"Bởi vì rất ít người đến Thần Điện Sơn, hơn nữa nơi này lại vô cùng nguy hiểm, cho nên từ trước đến nay ta đều nỗ lực nâng cao thực lực của mình. Ta tin rằng không bao lâu nữa ta có thể lên tầng thứ hai, cho nên, chỉ cần ngươi không giết ta, ngươi cần thứ gì ta đều sẽ cho ngươi, chỉ cần ta có." Độc Đằng Tiên Vương nói câu này vô cùng chân thành, hắn cũng không dám không chân thành, bây giờ mạng nhỏ của hắn đang nằm trong tay Trần Phi, nếu Trần Phi muốn thì bất cứ lúc nào cũng có thể lấy mạng hắn.
Hắn không sợ chết, nhưng lại không muốn chết.
Thực lòng mà nói, Trần Phi cũng không ngờ Độc Đằng Tiên Vương lại như thế. Theo hiểu biết của hắn, gặp Boss thì chỉ có hai lựa chọn là giết hoặc không giết, căn bản không hề có khả năng đàm phán hay thậm chí là uy hiếp Boss. Thế nên bây giờ hắn thực sự hơi lưỡng lự không biết có nên đồng ý với đề nghị của Độc Đằng Tiên Vương hay không, nhưng lại cũng không dám thả Độc Đằng Tiên Vương ra, nhỡ đâu hắn thừa cơ bỏ chạy thì sao? Nếu hắn chạy trốn rồi trốn kỹ đi, muốn tìm lại hắn thì không dễ dàng như vậy nữa.
Suy nghĩ một lát, Trần Phi nói: "Để ta tha cho ngươi cũng được, dù sao ta đến đây chỉ vì muốn lấy thứ mình cần chứ không nhất định phải giết ngươi. Như vầy đi, ngươi lấy hết đồ ra đây ta xem thử, nếu ta hài lòng thì tha cho ngươi, đôi bên cùng có lợi. Nếu ta không hài lòng, vậy thì xin lỗi... ta chỉ đành giết ngươi thôi!"
"Được rồi." Độc Đằng Tiên Vương bất đắc dĩ gật đầu, "Ngươi có thể dừng lại trước được không, cứ tiếp tục thế này ta sắp không chịu nổi nữa rồi!"
Trần Phi gật đầu, làm chậm tốc độ hấp thụ lại nhưng không hoàn toàn dừng hẳn. Một khi dừng lại mà tên này bỏ chạy thì phải làm sao? Boss mà còn biết đàm phán điều kiện với người chơi, không thể không phòng.
Độc Đằng Tiên Vương cũng biết muốn Trần Phi hoàn toàn buông tay là chuyện không thể, như thế này cũng đã tốt rồi, ít nhất tạm thời không có nguy hiểm gì, chỉ cần Trần Phi hài lòng với những thứ mình lấy ra là được. Trong tình thế bất đắc dĩ, Độc Đằng Tiên Vương lấy hết những thứ trên người xuống, sau đó xếp thành một đống trên mặt đất.
"Đều ở đây cả rồi, đây là tất cả những gì ta có thể rơi ra." Độc Đằng Tiên Vương sợ sệt như cô vợ nhỏ bị uất ức, lí nhí nói.
Trần Phi cúi đầu nhìn thoáng qua, hơi ngạc nhiên. Không ngờ thứ Độc Đằng Tiên Vương có thể rơi ra lại nhiều như vậy, hai cuốn kỹ năng, ba món trang bị, còn có một đạo cụ không biết là gì.
"Cái này là gì?" Trần Phi chỉ vào đạo cụ không biết tên kia hỏi Độc Đằng Tiên Vương.
"Đây là Tu Tiên Lệnh, tổng cộng có mười hai miếng, gom đủ mười hai miếng Tu Tiên Lệnh là có thể nhận được tiên đan, ăn vào là có thể sở hữu Tiên Chi Ngộ Tính, tu luyện thành tiên." Độc Đằng Tiên Vương vội vàng giải thích cặn kẽ, rất sợ Trần Phi cảm thấy thứ này không có tác dụng gì.
