Lục Nhân nói: "Ta đã đến nhà phú hộ mà cô ta từng làm việc một chuyến, đã tra rõ tình hình của cô ta rồi." Hắn ngập ngừng: "Cụ thể ta không tiện nói, nhưng cô của Triệu Nguyệt Quang quả thực có thù với vợ chồng lão gia nhà đó, thù lớn."
Lão Bát rút dao găm ra: "Đã vậy thì ta nhận vụ này, lấy đầu hai kẻ đó giao cho Triệu Nguyệt Quang."
Lục Nhân: "Cô định hù chết con bé à? Với lại cô không hỏi khổ chủ xem muốn báo thù thế nào sao?"
Gương mặt bình thường của Lão Bát lộ vẻ ngạc nhiên: "Ngươi đã hỏi cô ta rồi?"
Lục Nhân vuốt chòm râu giả bạc trắng: "Đương nhiên, bần đạo vốn là người ngoài cõi tục, không nên dính dáng đến chuyện hồng trần, đi ngang qua nhà họ Triệu, đúng lúc khát nước nên xin bát nước uống. Cô nương đó rót cho ta bát nước ấm, dùng cái cốc sạch sẽ dâng lên, ta uống xong thấy nhà họ phẩm hạnh lương thiện, bèn bấm ngón tay tính toán..."
Lão Bát ngoáy tai: "Ngươi nói thẳng kết quả được không? Ta chỉ xin nghỉ có hai ngày thôi."
Lục Nhân: "Cô đội nón lá lên, che mặt đi, rồi giả vờ bị thương nằm trên ngọn núi đằng kia, giờ Hợi ba khắc sẽ có người đến tìm cô. Bất kể cô ta cho cô nước hay đồ ăn, cô đều không được nói gì, chỉ đến lúc sắp đi thì hỏi cô ta cần gì."
Lão Bát thấy tên này đúng là có bệnh, sao không hỏi thẳng luôn cho nhanh, cứ phải làm màu phức tạp thế làm gì? Lại còn giả vờ bị thương... thế là cô phải tự rạch vài đường trên người à? Nhưng thích khách bị thương thì thân thủ không linh hoạt, khó hành động...
Trong lúc cô đang phân vân không biết nên rạch chỗ nào thì Lục Nhân gọi giật lại: "Cô ngốc à? Cô là hiệp khách giang hồ, không thể bị nội thương sao? Bôi tí máu lên khóe miệng làm màu là được rồi."
Lão Bát nhìn hắn chằm chằm. Ngươi đợi đấy, đợi ta làm xong vụ này, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là "thích khách nổi giận, máu chảy năm bước".
Cô ngồi dựa vào gốc cây khuất nẻo trên núi, tiện thể lôi điểm tâm mang theo ra ăn. Trong lòng thầm tính toán tiền lương tháng này trừ chi tiêu thì còn được bao nhiêu. Cô thích ăn thịt bò, nhưng trên trấn ít có, đợi cuối tháng lĩnh lương phải tìm chỗ mua ít thịt bò khô về để dành ăn dần.
Trời ngày càng tối, hôm nay không trăng, đúng là đêm tối như mực, thời điểm tốt để giếc người phóng hỏa. Có người lảo đảo leo lên núi, tiếng bước chân, tiếng thở dốc vang vọng rõ mồn một trong tai cô. Cô thậm chí còn nghe ra sự sợ hãi trong tiếng thở đó.
Người nọ leo lên núi, dáo dác tìm kiếm gì đó nhưng mãi không thấy, thời gian trôi qua, cô ta càng lúc càng sốt ruột. Chẳng lẽ... lão đạo sĩ kia là kẻ buôn người, chuyên đi lừa gạt phụ nữ?
Đúng lúc này, sau lưng bỗng vang lên tiếng nói: "Cô đang tìm ta sao?"
Người phụ nữ giật bắn mình quay lại, vẫn chưa nhìn rõ người ở đâu, nhưng cô ta lập tức quỳ xuống đất, dâng cái bọc trên tay lên bằng cả hai tay: "Ta... ta muốn xin đại hiệp làm một việc, chỗ này có năm mươi sáu lượng ba tiền bạc, là toàn bộ gia sản của ta, ngoài ra còn có bộ áo cưới ta tự thêu, cũng bán được ít tiền, nếu vẫn chưa đủ, cái mạng này của ta cũng giao cho ngài, sau này làm trâu làm ngựa, làm nô làm tì hầu hạ ngài."
Nói xong cô ta dập đầu thật mạnh xuống đất, bùn đất dính đầy mặt, hòa lẫn với mồ hôi chảy ra vì sợ hãi căng thẳng.
Lão Bát nghĩ, Lục Nhân nói đúng, thù của cô ta rất sâu, thà bán mình cũng muốn báo thù, hẳn là huyết hải thâm thù. Im lặng một lát, cô hỏi: "Ai bảo cô đến đây tìm ta?"
