Thôi…
Thôi thế thì thôi… đã hết rồi
Chuyện mình ngày ấy quá xa xôi
Em về nhặt lá mùa thu chết
Đốt hết trong em một khoảng trời.
Thôi thế thì thôi… đã lỡ làng
Con thuyền ngày ấy đã sang ngang
Để em đứng lại bờ sông vắng
Giữa buổi hoàng hôn nhuộm nắng vàng.
Thôi thế thì thôi… hết đợi chờ
Hết buồn, hết nhớ, hết mộng mơ
Lục bình thôi sẽ không trôi nữa
Lặng lẽ bình yên một bến bờ…
Thôi thế thì thôi… anh chớ buồn
Nụ cười anh hãy giữ luôn luôn
Đời tươi đẹp lắm, sôi nổi lắm
Tội nghiệp làm chi một mảnh hồn?
Thôi thế thì thôi… em cúi đầu
Chôn mình ở dưới đáy mộ sâu
Hàng năm có nhớ, anh ơi hãy
Để một vài giây giở mối sầu.
Thôi thế thì thôi… hỡi gió chiều
Nói gì sao gió mãi hiu hiu
Trong em là cả trời thu chết
Lá rụng còn cây cảnh tiêu điều.
Thôi thế thì thôi… đã hết rồi
Chuyện mình ngày ấy quá xa xôi
Em về nhặt lá mùa thu chết
Đốt hết trong em một khoảng trời.
Thôi thế thì thôi… đã lỡ làng
Con thuyền ngày ấy đã sang ngang
Để em đứng lại bờ sông vắng
Giữa buổi hoàng hôn nhuộm nắng vàng.
Thôi thế thì thôi… hết đợi chờ
Hết buồn, hết nhớ, hết mộng mơ
Lục bình thôi sẽ không trôi nữa
Lặng lẽ bình yên một bến bờ…
Thôi thế thì thôi… anh chớ buồn
Nụ cười anh hãy giữ luôn luôn
Đời tươi đẹp lắm, sôi nổi lắm
Tội nghiệp làm chi một mảnh hồn?
Thôi thế thì thôi… em cúi đầu
Chôn mình ở dưới đáy mộ sâu
Hàng năm có nhớ, anh ơi hãy
Để một vài giây giở mối sầu.
Thôi thế thì thôi… hỡi gió chiều
Nói gì sao gió mãi hiu hiu
Trong em là cả trời thu chết
Lá rụng còn cây cảnh tiêu điều.
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!