📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Nguyễn Thị Mộng Thu

145 trả lời, 8.104 lượt xem — Trang 5 / 5
Thôi…

Thôi thế thì thôi… đã hết rồi
Chuyện mình ngày ấy quá xa xôi
Em về nhặt lá mùa thu chết
Đốt hết trong em một khoảng trời.

Thôi thế thì thôi… đã lỡ làng
Con thuyền ngày ấy đã sang ngang
Để em đứng lại bờ sông vắng
Giữa buổi hoàng hôn nhuộm nắng vàng.

Thôi thế thì thôi… hết đợi chờ
Hết buồn, hết nhớ, hết mộng mơ
Lục bình thôi sẽ không trôi nữa
Lặng lẽ bình yên một bến bờ…

Thôi thế thì thôi… anh chớ buồn
Nụ cười anh hãy giữ luôn luôn
Đời tươi đẹp lắm, sôi nổi lắm
Tội nghiệp làm chi một mảnh hồn?

Thôi thế thì thôi… em cúi đầu
Chôn mình ở dưới đáy mộ sâu
Hàng năm có nhớ, anh ơi hãy
Để một vài giây giở mối sầu.

Thôi thế thì thôi… hỡi gió chiều
Nói gì sao gió mãi hiu hiu
Trong em là cả trời thu chết
Lá rụng còn cây cảnh tiêu điều.

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Nói với anh

Anh ơi, vương vấn nữa mà
Có nhớ thương thêm chẳng ích gì
Mặc tôi đứng giữa mùa đông lạnh
Kia nẻo xuân hồng anh cứ đi!

Nếu một ngày mai vắng tôi rồi
Những khi lặng ngắm lục bình trôi
Anh ơi , đừng nhắc: “Ngày xưa ấy
Có một con người đến với tôi…”

Có một con người, anh biết không
Đêm nay tan nát cả cõi lòng
Đêm nay nghe lá ngoài kia chết
Mà ngỡ như mình… anh biết không?

Có một con người đã vì anh
Đêm nay thao thức suốt năm canh
Nâng vành tang trắng rưng rưng khóc
Cho cuộc tình duyên chẳng vẹn thành.

Có một con người suốt đêm nay
Kết vạn lời thơ của những ngày
Vui buồn của kiếp đời đau khổ
Của môt linh hồn chẳng gặp may.

Có một con người chưa kịp vui
Mà nay buồn đã bủa vây rồi
Tôi trao anh những lời thơ cuối
Từ nay chôn kín một bóng người!

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Hồi âm

Rất cảm động nhận bài thơ anh tặng
Bệnh viện buồn chợt đến một niềm vui
Chút bâng khuâng cũng len nhẹ trong người
Khi em đọc những lời anh nhắn gởi.

Sáng hôm nay anh đi vào ca mổ
Vẫn không quên người em nhỏ mới quen
Dù một lần vừa biết họ biết tên
Niềm vui lớn không làm sao diễn tả.

Gò Công quê em bốn mùa xanh lá
Sóng rì rầm vỗ nhẹ bến bờ yên
Phan Rang quê anh dù xa cách hai miền
Nhung Tổ quốc vẫn chung, không hề chia cắt.

Dù núi quê anh có xa hơn tầm mắt
Biển quê em chưa mặn gió nơi này
Đứng nhìn trời em vẫn thấy áng mây
Trôi lơ lững đi vào làng buôn nhỏ.


Nếu anh xem em là cô em nhỏ
Em xin dành niềm kính mến cho anh
Tình anh em xanh mãi một màu xanh
Là sao sáng giữa muôn vì sao sáng.

Tình anh em cũng quý như tình bạn
Phải nâng niu trân trọng giữ gìn
Đừng cợt đùa cho ngọc sáng lung linh
Cho rực rỡ mặt trời hồng buổi sáng.

