📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Nguyễn Thị Mộng Thu

145 trả lời, 8.101 lượt xem — Trang 3 / 5
Nhé yêu!...

Em ơi thời gian ngắn ngủi
Nhé yêu? Rũ bỏ u sầu
Mai này hai đứa xa nhau
Kỷ niệm riêng lòng nhớ mãi...

Em ơi, đời là ngang trái
Thì thôi đừng hẹn trăm năm
Mắt em vợi buồn xa xăm
Lòng ta lơ ngơ mây gió...

Em ơi, thu về qua ngõ
Thì thôi, anh đếm lá vàng
Em về cất bước sang ngang
Nhé yêu... mình anh thổn thức

Nỗi đau này là rất thực
Tình yêu quá đỗi hư vô
Đêm vắng, hai đầu nỗi nhớ
Dồn sang cho hết bên này...

Nỗi đau nhẹ nhàng như mây
Nỗi đau nhẹ nhàng như mây...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Mặc...



Mặc tình gió thoảng mây qua
Mặc tình lá rụng, mặc hoa úa tàn
Mặc trời đang nắng chói chang
Bỗng dưng mưa đổ tuôn tràn lối đi
Ta cùng nhau uống cạn ly
Mai dầu cách trở, chia ly cũng đành
Này tôi nâng chén cùng anh
Hai ta hãy uống tàn canh, trắng ngày
Thu về đã chớm heo may
Uống đi cho cạn đắng cay, ngọt bùi
Âm thầm xin chút niềm vui
Rồi mai mỗi kẻ một nơi... mặc dầu...
[/align]
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Không đề



Thủy chung nhau sẽ là mãi mãi
Cứ tin đi cho cuộc sống có màu hồng
Dẫu mai này lối nhỏ có đi chung
Hay cách biệt kẻ Nam người Bắc

Thì vẫn nhớ trọn đời khoảnh khắc
Ta bên nhau, một thoáng giữa đường
Ấp ôm hoài chút kỷ niệm thân thương
Nẻo vạn lý dù ai xuôi, ai ngược...
[/align]
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Trò đùa
Trò chơi này không có chỗ cho em
Bởi với em tình yêu thiêng liêng lắm
Như hơi thở, như máu tim nồng thắm
Không thể nào đùa giỡn được đâu anh

Nếu yêu em bằng tấc dạ chân thành
Anh phải hiểu em không hề ma mãnh
Em đã uống cạn rồi ly rượu mạnh
Nên đang đang say nghiêng ngã cõi ân tình.

Em đau buồn vì anh cứ lặng thinh
Mắt xa vắng dõi phương trời thăm thẳm
Mà quên mất một khối tình nồng ấm
Và dịu êm kề cận ở bên mình

Em chẳng trách anh đâu, thời buổi này là vậy
Chỉ tại em vốn quá đỗi khù khờ
Trong tình yêu chỉ một mực tôn thờ
Và chấp nhận làm 1 tên nô lệ

Trò chơi này anh chơi một mình đi!!!
[/align]
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Tháng tám



Tháng tám về, ta chỉ một mình ta
Ngắm trăng lẻ thấy chị Hằng thổn thức
Vì tình yêu muôn ngàn đời vẫn thực
Vò xé tim ai trong những đêm buồn...
 
Tháng tám về nỗi nhớ bỗng trào tuôn
Hòa với gió heo may lá vàng rơi rụng
Tình yêu xưa, ta có gì không đúng?
Mà tháng năm cứ ray rức trong lòng
 
Tháng tám về, em phương đó buồn không?
Có còn nhớ những chiều ta đếm bước
Anh đi sau, em chạy lên phía trước
Tiêng cười giòn rớt lại giữa tim anh...
 
Ôi, tình yêu ngày ấy thật mong manh
Nhưng nỗi nhớ cứ kéo dài bền bỉ
Có gì đâu mà tiếc thương, em nhỉ
Có gì đâu mà đau đáu kiếm tìm?
 
Em đã đi rồi, khoảng trống lặng im
Tôi ngơ ngác dưới trời thu tháng tám
Chức Nữ - Ngưu Lang còn chờ đàn quạ xám
Tôi biết chờ gì để mong gặp được em?
[/align]
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Cô độc

Có những lúc tôi muốn mình buông thả
Cho cuộc đời trôi nổi chốn trần gian
Kiếp thi nhân tôi đã lỡ đeo mang
Sầu lữ thứ dâng tràn trong khóe mắt.

