Khẩu súng lục là một khẩu Bodyguard của hãng Smith and Wesson. Súng có thể nạp năm viên đạn cỡ 38 Special. Vì không có con chó nên khỏi cần lên đạn - chỉ cần bóp cò là súng nổ. Nòng súng chỉ dài độ năm phân. Toàn thể đúc bằng thép đen và cân nặng độ chừng hơn nửa ki-lô. Báng súng có những lằn khía gạch chéo và hình dạng thích hợp với bàn tay.
Công dụng của khẩu súng có thể được nhìn thấy rõ ràng trong kích thước của nó. Bởi vì nòng súng ngắn, độ chính xác tương đối bị giới hạn, chắc chắn khó lòng bắn trúng đích khi người bắn đứng cách xa mục tiêu. Nhờ nòng ngắn, loại súng này có thể mang theo trong người hoặc dấu diếm một cách dễ dàng. Nhờ không có con chó, người bắn có thể rút súng ra một cách nhanh nhẹn, vì thường thường con chó có thể móc vào áo quần, làm cho súng bị kẹt trong túi hoặc trong dây lưng, khẩu súng được đặc biệt chế tạo để dễ mang, dễ bắn một cách chớp nhoáng, và nếu nhắm trúng chỗ thì nó thừa sức làm thiệt mạng. Đây đúng là một thứ khí giới để giết người.
Lúc này thì súng không nạp đạn. Ngồi trên mép giường trong phòng khách sạn của họ, chàng cầm khẩu súng lục trong bàn tay phải, mấy ngón tay ôm quanh báng, ngón trỏ đặt nhẹ lên con cò. Hộp đạn được đặt trên giường bên cạnh chàng. Chàng mở hộp ra và nạp đạn vào súng, chỉ nạp bốn viên vào bốn buồng đạn. Chàng quay cho buồng đạn trống nằm ngay dưới kim châm hỏa và như thế sẽ không có gì nguy hiểm xảy ra nếu con cò vô tình bị động chạm.
Chàng ngẩng đầu lên. Jill đang chăm chú nhìn khẩu súng với đôi mắt lo âu. Nàng ngước lên và bắt gặp ánh mắt của chàng.
- Dave, anh biết cách dùng không?
- Biết chứ.
Chàng lại nhìn xuống khẩu súng đặt trên giường bên cạnh chàng. Chàng đậy hộp đạn lại và nói tiếp:
- Trong quân đội, họ đã huấn luyện bọn anh về cách xử dụng căn bản của các loại súng. Lẽ tất nhiên, nhiều nhất là các loại súng dài, nhưng anh cũng đã học sơ lược về các loại súng ngắn.
Nàng không nói gì thêm. Chàng nhặt một tập giấy và lật từng tờ. Chàng xem kỹ tất cả trong gần một tiếng đồng hồ và nhận thấy đa số giấy tờ của Corelli không có một chút ích lợi nhỏ nào cho họ, lẽ ra các loại giấy tờ giao dịch có thể đưa ra một số chứng tích, nhưng họ không sao lọc ra nổi. Đây chỉ là những hóa đơn, những biên nhận và một lô thư từ về công việc xây cất của Corelli. Rõ ràng ông ta chỉ là một mẫu người trung gian trong lãnh vực kiến trúc, đứng ra nhận một số công tác rồi đi đặt lại một số nhà thầu nhỏ khác.
Trong số giấy tờ cá nhân có một xấp giấy nợ, chừng mười hai tờ, ghi rõ những món tiền Corelli đã đi vay, những món nợ bây giờ kể như hủy bỏ vì ông ta đã chết. Số tiền nợ từ ba mươi lăm Mỹ-kim trở lên. Có món nợ lên tới một ngàn, nhưng đa số chỉ vào khoảng một trăm Mỹ-kim. Có bốn bức thư với lời lẽ lời khô khan của người em gái ông ta ở Boston, viết một cách khá ngay ngắn bằng mực xanh đậm kể chuyện về chồng con, nhà cửa và hỏi thăm về công việc làm ăn của ông anh. Ngoài ra còn có nhiều ghi chú nhỏ khác không thể hiểu nổi: những con số điện thoại, địa chỉ, những tên họ, không có vẻ liên quan đến nhau, mỗi ghi chú đứng riêng một trang giấy: “Phòng 417 Barbizon Plaza; “Henrich, 45x7-1/2 = $ 337.500”; “Hoa tặng Joannie” - mấy vé cá ngựa không trúng ở Aqueduct, ở Belmont, ở Roosevelt.
