Bản Chúc Thư

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 87 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Bốn Mươi Chín
Chương Bốn Mươi Chín

❊ ❊ ❊

Nate không được mời dự vòng đầu của các cuộc đàm phán hòa giải. Có vài lí do cho sự vắng mặt của anh. Trước tiên, Josh thu xếp cuộc họp thượng đỉnh, vì thế nó được diễn ra trên lãnh địa của ông. Nate đã tránh xa văn phòng cũ của mình và muốn tiếp tục tình trạng cách li đó. Thứ nhì là, đám luật sư nhà Phelan vẫn nhìn Josh và Nate là hai đồng minh, và sự thật thì cũng đúng là như vậy. Josh muốn đóng vai trò người kiến tạo hòa bình, người trung gian hòa giải. Để đạt được sự tin cậy của phe này, ông phải làm bộ chơi tình vờ với phe kia, dầu rằng chỉ trong chốc lát thôi. Kế hoạch của ông là gặp Hark và đồng bọn, rồi nói với Nate, rồi qua lại trong ít ngày nếu cần, cho đến khi đạt được một thỏa hiệp án.

Sau một tràng dài những hài đàm phiếm luận, Josh yêu cầu mọi người chú ý. Có nhiều lãnh vực phải bàn đến. Các luật sư nhà Phelan nôn nao bồn chồn mong muốn khởi động tiến trình.

Một cuộc dàn xếp có thể xảy ra trong giây lát, trong thời gian ngừng họp để giải lao, với một vụ án mà nhân chứng vấp váp hoặc khi một người điều hành mới muốn cất đi gánh nặng những tranh tụng dằng dai, giải quyết nhanh gọn vấn đề. Và một cuộc dàn xếp cũng có thể mất hàng mấy tháng trời, trong trường hợp quá trình thủ tục tố tụng chậm như rùa boò cho đến ngày mở phiên tòa. Xét theo toàn cục, thì đám luật sư nhà Phelan mơ đến một cuộc thỏa hiệp chóng vánh và buổi họp tại văn phòng của Josh là bước đi đầu tiên. Thực sự họ tin rằng họ sắp trở thành những triệu phú.

Với sự khéo léo của một nhà ngoại giao lão luyện, Josh bắt đầu nêu ra ý kiến của mình rằng luận chứng của phe đối phương chưa đủ sức thuyết phục. Dầu ông không biết rõ những kế hoạch của thân chủ mình khi thảo ra bản di chúc viết tay và tạo ra sự tranh chấp hỗn loạn, tuy vậy đó vẫn là một di chúc có đầy đủ hiệu lực pháp lí. Ông đã trải qua hai giờ với cụ Phelan ngày hôm trước khi kết thúc bản di chúc mới kia, và ông sẵn sàng xác chứng, nếu cần, rằng Snead chẳng hề có mặt trong lúc ông và cụ Phelan gặp nhau.

Ba vị bác sĩ tâm thần đã giám định cụ Phelan đã được tuyển chọn cẩn thận bởi sáu người con và ba bà vợ cũ của cụ, cùng với đám luật sư của họ. Ba vị này đều có những phẩm chất và thành tích không thể chê trách. Còn bốn vị bác sĩ mới thì thành tích rất mỏng manh như các bản tổng kết giám định của họ. Theo ông nghĩ, trong cuộc chiến giữa các chuyên gia, phần thắng sẽ nghiêng về ba vị đầu.

Luật sư đường phố Wally Bright hôm nay diện bộ cánh tinh tươm nhất, dầu rằng điều ấy cũng chẳng nói lên được gì mấy. Anh ta đón nhận những lời phê bình trên đây với quai hàm bạnh ra, môi dưới bặm lại giữa hai hàm răng để đừng phun ra những lời bậy bạ, và anh ta ghi những chú thích vô ích trên một mảnh giấy có tiêu đề, bởi vì ai cũng đang làm như vậy. Bản tính anh ta đâu phải là ngồi yên chấp nhận những lời gièm pha, miệt thị như vậy, dầu là từ một luật sư tiếng tăm lừng lẫy như Josh Stafford. Thế nhưng anh ta sẽ làm bất cứ điều gì, chịu đựng bất cứ điều gì, vì mục đích cao cả. Tiền ! Tháng vừa qua – tháng Hai, văn phòng nhỏ bé của anh ta chỉ thu vào được khoản phí có hai mươi sáu ngàn đô, sau khi trang trải tổng phí thì cũng gần bằng ngần ấy, và Wally chẳng còn đem được về nhà mấy đồng. Tất nhiên phần lớn thời gian của anh đã được dành cho vụ Phelan.

