📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Nguyễn Thị Mộng Thu

145 trả lời, 8.103 lượt xem — Trang 2 / 5
Giã từ…
 
Thôi thế cũng đành, ta vui thế mà thôi...
Giờ ngoảnh lại lục tìm trong ký ức
Tình yêu xưa một thời là rất thật
Dẫu bây giờ đã xa mút tầm tay.
 
Em bây giờ chim vỗ cánh tung bay
Trời cao rộng đâu có gì luyến tiếc
Chỉ mình tôi đêm từng đêm thao thiết
Làm thơ tình thả vội xuống dòng sông.
 
Chỉ mình tôi với ngày tháng phiêu bồng
Mơ cái thuở hồn nhiên mình chung lối
Tình yêu đó ngàn đời không già cỗi
Tháng năm qua rồi, ước nguyện vẫn tròn câu.
 
Em bây giờ đã áo lụa qua cầu
Bờ bên đó cho em nhiều mộng đẹp
Bờ bên này em cho là chật hẹp
Nên tôi một mình đứng lặng nhìn theo...
 
Tôi ngẩn ngơ nhìn chiếc lá bay vèo
Giờ đã biết đường trần là dâu bể
Chuyện tình yêu ngàn sau tôi sẽ kể
Bằng tiếng lòng hay tiếng sóng quanh tôi?
 
Thì em ơi, hai đứa chẳng sóng đôi...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Đừng chờ nhau đêm nay

 
- Anh ạ, đừng chờ em đêm nay!
Lời con gái thường là nói ngược
Miệng giã từ mà lòng thầm ao ước
Anh thật thà nên đã vội out.
 
Em một mình trên đại lộ Net lao xao
Nick trắng bệch nhưng lòng em vẫn đỏ
Từng ngón tay buồn buồn em gõ
Những phím ghép tên anh.
 
Tình yêu mong manh
Bởi anh chưa hiểu hết
Cũng đành thôi chúng mình ly biệt
Bởi anh quá thật thà không hiểu hết tình em...
 
Thôi, mình đừng chờ nhau đêm đêm...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-24 09:26:10nguyenthu>
Tự khúc

Em - Cây đàn
Hồn mình là hàng dây căng cứng
Bất cứ bàn tay nào đụng chạm
Cây đàn cũng ngân lên!

Đàn sẽ ngân lên những khúc dịu êm
Khi bàn tay ai dịu dàng nắn phím
Hai tâm hồn sẽ ngất ngây ngọt lịm
Hòa cùng nhau một bản nhạc tình...

Nhưng lúc dỗi hờn đàn cũng biết lặng thinh
Khi tay vuốt ve mà hồn người phiêu lãng
Mơ về một cung đàn xa lắc tận đâu đâu...
Cho dây đàn em đứt mất một dây sầu...

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Người đã quên chưa?
 
Thế còn người, người đã quên chưa?
Gió vẫn đưa, mây vẫn trôi hoài thanh thản
Sao đã rớt nhưng trời đêm vẫn sáng
Lá rụng rồi, Xuân đến mọc chồi xanh...
 
Thương chiếc lá giữa mùa thu mong manh
Rơi xuống đất mặc chân người dẫm đạp
Gió chiều thổi lá cuốn bay xào xạc
Như muốn hỏi người, người đã quên chưa?...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Một thời đã xa…
 
Anh ở phương trời xa thẳm biết không?
Giờ đã lớn thôi chơi trò cưới hỏi
Tình yêu xưa trái tim nông nổi
Vẫn theo hoài, đeo đẳng lòng em.
 
Đã xa rồi màu tim tím hoa sim
Những cây cau giờ cũng không còn nữa
Chiều xuống chậm, nỗi nhớ về gõ cửa
Em co ro thương tiếc mãi một thời.
 
Em đi tìm trong trời đất chơi vơi
Biết nơi đâu khối tình thơ trong trắng
Sùi sụt mưa hay gắt gao trời nắng
Nước mắt, mồ hôi rơi mặn đắng trong lòng
 
Mặc áo vu quy em bước theo chồng
Đám cưới không mo cau và thiếu luôn cánh bướm
Hoa trong tay em sắc buồn máu nhuộm
Lễ tơ hồng không quỳ cạnh bên anh.
 