Em chúc anh gặp thật nhiều may mắn
Để đi vào ca mổ sáng hôm nay
Tình bạn chân thành sẽ chắp cánh anh bay
Sớm khỏe mạnh trở về trường Đại học!

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Người thiếu phụ Nam Xương

Người thiếu phụ ôm con chờ chồng bao năm tháng
Để mùa xuân rơi rụng duới chân mình
Mắt dõi bóng phu quân xa vạn dặm
Chỉ thấy lá thu vàng rơi trên tóc con thơ .

Những đêm đông cất tiếng hát à ơi
Tay siết chặt con vào lòng sưởi ấm
Nàng đâu biết ở phương trời xa thẳm
Chàng âm thầm nuốt nỗi nhớ vào tim …

Rồi từng năm , từng năm một lặng im
Nàng đứng đó trên triền cao dốc đá
Nước mắt chảy thành ao hồ , biển cả
Vẫn một lòng tin ngày chàng trở lại quê hương .

Rồi một chiều kia chàng về lại cố hương
Qua xóm nhỏ không dám dừng chân ngựa
Căn nhà xưa điêu tàn không ánh lửa
Nàng đâu rồi ?… Chàng hỏi với trời cao .

Bỗng từ đâu nghe sóng vỗ ba đào
Trên dốc đá in hình người thiếu phụ
Đứng ôm con giữa phong ba vần vũ
Đã bao ngày … hóa thành đá vọng phu …

Chàng quỳ xuống chân nàng xin tạ tội
Người vợ hiền , người em gái thân thương
Định mệnh trớ trêu nên phải rẻ đôi đường
Không phụ bạc cũng ra người bạc nghĩa …

Nàng đứng đó lặng im muôn thưở
Hết mùa đông rồi xuân , hạ , thu qua
Một ngàn năm , một ngàn năm nữa phôi pha
Người thiếu phụ vẫn ôm con chờ chồng bao năm tháng...

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Quê hương

Đến bây giờ tôi mới nhận ra quê
Khi bước chân qua thềm nhà truyền thống
Tôi bỗng thấy trái tim mình nóng bỏng
Dấu vết cha anh làm xúc động, bồi hồi…
Ôi quê hương! Tôi yêu quý lâu rồi
Từ đồng lúa cánh cò về bay lượn
Ngôi miếu nhỏ đầu làng tươi sắc phượng
Mỗi bận hè về tạm biệt mái trường yêu.
Từ những người dân nắng sớm mưa chiều
Mồ hôi tưới cho căng tròn hạt lúa
Tiếng sóng biển từng đêm nhẹ vỗ
Trong lòng người để chắp cánh tương lai.
Yêu quê mình, yêu cả áng mây bay
Nhưng lịch sử quê hương chiều nay tôi mới biết
Chiều hôm nay lần theo bao vết tích
Tôi nghẹn ngào, sung sướng gọi: Quê hương!
Tất cả những gì tôi quý, tôi thương
Đang hiện rõ giữa ngôi nhà truyền thống
Tôi bỗng thấy trái tim mình nóng bỏng
Đến bây giờ tôi mới nhận ra quê!

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Dặn lòng

Ta bảo lòng ta chẳng nhớ người
Sao nghe mằn mặn lệ trên môi
Trái tim ta khóc hay ta khóc?
Đã bảo rằng ta chẳng nhớ người!

Đã bảo từ khi ta lấy chồng
Bao nhiêu kỷ niệm thả trôi sông
Mười năm, đâu phải thời gian ngắn
Tình cũ theo hoài với tháng năm…

Đã bảo rằng thôi, nhớ làm gì
Thư từ trao đổi nữa mà chi
Thương yêu chỉ chuốc thêm sầu khổ
Mà vẫn thương hoài… Có ích chi!
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-24 10:30:23nguyenthu>
Nhớ Trúc Lâm

Anh dắt em vào chơi Trúc Lâm
Thấy vầng trăng khuyết (bởi chưa rằm!)
Treo trên ngọn liễu thơ mộng quá
Mai mốt em về… sẽ nhớ trăng!

