Mọi người đều đã tản đi, Tiêu Viện Triều cũng biến mất cùng Đô Bảo Bảo. Đội trưởng đội kiểm tra hung hăng quệt đi nước tiểu trên mặt, lao ra cửa ngửa mặt lên trời phát ra tiếng gầm thét giận dữ đến cực điểm. Hắn chưa bao giờ bị chỉnh đốn như thế này, chưa bao giờ!
Ngay lúc này, một chiếc xe Jeep chạy tới với tốc độ nhanh nhất, phanh gấp ngay trước cửa quán cà phê. Một nhân viên khoa thông tin nhảy xuống xe, không màng đến nước tiểu đang chảy dọc theo bậc thềm, vội vàng kêu lên: "Tiêu Viện Triều đâu? Tiêu Viện Triều ở đâu? Điện khẩn!"
"Chạy rồi, điện khẩn gì chứ?" Đội trưởng đội kiểm tra hỏi.
Nhưng nhân viên kia hoàn toàn không kịp nói chuyện với đội trưởng đội kiểm tra, lập tức nhảy lên xe Jeep hớt hải đi tìm Tiêu Viện Triều.
Bức điện khẩn có thể khiến căn cứ hớt hải như vậy, tuyệt đối là điện khẩn báo tin sự cố nghiêm trọng. Mà lúc này Tiêu Viện Triều hoàn toàn không biết khoa thông tin đang lùng sục khắp khu A để tìm mình. Anh cùng Đô Bảo Bảo đang thực hiện giao dịch vũ khí lần đầu tiên.
Một trăm năm mươi khẩu súng trường đã qua tay An Sơn và các chuyên gia vũ khí hạng nhẹ khác cải tạo, cộng thêm hai phần dữ liệu điều chỉnh đường bay tên lửa đạn đạo, dữ liệu cải tạo thiết bị đột phá, cùng một phần vũ khí hóa học gây mất khả năng chiến đấu, còn có công nghệ cải tiến ổ phóng tên lửa trực thăng, công nghệ nâng cấp thiết bị tạo khói xe tăng vân vân.
Súng ống bán cho bộ đội thông thường, dữ liệu hiệu chỉnh tên lửa đạn đạo bán cho bộ đội Nhị Pháo, vũ khí hóa học bán cho bộ đội phòng hóa, còn có trực thăng, xe tăng, pháo binh, thiết bị gián điệp vân vân, lần lượt bán cho các đơn vị khác nhau.
Lợi nhuận rốt cuộc lớn đến mức nào, hoàn toàn có thể nhìn ra từ cái miệng sắp ngoác ra vì cười của Tiêu Viện Triều. Anh rất đen tối, sau khi giành được quyền độc quyền, anh lần lượt rút 20% hoa hồng từ cả người mua và người bán. Nói cách khác, một lô vũ khí bán đi, gần một nửa lợi nhuận đã chui tọt vào túi anh.
"Phát tài rồi!" Đô Bảo Bảo ôm một nắm lớn phiếu lương thực, phấn khích nói với Tiêu Viện Triều: "Tiêu Viện Triều, nhiều phiếu lương thực thế này thì tiêu sao cho hết đây, phải mua được bao nhiêu bánh tuyết với thạch nữa chứ?"
"Đây không phải để mua bánh tuyết với thạch đâu, mà là..."
"Tôi biết, tôi biết mà!" Đô Bảo Bảo tung nắm phiếu lương thực trên tay lên không trung nói: "Để các nghiên cứu viên của Quân đoàn Mèo tiếp tục nghiên cứu chuyên sâu, sau đó cầm nghiên cứu đó đi bán lấy thêm nhiều phiếu lương thực nữa, rồi lại ném vào người bọn họ, để họ tiếp tục nghiên cứu, rồi lại cầm nghiên cứu đó đi bán lấy càng nhiều càng nhiều phiếu lương thực hơn nữa!"
"Cô coi bọn họ là bò sữa hả?" Tiêu Viện Triều chớp chớp đôi mắt hỏi Đô Bảo Bảo.
