📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Nhật Ký online

All about myself!

270 trả lời, 59.896 lượt xem — Trang 9 / 10
Lợi ích của việc viết nhật kí là người ta có thể soi lại bản thân mình trong quá khứ, thấy được sự ngu ngơ, ngốc nghếch một thời, nhưng cũng là những tình cảm trong sáng nhất mà giờ đây, có dùng bao nhiêu tiền bạc cũng ko thể mua lại.Nhìu lúc mún khóc, khi đọc lại sự ngây thơ của mình, thấy thương bản thân ghê gớm. Ngày ấy tình cảm trong sáng nhất lại để dành cho một người đã có gia đình, vô điều kiện và hồn nhiên, cứ nghĩ rằng chỉ cần một mình mình là đc, nhưng đúng là những tình cảm như thế chỉ khiến mình mất quá nhiều thời gian và nước mắt, tổn thương nhìu và lòng tin thì đã mất hoàn toàn. Giờ đây, khi xung quanh mình có những người đàn ông tới, mình cảm thấy họ chỉ như công cụ để mình vơi bớt buồn. Mình xếp họ theo thứ tự ưu tiên, từng ngày sẽ có từng người nhắn tin, gọi điện, cà phê....Tình cảm của mình đang dành cho một người nữa, nhưng mình lại biết người này vẫn còn đang dang dở với một người khác nữa. Tức là cuộc đời này bao giờ cũng thế, cũng sẽ phải có những mối tình tay ba, tay tư...chẳng thể có tình yêu duy nhất và trọn vẹn giữa hai người với nhau đâu.
Người bây giờ là người mình có tình cảm, không thể gọi là tình yêu, vì với mình hai chữ tình yêu là không tồn tại. Mình dành tình cảm cho người này rất nhiều. Thể hiện ư? Mình nghĩ tới người ấy nhiều, mình mong được nói chuyện với người ấy, mình vui khi người ấy gọi điện, vui khi nghe những lời tán tỉnh dù nếu xuất phát từ người khác sẽ là những câu vô cùng sến....Thế tức là sự khởi đầu tốt phải ko??? Nhưng nhìu khi mình cũng cảm thấy giữa mình và người ấy có những khoảng trống chưa thể lấp đầy. Mình không biết khi người ấy trở về, gần hai tháng nữa thôi, khi ở bên nhau mọi chuyện sẽ như thế nào. Mình thực sự muốn có một mối quan hệ nghiêm túc, nhưng dường như đàn ông không đủ kiên trì để làm điều đó với mình, hay sự kiên trì của đàn ông không đủ với mình??? Mình cần một người đàn ông như thế.
Đăng nhập để trả lời
0
Có nhìu chuyện xảy ra trong ngày hôm nay, muốn chia sẻ rất nhiều, cảm thấy những suy nghĩ cứ trực tràn, nhưng dường như sự diễn đạt không còn đc như xưa, những câu văn cứ cụt lủn là sao nhỉ. Càng ngày càng thấy bản thân mình thui chột đi, chẳng còn được là bản thân mình nữa, cứ sống như thể cho xong chuyện, đầu tuần lại mong đến cuối tuần để thảnh thơi, cuối tuần lại nằm dài đợi chờ những cuộc gọi vu vơ của ai đó. Mình đã chờ đợi để sống một cuộc sống như này ư? Mình sợ, rất sợ phải đối mặt với mình của quá khứ, mình của thời sinh viên với những ước vọng và quyết tâm thật lớn. Và rồi mình ở thì hiện tại, mới chỉ 2 năm sau khi ra trường, mọi nhiệt huyết đã lạnh ngắt như mùa đông đang tràn về, buốt giá vô cảm :(
Sáng nay đi ăn sáng với cô bé Hoa, phòng dạy nghề. Nó kém mình 2 tuổi, học cùng trg, cùng chuyên ngành, và bi h làm cùng nơi. Nó vẫn còn nhìn đời bằng đôi mắt trong veo, vô tư, thik gì nói nấy. Nó nói sao mình học hành ra lại đi làm những việc này hả chị? Rồi thì mình lại nhớ lại những câu a Sơn nói: Các cô cứ nghĩ mình học hành tử té ra phải làm cái này cái kia, nhưng nhìn bọn a xem, cũng phải từ những việc ấy mà ra đấy. Mình không biết điều gì là đúng với mình nữa. Nhưng hiện tại, mình thấy bản thân rất ù ì, sống thiếu nghị lực khủng khiếp. Mình biết, việc j thiì cũng là việc, nhưng bản thân phải có đam mê và khát vọng vươn lên cơ, đằng này, tất cả chỉ là những chuỗi ngày buồn chán, vô vị, nhạt nhẽo...
Đăng nhập để trả lời
0
Mình đã ước ao có thể viết đc một câu chuyện thật đẹp đẽ, lãng mạn hay chí ít cũng là thể loại châm biếm, hài hước, chua chát về cuộc đời, tình yêu dở ẹc của mình. Nhưng dường như mình chẳng thể kiên nhẫn cho bất kì điều gì. Mình làm hỏng mọi mối quan hệ vừa mới chớm nở. Mình bị lừa gạt, và mình không thành thật với tình cảm của bản thân. Mình chắc chắn sẽ không thể tìm được true love đích thực cho bản thân. Vào thời điểm này, mình nhận ra một điều chắc chắn, nếu một người đàn ông không tới với mình bằng một tình cảm kiên trì, bền bỉ chắc chắn người ấy sẽ tiếp tục theo chân những người trc đó mà thôi. Bây giờ mình không cần sự lãng mạn, không còn cần sự quan tâm thái quá, cũng chẳng cần điều  kiện này kia, mà thực ra đã bao h mình đòi hỏi điều đó. Điều giản đơn mình cần hoá ra lại quá phức tạp ư? 
Đăng nhập để trả lời
0
Hum nay, lại có hứng ngồi viết nhật kí trong giờ làm của ngày làm việc cuối cùng trong năm 2011. Cảm xúc rất nhiều. Vậy là mình đã làm đc 2 năm ở nơi đây rồi, mọi kỉ niệm vui buồn đều đã  nếm trải, mất nhìu và cũng đc nhiều. Đâu cũng vậy, công việc nào cũng vậy, ta nhận ra mình đã trưởng thành lúc nào mà không biết. Học cách tự bằng lòng với chính mình, học cách sống và làm việc theo cái cách mà mình  ko hề mong muốn, những giấc mơ vẫn cứ dang dở để rồi lại mơ tiếp, học cách yêu thương những điều giản dị nhất mà mình đang có, thế thôi.
Những ngày cuối năm 2011, có nhiều sự kiện xảy ra. Hi vọng rồi lại thất vọng - quy luật tất yếu của cuộc sống. Dù đã hơn nghìn lần nói ko bao h hi vọng nữa, nhưng rồi lại vẫn chờ  mong, hi vọng mãi ko thôi. Nhưng điều tích cực của việc này đó là nhận ra mình chưa hết hi vọng tức là vẫn còn cứu vãn đc - vẫn là một con bé ngự trị trong lớp vỏ xù xì, to lớn với những hi vọng ấp ủ mãi ko thôi. Dù chuyện tc mơ ước với SW ko thành, đó không phải là ngưòi như  mình mong đợi và người đó đã phản bội mình, gọi là gì nhỉ: dội một gáo nước lạnh cóng vào trái tim đang nóng ấm trở lại...nhưng lần này, trái tim đó sắt đá quá, chẳng thể đau, thấy bình thản và chấp nhận. Mình cảm thấy  mình quá mạnh mẽ, quá mức cần thiết mất rồi.
