Ba Câu Chuyện Ma

Lượt đọc: 61 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồn Ma Trong Phòng Cậu B.

❊ ❊ ❊

Khi tôi chuyển đến căn phòng áp mái hình tam giác vốn đã lừng danh thiên hạ ấy, suy nghĩ của tôi tự nhiên lại hướng về Cậu B. Những suy đoán của tôi về cậu thật lắm bồn chồn và muôn hình muôn vẻ. Chẳng biết tên thánh của cậu là Benjamin, Bissextile (vì cậu sinh vào năm Nhuận), Bartholomew, hay Bill. Liệu chữ cái đầu tiên đó thuộc về họ của cậu, và đó là Baxter, Black, Brown, Barker, Buggins, Baker, hay Bird. Liệu cậu có phải một đứa trẻ bị bỏ rơi, và được rửa tội bằng cái tên B. Liệu cậu là một cậu bé gan dạ như sư tử, và B. là viết tắt của Briton (Người Anh), hay Bull (Bò Bót). Liệu cậu có thể nào là bà con thân thích với một vị phu nhân lừng lẫy từng làm bừng sáng tuổi thơ tôi, một người mang dòng máu của Mẹ Bunch kiệt xuất chăng?

Với những trăn trở vô bổ ấy, tôi tự hành hạ bản thân mình không ít. Tôi còn đem chữ cái bí ẩn đó gán vào diện mạo lẫn thú vui của người đã khuất; tự hỏi liệu cậu ấy mặc đồ Xanh (Blue), đi Ủng (Boots) — chắc cậu không thể Trọc đầu (Bald) được —, liệu cậu có phải đứa trẻ Thông minh (Brains), thích Sách (Books), giỏi ném Bóng (Bowling), hay có khiếu của một Đô đả (Boxer), hay ngay cả trong Tuổi thơ Dạt dào (Buoyant Boyhood), cậu từng Tắm (Bathed) từ chiếc xe tắm biển ở Bognor, Bangor, Bournemouth, Brighton, hay Broadstairs, như một Quả bi-a Nẩy tưng tưng (Bounding Billiard Ball)?

Thế nên, ngay từ đầu, tôi đã bị ám ảnh bởi chữ cái B.

Chẳng bao lâu sau, tôi nhận ra một điều kỳ lạ là mình chưa bao giờ mơ thấy Cậu B. hay bất cứ thứ gì thuộc về cậu. Nhưng hễ vừa choàng tỉnh giấc, dù là vào bất kỳ giờ nào trong đêm, tâm trí tôi lại bám lấy cậu, rồi miên man vô định, cố tìm cách gán chữ cái đầu trong tên cậu vào một điều gì đó sao cho thật khớp để tâm yên ổn trở lại.

Suốt sáu đêm liền, tôi bị quấy nhiễu như thế trong căn phòng của Cậu B., cho đến khi tôi bắt đầu nhận ra mọi chuyện đang biến chuyển theo chiều hướng bất thường.

Hiện tượng đầu tiên xẩy đến là vào một buổi sáng sớm, khi trời vừa mờ mờ sáng. Tôi đang đứng cạo râu trước gương thì đột nhiên phát hiện, trong sự bàng hoàng và kinh ngạc tột độ, rằng người tôi đang cạo râu không phải là chính mình — tôi đã năm mươi tuổi — mà lại là một cậu bé. Rõ ràng là Cậu B.!

Tôi run rẩy ngoái nhìn qua vai; chẳng có ai ở đó cả. Tôi nhìn lại vào gương, và thấy rõ mùng mụt những nét mặt cùng thần thái của một cậu bé đang cạo râu, không phải để nhẵn nhụi, mà là cố cạo cho râu mau mọc. Lòng đầy bấn loạn, tôi bước đi bước lại vài vòng trong phòng, rồi quay lại trước gương, quyết tâm giữ vững tay để hoàn thành công việc vừa bị gián đoạn. Mở mắt ra — vốn đã nhắm lại trong lúc xóc lại tinh thần —, giờ đây tôi bắt gặp trong gương đôi mắt của một thanh niên chừng hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi đang nhìn thẳng vào mình. Hoảng sợ trước bóng ma mới này, tôi nhắm tịt mắt lại, dốc hết sức để lấy lại bình tĩnh. Mở mắt ra lần nữa, tôi lại thấy cha mình, người đã qua đời từ lâu, đang cạo râu bên má trong gương. Thậm chí, tôi còn nhìn thấy cả ông nội mình, người mà cả đời tôi chưa từng một lần diện kiến.

