📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Nguyễn Thị Mộng Thu

145 trả lời, 8.101 lượt xem — Trang 4 / 5
Ước...

Em ước mình làm cơn gió
Mơn man thổi mát đời anh
Em ước mình làm cây xanh
Nghiêng mình che ai bóng mát…
 
Em ước mình là câu hát
Ru anh ngủ giấc trưa hè
Em ước mình làm rặng tre
Đưa anh quay về tuổi nhỏ…
 
Em ước mình là lối nhỏ
Cùng anh sánh bước vào đời…
Sao em cứ ước cho người
Mà bỏ đời mình đi thế?
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Tương tư

Chênh vênh lối nhỏ cuộc đời
Ngẩn ngơ chốn ấy ai người song đôi?
Rượu buồn uống một mình tôi
Thơ buồn say với ý lời bâng khuâng
Chiều nay quán vắng dừng chân
Chợt nghe trong gió một lần tương tư...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Đóng cõi lòng...
...

Đóng cõi lòng, ta nhẹ khép bờ mi
Tình yêu ơi, xin giã biệt từ đây
Bởi số kiếp trần ai nhiều ngang trái.

Gió thổi đưa mây trôi về nơi xa ngái
Mưa rơi buồn tí tách giọt hiên khuya
Như nước mắt ai trên má đầm đìa
Khóc lặng lẽ một mình trong bóng tối.

Giận trái tim mình sao hoài nông nổi
Mỵ Châu xưa đã để mất nỏ thần
Mà tình yêu sao chẳng chút phân vân
Đem trao hết để nhận về trái đắng...

Thì thôi nhé, một mình trong đêm vắng
Em chắt chiu ngà ngọc dệt lời thơ
Đem tung lên vung vãi khắp bãi bờ
Ai nhặt được xin một lần nhỏ lệ

Khép cửa lòng, và xa lìa trần thế...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Khép cửa địa đàng

Em đã quay lưng trong chiều hò hẹn
Để tôi buồn, khói thuốc tỏa mông lung
Con phố nhỏ lối quen giờ xa lạ
Một mình tôi đi về phía không cùng.

Từ buổi đó địa đàng xưa khép cửa
Tôi thành người ngây dại chốn trần gian
Tình yêu hỡi, xin đừng về nhóm lửa
Yêu làm chi thêm lần nữa... muôn màng...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Phù du...


Biết rằng phù du
Biết rằng cõi tạm
Sao em vẫn buồn
Như con thuyền rạn nứt
Phơi mình trên bãi cát hoang vu...
***
Biết rằng tàu sẽ rời ga
Biết rằng như thế sao ta vẫn buồn?
Chợt thèm 1 ánh trăng suông
Chợt thèm một khúc hát buồn hôm nao...
[/align][/align][/align]
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Mơ...

Đêm qua mơ thấy gặp người
Sao không thấy được nụ cười trên môi?
Bây giờ nơi ấy xa xôi
Người bình an nhé cho tôi yên lòng...
Người ơi, Người có nghe không?
Sao Người vẫn cứ bặt tăm thế này
Ngày qua ngày lại qua ngày...
Tôi lo thắc thỏm, đứng ngồi không yên..
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Chân dung tự họa
Em vẽ gương mặt mình
Bằng những đường lõm sâu, hằn, khuyết
Em tô mắt mình không phải màu xanh biếc
Mà trắng lệ nhạt nhòa...
Em tô màu cho mái tóc lòa xòa
Không phải đen, nâu hay bạch kim óng ả
Mái tóc - đời người vất vả
Nên úa tàn màu rêu đất đồng bưng...
Em vẽ thân mình lưng chừng
Hụt hẫng...
Hạnh phúc xa bay...
Em vẽ đôi bàn tay
Bằng những nét gạch khẳng khiu
Nó chẳng giữ lại gì cho em được cả!
Em đổ hết màu sơn, em bôi bằng nhiều cây cọ
Bức tranh lem nhem, đủ sắc đủ màu...
Em nghiêng đầu nhìn ngó, thở phào,
A.Q - Tự sướng:
Picasso!
[/align]
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ anh...