Tình yêu ơi, ai là người được - mất
Ai quay đi, ai mãi luyến lưu nhìn
Ai bóng đêm, ai rạng rỡ bình minh?
Tôi muốn hỏi... nghẹn ngào không thành tiếng

Tôi như cánh chim trời chao liệng
Bay bơ vơ trong giông tố cuộc đời
Và tim tôi cũng đã xế chiều rồi
Muốn buông thả lại ngại ngần không dám.

Ở ngoài kia bầu trời giăng mây xám
Tôi cuộn mình trong kén mấy vần thơ
Thú tiêu giao cay đắng đến ơ thờ
Ta cô độc, có cần không, tri kỷ?
Tỉnh cơn say sao thấy lòng rệu rã
Tuổi thơ qua rồi, tóc chẳng còn xanh
Sợi tơ tình sao vẫn cứ mong manh
Đã khàn đục tiếng cười vui thuở trước...
[/align]
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Lặng lẽ...



Anh yêu quý, giờ này nơi bến lạ
Một mình em lặng lẽ khóc trong lòng
Chớm vào thu sao trời đã đông phong
Chiếc lá úa trên cành rơi xào xạc.

Trong tình yêu, em là người lầm lạc
Để bây giờ tan nát mảnh tim côi
Lãng đãng lục bình sóng nước dập dềnh trôi
Đâu bờ bến dừng chân neo buộc lại?

Bước chân đi em ngập ngừng ngoái lại
Mong một lời níu kéo từ anh
Khao khát chờ nhưng ước vọng mong manh
Anh chỉ biết loay hoay cùng con chữ...

Anh thân yêu, tình không là phép thử
Nên cũng đành chia cách kể từ đây
Kỷ niệm xưa từng tháng từng ngày
Em gom góp cất vào tim em đó.

Anh hãy cứ mơ theo trăng và gió
Thả rong hồn về nơi chốn xa xăm
Tự cấu cào cho tim nhỏ máu bầm
Bật thành tiếng thơ vang sầu thê thiết

Nơi bến lạ, giờ đây anh có biết
Em một mình với nỗi nhớ trào dâng
Ước chi mình là ngọn gió bâng khuâng
Để được hóa thành thơ anh ấp ủ...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Có khi nào...

Ngoài khung cửa nắng lên rồi anh ạ
Nhưng trong em mưa bão vẫn tơi bời
Chớm thu thôi mà tuyết đã vội rơi
Đông kéo đến đóng băng niềm hạnh phúc.
 
Có khi nào, trên đường đời, lắm lúc
Mây lang thang quyện với gió ơ hờ
Nhịp cầu Ô ai bắc để đợi chờ
Người đến muộn cho lòng em tê tái.
 
Có khi nào trên bước đường xa ngái
Ta quay lưng khi lỡ gặp giữa đường
Trong lòng anh chẳng ghét cũng chẳng thương
Yêu dấu cũ nhạt nhòa theo nét mực...
 
Trong tim em, tình yêu này rất thực...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Thôi nhé...



Người đi hoang hoải chiều thu lạnh
Tôi ở, nghe lòng buôn buốt đau
Hạnh phúc xa vời như ảo ảnh
Thì thôi, hẹn nhé giữa chiêm bao!
 
Người đã đi rồi, không ngoảnh lại
Bơ vơ tôi đứng lặng bên đường
Dõi mắt trông vời phương xa ngái
Mong tìm dư vị chút yêu thương...
 
Thôi nhé, người về nơi bến lạ
Đem tình trang trải với lời thơ
Chếch choáng đường đời tôi vấp ngã
Tỉnh rồi mà vẫn cứ như mơ...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Quay về...

Em mang nỗi ưu tư thời con gái
Đến với anh qua mộng mị đời thường
Tình anh rộng, lời thơ anh khắc khoải
Em ngại ngần đi tìm chốn tựa nương...

Em vẫn biết tâm hồn anh nghệ sĩ
Mơ với mây trời, lãng đãng với nàng thơ
Trong tim anh, em có là tri kỷ?
Câu hỏi đưa ra, anh cứ mãi ơ hờ...