"Tu Tiên Lệnh, Tiên Chi Ngộ Tính, hình như mình có một kỹ năng không thể học được tên là 'Vạn Kiếm Quyết', yêu cầu chính là phải có Tiên Chi Ngộ Tính." Trần Phi lẩm bẩm một câu, rồi hỏi tiếp: "Ngươi không có Phục Sinh Lệnh sao!"
"Phục Sinh Lệnh, ngươi đến vì Phục Sinh Lệnh à? Vậy e là ngươi tìm nhầm chỗ rồi, loại đồ vật như Phục Sinh Lệnh thì cấp bậc như ta căn bản không thể nào có được." Độc Đằng Tiên Vương buồn bực nói, vì một thứ mình không có mà suýt mất mạng, cũng chẳng trách Độc Đằng Tiên Vương lại uất ức như vậy.
"Vậy ai có?" Trần Phi nhíu mày hỏi.
"Phong Chi Nộ Long, Boss thực sự mạnh nhất ở tầng thứ nhất này, chỉ có nó mới đủ tư cách sở hữu Phục Sinh Lệnh. Hơn nữa không chỉ có Phục Sinh Lệnh, nó còn có miếng thứ năm, thứ sáu của Tu Tiên Lệnh, còn của ta là miếng thứ ba." Độc Đằng Tiên Vương nói.
Trần Phi gật đầu, nói: "Nể tình ngươi phối hợp như vậy và thực sự không có thứ ta cần, ta sẽ không giết ngươi. Nhưng những thứ này ta lấy đi, ngươi không có ý kiến gì chứ!"
"Không, tất nhiên là không có ý kiến rồi, ngươi lấy đi, ngươi cứ lấy đi." Độc Đằng Tiên Vương có thể có ý kiến sao, dám có ý kiến không? Chỉ cần Trần Phi lấy đồ xong rồi đi nhanh, không gây phiền phức cho mình là hắn đã tạ ơn trời đất rồi.
Trần Phi cũng không khách sáo, lập tức thu hết đồ vào, rồi tùy ý hỏi: "Đúng rồi, còn một việc muốn hỏi ngươi, ngươi có biết cách nào mà không cần chuyển chức cũng có thể học được kỹ năng của tất cả các nghề không!"
"Không chuyển chức mà học được kỹ năng của tất cả các nghề? Cái này thì ta thực sự không biết." Độc Đằng Tiên Vương suy nghĩ rất nghiêm túc, đúng là không có ấn tượng gì.
"Vậy sao, thế thì thôi vậy." Trần Phi vốn cũng không ôm hy vọng gì quá lớn, nhún vai rồi tỏ vẻ chuẩn bị thả Độc Đằng Tiên Vương ra.
Độc Đằng Tiên Vương lập tức thở phào nhẹ nhõm, trong lòng vui mừng khôn xiết. Chỉ cần Trần Phi thả hắn ra, hắn lập tức chui xuống lòng đất, kiên quyết không tiếp xúc với tên này nữa.
Quá nguy hiểm.
"Đợi đã..." Ngay khi Trần Phi chuẩn bị thả Độc Đằng Tiên Vương ra thì bất ngờ lên tiếng, điều này khiến Độc Đằng Tiên Vương lập tức căng thẳng trở lại. Đừng... đừng bảo là muốn nuốt lời đấy nhé, đồ cũng đã đưa cho ngươi rồi, dù giết ta cũng không rơi ra đồ nữa đâu.
"Còn... còn phân phó gì nữa không, ta... ta đã lấy hết những thứ có thể rơi ra cho ngươi rồi mà." Độc Đằng Tiên Vương thấp thỏm nói.
Trần Phi cười nói: "Đừng căng thẳng thế, ta chỉ là bỗng nhiên thấy tò mò, thực lực của ngươi chắc chắn mạnh hơn Băng Sương Cự Nhân nhiều nhỉ!"