Em về vẽ lại ước mơ,
Xếp con hạc giấy, làm thơ nguyện cầu;
Kết bè để vượt sông sâu;
Xếp tàu bay để lượn cao lưng trời...
Khi nào rơi, mặc! Cứ rơi...
Bên anh, em quyết một đời bên anh,
Dẫu chỉ hồn phách mong manh...
Ngôi Sao vẫn sáng long lanh... suốt đời...
Ừ thôi, anh nhé, không rời !
Ta bên nhau giữa đất trời rộng thênh
(Em cười sao mắt buồn tênh...)
Tay em, anh dắt gập ghềnh sẽ qua...
***
Em về níu áo Trời xa
Xin Người trả lại cho Ta bên Mình...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Nói với chàng thơ

Đã sinh ra kiếp người trên dương thế
Lại nặng mang duyên nghiệp với nàng thơ
Thì anh ơi, dẫu có muốn ơ thờ
Muốn quay bước cũng là điều không dễ!

Thì anh nhé, thơ cứ cười ngạo nghễ
Dẫm chân lên trò lừa lọc thế nhân
Hãy cứ vui buồn, trằn trọc, bâng khuâng
Cho câu chữ trào tuôn lai láng…

Thì anh nhé, hết đêm trời lại sáng
Anh cứ cười, cứ khóc, giận… vô tư
Dù cõi đời có là chốn thực hư
Vẫn tìm thấy một người tri kỷ.

Anh muốn về, mà về đâu được nhỉ?
Thôi thì đành nán lại chốn trần gian
Thơ đã chật dòng, thì anh cứ sang trang
Cứ thong thả như con tằm dệt kén…

Đừng xót xa, trái tim không hóa thạch
Bởi thơ anh vẫn lai láng tình người
Dẫu trong thơ không tìm thấy nụ cười
Mà chất chứa những niềm đau nhân thế.

Từng câu chữ vút lên cao ngạo nghễ
Đâu cần chi ai ca tụng tôn thờ?
Đau kiếp người quanh quẩn mấy vần thơ
Kết tụ lại thành những viên ngọc sáng.

Anh như những con trai mắc nạn
Ôm nỗi đau mà hát khúc nghê thường
Thầm lặng một mình xoa dịu vết thương
Tim rỉ máu kết thành vần thành điệu

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Không thể nào quên

Không thể nào em có thể quên
Lần gặp gỡ vấn vương nhiều kỷ niệm
Nhắm mắt lại vẫn thấy anh hiển hiện
Nhưng mơ hồ xa cách quá vòng tay...

Tiễn em về trong chiều gió nhẹ bay
Ray rứt mãi biết bao điều muốn nói
Mình bên nhau thời gian qua rất vội
Con tim chẳng vâng lời nên nỗi nhớ ngập lòng ai...

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Vỡ vụn...

Thơ đã rơi vào khoảng không vắng lặng
Đêm thẫm buồn, héo hắt một vầng trăng
Mảnh tình xưa như một ánh sao băng
Vụt lóe sáng rồi ngàn năm tắt lịm.

Có những lúc ta ví mình như loài nhện
Cứ giăng tơ rối rắm cả linh hồn
Xót xa thương hoài một dấu môi hôn
Cho kỷ niệm tháng năm còn thao thức.

Ta đã cố quên đi vùng ký ức
Sao vô tình gió cứ thổi qua đây
Lá vàng rơi trên lối nhỏ phủ đầy
Tay ta lạnh nhớ bàn tay nào đan xiết.

Ta nhắm mắt cứ đi hoài, mải miết
Về nơi đâu? Ta biết phải về đâu?
Trời đã bắt ta số phận cơ cầu
Tình yêu cũ hôm nay vỡ vụn...

