📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Nguyễn Thị Mộng Thu

145 trả lời, 8.100 lượt xem — Trang 1 / 5
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-11 14:52:14nguyenthu>
Cho anh...


Em gom nước mắt đời mình
Kết thành nụ cười đẹp nhất
Như con trai ôm nỗi đau chất ngất
Kết thành ngọc sáng lung linh...

Em gom những giọt mồ hôi
Những đêm mệt nhoài thao thức
Để vắt kiệt đến tận cùng sức lực
Kết thành hoa thắm ngát hương

Em gom những rối rắm đời thường
Tỉ mỉ gỡ từng sợi rối
Vuốt thật thẳng những điều nông nỗi
Kết thành óng ả tơ vàng...

Em gom hết những gian nan
Cho đường anh đi bằng phẳng
Để biển đời anh sóng lặng
Em gom giông bão về mình...

Em gom hết một khối tình
Tặng anh những gì đẹp nhất
Bởi tình em là chân thật
Biết anh có hiểu lòng em?
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-11 14:54:16nguyenthu>
Chôn mình...

 
Em làm một đám tang
Chôn mình của ngày buồn diệu vợi
Vòng khăn sô quấn vội
Không điếu văn, không trống nhạc kệ kinh

Em đào huyệt cho mình
Bằng đôi tay yếu mềm vụng dại
Quan tài kết bằng đau thương khổ ải
Vải liệm may bằng nước mắt những ngày qua

Em kết một vòng hoa
Không phải hoa hồng hay cúc trắng
Vòng hoa tang của em màu đỏ thắm
Nhuộm bằng máu con tim

Đám tang im lìm không tiếng khóc
Chỉ mình em khó nhọc
Nâng chiếc quan tài
Đi qua đoạn đường dài
Để đến nơi an táng...

Trời đã chiều rồi hoàng hôn chạng vạng
Đắp vội nấm mồ
Nước mắt em rơi...

Ngủ ngoan tôi ơi
Mi buồn đã khép
Từ nay hãy mơ toàn mộng đẹp
Xa cuộc đời rồi, đau khổ cũng lìa xa...
Xa cuộc đời rồi, tình yêu cũng trôi qua...
Xa cuộc đời rồi, tất cả sẽ phôi pha...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-11 14:55:55nguyenthu>
Sớm mai…

Em mở cửa đón tia nắng đầu ngày
Bỗng thấy lòng rưng rưng muốn khóc
Chậu hoa trước sân nhà lâu nay chăm sóc
E ấp một nụ hồng
Có phải cuộc đời dành tặng em không?

Em mở cửa đón cơn gió nhẹ
Bỗng xao xuyến bồi hồi
Chim trên cành nhảy nhót một đôi
Thả xuống lòng tay em ríu ran tiếng hót
Chợt nghe lòng mình một chút gì đắng đót
Bơ vơ...

Em viết mấy dòng thơ
Trải lòng mình ra đấy
Một sớm ban mai gió mùa thu đưa đẩy
Tản mát về anh...
Có một giọt sương long lanh
Đậu hờ lên khoé mắt
Em biết mình không khóc
Chỉ vô tình để nước mắt rơi thôi...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Không đề…

Quỳnh Nga dệt lụa bên cầu
Chắt chiu từng đồng cho Trần Minh lai kinh ứng thí
Không câu nệ con nhà quyền quý
Đêm vượt khuê môn mang áo đến tặng người...

Xem vở tuồng xưa mà nước mắt tự nhiên rơi
Ôi thương quá những mối tình sâu đậm
Dẫu cuộc đời gặp bao nhiêu lận đận
Son sắt một lòng, dành trọn vẹn cho nhau...

Trần Minh không phụ khó tham giàu
Dám từ chối công nương dẫu gươm kề tận cổ
Không đánh đổi người yêu thời gian khổ
Lấy sắc hương, điện ngọc với cung vàng...
***
Thời bây giờ, lịch sử đã sang trang
Những Quỳnh Nga trên đời còn có mấy?
Nếu vì tình yêu mà hy sinh đến vậy
Không ai ngợi ca, chỉ bảo: đồ khùng!