Thì thôi nhé, trả cho anh sầu mộng
Em quay về cõi thực với riêng em
Anh say khướt giữa trời cao đất rộng
Em bình an với cỏ nội hoa hèn...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Cô đơn

Bàn phím buồn ta gõ cũng nhẹ tênh
Từng câu chữ quẩn quanh niềm thốn thức
Những đắng cay vùi sâu trong lồng ngực
Tim nhỏ máu rồi, thơ cũng quặn đau
 
Đêm thật buồn, đêm chầm chậm qua mau
Ngôi sao Hôm vừa lóe lên chợt tắt
Phía chân trời vầng dương vừa ló mặt
Em tan vào khoảng trống mênh mang
 
Em đâu rồi, người em gái hiền ngoan?
Ta cô độc trước màn hình im vắng
Câu thơ buồn viết ra trong thầm lặng
Bấm nút sent rồi, chẳng biết gởi đi đâu?
 
Ta trở về với thăm thẳm đêm sâu
Ta trở về kỷ niệm có trong nhau...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Day dứt...

Day dứt nhớ nhưng chưa từng hối hận
Trăn trở nhiều bởi lận đận nhiều phen
Giữa cuộc đời đầy dẫy những bon chen
Ta lạc lõng bơ vơ nơi trần thế
 
Ta đi qua bao cảnh đời dâu bể
Xót xa lòng nức nở suốt canh thâu
Mong một người để chia sớt cùng nhau
vòng tay xiết bao yêu thương, khát vọng
 
Trong lồng ngực là trái tim nóng bỏng
Dẫu tả tơi vẫn đỏ máu chung tình
Đêm thâu đêm ngồi vá víu tim mình
Bật thành tiếng thơ buồn da diết
 
Day dứt nhớ, nhưng chưa hề nuối tiếc
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Chờ đợi...

Lòng dợm bước, bước về nơi cuối phố
Nắng chiều tàn, tàn cả ở trong thơ
Một mình em lạc lõng bơ vơ
Cánh nhạn lẻ lạc bầy than chiu chít
 
Phố lên đèn, người xe kĩu kịt
Họ bên nhau ríu rít nói cười
Em nghe lòng mình hụt hẫng, chơi vơi
Bờ vai lạnh, lạnh trong đêm mùa hạ
 
Anh ở đâu? Vầng thơ không xa lạ
Em gối đầu trong giấc ngủ từng đêm
Mộng mị vờn quanh rất đỗi êm đềm
Mà thực tế vời xa... xa diệu vợi...
 
Luống cuống, mong manh nơi này em đợi
Anh ở đâu? Bốn phía mịt mùng
Em đi vào khoảng tối mông lung
Khao khát thấy dù ánh đèn le lói.
 
Em lại viết những vần thơ nông nỗi
Bằng máu tim mình rồi đem thả trôi sông
Ước một ngày trên bến vắng buồn trông
Anh vớt lấy, hong khô rồi cất giữ...
 
Thì anh nhé, trên bước đường lữ thứ
Vẫn có em luôn kề cận bên mình
Đêm sắp tàn, rồi sẽ đến bình minh
Em vẫn đợi, đợi hoài bên nẻo vắng....
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Thầm lặng

Thương nhớ, thương chi, thương đời mình tan vỡ
Ngơ ngẩn trông, ngơ ngẩn, ngẩn ngơ hoài
Gió xạc xào, xào xạc lá vàng bay
Lời yêu dấu nơi đầu môi khựng lại...

Thơ vẫn viết, từng dòng thơ ngang trái
Mộng mơ buồn, mơ mộng chỉ mộng mơ
Trời đã vào thu tim héo úa bơ phờ
Trăng chưa sáng, vầng trăng treo đáy nước...

Tất cả chỉ là... chỉ là điều ước
Lọ Lem thời này tìm hạt hạt dẻ nơi nao?
Hoàng Tử bây giờ ngất ngưỡng giữa ngôi cao
Em xếp lá viết bài thơ thầm lặng...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Nào, ta cùng uống...

Chàng thi sĩ gục đầu bên bàn phím
Rượu nghiêng bình lai láng dưới chân ai
Lời thơ buồn ray rứt tiếng chia tay
Máu nhỏ giọt theo từng dòng lệ ứa.
 
