📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Nhật Ký online

All about myself!

270 trả lời, 59.897 lượt xem — Trang 8 / 10
Bố viết thư về cho con gái, thư rất cảm động. Con gái thương bố quá, và thương cho chính mình cứ bị những tình cảm ko định hình làm cho mờ mắt, làm cho mọi người phải lo lắng, làm cho chính mình trở nên đág khinh...
Bố à, con gái sẽ vượt qua mà, để khi bố về con sẽ mạnh mẽ và tự tin đứg trc mặt bố nói rằng: con lại thêm 1 lần đc trưởng thành rồi.
Trở về HN, lòng nhẹ bâng....
Rốt cuộc thì mọi chuyện cũng đã ra đi...
Cảm ơn chúa để mọi chuyện trôi đi nhanh như thế, để con ko chịu nhìu đau khổ và dày vò...Con rất thoải mái, nhẹ nhõm...
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Mình lại mềm lòng rồi. Mình ghét mình quá thôi. Mình ko còn mặt mũi nào đối mặt với Th, Ti nữa. Kêu là sẽ quyết dứt áo ra đi rồi, vậy mà mình lại cho a ý cơ hội. Mình ko hiểu nổi mình nữa rồi. Mình điên quá. Tối qua nói chuyện dai dẳng, mình cũng đã nói hết đc những điều mình muốn nói, thôi thì để xem a ý sẽ khắc phục như thế nào, sẽ thay đổi như thế nào...Mẹ thì ghét lắm, tỏ thái độ ra mặt, làm mình cũng ngại, ko bít fải jải thik ntn...
Mình ko dám nói với Ti chuyện nài đâu. Trong chuyện này chắc chỉ có Híu là hiểu mình và sẽ ko nói j làm mình fải khổ tâm.
Thực sự mình thấy điên người lắm.
Bi h lại xuất hiện cả 85 nữa chứ. Hwa đag ngồi với CBT thì gọi điện. 85 này với CBT mà hợp thành 1 thì tốt. 85 mà đi chơi thì sẽ rủ từ chiều, rùi đến sớm đón. Ko như cái kỉu CBT đến h mới gọi, xong rùi bắt mình ngồi chờ. Điên ruột. Thực sự hwa mình tơi cho 1 trận tơi bời vì cái kỉu đấy, kêu a bít lỗi rồi, lần sau sẽ sửa. Ừ để xem cái lần sau ý ntn. Ôi chuyện điên đầu, mình bi h rất sợ về nhà đối mặt với mẹ, mẹ lại hỏi han, rồi cả các bác nữa. hix hix. Chuyện của mình mà cứ để ng khác can thiệp là mệt lắm ý.
Mình lo chuyện 85 lắm, a ý có vẻ bắt đầu hi vọng. Còn mình, ko hề có ý định j với a ý, chỉ mún là bạn thân. Mà con trai thì nó ko bao h nghĩ rằng tồn tại kỉu bạn thân khác jới cả. Thế mới đau.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Chỉ là chút vấn vương, chỉ là chút mơ mộng, chỉ là chút hờn ghen, chỉ là chút ngốc nghếch, chỉ là tất cả trừ tình yêu....
Thế sao vẫn cố gắng. Cố gắng cho một tình yêu ư? Nghe thật đáng thương. Vì sao thế? Cô đơn tới mức đó ư? Hay ko đủ can đảm để trở về trạng thái cũ. Nhất thiết cứ phải có ai đó ở bên ư? Bị điên rồi.
Có những thứ
Chưa phải tình yêu
Sao em đón nhận
Như đã yêu rồi
Có những điều
Chẳng hề chân thật
Sao em vẫn đợi
Như quá tin rồi
Vào một ngày
Con đường vắng bóng
Sao em còn khóc
Khi người đã xa....
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Viết cho anh, thêm một lần nữa thôi!
Em đã mong anh yêu em nhiều hơn thế, a hiểu e nhiều hơn thế, a quan tâm tới e nhiều hơn thế. Con gái là vậy, chỉ cần nhữg quan tâm nho nhỏ, dịu dàng và ấm áp thôi. Nhưng a cứ vô tâm mãi như vậy thì em làm sao chịu đựng đc. Ừ, e mạnh mẽ trc a là vậy, a nghĩ rằng e ko cần những điều giản dị nhỏ bé. E dù có cố tỏ ra mạnh mẽ phi thường thì e vẫn là con gái thôi, ngốc nghếch và dại khờ lắm. Bây giờ bên e còn có 85, một người khác hẳn a. A ý quan tâm tới e, biết đùa lại những câu đùa của e, biết năn nỉ e, biết nhắn tin thật nhanh với e, biết hỏi thăm e khi trời nóng, khi e đau, khi e buồn. Còn a ư, ngoài cầu lông ra, a biết gì nữa nhỉ? E là thứ a quan tâm sau cùng. E thực sự thất vọng về a quá nhiều rồi. E ko muốn tiếp tục thất vọng nữa đâu. E đã cố cho a cơ hội trong 1 tuần qua, và những j e nhận đc từ a là sự chán chường tới vô cùng. NGày hôm qua, 11h11ph e đã nt cho a. E đã tự nhủ, nếu a nhắn lại tức là mình thực sự sẽ ở bên nhau mãi mãi. Nhưg a đã ko nhắn lại, tối a bảo a chả hiểu e nhắn cái j. Nỗi buồn trong e dâng lên cao ngun ngút. Ôi, một con bé mơ mộng, suốt ngày chìm trong những ảo tưởng về người tình trong mộng đẹp như trong tiểu thuyết, giờ đây lại yêu đc 1 người đàn ông khô khan và chậm hiểu vậy sao? Hay quá, ôi, cuộc đời đang đập cho e 1 cú đau thật đau vào mặt. Ừ có thể e vẫn quá mơ mộng nên ko thể chấp nhận đc ty từ a. A sẽ nói e chẳng tìm đc ai hơn a đâu. Ừ dù có như vậy thật thì e cũng chấp nhận thôi. E ko muốn mình fải nghĩ về a và những cư xử khó chịu của a hơn nữa. E sẽ ko nhắn tin, ko trả lời đt của a thêm 1 lần nào nữa...Chấm dứt mọi chuyện ở đây thôi. 1 tuần thử thách đã thất bại. Và e chào a, e chán a lắm lắm rồi. Chuyện này ko sớm thì muộn cũg sẽ xảy ra mà, a biết đúng ko? Chúng mình ko fải 1 nửa của nhau, có cố gắng thì rồi mảnh ghép ấy cũng sẽ rơi ra mà thôi. Chấm dứt trc khi quá muộn. Cuộc sống của e từ khi có a bỗng dưng tẻ nhạt, e lười đọc tiểu thuyết, lười học hành, sống nhữg chuỗi ngày trong chờ đợi và buồn chán. Đúng là tình yêu ngu ngốc, hạnh phúc sao ít mà khổ đau thì nhiều. Sao e lại để thêm 1 người đàn ông nữa làm cho mình hurt thế này? Tất nhiên a ko có năng khiếu làm cho e hurt như cái lần trc đó, nhưng a cũng đã giúp cho nỗi thất vọng về man của e đc bổ sung thêm một lượng kha khá. Để từ nay, hễ bước chân vào 1 cuộc tình nào đó, e lại bớt hồn nhiên đi, bớt vô tư đi, thêm tính toán, thêm đong đếm, thêm thực dụng, thêm nghi ngờ, thêm đề phòng....ANh ạ, mình thôi nhé, quá đủ rồi!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Quên một người bằng cách tới với một người. Rồi lại quên, rồi lại tìm cái mới. Bao h vòng luẩn quẩn này mới dừg lại ở 1 người duy nhất, 1 người mà khiến mình ko bao h có ý nghĩ sẽ rời xa, muốn gắn bó mãi mãi và mãi mãi. Có hay ko 1 người như thế?