Mai mốt em về… em nhớ anh
Nhớ chiều nhạt nắng, gió trong lành
Chờ anh, em đúng bên lề vắng
Sao thấy lòng mình như bâng khuâng…

Mai mốt em về… anh nhớ không?
Đừng quên, anh nhé, khắc sâu lòng
Người em gái nhỏ thương anh lắm
Cho dẫu cuộc đời có đục trong!

Cho dẫu mai này ta chia xa
Tình yêu cách trở bởi sơn hà
Làm sao ngăn được lòng em nghĩ
Em nghĩ về anh , anh ở xa …

Em nghĩ về anh tự thưở nào
Mười lăm , mười sáu tuổi xanh xao
Tim em đã đón anh vào cửa
Mãi đến bây giờ … em biết sao !

Mai mốt em về … em nhớ anh
Đêm đêm ôm ấp giấc mộng lành
Để khi sực tỉnh mình đơn lẻ
Em sẽ nhớ nhiều , anh biết không ?
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Tự sự

Trang nhật ký ướt nhòe nước mắt
Khóc cho mình hay khóc thế nhân say
Rượu có uống đâu mà trời đất lăn quay
Cho chồng vợ, mẹ con lìa đôi ngã?

Tôi dấn thân vào gió mưa tầm tã
Làm con cò lặn lội dưới dòng sâu
Nước dưới chân và mây phủ trên đầu
Sao tôm tép kiếm hoài mà không thấy?

Người đi rồi , người đã đi xa ngái
Không ngoảnh nhìn vợ dại với con thơ
Chia nỗi buồn cho câu hát à ơ
Con say ngủ , lòng tôi buồn thê thiết .

Mai này lớn con tôi ơi , có biết
Mẹ một mình với ngày tháng gieo neo
Sóng cả sông sâu mẹ mỏi tay chèo
Chỉ mong ước con tới bờ hạnh phúc


Và khi đó mẹ buông chèo ngã gục
Xác thân trôi trên sóng nước mịt mờ
Nhưng con ơi , hồn mẹ vẫn vật vờ
Theo con trẻ đến cùng trời cuối đất.

Tôi đến với người bằng tấm lòng chân thật
Dù tim tôi đã tan nát một lần
Tôi kể người nghe , người an ủi tôi rằng
“Anh thay thế mối tình đầu dang dở”.

Người yêu đầu bỏ tôi đi cưới vợ
Tôi điên cuồng , quay quắt với niềm đau
Người chân thành chia sớt nỗi nghẹn ngào
Tôi cảm kích lòng người mênh mông quá .

Những chiều buồn cô đơn nơi cư xá
Nhớ về ai tôi ủ rũ tháng ngày
Người đến chơi và nói chuyện mê say
Hái trứng cá tặng tôi và đùa giỡn .

Người chăm chút cho tôi như trẻ nít
Bạn bè cười: ” Mày tốt số lắm nghe
Bằng lòng đi đừng cứ mãi e dè
Tao cướp đấy, mất công thành thù nghịch!”

Người vẫn thế , vẫn tới lui thường nhật
Bạn bè tôi mỗi đứa nói một câu
Đến một hôm tôi khe khẽ gật đầu
Vì tôi biết tôi thương người nhiều lắm !

Người cho tôi những tháng ngày nồng ấm
Những yêu thương, những thề nguyện chung đôi
Người bảo rằng sẽ chẳng chịu xa tôi
Dù đất lở hay sóng tràn cũng mặc!

Đất chưa lở, sóng chưa tràn ào ạt
Tôi vẫn ngoan hiền như thưở mới yêu nhau
Cuộc sống gia đình cũng đâu đến nỗi nào
Vẫn đầm ấm, cớ sao người cất bước?