Và điều quan trọng nhất là bên cạnh mình vẫn luôn có một vài người quan tâm, chia sẻ. Mình sẽ ko cô đơn, sẽ không lạc lõng, và sẽ ko để bản thân rơi vào trạng thái đó một cách thường xuyên nữa. Sẽ thật vô tư với BS - người đã làm mình cưòi rất nhiều. Mình sẽ để mọi chuyện thật tự nhiên...Thế nhé! Chúc a mọi điều tốt đẹp SW ạ! Mình là bạn như trc đây, sẽ ko có 1 tương lai nào giữa chúng ta.
Mà này, mình có vấn đề gì đó với man phải  ko????

Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Những tâm sự đầu tiên của năm mới!
Mình đã có 1 tuần hạnh phúc và vui vẻ với a BS, mình cảm thấy rất thích anh ý, thích từ giọng nói, điệu cười, sự ân cần, những câu chuyện không tới hồi kết giữa mình và anh ý. Nhưng đúng là cuộc đời, khi mình cảm thấy rất hứng thú với chuyện tc, thì công việc của mình lại có vấn đề. Mình không mún làm việc nơi đây nữa. Thực sự nơi đây  khiến mình thất vọng quá. Mình không muốn giống người ta, chạy trọt để vào biên chế, mình muốn thi bằng thẳng, nhưng cuộc đời này, nó ko có chỗ cho những sự thẳng thật. Muốn thẳng thật thì chui ra ngay khỏi NN. Mình thấy bất lực vì bản thân quá, sao cứ để time trôi đi mà không thay đổi được gì vậy. Những quyết tâm của cách đây 3 năm đâu rồi? Mình không biết con người mình liệu có khá hơn đc nữa ko? Nhưng có quá nhìu sợ hãi vây quanh mình và mình cố trấn áp nó bằng sự lạc quan giả tạo, nhưng mình đã nhìn ra tương lai phía trước, chẳng có gì sáng lạn hứa hẹn cả. Tâm trạng mình tệ khủng khíp, và mình cần người chia sẻ, nhưng mình ko biết a BS có thể chia sẻ điều này cùng mình ko? Mình chưa bao giờ nghĩ sẽ nói với anh í những chuyện này. Anh í luôn giữ hình ảnh lạc quan, vui vẻ của mình trong mắt, mình ghét phải cho anh í thấy sự sầu não, chán ghét ở trong con người mình, mình sợ sẽ mất đi một người bạn như anh í - ít nhất là bạn trong lúc này. :(.
Mình muốn thoát ra khỏi nơi này. NT nói với mình rằng mình phải ra đi sớm trc khi mọi cơ hội dần bỏ mình đi. Mình đã để tuột rất nhìu cơ hội, và bi h mình chẳng có một nơi nào để đi trong khi mình đã gần như vứt trái tim mình ra ngoài nơi đây kể từ khi bước vào
Đăng nhập để trả lời
0
Những ngày tết vui vẻ, ăn uống phè phỡn, tình cảm rối bời đã trôi qua. Xác nhận tc của a BS dành cho mình chỉ là bạn bè, chẳng có gì đặc biệt cả. Cũng buồn. Mình đã hi vọng nhiều nhiều, nhưng đúng là mình ko bao giờ có thể hiểu đc man. Ví như SW - đã có GF, nhưng vẫn mún giữ mqh trên mức tình bạn vs mình. Mình chán ghét anh ta nhưng vẫn muốn bít tình hình của a ý. Những mâu thuẫn ko bao h chấm dứt. Mình cảm thấy cực kì mệt mỏi và chán chường, vì cứ vẫn muốn hi vọng vào 1 điều gì đó đặc biệt từ ai đó đặc biệt. Cứ tưởng chạm tới rồi nhưng hoá ra lại không phải. Nhìu điều muốn nói, mún trách cứ tới ai kia nhưng khi gặp, khi nc lại cứ lờ đi, giả bộ như ko quan tâm, ko cần thiết. Mình là kẻ giả dối, ko sống thật vs chính mình. Cái giá phải trả chắc là sẽ rất đắt. Mình đang trả giá bằng cách sống từng ngày cô đơn đây....
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày đầu tiên của tháng 3 - cuộc sống vô vị vẫn bám đuổi, vẫn làm bạn đồng hành với mình  mãi ko thôi. Mình hết sạch niềm tin vào ty, thực sự cạn kiệt. Niềm tin vào tương lai cũng ko có. Mình thực sự chán chường biết bao. Đã từng hi vọng vào 1 viễn cảnh ngọt ngào với ai đó, đã từng rất trân trọng từng phút giây đc trò chuyện cùng người ấy, đã từng cố gắng để mọi chuyện đi tới hồi tốt đẹp, nhưng rồi mọi thứ cứ rời bỏ mình đi ko một lý do. Dù biết chuyện gì cũng có căn  nguyên của nó, nhưng chuyện này khiến mình thực sự shock, bởi có lẽ mình đặt  niềm tin nhiều quá. Điều đau khổ nhứt là lần này mình thực sự có tình cảm với một người # biệt hoàn toàn so với những chuẩn mực mà mình đặt ra, vậy mà người ấy lại ra đi ko 1 lời tạm biệt, ko 1 lý do, cứ im lặng theo cái cách thông thường, vô lý mà hàng ngàn hàng tỷ người đàn ông vẫn làm khi mún rời bỏ 1 cô gái. Hài hước thật. Mình đã thôi tìm lý do cho chuyện này, càng cố gắng tìm lý do, chỉ càng chứng tỏ một cách đáng thương rằng mình quá tự ti và lo sợ về bản thân. Mình giờ đây không cần ai bên mình. Mình đi làm đẹp, mình ngập ngụa trong thi cử, ngất ngây trong những cuộc vui thú với bạn bè, mai mối tứ tung cho các bạn...mình làm mọi thứ mình thích. Có lẽ đến khi không thể làm đc những điều mình thích, ko thể chịu đựng đc dư luận  nữa, mình sẽ bỏ đi 1 nơi nào đó để làm single mom - 1 sự lựa chọn bất đắc dĩ của những cô nàng kén chọn tinh tướng, gái già còn làm cao :)). Cuộc sống mà, cũng phải có một vài người đặc biệt, dị hợm chứ :D, chẳng nhẽ ai cũng như ai thì tẻ lắm. Và bây giờ mình đang xây dựng cái móng vững chắc cho plan của mình. Hờ hờ.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Tháng 4 sắp trôi qua. Thời gian trôi không chờ đợi, tuổi trẻ cũng cùng với đó ra đi. Giật mình, vậy là tuổi 25 cũng sắp qua. Mình đã và đang làm gì trong cuộc đời này? Câu hỏi đó vẫn chẳng thể trả lời. Cứ mãi chán nản về bản thân liệu có được gì, hay chỉ chuốc vào mình những suy nghĩ đau đầu mệt óc, nhưng cũng không làm mình tốt lên?