Trong cuốn sổ ghi địa chỉ có hơn năm chục cái tên, đa số đều viết tắt, hoặc chỉ có tên, hoặc chỉ có họ. Có tất cả mười bẩy cô gái chỉ được ghi bằng tên và số điện thoại nhưng không có địa chỉ. Maurice Lublin chỉ được ghi bằng chữ cuối với một số điện thoại và không có địa chỉ.
Nhiều mảnh giấy chỉ chứa toàn những con số, những cột số, những số rời, những phép tính cộng, những bài tính trừ. Con số 65.000 được ghi đi ghi lại trên nhiều tờ giấy, hai lần có thêm dấu Mỹ-kim ở trước: $ 65.000.
Dave bảo:
- Sáu mươi lăm ngàn Mỹ-kim. Đây chắc là số tiền ông ta mắc nợ.
- Của Lublin?
- Có lẽ. Anh không biết ông ta đã ăn trộm số tiền này hay đi mượn thực sự. Lee và tên kia đã không tìm ra, như vậy ông ta đã không đem theo trong lúc chạy trốn. Nếu ông ta còn có đủ, tại sao ông ta lại không ẵm theo? Vì thế anh đoán rằng ông ta đã mượn số tiền này của Lublin và không sao trả nổi. Ông ta đã vội vàng bỏ trốn, dường như chưa kịp sắp đặt trước. Theo ý anh, ông ta mắc nợ số tiền này và định trả lãi đàng hoàng. Khi biết mình không thể nào trả được, ông ta mới hoảng hồn và bỏ chạy. Nhưng cuối cùng bọn kia đã tìm ra ông ta.
- Và giết luôn.
- Đúng.
Nàng đang ngồi bên cạnh chàng trên giường khẩu súng lục nằm ở giữa họ và nàng nhìn xuống nó khẽ bảo:
- Mỗi khi thấy súng là em sợ.
- Em hãy cầm nó lên.
- Tại sao?
- Em hãy cầm lên đi.
Nàng, nghe lơi chàng. Chàng liền chỉ cho nàng cách cầm súng và bẻ ngón tay trỏ của nàng trên con cò và nói:
- Em hãy nhắm quả nắm cửa.
Nàng đưa cánh tay ra. Chàng nhắm theo nòng súng, chỉ cho nàng thấy cách nhắm của nàng không được đúng, rồi bày cho nàng cách bắn thế nào cho trúng mục tiêu. Sau đó chàng lấy lại khẩu súng, tháo mấy viên đạn ra khỏi buồng chứa. Rồi chàng lại yêu cầu nàng nhắm vào qua nắm cửa và bấm cò để cho quen với khẩu súng. Sau khi nàng đã được huấn luyện trong mấy phút, chàng lấy khẩu súng lại - và nạp đạn như cũ.
Chàng nghiêm trọng bảo:
- Chỉ còn mỗi một phương pháp. Nếu mình muốn, mình có thể tìm hiểu toàn thể đời tư của Corelli. Mình chỉ cần gọi điện thoại hỏi một trong số bạn gái của ông ta. Mình cũng có thể tra cứu trong hồ sơ lưu trữ của Nữu-Ước Thời Báo. Giải pháp cuối cùng là mình đi tìm gặp tất cả những người có tên ghi trong sổ địa chỉ của ông ta và thế là mình sẽ biết tất cả những gì cần thiết về Joe Corelli.
- Anh định làm theo cách đó hay sao?
- Không.
Chàng lấy hai điếu thuốc lá, đốt một điếu cho mình và đưa điếu kia cho nàng. Nàng lắc đầu và chàng bỏ điếu thuốc trở vào bao. Rồi chàng lại nói:
- Không! Chuyện Corelli không thành vấn đề nữa. Mình không cần tìm hiểu Corelli là ai. Ông ta đã chết và mình không cần tới ông ta. Mình không phải là kẻ viết tiểu sử ông ta. Mình chỉ cần tìm cho ra hai tên kia.