Thà rằng người nói cho tôi biết trước
Mình chia tay cho đen trắng phân minh
Tôi là người luôn biết rõ phận mình
Người đừng sợ tôi gây điều khó dễ.

Nếu người muốn, người cứ đi, tôi tiễn
Như bạn bè dù tan nát lòng đau
Tiền bạc kia tôi chẳng thiết tha nào
Chỉ xin giữ đứa con – nguồn an ủi.

Nếu muốn viếng thăm con, người cứ tới
Cửa nhà tôi mở ngỏ đón chào người
Tôi nuôi con cho nó lớn thành người
Theo cha, mẹ thì tùy con quyết định.

Nếu người sợ chia tay tôi bịn rịn
Thì đi đi, rồi viết một lá thư
Nói một câu, một câu nói giã từ
Tôi sẽ hiểu và không chờ đợi nữa.

Tôi rất hiền, tôi không quen mắng chửi
Cũng không quen chuyện cướp giật, tranh giành
Có khổ đau đến mấy cũng phải đành
Làm sao giữ khi lòng người không muốn!

Nếu chia tay, chia tay trong êm thấm
Để đường đời có lúc gặp lại nhau
Vì đứa con ta có thể hỏi chào
Đừng xa lạ như chưa từng quen biết.

Lòng tôi đó, tôi đem ra nói hết
Người chỉ cười: “Em khéo vội lo xa
Con đẹp xinh, vợ lại rất hiền hòa
Anh sao nỡ phụ phàng mà em nói!”

Tôi thì khóc, người lại cười tươi rói
Đùa với con rồi mai sáng người đi
Vẫn thân thương như chẳng có chuyện gì
Nhưng đi biệt không hề cho tin tức.

Cũng có lúc lòng tôi đầy uất ức
Tôi giận người, giận cả bản thân tôi
Nếu như mà tôi dữ một thôi
Aùc một chút, chắc là tôi bớt khổ !

Nếu tôi dữ, tôi sẽ làm sáng tỏ
Và ác hơn tôi sẽ “quậy” tơi bời
Dù thế nào thì cũng mệt cho người
Tôi hả dạ, chắc là tôi bớt khổ!

“Không ăn được thì ta đem đạp đổ”
Sẽ được gì, quan niệm gớm ghê kia?
Sẽ được gì khi sóng gió qua đi
Lòng thù hận hay tâm hồn trống rỗng?

Tôi chỉ muốn lòng tôi riêng giữ mãi
Biết bao điều tốt đẹp đã cho nhau
Không nợ duyên thì thôi vẫy tay chào
Tôi sẽ khóc – cố nhiên – nhưng chẳng oán.

Đi biền biệt, người bỗng về một thoáng
Vẫn vô tư nghe tôi nói, cười khì
“Em yên tâm, đừng có nghĩ ngợi gì”
Và cứ thế, người đi không tin tức.

Người bảo tôi là cô gái dịu hiền
Tôi lại thấy mình là người nhu nhược
Người nghĩ gì tôi không sao biết được
Quyết dặn lòng thôi cố sống nuôi con.

Quyết dặn lòng không khóc lóc, tủi hờn
Không chờ đợi, không ước mong, hy vọng
Không trắng đêm thức ngồi ôn kỷ niệm
Phải gượng cười dù nước mắt chưa khô…

Đêm nay ngồi nghe xôn xao gió lá
Viết mấy dòng tự sự để nguôi ngoai
Nỗi niềm riêng mong ai hiểu cho ai
Tôi lại hát ru con bằng bài ca tự sự…
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Cô giáo cũ

Tình cờ gặp lại cô giáo cũ
Nay đã về hưu , già lắm rồi
Vòng tay tôi hỏi , cô mừng rỡ :
“ Em đấy ư em , giờ thế nào ?”

Mười mấy năm qua cô vẫn nhớ
Đứa học trò vốn kém thông minh
Như lòng mẹ vẫn thường ưu ái
Cho đứa con khờ dại , tội tình .