Thôi giã từ ngày tháng tuổi xanh
Em cất bước đóng tròn vai diễn mới
Đường tương lai em đi xa diệu vợi
Vẫn thương hoài, ôm ấp dáng hình anh...
 
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Tự khúc mùa đông…
 
Dòng sông ngày nào vẫn chở nặng phù sa
Cho con nước lớn ròng, xuôi ngược dòng đều đặn
Như tình anh trao em từ tấm mẳn
Để đến bây giờ ta day dứt nỗi đau.
 
Đám lục bình bất chợt cũng lao xao
Khi con sóng vỗ bờ nghe rào rạt
Cành hoa tím bập bềnh theo tiếng hát
Điệu lý chiều chiều, hay con sáo sang sông…
 
Cơn mưa đầu mùa mà hồn ngỡ lập đông
Nên con tu hú buồn kêu lẻ loi tìm bạn
Mưa lất phất cho hồn rơi lãng đãng
Buốt lạnh một đời, giá rét đơn côi.
 
Ta trở về đây cho nỗi nhớ sinh sôi
Nhớ dáng em thân yêu, một thời áo trắng
Ngôi trường ngày xưa đông về tắt nắng
Tựa dòng sông muôn đời bồi lắng những yêu thương.
 
Ta trở về, tìm lại cố hương
Xóm nhỏ, hàng cau…
Người xưa tìm đâu thấy
Em có biết cho anh? Bao lâu rồi vẫn vậy
Vẫn tựa con sông buồn ấp ủ nặng phù sa…
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-24 09:28:58nguyenthu>
Không đề cho anh

Tay nắm lấy bàn tay gầy thanh thoát
Gửi cho em ngàn giọt nắng đầu ngày
Em là hoa, anh là bướm vờn bay
Là ngọn gió vuốt ve cành hoa thắm...
Đến một khi hoa tàn em rã cánh
Đêm hư hao em sẽ lại quay về
Bỗng nhận ra mình đã quá đam mê
Mà quên mất tình anh thầm lặng
Em nhận lấy từ anh giọt nắng
Để hồi sinh, hoa lại thắm trên cành
Hoa nở lần này riêng tặng một mình anh!

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Không đề



Còn lại chỉ mảnh trăng vàng héo hắt
Bản tình ca tắt lịm tự lâu rồi
Đêm tối chập chùng, cây cỏ đơn côi
Gió bãng lãng đưa mây về cuối phố

Tôi vẫn biết cõi đời nhiều cám dỗ
Thì anh ơi, chia cách cũng chuyện thường
Tôi quay về chôn chặt những nhớ thương
Bờ vai cũ bây giờ người khác tựa...

Đêm hoang vu tôi một mình tựa cửa
Giấc liêu trai chưa ngủ đã vội về
Xót xa lòng bao tâm sự tái tê
Tay run rẩy hứng từng dòng lệ nến.

Ôi thương quá những ngày xưa yêu mến
Cố nhân ơi, biết buồn đến bao giờ
Trải lòng mình với những dòng thơ
Mắt đã khép, nụ cười còn u uất...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Cười đi em...


Cười đi em, nửa nụ cười hạnh phúc
Ta ráng thêm nửa nụ cười buồn
Hai nửa ấy hợp nhau thành lời chúc
Tình yêu nào nước mắt chẳng trào tuôn?
 
Cười đi em, dẫu lòng mang cay đắng
Thì gượng vui ta kể chuyện đời mình
Hai mảnh vỡ lạc loài trong đêm vắng
Bờ bến nào ngơ ngác cõi nhân sinh.
 
Đời ta đã trĩu sầu nặng gánh
Thì em ơi, đừng níu nữa làm gì
Hãy cho ta một giấc mơ thần thánh
Để ta còn đủ sức bước chân đi.
 