Đêm qua, một cuộc điện thoại lúc nửa đêm khiến mình thực sự buồn. Một người mình cũng ko có ấn tượng lắm, chỉ là một người đi qua cuộc đời mình rất thoảng qua. Người ấy ở một vị trí cao hơn mình, ở một nơi xa, người ấy có mọi thứ, và mình biết, nếu ở gần người ấy, chắc chắn mình ko sớm thì muộn cũng rơi vào một vòng xoáy nào đó không chừng. Người ấy - với giọng nói êm ái, đúng kiểu rót mật vào tai với những lời nhớ nhung ko dứt, với những câu chuyện cuộc đời đầy màu sắc của riêng họ, người ấy nói nhiều, mình chỉ lắng nghe và càng nghe càng thấy buồn. Mình buồn điều gì ư? Lẽ ra phải vui, vui vì có người nhớ thương mình tới vậy. Vui vì có người luôn nghĩ về mình. Vui vì người ấy coi mình là ngưòi con gái thông minh, nhạy cảm và dịu dàng nhất mà người ấy biết. Nhưng...mình đã qua tuổi để có thể tin và vui vào những điều viển vông đó. Nghe những lời đó, mình chỉ thấy thương cho bản thân mình, tại sao ngưòi mình cần nghe những lời đó thì lại lặn mất tăm, lại để cho những người mình không có chút tình cảm, thậm chí đôi khi còn cảm thấy khinh ghét nói những lời đó...Và mình giận bản thân mình, sao ko thể ngây thơ, ko thể dại khờ cứ tin đi, cứ vui vẻ chìm đắm trong cơn mê về bản thân đi...sao chỉ thấy chán ghét chính mình, thấy mình thật giả tạo, thật kệch cỡm. Sao mình cứ cố gắng phải nhẹ nhàng, mềm mỏng, sao mình cứ phải nói những lời xã giao đó, sao mình không thích cứ phải tỏ ra lịch sự...Thế có phải mình giả tạo ko? Và vì sự giả tạo đó mà người ta cứ bám riết lấy mình. Và cũng vì sự giả tạo đó mà người mình cần lại rời xa mình???? Ừ mình đáng bị như vậy. Cứ nhìn thấu đàn ông nữa đi, để rồi chính mình lại là trò chơi cho những cuộc vui đó:(.
Mình đang muốn bắt đầu lại với một người. Thực lòng mình chưa có tình cảm gì với họ, chỉ là mình cảm nhận thấy sự thật thà, chân thành và tốt bụng từ họ mà thôi. Và đã đến tuổi ko còn mơ về sự lãng mạn, về những điều thần kì của tình yêu, đã đến tuổi tìm hiểu, thấy được được thì gật :(. Mình thực sự rất buồn vì điều đó, rất buồn khi phải từ bỏ những điều tuyệt vời trong giấc mơ xưa, nhưng thôi mình phải tỉnh dậy. Nếu cứ chìm đắm trong mơ, mình có lẽ lại sa ngã vào vòng tay của những người không đáng tin cậy mất, để rồi lại mất tất cả: tình yêu lẫn lòng tự trọng. Mình ko còn là chính mình nữa rồi.
Thôi bỏ qua chuyện tình cảm. Tháng vừa rồi, mình đã đạt đc kết quả khá trong 2 kì thi. Kì thi đầu thì mình chủ quan nên kq ko đc như mong đợi, thấy rằng điểm đó chưa xứng với khả năng của mình. Còn kì thi thứ 2, với số điểm đó, mình thực sự tự hào về bản thân. Một niềm tự hào nho nhỏ. Mình ko mún so sánh với ai cả, mà chỉ là so sánh với chính bản thân mình. Mình đã cố gắng, và đc đền đáp. Và đã chứng tỏ đc mình có thể làm đc những gì. Từ những điều nhỏ nhoi, sẽ là những điều lớn hơn, những mục tiêu lớn hơn sẽ được chinh phục. Về vấn đề tình cảm, mình ko còn là mình. Nhưng về trí tuệ, bản lĩnh, mình vẫn sẽ thế, sẽ luôn vượt qua mọi thử thách dù có lớn tới đâu. Quyết tâm nhé!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Viết cho anh, người e đang tập để yêu thương!
Em biết, cố gắng trong tình yêu là điều khó khăn nhất, và em cũng biết a sẽ chẳng vui vẻ gì nếu biết em chỉ đang cố gắng mà thôi. Nhưng đúng là bây giờ, trong em cảm xúc đã nguội lạnh, e ko bít điều mình thực sự cần là gì. Sau những lần vấp ngã, sau những tổn thương, những buồn đau em phải chịu đựng, e quá mệt mỏi để dấn thân vào những cuộc phiêu lưu. Và em gặp lại anh, lang thang giữa dòng đời. Anh vẫn thế sau 1 năm biết nhau, vẫn hiền lành, vẫn nhút nhát, vẫn e dè, vẫn chờ em. Khó có thể nói đc điều em thực sự cảm nhận về anh. Yêu ư? Không hề. Thích ư? Cũng chưa xuất hiện. Quý mến ư? Cũng chỉ là xúc cảm giữa người với người. Với một xuất phát điểm như thế thì liệu có thể tới với nhau đc ko? Em biết, chỉ cần em mở lòng, chỉ cần em khẽ dang cánh tay, khẽ gật đầu...tình yêu sẽ tới...nhưng như thế có thiệt thòi cho anh ko? Khi mà trái tim em chưa có hình bóng anh? Em phải làm sao đây? Phải làm sao thì sẽ tốt cho cả hai. Em ngập ngừng, ko phải em đắn đo cân nhắc, hay em chờ cơ hội với 1 người tốt hơn. Em bước chậm lại bởi em ko mún làm tổn thương ai như em đã từng...Người ta thường ko chấp nhận tình bạn khác giới, họ cho rằng không có cái lý thuyết dở hơi đó. Em cũng đồng ý. Dù em ích kỉ mún giữ anh là một người bạn khác giới tốt bụng đi bên cạnh đời em, nhưng em cũng hiểu cần có câu trả lời sớm cho anh và cho em, để mỗi người trong chúng ta có thể có hướng đi đúng cho cuộc đời mình. Ta ko còn trẻ, ko còn 18 đôi mươi để lững lờ giữa những sự lựa chọn, điều ta cần bây giờ là sự quyết đoán, là quyết định ảnh hưởng tới cả cuộc đời sau này. Vậy thì thế này đc không anh. Hãy cho em 3 tháng. 3 tháng để làm quen với việc có anh ở bên, làm quen với những quan tâm, những ân cần, những điều vu vơ đôi khi anh nói, những cư xử đôi khi chu đáo đôi khi lại trẻ con vô cùng từ anh. Em sẽ làm quen với con người anh: những đức tính tốt và cả những mặt trái trong anh. Và rồi nhất định em sẽ có câu trả lời sau 3 tháng đó. Cũng có thể là giữa giai đoạn e đã tìm ra đáp án rùi thì sao? Thế nhưng, cứ hẹn ước là 3 tháng đi anh nhé! Hừm, a lại nt làm phiền kìa. Có biết rằng e đang toàn tâm toàn ý để thực hiện lời hứa này với anh không hả anh chàng khờ khạo kia???
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Em đang tập để hẹn hò cùng anh, tập chờ đợi những tin nhắn từ anh, tập cười vu vơ khi nghĩ tới bộ mặt khờ khạo của a khi nhận đc tin nhắn trêu ngươi của em...Cũng ko tệ đấy chứ. Khi em đang dần thích nghi. Mỗi tối em lại tự nhủ lòng mình, phải đối xử tốt với anh, phải cho em và anh một cơ hội nữa. Dù rằng, anh ko nhận ra, e phải gồng mình lên cố gắng, nhưng thực tâm trong lòng em, em có tình cảm với anh, một tình cảm ko phải tình yêu nhưng cũng khá đặc biệt. Đó là sự quý mến, trân trọng những gì anh đã và đang đối xử với em. Đôi khi trong tâm tưởng, e vẫn đặt những phép so sánh vô lý và kệch cỡm, anh đừng buồn nhé. Bởi e cũng là con người, những kí ức trong em ko thể nói xoá là xoá ngay đc. Nhưng a hãy tin rằng, những gì em nói và làm lúc này, là sự chân thành nhất từ trái tim em. Một trái tim đang mong hướng về anh:)
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Lại một tháng nữa trôi qua, mọi chuyện vẫn dậm chân tại chỗ: cv, tc, những mqh, những quyết tâm, những nỗ lực...Cũng giống như tâm trạng của các cô bạn ở lứa tuổi này, thấy cuộc sống sao mà nhàm chán, vô vị. Chờ đợi từ anh những điều hơn thế, nhưng rồi lại thất vọng, lại chán nản, lại chẳng tìm đc thứ cảm xúc cho riêng mình, rồi lại mải mê trong những cuộc trò chuyện vu vơ, ảo mà thật từ ai đó. Có phải mình sẽ ko bao giờ xác định đc đâu là lối đi cho mình ko? Có phải sẽ mãi mắc kẹt trong tất cả những mớ hỗn độn này ko?
