏi. Cô ta cười:
- Anh mới tới.
- Vâng! Mới tới!
- Rồi anh sẽ quen.
- Mãi không quen nổi. Tôi không quen say. Quen điên.
Cô ta cười trố mắt.
Ừ thì không quen thật. Kẻ Chợ kinh thành, hào hoa thanh lịch. Hắn nghe đầy đủ chót lưỡi đầu môi. Chán.
Nhớ chân trời phương Nam...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Nghe bạn bảo, hình như người đấy vẫn còn lẩn quất đâu đó trong thành phố này. Thế mà, nói với hắn, biệt tích rồi. Hắn tự dưng thấy đau. Rồi cơn sầu u u dẫn hắn đi đi nhẹ nhàng trong cái đìu hiu của khói nhớ bén giấc hồng hoang...
Hôm xưa, có lúc hắn bảo với cô, làm sao mà hắn bớt đi một chút điên. Rối có khi nhăng cuội lại bảo, chắc là anh phải nghiêm túc lại thôi, làm việc cho đường hoàng. Thế đấy, cô ừ à, rồi cũng qua chuyện. Có lẽ cũng hiểu hắn lắm rồi.
Trời chiều nay nắng quá vàng. Có cái gì như nỗi tan hoang...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Nghe tin. Ngó vào đêm tàn phai dần trên mặt hồ Gươm Ngẫm nghĩ. Một người bạn không hẳn đã có, và không hẳn đã mất. Một người điên đối diện với lũ chồn cáo quỷ ma.
Sự giết hại đâm chém nhau không hẳn chỉ là dao kiếm, mà còn là lời nói.
Một người như hắn, có thể yêu ai? Một phi thường tiên nữ, một vân đài tinh khôi sen ướp? Còn nguyên nỗi buồn đứng trong chật vật trói buộc.
Hắn lang thang suốt Hà Nội trong đêm saukhi đưa anh bạn về đến khách sạn. Thuốc hút một cách điên dại. Ánh đèn đường làm sâu thêm những con phố vốn đầy bóng tối của lá cây. Và những quán cóc đã từng ngồi được hắn ngó lại. Dường như lần cuối cùng.
Đời không còn biết có thể gọi ai là bạn? Điều sai lầm có khi được đặt tên một cách hoa mỹ: thịnh ngộ!
Gầm lên chửi vài đêm:"Mày khốn nạn quá đêm ah! Khốn nạn quá sức!" Cũng cảm giác được câu chửi đi một vòng lan trên mặt hồ mênh mông, để rồi sau đó như vọng vào vách tim hắn dựng lên, nghe tưng tức buốt...
Đường thì dài. Mà tâm tư hắn không còn có thể tách bạch ra thêm một lần nữa.
Hỏi mình: là điên?
là dại?
là ngu?
là si?
Trả lời: là giả điên
là đùa dại
là vờ ngu
là cợt si...
Hỏi em và tôi có cái gì? Để gọi tên? Để nhắc nhớ? Để hận? Để buồn đau? Để ầm ĩ? Để thiên hạ trông vào nói ra?
Nhân gian càng lúc càng cuồng thái thậm. Như huyền nguyên càng lúc càng xa xôi...
Biết ai là ai?...
Huyền Nguyên là huyền nguyên?
Dạ thưa vâng!
Nhưng huyền sâu thẳm
nguyên sơ đầu
mộng khơi sâu
chén đắng sầu tan tác...
Nảy đi hai câu thơ cho một tâm trạng đứng trước Hà Nội trong câm thinh đêm:
Mộng sầu tan vỡ muội mê
Hồn sầu chết đứng ngày về xa xăm...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Vô thường. Đời là nó. Nó là thường. Nhớ thường thì mới biết vô thường. Cái ly rỗng không thì mới rót đầy nước.
Xoáy lốc bị cuốn? Hay ta bị cuốn? Ta bị cuốn? Hay ta được cuốn? Được cuốn nghĩa là hân hoan cuốn và xoáy?
Một người bước qua, có khi với người khác không là ai. Nhưng với một người nào đó lại mang đầy đủ tư vị cứu cánh thị điềm...
Giật mình đốn. Đốn thì ngã. Ngã thì nằm. Đứng mãi chán quá còn gì. Tùng bách trên Tuyết Sơn còn thấy mệt mỏi dù mãi sừng sững trên đỉnh cô phong. Có cơn gió mạnh nào quật ngã được Tuyết tùng?
Hỏi nó là ai? Thì phải trả lời được câu này: "Ai là nó!?"