Tuy tự nhiên bị chấn động mạnh bởi những viếng thăm kỳ quái này, tôi vẫn quyết giữ kín bí mật cho đến thời điểm đã hẹn để cùng nhau giãi bày. Bị xáo động bởi hàng đống suy nghĩ tò mò, tối hôm đó, tôi lui về phòng mình, chuẩn bị tâm lý để đối mặt với một trải nghiệm ma quái mới. Sự chuẩn bị ấy chẳng hề thừa thãi, bởi khi chập chờn tỉnh giấc vào đúng hai giờ sáng, làm sao diễn tả nổi cảm giác của tôi khi phát hiện ra mình đang nằm chung giường với bộ xương của Cậu B.!

Tôi bật chồm dậy, và bộ xương cũng bật chồm dậy theo. Rồi tôi nghe thấy một giọng nói than van cất lên: “Tôi đang ở đâu thế này? Chuyện gì đã xảy ra với tôi rồi?” và khi nhìn chằm chằm về hướng đó, tôi nhận ra bóng ma của Cậu B.

Bóng ma nhỏ tuổi ấy ăn mặc theo một lối thời trang đã lỗi thời; hay đúng hơn, không hẳn là ăn mặc cho bằng bị nhét vào một bộ trang phục bằng vải muối tiêu rẻ tiền, trông thật ghê rợn bởi những chiếc cúc sáng loáng. Tôi nhận thấy những chiếc cúc này xếp thành hai hàng đôi, chạy qua từng bờ vai của hồn ma trẻ tuổi rồi dường như đâm thẳng xuống lưng. Cậu ta đeo một vòng cổ xếp nhún. Bàn tay phải (mà tôi nhìn thấy rõ ràng là bẩn thỉu vệt mực) đặt lên bụng; kết hợp hành động này với vài nốt mụn nhỏ nhợt nhạt trên mặt và vẻ buồn nôn tổng thể của cậu, tôi kết luận bóng ma này là hồn ma của một cậu bé vốn quen uống quá nhiều thuốc bổ.

“Tôi đang ở đâu thế này?” hồn ma nhỏ bé cất giọng thương cảm. “Và tại sao tôi lại sinh ra vào cái thời đại của Thuốc Thủy Ngân, và tại sao người ta lại bắt tôi uống toàn là Thuốc Thủy Ngân cơ chứ?”

Tôi thành thật đáp lại rằng, thề có trời đất, tôi cũng chẳng làm sao biết được.

“Em gái nhỏ của tôi đâu rồi,” bóng ma hỏi, “và người vợ nhỏ thiên thần của tôi đâu, còn đứa bạn tôi cùng đi học ngày xưa nữa?”

Tôi khẩn khoản mong linh hồn ấy hãy nguôi khoai, và trên hết là đừng quá đau lòng về sự mất mát của đứa bạn từng đi học chung. Tôi phân tích cho cậu hiểu rằng chắc chắn đứa bạn đó, trong trải nghiệm của loài người, chưa bao giờ có một kết cục tốt đẹp khi bị tìm ra. Tôi nhấn mạnh rằng chính bản thân tôi, trong cuộc sống sau này, đã tìm lại vài đứa bạn học cũ, và chẳng một ai trong số họ ra gì cả. Tôi bày tỏ niềm tin khiêm tốn của mình rằng đứa bạn ấy chẳng bao giờ ra gì đâu. Tôi diễn giải rằng đó chỉ là một nhân vật huyền thoại, một sự hão huyền và một cái bẫy. Tôi kể lại lần cuối cùng tôi gặp lại hắn, tôi thấy hắn tại một buổi tiệc tối đằng sau một cái cổ áo sơ mi trắng muốt cao cản mũi, với những ý kiến vô thưởng vô phạt về mọi chủ đề có thể có, và một khả năng gây nhàm chán lặng lẽ đạt đến tầm cỡ Khổng Lồ. Tôi kể lại chuyện dựa vào việc chúng tôi từng học chung ở trường “Ông Doylance Cũ”, hắn đã tự mời mình đến ăn sáng với tôi (một tội ác xã hội ở mức độ nghiêm trọng nhất); chuyện tôi đã thổi bùng đốm tàn hiếu kỳ về những học trò của Doylance để cho hắn vào nhà ra sao; và chuyện hắn đã tỏ ra là một kẻ lang thang đáng sợ trên mặt đất, đuổi theo dòng giống Adam với những ý niệm vô lý không thể giải thích được về tiền tệ, cùng đề xuất rằng Ngân hàng Anh quốc, nếu không muốn bị xóa bỏ, phải lập tức in và lưu hành không biết bao nhiêu nghìn triệu tờ tiền mệnh giá mười shilling sáu xu.

