"Chị hẳn là thích La Phượng kia rồi. Cho nên mới không để chị Xảo Nhi gọi là dì mà lại gọi là chị, thế nào, em nói đúng chứ?" La Tình cười tủm tỉm nhìn Trần Phi, bộ dáng như thể nếu anh không thừa nhận thì không phải là đàn ông.
Hồ Xảo Nhi không tin nổi bĩu môi nói: "Em điên rồi à, chuyện này sao có thể chứ." Nói xong nàng liếc nhìn Trần Phi chờ anh phản bác, nhưng lại phát hiện biểu cảm của Trần Phi vô cùng kỳ quái, có chút kinh ngạc, có chút sửng sốt, thậm chí còn có chút khó tin. Bộ dáng này khiến Hồ Xảo Nhi lập tức ngẩn người, run rẩy hỏi: "Cái này... chẳng lẽ La Tình nó thực sự nói trúng rồi sao?"
Trần Phi lắc đầu khổ sở cười nói: "Anh chỉ là không ngờ con bé con này lại có thể nghĩ đến mức đó, còn về anh và La Phượng thì không như em nghĩ đâu."
Hồ Xảo Nhi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Anh đừng có coi thường nó, rảnh rỗi là lên mạng các thứ, gần như sắp thành chuyên gia tình cảm rồi đấy."
La Tình cười cười không lên tiếng, chỉ là biểu cảm nhìn Trần Phi rất thú vị.
"Cái kia, anh đi thăm Thi Thi đây, lát nữa sẽ về." Trần Phi bị La Tình nhìn đến mức hơi không tự nhiên, tìm một cái cớ vội vàng chuồn mất.
Ra khỏi biệt thự Trần Phi mới thở phào một cái, lẩm bẩm: "Con nhóc La Tình này, khả năng quan sát cũng quá sắc bén rồi đấy, chỉ từ một cách xưng hô mà có thể nghĩ ra những thứ này, quả thực có thể so với Hân Hân rồi. Chỉ không biết có phải là thủ đoạn Kỳ Môn không, ông nội nó La Thiên Văn là cao thủ, có lẽ đã dạy nó vài chiêu cũng nên. Xem ra sau này phải chú ý con bé này một chút, không khéo sau này chẳng còn bí mật gì nữa."
Đi không bao xa đã đến nhà Triệu Thi Thi, sau khi vào thì phát hiện chỉ có một mình Triệu Thi Thi ở nhà, Tống Nhã chắc vẫn chưa tan làm. Vào biệt thự thấy Triệu Thi Thi đang tu luyện trong phòng, trông vô cùng tập trung nên không phát hiện Trần Phi đã vào. Nhìn dáng vẻ nghiêm túc đó của Triệu Thi Thi, Trần Phi cũng không quấy rầy, liền tìm một chỗ ngồi xuống bên cạnh.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Triệu Thi Thi bỗng thở dài một hơi, khẽ mở mắt, xem chừng là đã kết thúc rồi. Triệu Thi Thi vừa định đứng dậy thì nhìn thấy Trần Phi, lập tức sững sờ một chút, sau đó mới vui mừng nói: "Anh, anh bế quan xong rồi ạ?"
"Cũng chưa hẳn, có thể còn cần một khoảng thời gian nữa nhưng không cần phải bế quan liên tục." Trần Phi cười nói. "Thấy dạo này em tiến bộ rất nhanh, tu luyện rất liều mạng nha."
"Dù sao em cũng chẳng có việc gì, hơn nữa Triệu Vô Cực vẫn còn sống, cho nên em chỉ có thể tu luyện để bản thân trở nên mạnh hơn, tương lai mới có thể đối phó với Triệu Vô Cực, mới có thể giúp ích cho anh được." Triệu Thi Thi mỉm cười nói.
"Yên tâm đi, Triệu Vô Cực không nhảy nhót được bao lâu nữa đâu. Thật ra lần trước lẽ ra anh nên giết hắn để em báo thù, chỉ là giai đoạn đó quá tức giận nên muốn tra tấn một thời gian để xả giận, không ngờ vận khí hắn tốt lại trốn thoát. Nhưng em cũng không cần quá để tâm, đợi anh bận xong việc sẽ tìm hắn ra, dù là chân trời góc bể anh cũng sẽ bắt hắn về để em báo thù." Trần Phi cười nói.
Triệu Thi Thi gật đầu nói: "Em biết, em tin chắc anh có thể làm được."
"Phải rồi, anh có cái này cho em." Trần Phi lấy quyển kỹ năng thu được từ Phong Chi Nộ Long ra đưa cho Triệu Thi Thi. "Đây là một quyển kỹ năng hệ Phong, sau khi học xong khả năng cảm ngộ và điều khiển nguyên tố Phong sẽ mạnh hơn một chút."
"Cảm ơn anh." Triệu Thi Thi hưng phấn lao tới nhận lấy, sau đó do dự một chút rồi bất ngờ hôn lên mặt Trần Phi, điều này khiến Trần Phi vô cùng kinh ngạc.