Trần Minh thời này cũng thật mông lung...
Chỉ riêng ta sao cứ hoài ngớ ngẩn
Thì thôi nhé, nếu bể khổ kia vô tận
Ta đã đắm rồi... thì chết đuối có sao đâu?
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Sâm Cầm

Ở miền Nam không biết Sâm Cầm
Song, em vẫn ước mình được làm loài chim ấy
Giữa ao hồ soãi cánh ra vùng vẫy
Luôn sống có đôi, không riêng lẻ bao giờ...

Giữa cuộc đời này em cứ mãi ngu ngơ
Nên không chắc mình giữ tròn hạnh phúc
Những niềm vui thoáng qua trong phút chốc
Em sợ bão giông lại đánh đắm thuyền tình...

Trái tim hồng vẫn tỏa sáng lung linh
Dòng máu đỏ ấp yêu nhiều khát vọng
Nhưng anh ơi, cuộc đời thì quá rộng
Em nhỏ nhoi, bé dại đến vô cùng...

Ước là Sâm Cầm để ta mãi đi chung
Cùng soãi cánh bay từ phương Bắc xuống
Ta nương nhau đi tìm nơi nắng ấm
Vượt đường trường vẫn không để mất nhau...

Chiều Hồ Tây thu đến gió xôn xao
Sâm Cầm tung tăng lượn lờ trên mặt nước
Hình ảnh đó cả đời em ao ước
Mình bên nhau, anh nhé... Sâm Cầm??
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Em về…

Em về trong chiều gió
Bỗng nghe lòng chơi vơi
Một điều gì không rõ
Muốn hỏi nhưng nghẹn lời...

Em về trong mưa rơi
Chợt nghe lòng ray rức
Tất cả... là hiện thực
Hay chỉ là chiêm bao?

Em về chiều hanh hao
Chợt thấy mình khờ dại
Yêu không hề ngần ngại
Biết lòng người nông sâu?

Em về... chia tay nhau
Không một lời hẹn ước
Rồi con đường phía trước
Lệ em có nhạt nhòa?

Em về... chiều dần qua
Màn đêm dần buông xuống
Một mình bao sầu muộn
Cuốn em vào chơi vơi...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
 Mấy dòng viết lúc lên cơn điên

Người ta buồn, người ta đi shopping
Chiều nay em buồn, em lang thang vào nghĩa địa
Xót xa nhìn từng ngôi mộ
Chen chúc mọc bên nhau...
Có những ngôi mộ đắp cao
Và những ngôi thấp lè tè bên dưới
Ừ, nơi đây cũng giống ngoài xã hội
Nhìn thoáng qua là phân định giàu, nghèo...
Em ngồi xuống bên ngôi mộ eo sèo
Úa vàng lá cỏ
Không mộ bia, không chăm chút vun bồi
Đất sạt lở rồi
Người ta sẽ gọi là mả lạng
Bỗng dưng em nghe lòng buồn vô hạn
Thương một hồn ma!

Gió thổi la đà
Trời chiều nắng tắt
Lòng em đắng chát
Bất chợt ùa về câu chuyện năm xưa
Em cười một mình
Thấy mình giống nàng Kiều thăm mả Đạm Tiên trong chiều tảo mộ
Hahaha...
Hahaha...
Tiếng cười chạy dài, luồn qua từng ngôi mộ
Cúi mặt xuống vũng nước kế bên
Em thấy mình ngồ ngộ
Điên điên...
Ơi nàng Đạm Tiên
Ơi nàng Kiều tài sắc
Em - một kẻ đời nhiều bất trắc
Đâu được như Kiều, trôi nổi vẫn được yêu thương!

Tiếc chiều này không mang theo đèn, hương
Để thắp lên sưởi ấm những vong hồn lây lất
Trời mưa lất phất
Mấy đứa trẻ ngoài kia đứng nhìn, chỉ trỏ
Chắc chúng ngỡ mình cũng là một hồn ma?

Hahaha...
Hahaha...
Khi mất lòng tin vào con người
Em lại muốn tin ma
Bởi em nghĩ
Người chết rồi đâu muốn lấn xô nhau,
Chỉ người sống mới tranh giành, lấn lướt
Những ngôi mộ cái cao, cái thấp
Cái khang trang, cái đất cỏ um tùm...