Hồn ma lắng nghe tôi trong im lặng, mắt nhìn chằm chằm không chớp. “Gã thợ cạo!” cậu ta cất lời gọi tôi khi tôi vừa dứt lời.

“Thợ cạo ư?” tôi nhắc lại — vì tôi đâu có làm cái nghề đó.

“Ngươi bị kết án,” hồn ma nói, “phải cạo râu cho một dàn khách hàng liên tục thay đổi — lúc thì là ta — lúc thì là một thanh niên — lúc thì là chính ngươi hiện tại — lúc là cha ngươi — lúc lại là ông nội ngươi; ngươi còn bị kết án phải nằm xuống cùng một bộ xương mỗi đêm, và thức dậy cùng nó mỗi buổi sáng—”

(Tôi rùng mình khi nghe thấy lời tuyên báo rùng rợn này.)

“Gã thợ cạo! Hãy đuổi theo ta!”

Ngay cả trước khi những lời đó được thốt ra, tôi đã cảm thấy mình như bị trúng bùa phép phải đuổi theo bóng ma. Tôi lập tức làm theo, và không còn ở trong phòng của Cậu B. nữa.

Hầu hết mọi người đều biết những chuyến hành trình đêm dài đằng đẵng và mệt mỏi mà các mụ thủy tổ phù thủy từng thú nhận là đã bị ép buộc phải trải qua, và những mụ đó chắc chắn đã nói sự thật tuyệt đối — nhất là khi họ luôn được hỗ trợ bởi những câu hỏi gợi ý, và Dụng cụ Tra tấn thì luôn sẵn sàng. Tôi xin cam đoan rằng, trong thời gian ở phòng Cậu B., tôi đã bị bóng ma ám ảnh căn phòng đó kéo đi trong những cuộc thám hiểm dài và cuồng loạn không kém bất kỳ chuyến đi nào như thế. Chắc chắn là tôi không được dẫn đến trước một ông lão rách rưới có sừng và đuôi dê (sự pha trộn giữa thần Pan và một kẻ bán quần áo cũ), tổ chức những buổi tiếp đón theo nghi thức cổ điển, ngu ngốc như những buổi tiếp đón ngoài đời thực và ít đàng hoàng hơn; nhưng tôi đã gặp những thứ khác mà theo tôi dường như có nhiều ý nghĩa hơn.

Tin tưởng rằng mình đang nói sự thật và sẽ được tin tưởng, tôi quả quyết không chút ngần ngại rằng ban đầu tôi đã đi theo hồn ma trên một chiếc chổi bay, và sau đó là trên một chiếc ngựa gỗ bập bồng. Chính cái mùi sơn của con vật đó — nhất là khi tôi làm nó nóng lên — tôi sẵn sàng thề là có thật. Sau đó, tôi đuổi theo bóng ma trên một chiếc xe ngựa cho thuê; một thứ thể chế với cái mùi đặc trưng mà thế hệ hiện tại không hề biết đến, nhưng tôi lại sẵn sàng thề đó là sự kết hợp giữa mùi chuồng ngựa, mùi chó bị ghẻ và mùi của một chiếc ống thổi lửa rất cũ. (Về điều này, tôi xin kêu gọi các thế hệ trước xác nhận hoặc bác bỏ giúp tôi.) Tôi đuổi theo bóng ma trên một con lừa mất đầu: ít nhất là trên một con lừa quá quan tâm đến tình trạng cái bụng của nó đến mức đầu nó lúc nào cũng gục xuống đó để thăm dò; trên những con ngựa tơ sinh ra là để đá ngược về phía sau; trên những chiếc đu quay và xích đu từ các hội chợ; trên chiếc xe ngựa kéo đầu tiên — một thể chế quên thuộc khác, nơi hành khách thường xuyên trèo lên giường và được người tài xế chèn chăn cẩn thận.

Để không làm phiền quý vị bằng bản tường thuật chi tiết về tất cả các chuyến du hành đuổi theo bóng ma Cậu B. của tôi, những chuyến đi dài hơn và kỳ diệu hơn cả những chuyến đi của Chàng Sinbad Thủy thủ, tôi sẽ chỉ giới hạn ở một trải nghiệm mà qua đó quý vị có thể suy ra vô số trải nghiệm khác.