Nhìu người xuất hiện nhưg ko làm cho mình có cảm jác gì.
Nhưg mình đag chơi trò j với cuộc đời thế này? Rồi mọi chuyện sẽ đi tới đâu? Có người mún cưới mình. Gật đầu một cái cũng thành gái có chồng như ai. Thật là điên loạn cái cuộc đời nài.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Xin lỗi a, Baby Man!
Anh đến bên em quá đường đột, quá nhanh và quá vội. Chỉ ngay sau khi e chấm dứt với CBT không lâu. Em chưa kịp nguôi ngoai vì cuộc tình chóng vánh thì anh lại tới chóng vánh bên em. Em để cho anh trở thành người lấp khoảng trống vô hồn trong em một cách vô ý thức. Em chẳng thể dùng từ gì để xin lỗi anh được nữa...
Anh tới bên em bằng tình cảm rất đỗi chân thành. E cảm nhận được điều đó từ ánh mắt anh nhìn, từ cách anh quan tâm tới những điều nhỏ nhặt nhất. Trời mưa, em chưa tới cơ quan, a gọi điện hỏi xem e có ướt ko. Em đi tập về anh gọi điện hỏi xem e có mệt ko, có bị đau người ko. A trách em ăn bánh mì rùi đi tập tành thế thì lấy đâu ra sức khoẻ. A ko chê e  béo, a ko cần e giảm béo. Bùn cười thật, chưa từg có người con trai nào mà lại quan tâm tới e theo kiểu dễ thươg như a. A biết ko, với e a rất dễ thương, đáng yêu, nhưg hình như e luôn nhìn a như một đứa trẻ, mà ko nhận ra a cũng là một man như ai. Anh đẹp trai, a hiền lành, a vui tính, a chu đáo, nhưg...a quá trẻ để ở bên e. E ko chắc rằng mình có thể tự tin khi ở bên a. E đã đổ vỡ nhiều rồi, e ko mún tiếp tục làm cho người khác fải khổ. Nhất là với người mình rất yêu quý. Hôm nay a jận dỗi, vì a rủ xuống nhà e ko xuống. E thực sự ko thể xuống. E chưa xđịnh điều j với a, e ko mún a hi vọng, e ko mún người nhà a hiểu lầm. Thực lòng e cảm thấy rối bời.....Mọi chuyện sao tệ thế.
Anh à, cho e thời gian đc ko? Nếu a y e thực lòng, a sẽ hiểu vì sao e lại thế. E ko thể cứ cho mình trôi theo những tình yêu chớp nhoáng liên tục như vậy. E đag sống quá hời hợt rùi. Em múôn một tình yêu thực sự và dài lâu. Chính vì vậy e sẽ để trái tim mình ngủ sâu thêm chút nữa. Chừng nào e đủ tự tin vượt qua mọi trở ngại giữa chúng ta, mình hãy bắt đầu a nhé!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Thất vọng. Vẫn là cảm giác ấy. Em sợ khi đối mặt với những người khác, những nỗi nhớ mang tên a, nhữg hình ảnh liên quan tới anh, những kỉ niệm gắn với chúng ta. Em muốn ào tới bên a, nói rằng mình làm lại từ đầu nhé, đc ko a? Mình sẽ đi từ từ thôi, sẽ ko chạy nữa, sẽ ko làm tổn thương nhau nữa, sẽ ko tự ái dở hơi nữa, e sẽ ko nhõng nhẽo, e sẽ hiền lành hơn, sẽ ko vặn vẹo a, sẽ dịu dàg, sẽ ở bên a ngoan hiền như thế. Ôi e bị sao thế này. E đag đánh mất chính mình vì a ư? E ko tin là có lúc mình lại viết ra những dòng này. E điên rồi, điên lần thứ tỉ tỉ.
Bên e có bao nhiu người, nhưg chẳng có ai khiến e có cảm jác yên bình như đã từg có bên a dù rằng ngắn ngủi. Hết duyên thì ta đành chấp nhận thôi a nhỉ. Nhưg, sao khi e buông tay, a ko thử một lần nắm lại....Dù sao e cũng là con gái mà, nhữg dỗi hờn rất con gái đó chẳng nhẽ a ko hiểu sao? Hẳn a đã rất mừg khi e buông tay ra...e thật ngốc...thật dại khờ...vẫn luôn là như thế. Sau mỗi lần như vậy, trái tim e lại bảo fải khép lại, fải cẩn trọng hơn. Nhưng nó vẫn cứ điên dại để cho người khác làm cho tan nát.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Dạo này cuộc sống lại êm đềm trở lại. Thấy bình yên và yêu cuộc sống nhẹ nhàg như này. Cứ sốg vô tư và thoải mái vậy thôi. Tự tin toả ság, tự tin về ở ẩn, tự tin là chính mình, tự tin với nỗi cô đơn, tự tin gặm nhấm nỗi buồn, tự tin làm việc thật tốt, tự tin với túi tiền rỗng tuếch và sự tham lam mua sắm vô độ. Sống và tận hưởng. Thích lắm.
Mình vẫn yêu thích cuộc sống như thế này, và sợ sự thay đổi. Sợ quen với sự thay đổi và lại đánh mất...
Hnay 1 ngày đặc biệt. Ngày này năm ngoái đã tặng ai đó 1 món quà. 1 quyển tiểu thuyết lãng mạn mà mình yêu thích nhất. Không hiểu người đó có còn giữ ko. Và 1 tấm thiếp rất đẹp nữa. So với 1 năm trước, mình đã jà đi nhìu, thực tế nhìu, quá nhìu rùi. Năm nay, mình ko mún làm j ảnh hưởng tới ng ta nữa. Chắc hẳn ng ta sẽ có 1sn vui, say sưa và ko mảy may nghĩ tới mình. Tốt wa', cả 2 đã vượt wa đc nhữg cạm bẫy cám dỗ ko nên mắc fải. Dù sao, ng ta cũng là ng đầu tiên và duy nhất đánh thức đc trong mình nhữg xúc cảm mà cho tới bây h chưa bao h mình quên dù chỉ là nhữg ánh mắt, nụ cười, chưa hề chạm tới 1 nụ hôn. Có nhữg tình yêu chỉ cần thế thôi, đúng ko?