Ừ, mai này... ta cũng thế... là xong!!!!
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Vá lại trái tim
 
Trái tim em
Năm lần bảy lượt bị người ta mang ra làm banh đá
Trên đường nó lăn đi
Máu nhuộm đỏ lối mòn...

Cuộc chơi không còn
Người ta đi hết
Bỏ trái tim em bơ vơ
Phập phồng, rách nát...

Em lê lết mang về
Vá víu lại tim em...

Em không có kim
Em cũng không có chỉ
Em kéo những sợi máu đã đông khô
Rút xương mình ra dùi lỗ xỏ qua
Bắt đầu khâu từng mũi...

Em đếm: 1, 2, 3... không đếm nổi nữa rồi!

Trái tim mệt nhoài
Thoi thóp thở
Con trai em đến bên
Ru dỗ:
"Tim ơi tim đập cho ngoan
Để mẹ đủ sức nuôi con tháng ngày...!"

Nước mắt em rớt xuống phía bên này
Nước mắt con trai phía bên kia rớt xuống
Như có điều màu nhiệm
Trái tim lại vẹn nguyên!!!!

Hai mẹ con bình yên
Hát ca ríu rít
Trái tim lại căng tràn nhựa sống, máu và tình yêu!

Em lại lắm điều
Đem trao cho người ta lần nữa
Con trai đứng tần ngần trước cửa
Ngó theo tim mẹ dần xa...
Nó không khóc òa
Chỉ buồn héo hắt...

Con ơi con, sao con không khóc
Để mẹ giữ lại tim mình?
Nó nói sau phút lặng thinh:
Con muốn mẹ nụ cười thôi héo hắt
C0n mong tim mẹ ở trong tay người chân thật
Họ sẽ  không dùng làm banh đá
Họ không vắt kiệt máu mẹ đâu!
Mẹ đừng có buồn đau
Nếu lỡ rách, mẹ cùng con lại vá
Tim mẹ lại lành
Lại tràn ngập tin yêu...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn chi, ta ơi…
 
"Tập tầm vông, tay không tay có
Tập tầm vó, tay có tay không"

Bài đồng dao xưa em đã thuộc nằm lòng
Sao hai bàn tay mình xòe ra
Chẳng biết tay nào không, tay nào có?...
Hạnh phúc lướt qua thoảng như cơn gió
Tay nắm chặt vào nhưng em giữ được đâu?

Lời mẹ dặn: Con qua sông sâu
Nhớ đừng đi chuyến đò đầy, con nhé
!
Em dợm bước bao lần ngấp nghé
Khi xuống thuyền rồi mới biết đã khẳm khoang
Đò dọc, đò ngang
Sông sâu, nước xiết
Bốn phía mênh mang
Nhìn chẳng thấy bến bờ...

Gió đưa cây chuối phất phơ
Hết duyên đừng có đợi chờ, uổng công!

Em biết mình không thể dò được lòng sông
Và lòng người càng không sao đo được
Thôi thì thôi, đường ta ta cứ bước
Trăn trở làm gì cho nhàu nát con tim...

Em không muốn làm người đáy bể mò kim
Chỉ muốn sống bằng chân tình dẫu nhận về thua thiệt
Em đã trải qua nhiều quãng đời cay nghiệt
Vẫn không muốn nhìn cuộc đời bằng ánh mắt ngại nghi...

Ừ, thì thôi em đi
Trên con đường em đã chọn
Dẫu dưới chân em có nhiều gai nhọn
Bật máu rồi, em bước tiếp, có sao đâu?
Ừ, thì thôi, em lại ngẩng cao đầu
Để nước mắt không rơi được nữa
Để em thấy mặt trời rực lửa
Soi sáng lòng, soi rõ những trắng - đen...

Em đưa hai bàn tay mình lên
Trắng trơn, không của cải
Ừ thì lúc em chào đời
Trên người cũng đâu mảnh vải!...

Tập tầm vông làm gì tay không tay có
Tập tầm vó làm gì tay có tay không
Em đi vô chùa nghe thuyết pháp có có không không
Bỗng thấy lòng nhẹ nhõm
Ừ, buồn chi...
Buồn chi nữa...
Ta ơi....!!!!
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
 Vu vơ ...
 