Tôi đã thay đổi một cách kỳ diệu. Tôi vẫn là chính mình, nhưng lại không phải là chính mình. Tôi ý thức được một điều gì đó bên trong tôi, vốn vẫn giữ nguyên trong suốt cuộc đời tôi, và tôi luôn nhận ra nó dưới mọi hình thái và biến thể là không bao giờ thay đổi, thế nhưng tôi lại không phải là cái Tôi đã đi ngủ trong phòng Cậu B. Tôi có một khuôn mặt nhẵn nhụi nhất và đôi chân ngắn nhất, và tôi đã kéo một sinh vật khác giống như mình, cũng có khuôn mặt nhẵn nhụi nhất và đôi chân ngắn nhất, ra sau một cánh cửa, và đang thì thầm với cậu ta một đề xuất có bản chất bàng hoàng nhất.

Đề xuất đó là chúng tôi nên có một Hậu cung.

Sinh vật kia nhiệt liệt đồng ý. Cậu ta chẳng có khái niệm gì về sự đứng đắn, và tôi cũng vậy. Đó là phong tục của Phương Đông, đó là cách làm của Quốc vương Haroun Alraschid nhân từ (cho phép tôi được dùng lại cái tên biến tấu này một lần, nó thật đong đầy những kỷ niệm ngọt ngào!), thói quen đó rất đáng khen ngợi và rất đáng để bắt chước. “Ôi, phải rồi! Chúng ta hãy,” sinh vật kia vừa nhảy lên vừa nói, “tạo một Hậu cung đi.”

Không phải vì chúng tôi nghi ngờ dù chỉ là nhỏ nhất về tính chất cao quý của cơ sở Phương Đông mà chúng tôi dự định nhập khẩu, mà chúng tôi nhận ra rằng phải giữ bí mật điều này với Cô Griffin. Đó là vì chúng tôi biết Cô Griffin là người thiếu thốn tình thương nhân loại, và không có khả năng thưởng thức sự vĩ đại của Haroun vĩ đại. Sự bí mật phủ màng u tối kín kẽ với Cô Griffin lúc này, vậy hãy tin tưởng giao nó cho Cô Bule.

Chúng tôi có mười người trong cơ sở của Cô Griffin bên Hồ Hampstead; tám quý cô và hai quý ông. Cô Bule, người mà tôi đoán đã đạt đến độ tuổi chín chắn là tám hoặc chín tuổi, giữ vai trò lãnh đạo trong xã hội nhỏ này. Tôi đã mở lời về chủ đề này với cô ấy trong ngày, và đề xuất rằng cô ấy nên trở thành Sủng phi.

Cô Bule, sau khi đấu tranh với sự e ấp rất tự nhiên và duyên dáng của giới tính đáng yêu của mình, đã bày tỏ rằng cô cảm thấy vinh hạnh vì ý tưởng đó, nhưng muốn biết sẽ dự định lo liệu thế nào cho Cô Pipson? Cô Bule — người được hiểu là đã thề nguyện với tiểu thư đó một tình bạn chia đôi, không bí mật cho đến chết, trên cuốn Kinh thánh và Bài học trọn bộ hai tập có hộp và khóa — Cô Bule nói rằng cô không thể, với tư cách là bạn của Pipson, giấu giếm bản thân hay tôi rằng Pipson không phải là một người tầm thường.

Giờ đây, Cô Pipson, có mái tóc xoăn và đôi mắt xanh (vốn là ý niệm của tôi về bất kỳ điều gì phàm trần và nữ tính được gọi là Mĩ nhân), tôi lập tức đáp lại rằng tôi coi Cô Pipson như một Mĩ nhân Circassia.

“Và sau đó thì sao?” Cô Bule trầm tư hỏi.

Tôi trả lời rằng cô ấy phải bị một Thương gia dụ dỗ, đưa đến trước mặt tôi trong tình trạng trùm khăn che mặt, và được mua như một nô lệ.

[Sinh vật còn lại đã rơi xuống vị trí người đàn ông thứ hai trong Quốc gia, và được dành riêng làm Đại Tư tế. Sau đó cậu ta có chống đối lại sự sắp đặt này, nhưng đã bị kéo tóc cho đến khi chịu khuất phục.]

“Liệu thiếp có ghen không?” Cô Bule hỏi, hạ thấp đôi mắt.

“Zobeide, không đâu,” tôi đáp; “nàng sẽ mãi là Hoàng hậu sủng ái nhất; vị trí đệ nhất trong trái tim ta, và trên ngai vàng của ta, sẽ mãi mãi thuộc về nàng.”