Hôm qua a H lại vào. Mình thấy nản quá, chẳng có chút tc nào dành cho a ý, 3 năm trc cũng vậy và bây giờ cũng vậy. Chưa bao h, dù time có trôi đi, dù lúc này mình chẳng có ai bên cạnh? Sao mình cứ như vậy chứ? Nhìu khi mình cũng thấy bản thân đáng trách, những người tốt như vậy, nhưng sao chẳng thể dành tc cho họ? Mình là ai, là gì cơ chứ? Nhưng giá như có thể nhắm mắt, có thể sống vô cảm, có lẽ mình đã có thể làm được nhìu điều hơn thế. Mình chẳng thể sống khác được :(
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Chà, chợt nhìn lại profile của mình. Gia nhập năm 2007 - đc 5 năm rùi, đã post đc 266 bài, đc nâng mức lên 4 sao. Có những lúc chỉ vô thức vào, vô thức viết, ko ngờ số lượng cũng đc kha khá những tâm sự. Quanh đi quẩn lại cũng vẫn 1 vài nội dung chủ yếu thống thiết đó, tình hình sau 5 năm chưa thay đổi đc là bao. Ôi những dự định, những ước mơ ấp ủ, cứ theo thời gian trôi đi thật nhanh, bỏ mình lại với những cô đơn, chán chường mãi ko thôi. Vẫn là những tc đơn phương, tại mỗi thời điểm dành cho 1 số người nhất định. Và cũng những thời điểm đó, nhận đc tc đơn phương của 1 số người. Càng ngày càng nản. Càng gặp nhìu người, càng cảm thấy cơ hội tìm thấy 1 nửa là vô vọng. Càng mún trao và nhận những cơ hội, thì những người ấy lại càng làm ta thất vọng, những cơ hội cứ tự tuột đi. Buồn thật đấy. Phải làm sao để có thể có đc 1 mqh nghiêm túc và chân thành đây? Phải làm sao để dành tc cho 1 người một cách trọn vẹn. Chân lý lun đúng càng nhìu tuổi càng khó khăn trong việc xác định điều gì là cần thiết cho mình. Tin nhắn ko mong mún lại tới, lại trả lời 1 cách lịch sự, và theo các cô bạn thì là...giữ mối phòng thân.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Đôi khi e không biết đâu là điều tốt nhất cho mình. Người ta nói khi yêu đừng quá sĩ diện, nhưng với em, tính sĩ diện, lòng tự trọng, tự tôn luôn được đặt lên hàng đầu. Vi` vậy mà e bỏ qua nhìu cơ hội và sự lựa chọn tốt đẹp chăng? Em thik người đc gọi là BS ấy, e thik giọng nói ấy, và em vẫn vui như một đứa trẻ nhận đc món quà mình hằng mơ ước khi nhận đc cuộc điện thoại bất ngờ đột nhiên của người ấy. Có lẽ đang giận ny, có lẽ đang mún tìm chỗ giải khuây, có lẽ ...có lẽ nhìu lý do nhưng lý do mình cần nhất có lẽ không có trong suy nghĩ của anh ý đâu. Dù buồn chút chút vì kiểu xử sự của ng đàn ông đó, nhưng sao trong lòng vẫn cứ vui vui. Thật điên rồ. Ta vẫn mãi là ta, ngu ngốc và điên dại như thể chưa từng yêu lần nào.
Này a BS, làm ơn đừng đùa cợt với e nữa. Hãy bước ra khỏi kí ức của em thật dứt khoát a nhé? Đừng thỉnh thoảng lại gieo vào lòng e những hi vọng, những nhớ mong, những đau khổ nữa. Em đag có 1 ng ở bên mình, a í ko có giọng nói trầm ấm, không biết pha trò, không giỏi giang, không điều kiện như a, nhưng a ý có một trái tim hiền hậu, tốt bụng. Thế là đủ với một người con gái bt như em, anh nhỉ?
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Chào anh - con người chẳng biết ăn nói và lời tỏ tình ngộ nghĩnh nhất mà e được biết!
Chẳng hiểu vì sao a lại khiến em thú vị tới vậy. Một con người nhạt nhẽo và hiền lành quá mức cần thiết, nhưng sao những lời a nói hôm qua lại khiến e thấy thực sự xúc động. Và tới giờ khi nghĩ lại, hình như tim e đập mạnh hơn. A cho e cái cảm giác có một người yêu mình chân thành là như thế nào, dù người ấy vụng về, chẳng bít cách ăn nói, chẳng biết thể hiện, nhưng sao vẫn ấm áp lạ kì. Một người mún được chia sẻ mọi chuyện với mình đầu tiên, nhớ mình rất nhiều mà chẳng dám nói, trong giờ làm mà cũng muốn nhắn tin cho mình dù là những tin nhắn nhạt thếch chả có nội dung....Ôi phải làm sao với anh đây? Em ko phân biệt đc cảm xúc của mình nữa. Hạnh phúc vì có một người yêu mình, nhưng cũng sợ làm tổn thương người ấy, bởi trái tim e thật khó rung động. Em sợ mình chỉ mới dành tình thương cho anh mà thôi. Đó chưa phải là thứ tình iu mà a mong đợi từ em phải ko anh? Nên hãy dành nhìu thời gian hơn nữa ở bên nhau a nhé, để cùng xác định đây là tc gì đc ko a? Đừng vội vàng nhé!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Hình như em thấy nhớ...E có cảm giác là mình bắt đầu nhớ anh, bắt đầu mong anh về, bắt đầu cần anh ở bên, bắt đầu muốn ngồi sau xe anh để đi mọi nơi em muốn tới....Có phải là sự bắt đầu một cảm xúc rất đỗi ngọt ngào ko? Nhưng e vẫn đag cố tự vấn bản thân, rằng đây là sự thật hay là ảo giác e tự dựng lên cho mình để tránh búa rìu dư luận. Điều em sợ duy nhất trong lúc này ko còn là mình bị tổn thương nữa mà là em làm tổn thương anh vì những xúc cảm không có thật của mình. Liệu e có quá ích kỉ không khi muốn thử yêu anh?
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Em ko chắc mình co' thể hứa....
Anh nói e đừng buông tay a nhé,nhưng e ko thể hứa mà lại lảng đi bằng một câu chuyện khác. Em bít mình như vậy là ích kỉ, là ko phải với anh, nhưng e ko chắc về con người mình anh ạ. Một con bé mơ mộng, đầy chất lãng mạn viển vông như e, liệu có quá mệt với anh ko? Anh có đủ kiên trì và sức chịu đựng với em ko? Cũng rất khó để nói lên một điều gì cả, thôi thì cứ sống từng ngày vui vẻ bên nhau thôi anh. Đừng hứa hẹn, đừng chờ đợi ở đối phương những điều không thể. Ta hãy cứ là ta, sống là chính mình, thế thôi.