Chúc mừg sn a, người yêu trong mộng của e. A quá hoàn mĩ và e đã bị choáng ngợp bởi a. Nhưg khoảnh khắc tưởng đc yêu và tưởng đã yêu quá ngắn ngủi, ngắn ngủi tới mức 1 con bé sinh viên mới ra trường ngỡ ngàg, và thật đau khổ. E đág thương nhỉ. Nghĩ lại bây h e vẫn cảm thấy mình quá đág thương. Nhữg tưởng e ko thể quên nhữg yêu thương đã dành cho a đó, nhưg e đã quên đc. Ai cũng vậy mà, thời gian sẽ trôi đi hết nhữg đau khổ, nhữg yêu thương. Tình yêu ko vĩnh cửu, cảm xúc ko là mãi mãi. Dù đã quên a, đã mãi ko còn nhug nhớ, nhưg vẫn thầm mog nhữg điều tốt đẹp sẽ tới bên a, tình yêu mà e coi trọng nhất. Thế a nhé. Năm nay, có thể e còn nhớ đấy. Có lẽ sag năm e sẽ quên, có lẽ sag năm bên e lại là 1 ng đàn ông khác. Nhữg ng đàn ông đến rùi đi, cứ thế cứ thế, chẳng đọng lại chút dư vị. Còn a, sao vẫn cứ để lại nơi trái tim e chút cay cay, nồng nồng, đắg dịu mà ngọt khé thế.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi cô đơn bao trùm lấy nó. Nó không biết phải làm thế nào thoát ra. Chẳng nhẽ nó lại cần phải có một người ở bên đến vậy sao? Bây giờ chỉ cần mở lòng ra thêm chút nữa, nó lại quay lại với cuộc sống có tình yêu, nhưng nó không thể. Con người nó quá mâu thuẫn. Nó cứ với cao với xa, nhưg người ở bên cạnh thì nó lại chẳng múôn mở lòng. Bao nhiêu bài học về tình yêu, về nhữg cô nàg mơ mộng hão huyền cũng chưa làm nó mở mắt. Nó ko thể tự dối lòng mình, ko thể gượng ép đc.
Nó nhớ ngày xưa đó, có 1 người yêu nó thật lòng, nhưg tính trẻ con, tự kiêu của nó đã khiến người ta ko dám tới gần nữa. Người đó muốn mag tới cho nó 1 tình yêu dịu dàng, ko vội vàng và rất đúng kiểu truyền thống. Nhưg nó thì sao. Nó thích nhữg kiểu tình yêu sét đánh, tình yêu chóng vánh. Nó dấn thân vào cuộc tình với nhữg người khác theo đúng kiểu phim ảnh đó. Và rồi nó thất bại. Nó để cho người kia rời xa nó mãi mãi. Và bây h nó đag bị trả giá, chẳng có ai tới bên nó thật lòng nữa rồi.
Nó lại thèm tình yêu như thời bố mẹ nó. Yêu nhau 2 năm mới dám nắm tay, mới dám ngồi sau xe, mới dám dựa đầu vào vai. Còn giờ đây, tình yêu thực dụng và đầy dục vọng, có còn ai có thể chờ đợi 1 nụ hôn sau vài tháng ko, hay chỉ 1 vài tuần đã hôn và hơn thế nữa? Thế nên nó sợ. Nó ko dám dấn thân vào tình yêu nữa. Xung quanh nó, đàn ông khiến nó ko đủ niềm tin để yêu nữa rồi.
Và nó lại cô đơn, cô đơn dài dài....cô đơn cho tới khi nào người đàn ông thực sự xuất hiện, và cái ngày ấy, vẫn còn xa xa lắm
 
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
E cứ nghĩ mình sẽ vượt qua nhữg chuyện nhỏ nhặt này đơn giản, nhưg đôi khi nhữg điều nhỏ nhặt lại làm tim e nhói đau.
Từ bao h e sợ nhữg ngày cuối tuần, e sợ sự cô đơn, e sợ khi ra ngoài 1mình, e sợ khi đi cùng bạn bè, người thân. E nhốt mình trong nhữg kỉ niệm do e tự nâng niu, giữ gìn. Ngày hôm qua, e nằm mơ, e nhận đc điện thoại của a với cái ringtone reo nhức óc: I want nobody, nobody but U. E hồi hộp lắm ý, run run, fải đến gần chục hồi chuông réo rắt e mới dám answer bằng cái jọng thỏ non giả tạo. Nhưg trái với nhữg gì e mong đợi, phía đầu dây bên kia lại là 1 jọng phụ nữ. Họ nói nhữg gì ý nhỉ, e ko nhớ, e ko mún nhớ, chỉ biết rằg e đã khóc, khóc nhìu lắm, tỉnh dậy e vẫn thấy tim mình nhói đau. Ngay tới jấc mơ, a cũng phải làm e đau thế sao? Đã bao lâu rùi, e ko có đc cảm jác yêu thương cho riêng mình a có bít ko a? E hờ hững với nhìu người, e bỏ bê bản thân, e để nhữg tình cảm trôi đi ko thương tiếc, e để tuổi trẻ của e fí hoài với nhữg thứ vô bổ. E quên mất việc là chính mình như thế nào. E ko còn nhữg cảm xúc dạt dào để có thể ság tác 1 câu chuyện tình yêu ngọt ngào, lãg mạn như xưa. E ko còn nhữg ảo tưởng về 1 tình yêu đắm say, vĩnh cửu. E ko còn tin vào nhữg điều mà người khác nói. Hoàn toàn vô nghĩa. E đã sốg như vậy đấy a có bít ko?
Dạo này e hay vào blog của 1 người xa lạ. Người đó đag fải đối mặt với 1 ty tan vỡ. Từg ngày từg ngày ng ấy viết nhữg cảm xúc của mình dành cho ny. Rất tình cảm, rất cảm động. Hum nay đã là ngày thứ 80 người ấy viết nkíi rùi. Còn chúg mình, e đã thôi đếm rồi. Từ cuộc tình trôi qua, sao dư vị còn lại vẫn chỉ là tình yêu với a thôi? E đã cố yêu nhưg hình như càg cố e càg lạc lõng trong việc tìm thấy mình. Có fải a sẽ ko bao h gọi điện cho e nữa ko? Có phải a sẽ coi như ko quen bít e đúng ko? có phải a sẽ offline nik với e vĩnh viễn phải ko a? nhất định là phải thế sao? E có thể làm bạn a đc mà. Ngay cả việc nói chuyện cùg e mà a cũng ko còn muốn nữa ư?