Em đừng khóc cho lòng ta rướm máu
Trái tim ta tan nát tự lâu rồi
Em hãy đến giữa đời ta ẩn náu
Chỉ xin em dù một nửa nụ cười...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Em ơi, đừng nghĩ...



Em đừng nghĩ anh là mặt trời chói lóa
Mặt trời nào cũng nhường bước bóng đêm
Anh chỉ là người tha thiết yêu em
Dẫu ngày đêm tình kia không đổi chỗ.
 
Em đừng đặt anh lên bệ thờ khốn khổ
Anh là người trần mắt thịt em ơi
Đừng gán cho anh những thiên tính xa vời
Xấu và tốt trong anh đều có cả.
 
Anh yêu em đến trời nghiêng đất ngả
Nhưng vẫn không sao nắm giữ được tình này
Bởi vì em đặt anh ở trên mây
Thần tượng hóa nên anh không với tới.
 
Em đừng trách rằng tình em nông nổi
Tim mù lòa nên lạc mất tình anh
Anh vẫn yêu bằng tấc dạ chân thành
Chỉ không thể đóng tròn vai em muốn
 
Thì em nhé, tỉnh dậy đi, chưa muộn
Anh không là mặt trời nên mãi ở bên em
Mở mắt ra, em nhìn kỹ mà xem
Bóng đêm xuống, anh cũng không chìm đáy biển
 
Thì em nhé, tình yêu mình hiển hiện
Những buồn vui, những hờn giận vu vơ
Chẳng có tình nào đẹp mãi tựa bài thơ
Em yêu dấu, em đừng thần tượng nữa...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Đơn giản chỉ cần em hạnh phúc



Đơn giản, chỉ cần em hạnh phúc
Anh sẽ dịu dàng đưa tiễn bước em đi
Dẫu luyến lưu không níu kéo làm gì
Dẫu đau khổ vẫn mỉm cười, em nhé!

Em hạnh phúc, này người em nhỏ bé
Là ước mơ duy nhất của lòng anh
Bởi yêu em bằng tấc dạ chân thành
Anh chỉ muốn trọn đời em hạnh phúc!

Tình yêu kia mỗi ngày anh chăm chút
Anh bón chăm và trân trọng giữ gìn
Nhưng một khi em đã quyết đinh ninh
Quyết dứt áo, thì thôi, anh đứng lại...

Anh chấp nhận yêu em trong ngang trái
Yêu âm thầm, đau đớn chỉ riêng anh
Để cho em nguyên vẹn mảnh trời xanh
Cùng người khác sánh vai đi dạo phố.

Anh đứng lại, dẫu lòng anh đau khổ
Nhường đường em đi mà nước mắt nhạt nhòa
Em yêu ơi, nếu đôi ngã cách xa
Anh nguyện ước cho em tròn tuổi mộng!

Anh không phải kẻ dại khờ, lóng ngóng
Cũng không là kẻ hèn nhát khi yêu
Chỉ bởi vì anh khao khát một điều
Đơn giản nhất, đó là em hạnh phúc!
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Em...



Lần lựa mãi thế là ta lỡ dại
Mất em rồi, ta tiếc ngẩn tiếc ngơ
Ta - bại tướng, một mình nơi quan ải
Gươm gãy rồi, giáp trụ cũng tả tơi...

Ta một mình đi góp nhặt sao rơi
Về kết chuỗi cầu bài kinh sám hối
Ta lang thang cả sáng, trưa, chiều, tối
Và đêm về thao thức cả trong mơ...

Ta một mình lê chân về xóm nhỏ
Quẳng gươm đi và vác bút làm thơ
Kể chuyện ta ngày ấy thật khù khờ
Cho đám trẻ biết đường mà né tránh!

Đã yêu thì nên tiến nhanh, đánh mạnh
Chớ đắn đo hay do dự làm chi
Thời gian kia cứ vùn vụt trôi đi
Đâu chờ đợi câu tỏ tình nhút nhát?

Ta, sáng sáng gõ xoong nồi ca hát
Và đêm đêm thắp nến để làm thơ
Chẳng trông mong, nhưng vẫn đợi vẫn chờ
Yêu mến ạ, đừng buồn anh, em nhé!
[/align]
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Lầm lỡ...