Josh trượt trên lớp băng mỏng khi tổng kết các lời chứng của đám thân chủ mấy vị luật sư kia. “Tôi đã xem phim video các cuộc cung khai của họ”, ông nói vẻ buồn rầu. “Thành thực mà nói, ngoại trừ lời khai của Mary Ross, tôi nghĩ cả đám đó sẽ là những nhân chứng rất bôi bác khi đứng trước tòa.”

Các vị luật sư của họ dễ dàng thông qua chuyện này. Đây là một hòa hội, đâu phải là phiên tòa.

Ông không nhấn lâu vào các người thừa kế. Càng ít nói đến càng tốt. Các luật sư của họ biết rằng họ sẽ bị mổ xẻ trước hội thẩm đoàn.

“Xin có đôi lời về Snead”, Josh nói tiếp. “Tôi cũng đã xem buổi cung khai của lão ta, và thành thật mà nói, nếu quí vị thỉnh mời lão ra tòa làm chứng, thì sẽ là một sai lầm... kinh khủng. Thật vậy, theo tôi nghĩ, điều đó sẽ chạm đến biên giới của sự thực hành sai trái về pháp lí.”

Bright, Hark, Langhorne và Yancy càng cúi sát hơn trên những giấy tờ của họ. Snead đã trở thành một cái từ bẩn thỉu trong đám họ. Họ đã đấu đá nhau về chuyện ai đáng bị khiển trách vì đã dàn dựng một kịch bản quá tồi. Họ đã mất ngủ vì bực dọc, cáu kỉnh về chuyện lão già... Họ mất toi nửa triệu đô để mớm môi, nuôi nấng một nhân chứng chẳng đáng lấy một xu !

“Tôi đã biết Snead trong gần hai mươi năm”, Josh nói, rồi bỏ ra mười lăm phút để vẽ ra bức chân dung của lão ta như một nô bộc chẳng mấy tài năng và không phải lúc nào cũng đáng tin cậy, một người hầu mà cụ Phelan đã nhiều lần dọa đuổi việc. Cả đám tin lời ông.

Mặc kệ lão Snead. Josh khéo léo dìm nhân chứng “sáng giả” của bọn họ mà không kể ra sự kiện lão đã được họ mua chuộc với năm trăm ngàn đôla để ra trước tòa kể câu chuyện bịa.

Và cũng mặc kệ cô ả Nicolette với những trò đú đởn... tưởng tượng giữa cô ta và cụ Phelan.

Bọn họ cũng khó mà kiếm thêm nhân chứng nào khác mà lời chứng có trọng lượng. Có một vài nhân viên bất mãn, nhưng họ không muốn dính dáng đến vụ án, vì xét thấy chẳng có dây mơ rễ má gì để xí phần được tí ti nào, nên tội gì phải cực thân đáo tụng đình làm chi cho nó hao phí calôri! Và chăng lời chứng của họ cũng sẽ bị cho là nhuốm màu tị hiềm nên sẽ chẳng có mấy giá trị. Có hai đối thủ trong giới kinh doanh trước đây từng cố cạnh tranh với Troy. Nhưng họ chẳng biết gì về tình trạng tinh thần của ông.

Bởi vậy luận chứng của quí vị sẽ không mạnh lắm đâu, Josh kết luận. Nhưng mọi việc đều có phần may rủi, với một hội thẩm đoàn.

Ông nói về Rachel Lane như thể ông ta đã từng biết về cô trong bao nhiêu năm. Không có quá nhiều những chi tiết đặc biệt nhưng đủ những nét tổng quát để truyền đi ấn tượng là Josh biết rõ về cô. Cô là một người phụ nữ khả ái, sống một cuộc đời đạm bạc thanh cao, nơi một xứ sở xa xôi, cô rất xa lạ với chuyện kiện tụng, tranh chấp. Cô tránh mọi cuộc tranh luận. Cô khinh thường sự đối đầu. Và cô từng thân cận với cụ Troy hơn là phần lớn người ta biết.

Hark muốn hỏi vậy chớ Josh đã từng gặp cô ấy bao giờ chưa? Hay là thấy mặt cô ấy thôi? Hay là nghe đến tên cô ấy trước khi ông đọc di chúc? Nhưng giờ đây không phải lúc cũng chẳng phải nơi để hục hặc nhau. Tiền sắp được bày ra trên bàn, và số phần trăm của Hark là mười bảy phẩy năm phần trăm từ mỗi thân chủ, anh đã gom bi được ba em, tổng cộng là một con số... kha khá, nếu không muốn nói là... rất đáng kể ! Vậy thì có ngứa cổ cũng ráng ngậm miệng mà ăn tiền.

