Tam ca đi ra từ mỏ quặng liền đi về phía trấn nhỏ dưới chân núi. Nhìn nội dung đối thoại vừa rồi, có thể thấy Tam ca đã tìm được một mối tốt ở nơi này, có chỗ ở riêng. Đối với điểm này, Trần Phi không có ý kiến gì, dù sao cũng là đàn ông, ở nơi hẻo lánh thế này khẳng định là có nhu cầu, không thể để mình đường đường là chủ mà tả ủng hữu bão, thê thiếp thành đàn, thủ hạ lại phải làm khổ hạnh tăng, ngay cả một người phụ nữ cũng không thể tìm?
Hơn nữa, nếu bọn họ thực sự tìm được phụ nữ ở đây thì lại càng tốt, ít nhất bọn họ sẽ an tâm ở lại chỗ này, cho nên đối với điểm này Trần Phi rất khuyến khích.
Tam ca xem chừng đã khá hòa nhập với xã hội nơi đây, sau khi vào trấn nhỏ phát hiện có không ít người chào hỏi hắn, đặc biệt là một vài ông chủ cửa tiệm trông có vẻ đã quen thuộc với hắn. Đi lòng vòng mất khoảng mười mấy phút, cuối cùng hắn tiến vào một căn biệt thự nhỏ trông cũng khá ổn.
Địa vực Tác Phỉ không lớn lắm, nhưng dân số tương đối cũng không nhiều, cho nên những căn biệt thự nhỏ như thế này ở đây không tính là đại phú đại quý, chỉ có thể nói là khá hơn gia đình bình thường một chút, thuộc hàng tiểu khang.
Trần Phi đi theo hắn vào biệt thự rồi bắt đầu quan sát, cách bài trí bên trong biệt thự cũng bình thường, xem chừng chỉ có hắn và người phụ nữ kia sống với nhau mà thôi. Theo sau Tam ca tiến vào, liền thấy từ trên lầu đi xuống một người phụ nữ. Người phụ nữ này khoảng tầm ba mươi tuổi, tuổi tác tương đương với hắn. Da hơi ngăm đen, ngoại hình cũng tạm được, nhưng thân hình rất hoàn mỹ.
Cũng khó trách Tam ca lại yêu thích.
Xem ra cô ta dường như không có ý định giao Tác Phỉ Quáng cho ai cả, Trần Phi nghĩ ngợi một chút rồi định rời đi. Dù sao thế giới hai người nhà người ta cũng không có gì đáng xem, nhưng đúng lúc chuẩn bị đi thì nghe thấy người phụ nữ kia cất tiếng, nội dung câu nói lại khiến Trần Phi thay đổi chủ ý.
“Hôm nay lại lấy được bao nhiêu?” Người phụ nữ hỏi.
“Năm khối.” Tam ca đáp lại, thái độ lại khiến người ta kinh ngạc. Không phải kiểu giọng điệu đàn ông nói chuyện với phụ nữ, cũng không hề có dáng vẻ huênh hoang khoác lác như ở trong mỏ quặng, trái lại giống như cấp dưới đối với cấp trên, hơi mang theo chút cung kính và tự ti.
Điều này khiến Trần Phi cảm thấy rất bất ngờ, lập tức thi triển Tham Trắc Thuật dò xét qua người phụ nữ kia. Kết quả lại khiến hắn rất ngạc nhiên, người phụ nữ này lại là một kẻ buôn lậu.
Chuyên môn buôn lậu đủ loại hàng hóa, ma túy, vũ khí, thậm chí là cả phụ nữ trẻ em, chỉ cần là chuyện kiếm tiền cô ta đều làm, mà Tác Phỉ Quáng cũng là một trong những vật phẩm cô ta buôn lậu.
“Nhiều thế à? Gần đây anh đã lấy ra không ít rồi, nếu số lượng quá lớn sẽ khiến người ta nghi ngờ, đến lúc đó thì rất phiền phức.” Người phụ nữ nhíu mày nói, dường như rất không hài lòng.
Tam ca lại cười nói: “Không sao đâu, bọn họ căn bản không tra ra được là ai lấy cắp, hơn nữa người đó vẫn chưa tới, bọn Tử Vong Kỵ Sĩ cũng không dám dễ dàng thông báo chuyện này ra ngoài, đến lúc đó vạn nhất chọc giận sự phẫn nộ của người đó thì người xui xẻo không phải là tôi, mà là Tử Vong Kỵ Sĩ. Vả lại, tôi cũng là thủ hạ của người đó. Hơn nữa, tôi làm vậy chẳng phải vì muốn sớm lấy được sức mạnh sao, chỉ cần sức mạnh đủ mạnh, đến lúc đó chúng ta không cần phải lo lắng về người đó nữa.”
“Hy vọng thực sự là như vậy.” Người phụ nữ ưu tư nói. “Sức mạnh tuy quan trọng nhưng chúng ta có rất nhiều thời gian, cứ từ từ cũng không sao, nếu thực sự bị phát hiện, anh và tôi đều sẽ chết.”