Cô Bule, dựa trên sự đảm bảo đó, đã đồng ý đề xuất ý tưởng này với bảy người bạn đồng hành xinh đẹp của mình. Trong ngày hôm đó, tôi chợt nảy ra ý nghĩ rằng chúng tôi biết mình có thể tin tưởng một tâm hồn luôn mỉm cười và tốt nết tên là Tabby, vốn là người ở làm việc nhà, thân hình chẳng khác gì một chiếc giường, và trên mặt lúc nào cũng có vệt than chì đen; tôi đã dúi vào tay Cô Bule sau bữa tối một bức thư ngắn về việc đó; nhấn mạnh vào vết than chì như thể được ngón tay của Chúa An bài đánh dấu, chỉ định Tabby làm Mesrour, tên thái giám da đen nổi tiếng của Hậu cung.

Có những khó khăn trong việc thành lập cơ sở mong muốn, giống như trong mọi sự kết hợp khác. Sinh vật còn lại tỏ ra là một kẻ hèn hạ, và khi thất bại trong việc tham vọng chiếm ngai vàng, đã giả vờ có những băn khoăn về lương tâm khi phải phủ phục trước Quốc vương; không chịu gọi ngài là Đấng Trị Vì Các Tín Đồ; nói về ngài một cách coi thường và bất nhất như một “gã” đơn thuần; nói rằng cậu ta, sinh vật còn lại, “không thèm chơi” — Chơi ư! — và tỏ ra thô bạo cùng xúc phạm theo cách khác. Tuy nhiên, sự hèn hạ về tính cách này đã bị dập tắt bởi sự phẫn nộ chung của một Hậu cung đoàn kết, và tôi đã trở nên hạnh phúc trong nụ cười của tám người con gái đẹp nhất trong số loài người.

Những nụ cười chỉ có thể được ban tặng khi Cô Griffin nhìn đi hướng khác, và ngay cả khi đó cũng phải hết sức cẩn trọng, vì có một truyền thuyết trong số những người theo Đấng Tiên tri rằng cô nhìn thấy bằng một họa tiết tròn nhỏ ở chính giữa hoa văn sau lưng chiếc khăn khăn quàng cổ của cô. Nhưng mỗi ngày sau bữa ăn trưa, trong một giờ, tất cả chúng tôi đều ở bên nhau, và khi đó Sủng phi cùng phần còn lại của Hậu cung Hoàng gia thi nhau xem ai có thể làm khuây khỏa thì giờ rảnh rỗi của Haroun Điềm tĩnh đang nghỉ ngơi khỏi những lo toan của Quốc gia — vốn thường là, như trong hầu hết các công việc Quốc gia, thuộc về bản tính tính toán số học, vì Đấng Trị Vì Các Tín Đồ là một kẻ vụng về đáng sợ với các phép tính.

Trong những dịp này, Mesrour trung thành, người đứng đầu những thái giám da đen của Hậu cung, luôn túc trực (Cô Griffin thường rung chuông gọi viên sĩ quan đó vào cùng lúc với sự dữ dội lớn), nhưng chưa bao giờ thể hiện một cách xứng đáng với danh tiếng lịch sử của mình. Thứ nhất, việc cậu ta mang một chiếc chổi vào Ngai vàng của Quốc vương, ngay cả khi Haroun khoác trên vai chiếc áo giáp đỏ của sự giận dữ (chiếc áo khoác của Cô Pipson), mặc dù có thể bỏ qua trong chốc lát, nhưng chưa bao giờ được giải thích một cách hoàn toàn thỏa đáng. Thứ hai, việc cậu ta bùng nổ thành những tiếng reo hò Fhe răng "Trời ơi các cô đẹp quá!" vừa không mang phong cách Phương Đông vừa không kính trọng. Thứ ba, khi được hướng dẫn đặc biệt phải nói "Bismillah!", cậu ta luôn nói "Hallelujah!". Viên sĩ quan này, không giống như tầng lớp của mình, quá tốt nết một cách toàn diện, giữ miệng mở quá rộng, thể hiện sự chấp thuận đến một mức độ không phù hợp, và thậm chí có một lần — đó là vào dịp mua Mĩ nhân Circassia với giá năm trăm ngàn túi vàng, và cũng là giá rẻ — đã ôm chồm lấy Nô lệ, Sủng phi, và Quốc vương, tất cả một vòng.

(Nói ngoa dụ một chút, xin Chúa ban phúc cho Mesrour, và cầu mong đã có những đứa con trai và con gái trên lồng ngực dịu dàng đó, làm dịu đi biết bao ngày tháng gian khổ kể từ đó!)