"Đó là đương nhiên, Băng Sương Cự Nhân là cái thá gì, so với ta thì kém xa. Ta là Boss mạnh thứ hai ở tầng thứ nhất này, ngoài Phong Chi Nộ Long ra thì không ai mạnh hơn ta cả." Độc Đằng Tiên Vương đắc ý nói.
"Vậy tại sao Băng Sương Cự Nhân còn rơi cho ta một cái rương báu, mà ngươi lại không có?" Trần Phi cười nói. Độc Đằng Tiên Vương đang đắc ý bỗng chốc khựng lại, "Ngươi đừng bảo là ngươi cố tình không lấy ra nhé? Có lẽ ngươi chưa hiểu rõ lắm, ta đây không thích người không thành thật đâu đấy!"
"Ta không cố tình không lấy ra, ta... ta thật sự không có rương báu mà. Cái rương báu này xuất hiện ngẫu nhiên, chứ không phải cất giữ ở chỗ chúng ta đâu." Độc Đằng Tiên Vương không ngờ Trần Phi lại xoay chuyển sang vấn đề này, vội vàng biện minh.
"Vậy sao? Ý ngươi là rương báu này là ngẫu nhiên, có nhận được hay không chỉ có giết ngươi mới biết được nhỉ? Nói cách khác, nếu ta giết ngươi thì chắc chắn sẽ có tỉ lệ nhất định nhận được rương báu. Ngươi nói xem... ta có nên làm vậy không." Trần Phi nheo mắt mỉm cười hỏi, nhưng nụ cười này trong mắt Độc Đằng Tiên Vương còn đáng sợ hơn cả ác quỷ. "Đừng... đừng giết ta, ta đã giao hết đồ cho ngươi rồi, hơn nữa cũng chưa chắc đã rơi rương báu mà. Ta... ta đã đủ đáng thương rồi, ngươi làm phúc đi mà!"
Thấy dáng vẻ này của Độc Đằng Tiên Vương, Trần Phi suýt chút nữa thì bật cười. Đây mà là vị Boss vừa rồi còn vênh váo đắc ý sao? Sự tương phản này quá lớn, khiến hắn có cảm giác muốn tiến lên vỗ đầu an ủi hắn.
"Thôi thôi, ta cũng đâu có nói là sẽ giết ngươi, nhìn dáng vẻ của ngươi xem, còn chút phong thái của Boss thứ hai không hả." Trần Phi bất đắc dĩ lắc đầu rồi buông Độc Đằng Tiên Vương ra. Độc Đằng Tiên Vương cảm thấy tự do, không nói hai lời liền chui tọt xuống lòng đất, ngay sau đó thu hết những dây leo độc vẫn đang trói mọi người lại, rồi im hơi lặng tiếng, sống chết không chịu xuất hiện nữa.
Trần Phi lắc đầu đi lại gần, nhưng phát hiện Tử Phong và những người khác đều nhìn mình bằng ánh mắt và biểu cảm kỳ lạ, khiến Trần Phi có chút khó hiểu.
"Các người nhìn tôi như vậy làm gì, vấn đề đã được giải quyết chẳng lẽ không nên vui mừng sao!"
Tử Phong lắc đầu nói: "Có thể giải quyết Độc Đằng Tiên Vương thuận lợi như vậy chúng tôi tất nhiên rất vui, chỉ là chúng tôi không hiểu nổi rốt cuộc cậu đã làm gì Độc Đằng Tiên Vương mà khiến hắn... hắn lại ngoan ngoãn nghe lời như thế. Vừa nãy tuy chúng tôi không nhìn thấy, nhưng có vẻ như hắn đã đưa hết những thứ có thể rơi ra trên người cho cậu rồi, rốt cuộc cậu đã làm gì hắn vậy!"
"Đúng đó đúng đó." Những người khác cũng gật đầu lia lịa, rõ ràng cũng vô cùng tò mò.