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Một ngày nữa trôi qua. Đã bao lâu rùi e sốg trong cái cảm giác này, lâu đến nỗi mà e trót quen với nó mất rồi. Em phải làm sao để bớt cô đơn trong cái vỏ bọc hạnh phúc mà e tự tạo ra đây? Em buồn chán quá. Biết phải sống tiếp như thế nào đây? Một sự đổi khác hay là cứ tiếp tục. Em muốn thay đổi, nhưg phải bắt đầu từ đâu? Câu hỏi đó cứ ngày lại ngày nối tiếp khiến e mệt mỏi, e chán nản. Người ta ghen tị với sự bình lặng trong cuộc sống của e, còn e ghen tị với sự sôi động của họ. Con người ta, cứ mải miết theo đuổi, thèm khát nhữg thứ mà mình ko sở hữu cho tới ngày có thể sở hữu đc, thì cái niềm đam mê đó cũng đã nguội rồi. Em cứ mong, cứ chờ, cứ đợi rùi khi có, e lại thờ ơ, hững hờ và nhạt nhẽo. Nhữg điều tốt đẹp đã ra đi mãi mãi. Nhữg kỉ niệm chẳng còn j in dấu lại trong a, đúng ko a? Em nhớ a thật nhiều....nhiều thật nhiều.....Làm sao có thể dứt bỏ đc nhữg tình cảm đã tồn tại trong lòg quá lâu như thế hả a?
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày hôm qua mình đã có một trải nghiệm rất thú vị, và mình cảm thấy đó là 1 ngày rất có ý nghĩa. Mình đã được đi cùng đoàn của công ty tài chính SVA tặng quà cho 1 em nhỏ bị bệnh tim bẩm sinh. Có rất nhiều ấn tượng đã đọng lại trong mình, và điều quan trọng nhất đó là mình nhận ra, tình yêu ko phải là tất cả, nó chỉ là 1 khía cạnh giúp cho cuộc sống của mình nhìu màu sắc hơn. Nhưg ngoài tình yêu ra, còn có quá nhìu điều  mình cần quan tâm, còn quá nhiều nhữg con người tuyệt vời để mình học hỏi và quan trọng là thế giới quan của mình đã đc mở rộng ra hơn rất nhìu lần.
Ấn tượng đầu tiên và sâu sắc đó là hình ảnh tổng giám đốc kiêm chủ tịch HĐQT công ty SVA. Một người phong độ, từng trải, giỏi giang. Ông ý đã bỏ cả nửa ngày làm việc để đi tới tận nơi thăm 1 cháu nhỏ mà ông chưa hề quen bít. Đối với tập đoàn của ông ý thì 20 tr chả là gì, nhưg đó đúng là 1 khoản tiền khổng lồ cho gia đình e bé tội nghiệp đó. Có thể việc đi tặng quà này cũng là 1 khâu trong kế hoạch xây dựng hình ảnh đẹp cho công ty của ông, nhưg quan trọng hơn, nhờ hình ảnh đẹp đc xây dựng đó, nhữg số phận tội nghiệp đã được cứu vớt.
Ấn tượng thứ hai đó là gia đình e bé bị bệnh tim. Nhìn e bé đó, thật ko thể tin e đã 17 tháng tuổi. Nhìn trẻ e trên thành phố với đôi tay đôi chân đầy ngấn quen rùi, nên mình thực sự bị shock khi thấy hình ảnh một e bé còi dí được tầm 5kg e dè núp vào ngực mẹ. Đôi mắt e rất ság, nụ cười e rất tươi, chỉ có điều trái tim e ko đc khoẻ mạnh. Gia cảnh nhà e thì quá nghèo. Nhà chẳng có gì ngoài bộ bàn ghế, nhìn thương tâm vô cùng. Mình cứ nhớ mãi hình ảnh người bố gầy gò, khuôn mặt hốc hác, rưng rưng cảm động xoa đầu cô con gái bé nhỏ: "Con gái ơi, con đc cứu rồi..." Hóa ra xung quanh mình vẫn còn nhữg hoàn cảnh như thế này, vẫn còn nhữg con người hàng ngày sống như thế này. Vậy mà mình cứ mải nhìn đi đâu, mải so sánh ở nơi đâu...
Ấn tượng thứ 3 đó là về e Vân - 1 tình nguyện viên ở huyện Đại Từ. E làm cho mình cảm thấy xấu hổ khi ở cạnh. Mới học lớp 11, nhưg e đã tham ja tình nguyện đc 3 năm. Giọng nói trong trẻo và sự hăng hái nhiệt tình của e khiến cho mình cảm thấy núôi tiếc tuổi trẻ, bằg tuổi e mình đâu biết j ngoài chuyện học hành và bạn bè. E có nhữg suy nghĩ mà theo mình rất đág quý. Có bao nhiu phần trăm giới trẻ 8x, 9x làm đc như e, nghĩ đc như e đây? Có khi đại đa số bộ fận 9x bi h còn cho rằng nhữg việc làm của e là dở hơi, là thừa thời gian, là vô bổ.
Đúng là con ng ta phải có niềm đam mê thì mới sống tốt và sốg có ích đc. Sống mà ko cảm thấy phí hoài, đó mới là cuộc sống chứ. Mình nghĩ mình cần phải đi nhiều hơn, gặp nhìu người hơn để hiểu về cuộc sống qua nhữg bài học thực tế chứ ko chỉ trên sách vở.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Thời gian trôi đi thật nhanh. Vèo cái đã hết gần nửa thág 8. Vẫn chưa làm đc j cho đời, cho gia đình và cho cái bản thân chây ì. Ôi kìa, sao ngươi lại đág chán đến thế. Ừ vẫn đág chán vậy mà. Thậm chí bây giờ, ngồi tử tế để viết 1 câu chuyện hay một tản văn nho nhỏ cũng ko có cảm xúc. Viết đc mấy câu là lại cụt lủn. Chán chả bùn làm gì. Ngồi đọc báo từ ság tới chiều. Chỉ thế thôi. Rồi lại về nhà tận hưởng buổi tối chán ngắt. Không học hành khiến mình ngu đi nhìu, già đi nhìu. Từ hồi đi làm sao mà thấy mình jà khủg khíp. Hum trc có con bé học lớp 11 mà nó gọi mình bằg cô khiến mình sợ quá cơ. Ai bẩu cứ thik ăn mặc jà đau đớn cho lắm vào.
Thôi vẫn chán, ko vít đc j nữa đâu.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Mưa to quá. Cứ khi mưa rơi lại cảm giác rất trong lành, nhẹ nhõm. Lại 1 mùa sinh nhật nữa tới, nhưg cô đơn vẫn chưa rời bỏ mình. Có lẽ anh chàng cô đơn này sẽ ở bên mình mãi mãi. Thôi thế cũng đc, mình quen với cuộc sốg này rùi, lại sợ sự thay đổi lắm.