Sờ sờ nơi bị cô hôn, Trần Phi cười nói: "Em làm vậy đột ngột quá đấy, một quyển kỹ năng là đổi được một nụ hôn thơm sao? Nếu anh tặng em thêm một món trang bị nữa, không lẽ em định lấy thân báo đáp chứ?"
Triệu Thi Thi nghe vậy lập tức mắt sáng lên, cười tủm tỉm nói: "Em lại rất muốn lấy thân báo đáp ấy chứ, chỉ sợ anh không đồng ý thôi. Nếu anh muốn, cho dù anh không cho em cái gì, em cũng nguyện ý."
Nói xong Triệu Thi Thi bỗng nắm lấy tay Trần Phi, Trần Phi ngơ ngác nhìn cô không biết định làm gì. Chỉ thấy cô dắt tay Trần Phi từ từ nâng lên, chậm rãi đặt lên trên ngực mình. Trần Phi lập tức cảm nhận được một sự đầy đặn và mềm mại, cảm giác tay đó... quá tuyệt vời.
"Em... em làm gì thế?" Trần Phi rất tận hưởng cảm giác này, nhưng đối với hành động của Triệu Thi Thi anh vẫn rất khó hiểu. Từ trước đến nay Triệu Thi Thi dường như luôn mang lại cảm giác mập mờ kiểu như vậy, dường như chỉ cần Trần Phi muốn là có thể đạt được, bất kể là hành vi hay lời nói đều như thế.
Nhưng càng như vậy lại càng khiến Trần Phi cảm thấy có chút hư ảo, không biết cô là nghiêm túc hay là đùa giỡn.
"Cảm nhận được chưa?" Triệu Thi Thi lắc đầu, hỏi.
"Cảm nhận được gì? Ồ, rất... rất đàn hồi, cũng rất mềm mại, cảm giác tay rất tốt." Trần Phi ngập ngừng nói.
Triệu Thi Thi lập tức lườm một cái, nói: "Ý em là anh có cảm nhận được thành ý của em không? Em đây là đang cho anh sờ vào lương tâm của em đấy."
"Lương... lương tâm..." Trần Phi lập tức sững sờ, nhưng sau đó mới phản ứng lại, dở khóc dở cười.
Đây chính là cái gọi là sờ lương tâm trong truyền thuyết sao?
Trần Phi nhớ tới trước đây trên mạng dường như có lan truyền một bức ảnh, một người phụ nữ tự sờ ngực mình, kèm chú thích là nói chuyện sờ lương tâm.
Sao bây giờ Triệu Thi Thi cũng chơi trò này rồi.
Người ta đều là tự mình sờ lương tâm, đâu có giống cô ấy như thế này, để người khác sờ vào lương tâm mình cơ chứ. Trong tình huống này, người đàn ông bình thường e là sẽ chẳng ai liên tưởng đến cái đó đâu.
"Em đó, đôi khi anh thực sự không biết trong đầu em đang nghĩ gì nữa, nếu anh nói thì em nên mau chóng tìm một bạn trai đi, nếu không sớm muộn gì cũng trở nên bất thường mất." Trần Phi lắc đầu rút tay về, Triệu Thi Thi lại khúc khích cười: "Em mới không cần bạn trai đâu, em có anh mà, có anh là đủ rồi."
"Cái đó không giống nhau." Trần Phi lắc đầu nói.
"Có gì mà không giống nhau, em thấy y hệt mà." Triệu Thi Thi phản bác.
Trần Phi rất muốn nói với bạn trai thì có thể lăn giường nhưng với anh thì không được, nhưng lời này lại không thốt ra được. Anh có linh cảm nếu mình nói như vậy, Triệu Thi Thi trăm phần trăm sẽ nói đều như nhau cả, nếu anh muốn thì cũng có thể làm vậy. Lắc đầu, Trần Phi lấy chiếc Áo choàng Cuồng Phong ra. "Trang bị này cũng có thể tăng nguyên tố Phong, em học kỹ năng kia rồi cộng thêm trang bị này, thì việc bay lượn ở cự ly trung bình đến ngắn chắc không vấn đề gì đâu."
"Anh, anh tốt với em quá, em thật sự không biết phải cảm ơn anh thế nào nữa, hay là... hay là em lấy thân báo đáp nhé?" Triệu Thi Thi nhận lấy áo choàng cũng không nhìn, mà cười hì hì nhìn Trần Phi. Ánh mắt đó vừa thâm tình lại rất khiêu khích.
"Sao anh thấy em còn đói khát hơn cả anh thế hả, đi đi đi, mau chóng đi học kỹ năng rồi tu luyện cho tốt, anh nghỉ ngơi ở đây đợi Tống Nhã về." Trần Phi nghiêm mặt nói.
Triệu Thi Thi lè lưỡi, quay lại bên giường học kỹ năng rồi bắt đầu tu luyện.