Tôi đứng bên cô rưng nước mắt
Bao nhiêu lận đận chẳng nói ra
Cô lặng lẽ , gầy gò giữa chợ
Khiến trong tôi kỷ niệm vỡ òa .

Bài học năm xưa tôi mài miệt
Thâu đêm suốt sáng vẫn mù mờ
Cô tận tụy đến nhà chỉ dạy
Dắt dìu tôi từng bước gập ghềnh .

Mười mấy năm vào đời lặn lội
Không chức danh , địa vị cao sang
Bao vất vả , thăng trầm , khốn khó
Vẫn nhớ bài nhân nghĩa cô cho …

Tình cờ gặp lại cô giáo cũ
Ngồi bán mớ rau giữa chợ đời
Nấu nồi canh ngọt ai có nhớ
Lỡ gặp rau sâu lại lắm lới …

Cô ạ , em – học trò hạng bét
Vẫn nhớ ơn cô dạy dỗ mình
Không làm được những điều to tát
Em làm Người – như cô dạy , cô ơi !

Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Khi tình yêu không còn…

Khi tình yêu không còn
Anh trở nên tàn nhẫn
Khi tình yêu không còn
Em chơi vơi , hụt hẫng …

Anh đi theo người rồi
Em một mình đơn côi
Biển đời mênh mông quá
Em như chiếc lá trôi …

Ngày xưa anh thường nói
Yêu em suốt cuộc đời
Anh thề , trăng làm chứng
Nay lời thề đánh rơi …

Anh bây giờ đã khác
Em thương nhớ mà chi
Thôi , về thương con nhỏ
Khóc lóc nữa làm gì ?!…
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Tình bậu muốn thôi

“Ví dầu tình bậu muốn thôi
Bậu gieo tiếng dữ cho rồi, bậu ra…”
                                       ( Ca dao )


Ví dầu có muốn bỏ em
Xin anh hãy nói lời êm ái giùm
Ví dầu đã cạn nghĩa tình
Cũng xin chớ vứt bùn sình cho nhau
Cầm dao cắt ruột , lòng đau
Một ngày cũng nghĩa , cớ sao dối lừa ?
Thương anh biết mấy cho vừa
Nay anh đáp lại toàn lừa lọc thôi !
Đêm đêm em hỏi phật trời
Gieo chi ngang trái cho đời em đau ?
Tình yêu không thể cho nhau
Thì thôi em đứng cuối đầu , anh đi
Xin đừng nói nữa làm gì
Em về đắp một nấm mồ cho … em !
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Vướng

Anh làm rơi ngọn cỏ
Trên dấu chân tôi đi
Nên lòng tôi từ đó
Vướng hoài mối tình si .

Anh ơi , xin nhặt lại
Sợi cỏ buồn đánh rơi
Để hồn tôi thanh thản
Bay trên vạn nẻo đời ….
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm buồn

Giữa đêm buồn tôi chỉ muốn lặng yên
Để thả rong hồn về phương anh ở
Để đối diện niềm thương nỗi nhớ
Của tình tôi dành để nhớ thương người .

Cả một ngày tôi làm việc hết lòng
Khi đêm đến chợt thấy lòng trống trải
Đối diện ngọn đèn tôi viết hoài viết mãi
Ước chi mình được hóa ánh trăng kia …
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều

Ai biết chiều nay giữa phố phường
Tôi ngồi gom góp hết yêu thương
Gởi cho mảnh đất Gò Công ấy
Để thấy trong lòng lên chút hương .

Ai biết chiều nay giữa thị thành
Tôi ngồi thương nhớ cánh đồng xanh
Gò Công câu hát vương vương nắng
Một chút bâng khuâng giọt nắng lành .

Ai hiểu lòng tôi một buổi chiều
Ngồi nhìn cảnh vật mắt đăm chiêu
Tôi buồn , buồn quá , buồn kinh khủng
Mấy chậu hoa ngoài gió hắt hiu .