Nàng không nói gì và chàng tiếp:
- Lublin đã mướn hai tên này. Mình đã biết tên của Lublin và số điện thoại của y. Mình có thể tìm xem nhà y ở đâu. Mình sẽ đến gặp y và y sẽ cho mình biết hai tên đã giết Corelli là ai.
- Tại sao y phải nói cho mình nghe?
- Mình sẽ làm cho y phải nói.
Đôi mắt của nàng liếc nhanh khẩu súng.
- Ngay bây giờ.
- Phải, ngay bây giờ.
Chàng đứng dậy, cầm khẩu súng lên tay.
- Mình sẽ xem trong cuốn niên giám ở tiệm thuốc. Mình sẽ tìm cái tên Lublin nào có đúng số điện thoại mình đã biết, rồi sau đó mình đi viếng thăm y.
Dave thử tìm chỗ giấu khẩu súng, lần lượt trong mỗi túi áo. Cho vào túi trong, nó cộm lên thật rõ. Cho vào túi ngoài, thì nó lại làm thụng áo xuống một bên. Chàng liền nhét vào dưới dây nịt, nhưng nó gây một cảm giác cấn cái khó chịu. Jill bảo:
- Anh đưa cho em.
Chàng đưa khẩu súng cho nàng và nàng bỏ vào trong ví. Chiếc ví thuộc loại dẹp bằng da bò màu đen, không thích hợp với một khẩu súng dày cộm. Nàng đi lấy một chiếc ví khác lớn hơn trong tủ bàn phấn, bỏ khẩu súng cùng mọi vật dụng của nàng vào trong đó một lượt. Lần này trông không có vẻ kỳ cục nữa.
Trời mưa một cách đều đều, với từng cơn gió tạt những giọt nước mưa vào mặt hai người, trong lúc họ đi tới tiệm thuốc tây. Những chiếc xe hơi lướt qua trên mặt đường nhựa ướt át. Một bàn tay của nàng nắm lấy tay của chàng và bàn tay kia cầm chiếc ví. Trong tiệm thuốc chàng khởi sự xem qua tất cả các cuốn niên giám. Nàng tiết kiệm thời giờ bằng cách gọi đến Ban Chỉ Dẫn để hỏi xem số điện thoại của Lublin thuộc khu vực nào. Đó là hệ thống Ulster 9 và điện thoại viên còn cho biết thêm số này thuộc khu Brooklyn.
Họ tìm ra y trong cuốn niên giám của khu Brooklyn: “Lublin, Maurice 4412 Nwkrk... Ulster 9-2459” nàng nhìn kỹ mấy chữ tắt và không sao đoán biết đó là con đường nào. Phía sau cuốn niên giám, có một bảng liệt kê các con đường phố tại Nữu-Ước và chàng dùng một ngón tay dò hảng kê các con đường phố theo thứ tự mẫu tự thuộc khu vực Brooklyn. Có một Đại lộ Newkirk và chỉ có cái tên này là thích hợp với mấy chữ viết tắt.
Chàng quay số điện thoại của Lublin, nhưng không có ai trả lời. Chàng lại quay thêm một lần nữa và vẫn không có người trả lời. Chàng liền xem lại trong niên giám có ghi danh hiệu, văn phòng của Lublin hay không. Không có.
Chàng bảo nàng:
- Y đi vắng.
- Thế thì mình hãy đi ăn tối cái đã. Em sắp chết đói rồi đây.
Chàng cũng vậy. Từ hồi sáng chàng không ăn một miếng gì vào bụng và lúc này đã gần sáu giờ chiều. Nhưng chàng đã không để ý tới cơn đói của mình mãi cho tới khi nàng nhắc nhở chuyện ăn. Chàng ghi nhận đây là một bằng chứng tiến bộ chung của cả hai người. Hiện giờ họ đang chuyển động, đang dần dần dấn thân vào cuộc tìm thù, và chàng đã say mê đến quên cả cơn đói.
