Buồn chi, ta ơi…
"Tập tầm vông, tay không tay có
Tập tầm vó, tay có tay không"
Bài đồng dao xưa em đã thuộc nằm lòng
Sao hai bàn tay mình xòe ra
Chẳng biết tay nào không, tay nào có?...
Hạnh phúc lướt qua thoảng như cơn gió
Tay nắm chặt vào nhưng em giữ được đâu?
Lời mẹ dặn:
Con qua sông sâu
Nhớ đừng đi chuyến đò đầy, con nhé!
Em dợm bước bao lần ngấp nghé
Khi xuống thuyền rồi mới biết đã khẳm khoang
Đò dọc, đò ngang
Sông sâu, nước xiết
Bốn phía mênh mang
Nhìn chẳng thấy bến bờ...
Gió đưa cây chuối phất phơ
Hết duyên đừng có đợi chờ, uổng công!
Em biết mình không thể dò được lòng sông
Và lòng người càng không sao đo được
Thôi thì thôi, đường ta ta cứ bước
Trăn trở làm gì cho nhàu nát con tim...
Em không muốn làm người
đáy bể mò kim
Chỉ muốn sống bằng chân tình dẫu nhận về thua thiệt
Em đã trải qua nhiều quãng đời cay nghiệt
Vẫn không muốn nhìn cuộc đời bằng ánh mắt ngại nghi...
Ừ, thì thôi em đi
Trên con đường em đã chọn
Dẫu dưới chân em có nhiều gai nhọn
Bật máu rồi, em bước tiếp, có sao đâu?
Ừ, thì thôi, em lại ngẩng cao đầu
Để nước mắt không rơi được nữa
Để em thấy mặt trời rực lửa
Soi sáng lòng, soi rõ những trắng - đen...
Em đưa hai bàn tay mình lên
Trắng trơn, không của cải
Ừ thì lúc em chào đời
Trên người cũng đâu mảnh vải!...
Tập tầm vông làm gì tay không tay có
Tập tầm vó làm gì tay có tay không
Em đi vô chùa nghe thuyết pháp có có không không
Bỗng thấy lòng nhẹ nhõm
Ừ, buồn chi...
Buồn chi nữa...
Ta ơi....!!!!
Một kẻ đời nhiều bất trắc. Nhưng sẽ vươn lên và xanh đến kiệt cùng!