Ai biết rằng tôi đang nhớ nhà
Chùm hoa thiên lý một chiều xa
Có ai gởi hộ cành hoa ấy
Để bớt nỗi lòng thương vắng xa …
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Trực tết

Tết vô trường ngồi trực
Buồn , phá máy ông Quan
Chữ đánh thì xiên xọ
Không có dấu chấm than !

Đánh chưa hết trang giấy
Hai tay đã mỏi nhừ
Cái gì quen mới dễ
Tập tễnh thì mệt đừ .

Thằng con chạy lóc chóc
Sân trường vắng đìu hiu
Dư âm hôm cắm trại
Còn đây đó ít nhiều .

Tivi cứ việc nói
Quạt trần thì cứ quay
Ta ngồi tập đánh máy
Thấy đời nhiều cái hay !
                  Xuân 2002
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa

Hàng phượng trổ hoa đỏ rực
Ve kêu , bào mù hè sang .
Sáng nay trời đất bỗng vàng
Nắng gọi mùa thu vừa tới .
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Nói với mùa thu

Đã qua rồi cái nắng tháng tư, cái oi bức của khí trời mùa hạ. Nắng mùa thu dịu dàng đến lạ, óng ả tơ trời dệt xuống trần gian. sân nhà em hoa cúc nở vàng, đôi cánh bướm chập chờn bay lượn. Trang lưu bút còn tươi màu phượng, dòng chữ bạn bè nét mực chưa khô, cây bàng trước sân trường đã tới mùa thay lá!
Em đôi tám, mùa thu hồng trên má. Áo mùa thu bay trắng dưới sân trường. Ánh mắt nào cũng quá đỗi thân thương, nụ cười nào cũng rạng ngời mơ ước.
Mùa thu đến khẽ khàng từng bước, chiếc cặp xinh, trang giấy mới mở ra, đàn trẻ em ríu rít hiền hòa, bỡ ngỡ vào năm học mới.
Mùa thu ơi, sao muôn đời vẫn đẹp, như học trò nguyên vẹn tuổi thơ ngây. Mùa của bao mơ ước đong đầy, em đến lớp, mùa thu cùng đến lớp.
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Tình cũ

Tình cờ ta gặp lại nhau
Giữa bề bộn cuộc đời, giữa đau thương, mất mát…
Kỷ niệm ngày xưa tưởng đâu phai nhạt
Bỗng ùa về buốt nhói trong tim…

Bao tháng năm em mỏi mắt tìm
Rồi bất chợt….  gặp người năm cũ…
Em  muốn hóa thân thành dòng nước lũ
Cuốn anh về với biển rộng bao la.

Cuốn anh về nơi chỉ có hai ta
Tạm gác bỏ những buột ràng, trách nhiệm
Mình ngồi đó lặng im như mặc niệm
Nghe gió đổi chiều, nhìn mây lững lờ trôi…

Nghe con tim đập từng nhịp bồi hồi
Nghe ký ức quay về năm tháng trước…
Thế rồi thôi, rồi hai ta cất bước
Lại trở về với cuộc sống bình yên…

Lại trở về ôm ấp nỗi niềm riêng
Và  thao thức giữa đêm trường thanh vắng
Bèo hợp rồi tan, hết mưa trời lại nắng
Vòng tuần hoàn , luân chuyển phải không anh?

Mình cho nhau những tình cảm chân thành
Là xoa dịu vết thương, là những lời an ủi
Để hai đứa mình sống tiếp quãng đời sau
Để hai đứa mình luôn nhớ nghĩ về nhau…
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Về với trường xưa

Ai đi qua mấy dặm đường
Những lo cơm áo đời thường quẩn quanh
Đến khi tóc chẳng còn xanh
Giật mình ngó lại, mông mênh nỗi buồn…
Rủ nhau về lại ngôi trường
Để lòng trẻ lại, để thương thật nhiều
Thương từ mái ngói thân yêu
Khoảng sân rợp mát, bóng chiều chơi vơi…
Và đi hết quãng đường đời
Vẫn thương nhớ mãi một thời hoa niên…
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguyenthu

Vướng

Anh làm rơi ngọn cỏ
Trên dấu chân tôi đi
Nên lòng tôi từ đó
Vướng hoài mối tình si .