Đời xiêu lệch méo mó. Hai con mắt nhìn ngó mãi không ra được điều trái tim cảm nhận. Lăng kính đã lọc ánh sáng không màu thành những dải màu rực rỡ cầu vồng lóa mắt. Người ta quên, trước khi nó là ánh sáng...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Hắn đi trong buổi chiều của một con đường nhỏ cách xa Hà Nội. Bên hắn, một chú mèo nhỏ tinh nghịch liến thoắng. Chiều không mưa không nắng. Không nghiêng hẳn về bên nào, thì hắn chết ngất. Hắn nghĩ tới lời hẹn của ai đó: "Nếu trời mưa, em sẽ nắm tay anh đi dung dăng. Nếu trời nắng, em sẽ hôn anh!" Hắn bật cười, khi chợt nghĩ: không mưa, không nắng, thế là cả hai?
Ngồi trên bệ đá kê bên cái ao nhỏ của một ngôi chùa cổ nằm lẩn vào một ngõ nhỏ, hắn nhìn cá đớp mồi. Sóng loang. Lá sung rụng. Hương thơm nào phảng phất mùi nâu sồng. Kết cuộc có thể chỉ là một vĩnh quyết ngàn ngày.
Vòng tay chợt ấm êm khi chú mèo nhỏ chui sâu vào ngực hắn. Không gian bình yên mặc cho nhìn ra phía xa xa kia là con đường cao tốc đầy người xa qua lại.
Nhưng dường như bình yên không giờ nguyên vẹn. Sư nữ chạy ra đuổi cổ cả hắn, cả chú mèo. Cười to, nơi tôn nghiêm nào có phải chốn tư tình cho những kẻ cuồng si?
Lòng vòng phố vắng, khói thuốc loang lên cành hoa sữa khi hắn ngồi bâng khuâng dưới gốc. Nhìn mùa thu im lặng, con mắt hắn sáng lên nhiều ý niệm về... Về một phương trùng lai muộn màng...
Hắn rời khỏi những con đường, Hà Nội lên đèn. Chợt bơ vơ. Chú mèo nhỏ cũng lạc mất rồi. Hun hút xa...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Để rồi oán trách nhau, tay buông lơi tình mềm, chân không theo tình bền...
Ngồi nghe Tuấn Ngọc hát Không tên Vũ Thành An, buồn lơ láo. Tưởng như người phụ mình, tưởng như tình phụ người. Tưởng như gió không còn vờn quanh môi mắt khô đắng của mình, mà cứ mãi vân du về một phương hà nào xa mãi...
Làm thơ mơ thấy gái trần gian. Gái trần gian là cô gái nào? Là gái trần gian. Hằng hà đầy rẫy. Yêu bất cứ cô nào, nhưng nhạt nhẽo với bất cứ ai. Tại sao lại có thể yêu bất cứ ai. Dạ thưa, vì cô nào cũng đáng yêu. Tại sao ai cũng nhạt nhẽo? Dạ thưa vì con có yêu ai như con nói. Tại sao gian dối? Dạ tại vì dối gian? Thế tại sao thích nói lươn lẹo? Dạ thưa, vì ngôn ngữ của con có đàng hoàng được đâu. Tại sao không đường hoàng? Dạ tại vì con thấy có nhiều thằng đàng hoàng phết, lại chẳng có tí tẹo đàng hoàng nào trong lương tri. Thế tại sao con lại không có lương tri? Dạ con nói thế khi nào thưa ông? Mà cũng vì con không muốn thiên hạ biết thế. Vì sao? Dạ con không muốn thiên hạ biết con yếu đuối thơ dại ngốc đần. Tại sao? Dạ thưa, chúng giết con mất. Đời nó khốn nạn lắm thưa ông Bụt!
Ừ, ông Bụt gật gù. Rồi ông Bụt cũng bay đi...
Còn ai?
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Ngồi bên nắng úa, ly cafe lóng lánh nắng quái buổi chiều. Bạn hỏi bâng quơ:
- Bao giờ về?
- Còn xa
- Sao vẫn nghe nói mãi?
- Ước mong mà
- Làm đi chứ!
- Muốn được sao
- Ừ, cứ nghĩ là mình chết rồi đi
- Ừ, giá mà ai cũng nghĩ được như thế thì hay.
Đá tan hết. Hắn ghét uống cafe có đá. Thói quen chỉ mới bắt đầu gần đây. Cô hàng cafe lỡ mang ra, hắn đành nhấp vài ngụm, rồi để đấy. Thật ra, vì hắn tiếc cho đá. Viên đá trong veo, phải chịu sự đeo bám của chất đắng đen đặc, phải hòa tan vào đấy làm thứ nước cho người ta nhấp môi. Có lần, bạn hắn chỉ cho hắn cách làm cho nước cafe văng vào áo bằng đá, chườm vào chỗ bẩn. Đá sẽ mang theo cafe ra khỏi sợi vải. Đá phải chăng mang theo một tình yêu cứu rỗi cao thượng lắm. Sự gột rửa hoàn toàn tự thân, không toan tính. Tìm ở đâu trong cõi người một cái gì tương tự?