Có lẽ với a, e là một thế giới hoàn toàn khác. Với e cũng vậy. A khác biệt lắm, khác rất nhiều so với những chàng trai e từng gặp. Chỉ một câu hỏi vu vơ của e, mà a nắn nót mãi chẳng trả lời đc. Dòng chữ đang trả lời cứ hiện lên rùi lại hiện xuống, mãi ko đc 1 câu. Sao a lại ngốc thế k bít?
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Đọc những dòng tin nhắn a viết vào sn em, em thấy mình thật hạnh phúc. Hp vì có một ngưòi yêu em như anh, một người chân thành, hiền lành, cả ngốc nghếch nữa chứ. Anh tin mọi điều em nói, đôi khi e đùa a cũng tin. Dường như với a, mọi điều e nói đều là đúng đắn. Chẳng hỉu sao a lại như vậy chứ. Có lẽ vì thế em yêu anh, nhưng e lại ko nói với a điều đó. Anh nói e là tất cả, là tương lai mà a phải vươn tới, a yêu em rất nhiều...Không biết đây là điều tốt dành cho a hay sẽ là thảm hoạ nhỉ, hihi. Vì e là một kẻ khó lường lắm đấy a bít ko? Dù e yêu a rồi, nhưng e vẫn hoài nghi liệu mình khác nhau nhiều như thế, có thể ở bên nhau ko? Chẳng hiểu sao ở trong vòng tay a, e thấy an toàn thế, thấy mình hoàn toàn thoải mái và thư giãn, chẳng sợ điều gì. Khoảnh khắc đó e đã muốn kéo dài thật lâu, a có bít ko a? Em rất sợ, một ngày mình lại yêu a nhiều, e ghét cảm giác nhớ nhung, chờ đợi, ghét cảm giác phải cô đơn khi thiếu a...Biết bao giờ a mới về hẳn bên em đây?
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Người yêu ơi, cảm ơn anh đã cho em cảm giác này....
Em thấy mình đang sống trong hạnh phúc, hạnh phúc trong từng giây, từng khoảnh khắc, trong từng ý nghĩ, từng giấc mơ...Khi ở bên anh, em muốn thì thầm vào tai anh rằng em yêu anh, em đã thực sự yêu anh nhiều...Anh cho em cảm giác bình yên, cảm giác thật an toàn, được che chở và nâng niu, là người đàn ông duy nhất tạo cho em cảm giác này. Em đã từng đau khổ rất nhiều a có biết không? Khi tới với một người con gái đã từng bị tổn thương, a sẽ rất thiệt thòi, sẽ phải chịu nhiều những phút giây em trở nên khó hiểu, nhưng anh hãy hiểu rằng, vì em muốn sự bình yên nên em rất sợ bị đau lần nữa...
Anh không phải hình mẫu e đọc trong những câu chuyện tình yêu lãng mạn của những cuốn tiểu thuyết sướt mướt, hay những câu chuyện tình dí dỏm, hài hước. Anh chẳng có năng khiếu kể những câu chuyện cười, nhưng lại làm em vui suốt ngày với những câu nói rất thật thà, đáng yêu của mình. Anh chẳng có năng khiếu làm những điều lãng mạn, nhưng lại làm em lâng lâng hạnh phúc vì những hành động rất nhỏ nhưng chân thành của anh. Anh cũng chẳng có năng khiếu rót vào tai em những lời mât ngọt, nhưng trái tim em luôn thổn thức khi đc ở cạnh anh. Tình yêu của mình cứ chậm chạp tiến dần lên những nấc thang mới, nhưng thật chắc chắn phải ko a? Em muốn a sẽ là tình yêu cuối cùng của đời em...Em chỉ cần anh thôi, người yêu ạ...
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Lần đầu tiên có người yêu em như anh...anh có biết ko anh?
Em đã yêu nhiều lần, đã tổn thương nhiều lần, đã khiến nhiều người tổn thương, cũng không ít lần em khóc trong sự tuyệt vọng, và cũng cả những lần sống thoi thóp trong những hi vọng mong manh. Nhưng anh à, lần này, a đã mang lại cho em cảm giác mình được yêu thương và nâng niu thực sự. Anh đag chứng minh cho em thấy a có thể làm tất cả vì em. Và em cảm động vô cùng vì điều ấy, a biết ko anh? Em mún nói e yêu a, yêu nhiều lắm.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Đám cưới ư? Mình ko bít nữa, mình ko mún. Nhưng nếu mình nói điều đó, a sẽ nghĩ mình ko yêu a. Mình có yêu anh ý, nhưng có lẽ chưa đủ để cưới a ý. Mình cần thời gian. Hay nói đúng hơn mình vẫn ích kỉ, muốn sống một cuộc sống tự do, ko ràng buộc, ko phải quan tâm tới bên gia đình nhà ng ta, ko phải sống chung, ko phải gia nhập một số nội quy, quy định nhà người khác. Mình sợ quãng đường xa xôi ấy, mình sợ những ngày mùa đông rét buốt, những khi đi về trong đêm tối...Mình ngại khó, ngại khổ. Mình chỉ mún ở bên bố mẹ và em thôi. Nhưng mình cũng yêu a ý. Cái gì mình cũng muốn. Giá như có thể kéo a ý về dưới này...Mình chưa dò ý a ấy nhưng ko bít liệu a ý có mún rời xa bố mẹ ko?Mình đang sống trong tâm trạng bất an. Trì hoãn ư? Nhưng tới bao giờ, khi chỉ còn nốt năm nay...Thời gian trôi quá nhanh, mà mình thì ko thể kiểm soát được mọi thứ. Mình rất sợ mình sẽ chùn bước, sẽ quyết định vội vàng. Mình vẫn chờ đợi những điều kì diệu khác xảy ra hay sao?
Anh ý coi mình là tất cả. Thật bất công khi mình có những ý nghĩ ko vững vàng, ko tin tưởng vào tương lai. Người ta yêu mình điên cuồng, sẵn sàng làm mọi thứ vì mình, sao mình lại có thể chần chừ vậy? Thật ko công bằng cho a khi phải yêu một đứa như e, a có bít ko hả a iu???
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm qua sau khi nói chuyện với anh, mình buồn vô hạn. Cảm thấy ghét chính bản thân mình, ghét cuộc sống của mình, ghét suy nghĩ của mình vô cùng tận. Anh nói nếu cưới nhau thì phải ở nhà a 1 vài năm thì mới chuyển xuống đc. Một vài năm là bao lâu, liệu có là mãi mãi. Mình thấy mờ mịt và u ám vì lời hứa hẹn đó. Anh nói bây giờ a chỉ có thể làm được như thế thôi. :( . Mình thương anh, nhưng mình cũng thương chính mình. Làm sao mình có thể sống xa xôi thế. Thà rằng mình cứ khổ sở từ bé đi, sống ở dưới GT từ bé đi, đừng đi lên TP này, đừng ở giữa trung tâm, đừng làm ở một nơi toàn những người sung sướng...có lẽ mình đã k ích kỉ như vậy. Anh nói e thấy như vậy là xa lắm ư? Vâng, e thấy xa, e thấy khổ. Em ko thể sáng sáng đi làm trong cái giá lạnh, ko thể tối tối trở về trong những cơn mưa buốt tim. Anh nói a sẽ đưa em đi làm. Anh sẽ làm mọi thứ cho e chứ? Anh ở bên em suốt đc không? Anh k đi làm à? Anh chỉ đưa đón em thôi hả? Đơn giản vậy hả anh? Gia đình anh, bố mẹ đều đi làm xa, a đi làm xa, mọi ng thấy vậy là bt. Còn em, e thấy k bt. Em là đứa con gái đc nuông chiều đấy, e là đứa ngang bướng đấy, e là đứa k cần nghĩ tới ai đấy? Anh còn muốn yêu em ko?