Gió khe khẽ rụt rè bên bậu cửa
Sợ làm đau đôi cánh mỏng thiên thần
Mây lang thang dừng lại thoáng phân vân
Muốn an ủi nhưng ngại ngần không nói.
 
Nếu biết tình yêu chỉ toàn nông nổi
Thì đừng buồn, đừng tiếc nữa người ơi
Hãy chạnh lòng nhìn một chiếc lá rơi
Trên cành nẩy lộc xanh vừa mới hé
 
Hãy nhặt nhạnh những niềm vui nhỏ bé
Làm hành trang đi hết nẻo đường dài
Phía xa kia là ánh sáng ban mai
Đêm tối sẽ lụi tàn trong phút chốc...
 
Này thì sĩ, hãy cùng ta nâng cốc
Cho sầu thương vơi hết cuối đêm buồn
Uống say đi cho trời đất quay cuồng
Mai tỉnh dậy đời sẽ thôi chếch choáng...
 
Nào, uống nhé! Chung này xin cạn
Rượu suông thôi cay đắng đã quen rồi
Bài thơ buồn đẫm nước mắt chia phôi
Gửi đi nhé, rồi quên, thi sĩ nhé?
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Riêng ta...

Phải bằng lòng, em ạ dẫu chơi vơi
Ta đã cố níu em không được nữa
Thì thôi nhé, bướm cứ bay ra cửa
Ở ngoài kia là muôn tía nghìn hồng.
 
Ta nơi đây đau đớn buốt trong lòng
Vẫn ngạo nghễ lời thơ ta rớm máu
Giữa vườn thơ ta quay về ẩn náu
Em xa rồi, ta lặng lẽ mình ta...
 
Đã rằm chưa sao trăng sáng chan hòa
Chức Nữ - Ngưu Lang cuối mùa còn hội ngộ?
Cầu Ô Thước đời ta giờ gãy đổ
Quạ, quạ ơi xin dừng cánh nơi này
 
Ta bềnh bồng trôi giữa những áng mây
Cười xe cát, ta dã tràng hì hục
Biển vẫn mênh mông, em giờ mất hút
Ta quay về bầu bạn với riêng ta...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Nào. hãy cạn ly...

Nào bạn ơi, hãy nâng cốc đi thôi
Mặc ảo giác, hay trò đời dâu bể
Ta hãy uống cùng nhau, và như thế
Ngả nghiêng say, đêm tối cũng quay cuồng
 
Rượu uống khi vui, chạm cốc lúc buồn
Từng giọt đắng cay hòa vào huyết quản
Ta nát rượu nên nhìn đời bình thản
Mặc ai người thay trắng đổi đen...
 
Giữa chợ đời ta không biết bon chen
Không trả giá bán mua ồn ả
Thì người ơi, dẫu tình là vất vả
Xin người đừng mặc cả trái tim tôi.
 
Hãy cạn ly cho rượu đắng bờ môi
Cho dĩ vãng ngủ yên mồ quá khứ
Ta xích lại gần nhau, nào, hãy vui lên chứ
Triết lý gì… đêm đã sắp tàn canh!
 
Nào nâng ly, ta cạn hết đi anh
Mai tỉnh dậy mặc ai quên ai nhớ
Dẫu có thể gặp tôi anh bỡ ngỡ
Như chưa từng quen biết mới hôm qua…
 
Tôi đã quen rồi với bão táp phong ba…
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Trở về xóm nhỏ

Ta trở lại chiều này nơi xóm nhỏ
Mái nhà tranh cửa đóng với then cài
Gió xạc xào, cây lá nhẹ lắt lay
Con cúm núm gọi bầy kêu nước lớn.
 
Nhớ ngày xưa ta cùng em đùa giỡn
Hái lá bàng mình kết nón che mưa
Đám cưới tuổi thơ rạp kết lá dừa
Hoa bông bụp cài đầu em e ấp
 
Thưở hồn nhiên nẻo đường đi thẳng tắp
Đâu biết rằng mai lớn sẽ quanh co
Em sang sông khi đã lỡ chuyến đò
Ta phiêu bạt nơi phương trời xa biệt
 
Lìa xóm nhỏ ta cứ đi mãi miết
Để chiều nay gươm giáo gãy vụn rồi
Ta về đây với giáp trụ tả tơi
Tìm kỷ niệm năm nào nơi xóm nhỏ…
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Chơi vơi...