Cô Griffin là một hình mẫu của sự đoan chính, và tôi không biết phải hình dung thế nào về cảm xúc của người phụ nữ đức hạnh đó, nếu cô biết rằng, khi cô diễu hành chúng tôi xuống Đường Hampstead từng đôi một, cô đang bước đi với một bước chân uy nghi ở đầu đoàn Chế độ Đa thiếp và Hồi giáo. Tôi tin rằng một niềm vui kỳ lạ và khủng khiếp mà việc chiêm ngưỡng Cô Griffin, trong trạng thái không hay biết này, đã truyền cảm hứng cho chúng tôi, và một cảm giác ảm đạm phổ biến trong chúng tôi rằng có một sức mạnh khủng khiếp trong kiến thức của chúng tôi về những gì Cô Griffin (người biết tất cả những điều có thể học được từ sách vở) không biết, là động lực chính duy trì bí mật của chúng tôi. Nó đã được giữ một cách kỳ diệu, nhưng đã có lúc đứng trên bờ vực tự tiết lộ. Danger và sự trốn thoát đã xảy ra vào một ngày Chủ nhật. Mười người chúng tôi đều được xếp hàng ở một phần nổi bật của khán đài tại nhà thờ, với Cô Griffin đứng đầu — như chúng tôi vẫn làm vào mỗi Chủ nhật — quảng cáo cơ sở theo một cách không tục tĩu — khi mô tả về Solomon trong vinh quang gia đình của ông vô tình được đọc lên. Ngay khoảnh khắc vị quân vương đó được nhắc đến như vậy, lương tâm đã thì thầm với tôi, “Ngươi cũng vậy, Haroun!” Vị mục sự hành lễ có một cái lác trong mắt, và nó đã giúp đỡ lương tâm bằng cách cho ông ta vẻ ngoài như đang đọc cá nhân về phía tôi. Một trận đỏ mặt tía tai, đi kèm với sự mồ hôi đầm đìa sợ hãi, tràn ngập khuôn mặt tôi. Đại Tư tế trở nên sống không bằng chết, và toàn bộ Hậu cung đỏ rực như thể hoàng hôn của Bagdad đang chiếu trực tiếp vào những khuôn mặt xinh đẹp của họ. Vào thời điểm điềm báo này, Griffin đáng sợ đứng dậy, và nhìn quanh đám trẻ của Islam một cách tai hại. Ấn tượng của riêng tôi là Nhà thờ và Nhà nước đã bước vào một âm mưu với Cô Griffin để phơi bày chúng tôi, và chúng tôi sẽ đều bị nhét vào những tấm ga trắng, và triển lãm ở lối đi chính. Nhưng, quá Phương Tây — nếu tôi được phép dùng biểu cảm này trái ngược với những liên tưởng Phương Đông — là cảm giác về sự chính trực của Cô Griffin, rằng cô chỉ nghi ngờ Táo, và chúng tôi đã được cứu.

Tôi đã gọi Hậu cung là đoàn kết. Chỉ duy nhất về câu hỏi, liệu Đấng Trị Vì Các Tín Đồ có dám thực hiện quyền hôn trong khu sanctuary đó của cung điện hay không, mà những cư dân vô giá của nó bị chia rẽ. Zobeide khẳng định một quyền ngược lại ở Sủng phi là cào xước, và mĩ nhân Circassia đã nhét mặt mình, để ẩn nấp, vào một chiếc túi dạ màu xanh lá cây, ban đầu được thiết kế cho sách. Mặt khác, một con linh dương trẻ tuổi có vẻ đẹp siêu việt từ những đồng bằng phì nhiêu của Camden Town (nơi cô đã được mang đến, bởi các thương gia, trong đoàn lữ hành nửa năm một lần băng qua sa mạc trung gian sau các kỳ nghỉ), giữ những ý kiến tự do hơn, nhưng quy định giới hạn lợi ích của chúng cho con chó đó, và con của một con chó, Đại Tư tế — người không có quyền gì, và không được đặt câu hỏi. Cuối cùng, khó khăn đã được thỏa hiệp bằng cách bổ nhiệm một nô lệ rất trẻ tuổi làm Phó ban. Cô gái, được nâng lên trên một chiếc ghế đẩu, đã chính thức nhận trên má những nụ hôn dự định bởi Haroun nhân từ dành cho các Hoàng hậu khác, và đã được thưởng riêng từ các rương tiền của các Mệnh phụ Hậu cung.