Có phải ta buồn nên nắng cũng hanh hao?
Gió mệt mỏi lá cây lay rất nhẹ
Ta một mình giữa trưa quạnh quẽ
Chợt nghe thèm lời dịu ngọt từ ai...
Có khóc đâu sao khóe mắt lại cay?
Ta đã dặn lòng mình từ lâu lắm
Rằng tình yêu với ta là vực thẳm
Đừng đến gần sẽ có lúc sa chân
Cớ sao lòng vẫn cứ mãi bâng khuâng
Cứ vương vấn một điều gì hư ảo
Để có lúc ta thấy đời giông bão
Không bờ bến nào chở che...

Có những lúc ta thèm nghe
Một câu hỏi hay một lời nhắc nhở
Để ta biết dẫu muôn trùng cách trở
Vẫn còn có người nhớ nghĩ về ta
Mỗi sáng mở hộp thư ra
Không còn nữa những bông hoa và cánh thiệp
Để ta trải lòng mình theo điệu nhạc
Mơ một vầng trăng...

Thôi đừng buồn và cũng chớ băn khoăn...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Không có gì…
 
Sẽ không có gì ghê gớm lắm đâu.
Em đừng khóc dẫu tình đi không trở lại.
Bởi cuộc đời vốn lắm điều ngang trái.
Không có gì ghê gớm lắm đâu em...
 
Tất cả trôi qua, tất cả sẽ thành quen.
Em sẽ lại mở lòng ra đón gió.
Rồi một sáng nụ hồng lấp ló,
Thắp trong em một ngọn lửa diệu kỳ.
 
Chẳng có gì ghê gớm... cứ tin đi
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Chơi vơi…
 
Em nghiêng về phía bên này
Trốn giông tránh bão
Có ngờ đâu chỉ là mơ ước hão
Giông gió vẫn tơi bời xô đắm thuyền em...

Em khát chút bình yên
Mà đi nửa cuộc đời không tìm thấy
Số kiếp không may, ngôi sao nào xấu vậy?
Em ngước lên ngơ ngẩn hỏi bầu trời...

Đêm chơi vơi
Những ngôi sao lấp lánh
Ôi, ước gì mình có cánh
Em sẽ lên trời, không ở nữa chốn trần gian...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Nói với anh


Đã hứa với em rồi, phải gìn giữ nhé anh
Dẫu cuộc sống có lắm điều thay đổi
Với tình yêu, xin anh đừng xốc nổi
Đừng cợt đùa cho tê tái lòng nhau...


Em đến với anh bằng nghĩa trầu cau
Làm bến đợi khi thuyền anh lướt sóng
Nơi quê nhà ngày đêm em trông ngóng
Bão tố có giăng đầy, đừng lạc bến nghe anh?


Trái tim em sẽ làm ngọn hải đăng
Ngoài khơi xa anh nhìn có thấy?
Hay em là ngôi sao nhấp nháy
Để đêm đêm thức đợi anh về?


Mình sẽ song hành lối nhỏ đường quê...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn


Một nỗi buồn không biết gọi tên
Giọt nước mắt trong veo sao mặn đắng
Đi giữa nhân gian bỗng thấy lòng ngao ngán
Thèm một lần được nhắm mắt, xuôi tay...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Vu vơ 2

Em đóng gói nỗi buồn
Đóng gói những nụ cười, nước mắt
Những tâm sự ngổn ngang đắng chát
Nụ hôn nồng nàng lâu lắm chẳng trao ai...
Gió thổi lắt lay
Dừa nghiêng mình xào xạc
Con chim đêm làm rơi tiếng hát
À, mà không... một tiếng kêu buồn!
Em xòe tay hứng ánh trăng suông
Lấp lánh sắc màu huyền ảo
Nghe tiếng thở chị Hằng buồn não
Cõi Trời nào có sung sướng gì đâu?
Em cúi xuống sông sâu
Mịt mờ đáy nước
Chợt khao khát một lời nguyện ước
Thề hẹn bên nhau biển rộng sông dài...
Em khép lại vòng tay
Ôm nỗi buồn ray rứt
Nghe trong lòng thức dậy những yêu thương
Em đóng gói những buồn vương
Cả những ước mơ hạnh phúc
Rồi ngập ngừng cầm bút
Ghi tên ai - người nhận- ở bên ngoài?
Em lại dang rộng vòng tay
Đón ánh nắng ngày tuôn chảy
Có phải chăng giấc mơ hoang hoải
Ai nghiêng về cho nắng đổ phía bên em?
 