Họ đi tới một nhà hàng Ý về phía mút đường và vừa uống bia vừa ăn món lasagne. Giữa bữa ăn, chàng rời bàn để đi gọi điện thoại cho Lublin. Vẫn không có tiếng trả lời. Chàng trở về bàn và cho nàng hay.
Nàng nói:
- Sớm muộn gì y cũng về nhà.
- Nhất định như vậy.
Ăn xong, chàng lại gọi. Và vẫn không ai trả lời. Họ dừng chân lại ở một tiệm thuốc và mua hai tờ tạp chí. Rồi chàng lại gọi thử bằng máy của tiệm thuốc. Luôn luôn không có hồi âm. Họ trở về phòng ở khách sạn. Lúc bảy giờ rưỡi chàng liệng tạp chí đang xem qua một bên và giở ống nghe lên, rồi lại đặt xuống giá.
- Chuyện gì vậy?
Chàng lắc đầu:
- Anh không biết. Em có nghi họ nghe lén những cuộc điện đàm?
- Ai nghe lén?
- Điện thoại viên của khách sạn.
- Có thể lắm.
- Anh sẽ trở lại ngay, sau một phút.
Chàng đi xuống, đến tiệm thuốc tây ở góc đường và lại quay số. Không có tiếng trả lời. Trong phòng khách sạn, chàng cứ nhìn đồng hồ tay mãi. Chàng trở lại tiệm thuốc vào lúc tám giờ, và lần này có giọng một người đàn ông trả lời.
Chàng hỏi ngay:
- Ông Lublin?
- Ông đợi một chút, để tôi đi tìm ông ấy.
Sau đó là một tiếng gọi:
- Maurie. Anh có điện thoại đây này.
Chàng liền cúp máy và trở về khách sạn, nói với Jill:
- Lublin về nhà rồi, nhưng y không ở một mình. Một kẻ nào khác đã dở máy.
- Có phải đó là...?
- Không, anh chắc chắn không phải. Anh còn nhớ rõ giọng nói của bọn chúng mà.
Chàng ngẫm nghĩ một lát rồi nói tiếp:
- Anh còn nghe nhiều tiếng người khác nói chuyện lao xao trong máy. Có lẽ y mở dạ hội. Anh không rõ. Anh chỉ đoán hình như ở đó đang có nhiều người. Tối thiểu cũng có một người đàn ông khác, kẻ đã trả lời điện thoại. Và y đã gọi Lublin bằng tên. Nếu Lublin là người đàn ông duy nhất, không kể tên nói điện thoại, thì theo ý anh ấy đâu cần phải gọi tên Lublin ra.
- Mình làm gì bây giờ?
- Một lát nữa anh sẽ gọi lại. Không sớm thì muộn, y sẽ còn lại một mình và lúc đó anh sẽ đi tìm y.
Nàng lặng thinh một hồi lâu rồi bàn:
- Anh đừng gọi lại y tối hôm nay.
- Tại sao?
- Bởi gì y sẽ nghi ngờ. Vừa gọi lại cúp máy ngay, nếu chuyện mới xảy ra một lần, y sẽ không lưu ý, tưởng ai gọi lầm nhưng nếu chuyện lại còn xảy ra nữa, y sẽ sinh ra nghi ngờ. Mình không nên làm cho y thận trọng đề phòng. Ưu thế hiện nay của mình là không một ai hay biết gì về mình. Ngay cả sự hiện hữu của mình Lublin cũng không biết, còn hai tên kia thì lại không hay mình đang đi tìm chúng, Mình không nên dại dột báo tin cho bọn chúng.
Nàng có lý. Chàng liền bảo:
- Anh sẽ đi thẳng tới đó vào lúc ba giờ sáng. Lúc ấy chắc chắn dạ hội đã tàn.
- Không được.
- Tại sao không, Jill?
Nàng ngồi xuống bên cạnh chàng, nắm lấy bàn tay của chàng.