 
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Viết cho em gái, đợi ta về Nam. Bắc phương bây giờ lá rơi nhiều. Mà lá rơi nhiều có chắc tại mùa thu? Hay tại sắp qua mùa?
Buổi sáng buồn như muốn chết. Lang thang dọc con ngõ đã thành quen thuộc, nhận ra một chút khang khác trên mấy cành hoa sữa. Những bông hoa khô lại, sót chút hương tàn. Hắn khô lại, sót chút bi thương. Gửi gió...
Gió lang thang như hắn. Thì gió có mang về chính xác cho người hắn cần gửi ở một đáy u cốc nào?
Ngồi nghe "Riêng một góc trời".
"Người vui bên ấy, xót xa nơi này, thương hình dáng ai
Vòng tay biếc nuối, bước chân âm thầm, nghe giọt nắng phai
Đời như sương khói, mơ hồ, trong bóng tối
Em đã xa xôi, tôi vẫn chơi vơi, riêng một góc trời..."

Ta đã riêng, nơi đây còn một góc mùa thu Hà Nội và những kỉ niệm không cùng trôi dạt. Hắn nghĩ về phương Nam. Hắn nhớ Đà Lạt và thằng bạn chèng đéc toi đâm. Chèng đéc toi đâm theo kiểu của thằng ấy, cũng hơn khối đứa lơ láo tớ thầy.
Hắn nhớ Đà Nẵng và cô em Văn khoa thuở nào từng đi lông bông với hắn nhặt từng chiếc lá xà cừ trên Tôn Đức Thắng - Sài Gòn. Nhặt lá, hay nhặt chút hương yêu góp gom cho tương lai mai hậu? Ai biết, chỉ biết, bay giờ đã là hai nẻo đường đời. Về nhà cô bây giờ, mấy thằng bạn hàng xóm bảo cô đã về làm chỗ chị ruột, sáng tối có người đưa đi đưa về. Ừ, thế cũng là xong...
Hắn nhớ Nha Trang. Sáng 29 Tết, bụi bặm còn nguyên trên áo, trên mặt sau một đêm lặn lội 480km đường trường từ Sài Gòn ra, lòng vòng nhìn mai đào trưng dài theo phố, bấm số cho "thằng mập". Cùng nhau lăn tăn đi dọc Bạch Đằng, nhìn biểu tượng phố biển đang được xây dựng, ghé Trung Nguyên uống ly cafe cuối năm, trong thấp thoáng váy ngắn các cô phục vụ xinh tươi. Mập nói: "Mày ở lại Nha Trang với tao, đêm nay đập phá!" Hắn cười nhẹ, rồi cười to: "Đập phá kiểu nào, chứ tao muốn Nha Trang nát nhừ, mày làm nổi không?" Đang hứng chí, mập ta tiu nghỉu nhìn thằng âm hồn bạn mình, nổ luôn cái bùm: "Muốn tao chiều!" Hắn lắc đầu nhẹ từ chối, rồi thoáng nghĩ: Dù ông ngoại mày có là giám đốc Sở CA, mẹ mày có là Đại tá nữ duy nhất ở đây, bố mày có là giám đốc ty 5 xây dựng, cũng đỡ nổi cho cái hứng chí của mày không hử mập?...
Những góc trời ấy giờ trôi tuột vào quá khứ như con thuyền đi xuôi thác, phăng phăng...
Hắn ngồi mãi viết lăng nhăng...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Có tiền mà không quyền thì chẳng làm gì được.
Cướp đêm là giặc cướp ngày là quan.
Cái lũ tự cho mình là quanh minh chính đại, lúc nào cũng ra vẻ ta đây là đúng, nhưng hóa ra lại lén lén lút lút làm những điều sai trái.
Mà ai cãi được cơ chứ. Đời mà! Chân lý thuộc về kẻ có quyền.
Mà cái chân nó biết chạy... chạy từ kẻ có quyền thấp lên kẻ có quyền cao... rồi sau đó cái lý mới xuất hiện.
Ta bật cười. Khốn nạn như nhau cả.
Đăng nhập để trả lời
0
Vứt bỏ đi cái yểu điệu thục nữ ngày thường. Ờ, ta cũng xã hội đen đấy chứ. Người ta thường nói: Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Nghĩ kỹ, sai bét nhè. Bao nhiêu năm qua cái ta học được.. một trái tim lạnh như băng, và một khả năng đóng kịch... Đôi lúc ta thấy sợ. Sợ chính bản thân mình. Nhắm mắt làm ngơ mà vẫn bị kéo vô cái vòng lẩn quẩn.
