*
* *
Nate ra khỏi thành phố. Anh đi về hướng tây, qua bang Virginia rồi xuống hướng nam ngang qua thung lũng Shenandoah. Đầu óc anh đờ ra sau chín ngày xuyên phá bằng đạn pháo vào đời tư của bao người khác. Vào một điểm bất định nào đó trong đời mình, bị thôi thúc bởi công việc hay bởi những cơn nghiện, anh đã đánh mất tính đoan chính hay lòng liêm sỉ. Anh đã học cách nói dối, đánh lừa, bịp bợm, che dấu, quấy rầy và tấn công những nhân chứng vô tội mà chẳng hề áy náy, chẳng hề cảm thấy mình có lỗi chút nào.
Nhưng giờ đây ngồi một mình trong xe, yên lặng giữa đêm tối, hồi tâm phản tỉnh, anh tự thấy xấu hổ. Anh thấy thương hại cho đám con nhà Phelan. Anh cảm thấy hối hận đối với Snead, một con người nhỏ bé suốt một đời sống trong buồn phiền lặng lẽ, chỉ cố gắng tìm cách sinh tồn với những ngày tàn cuối đời. Anh mong mình đã không tấn công ba vị chuyên gia mới với quá nhiều vẻ hung hăng...
Lòng liêm sỉ trở về, và Nate cảm thấy vui. Anh tự hào về mình vì còn biết xấu hổ đến thế. Dẫu sao anh cũng rất người với tất cả những cái khốn nạn và những điều cao cả.
Đến nửa đêm, anh dừng ở một nhà trọ rẻ tiền gần Knoxville. Tuyết đang rơi nhiều ở vùng Trung Tây, ở Kansas và ở Iowa. Nằm trên giường với tấm bản đồ, anh dùng ngón tay phác họa một hành trình đi qua vùng Tây Nam.
Anh ngủ đêm thứ nhì ở Shawnee, Oklahoma, đêm thứ ba ở Kingman, Arizona, đêm thứ tư ở Redding, California.
*
* *
Hai đứa con từ cuộc hôn nhân lần thứ nhì của anh là Austin và Angela, đứa mười hai, đứa mười một tuổi, đứa học lớp bảy, đứa học lớp sáu. Lần gần đây nhất anh gặp chúng vào tháng Bảy, ba tuần trước lần tái nghiện sau cùng, khi anh dẫn chúng đi chơi trò chơi điện tử. Cuộc đi ăn tiệm vui vẻ sau đó lại biến thành một màn khó coi. Nate đã uống 6 chai bia – bọn trẻ đếm số chai vì má chúng đã dặn – và anh đã lái xe trong suốt hai tiếng từ Baltimore về đến Arlington dưới ảnh hưởng của rượu.
Vào thời đó, chúng dọn về Oregon ở với má chúng, Christi, và ông chồng thứ nhì của cô, Theo. Đó là lần thăm con sau cùng của anh trong khoảng thời gian dài, và thay vì là buổi tạm biệt êm đềm, thắm thiết tình phụ tử thân ái, anh lại say mềm và “quậy” lung tung. Anh giằng co to tiếng và tát người vợ cũ nơi con đường trong sân trong khi bọn trẻ đứng nhìn, đã quá quen với cảnh đó. Anh chồng sau, Theo, đã phải quơ cán chổi lên, xua anh đi. Nate tỉnh dậy trong xe mình, đậu trong khoảng cấm của một nhà hàng ăn nhanh Mc Donald’s và sáu lon bia trống rỗng trên chỗ ngồi.
Khi họ gặp nhau mười bốn năm trước đây, Christi là cô hiệu trưởng một trường tư ở Potomac. Trong một vụ án, Christi được mời vào hội thẩm đoàn. Còn Nate là một trong các luật sư. Vào ngày thứ nhì của vụ án, cô mặc một chiếc váy ngắn màu đen, và cuộc tranh tụng hầu như ngưng lại. Một tuần sau, là cuộc hò hẹn đầu tiên của hai người. Trong ba năm tiếp theo Nate giữ được sạch sẽ, thời gian đủ dài để tục huyền và có thêm được hai đứa con. Khi con đê bắt đầu rạn nứt, Christi sợ hãi và muốn chạy trốn. Khi nó vỡ bùng ra, cô tóm lấy hai đứa con, chạy như bay biến, cả năm không quay lại. Cuộc hôn nhân kéo dài trong mười năm hỗn mang như thế với những cuộc lưu chiến ngắn, những thỏa hiệp án tạm thời, rồi lại những cuộc tương tàn dữ dội hơn để cuối cùng đưa đến li tan vĩnh viễn...