Anh ơi , xin nhặt lại
Sợi cỏ buồn đánh rơi
Để hồn tôi thanh thản
Bay trên vạn nẻo đời ….


Vương
 
Em đánh rơi nhánh cỏ
Chứa bao điều tâm tư
Vô tình anh vương phải
Để rồi anh hình như...
 
Đêm ngủ không trọn giấc
Giật mình vì giấc mơ
Luôn luôn có nhánh cỏ
Lâu rồi thành tương tư
 
Ôi nhánh cỏ nhánh cỏ
Biết tìm ai bây giờ
Như bùa mê lá ngải
Bắt anh thành ngẩn ngơ
 
Vu vơ lời nhắn gửi
Chủ nhánh cỏ mộng mơ
Anh cần thuốc để giải
Em ở đâu bây giờ?
 
kimrbl
 


K.N 

nợ lòng 
TÔI BÁN NỖI BUỒN 
EM ĐI BƠI
Tập làm thơ Đường 

 
Đăng nhập để trả lời
0


Đánh đổi...  

Nếu được đổi nhiều năm sự sống
Lấy bình yên, mạnh khỏe cho người
Tôi quỳ xuống hai tay dâng thành kính
Chúa, Phật nào tôi nguyện sẽ cầu kinh...
*
Nếu được đổi nụ cười còn sót lại
Của một đời nhiều cay đắng long đong
Để cho người an nhiên và vui sống
Tôi cúi đầu, mãn nguyện hiến dâng...
*
Nếu được đổi, ừ... giá mà được đổi
Tôi gật đầu... để lấy một dòng tin...
Để biết được bây giờ nơi xa ấy
Người ra sao, có được an bình?
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0




Cổ tích xưa - nay   [/align]

"Nghe kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu
Trái tim lầm chỗ để trên đầu"
Tim em giờ để nơi đâu nhỉ
Mà cũng yêu người rất đậm sâu?
*
Lông ngỗng ngày xưa vãi trắng đường
Để chàng Trọng Thủy kiếm người thương
Bây giờ em lấy gì mà vãi
Anh ở phương nào trong bốn phương?
***
Phù thủy ngày xưa có gương thần
Tìm nàng Bạch Tuyết giữa rừng xanh
Gương đó bây giờ ai bán nhỉ?
Mua về em gọi để tìm anh!
*
Bạch Tuyết ngày xưa lận đận nhiều
Cuối cùng cũng có một tình yêu
Em giờ lận đận đời hơn nửa
Biết tới khi nào hết cô liêu?
***
Cổ tích ngày xưa, người ở hiền
Thế nào cũng sẽ gặp bà tiên
Thế nào cũng được bà hóa phép
Đẹp xinh, hạnh phúc đến triền miên...
*
Cổ tích ngày nay em vẫn chờ
Mà sao em vẫn mãi bơ vơ
Mà sao cõi tạm đi không hết
Em đứng một mình cứ ngẩn ngơ...
[/align]
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0

Huyễn hoặc...  