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
ANH...
 

Em cứ ngỡ lòng mình thành sỏi đá
Kể từ khi vụn vỡ mối tình đầu
Ngỡ tình yêu sẽ trở nên xa lạ
Trái tim buồn héo hắt mãi còn đau.
 
Anh chợt đến, ngỡ ngàng phút chốc
Thắp trong em ngọn lửa diệu kỳ
Bầu trời quanh em trở thành ngà ngọc
Hơi ấm ùa về, rét mướt tan đi...
    ....
 
Anh yêu dấu, em sẽ là bến đợi
Để thuyền anh rong ruổi sẽ quay về
Gió nhẹ nhàng, nắng ấm chiều quê
Anh rủ bỏ đắng cay đường vạn lý...
 
Em sẽ cùng anh song hành, tri kỷ
Mình chia nhau những bùi ngọt, chua cay
Nhớ nghe anh, mình nắm chặt bàn tay
Dìu nhau bước trên gập ghềnh đá sỏi...
 
Anh yêu dấu, chim thiên di, cánh mỏi
Tựa vào em ngơi nghỉ chút đi anh
Em sẽ trao anh ngọn gió mát lành
Tình em đó, anh ơi, xin giữ lấy!...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
NÓI VỚI ANH…
 
"Em hãy tựa vào vai anh mà khóc"
Câu nói ấy mỗi khi cô độc
Em thèm nghe, khao khát đến vô cùng
Anh xa rồi, bờ vai hóa mông lung
Chỉ còn lại trong em niềm thổn thức
Hạnh phúc ảo mà nỗi đau rất thực
Có bờ vai nào cho em tựa đâu anh?
Cách một màn hình vi tính mong manh
Sao ta lại xa cách nhau quá đỗi
Từng câu chữ mang tâm tư bổi hổi
Em gởi về anh, xa lắc tận phương nào...
Em thèm nghe câu nói ấy ngọt ngào
Thèm tựa vào vai anh khi chồn chân mỏi gối
Nhưng bên em chỉ màn hình trơ trọi
Vai anh đâu? Em ngơ ngác kiếm tìm
Em một mình cô độc giữa màn đêm
Thèm được thấy nick anh đèn tỏ sáng
Để em biết mình còn có bạn
Cùng song hành đại lộ Net đêm nay
Để em hình dung ra một vòng tay
Em lọt thỏm giữa yêu thương say đắm
Nhưng anh ạ, giờ nick anh đã trắng
Bờ vai nào cho em tựa đâu anh?
 
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
HÃY TỰA VAI EM…
 
Em sẽ cho anh mượn bờ vai
Mong manh, gầy guộc
Để anh tựa vào khi lòng mềm yếu
Trút hết xuống vai em những đau khổ trong đời...
Em biết
Có những nỗi đau không thể nói nên lời
Là đàn ông, anh cũng không bật khóc
Nước mắt ngược vào trong
Mặn đắng cả lòng!
Thôi thì cứ lặng im chìm giữa hư không
Gió sẽ thổi xung quanh, rất nhẹ
Chiếc lá vàng lìa cành khe khẽ
Sao trên trời mờ ảo sáng lung linh
Em sẽ ngồi im, anh cũng lặng thinh
Nghe trời đất thầm thì chuyện vãn
Bờ vai em đã gánh nhiều hoạn nạn
Anh cứ tựa vào, anh nhé, chớ băn khoăn!
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Về đi anh....
 - Có đôi lúc đợi chờ cũng là hạnh phúc.....
 
Về đi anh, ta cần có nhau
Cửa không khóa luôn chờ anh mỗi tối
Em biết, chỉ là anh quên lối
Nên em không hờn, chờ đợi cả trong mơ.
 
Về đi anh, em vẫn mong chờ
Thương anh lắm, đông về trở lạnh
Tình yêu em dành cho anh, như mưa hoài chẳng tạnh
Để đông ướt vai gầy, tội lắm anh ơi!
 
Về đi anh, em cần lắm trong đời
Bờ vai cũ, mùi mồ hôi quen thuộc
Trái tim em đã bao giờ trói buột
Chỉ biết đợi chờ, mòn mõi trông anh.
 