Anh đã trót để tình yêu vuột mất
Nên cả đời lớ ngớ, quẩn quanh
Em nơi nào có thấu hiểu cho anh
Những nông nổi của một thời trai trẻ?

Anh đã trót để em vào lối rẽ
Nên con đường cô độc chỉ riêng anh
Cây lá chừng như không còn nữa màu xanh
Vội tàn úa và rụng rơi buồn thảm.

Anh đã trót thốt ra câu nói nhảm
Tổn thương em nên mình mất nhau rồi
Nên bây giờ anh hát khúc đơn côi
Em yêu dấu, một lần anh lầm lỡ...
[/align]
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-24 09:30:47nguyenthu>
Quên...

Em đã quên rồi, tất cả... từ khi
Trăng mười tám nghiêng soi bờ ảo vọng
Bao nhiêu năm vật vờ trong cõi mộng
Em đã quên rồi, tất cả... từ khi...

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu nhau như phim



Sao người ta không yêu nhau như phim
Để khỏi tốn tiền và chen nhau vô rạp
Khỏi ngợi ca một bộ phim rất đẹp
Vì tình yêu trong đó quá tuyệt vời!

Có khó gì đâu khi yêu mến 1 người
Là bỏ tất, giàu sang hay địa vị
Là bỏ tất, chỉ cần người tri kỷ
Đi cùng ta đến hết cuộc đời này

Đã yêu thì hãy yêu thật nồng say
Đừng bận bịu đến người ngoài, dư luận
Ta hãy yêu bằng trái tim rất thật
Mặc người đời chê trách, ngợi ca.

Đã yêu thì dẫu năm tháng cách xa
Vẫn giữ mãi một tấm lòng son sắt
Cầu Ô Thước hai người cùng nhau bắc,
Chờ quạ làm gì đến tháng bảy mưa rơi?

Đã yêu thì đừng xem đó trò chơi
Đừng đùa cợt, đừng thay lòng đổi dạ
Dẫu đường đời có chia muôn lối rẽ
Hai chúng mình luôn cùng 1 lối đi.

Đã yêu thì phân giai cấp làm chi?
Đôi đũa lệch đem vạt đi là bằng hết
Dẫu đẹp người hay chỉ riêng đẹp nết
Nếu đã yêu, điều đó có sá gì!
[/align]
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Hôn...



Ta trao cho nhau ngàn nụ hôn
Là ta trao trọn cả linh hồn
Ta cho nhau hết không nuối tiếc
Là bởi vì tình chẳng dại, khôn.

Môi đã kề môi, đã thật gần
Thì hôn đi nhé, chớ ngại ngần
Nụ hôn đem lại nhiều sức khỏe
Tình cảm thì thôi, gấp vạn lần!

Em đã hôn anh thật đậm đà
Vị này hơn hẳn cả... cần sa
Em như thuốc phiện, anh ngây ngất
Chẳng hút mà say đến ngật ngà...

Em hãy hôn anh, hôn thật nhiều
Hôn cho trời đất cũng liêu xiêu
Hôn cho mưa gió tan đi hết
Để bóng hoàng hôn đẹp nắng chiều

Em hãy hôn anh, hôn suốt đời
Hôn thôi, chẳng phải thốt nên lời
Nụ hôn đã nói thay em hết
Mình ngất ngây say giữa đất trời.
[/align]
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-24 09:32:29nguyenthu>
Uống rượu

Nào, nâng cốc, còn một ly rượu cuối
Ta chia nhau uống cạn chất men nồng
Sáng rồi kia, anh cất bước phiêu bồng
Ta cũng thế, đường gian nan chờ đón...

Đời cô lẻ mưa chiều hay nắng sớm
Kiếp thi nhân phiêu bạt với mây ngàn
Cầu mong anh - một cánh nhạn lang thang
Về với tổ kịp khi hoàng hôn xuống

Này anh nhé, ly cuối cùng ta uống
Rượu cạn rồi... ta gục xuống... làm thơ...