Thêm một ngày trôi qua
Là tuổi đời ngắn lại
Đôi mắt u buồn từng trải vết chân chim
Hạnh phúc cứ lặng im
Niềm vui chìm sâu đáy bể
Bao đắng cay, tủi buồn nơi trần thế
Đã nếm hết rồi, bùi ngọt ở nơi đâu?
Cuộn mình trong đêm thâu
Lấy giọt rượu cay làm bạn
Day dứt nhớ những lời hứa hẹn
Đắng trong lòng, không phải vì men rượu, rượu ơi...
Đêm chơi vơi
Tôi giấu đi giọt lệ
Cất lên tiếng cười giòn
Thả xuống giữa thơ anh...

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều buồn

Hoàng hôn nắng tắt về chiều
Mình em ngơ ngẩn buồn hiu chốn này
Ước gì hóa được thành mây
Em bay ra đó vui vầy bên anh.
Ước gì làm gió mong manh
Phất phơ ru nhẹ quạt anh giấc nồng
Ước gì làm một nụ hồng
Nở bên cửa sổ anh trông mỗi ngày
Ước gì tay được trong tay...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Nếu...

Nếu 1 ngày anh chợt nhớ về em
Khi kỷ niệm hồi sinh trong tiềm thức
Thì anh ạ, em ở nơi gần nhất
Vẫn bên anh như ngọn gió vô tình...
 
Nếu 1 ngày hồn giá lạnh, điêu linh
Anh cần được bàn tay ai sưởi ấm
Thì anh ạ, trong màn đêm sâu thẳm
Em hiện lên mang hơi ấm vào nhà...
 
Nếu 1 ngày mỏi mệt bước chân xa
Cần ngơi nghỉ dưới bóng cây rợp mát
Em là lá reo lên muôn lời hát
Đưa hồn anh vào cõi mộng yên bình
 
Nếu 1 ngày cần lắm khoảng lặng thinh
Tìm 1 nửa trái tim mình đánh mất
Thì anh ạ, vùi sâu trong lòng đất
Nửa trái tim em bật dậy ráp vào anh.
 
Nếu 1 ngày có ngọn gió trong lành
Chợt thổi đến ru hồn em dịu ngọt
Chim ngoài vườn bỗng ríu ran tiếng hót
Là khi hồn mình đã hòa bản nhạc vui...
 
Là môi anh đã nở trọn nụ cười...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-12 01:11:14nguyenthu>

Hạnh phúc cho con...

Con xách đèn lồng, mẹ ngắm ông sao
Hạnh phúc nhỏ nhoi khiến người ta trào nước mắt
Trách cuộc đời sao lắm nỗi chua cay...
Có khó gì tay năm lấy bàn tay
Sao người ta cứ rời nhau khi mới cùng đi một đoạn
Người lớn vá tim mình còn khốn đốn
Trẻ con vô tư sao trọn vẹn nụ cười?
Trăng thật tròn sao trong mắt con vơi
Đèn Trung Thu của con hình như không sáng lắm
Đây nè con, tình mẹ thương sâu thẳm
Con cứ bơi, năm tháng cứ vẫy vùng
Ngọn nến Trung Thu mẹ thắp sáng bừng
Gom hơi ấm về cho con - dù chỉ trong phút chốc
Người lớn đã tạo ra cơn gió lốc
Cuốn tuổi thơ con mình rơi rớt phía xa xăm...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Bình yên...

Bình yên
Là khi ta bỏ hết những ưu phiền
Bỏ hết những buồn thương, ghét giận
Ta thả hồn mình trong gió sớm
Đón mưa chiều mà lòng nhẹ thênh thênh...
 
Bình yên
Là khi ta nghe tiếng mưa rơi
Lòng không mảy may buồn bã
Là khi cơn bão về hối hả
Ta không sợ gì rét mướt, phong ba...
 
Bình yên
Là khi trong tim ta
Nụ cười ai rạng rỡ
Đã thân quen nhưng thấy sao bỡ ngỡ
Ta thẹn quay đi giấu một nụ cười...
 
Bình yên
Là lúc ta có người
Cho ta tựa vào bờ vai vững chắc
Cho ta quên những nông nỗi đời bất trắc
Thanh thản ngủ trưa hè...
 