Về đi anh, xa nhau mãi sao đành
Căn bếp cũ lửa lâu rồi không cháy
Đã bao đêm giật mình em thức dậy
Và khóc thầm vì bên cạnh thiếu anh.
 
Về đi anh, dù đời có qua nhanh
Đừng đối với em hững hờ như thế
Hạnh phúc chúng mình, dù có xa chân trời, góc bể
Em vẫn chờ, anh nhé - chờ anh!!! 
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Xa rồi ngày đó…
 
Khi cơn gió vô tình làm rơi giọt nắng
Chiều chợt buồn rưng rức nỗi cô liêu
Trăng mồng mười trăng khuyết lắm đăm chiêu
Mây lãng đãng, mây liêu xiêu ngọn cỏ.
 
Thấp thoáng dáng ai, như thân quen ngoài ngõ
Hay lòng dối lòng chối bỏ những chuyện xưa
Chiều tàn thu, chợt nắng chợt mưa
Lòng cô quạnh, chợt say chợt tỉnh.
 
Mắt nâu ngày xưa có còn ánh nhìn tròn trỉnh
Hay cô đơn, phảng phất những u hoài
Nuối tiếc trói hồn, ta không có ngày mai
Như viên đá dưới chân, bỏ quên ngày tháng
 
Còn không em, quãng thời gian lãng mạn
Hay em mãi giả vờ như ánh nắng đánh rơi
Xa xôi rồi, ngày tháng rong chơi
Còn hay mất, cho tình ta kết thúc?
 
Anh mãi mê với cơn say hạnh phúc
Đâu hiểu là… anh đã mất em...
Và chiều buồn trao lại bóng đêm…
Và đã hết… một chuyện buồn… muôn thưở…
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Hối tiếc
 
Em đã yêu, một khối tình khờ dại
Để niềm đau xâu xé trái tim mình
Bước chân đi còn ngoảnh đầu nhìn lại
Khát khao chờ ai gởi một niềm tin.
 
Em tự trách, em thấy mình xốc nổi
Yêu làm gì, người hờ hững thế kia
Bao lời nói thoảng qua như gió thổi
Nước mắt đêm đêm vẫn rớt đầm đìa...
 
Em lặng lẽ vùi mình trong thương nhớ
Dốc cạn yêu, đem trao hết cho người
Để nhận về những buồn thương bỡ ngỡ
Em chết dần, héo hắt tuổi đôi mươi...
 
Trong đêm vắng, em một mình chắp lại
Những yêu thương, hò hẹn buổi ban đầu
Muốn trao anh nhưng lòng còn ngần ngại
Em trầm mình lịm chết dưới mưa Ngâu
 
Thôi, số kiếp bể dâu đeo đẳng mãi
Em chán chường đành ôm khối tương tư
Anh bình thản trên nẻo đường từng trãi
Nhếch môi cười… khi nhận một lời thư…
 
Có bao giờ, anh ơi, anh hối tiếc
Vì lời yêu đã không nói bây giờ
Để ngày mai hai ngã đường ly biệt
Những tâm tình… anh lại gởi vào thơ?
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếc…
 
Cứ ngỡ gần sao lại quá xăm
Chỉ ngăn cách một mùa thu rụng lá
Em bỗng dưng biến thành người xa lạ
Cho tôi buồn, đốm thuốc đỏ trên môi.
 
Chợt nhớ về ngày tháng cũ xa xôi
Tôi luống cuống chờ em chiều hò hẹn
Tiếng yêu thương thốt ra không trọn vẹn
Em cứ trêu cho tôi phải ngập ngừng...
 
Để bây giờ nghe cay đắng rưng rưng
Đốm thuốc trên tay lập lòe ánh đỏ
Nếu ngày xưa lời yêu tôi dám ngỏ
Thì bây giờ em xa lạ với tôi không?
 
Thuốc cháy trên môi hay đang cháy trong lòng?
Tôi nhớ quá dáng em chiều hôm ấy
Di cảo viết lời thơ không bóng bẩy
Bởi tình tôi chỉ đơn giản thôi mà.
 