Hum nọ đi về cùng TDN. Hắn thật trẻ con làm sao. Người như thế làm sao mà rung động đc. Nhưg dù j mình vẫn quý và mong làm bạn với hắn. Thấy hắn rất ngoan và tốt tính. Đc cái nhiệt tình, hiền lành. Là 1 mẫu ng chỉ có thể làm bạn, ko thể yêu.
Dạo này đỉnh cao, làm em xi này nọ, nhưg sau nhữg phút log lanh trên sân khấu, cái còn lại của mình là gì? Sự trốg rỗng vô hồn. Nhữg j mình thể hiện ra ngoài ko fải là con người thực của mình. Con người mình bi h quá chán nản. Mình ko thể đc là chính mình như mog muốn
Nhữg ước mơ xa vời quá....
Mà hình như lâu lắm rùi ko có nổi 1 ước mơ...
Mâu thuẫn cứ đè lên nhau rùi cùng dìm nhau xuốg chết chìm.
Gặp lại nhữg ng đã từg 1 thời xao xuyến, ko chút cảm xúc. Con người lạ thật, nhữg lời thề thốt hứa hẹn lại dễ quên thế sao? Có j là mãi mãi đâu? Ừ nhỉ, ko nên đặt lòng tin vào bất kỳ ai, bất kỳ điều j, bởi cái j cũng biến đổi ko ngừg...
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi lại ngồi đây, và bâng khuâng jữa việc chạy thật xa và ở lại lối mòn. Tôi ko biết mình có còn là mình nữa không. Tôi đã đánh mất bản thân mình đi quá xa rồi. Tôi đag ở một nơi mà không phát huy đc chút j năng lực của mình, ngày ngày sốg theo một quy trình chán ngắt và vô bổ. Tôi ko thể tự điều chỉnh đc mình nếu môi trườg ko thay đổi. Tôi là một kẻ vô dụng, luôn bị cuốn trôi đi bởi hoàn cảnh. Vì sao lại thế. 1 tôi của nhữg năm trước đâu rồi? 1 tôi luôn hừng hực ý chí chiến đấu, luôn mong muốn đc thử thách, được đương đầu với những khó khăn, luôn muốn đc bứt phá, luôn muốn tự lập, ghét dựa dẫm, ghét sự luồn cúi, ghét cam chịu. Vậy mà giờ đây, dường như những cái tôi muốn thì tôi đạp đổ, còn những điều tôi ghét cay ghét đắg thì nay tôi lại đag sốg chung cùng chúng.
1 tháng 9 nữa lại tới. 1 tuổi mới lại ập về. Vẫn như ngày thơ bé, chưa thể tự lo đc cho mình một cách hoàn chỉnh...
Đăng nhập để trả lời
0
Chào tuổi mới! Nhẹ nhàg và bình yên đến lạ. Nhanh tới mức càg sợ hãi nó càng tới nhanh. Thôi thì cứ bình tĩnh đón nhận để thấy cuộc sống vẫn đẹp vô cùng.
Sinh nhật năm nay sẽ đến và đi trong bình lặng. Mình ko mún tổ chức j, ko muốn kỉ niệm j, cũg chẳng thấy j đặc biệt. Đành ghi mấy dòng, gọi là đánh dấu chút cảm xúc ko gọi thành tên.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
....
Thêm một tuổi, thêm một trời suy nghĩ, thêm một trời biển nhớ để yêu thương.... thôi tổ chức sinh nhật cho chính mình trong tim hén... chúc một sinh nhật vui vẽ nhen.... [sm=banana.gif][sm=banana.gif][sm=banana.gif]
Hạt tương tư nở hoa thương nhớ
Có lẽ vì...anh lỡ yêu em.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-15 13:29:36trucly>
Happy birthday.........!



📎 26092009162h
Mênh mông quá biển trời lộng gió
một mình tôi ngày hai buổi đi về!
Đăng nhập để trả lời
0
To Talkactive & Trucly: Thanks vì nhữg lời chúc sn bất ngờ mà tới hum nay Ema mới vào và nhận đc. Một cảm jác lạ thật lạ....
 
Thu sang đã lâu, nhưg mấy hôm nay mới cảm thấy rõ cái hương vị dịu dàng của thu rõ nét đến thế. Sáng sớm se se lạnh, mặc một chiếc áo mùa thu chạy xe ngoài đườg mà vẫn thấy hơi gai gai sốg lưng. Trong lòng nao nao một cảm jác khó tả. Con đườg mòn tôi đi đã sang mùa thu thứ 2. Những trắc trở đã sag mùa mới. Những mâu thuẫn chưa đc jải toả. Con đườg tôi đi còn dài còn xa còn mênh mông, mà sao tôi chỉ nhìn thấy những ảm đạm, nhữg muộn fiền, nhữg lo âu.
Mùa thu sag, mà sao thấy lòng mình ko xuyến xao. Chết rồi. Đã cạn nhữg xúc cảm yêu đương. Định viết truyện ngắn về mối tình đầu để ẵm jải thưởng 20 triệu ( mơ hão) nhưg cảm xúc như nước mùa khô, cạn sạch sẽ rùi. Vả lại cũng ko bít vít về ai? Về a Scor à, hay aK, hay CBT? Ai là người mình đã từg yêu và đau khổ nhiều nhất. Ai thực sự là mối tình đâu? Ai thực sự đã khiến cho mình vật vã biết bao ngày? Mình ko nhớ nữa rồi. Hoá ra nhữg vết thương cũng lành và khô khốc nhanh nhỉ? Trong thời gian đấy cứ nghĩ là sẽ ko bao h có thể nguôi ngoai đc, cứ ngỡ là sẽ ko thể quên, cứ mong thời gian trôi thật nhanh thật nhanh. Vậy mà đến lúc này rồi, nhìn lại, ko còn 1 cảm xúc. Thế mà cũng gọi là tình yêu. Chẳng có j vĩnh cửu cả. Rốt cuộc cái tâm  hồn đa cảm đa sầu cũng chỉ đến thế thôi. Cho tới một ngày, lại gặp 1 người làm mình đau khổ nữa, lại có nhìu điều để trải lòng lắm thay.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi đang ngồi đây, trong ngôi nhà của mình, cô đơn 1 mình. Lâu lắm rồi tôi ko có đc 1 khoảng không gian cho riêng mình như thế này. Ngồi và nghe nhữg bài hát mà mình mê đắm, chìm sâu vào trong quá khứ, kỉ niệm, kí ức, chiêm nghiệm những đớn đau đã qua, nhữg hạnh phúc đã trải, nhữg vết thương đã lành, những niềm vui đã cạn...