Bình yên
Bình yên nhé, ta ơi!!!!
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Sẻ chia...

Nếu bạn có một nỗi đau
Hãy chia cho tôi một nửa
Tôi sẽ nhận lấy đặt ngay bậc cửa
Mỗi lần đi qua tôi nở một nụ cười
Rồi một ngày nỗi đau đó sẽ dần vơi...

Nếu bạn có một nỗi đau
Đừng mãi khư khư vác nó
Nỗi đau cũng giống như trẻ nhỏ
Tập nó quen, nó sẽ chẳng chịu rời.

Nếu bạn có một nỗi đau
Bạn đừng đem đi thiêu hay chôn nó vào lòng đất
Bởi như thế bạn sẽ luôn quay quắt
Tự hỏi lòng mình nó đã chết hay chưa?

Nếu bạn có 1 nỗi đau
Bạn hãy xòe bàn tay mình ra
Để những bàn tay bè bạn đặt vào
Nỗi đau thường sợ sự ồn ào
Và sợ lắm cái gọi là TÌNH BẠN

Và nhanh chóng nó sẽ rơi tản mạn
Ừ, sớt chia đi, nỗi đau kia sẽ mất thôi mà...
 
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-24 09:34:59nguyenthu>
Sẻ chia 2

Nếu chia được, thì cứ chia trái đắng
Để lòng mình nhẹ nhỏm, nhé chàng thơ
Hãy giống như tằm rút ruột nhả tơ
Đem đau khổ dệt thành thơ diễm tuyệt.

Xin đừng nghĩ niềm đau là bất diệt
Sẽ vơi đi theo tháng rộng năm dài
Với thời gian tất cả sẽ nhạt phai
Anh sẽ lại yêu thương và hạnh phúc.

Không biết nói chi, em gởi lời cầu chúc
Mây tan nhanh rạng rỡ ánh mặt trời
Tới mùa xuân cây cỏ sẽ đâm chồi
Khi mưa tạnh, bầu trời quang đãng nắng.

Anh hãy làm thơ khi nghe lòng trống vắng
Để nỗi buồn theo con chữ trào ra
Rồi nửa đêm khi trời đất giao hòa
Em rón rén vào đây chia sớt nhé?

Nhà thơ ơi,thôi đừng buồn nữa nhé!!!!!!

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Nói với A-đam

Từ khi lạc bước giữa trần gian
Em vẫn đi tìm vườn Địa Đàng huyền thoại
Thầm thì bên tai A - Đam lên tiếng gọi
Nhưng E - Va tìm mãi có được đâu?
Em lội xuống sông sâu
Em trèo lên non Thái
Không thể nào tìm trái táo tình yêu
Nếu 1 người đàn bà
Là chiếc xương sườn của đàn ông
Thì em sẽ ráp mình vào đâu nhỉ?
Ôi, A - Đam xin người đừng thủ thỉ
Mê hoặc 1 đời tôi vất vả, long đong...
VƯờn Địa Đàng mất tăm
A - Đam, E - Va chỉ có trong cổ tích
Vậy mà sao tôi vẫn hoài thổn thức
A - Đam chàng ơi, chàng ở nơi nào?....
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm cao nguyên

Đêm cao nguyên có hôm sao không thiếu
Vẫn có người buốt lạnh đợi chờ nhau
Mắt thẳm buồn nhìn lên phía dốc cao
Như mong mỏi một điều gì xa vắng...
 
Đêm cao nguyên mặt hồ sương giăng trắng
Ai lang thang tìm nhặt kỷ niệm buồn
Bên ly cà phê khói toả như tơ vương
Từng giọt đắng xui lòng thêm nhung nhớ.
 
Đêm cao nguyên quen rồi sao bỡ ngỡ?
Bởi không có nhau nên tất cả nhạt nhòa
Con phố gần nay bỗng hóa ra xa
Thông trầm mặt khẽ lay trong gió lạnh.
 
Đêm cao nguyên tình như sương mỏng mảnh
Mà niềm đau cứ cứa mãi vào lòng
Ai cô đơn đi vào cõi hư không
Mà tiếng khóc còn nỉ non vọng lại...
 