Tại sao e k thể nghĩ tới quãng thời gian hp khi ở bên anh nhỉ? Hay tình yêu chưa đủ lớn để e có thể mún chung sống cùng anh. E thực sự chưa sẵn sàng cho chuyện này chút nào, tình yêu ạ. Dù e bít, a có thể làm mọi việc vì em, nhưng sao e thấy k thể có dũng khí làm đc điều này. Em muốn khóc, và có lẽ trong lòng em, nước mắt đã đang trực trào rồi.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Viết cho anh!
Có lẽ đây là những dòng đầu tiên buồn bã mà em dành cho anh và lại là trong ngày lễ tình nhân này.
Đêm qua em đã không thể ngủ, sáng nay em đã khóc, khóc như cơn mưa đang rả ríc ngoài trời. Em không nghĩ rằng em lại khóc vì anh, vì tình yêu của chúng ta. Em vẫn từng nghĩ em yêu anh ít thôi, yêu anh cầm chừng thôi, yêu anh cho qua ngày, yêu anh để lấp chỗ trống, yêu anh để bịt mắt dư luận...Em vẫn cứ đùa vui như thế đấy, cứ vô tư vô tâm như thế đấy. Còn anh thì vẫn cứ dịu dàng bên em, yêu em bằng cả trái tim, chân thành và tha thiết. Yêu chiều em từng li từng tí. Em có tật cứ ngồi chiếu ăn cơm là bị tê chân, a ngồi cạnh cứ thỉnh thoảng lại lén cho tay ra xoa xoa chân cho em. Em húng hắng ho, a quàng khăn cho em, mua thuốc ho cho em. Anh đưa em đi mọi nơi em muốn. Anh sẵn sàng lặn lội mưa gió tới đưa em đi sinh nhật bạn để rồi bị mẹ mắng là đồ dở hơi....Từng cử chỉ nhỏ thôi nhưng đã cảm hóa con bé khô khan là em, em đã dần yêu anh một cách tự nhiên như vậy đấy. Em hiểu là tìm đc một người yêu mình nhiều như anh yêu em sẽ là điều bất khả thi, nhưng ngày hôm nay, đứng trước sự lựa chọn này e có lẽ buộc phải buông tay thôi :(. Mình không thể thống nhất trong chuyện tương lai, thì chắc chắn mình không thể hạnh phúc được anh yêu ạ. Yêu là chuyện của hai đứa, nhưng cưới xin là chuyện của hai gia đình. Khi hai bên không thể thống nhất chuyện đó, chúng ta chẳng thể tới được với nhau. Sẽ thật khó khăn cho em khi mất anh. Làm gì có ai có thể chờ đợi em, kiên nhẫn với em, chiều chuộng em như anh. Sẽ chẳng còn ai để em chờ đợi mỗi cuối tuần. Sẽ chẳng còn ai đánh thức em dậy mỗi sáng, chúc em ngủ ngon lúc đêm về. Sẽ chẳng còn ai gọi điện hỏi em đang làm gì, ăn uống gì chưa, hôm nay có mệt không. Sẽ chẳng còn ai nâng niu đôi bàn tay em, dụi dụi khuôn mặt vào mái tóc em để hít hà hương thơm, chẳng còn ai bắt em ăn nhiều dù em đã quá chuẩn chú voi con, chẳng còn ai cứ chờ lúc ko có ai lại ôm chặt em chẳng mún rời, chẳng còn ai đưa em đi mọi nơi mà ko cần biết là đi đâu, chẳng còn ai yêu em kể cả lúc em xấu xí nhất, ăn mặc quê mùa nhất....Lúc này e thực sự rất đau khổ. Lẽ ra em không nên nói ra chuyện này vào hôm qua. Lẽ ra cứ để hạnh phúc tới nốt hôm nay đi, nốt mấy ngày nghỉ tết đi. Nhưng sao em lại làm thế chứ. Em hối hận quá, và e đang khóc như mưa như gió anh yêu ạ. Tại sao lại là hôm nay??? Anh nói a sẽ đưa ra quyết định vào chiều nay, mọi chuyện sẽ hết phải không anh?
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Mình là đứa ngu nhất trần đời, có lẽ ko thể ngu hơn nữa. Mình nhận lời đi chơi với 1 người mà mình mới gặp duy nhất 1 lần trong sn a. Mình nghĩ mình fải quên a, và đây là cơ hội cho mình chăng? Mình điên đến mức đấy cơ mà. Và mình đã fải trả giá. A ta là một kẻ điên khùng nhất mà mình gặp. Mới gặp mà a ta cứ làm như thân thiết lắm, ngồi sát và cứ cố tình động chạm. Hắn ta dám hôn mình vào má. Sao lúc đó mình ko đủ can đảm tát cho a ta 1 cái. Mình đã xem rất nhiều bộ film và luôn tỏ ra fẫn nộ khi nhân vật chính bị làm nhục mà ko dám fản ứng j. Và hôm qua thì mình đã trải qua cảm giác đó. Mình kinh tởm a ta. May hwa mình gọi Hiếu đi cùng ko chắc mình ko sống trở về nữa. Nghĩ lại mà mình thấy sợ wa', căm ghét bản thân mình, sao lại ngu như thế cơ chứ? Mình ko bao h muốn gặp lại a ta nữa. A ta hỏi mình việc học có vấn đề j ko, a ta có thể júp đc j ko vì a ta quen rất nhiều gv trường mình. Mình bảo e tự lo đc. Hắn nghĩ vì câu nói đó của hắn mình sẽ dễ dàng để hắn làm j thì làm à. Hắn ta nghĩ mình là loại con gái j thế? Ôi mà mình cũng đáng bị nghĩ như thế lắm chứ, oan ức nỗi j. Ai bảo nhận lời đi chơi làm j, ngu thì chết thôi. Mình nt trách móc a. Vậy mà a reply lại ntnào? Dửng dưng, lạnh lùng và mình cảm thấy bị coi thường. Ừ cô ngu là việc của cô, liên quan j tới tôi- có lẽ a đã muốn nói như thế. Mình muốn khóc, muốn gào lên thật to, e làm tất cả chỉ vì a thôi, a biết ko? Sao mình ko thể khóc đc thế này. Mình bế tắc thực sự rồi. Mình cảm thấy rất đau khổ. Đêm qua mình lại trằn trọc cả đêm, mong cho trời sáng, mong mọi chuyện chỉ như là một cơn ác mộng, nhưng mình vẫn mãi bị chuyện đó ám ảnh. Mình cảm thấy mình vẫn còn là một đứa trẻ trong một thân xác to lớn, mình ko thể sẵn sàng cho chuyện hẹn hò, gặp mặt để rồi bị đối xử như thế.
Ngày hôm nay tôi thề rằng sẽ ko ai có thể đối xử với tôi như thế thêm một lần nào nữa.
Đăng nhập để trả lời
0
Trái tim một đứa con gái có thể cứng rắn tới mức nào nhỉ? Liệu nó có thể vỡ tan rùi lại lành lặn y như chưa hề có một vết nứt nào từng xảy ra ko? Hình như là ko. Trái tim ấy như một mảnh gương, khi đã vỡ vụn tan tành, cố gắng cứu vớt những mảnh vỡ để lắp ghép lại chỉ làm cho tay bị chảy máu, chỉ thêm đau đớn mà thôi. Ngày hôm qua, mảnh vỡ cuối cùng đã rơi xuống, chấm dứt tất cả những gì đẹp đẽ nhất đã từng tồn tại trong trái tim một đứa con gái ngu muội nào đó, sẽ mãi mãi là như thế.