Trần Phi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, bộ dạng vừa rồi của Triệu Thi Thi thực sự khiến anh hơi không chịu nổi. Triệu Thi Thi vốn dĩ đã rất xinh đẹp, có một cảm giác dường như không phải người thật, rất mộng ảo. Cộng thêm việc vừa rồi chạm vào nơi đó, cùng với biểu cảm cực kỳ khiêu khích của cô, nếu không phải ý chí Trần Phi kiên định thì e là đã gật đầu đồng ý từ lâu rồi.
Triệu Thi Thi sau khi học kỹ năng trên giường liền bắt đầu cảm ngộ nguyên tố Phong, tự mình tu luyện. Trần Phi nhàn rỗi không có việc gì làm liền ngồi đó, ước chừng thời gian Tống Nhã tan làm cũng không còn lâu nữa.
Gió, lặng lẽ tụ lại trong phòng.
Xung quanh Triệu Thi Thi hình thành từng cơn lốc xoáy mạnh mẽ, bộ quần áo vốn rộng rãi bị gió thổi như vậy lập tức phồng lên, hơn nữa cơn gió này không phải xoay ngang, mà thậm chí còn có luồng khí hướng lên trên. Trần Phi nhìn rất rõ ràng, quần áo của Triệu Thi Thi từng chút một bị thổi bay lên, bụng nhỏ phẳng lì, làn da mịn màng dần dần lộ ra.
Mà lúc này quần áo vẫn còn đang bị thổi lên!
Nếu còn thổi lên cao nữa, thứ lộ ra chính là nơi anh vừa mới sờ qua, hơn nữa dựa vào cảm giác tay vừa rồi cũng như thói quen lâu nay của Triệu Thi Thi, hình như cô nàng không có thói quen mặc nội y. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì chẳng phải là có thể nhìn thấy rõ mồn một sao?
Nhất thời Trần Phi do dự.
Rốt cuộc là tiếp tục nhìn, hay là ngăn cô ấy lại!
Nhìn thấy nơi nhô lên đó đã dần rõ ràng, đáy của đường rãnh ngực cũng đã dần lộ ra. Lý trí vẫn chiếm thế thượng phong, Trần Phi tiện tay lật tay một cái, một luồng khí lưu mạnh mẽ hoàn toàn khác biệt lập tức lan tỏa ra, trong nháy mắt đã áp chế luồng khí của Triệu Thi Thi, ngay sau đó quần áo cũng hạ xuống.
Triệu Thi Thi dừng lại mở mắt nhìn Trần Phi: "Sao vậy?"
"Không... không có gì." Trần Phi làm sao dám nói là nếu anh không ra tay thì em sắp cởi sạch sành sanh rồi.
"Thật là, cứ kỳ quái thế nào ấy." Triệu Thi Thi lầm bầm một câu, sau đó đứng dậy đi về phía tủ quần áo. "Tống Nhã chắc sắp về rồi, em không ở đây làm bóng đèn nữa."
Vừa nói, Triệu Thi Thi vừa đột nhiên giơ tay cởi quần áo ra.
Cứ thế rất tùy tiện mà cởi quần áo ra.
Trần Phi cả người đều ngây dại ra, nhìn Triệu Thi Thi cởi quần áo rồi tìm quần áo trong tủ mặc vào, sau đó chào một tiếng rồi rời khỏi phòng.
Mãi cho đến khi cô rời khỏi biệt thự.
Trần Phi mới phản ứng lại!
Cố ý, Triệu Thi Thi trăm phần trăm là cố ý. Vừa rồi mình ra tay không để cô ấy lộ hàng, thế mà hay thật, tự mình cởi sạch sành sanh. Nói cô ấy tùy tiện phóng khoáng? Điều này hiển nhiên là không thể. Triệu Thi Thi làm sát thủ lâu như vậy, nếu tính cách thực sự tùy tiện phóng khoáng như thế thì e là không biết đã chết bao nhiêu lần rồi, hoặc là cô ấy thực sự không coi mình là người ngoài, hoặc là cố ý khiêu khích mình.
Nếu không thì chuyện thay quần áo trước mặt mình như vậy cô ấy làm sao có thể làm ra được, đặc biệt là trong tình huống bên trong không mặc gì.
Khẽ lắc đầu, đối với hành động này của Triệu Thi Thi thực sự khiến anh dở khóc dở cười, nghịch ngợm... chỉ có thể nói là quá nghịch ngợm.
Nhưng thế này cũng tốt, đỡ cho Triệu Thi Thi vì trong lòng mang theo hận thù mà trở nên quá cực đoan, ít nhất... cuộc sống như vậy vẫn là hạnh phúc.
Trần Phi khẽ đứng dậy đi tới bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài, bóng dáng Tống Nhã đã đi vào biệt thự. Một thân cảnh phục mặc trên người, trông vô cùng anh dũng hiên ngang, lại càng có một loại cảm giác đặc biệt.
Đồng phục... gợi cảm quá đi!