Đêm cao nguyên ai một mình nếm trãi
Bao nỗi buồn, bao rét mướt, đơn côi
Điếu thuốc lập lòe cháy ở bờ môi
Lòng giá lạnh, cao nguyên buồn thổn thức
 
Đêm cao nguyên ai lật vùng ký ức
Để nghe lòng sống dậy những yêu thương...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Tình em

Ngực em là đồng cỏ
Tóc em là mây trời
Nơi đây từng xoa dịu
Một linh hồn chơi vơi.
 
Mắt em là hồ nước
Rất trong và rất đầy
Anh một lần tắm gội
Rửa hồn mình nơi đây!
 
Môi em là hoa thơm
Và chứa đầy mật ngọt
Anh những lần đắng cay
Thường về đây em rót...
 
Đường vào trái tim em
Một lối đi duy nhất
Tấm lòng em chân thật
Mặc người đời dối gian.
 
Em không là bạo chúa
Cũng chẳng phải nữ hoàng
Chỉ là người con gái
Có trái tim đa mang
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Phía trước...

Phía trước là bầu trời rộng lớn
Dẫu rủi may hay giông gió tơi bời
Ta vẫn phải ngẩng cao đầu bước tới
Dù đường đời 1 bóng đơn côi.
 
Phía trước là bầu trời xa tắp
Để đêm đêm ta gọi giấc mơ về
Quả thị vỡ, cô Tấm thành hoàng hậu
Cứ tin đi, dẫu thực tế xa vời...
 
Phía trước là bầu trời im lặng
Câu "Vừng ơi!" không linh nghiệm nữa rồi
Ta mở cửa bằng đôi tay dịu nhẹ
Khối óc, con tim và cả những nụ cười!
 
Phía trước là bầu trời bí ẩn
Ta đắng cay khi lỡ mất tình đầu
Lông ngỗng rơi vương đầy đường bôn tẩu
Dưới giếng sâu ta làm ngọc sáng ngời!
 
Phía trước là bầu trời mờ ảo
Ta có mơ, có lạc lối đi về
Thì ta sẽ học thêm nhiều bài học
Dẫu trả bằng những cay đắng, tái tê...
 
Phía trước là bầu trời lạnh nhạt
Ta nhoẻn cười xua u ám xung quanh
Rộng vòng tay chia sẻ thật chân thành
Rồi ta sẽ nhận từ người lòng nhân ái.
 
Phía trước là bầu trời vẫy gọi
Thì ta ơi, mau cất bước đi lên
Dẫu đường đời không bao giờ bằng phẳng
Lội suối băng sông ta quyết không sờn!
 
Phía trước là bầu trời rộng mở
Ngại ngần chi dẫu gối đã mỏi rồi
Ta hãy gắng bước thêm vài bước nữa
Sẽ chạm vào những màu sắc tinh khôi!
 
Phía trước là bầu trời, phía trước
Ta cứ đi, đi mãi chớ dùng dằng
Ở đằng sau là muôn ngàn trái đắng
Thì dại gì quay ngược lại, phải không ta?
 
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Điều hiện hữu
Hiện hữu là gì? Hiện hữu là ta
Ngày mệt mỏi, đêm ôm sầu thê thiết
Nẻo trần gian bao giờ ta đi hết
Khi trong lòng đầy dẫy nỗi xót xa...

Hiện hữu là gì? Hiện hữu là đây
Vẫn phải sống dù đời luôn bạc đãi
Cảm ơn người đã dừng chân đứng lại
Chia cùng tôi một giọt nước trong lành

Cảm ơn đời cho tôi được gặp anh
Gặp những dòng thơ dạt dào cảm xúc
Để tin rằng trên cõi đời rất thực
Vẫn lung linh sáng một tâm hồn

Bao tâm tư chừng như được nhẹ hơn
Khi tôi đã được cùng người chia sẻ
Ngày mai nhé, ta đi vào lối rẻ
Vẫn cảm ơn đời phút hội ngộ hôm nay

Cầu mong anh vượt qua nỗi đắng cay
Bờ hạnh phúc bên kia đầy nắng ấm.
Thì anh nhé, dẫu nghìn trùng xa thẳm
Can đảm lên và bước tiếp đi anh

Tôi nguyện cầu bằng tấc dạ chân thành
Người em gái chỉ tình cờ quen biết
Đọc thơ anh, những vần thơ tha thiết
Tìm thấy mình trong đó, nỗi buồn kia...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»