“Tôi biết rồi, sau này tôi sẽ chú ý.” Tam ca tùy ý nói một câu, rồi đi lên lầu. “Tôi buồn ngủ rồi, đi ngủ trước đây.”
“Ừ.” Người phụ nữ gật đầu, không đi theo lên cùng Tam ca.
Đợi sau khi Tam ca lên lầu, người phụ nữ lộ ra một cái nhếch mép khinh bỉ: “Hừ, cho dù lấy được sức mạnh thì cũng là của tôi. Còn thiếu vài khối Tác Phỉ Quáng là đủ rồi, đến lúc đó phải nghĩ cách trừ khử anh, tránh bị phát hiện rồi liên lụy đến tôi.”
Đứng dậy, người phụ nữ này mới đi lên lầu.
Trần Phi có chút cảm thán, thông qua mấy câu đối thoại vừa rồi đã giúp hắn đại khái hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.
Người phụ nữ này chắc chắn có phương pháp để sử dụng Tác Phỉ Quáng mà đoạt lấy năng lượng, Tam ca cũng vì muốn có được sức mạnh nên mới đi trộm Tác Phỉ Quáng, chỉ là người phụ nữ này lại đang lợi dụng hắn mà thôi. Nghĩ cũng phải, người phụ nữ này là dân buôn lậu, hạng người như cô ta sao có thể dễ dàng yêu người khác rồi hoàn lương chứ. Tiếp cận Tam ca sợ rằng cũng vì thân phận của hắn có thể dễ dàng lấy ra Tác Phỉ Quáng.
Đã xác định được chân tướng sự việc, Trần Phi cũng không cần thiết phải đợi thêm nữa.
Một cái lóe thân, hắn trực tiếp xuất hiện trên lầu.
Lúc này người phụ nữ đã thay quần áo nằm trên giường, Tam ca dường như đã ngủ say.
“Kỳ lạ, sao lại lạnh thế này.” Người phụ nữ lẩm bẩm một câu, chui vào lòng Tam ca. Thế nhưng cảm giác băng lãnh kia lại càng ngày càng mãnh liệt, lúc hít thở thậm chí còn có thể nhìn thấy hơi sương trắng, lạnh đến mức cô ta không chịu nổi, cũng thấy có chút không đúng.
Lập tức người phụ nữ trở mình khoác áo đứng dậy khỏi giường nhìn về phía cửa sổ, muốn xem có phải cửa sổ chưa đóng hay không. Nhưng đúng lúc cô ta đi tới bên cạnh cửa sổ thì lập tức ngây người, bởi vì toàn bộ cửa sổ lại bị đóng băng, phủ một lớp băng dày đặc.
“Không đúng.” Người phụ nữ kinh ngạc xong liền lập tức phản ứng lại, tức thì muốn chạy về phía cửa ra vào, nhưng lại phát hiện cửa cũng bị hàn băng đóng chặt.
Lần này cô ta mới thực sự thấy nguy rồi, vội vàng chạy tới bên giường, rút từ dưới gối ra một khẩu súng, rồi vỗ Tam ca nói: “Đừng ngủ nữa, tỉnh lại đi, xảy ra chuyện rồi.”
Tam ca mơ mơ màng màng tỉnh lại lẩm bẩm: “Sao thế, xảy ra chuyện gì?”
“Anh tự nhìn đi.” Người phụ nữ chỉ vào cửa sổ và cửa ra vào, Tam ca nhìn một cái lập tức cũng sững sờ. “Sao… sao lại như vậy.”
“Tôi biết làm sao được, sợ là người đó tới rồi. Đều tại anh, tôi đã bảo anh phải chú ý, giờ tính sao đây?” Người phụ nữ tức giận oán trách Tam ca, Tam ca ngược lại không nói gì, chỉ mặc quần áo vào.
Đúng lúc này, một bóng người dần hiện ra.
Chính là Trần Phi!
“Xem ra hai người cũng không ngốc, đoán được là tôi tới.” Trần Phi thản nhiên nói.
Người phụ nữ và Tam ca lập tức sững sờ, người phụ nữ càng chĩa súng vào Trần Phi. “Hừ, xem ra anh chắc là đã sớm nhắm vào bọn tôi rồi, sự đã rồi tôi cũng không còn gì để nói, Tác Phỉ Quáng tôi có thể trả lại cho anh, chỉ cần anh tha cho bọn tôi một con đường sống.”
“Đến lúc này mới nói những lời này, không thấy quá muộn sao?” Trần Phi hừ lạnh một tiếng, khí hàn băng trong phòng trong phút chốc càng trở nên mạnh hơn.