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Tạm biệt nhé...

Tạm biệt nhé, tôi về, chưa thôi nhớ
Sóng dềnh lên nghiêng ngả những hàng cây
Con thuyền nhỏ chơ vơ nơi bến đợi
Tinh cầu xa vẫn mòn mỏi đêm ngày.

Tạm biệt nhé, tôi về, nơi hoang vắng
Cù lao hiền hòa rợp mát bóng dừa xanh
Một bước đi, xa một bước, cũng đành
Tạm biệt nhé, xin ai đừng lưu luyến...

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Giao bôi

Này anh, nâng chén giao bôi
Hai ta cùng uống cho trôi đêm này
Sáng ra nghiêng ngả tỉnh say
Biết còn giữ được sợi dây tơ hồng?

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Cõi mê

Chợt hôm nay gió thổi
Khác ngọn gió hôm qua
Ngoảnh nhìn em mới biết
Đất trời vừa thay ca...

Chợt hôm nay hơi thở
Không nặng nề, lê thê
Lặng nghe em mới biết
Mình đắm vào cõi mê...

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Nghi ngại

Chưa bao giờ anh nói nhớ thương em
Anh ngại nói hay lòng anh không nhớ?
Để nhiều lúc em thấy mình bỡ ngỡ
Không biết tình anh có tròn vẹn, nguyên lành?

Đã nhiều lần em nói nhớ thương anh
Đáp lại em chỉ là khoảng vắng
Tình anh cho em còn nhiều vị đắng
Em nghe buồn rưng rức phía con tim…

Mong một lần anh nói tiếng yêu em
Để nụ hôn trao nhau không còn hờ hững
Để lòng tin trong em ngày càng thêm vững
Không phải lung lay vì điều tiếng bên ngoài…

Có phải trong lòng anh vẫn nhớ thương ai
Nên tiếng yêu, lời nhớ thương dành cho em không nói được?
Đường tương lai chúng mình còn phía trước
Nếu thật lòng, anh nhé, hãy nói một lời yêu!

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Ngôi Sao mơ ước

Mỗi ngày em xếp một ngôi sao
Bỏ vào lọ thủy tinh với thật nhiều mơ ước
Vuốt thật thẳng, canh cho đều mỗi góc
Ngôi Sao ơi, bay bổng giữa bầu trời...

Em ngước nhìn trong đêm tối chơi vơi
Như thủy thủ tìm hải đăng giữa muôn trùng sóng biển
Trước mặt em, Ngôi Sao luôn hiển hiện
Để em biết đường cập bến bình yên...

Để em cười trong sáng, hồn nhiên...

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
May gối
 
Tôi tháo rời hai chiếc gối
Để may thành một chiếc gối đôi
Gối thì dài nhưng gòn lại thiếu
                             tiền cũng không còn !
Tôi nhủ thầm : Rồi anh sẽ hiểu
                                      gối mỏng tình đầy !
Và tôi đợi ngày lại qua ngày ….
                                                rồi lại qua ngày
Nửa chiếc gối tôi nằm
                             nửa kia lau nước mắt.
Giấc ngủ chập chờn , anh đến trong mơ.
 
Đêm nay buồn tôi lấy gối đôi
Xếp lại may thành gối chiếc
Và nhủ thầm : “ Đừng đợi nữa , tôi ơi !”
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Không đề
 
                        I
Lang thang xuống phố một mình
Vẩn vơ lạc lối sân đình quạnh hiu
Vội vàng chút bóng tình yêu
Ta ngây thơ để cánh diều tuột dây
 
                      II
Chợ chiều ba mươi tết
Còn nhành mai cuối cùng
Người qua đường không ngắm
Ta mang về nguyên vẹn mùa xuân
 
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Điện thoại

Tiếng chuông điện thoại đổ hồi
Run run cầm máy , vái trời là anh
Từ bên kia , tiếng xa xăm
“ A lô , … xin lỗi , gọi nhầm số thôi” … !