Người ta nói rồi: Không có người phụ nữ mạnh mẽ, chỉ có người phụ nữ biết giấu sự yếu đuối vào bên trong. E đã cố tỏ ra mạnh mẽ, cố tỏ ra chẳng chuyện j có thể làm tổn thương e, e đã giấu sự đa cảm, giấu tình yêu, giấu nước mắt vào tận sâu trong trái tim. Nhưng hôm qua, mọi thứ đã phản bội lại em, những gì em giấu bỗng dưng oà ra, và nó làm cho mảnh tim còn sót lại cuối cùng rơi rụng vỡ tan. E khẽ mỉm cười, cuối cùng cái j đến cũng phải đến, ai bảo e ngu ngốc thế cơ chứ, e đáng phải chịu hậu quả những gì e làm. Yêu a ko fải là tội, nhưng biết yêu anh ko có kết quả j mà vẫn dấn thân vào lại là cái tội rất lớn. Thế nên, e sẽ vẫn yêu anh, nhưng e sẽ chỉ đứng ở một nơi thật xa nhìn a mà thôi, nhìn a cười, nhìn a vui, nhìn a hạnh phúc. E hứa với a, e sẽ ko vì tình yêu này mà làm những điều dại dột như e đã từng làm nữa, thật đấy!
Nhiều người đã ko dám tới gần e, vì e tự tạo cho mình cái vỏ bọc rất lớn, e tự đóng mác mình I'm yours. Thế đấy. E ước mình có thể hết yêu a. Chưa lúc nào e lại mong mình hết yêu a nhiều đến thế này. E fải làm sao đây hả a? Nói cho e một lối thoát đi a! Hay là........
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Tối qua đi xem film với Ti tồ tới 10 rưỡi. Thành thật mà nói thì film cũng ko lấy j làm hay ho lắm, nhưng đi với Ti mình cảm thấy thoải mái, xả xì trít nhìu lắm, ừm, bạn bè để làm j chứ, là để ở bên nhau những lúc khó khăn nhất mà. Mình thương Ti lắm, thương cả chính mình nữa. Ti tồ ơi, cố chịu đựng nhé, chỉ 1 năm nữa thôi, hoặc có thể ít hơn, tớ sẽ xuống Hn với bạn, bọn mình sẽ cùng chiến đấu, ko sợ đâu. Cuộc đời này cứ càng quẳng trên đường mình đi những chông gai, những khó khăn, những đau khổ thì chỉ càng làm cho mình thêm lì lợm mà thôi, đừng hi vọng lấy đc ở ta thêm một giọt nước mắt nào.
Sáng dậy sớm hấp bánh bao. Híc, nhìu dã man. Hôm qua nặn rõ nhiều tại vì Ti tồ kêu thix ăn mà. Thế là hớn hở, hì hục nhào nặn. Hơi bùn vì bánh bị dính nên mấy cái chưa ra lò đã bị toe toét, mẫu mã xấu nhưng nội dung thì ngon ko chê đc. Tay nghề làm bánh của mình quả là đỉnh đình đinh. Hê vậy là có nghề tay trái roài. Bạn Ti 7 rưỡi xúng xính váy đứng trc cửa, trời mưa tầm tã. Mang cho Hạnh tồ gói kẹo chuối ngon, nhưng calo thì nhìu wa' làm mình sợ nhưng vẫn cố chén đủ vài chiếc gọi là cho bõ dính răng. Hôm nay fải ra nhà bác Tiến ăn cỗ chứ. Chán thía. Mẹ với Hạnh đi trc roài, bố Tiến kêu 2 bố con 12h ra. Ẹc, ngại wa', bác lại bảo con gái j mà đến bữa mới chịu ra. Hơ, tại bố cháu nhá, ứ fải tại cháu. Thế là từ h đến 12h làm j cho hết time đây. Làm Ti tồ tưởng fải đi sớm nên đã về mất rùi. huhu. Hay lại lượn ra nhà Ti ngồi nhỉ. hi, mẹ Thuỷ lại bảo 2 đứa bị less mất.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Trải qua mấy ngày ăn chơi theo đúng nghĩa của nó. Phù, mệt phờ râu. Lúc thì mốc mép lên chẳng ma nào thèm gọi đi chơi, lúc thì dồn dập, cảm giác busy vì chơi nhìu wa' thật là sướng hơn tiên. hehehe.
Hôm qua cả lũ tụ tập ăn uống ở nhà mình. Vui dã man. Bạn Chick tồ lên TN, trông to như một con tịnh vậy, dễ xương fết, thảo nào Ti khoái bạn ý thế. Nhưng mẹ chê: mấy đứa vô zuyên chơi với nhau, thảo nào vẫn alone cả đống. Huhuhu. Sao lại thía, ứ chịu đâu. Mình làm món bún chả, đc khen ngon, các bạn ăn cũng nhiệt tình nên làm mình fấn khởi lém.
Ăn uống no nê, cả lũ lại kéo nhau đi hát hò khản cổ. Khiếp, mình chơi cả 1 liveshow từ Anh sang Việt, bài nào cũng chơi tuốt, đứt cả cuống họng mà vẫn máu. Đc 2 bài song ca 100 điểm liền, sướng thế! Chưa hôm nào cảm thấy hát sung như hôm qua. Thấy mọi buồn fiền bay đi tứ tung hết, chẳng nghĩ ngợi j. Ừ tuổi trẻ, tại sao lại cứ fải đâm đầu vào mấy chuyện tình lãng nhách ko kết quả, âm u và tăm tối để rồi suốt ngày fiền não ko thôi. Cứ vô tư chơi bời, vô tư theo đuổi những ước mơ của riêng mình, đừng vì những thứ ko đáng để rồi hỏng cả cuộc đời. Hehe. Nghe quen quá, câu răn dạy bản thân thật là quen thuộc!
Hát xong, lại lôi nhau đi ăn sữa chua nếp cẩm. Hôm qua làm 2 cốc bự liền, kỉ lục thế. Công nhận hôm qua tội nghiệp cơ thể, dạ dày quá tải, họng đứt, chân mỏi rã rời, đầu ong ong, miệng vẫn ngoác ra cười. Có bạn thật là vui!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay bộ film HQ kia đã có tình tiết mới. Cô HS sau khi có đc tình yêu của thầy giáo thì chợt nhận ra từ trc tới nay cô chỉ thần tượng thầy chứ đó ko fải là tình yêu. Tình yêu đích thực của cô lại là 1 cậu học trò. Úi, thật là trớ trêu và hoang đường. Tại sao con người lại như thế nhỉ? Sao lại cứ mơ mộng theo đuổi những cái mình ko thể có để rồi đến khi bằng mọi cách có đc lại cảm thấy đây ko thực sự là cái mình cần. Con người là một thực thể quá fức tạp, ẩn chứa quá nhiều mâu thuẫn, quá nhiều điều ko thể lý giải. Rốt cuộc thì đối với mỗi con người, điều j là quan trọng nhất?
Tôi cứ mải mê đi tìm giấc mơ của riêng mình, tôi muốn nó come true, nhưng tôi lại sợ một ngày nào đó khi có đc giấc mơ đó rồi tôi lại sợ, tôi lại ko cần nó nữa. Tôi ko hiểu chính mình, tôi tham lam, tôi ngu ngốc, tôi điên rồ.
Cuộc sống ơi, sao mà khó hiểu thế nhỉ? Bây h đã hiểu vì sao ngày bé mình thấy nhiều a chị lớn bảo rằng chỉ ước đc bé như mình. Còn mình thì lại bảo họ thật ngốc, lớn lên thật là thích, muốn làm j thì làm, ko bị bố mẹ mắng, ko bị bắt ở nhà, đc đi chơi thoải mái. Cứ người này thích đc làm người kia, rồi người kia lại mơ đc là người khác...Đâu là bến bờ cho những giấc mơ vô tận và hoang đường???