Nữ luật sư Langhorne đã tìm hiểu về thị xã Corumbá và cứ thắc mắc không biết một phụ nữ Mỹ, bốn mươi hai tuổi, có thể làm gì ở một nơi như thế. Bà ta và Hark, sau lưng Bright là Yancy, đã âm thầm trở nên hai kẻ đồng lõa. Họ đã bàn bạc rất lâu về việc tiết lộ chỗ ở của Rachel Lane cho một vài phóng viên. Báo chí chắc chắn sẽ đổ quân đi tìm cô ta ở Corumbá. Họ sẽ hun khói để lùng sục cô, và trong quá trình đó mọi người sẽ biết được cô định làm gì với số tiền kia. Nếu như họ hi vọng và mơ tưởng, cô không muốn tiền, thì các thân chủ của họ sẽ ẳm trọn gói bạc kia. Và dĩ nhiên là họ cũng sẽ cắn được những miếng lớn.

Đây là cả một cú đánh cá may rủi và họ vẫn còn bàn bạc phương án đó.

“Rachel Lane dự định làm gì với số tiền này?” Yancy hỏi.

“Tôi không chắc lắm”, Josh nói, như thể anh và Rachel bàn bạc nhau chuyện đó hàng ngày. “Có lẽ cô sẽ giữ một phần rất nhỏ còn phần lớn cô sẽ hiến cho các công cuộc từ thiện. Theo tôi nghĩ đó là lí do tại sao cụ Troy đã hành động như vậy. Cụ đã hình dung rằng nếu các thân chủ của quí vị nắm được tiền thì tiền bạc cũng chỉ ở với họ không quá chín mươi ngày rồi sẽ đội nón ra đi thôi. Còn để tiền của lại cho Rachel, cụ biết rằng số tiền của cụ sẽ đem lại ơn ích cho những người khốn khổ”

Một khoảng lặng dài trong cuộc đối thoại khi Josh dừng lời. Những giấc mơ từ từ sụp đổ. Rachel Lane thực sự có mặt trên đời này, đâu phải là một bóng ba hoang tưởng, và cô đâu có từ chối tiền bạc.

“Tại sao cô không chịu xuất hiện?” cuối cùng Hark hỏi.

“À, người ta cần nên biết về người phụ nữ này để có thể trả lời câu hỏi kia. Tiền bạc chẳng có ý nghĩa gì với cô ấy. Cô không mong chờ được nêu tên trong di chúc của bố cô. Thế rồi bổng dưng, cô thấy rằng mình được thừa kế hàng chục tỉ đôla. Cô vẫn còn ngơ ngác, chưa biết tính sao”

Lại một khoảng lặng dài khác trong khi quí vị luật sư gật gù trên các trang giấy. “Chúng tôi sẵn sàng kháng cáo lên Tối cao Pháp viện, nếu xét thầy cần thiết”, Langhorne nói. “Cô ấy có biết rằng như vậy sẽ mất hàng năm?”

“Cô ấy biết”, Josh trả lời. “Và đó là một trong những lí do mà cô muốn thăm dò những khả năng hòa giải”

Bây giờ họ đã có tiến bộ.

“Chúng ta bắt đầu từ đâu nhỉ?” Wally Bright hỏi.

Một câu hỏi khó. Một phía bàn là một khối vàng trị giá khoảng mười một tỉ đôla. Thuế thừa kế sẽ lấy đi mất hơn một nửa, còn lại là năm tỉ đô. Bên phía kia bàn là những người thừa kế nhà Phelan, tất cả đều đã vỡ nợ, ngoại trừ Ramble. Ai sẽ ném ra con số đầu tiên? Con số đó sẽ là bao nhiêu? Mười triệu cho mỗi người thừa kế? Hay là một trăm triệu?

Josh đã lên kế hoạch. “Hãy bắt đầu với chính di chúc”, ông nói. Giả định là di chúc của cụ có đầy đủ hiệu lực pháp lý chúc thư đó chứa đựng những lời lẽ rất rõ ràng, là sẽ hủy bỏ mọi quà tặng đối với bất cứ người thừa kế nào phản bác nó. Điều đó sẽ áp dụng cho các thân chủ của quí vị. Như thế, quí vị khởi đi từ vị trí zéro. Rồi chúc thư cho mỗi thân chủ của quí vị một số tiền bằng tổng số nợ tính đến ngày cụ Phelan mất”. Josh giở ra một tờ giấy khác và nhìn vào đó giây lát. “Theo như những gì chúng tôi biết cho đến nay, Ramble Phelan không mắc khoản nợ nào. Geena Phelan Strong mang nợ bốn trăm hai mươi ngàn đô vào ngày 9 tháng 12. Libbigail và Spike mạng nơ khoảng tám mươi ngàn đô. Mary Ross và ông chồng mang nợ chín trăm ngàn đô. Troy Junior đã thoát nợ trong một vụ phá sản, nhưng vẫn còn nợ, sau đó, một trăm ba người ngàn đô. Rex, như chúng ta biết, thắng giải trong vụ này. Anh ta và cô vợ Amber xinh đẹp nợ, vào ngày 9 tháng 12, tổng cộng là bảy triệu sáu trăm ngàn đô. Các số liệu này đúng chứ, thưa quí vị?”