Và chính lúc này, ở đỉnh cao của sự tận hưởng hạnh phúc của mình, tôi đã trở nên lo âu nặng nề. Tôi bắt đầu nghĩ về mẹ tôi, và bà sẽ nói gì khi tôi mang về nhà vào giữa mùa hè tám người con gái đẹp nhất trong số loài người, nhưng tất cả đều không báo trước. Tôi nghĩ về số lượng giường chúng tôi làm ở nhà mình, về thu nhập của cha tôi, và về thợ làm bánh, và sự thất vọng của tôi tăng lên gấp đôi. Hậu cung và vị Tư tế hiểm độc, đoán được nguyên nhân gây ra sự bất hạnh của Chúa tể họ, đã làm hết sức mình để tăng thêm điều đó. Họ tuyên bố sự trung thành vô hạn, và tuyên bố rằng họ sẽ sống và chết cùng ngài. Bị đưa đến sự khốn khổ tột cùng bởi những lời tuyên bố gắn bó này, tôi nằm thức, hàng giờ liền, ngẫm nghĩ về số phận đáng sợ của mình. Trong sự tuyệt vọng của mình, tôi nghĩ mình có thể đã nắm lấy một cơ hội sớm để quỳ xuống trước Cô Griffin, thú nhận sự giống nhau của tôi với Solomon, và cầu xin được đối xử theo những đạo luật bị xúc phạm của đất nước tôi, nếu một phương cách trốn thoát không tưởng tượng được đã không mở ra trước mắt tôi.

Một ngày nọ, chúng tôi đang đi dạo bên ngoài, từng đôi một — trong dịp đó vị Tư tế có những hướng dẫn thường lệ của mình để chú ý đến cậu bé ở trạm thu phí, và nếu cậu ta nhìn một cách xúc phạm (điều cậu ta luôn làm) vào các mĩ nhân của Hậu cung, sẽ bị thắt cổ bằng dây cung trong đêm — và xảy ra chuyện là trái tim chúng tôi bị phủ trong sự u ám. Một hành động không thể giải thích được về phía con linh dương đã đẩy Quốc gia vào sự ô nhục. Kẻ quyến rũ đó, dựa trên sự đại diện rằng ngày hôm trước là sinh nhật của cô, và rằng những kho báu to lớn đã được gửi trong một chiếc giỏ để kỷ niệm (cả hai đều là những tuyên bố không có cơ sở), đã bí mật nhưng rất khẩn thiết mời ba mươi lăm hoàng tử và công chúa láng giềng đến một buổi dạ hội và bữa tối: với một quy định đặc biệt rằng họ “không được đón cho đến mười hai giờ.” Sự đi lang thang này của trí tưởng tượng của con linh dương, đã dẫn đến sự xuất hiện bất ngờ tại cửa của Cô Griffin, trong nhiều loại xe kéo và dưới sự hộ tống khác nhau, của một công ty lớn trong trang phục chỉnh tề, những người đã được đặt trên bậc cửa trên cùng trong một làn sóng kỳ vọng cao, và những người đã bị giải tán trong nước mắt. Vào lúc bắt đầu của những tiếng gõ cửa đôi đi kèm với các nghi lễ này, con linh dương đã lui về một căn phòng áp mái phía sau, và chốt cửa lại; và tại mỗi sự xuất hiện mới, Cô Griffin đã trở nên phát điên hơn nhiều, đến mức cuối cùng cô đã được nhìn thấy là xé rách tóc mái của mình. Sự đầu hàng cuối cùng về phía người vi phạm, đã được nối tiếp bởi sự cô đơn trong tủ quần áo, bánh mì và nước cùng một bài giảng cho tất cả mọi người, với độ dài trả thù, trong đó Cô Griffin đã sử dụng các biểu cảm: Thứ nhất, “Tôi tin rằng tất cả các người đều biết về nó;” Thứ hai, “Mỗi người trong các người đều độc ác như nhau;” Thứ ba, “Một lũ trẻ con đáng ghét.”

Trong những hoàn cảnh này, chúng tôi đang đi dạo một cách ảm đạm; và đặc biệt là tôi, với những trách nhiệm Hồi giáo nặng nề trên vai, đang trong một trạng thái tinh thần rất thấp; khi một người đàn ông lạ mặt tiếp cận Cô Griffin, và, sau khi đi bên cạnh cô ấy một lúc và nói chuyện với cô ấy, đã nhìn tôi. Giả định ông ta là một tay sai của pháp luật, và rằng giờ của tôi đã đến, tôi lập tức bỏ chạy, với mục đích chung là hướng về Ai Cập.

Toàn bộ Hậu cung kêu lên, khi họ thấy tôi bỏ chạy nhanh nhất có thể (tôi có ấn tượng rằng lối rẽ đầu tiên bên trái, và vòng qua quán rượu, sẽ là đường ngắn nhất đến các Kim Tự Tháp), Cô Griffin hét lên đuổi theo tôi, vị Tư tế bất trung chạy theo tôi, và cậu bé ở trạm thu phí đã luồn lách tôi vào một góc, như một con cừu, và chặn đường tôi. Không ai mắng tôi khi tôi bị bắt và đưa trở lại; Cô Griffin chỉ nói, với một sự dịu dàng gây kinh ngạc, Điều này thật kỳ lạ! Tại sao tôi lại bỏ chạy khi người quý ông nhìn tôi?