Bao thu rồi, nỗi nhớ chẳng phôi pha...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Vương quốc tháng ba
 
Hãy trả tôi về với vương quốc tháng Ba
Để tôi lại trèo cây hái chùm quả ngọt
Chiếc lá trên môi em hôm nào đắng đót
Em giận tôi rồi quả ngọt cũng thành chua...
 
Hãy trả tôi về với lất phất giọt mưa
Với cơn gió chiều nào em lỡ hẹn
Một mình tôi giữa hoàng hôn chạng vạng
Mưa nhạt nhoà rơi ướt cả tâm tư
 
Hãy trả tôi về với ngần ngại trang thư
Muốn trao em chỉ sợ người không nhận
Để bâng khuâng tôi khắc lên gốc phượng
Tên một người con gái tôi thương...
 
Hãy trả tôi về với lá cỏ sân trường
Để tôi nhặt dấu chân em ở đó
Tháng ba về, chớm nụ hoa phượng đỏ
Như trong lòng bỗng chớm 1 tình yêu.
 
Tháng Ba lại về, thương nhớ biết bao nhiêu
Vương quốc cũ giờ em còn ngự trị?
Thời gian với tôi không còn nghĩa lý
Tôi mơ hoài Vương quốc tháng Ba xưa...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều thu
 
Nhắm mắt đi em giữa buổi chiều
Để nghe trong tiếng gió hiu hiu
Lời của con tim đang thổn thức
Dịu dàng thương lắm một tình yêu...
 
Em nói đi em, nói những lời
Mai lỡ tình mình có tả tơi
Anh có đi xa muôn ngàn dặm
Vẫn nhớ về em, một khoảng trời...
 
Hãy nhặt lá mùa thu đi em
Mai này khi nhớ, giở ra xem
Sẽ thấy chuyện tình mình ghi khắc
Trên chiếc lá vàng vết chân chim...
 
Hãy tựa vào anh và lặng im
Lặng nghe tiếng lá rụng bên thềm
Thu về rồi đó, thu về đó
Bằng bước chân nào thật dịu êm...
 
Hãy dạo cùng anh giữa phố buồn
Mà nghe cảm xúc chợt trào tuôn
Là tình yêu đấy, em hãy nhớ
Nếu một mai này anh lỡ buông...
 
Nếu một mai này lỡ cách xa
Lá mùa thu trước đã phôi pha
Gió thu thôi vờn trên mái tóc
Em ạ, xin đừng nghe xót xa...       
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Điều đó không bao giờ trở lại
 
Điều đó không bao giờ trở lại
Ôi những ngày hoa mộng thuở hồn nhiên
Thuở ngây thơ đuổi bướm dưới sân trường
Thuở vụng dại trao ai cành hoa đỏ.
 
Đã xa rồi những khát khao tuổi nhỏ
Sân trường xưa trơ lại gốc phượng già
Nhớ năm nào, em áo lụa thướt tha
Anh lớ ngớ, vụng về đi bên cạnh.
 
Sáng mùa đông dường như  em rất lạnh
Ngồi co ro trong lớp học hôm nào
Anh nhìn em mà tấc dạ nôn nao
Cởi áo khoác muốn trao nhưng ngần ngại...
 
Ôi thương quá thời chúng mình bé dại
Tình yêu đầu tinh khiết quá em ơi
Yêu rất nhiều mà chẳng dám trao lời
Chỉ ấp ủ, viết thơ tình trong nhật ký...
 
Kỷ niệm xưa còn nhớ không, em nhỉ?
Một mình anh lặng lẽ dưới sân trường
Anh đi tìm từng dấu vết thân thương
Trên ghế đá, hàng cây còn ghi khắc...
 
Dù điều đó không bao giờ trở lại
Anh vẫn nhớ hoài, nhớ mãi em ơi
Bạn bè xưa như những cánh chim trời
Giờ mỗi đứa đã bay về một hướng...
 
Anh lần nữa khắc lên gốc phượng
Ngày tháng này anh trở lại trường xưa
Dấu yêu ơi, nói mấy cho vừa
Dù điều đó không bao giờ trở lại!
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Lỡ…
 
Anh đã trót để tình yêu vuột mất
Nên cả đời lớ ngớ, quẩn quanh
Em nơi nào có thấu hiểu cho anh
Những nông nổi của một thời trai trẻ?
 