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếng thở dài...



Vẳng tiếng thở dài, thời gian đằng đẵng
Biết ai còn lưu luyến nhớ tôi chăng?
Biết ai còn thao thức mỗi mùa trăng
Đem kỷ niệm hong khô rồi cất giữ?
 
Anh lấy rượu đốt tàn đêm mất ngủ
Em chong đèn thao thiết lựa lời thơ
Tháng năm trôi sao cứ đợi, cứ chờ
Màu xanh tóc đã chuyển dần tàn úa.
 
Thời ước mơ được xênh xang áo lụa
Làm cô dâu e ấp bước bên người
Đã qua rồi, giờ đếm bước chơi vơi
Nghe trĩu nặng u hoài trên mí mắt.
 
Đèn cạn dầu và lửa kia sắp tắt
Sao tình mình cứ cháy mãi trong tim
Và anh ơi, sao cứ mãi im lìm
Em chờ đợi mỏi mòn, anh có biết?
 
Gió đêm nay thổi nghe buồn da diết
Như tiếng người con gái đợi tình lang
Hết hạ, thu qua rồi đông tới, hè sang
Anh yêu dấu, phương này em vẫn đợi!
[/align]
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Bắt đền Thượng Đế

Lúc Thượng Đế vứt ta vào trái đất
Hẳn Người quên giữ lại chiếc xương sườn
Bốn mươi năm tuổi đời ta đã mất
Vẫn chưa tìm ra một nửa yêu thương.

Chiều thui thủi lùi mình vào đêm tối
Ta nép thân trong góc nhỏ im lìm
Ta cảm thấy đã chồn chân mỏi gối
Biết nơi nào là chỗ dựa dịu êm?

Đêm quạnh vắng nhấn tình ta cô độc
Rượu mềm môi mà hồn vẫn chưa say
Mắt đờ đẫn, ánh nhìn vương mệt nhọc
Ta giang tay ôm trọn khối tình buồn

Mưa chẳng ngớt, gió gào lên thảm thiết
Ta vung tay níu ánh chớp giữa trời
Cho xác thân được 1 lúc chơi vơi
Bắt Thượng Đế trả cho ta một nửa!
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Mơ...



Em đang bên ấy mùa đông
Mang khối tâm tư nặng cõi lòng
Ta mơ một giấc mơ hạnh phúc
Chắp cánh cùng em chốn phiêu bồng.

Tôi ở bên này chới với say
Đời ta tắm bởi chất men cay
Thế nên hạnh phúc ta chếch choáng
Vội vã theo người chắp cánh bay...

Ta đến, ta cùng nhau nhé em
Đón ánh bình minh chiếu qua rèm
Xua tan cơn bão chiều nông nỗi
Xua áng mây buồn trong mắt em
[/align]
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Vùi...



Cũng đành vùi vào ngực phía bên kia
Để máu trong tim tuần hoàn như vốn có
Để ta gồng mình học theo sợi cỏ
Kiên nhẫn vươn lên và xanh đến kiệt cùng.

Thôi cũng đành từ giã cuộc sống chung
Người dứt áo, ta níu hoài không được
Như cánh diều tuổi thơ ta để vuột
Bay mất rồi, ngơ ngẩn đứng mình ta

Giữa bầu trời và mặt đất bao la
Ta nhỏ bé như chưa từng tồn tại
Tình yêu xưa cỗi già hay non dại
Cũng đành vùi vào ngực phía bên kia...
 
[/align]
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Lưu bút vườn thơ



Tôi là kẻ lang thang không định hướng
Chợt một ngày lạc bước giữa vườn thơ
Âm điệu nỉ non, dáng vẻ ơ thờ
Như níu giữ, như ngậm ngùi, ai oán...
 