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Trường xưa

 
Có khi nhìn lại trường xưa

Lòng con rưng rưng muốn khóc ,

Này là hàng hiên , này là lớp học

Này cánh lim vàng con ép thưở xa xưa .

Thương lắm trường ơi , nhớ mấy cho vừa

Dẫu hàng ngày con vẫn đến .

Con bây giờ

                      Không còn thơ bé nữa

Chẳng được nghe thầy đọc truyện Kiều

                      Cô giảng sử quê hương .

Chẳng được vô tư đùa giỡn dưới sân trường .

Con bây giờ

                     Qua rồi thời thơ bé ,

Thèm một lần quay lại tuổi thư sinh  .

Có nhiều khi con đứng lặng một mình

Nghe kỷ niệm trở về ào ạt …

Ơi dòng sông một lần con tắm mát

Để suốt đời con nhớ mãi

                                             Trường ơi !

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Đà Lạt một mình


Ta rong chơi phố núi một mình
Nghe Đà Lạt thì thầm trong tiếng gió
Chợt bâng khuâng , cõi lòng bỏ ngỏ
Ta nghiêng mình ôm Đà Lạt vào tay …

Con dốc chiều tà áo phất phơ bay
Nghe sâu lắng tiếng thông reo vi vút
Đỉnh núi mù sương , rừng bạt ngàn heo hút
Tiếng chuông chiều rung nhẹ bờ môi .

Đà Lạt một mình , Đà Lạt đơn côi ……

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Tạ từ

Ngủ đi thôi , một cuộc tình
Để tôi thức với bóng mình đêm thâu
Vùi chôn kín dưới mộ sâu
Từ nay vĩnh biệt tình đầu , anh ơi !
Sóng dâng cao một khoảng trời
Con thuyền bé nhỏ đắm rồi đêm nay
Mịt mùng sông nước ai hay
Có chăng , cánh hải âu bay lạc loài !
Đêm nay sao sáng đầy trời
Mà em cứ ngỡ tơi bời gió mưa .
Đâu đây xào xạc lá dừa
Mà em cứ ngỡ tiếng mưa âm thầm .
Bút nghiên giờ hóa hương trầm
Cho em khấn với tình thâm ngày nào …
Bây giờ mình đã xa nhau ,
Trả lại anh những lời nào thiết tha .
Làm con hiếu với mẹ cha
Nên anh xé nát cánh hoa lục bình .
Còn em … thôi cứ lặng thinh
Ngậm ngùi nhặt lấy mảnh tình đơn phương .
Em không oán trách , giận hờn
Cuộc đời em có còn gì đâu anh ?
Em về sống kiếp mong manh
Trả lại anh khoảng trời xanh êm đềm .

Tiếng ai nức nở trong đêm
Sao trời một chiếc rơi thêm kia rồi !

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Ước...

Ước chi về lại ngày xưa
Để buồn vui với nắng mưa sân trường
Ước nghe lời giảng thân thương
Thầy cô giờ đã pha sương mái đầu .
Bạn bè năm ấy về đâu ?
Ước chi sum họp cùng nhau quây quần .
Đường đời đôi lúc dừng chân ,
Chợt thèm một thoáng bâng khuâng học trò .

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Đi cáp treo
 
Ta ngồi lơ lửng trên cao
Phía dưới là điệp trùng cây lá
Những vụn vỡ tình yêu,
                        những muộn phiền, vất vả…
Bỏ lại sau rồi, ta bay tới cõi tiên!
 
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Nếu mai em chết…

Nếu mai này em chết
Một chiều mưa cuối mùa
Anh về qua lối cũ
Có nhớ gì chuyện xưa?

