Cuộc cung khai của cô thư kí Nicolette kéo dài vỏn vẹn tám phút. Cô nêu tên, địa chỉ và lược sử quá trình công tác, và đám luật sư nhà Phelan ở phía bên kia ngồi vào ghế háo hức chờ nghe những tình tiết về các trò tình dục giữa cô và cụ Phelan. Cô năm nay hai mươi ba tuổi, không có nét đặc biệt gì ngoài một thân hình thon thả, bộ ngực vừa vặn xinh xinh, và một khuôn mặt ưa nhìn với mái tóc vàng tươi. Họ không thể chờ đợi nghe cô giành vài giờ để phiếm đàm về sex.
Đi ngay vào điểm chính, Nate hỏi : “Cô có từng quan hệ tình dục với cụ Phelan?”
Cô gắng tỏ ra có vẻ thẹn thùng với câu hỏi quá ư sống sượng nhưng rồi vẫn nói “Vâng”.
“Bao nhiêu lần?”
“Em không đếm hết”
“Chừng bao lâu?”
“Thường là độ mười phút”
“Không phải ! Tôi muốn nói khoảng thời gian hai người có chuyện tằng tịu này đã là bao lâu. Bắt đầu từ ngày nào, tháng nào, chấm dứt lúc nào?”
“Ồ, tôi mới làm cho cụ khoảng năm tháng”
“Đại thể là hai mươi tuần. Tính trung bình mỗi tuần, cô và cụ Phelan gần gũi nhau mấy lần?”
“Ước chừng là mỗi tuần hai lần”
“Vậy là tổng cộng khoảng mười bốn lần?”
“Em đoán là vậy. Có nhiều quá không anh, ơ, ông luật sư?”
“Với tôi thì chừng ấy chưa có gì gọi là nhiều ! Mỗi lần đấu tay đôi như vậy, cụ Phelan cởi bỏ hết quần áo chứ?”
“Tất nhiên. Cả hai đều làm vậy !”
“Tức là ông cụ hoàn toàn... khỏa thân?”
“Đúng vậy”
“Thế ông cụ có dấu hiệu bẩm sinh nào lộ rõ trên thân hình?”
Khi mọi nhân chứng đồng lòng nói dối, họ lại thường quên mất điều hiển nhiên. Các luật sư của họ cũng vậy. Họ trở nên cả tin vào sức mạnh thuyết phục của câu chuyện giả tưởng do họ bịa ra, khiến họ sơ sót lướt qua một hai sự kiện. Hark và bè lũ của anh ta đã tiếp xúc với ba vị phu nhân tỉ phú Phelan – Libigail, Janie, Tira – bất cứ ai trong ba người cũng có thể đã cho họ biết rằng cụ Troy có một cái bớt tròn màu tím sẫm có kích thước cỡ một đồng đôla bằng bạc ngay ở bên phải, gần hông, ngay dưới thắt lưng.
“Ơ, em không nhớ”, Nicolette trả lời.
Câu trả lời lúc đầu làm Nate ngạc nhiên nhưng sau đó lại không. Anh có thể đã dễ dàng tin rằng Troy lằng nhằng với cô thư kí điều mà cụ đã từng làm trong hàng mấy thập kỉ qua với hầu hết các cô thư kí. Và anh cũng có thể đã dễ dàng tin rằng cô nàng Nicolette chỉ đang diễn vai đào lẳng đấy thôi.
“Không có dấu hiệu bẩm sinh lộ rõ nào cả à?” Nate hỏi lại.
“Không”
Đám luật sư nhà Phelan sợ cứng người. Lại một nhân chứng nặng kí khác nóng chảy trước mắt họ?
“Không hỏi nữa”, Nate nói, và để cho cả phòng có thời gian rót thêm càphê.
Nicolette nhìn vào các vị luật sư. Họ nhìn trừng trừng vào bàn, tự hỏi không biết cái dấu hiệu ấy đúng ra nằm ở chỗ nào. Sau khi cô đi ra, Nate thảy một bức ảnh giảo nghiệm tử thi lên bàn trước những cặp mắt ngơ ngác của đối phương. Anh không nói lời nào và cũng khỏi cần nói. Cụ Troy nằm trên sàn gạch, chỉ còn là một đống xương thịt dập nát với cái bớt kia như một con mắt nhìn trừng trừng từ bức ảnh.
*
* *
Họ qua phần còn lại của ngày thứ tư và nguyên ngày thứ năm với bốn bác sĩ tâm thần mới được thuê để nói rằng ba vị cũ thực sự không biết họ đang làm gì. Lời chứng của bốn bác sĩ mới thực ra không có gì mới, mà ai cũng có thể đoán trước và chỉ lặp đi lặp lại mỗi một ý – những ai có đầu óc lành mạnh sáng suốt quyết không nhảy lầu tự tử bao giờ.
Xét chung cả nhóm, họ không nổi đình đám bằng Flowe, Zadel và Theishen. Một cặp đã nghỉ hưu và được nhặt lên đây đó như là những chuyên gia giám định pháp y. Một người dạy ở đại học cộng đồng. Một người kiếm sống tàm tạm qua ngày nơi một phòng khám y tế nho nhỏ ở vùng ngoại ô.
Nhưng họ không phải được trả tiền để gây ấn tượng; mà đúng hơn, tiêu chí đơn giản được đề ra cho vai trò của họ chỉ là khuấy đục nước lên mà thôi. Troy Phelan đã được tiếng là lẩn thẩn và kì khôi. Bốn chuyên gia giám định phán, rằng ông ta không có đủ năng lực tinh thần để lập di chúc. Ba vị khác lại bảo là có. Kiên trì giữ cho mọi vấn đề đậm đặc chất rối rắm, tua bủa những góc cạnh sù sì, để hi vọng những người tranh tụng di chúc đến một ngày nào đó đâm ra chán nản mỏi mòn. Ý đồ của đám luật sư và đám thừa kế nhà Phelan là vậy. Còn nếu không, di chúc sẽ được đưa ra trước một hội thẩm đoàn gồm toàn những người không chuyên, những anh gà mờ ấm ớ tranh cãi nhau qua những thuật ngữ y khoa hiểm hóc và xác định nghĩa lí cho những ý kiến đối nghịch. Sẽ là một mớ bòng bong tha hồ mà gỡ cho đến ngày... tận thế !
Đám chuyên gia mới được trả tiền hậu hỉ để bám thật chắc vào những khẳng quyết của họ và Nate cũng không cố làm cho họ thay đổi ý kiến. Anh đã từng lấy lời khai của khá nhiều bác sĩ nên chẳng dại gì đi cãi lí chuyên môn y học với họ. Thay vì thế, anh xoáy vào phẩm chất và kinh nghiệm của họ. Anh cho họ xem video và yêu cầu họ nhận định, phê bình ba vị bác sĩ tâm thần trước đây.
Khi họ qua hết buổi chiều thứ năm, thì mười lăm tờ cung khai đã được hoàn tất. Một vòng khác được lên lịch vào cuối tháng ba. Wycliff định kế hoạch mở phiên tòa vào giữa tháng bảy. Cùng những nhân chứng đó sẽ chứng định lại, nhưng ở phiên tòa mở công khai với khán giả nhìn tận mắt, nghe tận tai và các vị hội thẩm sẽ cân nhắc từng lời của họ.