Cô đang làm việc trong một trường học ở Salem. Theo làm với một hãng luật nhỏ ở đó. Nate vẫn luôn tin rằng chính anh ta đã đùm túm cả ba mẹ con đi khỏi Washington. Anh không thể trách họ đã chạy sang bờ bên kia.
Anh gọi đến trường cô từ trong xe của mình gần Melford, cách đó bốn giờ xe và phải chờ máy trong năm phút, thời gian anh chắc thế, để cho cô khóa cửa phòng lại và ổn định tư tưởng. “Hello”, cuối cùng cô lên tiếng.
“Christi, anh, Nate đây”, anh nói và cảm thấy thật ngớ ngẩn khi phải xác định giọng nói của mình cho một người đàn bà mà anh đã từng chung sống cả mười năm.
“Anh đang ở đâu vậy?” cô hỏi như thể sắp phải đương đầu với một cuộc tấn công.
“Gần Medford”.
“Ở Oregon?”
“Phải. Tôi muốn gặp bọn trẻ”
“Được, khi nào?”
“Đêm nay, ngày mai. Tôi không vội . Tôi đang trên đường đi, lang thang ít ngày để ngắm cảnh. Không có lộ trình nhất định”
“À này, Nate. Tôi nghĩ mình có thể bàn bạc. Nhưng bọn trẻ rất bận, anh biết chứ, nào học hành, rồi đứa tập vũ ballet, đứa mê đá bóng”
“Chúng sao?”
“Chúng khỏe lắm. Cám ơn đã hỏi thăm”
“Còn em? Đời đãi ngộ em thế nào?”
“Em khỏe. Thấy hợp với Oregon lắm. Còn anh?”
“Anh cũng khỏe. Cám ơn đã hỏi thăm. Anh sạch sẽ và điều độ, Christi, thật thế đấy. Cuối cùng anh đã dứt khoát đá văng đám chai lọ và lũ ma túy. Có thể anh sẽ giả từ nghề luật sư, nhưng anh thật sự khỏe”
Trước đây cô đã từng nghe những lời nói đó. “Thế thì tốt quá, Nate à”. Lời lẽ của cô còn đầy vẻ e dè. Cô lên kế hoạch hai câu từ trước.
Họ đồng ý sẽ cùng đi ăn tối buổi tối tiếp theo, đủ thời gian để cô sửa soạn cho bọn trẻ, sắp xếp nhà cửa và cho phép Theo quyết định vai trò của anh. Đủ thời gian để diễn tập và lên kế hoạch thoát ra.
“Tôi sẽ không đi vào vết xe đổ”, Nate hứa, trước khi gác máy.
*
* *
Theo quyết định ở lại văn phòng làm việc thêm cho qua cuộc họp mặt. Nate ôm chặt con bé Angela.
Austn chỉ bắt tay anh. Điều duy nhất anh nguyện không làm là nói huyên thuyên về chuyện chúng đã lớn lên nhanh như thế nào. Christi ẩn trong phòng ngủ cả giờ trong lúc ông bố làm quen lại với mấy đứa con.
Anh cũng không dìm chúng trong những lời xin lỗi về những điều anh không còn có thể thay đổi. Ba bố con ngồi trên sàn nhà và nói chuyện về trường học, về vũ ballet, và bóng đá. Salem là một thị xã xinh xắn, dĩ nhiên là nhỏ hơn Washington nhiều, và bọn trẻ đã thích nghi tốt với nơi ở, đã có nhiều bạn bè, có trường tốt và thầy cô dễ mến.
Bữa ăn tối gồm mì spaghetti với xà lách và kéo dài trong một giờ. Nate kể chuyện đường rừng xứ Brazil, đưa bọn trẻ vào một cuộc du hành tìm vị thân chỉ mất tích. Rõ ràng là Christi đã không đọc đúng những tờ báo cần đọc. Cô chẳng biết gì về vụ Phelan.
Đúng 7 giờ, anh nói mình phải đi. Bọn trẻ phải làm bài và phải đi học sớm vào ngày mai. “Con có một trận cầu vào ngày mai, bố à”, Austin nói và trái tim Nate hầu như ngừng đập. Anh không thể nhờ lại lần gần đây nhất anh được gọi là bố lúc nào.