Đăng nhập để trả lời
0
Kết thúc bộ film đó rùi. Sẽ ko bao h xem những bộ film tương tự như thế nữa. Tình yêu thầy trò à, điên rồ quá mức, chỉ là trong film thôi, chẳng bao h có cái kết cục tử tế đâu.
Dạo này vấn đề thực tập ở đâu đang là điều nhức nhối nhất trong óc. Mẹ thì kêu thực tập ở công ty bảo hiểm, bố thì kêu thực tập ở IEC, mình thì đòi nằng nặc về HN thực tập dù chẳng bít là nương thân chỗ nào. Nhưng rốt cuộc, định thực tập cái j? Pha trà, rót nước, rửa chén, lau sàn, dọn vệ sinh, chạy loăng quăng khắp công ty của người ta mấy vòng rùi về à? Ôi, mù mịt thế, chẳng bít thực sự mình muốn cái j, mình đam mê cái j, mình định làm cái j nữa. Cái con người này, sao mà đáng chán, sao mà vô vị đến vậy. Ai có thể yêu???
Bắt đầu từ hôm qua, tách đi riêng, ko còn đi học chung với Hiếu, thấy cũng hơi trống trống, nhưng cũng thấy tự do. Mình đã từng muốn như thế lắm cơ mà. Ừ nhưng bây h cũng thấy bt, đi cùng cũng đc, ko đi cùng cũng chẳng sao, vô cảm, hờ hững, chán nản. Ko muốn tới lớp. Ghét nhìn những khuôn mặt xa lạ. Ghét những câu khen giả tạo. Ghét những lời nói sau lưng ko thiện chí. Ghét những ánh nhìn soi mói. Ghét những bình phẩm. Ghét những tiết học vô nghĩa. Ghét những bài giảng lê thê nhạt nhẽo. Ghét chính cái con người đang gào lên ghét mọi thứ xung quanh. Bất ổn ngay trong chính tâm hồn. Chưa thể điều tiết đc bản thân. Khó quá. Bế tắc quá.
Thoa kêu chuẩn bị mua xe. Mình thấy buồn cười. Mình sợ những người như Thoa lắm. Đi học xa nhà, lên bám lấy người yêu rồi đua đòi đủ thứ bằng tiền của người yêu. Thật đáng thương. Sao Thoa lại có thể dùng tiền của người yêu để phục vụ cho những ước muốn vô tận của bản thân thế nhỉ? Nào là quần áo hàng hiệu, điện thoại đẹp, giờ là xe xịn. Những thứ đó đã phải đánh đổi bằng cái j? Mình thấy coi thường người như Thoa lắm. Vật chất làm con người ta mờ mắt. Cũng tại xã hội này cơ, luôn đánh giá con người bằng những thứ phủ lên người anh ta chứ ko fải là tâm hồn đẹp, trái tim nhân hậu như sách vở thường nói. Người có tiền luôn là người đúng, luôn đc trọng vọng, tiếng nói của a ta là giá trị nhất dù xuất phát từ một cái miệng vô học. Mình thấy nhiều người ghen tức với Thoa vì cuộc sống của nó, nhiều người bảo Thoa là sướng, là nhàn hạ, là hạnh phúc. Nhưng mình lại nghĩ, thực sự Thoa rất khổ. Bây h yêu nhau thì đc chiều chuộng thế, sau này lấy nhau liệu còn như thế ko? Liệu có lúc nào đó a ta ko ném về phía Thoa những lời cay độc, những ánh nhìn khinh thường rằng cô là đồ ăn bám, là đồ mua vui của tôi mà thôi. Hay mình nghĩ tiêu cực quá nhỉ? Khi yêu nhau người ta vô tư ko nghĩ j đâu, cả 2 phía, phía cho và phía nhận....ừ thôi cứ cho là thế đi, chuyện người ta, hơi đâu thóc mách.
Mình luôn nghĩ chỉ khi thực sự thành đạt mình mới nghĩ tới chuyện yêu đương một cách nghiêm túc. Mình muốn yêu một cách bình đẳng, tức là như thế nào nhỉ, à nghĩa là đôi bên ko ai phải cảm thấy kém cỏi ai một điều j, ko ai  phải dựa dẫm vào ai về mặt kinh tế, chỉ yêu mà thôi, yêu ko điều kiện, yêu ko ràng buộc. Hehe, cứ mơ đê!!!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Tối qua, Koibito gọi điện, ầm ĩ và liên tục. Cương quyết ko nghe. Ko mảy may nuối tiếc j nữa. Từ h sẽ cắt đứt mọi sợi dây có liên quan tới a, coi như chưa từng tồn tại cái người tên như thế, vui tính như thế, đối xử với mình ân cần và tử tế như thế, đồng thời cũng đem lại cho mình nhìu cú sock kinh khủng ko kém những hạnh phúc giả tưởng mà a đã mang lại.
Hôm nay đến lớp khá vui. Học hành tử tế. Bạn Răng Khểnh hơi để ý và nói chuyện vui vẻ 1 chút. Nhưng mình ghét bạn ý lém, hút thuốc khói bay nhức hết mũi, giống y như a. Mình bảo tránh xa ...phụ nữ đang mang thai ra, ảnh hưởng tới con tớ. Bạn ý cười bảo: Ơ, con chúng mình chứ. Chít mất thoai. Đừng có cười trc mặt tớ, tớ thix người có răng khểnh lắm lắm. huhuhu. Nhớ vụ đi ăn uống hồi 8.3, bạn ý say nên dựa đầu vào mình ngủ khì, nặng kinh khủng mà mình vẫn cố chịu đựng vì bạn ý nhìn dễ xương wa'. Điên nặng.
Lại chuẩn bị tổ chức 9.9 cho con trai, lại thịt chó. mắm tôm. xả ớt lá mơ. ui, mệt!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Thứ 7 mà vẫn fải đi học dù mưa to gió lớn ầm ĩ, gào thét nhức hết tai. Chỉ vì vụ 9.9 mình mới đi học để fổ biến ....lệ fí thịt chó, thấy các bạn ai cũng vui vẻ lắm nhưng chờ các bạn mở hầu bao thì chắc còn lâu lâu. huhu. Sao việc j cũng đến tay mình thế nhỉ? Chán ghê. Dạo này xuống dưới ngồi mấy môn củ chuối, lại hay gặp ánh mắt nhìn đáng sợ của bạn Hậu, híc, ghê chít đi đc. Thỉnh thoảng quay xuống nhìn mình trân trối, khen đủ thứ đẹp, xong đòi vào học nhóm môn...chính tả. Đúng là thiểu năng ko chịu nổi. Mình chỉ quý bạn Răng Khểnh thui, nhưng bạn ý hiền wa', nói chuyện toàn mấy chuyện chán phèo, mình trêu một chút là ko bít nói lại j, chỉ cười, mà cười thì lại....lộ răng khểnh.híc, lại rung rinh mất rùi. Ước j falling in love thực sự nhỉ!
Dạo này thời tiết mát dịu kinh khủng, tiết trời sang thu thích ơi là thích. Đi ngủ là fải đắp 1 cái chăn mỏng mỏng, rất là khoan khoái. Mùa thu làm cho con người ta cảm thấy yêu đời hơn, thanh khiết hơn, và điên điên hơn. Ôi, sao cảm thấy yêu đời thế nhỉ, lúc nào cũng như thế này nhé. I don't want to lose this feeling...
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0