Thì anh nhé, tôi dừng chân một thoáng
Khóc cho mình hay đang khóc cho anh
Từng lời thơ như tâm sự chân thành
Cho tôi được nương nhờ dòng cảm xúc
 
Buồn triền miên và vui trong thoáng chốc
Nghiêng cạn bầu tôi uống một mình tôi
Đêm đã tàn, rượu cũng đã mềm môi
Chào anh nhé, tôi lên đường thiên lý…
 
Vẫn mong anh sớm có người tri kỷ
Cho thơ hết buồn, cho tiếng hát bay lên
Những bài thơ không tựa, không tên
Sẽ bát ngát những sắc màu hạnh phúc
 
Vườn thơ anh tôi dừng chân một lúc
Nghe cõi lòng lặng xuống nốt trầm tư
Quay quắt đời mình trong cõi thực hư
Cảm ơn nhé, những dòng thơ tha thiết…
[/align]
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Thôi...

Anh có biết chiều mưa xưa lặng lẽ
Em mỏi mòn chờ đợi dáng hình ai
Dưới đèn đường một chiếc bóng đổ dài
Em lạc lõng, bơ vơ nhìn đêm xuống.

Em nhắm mắt thả vào dòng nước cuốn
Tình yêu đầu tinh khiết quá anh ơi
Cũng đành thôi, kìa 1 ánh sao rơi
Em cúi mặt quay đi trong buồn tủi.

Thì bây giờ, anh ơi xin đừng hỏi
Nhớ nhiều không? Có thương nhớ nhiều không?...
Kỷ niệm đã trôi theo nước xuôi dòng
Xin hãy để nó hòa vào biển lớn.

Nhắc làm gì cho lòng thêm đau đớn
Nhắc làm gì cho ứa máu con tim
Thôi nhé anh, ráng dỗ giấc im lìm
Đừng mộng mị, đừng mơ hoang nữa nhé!
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Không đề



Trăng sắp tàn, đêm đâu chỉ đơn côi...
Bờ cỏ ướt sương rơi hay nước mắt?
Ngôi sao Mai phía chân trời chớp tắt
Như mắt ai nhìn đăm đắm buốt tim tôi.
 
Mơ ước thật nhiều nhưng mơ ước thế thôi
Ta vẫn là ta giữa dòng đời tất bật
Vẫn chống chọi những nỗi đau rất thật
Sóng có cuốn đi, rồi sóng lại đưa về...
 
Ta vẫn là ta với tâm sự não nề
Oằn nặng gánh biết ai người chia sẻ
Bước chân đi rụng rơi dần tuổi trẻ
Phố đông người, ai tri kỷ đời ta?
 
Lại một mình lặn ngụp cõi trầm kha...
[/align]
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Tim non

Luôn dại khờ, luôn non nớt con tim
Bao tháng năm ta quay quắt kiếm tìm
Tình vụng dại đã bay đi xa lắm.

Nắng vẫn hồng, lá trên cây vẫn thắm
Chỉ lòng ta một khoảng trống u buồn
Đêm dần tàn nghe đắng chén rượu suông
Ta chối bỏ tương lai và hiện tại.

Bởi quá khứ trong ta luôn sống mãi
Tự dối lòng mê hoặc với thời gian
Chợt tỉnh ra... tất cả đã lỡ làng
Ta mới hiểu trái tim mình non nớt...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Không đề



Không thể thơ này trói buộc được ai
Em cũng không ngây thơ, hững hờ, trễ nãi
Đã qua rồi một thời vụng dại
Thơ đượm buồn bởi cuộc sống không vui.

Từng câu thơ là tiếng khóc ngậm ngùi
Là tâm sự đang cùng ai chia sẻ
Cánh chim trời một mình đơn lẻ
Rơi xuống đây 1 tiếng hót lạc loài...

Thơ viết mấy dòng sương khói xa xôi
Chẳng bỏ đi hoang chỉ là ký thác
Mượn cung đàn để hòa chung điệu nhạc
Mong bầu trời lấp lánh một vì sao...
[/align]
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Thương nhớ đong đầy...

Và thế là lại thức trắng đêm thâu
Đâu cần nữa ly cà phê bốc khói
Ta hòa mình vào bóng đêm tăm tối
Thấy bầu trời ngà ngọc một vầng trăng...