Nếu mai này em chết
Mặt đất vắng em rồi
Bên nấm mộ đơn côi
Ai trồng hoa, anh nhỉ?

Nếu mai này em chết
Ai khóc tiễn đưa em
Bàn tay ai nhẹ vuốt
Cho mắt nhỏ buông rèm?

Nếu mai này em chết
Lối vắng vào nghĩa trang
Ai là người thơ thẩn
Tìm em trong nắng vàng?

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Nối vần ca dao

1.
Thật vàng chẳng phải thau đâu
Đừng đem thử lửa mà đau lòng vàng
Chân đi lệ nhỏ hai hàng
Làm sao phân giải cho chàng hiểu em ?

2.
Rừng xanh ai nhuộm mà xanh
Má hồng ai nhuộm mà quanh năm hồng
Sao em nỡ vội lấy chồng
Để anh cầm lá diêu bông … thẩn thờ !

3.
Trống quân em lập lên đây
Aùo giải làm chiếu , khăn quây làm mùng
Chờ anh tồi đến vui chung
Tàn canh em vẫn lạnh lùng riêng em .

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Tình em với biển

Anh hỏi vì sao em yêu biển quê em ?
Một câu hỏi nghe tưởng chừng rất dễ
Nhưng câu trả lời em nghĩ mãi chưa xong .
Có phải em yêu vì biển quá mênh mông
Để phía xa kia chân trời gặp nước
Chẳng phải Ngân hà nên không cầu Ô Thước
Anh về bên em đâu cần tháng bảy mưa rơi .
Đoàn tàu ra đi trên mặt biển tới chân trời
Em đâu sợ anh bay vào mây biến mất .
Em và anh cả hai đều biết chắc
Biển mênh mông nhưng tình chẳng chia lìa .
Hay em yêu vì mỗi chuyến tàu về
Biển gởi cho quê em những khoang đầy ắp cá
Để lúc tan ca tiếng em cười rộn rã
Bên những mặt hàng từ đây ra đi
Qua đại dương sóng vỗ xanh rì
Đến với bè bạn gần xa
                    Nơi em và anh chưa từng đến
Nhưng theo chuyến hàng xuất khẩu có tình ta .
Hay em yêu vì biển quá bao la
Như lòng mẹ sớm chiều thao thức .
Sóng vỗ bãi ngày ngày rạo rực
Đi trên cát vàng em ngỡ tiếng anh ru
Và những cánh chim bay tít xa mù
Dang đôi cánh chở niềm vui , hạnh phúc .

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Cơn mưa đầu mùa

Cơn mưa đầu mùa làm em ướt áo
Nón nghiêng vành không che đủ tóc em .
Bước lại gần anh đánh bạo làm quen
“Này cô bé, áo mưa đây, cầm lấy!”

Em cuối đầu, mắt thoáng nhìn bối rối
“Cám ơn ông , tôi sắp tới nhà rồi”.
Mưa vẫn rơi trắng xóa cả bầu trời
Anh bỗng thấy thương nhiều em gái nhỏ.

Đi bên em lặng yên trong mưa gió
“Đường còn xa, cô bé ở nơi nào?
Áo mưa đây cô bé cứ choàng vào
Kẻo ốm đấy, mai làm sao tới lớp?”.

Em thẹn thùng, làn mi dày khẽ chớp
Má ửng hồng trên gương mặt xanh xao.
Mấp máy môi nhưng không nói câu nào
(Cô bé thẹn, ừ chắc cô bé thẹn!).

Hai ba hôm dù anh không hề hẹn
Tan học về anh vẫn gặp lại em
Buổi hoàng hôn khi ánh nắng buông rèm
Đường phố vắng, anh với em chung lối.

Và hôm nay em bắt đầu chịu nói
Giọng ngập ngừng… (Cô bé chắc còn run!)
Tiếng nói em sao ấm áp vô chừng
Anh say đắm… (Đừng nhìn, em mắc cở!)