- Rất có thể y không ở một mình. Anh nên nghe em. Mình còn chưa biết gì về y, cũng như nơi y trú ngụ. Hãy cố đợi tới ngày mai. Mình có thể đi tới đó sau khi điện thoại hoặc, nếu trong nhà không có ai, mình sẽ tìm cách vào trong nhà và đợi y. Không có cách này thì xoay cách khác. Chứ lúc này y đang ở nhà mà nhà y lại có khách, và mình còn chưa biết y ở trong một ngôi nhà biệt lập hay trong một căn chung cư, tóm lại, mình hoàn toàn mù tịt. Mình có thể đợi chờ đến sáng mai được kia mà?
- Em có nóng ruột không?
- Hơi hơi thôi. Nhưng, em kiệt sức rồi. Một giấc ngủ thật ngon lành đâu có làm cho mình thiệt hại. Ngày mai...
Chàng từ từ gật đầu. Nàng có lý, không điên dại gì làm mất ưu thế bất ngờ của mình. Dù có phải đợi chờ thêm một ngày cũng không nguy hại gì. Họ có đầy đủ thời gian...
Chàng lấy chai VO. ra khỏi ngăn kéo và cầm chai rượu nằm dài trên giường. Nàng, đi vặn máy truyền hình. Trên màn ảnh dang trình diễn một chương trình y học về chuyện một di dân không chịu để cho bác sĩ giải phẫu, và họ cùng im lặng xem. Chàng không chú ý lắm, vẫn nằm trên giường chàng uống rượu, từ trong chai không nốc nhiều mà chỉ nhấm nháp từng ngụm nhỏ trong lúc theo dõi chương trình truyền hình. Còn nàng, nàng bảo không muốn uống gì cả.
Tiếp theo đó, họ xem một phim trinh thám dài khoảng một tiếng đồng hồ, rồi bản loan tin mười một giờ khuya. Không có một tin tức gì quan trọng. Tới bản tin khí tượng, nàng tắt truyền hình và tỏ ý nên đi ngủ. Chàng cảm thấy cơ thể mình rã rời và mình cần phải ngủ cho lại sức, nhưng đồng thời, chàng lại cảm thấy vô cùng tỉnh táo. Tuy nhiên nếu ngủ được sẽ rất tốt. Chàng uống một ngụm rượu dài nữa để cho dễ ngủ hơn.
Họ thay áo quần cùng một phòng mà không hề bối rối, hoặc ngượng nghịu một cách giả tạo. Hai người đã quen thuộc với nhau, chàng chua chát nghĩ. Ít nhất họ cũng đã đạt được kết quả này. Không còn vấn đề bối rối với nhau nữa. Chàng có cảm tưởng mình sẽ không bao giờ còn biết bối rối trước mặt người đàn bà này, bởi vì hai người đã cùng trải qua quá nhiều biến cố, đã cùng nhau chia xẻ ngọt bùi quá nhiều, đã trở nên quá thân mật không còn có thể xa nhau vì khoảng cách đó. Khi hai người thay quần áo xong, chàng bật ngọn đèn đầu giường và tắt đèn trên trần, rồi cùng lên giường. Cuối cùng, chàng lại tắt ngọn đèn đầu giường và hai người cùng nằm dài bên nhau trong bóng tối.
Hơi thở của nàng có vẻ dồn dập. Chàng liền xích tới gần nàng. Và nàng lẩn mình vào trong vòng tay của chàng với làn môi nóng hổi và khao khát. Chàng hôn nàng và cảm thấy hơi ấm của nàng áp sát mình rồi chàng lại hôn nàng và vuốt lên ngực nàng. Nàng khẽ gọi tên chàng bằng một giọng lạc hẳn. Thân hình mềm mại của nàng run rẩy dưới mấy ngón tay của chàng.
Nhưng sự việc vẫn không đi tới đâu. Tuy khởi đầu có vẻ tốt đẹp, cả hai người đều cảm thấy quá căng thẳng và sự việc không đi tới đâu hết. Nỗi khao khát thì có sẵn nhưng không ai có thể thỏa lòng.
Nàng nói, trong lúc vẫn nằm thật sát bên chàng:
- Em xin lỗi anh.
- Xuỵt!