“Trận cầu ở trường,” Angela nói. Bố đến dự được không?”
Cái tiểu gia đình cùng chia sẻ giây phút chạnh lòng đó trong khi người này liếc nhìn người kia. Nate không biết phải nói gì.
Christi gỡ rối bằng cách nói, “Tôi sẽ đến đó. Chúng ta có thể đàm đạo”
“Tất nhiên là anh sẽ có mặt ở đó”, anh nói. Bọn trẻ ôm chặt anh lúc anh tạm biệt. Trong lúc lái xe đi, Nate nghĩ rằng Christi muốn gặp anh trong hai ngày liền là để giám định đôi mắt anh. Cô biết những dấu hiệu của bê tha trụy lạc.
Nate ở lại Salem ba ngày. Anh xem trận bóng đá và sung sướng tự hào về cậu con trai. Anh được mời đến dùng bữa tối lần nữa, nhưng đồng ý chỉ đến nếu Theo cùng ngồi ăn chung với họ. Anh dùng bữa trưa với con bé Angela và các đứa bạn của nó, ở trường.
Sau ba ngày, đến lúc chia tay. Bọn trẻ cần quay lại với nếp sống thường ngày, không có những rắc rối mà Nate mang tới. Christi đã mệt mỏi với việc giả vờ như chẳng hề có chuyện gì từng xảy ra giữa hai người. Và Nate trở nên quyến luyến với bọn trẻ. Anh hứa sẽ gọi điện, gởi e-mail và sớm gặp lại chúng.
Anh rời Salem với cõi lòng tê tái. Một con người đã sa đọa thấp đến mức nào để đến nỗi đánh mất một gia đình tuyệt vời như thế? Hầu như anh chẳng còn nhớ gì về bọn trẻ khi chúng còn bé – không trò chơi nhà trường, không quần áo cho lễ các Thánh, không có những buổi sáng lễ Giáng Sinh, không có những lần dắt đi hàng quán hay mua sắm. Giờ đây chúng đang lớn lên và một người đàn ông khác đang giáo dưỡng chúng.
Anh quay xe về hướng đông và trôi theo dòng lưu thông, vật vờ với những hành động của kẻ mộng du giữa ban ngày.
*
* *
Trong khi Nate chạy vòng vèo xuyên qua bang Montana, nghĩ về Rachel, thì Hark Gettys đệ nạp một kiến nghị để bác bỏ sự trả lời của cô đối với việc tranh chấp di sản. Những lí lẽ anh ta đưa ra thật rõ ràng và hiển nhiên và anh ta hậu thuẫn cuộc tấn công của mình bằng một thỉnh nguyện thư dày hai mươi mốt trang, sau hơn một tháng trời dồn tâm lực, trí tuệ vào đó. Hôm đó là ngày 7 tháng 3, gần ba tháng sau cái chết của ông Phelan, chưa đến hai tháng sau khi Nate tham gia vào vụ này, gần ba tuần sau khi khám phá, bốn tháng trước vụ án, và tòa vẫn chưa tuyên bố pháp quyền đối với Rachel Lane. Nhưng đối với các việc chứng của luật sư cô ấy, vẫn không thấy một dấu hiệu nào từ cô ta. Không có một văn bản nào trong hồ sơ chính thức của pháp đình mang chữ kí của cô.
Hark dùng từ “bên ma” để chỉ phe cô. Anh ta và những người phản bác khác đang phải tranh tụng với một cái bóng. Người phụ nữ ấy đứng tên thừa kế mười một tỉ đôla. Điều tối thiểu cô có thể làm là kí vào văn bản thông báo của tòa và tuân hành pháp luật. Nếu cô gặp rắc tối khi thuê luật sư, thì cô có thể tự mình trình diện trước thẩm quyền quyết định.
Thời gian trôi qua đang nghiêng lợi thế rất nhiều cho sáu kẻ thừa kế dầu thật nặng nề khi phải nén lòng chờ đợi để được hưởng số tiền lớn lao đó. Mỗi tuần trôi qua mà vẫn không một lời nào từ Rachel càng thêm chứng tỏ là cô ta không quan tâm gì đến chuyện tranh chấp di sản.