Tôi nhớ anh, người đàn ông đã khiến tôi vui trong 1 khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng đủ để biết mùi hạnh phúc. Giản dị thế thôi. Chẳng cần phô trương cuộc tình ấm áp. Tôi cảm thấy yên bình - thế là đủ. Tôi nhớ anh, những ân cần a dành cho tôi nơi chóp lưỡi đầu môi, những sự quan tâm êm ái mà bình lặng khiến tôi sướg rơn như 1 con ngốc, những yêu thương mà chỉ tôi mới cảm nhận đc cái vĩ đại của nó...Con bé ngốc trong tình yêu, đáng thương biết bao nhiêu, nhưng cũng đáng trân trọng lắm chứ. Vì ít nhất 1 lần trong cuộc đời, tôi đã sốg thật với lòng mình...Tình yêu bây giờ với tôi là 1 thứ xa vời, ở một nơi ko dành cho mình. Tôi ko còn kì vọng vào bất kì điều j nữa. Tôi coi sự độc thân là đương nhiên, sự cô đơn là bình thường, sự lạc lõng là điều fải có...
Và tôi lại có thể yêu? 1 lần nữa ko? Và tôi lại có thể đc nâng niu? Thêm 1 lần nữa ko? Và tôi có lại làm mất đi tất cả...nữa ko?......
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Người ta thườg bảo tôi rằng: "Lấy chồng được rồi đấy, đừng kén quá em (cháu) ạ". Những lời này tôi nghe quen quá, quen tới nỗi, chỉ cần nhìn thấy ánh nhìn của người ta hướg về phía mình, một nụ cười hơi nhếch nơi đầu mép, khuôn miệng bắt đầu mở và tuôn, là tôi biết điều j sẽ xảy ra. Để đáp lại những lời khuyên chân thành và khẩn khoản đó, tôi thường chọn giải pháp im lặng, cười trừ, đôi khi chép miệng, đôi khi giả vờ hứng lên: "Vâng vâng, cháu cũng sắp", đôi khi lại giả vờ buồn buồn tỉ tê tâm sự: " Duyên chưa tới cô (chị, anh, bác) ạ" Nhưng thực sự điều tôi nghĩ và mong chờ đâu phải là thế?
Tôi ko cần một tấm chồng. Ít nhất vào thời điểm này. Tôi chưa đủ niềm tin rằng mình có thể sốg lâu dài với 1 ai đó. Tôi ko đủ tự tin để chăm sóc cho 1 người theo đúng nghĩa của từ " vợ" mà tôi sẽ thành. Tôi càng không đủ sự khéo léo để chung sống cùng 1 gia đình mà họ với tôi trước đây là những người hoàn toàn xa lạ. Tôi cũng chưa đủ can đảm để đối mặt với chuyện sẽ phải mag một sinh linh trong mình suốt 9 tháng có lẻ. Nói túm lại, chung sống với 1 người đàn ông là điều tôi vẫn chưa thể hình dung ra, và chưa muốn bắt đầu.
Tôi e rằng mình giống cô Liz trong Eat, Pray, Love quá. Chỉ khác là tôi biết cô ấy sớm, nên tôi ko giống cô ấy là dấn thân vào hôn nhân và hối hận. Tôi muốn trải nghiệm cuộc sốg thật nhiều. Một cuộc sống cho riêg mình tôi mà thôi. Có phải tôi ích kỉ ko, khi bằg tuổi tôi, các bạn tôi đã lo đến cuộc sống gia đình, đã mơ về một mái ấm hạnh phúc, đã muốn đc tận hưởng niềm sung sướng dạt dào khi đón đứa con đầu lòng?
Tôi ko biết nữa. Tận sâu thẳm trong tim tôi vẫn khát khao có thể yêu một ai đó trọn vẹn và vô điều kiện. Nhưng đôi khi những cảm xúc trao nhầm chỗ đã nhen nhóm trong tôi chút hoài nghi, chút thất vọng, chút chán chường...thế nên sau này, dù có một người thực lòng tới bên tôi, thì cũng có lẽ người ấy cũng chịu chút thiệt thòi ko nhỏ.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Mình thik câu hát: Cuộc đời này dù ngắn nỗi nhớ quá dài....Ừ đúg thật, cuộc đời này rất ngắn. Thời gian trôi quá nhanh, cứ ngày này qua ngày khác trôi đi không để lại chút dư vị. Nhưg sao nhữg nối nhớ cứ tiếp nối nhau hành hạ trái tim yếu đuối của một con bé luôn cố tỏ ra mạnh mẽ và độc lập. Mà có còn là con bé nữa đâu, là một người trưởg thành có đầy đủ hỉ nộ ái ố rồi chứ. Mình cô đơn quá, rất cô đơn rồi....nhưg sao mình ko thể đón nhận đc ai đó nữa...mình chẳng thể ở bên người ta, mình ko đủ tự tin cho mình và người ấy 1 cơ hội. Mình chỉ muốn sốg cho riêng mình thôi. Mình ích kỉ, và điều đó khiến mình đau khổ, người khác buồn, nhiều người lo lắng. Mình ko thực sự sẵn sàng cho nhữg sự thay đổi, sự đánh đổi nhữg thứ mình đag có lấy 1 thứ mà mình chưa có nhưg ko biết là nó sẽ ntn? mình vòg vo và linh tinh quá nhỉ. Thôi điều j sẽ đến sẽ đến mà.
Dạo này đag học tiếng anh đc rất nhiều từ Barbara. Mình muốn 1 cs như chị ấy, đc đi khắp nơi, ko lo lắng, ko bận tâm tới tuổi tác. Chỉ cần đi và thoả mãn chính mình với nhữg khám fá mới, cs mới. Thật tuyệt.