"Nói nhảm, vốn dĩ bọn họ chính là bò sữa!" Đô Bảo Bảo cười hì hì: "Hì hì, anh tưởng tôi dựng lên một bang hội lớn thế này để làm gì? Chính là vì để có một ngày bò cái có thể cho sữa, sau đó ngồi ở đây là có thể đếm tiền mỏi cả tay."
Đô Bảo Bảo không biết ở đây rốt cuộc có bao nhiêu phiếu lương thực, cô cũng lười đếm kỹ. Nhưng cô biết mình tốn bao tâm tư gây dựng lên những con bò cái cuối cùng đã bắt đầu cho sữa, mà đây mới chỉ là lần vắt sữa đầu tiên. Chỉ cần có đủ cỏ khô, lượng sữa sẽ ngày càng nhiều.
"Nhỏ tiếng thôi, để người ta nghe thấy thì không hay đâu." Tiêu Viện Triều nhắc nhở Đô Bảo Bảo.
"Sợ cái gì?" Đô Bảo Bảo khoanh tay, đắc ý nói: "Khi tôi tăng kinh phí nghiên cứu của mỗi người bọn họ lên gấp mười lần, e là cho dù biết rõ là đang vắt sữa cho tôi, bọn họ cũng không nỡ rời đi. Nói với anh cái này anh cũng không hiểu, đây là bản chất của quan hệ cung cầu và quan hệ lao động trên thương trường. Tiêu Viện Triều, khi còn nhỏ việc duy trì đoàn thể cần đức tin và sức mạnh, lúc lớn lên việc duy trì đoàn thể cần nhiều tài nguyên hơn. Nói một cách đơn giản, nếu tôi không thể mưu cầu nhiều tài nguyên hơn cho đoàn thể của mình, thì đoàn thể này không thể đi xa hơn được, hiểu chưa?"
Nghe thấy những lời này, Tiêu Viện Triều nhìn chằm chằm Đô Bảo Bảo một hồi lâu, khẽ gật đầu. Anh phải thừa nhận, Đô Bảo Bảo nói rất chính xác. Một đoàn thể gồm toàn người trưởng thành nếu không có tài nguyên, thì thành viên trong đoàn thể sẽ mất lòng tin, dẫn đến sự tan rã cuối cùng.
Nếu một đoàn thể có thể có được đủ loại tài nguyên, đó chính là hy vọng của mỗi thành viên. Khi người lãnh đạo đoàn thể tiến hành phân phối và ứng dụng hợp lý những tài nguyên này, họ sẽ trở thành hy vọng của đoàn thể.
Khi còn nhỏ có thể dùng bạo lực để kéo lên một đoàn thể, còn khi lớn lên thì dùng hy vọng để dẫn dắt một đoàn thể.
Đô Bảo Bảo dường như rất hiểu đạo lý này, thậm chí có thể nói đạo lý mà cô hiểu này đến cả Tiêu Viện Triều lúc này cũng không hiểu rõ.
Giống như cuộc đàm phán vừa rồi, theo ý của Tiêu Viện Triều, anh muốn trong đàm phán khiến cho đội kiểm tra và cả căn cứ số 49 thừa nhận sự tồn tại của bọn họ.
Tồn tại chính là hợp lý, sự việc đã phát triển đến mức này, có thể khiến đội trưởng đội kiểm tra đến đàm phán, đã chứng minh bọn họ thừa nhận một bang hội được cấu thành bởi một nhóm người thuộc lớp đặc biệt. Mấu chốt là thừa nhận đến mức độ nào, mà thừa nhận đến mức độ nào, thì phải dựa vào đàm phán.
Nhưng Đô Bảo Bảo cho rằng điều này hoàn toàn không cần thiết, cuộc đàm phán đầu tiên cứ làm cho hỏng bét đi đã. Lần thứ hai mới là đàm phán thực sự, mà quyền chủ động trong cuộc đàm phán lần thứ hai sẽ nằm trong tay Quân đoàn Mèo của bọn họ, không phải trong tay đội kiểm tra.