Anh đã trót để em vào lối rẽ
Nên con đường cô độc chỉ riêng anh
Cây lá chừng như không còn nữa màu xanh
Vội tàn úa và rụng rơi buồn thảm.
 
Anh đã trót thốt ra câu nói nhảm
Tổn thương em nên mình mất nhau rồi
Nên bây giờ anh hát khúc đơn côi
Em yêu dấu, một lần anh lầm lỡ...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Một mình
 
Ừ thì một mình cũng có sao đâu
Đêm vẫn năm canh, ngày cứ trôi bình thản
Công việc cứ tiến hành, cơm vẫn ngày hai bữa
Những buồn vui, cô độc cũng quen rồi!
Đêm một mình có thể mơ xa xôi
Nhớ hồi đó, người mình yêu…
                                        rồi một mình bật khóc.
Trời trở rét mền không đủ ấm
Nhắm mắt một mình tưởng đến một vòng tay.
Vất vả cô đơn hai buổi trong ngày
Con ốm đau hay điện hư, nhà dột…
Ta một mình…
                          ừ,
                              cũng có sao đâu!
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Chia xa
 
Còn lại chỉ mảnh trăng vàng héo hắt
Bản tình ca tắt lịm tự lâu rồi
Đêm tối chập chùng, cây cỏ đơn côi
Gió bãng lãng đưa mây về cuối phố
 
Tôi vẫn biết cõi đời nhiều cám dỗ
Thì anh ơi, chia cách cũng chuyện thường
Tôi quay về chôn chặt những nhớ thương
Bờ vai cũ bây giờ người khác tựa...
 
Đêm hoang vu tôi một mình tựa cửa
Giấc liêu trai chưa ngủ đã vội về
Xót xa lòng bao tâm sự tái tê
Tay run rẩy hứng từng dòng lệ nến.
 
Ôi thương quá những ngày xưa yêu mến
Cố nhân ơi, biết buồn đến bao giờ
Trải lòng mình với những dòng thơ
Mắt đã khép, nụ cười còn u uất...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Dấu hỏi…
 
Người xa rồi có còn nhớ tôi không?
Tôi muốn hỏi, ngại ngùng không thành tiếng
Tôi muốn biết trong tim em hiển hiện
Bóng hình ai, có thấp thoáng bóng mình?
 
Tôi nhớ hoài hôm ấy, buổi bình minh
Em chợt đến bên tôi như gió lạ
Rồi một chiều bão mưa tơi tả
Em xa tôi, tôi lạnh buốt tâm hồn
 
Lặng lẽ nhặt về chiếc lá dáng môi hôn
Tôi cất giữ trong hành trang kỷ niệm
Tôi gói lại giữa bốn bề phiền muộn
Giấu trong tim sợ tất cả nhạt nhòa
 
Người đi rồi, tựa một giấc mơ xa
Tôi cúi mặt nhìn dấu chân trên bãi cát
Cánh chim chiều buông tiếng kêu xao xác
Như tiếng tử thần réo gọi hồn tôi...
 
Chiếc lá héo rồi không còn nữa dấu môi
Chiếc lá héo rồi kỷ niệm chết trong tôi...
 
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Thôi đành…
 
Chẳng còn gì để mong ngóng anh ơi
Em đã đợi tiếng yêu từ lâu lắm
Em đã khóc trong bóng đêm thăm thẳm
Khi biết mình không tồn tại trong anh.
 
Em dỗi hờn, sao anh chẳng dỗ dành
Em ngúng nguẩy quay đi anh không níu lại
Em vẫn sợ mình xa nhau mãi mãi
Nhưng cũng đành vì anh quá thờ ơ…
 
Những đêm buồn em cắn bút làm thơ
Lời thổn thức trách hờn anh yêu quý
Em vẫn muốn anh làm người tri kỷ
Anh hững hờ, lơ lửng tợ vì sao
 
Em cắn răng dằn tiếng khóc nghẹn ngào
Nói tiếng chia ly người đi kẻ ở
Nếu hai ta còn duyên còn nợ
Sao anh chẳng một lời để giữ lấy em?
 
Anh đi rồi, giữa tầm tã mưa đêm
Em nức nở một mình trong bóng tối
Em và anh, ai là người có lỗi
Thì sau cùng mình cũng đã mất nhau...
 
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»