"Là một vị lão đạo sĩ, ông ấy râu tóc bạc phơ, hôm nay đi qua nhà ta xin bát nước uống, nhà ta đúng lúc đang đun nước nên ta rót cho ông ấy một bát. Sau đó ông ấy bấm ngón tay tính ra tâm sự của ta, bảo nếu ta muốn báo thù, giờ Hợi ba khắc hôm nay là cơ hội duy nhất, nếu không thành, ta sẽ chết oan chết uổng, chết không nhắm mắt."
Nước mắt người phụ nữ lã chã tuôn rơi xuống đất.
"Ta chỉ biết giếc người, cô muốn giếc ai?"
Người phụ nữ: "Phú hộ trên trấn, Tiền lão gia."
Lão Bát không nhận đồ của cô ta: "Cô có cần ta mang đầu hắn về cho cô không?"
Người phụ nữ lắc đầu: "Ta chỉ muốn báo thù, không muốn gây họa cho người nhà."
"Đồ đạc cô cứ cầm về trước đi, sau khi giếc kẻ đó xong, ta sẽ đích thân đến tìm cô lấy."
Nói xong bóng cô biến mất. Người phụ nữ ôm bọc đồ, men theo đường cũ xuống núi, tuy vẫn sợ hãi nhưng bước chân đã nhẹ nhàng hơn. Phía sau, Lão Bát hộ tống cô ta về tận nhà, lúc này mới quay người đi đến nhà tên Tiền lão gia kia.
...
Lúc này trời sắp sáng, Lão Bát tìm một chỗ gần đó nghỉ ngơi, sau đó ra ngoài ăn cơm. Trước một sạp hàng nhỏ, cô do dự mãi mới gọi một bát mì thêm thịt băm. Thịt bò khô đắt lắm, tốn tiền lắm, phải tiết kiệm thôi.
Vừa mới ăn thì thấy lão đạo sĩ tiên phong đạo cốt kia ngồi xuống đối diện cô, nói lớn: "Chủ quán, cho một bát mì, không lấy thịt băm, lấy thịt miếng to, thêm hai quả trứng gà, một bát canh thịt."
Lão Bát: "..."
Sau đó hắn thản nhiên ngồi ăn ngon lành trước mặt cô. Ăn xong, hắn lấy khăn tay thong thả lau miệng: "Cô có muốn sau này lúc nào cũng được ăn thịt miếng to, hoàn toàn không phải lo về tiền không?"
"Ngươi lại muốn giở trò gì? Đừng tưởng ta không dám động thủ với ngươi."
Lục Nhân hắng giọng, gọi thêm một đĩa thịt đẩy đến trước mặt cô: "Ta có một việc ngon đây, đơn giản nhẹ nhàng, chẳng phải lo nghĩ gì, cũng không trái đạo nghĩa. Tiền lại nhiều."
Lão Bát: "...”
“Cho dù trên đời có việc ngon như thế, ta cũng không tin nó rơi trúng đầu ta." Cô chưa bao giờ là người may mắn như vậy.
"Ấy, không thể nói thế được, đã là việc ngon thì có thể rơi trúng đầu bất kỳ ai, vậy tại sao không thể rơi trúng đầu cô chứ?"
"Ngươi nói thẳng là muốn ta làm gì đi."
"Được rồi, ta muốn thuê cô bảo vệ Khổng lang trung, cái Đoạn Tục Cao kia cô cũng biết rồi đấy, đợi chân Dương Bích chữa khỏi, e là sẽ có không ít người tìm đến cô ấy chữa bệnh, mà người trong giang hồ thì có mấy kẻ biết nói lý lẽ đâu."
"Ta vốn là hộ viện của thư viện, bảo vệ cô ấy và học sinh là việc ta phải làm."
"Thế khác chứ, cô ở ký túc xá, cách xa tít mù, lỡ có người xông vào, cô trở tay không kịp. Ý ta là, cô chuyển đến ở phòng cạnh cô ấy, như thế có kẻ nào không có mắt lại gần, cô có thể xử lý trước." Nhắc đến Khổng Linh Chi, Lục Nhân nói nhiều hẳn lên: "Cô ấy vất vả lắm, bản thân phải đọc sách, lại còn phải dạy học, quản lý chuyện trong thư viện, nếu tối đến cứ bị đánh thức thì ban ngày lấy đâu ra tinh thần dạy học? Với lại cô ấy bảo thức đêm nhiều sẽ bị hói đầu."
"Cái gì? Hói đầu?" Lão Bát kinh hãi. Cô thường xuyên trực đêm mà! Lão Bát sờ lên tóc mình: "Thảo nào dạo này ta thấy rụng tóc hơi nhiều, chắc chắn là do hay thức đêm... Ngươi thân với Sơn trưởng, có thể nhờ cô ấy sắp xếp lại lịch trực, cho ta không phải trực đêm được không?"
Lục Nhân: "Không sao, đợi cô hói rồi bảo cô ấy kê cho ít thuốc uống là được. Giờ nói chính sự này, việc này cô có làm không? Ta cũng là thấy cô là con gái, tiện hơn một chút, nếu cô không làm, ta đi tìm Vương trưởng lão Cái Bang, bà ấy chắc chắn đồng ý."
,