Người thiếu phụ Nam Xương dỗ con bằng bóng mình trên vách
Huyễn hoặc con khờ, huyễn hoặc bản thân...
Em áp mặt vào bóng đêm thăm thẳm
Huyễn hoặc mình: lồng ngực ấm, nhịp tim rung
Em ngã người về phía sau lưng
Tựa bóng mình: nghe làn hơi nóng
Em vòng tay ra phía trước: chiếc lưng ai thân quen quá đỗi
Em dẩu môi hờn dỗi: ai bật cười trêu chọc để em vui...
Bữa cơm chiều em dọn xong rồi
tiếng đũa chén va nhau lách cách
tiếng em cười khúc khích
món ăn lạ anh bày...
Em chìa ra bàn tay
Anh cầm lấy dắt em qua cõi đời dâu bể...
Hai chúng mình sẽ cười vui như thế
Forever...
Em huyễn hoặc từng giờ
Sao

vẫn

buồn

đến

thế?

hở

anh?
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0


Dỗ mình...  

Đêm khuya rồi
Con thằn lằn tắc lưỡi
Em tắt đèn rồi lại mở
Vừa sign out đã vội sign in...
Em ngồi trước màn hình
Trống trơn,

vô cảm

Chiếc webcam ảm đạm,

buồn thiu...

Google có thể giúp em tìm được mọi điều
Sao không giúp em biết được chuyện gì đang xảy ra nơi ấy?
Em biết, em chỉ có thể nhìn thấy
Bằng tình yêu, bằng lòng tin
Bằng những đợi chờ khắc khoải
Em vẫn biết mình nông nỗi
Lòng dễ chênh vênh...
Tìm một ngôi sao sáng trong đêm
Để em vịn vào

và bước tới

Cửa đã đóng rồi, em một mình chới với
ghì chặt chiếc gối ôm
Ngày mai,
ừ, ngày mai sẽ khác hơn
Cầu nguyện cho người luôn được bình yên...
Hãy ngủ cho ngoan để đón chào ngày mới
Rồi sẽ có những bất ngờ mang tới
Như lời người đã nói
ngủ ngoan đi...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0


Chờ anh

"Nếu cứ đợi chờ nhau rồi hóa đá
Cõi nhân gian nước mắt sẽ không còn"
Em chờ anh dù ngày tháng mỏi mòn
Không hóa đá nên lòng chông chênh lắm...
Thương chiếc gối đã bao đêm thấm đẫm
Những nỗi buồn theo nước mắt tuôn ra
Những nỗi buồn thương nhớ một người xa...
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Đánh đổi... 

Nếu được đổi nhiều năm sự sống
Lấy bình yên, mạnh khỏe cho người
Tôi quỳ xuống hai tay dâng thành kính
Chúa, Phật nào tôi nguyện sẽ cầu kinh...

Nếu được đổi nụ cười còn sót lại
Của một đời nhiều cay đắng long đong
Để cho người an nhiên và vui sống
Tôi cúi đầu, mãn nguyện hiến dâng...

Nếu được đổi, ừ... giá mà được đổi
Tôi gật đầu... để lấy một dòng tin...
Để biết được bây giờ nơi xa ấy
Người ra sao, có được an bình?

Xin đổi
Lion

Xin đổi hết bình minh ngày mai tới
Nắng trải vàng yên ả cõi thiền không
Những ước mơ còn chôn kín trong lòng
Được một lần cầm tay người ru mộng

Nếu có thể tặng cho người cuộc sống
Thì cũng xin gửi lại những tháng ngày
Khi tuổi đời vừa biết nếm men say
Và môi mắt ngọt ngào hương ân ái

Xin đổi hết để yêu người mãi mãi
Hẹn thề xưa còn vương nợ kiếp này
Vẫn như là thuở ấy chẳng đổi thay
Thương với nhớ vẹn nguyên màu chờ đợi

Mong mong lắm ... ơi người ơi ... hãy nói
Rằng nắng mưa hòa thuận với đất trời
Rằng bình an hạnh phúc thắm nét cười
Đây ... tất cả con tim yêu ... xin đổi
________________

Thơ người nhẹ như gió
thoảng tiếng lòng vang ngân
hạ bút lưu đôi dòng
là tương đồng thông hiểu
ngày mới ... nghe lòng vui như nắng
là vì có Em ...
ơi ... Người yêu ... !
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»