Trần Phi sờ mũi cười nói: "Thật ra cũng là nhờ may mắn thôi. Ban đầu tôi muốn dùng Hỏa Diễm Hóa để đối phó hắn nhưng thực lực của hắn quá mạnh, ngược lại còn khiến tôi rơi vào nguy hiểm. Sau đó tôi chợt nhớ ra Hỗn Độn Thể của mình có thể hấp thụ mọi loại năng lượng rồi chuyển hóa thành năng lượng mình cần, thế là tôi hấp thụ độc tố của hắn. Kết quả không ngờ độc tố càng hấp thụ càng nhiều, đe dọa đến hắn, đến cuối cùng hắn muốn rút cũng rút không được, cho nên mới thành ra thế này thôi!"
"Thì ra là vậy, làm một số người lo lắng mất thôi." Tử Phong trêu chọc nhìn thoáng qua Mặc Liên Y, mặt Mặc Liên Y lập tức đỏ bừng, cố tình không nhìn về phía này.
Trần Phi mỉm cười nhìn Mặc Liên Y. Tâm tư của Mặc Liên Y hắn ít nhiều cũng cảm nhận được, xem ra Mặc Liên Y hẳn là đã có chút hảo cảm với mình rồi. Dù đến lúc đó thực sự thắng được cô, chắc hẳn cũng không phải vì thắng mới theo mình. Như vậy mới đúng chứ, nếu chỉ vì lời thề mà đi theo mình thì cũng quá nhàm chán rồi, đàn ông đích thực phải khiến phụ nữ cam tâm tình nguyện yêu mình mới được.
"Thiên Bá, rất tiếc không lấy được Phục Sinh Lệnh. Đồ Độc Đằng Tiên Vương rơi ra chắc đã lấy hết rồi, không đến mức lừa mình, nên hắn chắc chắn là không có rồi. Chúng ta phải đến chỗ Phong Chi Nộ Long thôi, chỗ đó chắc chắn sẽ có Phục Sinh Lệnh, nên cậu đừng nóng ruột, chúng ta chắc chắn sẽ lấy được thôi." Trần Phi an ủi Hoàng Thiên Bá.
Hoàng Thiên Bá cũng không quá chán nản, cười nói: "Chỉ cần có hy vọng là tốt rồi, không sao đâu trấn trưởng, tôi không gấp!"
"Vậy thì tốt, chúng ta rời khỏi đây nghỉ ngơi một chút đã, tôi cũng xem xem Độc Đằng Tiên Vương cho mình những thứ gì." Trần Phi cười nói. Vừa nãy gom hết một lượt nên chưa kịp nhìn, còn hai cuốn kỹ năng nữa, cũng coi như thu hoạch phong phú.
Mọi người gật đầu, rồi cùng nhau rời khỏi Mê Vụ Sâm Lâm.
Đợi sau khi bọn họ ra khỏi Mê Vụ Sâm Lâm, Độc Đằng Tiên Vương mới xuất hiện, sau đó thở phào nhẹ nhõm. Hắn hơi hối hận vì sao lúc trước họ sắp đi mình lại phải ngăn cản làm gì, nếu không thì chẳng phải họ đã đi từ lâu rồi sao? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu không làm cho rõ ràng thì e là hôm sau họ vẫn sẽ đến như thường, đến lúc đó có khi mình không còn khả năng kháng cự mà trực tiếp "đăng xuất" luôn cũng nên.
Cho nên Độc Đằng Tiên Vương vẫn cảm thấy vô cùng may mắn.
Bây giờ hắn quyết tâm dù ai có đến nữa, dù có dụ dỗ thế nào đi chăng nữa cũng tuyệt đối không xuất hiện. Hắn phải nỗ lực tu luyện để sớm ngày rời khỏi đây, đến tầng thứ hai của Thần Điện Sơn.
Độc Đằng Tiên Vương thầm thề, rồi lại biến mất không dấu vết.
Từ đó về sau, Độc Đằng Tiên Vương dường như biến mất khỏi Thần Điện Sơn, cho đến khi cuối cùng thành công lên được tầng thứ hai Thần Điện Sơn.