Sự việc còn phải làm lớn hơn nữa, nếu bây giờ dừng lại thì là công dã tràng. Một là bị đội kiểm tra tước mất quyền chủ động, hai là các hộ kinh doanh sẽ tiếp tục không chấp nhận sự thật bị thu phí bảo kê. Nếu xuất hiện tình huống này, nghĩa là bang hội của căn cứ số 49 thuộc quân đội lớp đặc biệt không được thừa nhận!
"Tiêu Viện Triều, tối nay đừng tấn công các hộ kinh doanh nữa." Đô Bảo Bảo không biết lấy từ đâu ra một túi thạch có thể hút, vừa hút vừa nheo mắt nói: "Đối thủ của chúng ta bây giờ không phải là các hộ kinh doanh nữa, mà là đội kiểm tra và căn cứ. Chuyển hướng mục tiêu chiến lược rất thành công, đêm nay là đêm mấu chốt nhất. Nghe này, tối nay chỉ cần làm một việc: móc sạch nhà vệ sinh, rải lên tất cả các con phố ở khu A!"
"Có phải công trình hơi quá lớn không?" Tiêu Viện Triều cười khổ.
Diện tích khu A thật sự không nhỏ, gần như tương đương với một huyện thành. Dùng phân nước tiểu rải lên tất cả các con phố, công trình quả thực rất lớn.
"Lớn? Không phải anh bảo với tôi là các bang hội bên ngoài đều là hắt phân với phun sơn sao?" Đô Bảo Bảo trừng to đôi mắt nói với Tiêu Viện Triều: "Phương pháp anh dạy tôi, bây giờ anh lại nói khối lượng công việc quá lớn?"
"Nhưng vấn đề là tất cả các nhà vệ sinh khô đều đã bị móc sạch rồi." Tiêu Viện Triều bất lực giang hai tay nói: "Cho dù nước tiểu dùng hôm nay, phần lớn đều là loại làm tại chỗ..."
"Tôi không cần biết, đó là việc của anh!" Đô Bảo Bảo lộ ra ánh mắt ngang ngược, chống hai tay lên hông lớn tiếng nói: "Tiêu Viện Triều, tôi không cần biết anh dùng phương pháp gì, dù anh có phá tung hệ thống cống ngầm của căn cứ ra, cũng phải hoàn thành nhiệm vụ trọng đại liên quan đến căn cứ sinh tồn của Quân đoàn Mèo này. Dù sao thì tôi sẽ không đi đào nhà vệ sinh đâu, dù sao thì tôi cũng sẽ không đi đâu, thối quá, thối quá đi mất..."
Đây là một cuộc so tài giữa thế lực tà ác và chính nghĩa, đây là cuộc chiến vì tranh giành sự tồn tại.
Mặc dù không quá khốc liệt, nhưng lại tràn ngập mùi hôi thối nồng nặc!
Tiêu Viện Triều cười khổ dẫn người đi tìm những nhà vệ sinh khô chưa được khai thác, nhưng anh vừa đi không lâu, một chiếc xe Jeep chạy tới với tốc độ hỏa tốc.
"Tiêu Viện Triều đâu? Điện khẩn!" Nhân viên khoa cầm một bức điện báo, phát ra giọng nói dồn dập.
"Vừa đi rồi, đưa tôi đi, tôi chuyển giao cho Tiêu Viện Triều." Đô Bảo Bảo hút một ngụm thạch, giơ tay về phía nhân viên khoa.
"Không được, phải tận tay trao cho Tiêu Viện Triều!" Nhân viên khoa lắc đầu.
"Anh là cái đồ đầu đất à? Tôi là vợ của Tiêu Viện Triều, đưa cho tôi là được." Đô Bảo Bảo mất kiên nhẫn nói.
"Cô là..." Nhân viên khoa lộ ra ánh mắt không tin.
"Tôi Đô Bảo Bảo mà lại đi nhận vơ chồng sao? Tôi nói là thì chính là, mau đưa cho tôi, nếu không thả bang hội của tôi ra diệt anh bây giờ!" Đô Bảo Bảo bước lên phía trước, giật lấy bức điện báo trong tay nhân viên khoa.
Đô Bảo Bảo đắc ý xé bức điện báo ra, khoảnh khắc ánh mắt cô nhìn vào, cô lập tức che miệng lại, không để mình hét lên...