Bài dự thi của mình đã đc đăng. Một mối tình chắp ghép từ rất nhiều sự thử nghiệm. Ko bít mình có dành đc 20 triệu ko? Cứ mơ đi. Bít đâu đấy.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Vẫn chỉ là những cảm xúc vô vị đó. mình vẫn cứ 1 mình chiến đấu với những nỗi cô đơn sâu thẳm trong trái tim. Những nỗi nhớ đã trôi về nơi xa lắm, mình ko muốn quay trở lại nơi tăm tối chứa những muộn fiền, đau khổ, kể cả những niềm vui, những hạnh phúc thoảng qua, cũng ko 1 lần muốn sống lại những khoảnh khắc ấy thêm nữa. Mình muốn chạy thật xa. Và mình vẫn cắm đầu cắm cổ chạy. Vờ như mình vẫn sống bình thường lắm, nhưng hãy nhìn mình xem, mình có đáng thương ko? Mình có đáng để thương không? Mình ko biết nữa. Đã từng có những bàn tay muốn nắm lấy bàn tay mình, kéo mình ra khỏi những nỗi đau tuyệt vọng đó, nhưng mình đã ko đưa tay ra. Mình vẫn mải miết chạy, đôi lúc trên con đường trốn chạy đó, cũng có lúc mình quên mất mình đang thực sự chạy trốn điều gì, mình chạy để làm gì, mình sẽ được gì, mình chạy tới đâu và bao giờ thì mình dừng lại. Chính vì mãi ko trả lời đc những câu hỏi đó, nên mình ko thể dừng lại. Và càng chạy xa, mình càng mất fương hướng, mình ko thể quay đầu lại, ko thể dừng lại để nghĩ đc thêm điều gì nữa rồi. Thật khó để tiếp tục, nhưng sẽ khó hơn nếu dừng lại và không làm gì cả. Mình ko chịu được cái cảm giác ngồi một chỗ và hoài niệm quá khứ thêm 1 giây phút nào nữa.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Vẫn là những cảm xúc ý, ko hơn. Vẫn là những nhức nhối trong lòg. Vẫn là những câu hỏi trong im lặng ko lời giải đáp. Cuộc sống chảy trôi, tôi ngồi đây, ko thể khóc, ko thể đứng dậy, ko thể ngọ nguậy tay chân, nhìn thời gian như một đứa trẻ tinh nghịch chạy qua vèo vèo. Chán thật là chán. Ngoài kia, mình với tầm mắt hẹp nhìn ra thế jới rộng lớn, những người bằg tuổi mình, kém tuổi mình, sao jỏi jang đến vậy, sao làm đc nhìu việc đến vậy, sao có những ý tưởg ngông nghênh và hành động ngổ ngáo đc tới vậy? Cho tới bao giờ mình mới có thể làm đc một fần nhỏ nhoi như họ? Không biết nữa. Với cái kiểu cứ ngồi than thân trách phận và ko nhúc nhích này, thì đến đời kiếp nào mới thoát khỏi cảnh lầm than nài đây?
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Có những điều mà mình cảm thấy ko muốn lý jải, chỉ muốn bước thật lẹ qua để ko phải comment, để ko phải sống chug với lũ, để ko phải là một thành viên trong một tổ chức ko thuộc về mình. Mọi ng nghĩ rằng mình quá hiền, vì mình ko hay nói, và cũng ko hay chỉ trích. Vì trong mình đôi khi tồn tại một chút j đó của sự hèn kém, vẫn là như thế mà. Nhưg hơn hết đó là vì mình ko thích sống hai lòng. Mình không thích túm tụm lại để bình luận về một người không có mặt trong đám đông đó. Thế nên mình thường chọn giải pháp im lặng. Không chống đối để sống yên bình, không tham gia để khỏi hổ thẹn với lương tâm. Cố gắng sống sao cho ko ai động tới mình và không động tới ai. Cái cách sống của mình cũng bị một số người mà mình ko hề động tới và đôi khi còn né tránh lên án. Cho rằng mình sống không mạnh bạo, ko cương quyết, sống quá nhỏ bé. Ai cũng có cái lý lẽ riêg để bới móc nhau. Ai cũng là người đúng nhất trong mọi vấn đề và fương fáp sống. Nhưng chẳng hiểu sao lại có những người luôn mồm ca ngợi bản thân khiêm tốn, sao lại có những người luôn mồm nói mình không bao giờ nói dối, sao lại có những người luôn mồm xỉa xói người khác. Đó phải chăng là một thói quen, hay trọng bệnh? Cái bệnh cho mình là số 1, là đẳng cấp, là trên hết? Mình đứng ngoài những cuộc chơi đó. Ừ mình chả fải thánh nhân, lương thiện để tha thứ và nhìn mọi chuyện một cách bao dung nhẹ nhàng. Đơn giản mình ko đủ khả năng để chơi cuộc chơi khốc liệt đó. Thôi thì cứ nhận chữ đần, chữ ngu vào mình. Sao thấy nhẹ người thế=))
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Mưa lạnh. Cái cảm giác mưa vào mùa đông khiến con người ta sợ hãi, co rụt vào trong chăn, khẽ nghe tiếg mưa rả rích, như tiếng lòng ai thút thít mãi ko thôi. Con người tôi ơi, đã lại qua 1 năm nữa rôi, có muốn tổng kết và lại fấn đấu nữa ko? Hình như là chẳng còn sức lực để làm nhữg việc đó nữa. Sức ỳ trong con người quá lớn, ko gì có thể chiến thắng nữa rồi. Đôi khi fấn đấu, cố gắng, quyết tâm thật lực và rồi lại bỏ cuộc đúng vào thời khắc quan trọng nhất, vứt mọi nỗ lực xuống sông xuống biển. Mìm cười hài lòng chua chát. Vì cái gì thế? Vì điều gì thế? Những mâu thuẫn ko bao h dừng chồng chéo, đè bẹp nhau. Mình mỏi mệt quá. Giáng sinh lại tới, lại một mùa noel mag cho ta những niềm hi vọng ao ước mới. Nhưng thay vì mong chờ, bây h ta biết, tất cả chỉ là ảo tưởng mà thôi....
Em ước đc 1 lần thấy mình nhỏ bé bên anh. Tại sao tất cả nhữg người đàn ông đi qua, đều khiến e có cảm giác ko an toàn, đều khiến e lo lắng, mệt mỏi. Em phải kiểm điểm lại bản thân mình tới bao h nữa? Phải chăng e chưa học đc bài học của tình yêu thực sự? Phải chăng e cần cố gắng hơn nữa. Chẳng nhẽ trong tình yêu, sự cố gắng phải cần nhiều tới vậy sao? Giờ đây e rời xa tất cả những người đã và đang quan tâm tới e. Để một khoảnh khắc trong cuộc đời, nhiều khoảnh khắc sau đó, e nhận ra e ko có gì cả, ko có ai bên mình, e ghen tị với hp của người khác, e chán nản với cuộc đời và e sợ hãi tình yêu. Thực ra cuộc sống có cần phải phức tạp đến vậy ko nhỉ? E tự hỏi mình bao nhiu lần nhưng chẳng lần nào tìm đc câu trả lời đích thực làm thoả mãn lòng tham vô tận của e. Này anh, đã bao h a tự hỏi e muốn gì? E thực sự cần gì? Đã bao h anh quan tâm tới e một cách bản năg nhất chứ ko phải vì trách nhiệm, vì nghĩa vụ mà a nghĩ là a cần fải có với e chưa? Thôi quên đi, coi như e chưa nói gì nhé. Bởi vì con người e đâu có đủ hoàn hảo để có thể kiểm tìm đc một người yêu e 1 cách hoàn hảo chứ...