Trong cuộc họp mặt vào buổi sáng Thứ sáu, đám luật sư nhà Phelan rà soát lại việc khám phá, bàn bạc về các thân chủ của họ và bàn mưu định kế về chiến lược trước tòa. Nhưng phần lớn thời gian họ dùng để thảo luận xem tại sao Rachel đã không chịu chính thức xuất hiện. Họ như bị mê hoặc với cái ý niệm lạ lùng là rất có thể cô ấy không ham muốn tiền bạc. Điều đó nghe ra có vẻ quá ư phi lí, phi lí đến mức không thể tin nổi, thế nhưng ý tưởng đó vẫn thấp thoáng ẩn hiện vào mỗi sáng Thứ sáu.
Những tuần lễ kéo dài lê thê thành những tháng. Kẻ trúng số độc đắc vẫn chưa chịu lãnh thưởng.
Còn một lí do quan trọng khác để gây sức ép lên những người bảo vệ di chúc của Troy. Đó là Snead. Hark, Yancy, Bright và Langhornce đã quan sát buổi cung khai của nhân chứng số một của họ nhiều lần, không sót một chi tiết, và họ không tin rằng lão có khả năng tác động lên các thành viên ban hội thẩm. Nate O’Riley đã lố bịch hóa lão, và đó mới chỉ là trong buổi cung khai. Hãy tưởng tượng tại phiên tòa thì các lưỡi dao găm còn sắc bén hơn biết bao nhiêu, trước một hội thẩm đoán chủ yếu gồm những người thuộc giai cấp trung lưu phải vất vả để trả tiền điện nước, gas, điện thoại... hàng tháng. Snead đã bỏ túi nửa triệu đô để kể câu chuyện của lão, một câu chuyện coi bộ... khó nuốt trôi đối với người nghe.
Vấn đề với Snead đã rõ. Lão đang nói dối và những kẻ nói dối cuối cùng thường bị lột mặt tại tòa. Sau khi lão đã vấp váp một cách tệ hai tại buổi cung khai, các luật sư phát hoảng khi nghĩ đến việc trình diện lão bị lất tẩy tước bàn dân thiên hạ thì “chính nghĩa” của họ sẽ trở thành... một trò hề hạng bét.
Còn chuyện dấu vết bẩm sinh trên người cụ Troy đã khiến Nicolette trở thành một nhân chứng... láo toét.
Các thân chủ của họ cũng không gây được mấy cảm tình. Ngoại trừ trường hợp Ramble còn vị thành niên chưa được nắm tiền, còn những người kia mỗi người đều đã nắm được năm triệu đô để khởi đầu sự nghiệp. Không một ai trong hội thẩm đoàn có thể kiếm được số tiền đó trong suốt cả đời họ. Đám con của Troy có thể kêu gào than vãn về việc bị ông bố lơ là, bỏ bê, nhưng một nửa trong số thành viên hội thẩm đoàn cũng đến từ những gia đình phân tán.
Cuộc chiến giữa các bác sĩ tâm thần sẽ rất căng thẳng nhưng đó là khúc đoạn của vụ án làm họ lo ngại nhất. Nate O’Riley đã từng “xắt” các vị bác sĩ giữa pháp đình trong hơn hai mươi năm. Bốn tân binh của họ khó thể đứng vững trước những đòn kiểm tra chéo độc địa của anh ta.
Để tránh một vụ án, họ phải dàn xếp với nhau. Muốn dàn xếp, phải tìm ra điểm yếu của đối phương. Sự không quan tâm của Rachel lane sẽ là điểm nhắm tốt nhất của họ.
*
* *
Josh Stafford xem lại Bản Kiến nghị Phản bác của Hark tấm tắc khen thầm. Ông thích trò đấu trí pháp lí, những kịch bản và những chiến thuật và khi có ai đó, dầu là đối thủ của mình, ra chiêu đẹp mắt, ông vẫn âm thầm ngưỡng mộ. Mọi nước đi trong hồi khai cuộc của Hark đều hoàn hảo – việc định thời điểm việc viện lí, và kết luận có vẻ rất hợp lô-gíc.
Những người phản bác hiện ở thế yếu, nhưng những vấn đề của họ vẫn còn là... chuyện nhỏ, so với những vấn để của Nate. Yếu huyệt của anh là... không có thân chủ, vì thực ra Rachel Lane đâu có nhờ anh bảo vệ quyền lợi cho cô ! Anh và Josh đã mưu đồ giữ yên lặng chuyện này cả hai tháng rồi nhưng trò ma mãnh này sắp đến ngày... lộ tẩy. Phải đối phó sao đây, đó chính là vấn đề !