Nếu tôi có chút hơi thở nào để trả lời, tôi dám cá là tôi sẽ không trả lời; không có hơi thở, tôi chắc chắn đã không trả lời. Cô Griffin và người đàn ông lạ mặt đưa tôi vào giữa họ, và dẫn tôi trở lại cung điện trong một dạng nghi thức; nhưng hoàn toàn không phải (như tôi không thể không cảm thấy, với sự kinh ngạc) trong trạng thái của một kẻ có tội.

Khi chúng tôi đến đó, chúng tôi vào một căn phòng riêng, và Cô Griffin đã gọi đến sự giúp đỡ của cô, Mesrour, người đứng đầu những vệ sĩ u tối của Hậu cung. Mesrour, khi được thì thầm, bắt đầu rơi nước mắt. “Chúa ban phúc cho con, con cưng của ta!” viên sĩ quan đó nói, quay sang tôi; “Thầy của con bị bệnh nặng lắm rồi!”

Tôi hỏi, với một trái tim thổn thức, “Ông ấy có bệnh nặng lắm không?”

“Chúa giảm nhẹ cơn gió cho con, con cừu của ta!” Mesrour tốt bụng nói, quỳ xuống, để tôi có thể có một bờ vai an ủi cho đầu mình dựa vào, “Thầy của con đã chết rồi!”

Haroun Alraschid bỏ chạy trước những lời đó; Hậu cung biến mất; từ thời điểm đó, tôi chưa bao giờ gặp lại một ai trong số tám người con gái đẹp nhất trong số loài người.

Tôi được đưa về nhà, và ở nhà có Nợ nần cũng như Cái chết, và chúng tôi đã có một cuộc bán đấu giá ở đó. Chiếc giường nhỏ của riêng tôi bị một Thế lực không ai biết nhìn vào một cách hợm hĩnh, được gọi một cách mờ ảo là “Giới Thương mại”, đến mức một chiếc xô than bằng đồng, một chiếc quay thịt, và một chiếc lồng chim, đã phải được đặt vào đó để tạo thành một Lô hàng, và sau đó nó được bán với giá rẻ như cho. Tôi nghe thấy người ta nhắc đến như vậy, và tôi tự hỏi bài hát nào, và nghĩ xem đó phải là một bài hát u ám đến mức nào để hát!

Sau đó, tôi được gửi đến một ngôi trường lớn, lạnh lẽo, trống trải của những cậu bé lớn; nơi mọi thứ để ăn và mặc đều dày và cục mịch, mà không đủ; nơi mọi người, lớn và nhỏ, đều tàn nhẫn; nơi những cậu bé biết tất cả về cuộc bán đấu giá, trước khi tôi đến đó, và hỏi tôi tôi đã bán được bao nhiêu, và ai đã mua tôi, và la ó tôi, “Đang bán, đang bán, mất rồi!” Tôi chưa bao giờ thì thầm ở nơi khốn khổ đó rằng tôi đã từng là Haroun, hay đã từng có một Hậu cung: vì, tôi biết rằng nếu tôi nhắc đến những thất bại của mình, tôi sẽ bị quấy rầy đến mức, tôi sẽ phải tự tử dưới cái ao bùn gần sân chơi, trông như bia vậy.

Ôi chao, ôi chao! Không có hồn ma nào khác ám ảnh phòng cậu bé, các bạn của tôi, kể từ khi tôi chiếm giữ nó, ngoài hồn ma của tuổi thơ tôi, hồn ma của sự ngây thơ của chính tôi, hồn ma của niềm tin bay bổng của chính tôi. Nhiều lần tôi đã đuổi theo bóng ma: chưa bao giờ với sải chân của người đàn ông này để đuổi kịp nó, chưa bao giờ với bàn tay của người đàn ông này để chạm vào nó, chưa bao giờ hơn thế nữa đối với trái tim của người đàn ông này để giữ nó trong sự tinh khiết của nó. Và ở đây bạn thấy tôi làm việc, một cách vui vẻ và biết ơn nhất có thể, số phận của tôi là cạo râu trong gương một sự thay đổi liên tục của khách hàng, và nằm xuống và đứng dậy với bộ xương được phân công cho tôi làm người bạn đồng hành phàm trần của tôi.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.