Thơ từng câu như một dải sao băng
Ai nguyện ước giữa khuya trời trở gió
Để một mai câu hẹn thề bỏ ngỏ
Sẽ gom về hội tụ một mùa thơ

Ta nhớ người, thao thức cả trong mơ
Trò cút bắt không chơi sao vẫn đuổi?
Tóc đổi màu, trái tim không có tuổi
Vẫn ngàn đời thắm đỏ một màu thôi...

Như lục bình vẫn cứ mãi nổi trôi
Hoa vẫn nở tím một vùng sông nước
Thơ viết hôm qua, thơ làm bữa trước
Vẫn đong đầy nỗi nhớ quặn trong tim

Vẫn đong đầy thương lắm khoảng dịu êm
Vẫn đong đầy thương lắm khoảng dịu êm....
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Bóng tương tư



Nỗi sầu về đứng bên ngoài cửa sổ
Khe khẽ nhìn, rón rén bước vào trong
Ta cứ mãi tháng năm buồn diệu vợi
Thả tâm hồn cho kỷ niệm đi rong.

Em vẫn đấy, sầu lên đôi mắt biếc
Hai tay trơn chấp chới mộng ven đời
Ta ngạo nghễ với vần thơ u uất
Đốt men tình cho hiện tại chơi vơi.

Em như bóng chim chiều trên biển vắng
Ai giương cung tơi tả cánh em mềm
Ta đau xót nhìn em trong ảm đạm
Khi hoàng hôn thả tối xuống bên thềm.

Sầu thân ái, hãy cùng ta cạn chén
Chia men cay cho hơi rượu bừng bừng
Ta sẽ hát em nghe bài ngang trái
Lệ em tuôn trên đôi má ửng hồng...

Thì hãy uống cùng ta thêm chén nữa
Cho đêm tàn, bóng tối cũng tương tư
Đừng ngần ngại, nào, nâng ly, em nhé
Cho đất trời đảo lộn hết thực hư.

Ta vẫn biết em cuối đường diệu vợi
Cũng như ta, lây lất cõi hồng trần
Em hãy đến cùng ta nơi bến đợi
Thả con thuyền mang hết nỗi phân vân

Ta ngồi mãi nơi này, bờ vực thẳm
Sầu lên ngôi, em ạ, quắt quay đời
Ta khao khát một vòng tay đằm thắm
Để thắp lên leo lét một nụ cười...

Thì em ơi, đừng ngồi đếm sao rơi
Đừng nhìn lá rụnng khi mùa thu tới
Ánh mắt em, thôi nhé, đừng diệu vợi
Bóng tương tư theo xa vắng đi rồi...
 
[/align]
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Say...



Mặc lòng... ta có say đâu
Chân ta vẫn bước ngàn sau cõi đời
Ly này nhắm với... sao rơi
Ly này nhắm với nụ cười xót xa
Ly này uống một mình ta
Cạn ly vẫn thấy bao la muộn phiền
Khát thèm giấc ngủ bình yên
Mà sao trôi dạt về miền đắng cay
Ly này, ly nữa chưa say
Bình đà cạn rượu, lòng quay quắt lòng...
[/align]
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn đêm...



Ôi cơn đau ngọt ngào ta đánh mất
Trong đêm đen ai đốt đuốc soi tìm?
Tất cả rơi vào khoảng trống lặng im
Tiếng tích tắc dừng rồi, không gõ nữa.

Con thạch sùng ngoái đuôi ngoài khung cửa
Như trêu ngươi kẻ bất mãn sự đời
Chân trời xa có một ánh sao rơi
Bao thuốc rỗng, ly cà phê đã cạn.

Ta như con thuyền vào bờ mắc nạn
Giọt thời gian nhỏ xuống những ưu phiền
Mơ một lần lướt sóng đến cõi tiên
Giờ rệu rã nơi bến bờ hoang vắng.

Chốn nhân sinh một mình ta im lặng
Trùng dương ơi ngày ấy đã xa rồi
Ta một mình ôm lấy mảnh tim côi
Và ngã xuống, đắp cho mình ngôi mộ...
[/align]
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»