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Lâu quá rồi nhỉ. Lâu quá rồi ko tự viết riêng cho ta, chỉ ta với ta. Ngày xưa ước được làm việc ở đây để có nhiều khoảng trời thảnh thơi cho riêng mình được làm những việc điên khùng trong thế giới của riêng mình. Nhưng dần dần, cái gì cũng phai nhạt theo năm tháng, những sở thích, ước mơ cũng tàn theo, và cuối cùng cũng chẳng làm được gì cho nên hồn. Lại ước mơ điều khác. Và lại  mải miết đi theo. Đột nhiên trong lòng thấy trống trải và nhận ra: Mình vẫn cô đơn, lẻ loi đến cùng cực. Hoà vào trong dòng người đó, trong khu phố đó, trong cái sự nhộn nhịp đến inh tai kia, sao những tâm hồn lẻ bóng vẫn cứ cô độc, không thể hoà cùng 1 nhịp với nhau, đau trong những nỗi đau riêng không thể diễn tả. hôm nay tôi thấy lòng mình lạnh toát. Lạnh đến tê tái. Tôi thấy dường như cái sự rỉ máu của con tim nó chai rồi, chai đến độ thêm một vết xước, thêm một vết cào, một vết cắn xé chỉ làm nó trơ lì và kiên cường hơn thôi. Xem Black Swan, tôi thương người con gái đó. Đấu tranh để tìm cái bản ác trong chính con người mình, chiến đấu với chính mình một cách đau  khổ, tuyệt vọng, để rồi  khi cô đã tiêu diệt được cái bản ác đó, chính cô lại là người phải trả giá. Cái giá của một vở kịch, một tác phẩm  nghệ thuật đáng giá như vậy ư? Một tính mạng con người mất đi, thế giới vẫn sống, vẫn chảy theo cái cuồng quay khắc nghiệt ấy, tiếp mãi ko thôi. Tôi thương cho chính mình. Vẫn sống đây mà chưa tìm được cái giá trị đích thực của từng ngày mình tồn tại. Tôi vẫn ao ước và khát khao những thứ xa vời tít tắp. Ừ tôi vẫn biết trân trọng những gì bình dị đơn sơ nhất ở bên mình, nhưng cái tôi ích kỉ của tôi không bao giờ chịu chấp nhận thế nào là đủ. Và vì thế tôi vẫn đơn côi trong cuộc đi tìm và lấp đầy những mảnh ghép còn trống trong cuộc đời mình.
Vừa đọc lại những dòng nhật kí trước đây. Tôi chợt muốn tìm người tên Nguyễn Tương Lân, người đã để lại cho tôi bài thơ rất đặc biệt nhưng chưa bao giờ xuất hiện. Người hình như có một nhịp đồng điệu với tôi mà tôi không thể lý giải. Post bài 1 lần và duy nhất. Cũng như có những người tôi vô tình gặp, ấn tượng thật sâu nhưng người ta đi xa mãi. Có lẽ không có cơ hội để gặp lại. Như Sami. Cái sự tiếc nuối đó dường như cứ khắc khoải trong lòng, như một bài hát còn thiếu nốt nhạc cuối để thăng hoa, trào cảm xúc. Tôi nhớ, nhớ những người vô tình đi ngang qua cuộc đời trống trải của riêng tôi.....
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
the first day of Diet again! so tired! dont want to do anything. 
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày hôm nay em gặp anh, một người em đã rất ngưỡng mộ, cũng cách đây gần 2 năm rồi nhỉ. Những người đàn ông đi qua đời em, họ vẫn có một cuộc sống hp - dù không ở bên em. Còn em, em có hp sau mỗi cuộc tình qua đi ko? Em chẳng thấy gì ngoài những nỗi chán chường, cô đơn, tuyệt vọng. em thật tự nhiên khi hỏi thăm anh ân cần. Ừ sao lại ko tự nhiên cơ chứ, ngày ấy cũng chẳng có gì anh nhỉ. Mọi chuyện cũng nhạt nhoà theo năm tháng mà thôi. Có những người em gặp 1 lần trong đời, yêu thương họ hết lòng, nghĩ rằng ko thể ai có thể thay thế họ trong cuộc đời em, nhưng rồi, họ ra đi, để lại em với một khoảng trống sâu hoắm trong tim. Xót xa biết bao.
Hôm trước em đã quên sinh nhật người đó, hình như quên một cách hoàn toàn. Chỉ tới khi gần 10 giờ đêm, con em giật thông báo: hôm nay em thấy điện thoại chị rung chuông báo sinh nhật Yumi gì gì ý. Ờ chiếc điện thoại tình yêu cũ, giờ là chuông đồng hồ cho đứa em. Vẫn hàng năm lặp lại ngày sinh nhật người ấy. Thế mà em quên đấy. Thấy chưa, cái gì cũng có thể quên mà. Đâu cần phải cố. Thời gian sẽ giúp, không cần nhờ một phương thuốc nào cả, không cần quá đau khổ. Hãy cứ bình tâm để thời gian trôi đi và xoá nhoà mọi vết thương lòng. Em đã sống một mình rất lâu rồi, thế nên khi quen với việc đó, em không còn cảm thấy cô đơn nữa. Giờ đây, nếu có ai đó xuất hiện, rồi lại ra đi. Có lẽ em không muốn điều đó nữa. Sẽ không bao giờ có chuyện đó xảy ra nữa....
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Lâu quá rùi ko vào đây! Có khi nhớ ra thì mạng mẹo lại bị ngăn, trang web thì đổi tên miền tùm lum, thành ra ngại, chả mún hí hoáy!
Hừm, hn sinh nhật. Tạm biệt 24, chào đón 25. mới ngày nào còn làm quả entry tôi 20, bi h tôi đã 25. Chẳng mí mà 30, 35, 40.....hức hức. Thôi chả đếm nữa cho não lòng.
Chờ đợi 1 lời chúc từ anh, mà chẳng có. Anh vô tâm hay là a cố tình trêu ngươi sự nhẫn nại vốn đã ko tồn tại trong mình. Sáng sớm, chat mấy câu nhạt nhẽo. Bít thế mình còn chả thèm bắt nhời. Thôi mặc kệ anh, kệ tất cả. Anh có bít điều e chờ đợi nhất ở anh là gì ko? Dù a ko thể về bên e trong ngày sn, thì chí ít cũng là 1 cuộc phone sớm, hay những dòng lãng mạn trên FB. Hừ, a là gì mà khiến e phải mong ngóng như thế? Anh có bít ngoài anh, e cứ phải nhận những tin nhắn bất đắc dĩ từ những ng e ko có hứng thú ko? chẹp, tới bao h người e iu mới có thể hỉu e.... Chờ đợi a 4 tháng, rồi thì 2 năm...Liệu e có đủ tự tin ko? Sao ty của e dành cho a cứ phải là những ngày chờ đợi. E ko muốn nữa...
Thôi e sẽ ko kết luận j vội vàng. E sẽ chờ sự ăn năn hối lỗi của a....HỪ hừ. Lại chờ.......E trở thành con bé hời hợt ngốc nghếch again từ bao h ko bít

Đăng nhập để trả lời
0