Giã từ…
Thôi thế cũng đành, ta vui thế mà thôi...
Giờ ngoảnh lại lục tìm trong ký ức
Tình yêu xưa một thời là rất thật
Dẫu bây giờ đã xa mút tầm tay.
Em bây giờ chim vỗ cánh tung bay
Trời cao rộng đâu có gì luyến tiếc
Chỉ mình tôi đêm từng đêm thao thiết
Làm thơ tình thả vội xuống dòng sông.
Chỉ mình tôi với ngày tháng phiêu bồng
Mơ cái thuở hồn nhiên mình chung lối
Tình yêu đó ngàn đời không già cỗi
Tháng năm qua rồi, ước nguyện vẫn tròn câu.
Em bây giờ đã áo lụa qua cầu
Bờ bên đó cho em nhiều mộng đẹp
Bờ bên này em cho là chật hẹp
Nên tôi một mình đứng lặng nhìn theo...
Tôi ngẩn ngơ nhìn chiếc lá bay vèo
Giờ đã biết đường trần là dâu bể
Chuyện tình yêu ngàn sau tôi sẽ kể
Bằng tiếng lòng hay tiếng sóng quanh tôi?
Thì em ơi, hai đứa chẳng sóng đôi...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!