Mới hôm nào gặp em trong bỡ ngỡ
Mà hôm nay tình đã thắm nồng rồi.
Đi bên em dù giữa lúc mưa rơi
Hay nắng cháy anh cũng không hay biết.

Anh chỉ biết mắt anh nhìn tha thiết
Và lòng anh từng đợt sóng tuôn trào
Nói với em những lời thật ngọt ngào
Bàn tay nhỏ trong tay anh… nhỏ lắm!

Anh muốn nói với em điều thầm kín
Mắt em nhìn như muốn bảo: “Đừng anh!”
Chìu theo em, anh cố dặn lòng mình
Thôi gắng đợi đến ngày mai, chưa vội!


                      
Năm năm xa giờ anh trở về thăm
Con đường cũ và ngôi nhà của bé
Trời vẫn thế, vẫn cơn mưa rỉ rã
Anh bỗng bàng hoàng nhìn xác pháo đầy sân…

Nói gì đây?… Anh đau xót vô ngần
Quà cho bé giờ đã thành vô nghĩa.
Còn gì nữa cơn mưa đầu mùa ấy
Anh thẩn thờ đếm từng bước cô đơn.

Sao ngày xưa anh không nói sớm hơn
Sao cứ hẹn ngày mai, rồi mai nữa…
Mưa đầu mùa em không còn ướt áo
Anh tê lòng, ai choàng áo cho anh?

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-24 10:16:13nguyenthu>
Giã từ

Thôi nhé từ đây cách biệt rồi
Em về ru tiếp giấc đơn côi
Viết bài thơ cuối em trả hết
Nhũng luyến lưu xưa , cả những lời …

Em biết làm con phải giữ tròn
Hiều , trung cho trọn nghĩa sắt son
Em không dám trách , em không trách
Chỉ thấy dường như nát cả hồn …

Anh ạ, tình xưa đã nhạt màu
Em về chôn kín nỗi niềm đau
Trả anh ngày tháng xa xôi ấy
Để một mình em với nghẹn ngào .

Em biết nỗi lòng của mẹ cha
Muốn đời con nở vạn bông hoa
Hy sinh tất cả cho con sống
Nghĩa nặng tình thâm rất đâm đà .

Thế thì anh nhé , cứ yên tâm
Vâng lời cho đẹp ý song thân
Nước trôi ra biển xanh rộng lớn
Làm sao mang được cánh lục bình ?…

Em hiểu đời em đang lịm tàn
Từ nay tình cũ sẽ riêng mang
Trái tim khi đã trao là hết
Còn lại trong hồn bao nát tan .

Em hiểu tình em nở thật buồn
Đượm màu tang tóc nét thê lương
Hai lần gặp gỡ rồi xa cách
Tất cả bây giờ hết vấn vương …

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Tình yêu của tôi

Tôi chỉ có một tình yêu duy nhất
Đem cho anh là đã mất đi rồi
Giờ chỉ còn lặng lẽ giữa hồn tôi
Một hình bóng không mờ theo dĩ vãng.

Có những lúc tôi muốn mình quên lãng
Muốn vô tri như tảng đá bên đường
Muốn sao mình không buồn giận ghét thương
Như sỏi đá dửngdưng cùng mọi vật !

Nhưng mà không , trái tim thì rất thật
Mang tình yêu – hành lý nặng trong đời
Mà tình yêu như bão tố giữa vời
Tôi – thuyền nhỏ – chỉ chực chìm xuống đáy.

Tôi có một tình yêu nhưng ngang trái
Một tình yêu bao ngăn cách vây quanh
Tôi làm gì mắc tội với trời xanh
Sao đày đọa cuộc đời nhiều cay đắng?

Tôi có một tình yêu như thế đó
Một tình yêu , duy chỉ một trên đời
Đem cho anh là đã mất đi rồi
Mất vĩnh viễn tôi không tìm lại được …
                             
 
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»