Cánh Cửa Mặt Trăng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Kết Thúc

❊ ❊ ❊

Trong thành phố Naha.

Trăng sáng vằng vặc.

Một chiếc xe ô tô đỗ lại tại nghĩa trang ở ngoại ô. Một người đàn ông trẻ từ trong xe bước xuống. Chỉ có một người. Anh ta nhìn lên tấm biển ghi “Lối vào”, xác nhận đây đúng là nơi mình cần đến. Người đàn ông đóng cửa xe, bước vào trong nghĩa trang. Bên tay trái anh ta cầm bình rượu Awamori.

Người đàn ông đi quanh quanh bên trong nghĩa trang một lúc rồi cuối cùng cũng tìm thấy bia mộ cần tìm. Anh ta đứng trước bia mộ, cúi đầu. Hôm nay anh ta không mặc áo phông in chữ “Đảo Zamami” nữa.

“Đã lâu rồi nhỉ.” Anh ta nói. “Xin lỗi vì năm ngoái tôi đã không làm gì. Tôi đã có khá nhiều việc phải làm nên không tới được Okinawa. Năm nay, vợ tôi cũng không tới. Giờ cô ấy đang ốm nghén, không thích hợp lắm với việc đi thăm mộ.”

Người đàn ông mở nắp bình rượu Awamori, rắc rượu lên phần mộ. “Đã hai năm kể từ ngày đó nhỉ...”

Người đàn ông nhắm mắt một hồi lâu, như thể đang nhớ lại chuyện của hai năm trước và những gì đã xảy ra trong hai năm sau đó.

“Sau vụ đó tôi thật đúng là khốn khổ. Tôi bị cảnh sát áp giải về hỏi cung. Mấy người đã bị bắn chết, có vẻ cảnh sát đã phần nào giữ được thể diện nhưng họ hoàn toàn không nắm bắt được tình hình. Tôi đã bị hỏi cặn kẽ rằng rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra. Tuy tôi không bị bắt vì bị nghi là đồng phạm với mấy người nhưng tôi vẫn phải nghỉ làm ở công ty tới mấy ngày và đã gặp rắc rối lớn “nhờ công” của mấy người đó. Nhưng mà thôi, than vãn với những người đã chết cũng chẳng ích gì phải không?”

Anh ta lại rót rượu Awamori lên phần mộ.

“Hiện tượng nguyệt thực tối hôm đó thực ra ngắn hơn mấy giây so với khoảng thời gian dự đoán trên lý thuyết. Quả đúng là ngày hôm đó là một ngày đặc biệt.”

Người đàn ông ngước lên nhìn mặt trăng. Mặt trăng hôm nay không hề bị khuyết.

“Vào buổi tối xảy ra hiện tượng nguyệt thực, ta sẽ không chết đi mà tới thẳng được thế giới tái sinh. Những người không chết mà đi thẳng tới thế giới tái sinh sẽ lưu lại vĩnh viễn ở phía bên kia và trở hên hạnh phúc. Tôi vẫn không tin điều đó. Không có lý nào mà tin được. Thực tế là mấy người đã không thể đi được. Nhưng...”

Người đàn ông lấy ra cuốn tạp chí nhét bên trong túi quần. Đó là cuốn tạp chí cách đây hai năm.

“Có một bài viết khá kỳ lạ được đăng trong cuốn tạp chí này, về việc buổi tối hôm đó, một số người đi ngắm hiện tượng nguyệt thực đã mất tích luôn. Nghe nói trong lúc những người khác đang mải ngắm trăng, những người đó đã mất hút luôn không thấy bóng dáng từ lúc nào không hay. Trong số đó, có cả người biến mất ở ngoài ban công nhà riêng. Theo điều tra của phóng viên đã thực hiện bài viết đó, số người đã biến mất kỳ lạ như thế lên tới mười lăm người. Chẳng phải nếu tính số người mất tích chỉ trong một đêm thì con số đó là quá nhiều còn gì?”

Người đàn ông đưa bài viết trên cuốn tạp chí tới gần phần mộ.

“Thế là phóng viên này đã khá tò mò. Hình như người đó đã bắt đầu truy tìm nguồn gốc của những người đã mất tích ấy. Và rồi, toàn bộ những người đã mất tích đó đều là những người đã tham gia hội trại của ông Ishimine Takashi. Phóng viên ấy đã rất vui mừng khi viết sự kiện ngày hôm đó như một điều bí ẩn giữa mùa hè. Nhưng nó lại chẳng được ai để ý tới. Duy có một mình tôi.”

Người đàn ông đặt bình rượu xuống mặt đất. Anh ta đưa hai tay nắm lấy phần bia mộ.

“Ông Ishimine đã mở cánh cửa mặt trăng. Ngay trước khi ông bị anh Kakizaki đâm chết. Có lẽ bản thân ông đã không đi được nhưng ông đã dùng sức lực cuối cùng của mình để mở cánh cửa mặt trăng. Lúc đó, những học trò nghĩ tới ông Ishimine trong đầu đã thông qua cánh cửa đó để đi tới phía bên kia.”

Người đàn ông nắm chặt phần bia mộ, như thể đang nắm chặt vai người đứng trước mặt mình để người đó không thể rời xa, mặt anh ta méo xệch.

“Nếu anh cầu nguyện thì tốt. Dù Kakizaki có đâm hay dù ông Ishimine có chết đi nữa thì chỉ cần cầu nguyện thôi cũng được rồi. Nếu anh làm vậy, anh đã có thể đi sang phía bên kia...”

Người đàn ông trở lại nét mặt bình thường rồi nói thêm: “Dẫu rằng tôi cũng không tin điều đó cho lắm.”

Anh ta đứng dậy.

“Tôi sẽ lại tới sau nhé.”

Anh ta quay mặt định bước đi nhưng chợt khựng lại, quay nhìn về phía mộ.

“Lần tới nếu anh đi được thì hay nhỉ?”

Anh ta chỉ nói thế rồi bước đi. Lần này anh ta không ngoảnh lại nữa. Ánh trăng rọi vào lưng anh ta.

Lần nguyệt thực toàn phần lớn nhất tiếp theo nhìn được ở Okinawa sẽ xảy ra vào năm 3787 theo lịch dương.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Asami Ishimochi

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.