- Em yêu anh. Mình thành hôn ngày Chủ Nhật. Hôm nay là gì nhỉ? Có phải là là đêm Thứ Ba? Mình mới thành hôn với nhau được hai ngày.
Chàng không nói gì và nàng tiếp:
- Hai ngày. Thế mà em thấy nó dài quá. Em không nghĩ rằng em đã hiểu anh trọn vẹn khi mình thành hôn. Em không hề nghĩ như thế. Anh đã tán em, rồi mình đính hôn, và tất cả những sự việc khác, nhưng em không hiểu anh bao nhiêu. Rồi chỉ hai ngày.
Chàng hôn nhẹ nàng.
Nàng lại bảo:
- Em yêu anh. Anh hãy ngủ đi.
Chàng nằm trong bóng tối, biết chắc mình sẽ không sao ngủ được. Lublin hiện ở Brooklyn tại Đại lộ Newkirk. Chàng đã gọi điện thoại cho y, đã buông máy trước khi Lublin kịp cầm lấy ống nghe. Đáng lẽ chàng phải đợi thêm một chút, chàng nghĩ. Chỉ cần vừa đủ để nghe được giọng nói của y và nhận diện y sau này một cách dễ dàng.
Nhưng bây giờ chuyện đã thành sự thật, tất cả đều trở nên thực tế. Trước tiên là một cơn cuồng nộ, nỗi ước ao cần phải Làm Một Điều Gì, nhưng tất cả như không phải là chuyện có thực. Thế rồi ngày hôm qua có một bài báo, cho thấy một bằng chứng rõ ràng về cái chết của Corelli. Rồi chuyện đi tới Hicksville, tới nhà của Corelli và tới sở của Corelli. Chuyện đã sáng tỏ như ban ngày. Bây giờ chàng đã có trong tay một khẩu súng lục, khẩu súng của Corelli, và cách thức xử dụng súng chàng đã học qua nhiều năm về trước trong quân ngũ. Không biết chàng có thể bắn trúng đích bằng một khẩu súng lục? Chàng có thể xử dụng đúng hay không?
Vả lại, chàng chưa bao giờ bắn vào một bia người bằng súng lục, súng dài hay bằng bất cứ một thứ khí giới nào khác. Chàng chưa bao giờ nhắm vào một người còn sống và cố giết cho được người đó.
Chàng đưa bàn tay ra và khẽ chạm vào thân hình vợ chàng. Nàng vẫn không động đậy. Chàng thụt bàn tay lại rồi cố nằm yên trên giường và hít một hơi thở dài.
Chàng bất thình lình tỉnh giấc. Chàng vừa ngủ thiếp đi lúc nào không hay, và bây giờ chàng bỗng tỉnh dậy như bị cốt mìn nổ bắn ra khỏi giường. Miệng chàng khô ran và đầu chàng nhức nhối nặng trịch. Chàng ngồi bật dậy trên giường và cố lấy lại hơi thở đều đặn. Chàng thở không ra hơi, tựa hồ vừa chạy hết tốc lực để đuổi theo một chiếc xe buýt.
Thuốc lá của chàng đã để sẵn trên mặt chiếc bàn đêm. Chàng với lấy gói thuốc, thảy ra một điếu và trong lúc đốt điếu thuốc chàng bụm hai bàn tay tại che bớt ánh sáng để khỏi làm mất giấc ngủ của Jill. Khói thuốc nóng hực trong buồng phổi chàng. Chàng cố nín một cơn ho, hít một hơi không khí, rồi tại kéo một hơi thuốc lá.
Chàng chăm chú nhìn mép giường nàng đang nằm nhưng không thể trông thấy nàng trong bóng tối. Chàng liền vươn thử một bàn tay ra để sờ nàng.
Nàng không còn trên giường.
Thế thì chắc là nàng ở trong buồng tắm. Chàng lên tiếng gọi nàng, và không nghe tiếng trả lời, không có tiếng trả lời nào cả.
- Jill!
Tất cả vẫn im lìm. Chàng bước xuống giường và đi vào buồng tắm. Căn buồng trống trơn. Chàng vặn đèn, thử tìm một bức thư. Nhưng thư cũng không có.
Nàng đã bỏ đi.