Ước mơ về một cuộc sống bình yên, mờ hồ quá.
Vô Thường
Đăng nhập để trả lời
0
Hahaha...
Chào mừng một người quen dưới một cái tên mới đôi khi có cái thú vị riêng biệt. Nghĩ lại, tên nào chẳng là tên? Đặt tên là gì? Định được cái danh, thì ấy chính là lúc cái phi danh lên mật vỡ. Phan Nhật Chiêu có viết trong "Biển mới" : Vô Danh là mẹ của Biển, phải không? Biển không ngọt ngào trùng khơi sóng vỗ, biển là biển người, biển bể dâu, biển phù mộng, biển người đa đoan...
Từ gặp gỡ mà đặt tên cho cái gọi là tri ngộ, há không phải là cách để gọi những cuộc giáp mặt trăm năm? Thì cuộc trùng phục giữa muôn diện đời thường lại có thể sinh ra một điều gì hả Nguyên? Là cuộc trùng phục muôn diện đời thường, có lẽ...
Nghĩ lại cái đẳng thức LÀ LÀ LÀ... của PCT Monsiuer. Là chỉ có thể diễn tả bằng chính nó, Là. Nếu diễn tả A là B thì nếu A là Là, thì B có thể là gì? Là Là, phải không?
Hôm qua cởi mộng đi ngông, hai thằng điên xuống phố cởi vòng phù du, bán dế cho cuộc ngao du, điên lên thái thậm trầm phù biển dâu, hào hoa mộng tưởng đăng lầu, phóng mắt nhìn tới đoạn đầu đào nguyên, lỡ tay vói hái dịu hiền, thơ ngây nhớ một bích tiên phi thường, cùng quần thoa mộng khe mương, dạ thưa con mắt thấy đường ra răng, dạ thưa một mực khăng khăng, đôi con mắt mộng ăn năn vô cùng, rót rượu vào chén tình chung, cười lên ha hả khật khùng lệ chan...
Thằng điên kia cười, ngửa mặt tu một hơi rượu cạn. Thằng điên này mắt ngó xa xăm. Kể từ đây tới trăng rằm, hai ngày chờ đợi hay muôn năm dông dài? Buồn thương sắc diện bẻ bai, còn chút gì để lại cho lai rai kể dần...
Một đêm sót lại thanh âm, sầu tri ngộ giỡn vô ngần trời ơi, mốt mai nhớ một đoạn đời, trau thân biến động dâng lời sen hương, tầm tầm nhớ bước chơi vơi, nguyên-sin một bữa đã đời bi ca...
Nghìn non vạn dặm sơn hà, còn đi xuống phố la cà bao lâu? Bao giờ gom đủ thống sầu, về Đồng Bương Cấn khói sầu vi vu... Mượn thơ Quang Dũng phập phù, trả đêm nghi ngút về hầu gái trần gian...
...
Viết như cuồng, dạ thưa viết như cuồng. Viết như cuồng trong phân vân so le. Đặt bàn chân về một buổi hội hè, còn xanh cổ lục sóng đè trăng đêm, rớt rơi chút hận bên thềm, hoa cau lại thắm trầu tem sánh cùng, ngàn vô thủy suốt thấu vô chung, để ta ở lại mịt mùng hố sâu..
Ngẩng lên đã thấy một ngỳa mới trôi qua trên trời lững đững, hắn bước đi dọc phố hè trong một chếnh choáng ngửa nghiêng. Nhớ "Đêm Say": "Đêm ngất ngư trong men rượu chếnh choáng... Lửa trần gian nhơ nhuốc, thây cháy cho ta đi tìm em, soi dấu chân em lạc vũng bùn, tình yêu mang ánh sáng ra đi..."
Xin nhầy nhụa ngập lối, xin tang tóc về đây phủ lụa thinh không lên đầu kẻ tình si, sáng nay tỉnh dậy thấy gì? sáng nay?
...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Ta làm một chuyện xấu. Ta lo sợ, sợ mọi người biết rồi không còn coi trọng ta như xưa nữa.
Một người nhìn ta, ta giật mình. Ta đã cố xóa hết dấu vết rồi. Thậm chí những cái gì ta nghĩ liên quan tới việc ta làm, ta cũng xóa sạch. Sao ta vẫn cảm thấy lo sợ nhỉ. Làm sao để bịt miệng được người đời đây? Liệu xóa sạch dấu vết có phải là cách hay. Ta đang chạy trốn. Cuối cùng thì ta cũng chỉ như một thằng đểu cáng ngoài đường, không hơn không kém. Uh, cứ nhận mình có tội còn hơn khối kẻ nói mà không dám làm.
Ta cười vang.
Vô Thường
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 4 5 6 7 8 » »»