Vâng, đúng là không có vấn đề gì. Các con số đều chính xác. Điều họ quan tâm là con số tiếp theo.

“Nate O’Riley đã tiếp xúc với thân chủ của ông ấy. Để giải quyết chuyện này, cô đề nghị cho mỗi người thừa kế mười triệu đô.”

Quí vị luật sư chưa bao giờ tính toán và ghi ra nhanh đến thế. Hark có ba thân chủ, 17,5% từ mỗi người, sẽ đem lại cho anh ta số phí tổng cộng là năm triệu hai trăm năm chục ngàn đô. Geena và Cody đã thỏa thuận chia 20% cho Langhorne, vậy là cái hãng luật nho nhỏ của bà ta sẽ thu được hai triệu đô. Yancy cũng được bằng ấy, nhưng còn phải được tòa chấp thuận vì Ramble còn vị thành niên. Còn Wally Bright, một kẻ trưởng thành từ đường phố, kiếm sống bằng cách quảng cáo những vụ li dị nhanh trên các băng ghế xe buýt, giờ đây vớ được một nửa của số mười triệu đô, chiếu theo hợp đồng giữa anh ta với Libbigail và Spike.

Wally phản ứng trước tiên. Mặc dầu trái tim anh ta đông cứng lại và thực quản như bị “nghẽn mạch”, anh ta cố gắng để thốt ra, “Thân chủ của tôi chắc chắn không chấp nhận con số dưới năm mươi triệu.”

Mấy người khác cũng lắc đầu. Họ chau mày và cố gắng tỏ ra miệt thị con số được chào giá sao quá nhỏ nhoi, trong khi họ đã tiêu tiền dựa trên dự kiến phần họ sẽ có được.

Wally Bright không thể viết năm mươi triệu và ghi những con số zéro vào đúng chỗ. Thế nhưng anh ta vẫn ném bừa con số ấy như một tay cờ bạc chơi liều lấy tiếng nơi một casino ở Las Vegas.

Trước đó họ đã nhất trí rằng nếu vấn đề tiền bạc được nêu ra, họ sẽ không chịu cái giá thấp hơn năm mươi triệu đô cho mỗi người thừa kế. Mức giá đó xem ra là quá ư biết điều, trước cuộc họp mặt. Bây giờ, khi mười triệu đô được đặt lên bàn, thì xem ra cũng đã là hấp dẫn. Tuy nhiên, so với toàn bộ gia tài thì còn quá ít. Vậy, đừng quá hấp tấp. Hãy cố nài.

“Con số đó chỉ mới là một phần trăm của di sản”, Hark phát pháo yểm trợ đồng đội.

“Bạn không thể nhìn vấn đề theo lối ấy”, Josh phản pháo. “Thật ra thì có nhiều cách nhìn vấn đề. Nhưng tôi thích khởi động từ số không – là vị trí hiện tại của các bạn, để đi lên, hơn là nhìn vào toàn bộ di sản rồi đi xuống.”

Nhưng Josh cũng muốn gây niềm tin nơi họ. Họ đá chuyền nhau quả bóng các con số một hồi, rồi ông lên tiếng : “Quả thực, về phần tôi, nếu như tôi đại diện cho một trong những người thừa kế kia, tôi cũng không chịu con số mười triệu.”

Họ cứng người và lặng nghe đầy chủ ý.

“Cô ấy không phải là kẻ tham lam, keo kiệt. Tôi nghĩ Nate O’Riley có khả năng thuyết phục cô ấy chấp thuận chia cho mỗi thừa kế hai mươi triệu đô.”

Số phí tăng gấp đôi – trên mười triệu cho Hark. Langhorne và Yancy, mỗi vị được bốn triệu. Còn tay Wally, bây giờ vớ được mười triệu, bổng dưng lại chột dạ muốn tiêu chảy và vội vã xin phép được rời phòng trước.

chỉ có mình ông với một cô thư ký lo trả lời điện thoại và đánh máy. Valdir thích việc tư vấn pháp lí về bất động sản, chúc thư, hợp đồng và những chuyên tương tự. Ông chẳng bao giờ đến pháp đình trước tiên bởi vì chuyện biện hộ nơi tòa án
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.