Người phụ nữ kia vừa định nổ súng, nhưng lại phát hiện súng cũng đã bị đóng băng, cảm giác lạnh lẽo khiến cô ta vội vàng ném súng sang một bên. Cô ta kinh hoàng nhìn Tam ca bên cạnh vẫn đang đứng ngây ngốc ở đó, lập tức tức giận hét lên: “Anh ngốc à, hắn sẽ không tha cho bọn mình đâu, anh còn không mau ra tay?”
“Ra tay, tại sao tôi phải ra tay?” Tam ca bỗng nhiên phát ra tiếng cười lạnh. “Đây chính là ngày tôi mong đợi nhất từ trước đến nay, từ khoảnh khắc cô uy hiếp tôi giúp cô trộm Tác Phỉ Quáng, tôi đã nghĩ đến cảnh tượng ngày hôm nay rồi. Cô tưởng tôi thực sự vì thứ sức mạnh chó má mà cô nói sao? Mỗi lần tôi cố gắng lấy nhiều hơn là vì cái gì, cô tưởng thật sự vì muốn sớm ngày có được sức mạnh à? Phóng khí (đánh rắm), lão tử làm thế là để có thể bị người ta phát hiện, càng lấy nhiều chuyện càng làm lớn, đến lúc đó muốn giấu cũng không giấu được. Huống chi cô tưởng lão tử không biết cô là hạng người gì sao? Một khi Tác Phỉ Quáng đủ rồi sợ rằng người cô giết đầu tiên chính là tôi, để phủi sạch quan hệ rồi độc chiếm sức mạnh? Tôi đã nghĩ rất rõ ràng rồi, nếu trước khi Tác Phỉ Quáng đủ số lượng mà vẫn chưa có ai tra ra tôi, tôi sẽ đi tự thú.”
“Anh… anh…” Người phụ nữ phẫn nộ nhìn Tam ca, không ngờ mọi kế hoạch của mình đều bị hắn nhìn thấu, hơn nữa còn bị hắn lợi dụng. “Anh… anh dám thiết kế tôi, anh không sợ chết sao? Đừng quên chất độc trên người anh chỉ có tôi mới có thể giải được đấy.”
“Hắc hắc, cô tưởng lão tử thực sự sợ chết à? Nếu không phải sợ lão tử không diễn kịch với cô thì cô lại đi tìm người khác, đến lúc đó không thể bắt trọn cả lũ, lão tử mới không chịu sự uy hiếp của cô đâu. Tuy lão tử cũng chẳng phải người tốt lành gì, nhưng nghĩa khí tối thiểu vẫn có, đi giang hồ mà, trọng nhất là chữ nghĩa.” Tam ca cười ha hả, tỏ ra đặc biệt sảng khoái.
“Hừ, vậy thì anh đi chết đi.”
Người phụ nữ hừ lạnh một tiếng, trên tay bỗng nhiên xuất hiện một con dao găm đâm về phía Tam ca.
Khoảng cách của hai người quá gần, cộng thêm động tác của người phụ nữ rất nhanh, Tam ca đã không kịp phản ứng. Đúng lúc dao găm sắp đâm vào tim mình, Tam ca đã nhắm mắt lại.
Thế nhưng đợi nửa ngày lại thấy không có cảm giác đau đớn kia, sau đó tò mò mở mắt ra. Kết quả lại phát hiện người phụ nữ kia cả người đã bị đóng băng cứng ngắc.
“Nếu tôi để cô giết người ngay trước mặt tôi, vậy chẳng phải tôi mất mặt lắm sao.” Trần Phi thản nhiên nói, rồi nhìn Tam ca một cái.
Tam ca lập tức nói: “Tôi đã làm chuyện phản bội anh, tại sao còn cứu tôi?”
“Anh là người của tôi, ngoài tôi ra không ai có thể giết anh. Huống chi khi chuyện chưa rõ ràng, anh vẫn chưa thể chết.” Trần Phi thản nhiên nói; “Cách nói của anh lúc nãy làm tôi rất hài lòng, nhưng tôi không chắc những lời anh nói là thật hay giả, có dám để tôi kiểm tra một chút không? Nếu đây là thật, tôi sẽ thưởng cho anh. Nếu anh nói dối, chỉ là sau khi bị tôi phát hiện nên sợ bị tôi trừng phạt, vậy thì tôi sẽ cho anh biết thế nào là sống không bằng chết, thế nào, có dám không?”
“Dám, sao lại không dám!” Tam ca không chút do dự đáp.
“Rất tốt.”
Trần Phi gật đầu, sau đó thi triển Tinh Thần Yếu Thuật. Kỹ năng này chỉ là một kỹ năng phụ trợ, chuyên công về phương diện tinh thần. Ban đầu Dược Sư Đế Quân bị tổn thương tinh thần nên Trần Phi mới lấy được kỹ năng này định trị liệu cho ông ta, tuy cuối cùng không thành công, nhưng dùng cái này để kiểm tra Tam ca nói thật hay giả thì lại vô cùng thích hợp.
Khi Tinh Thần Yếu Thuật được thi triển lên người Tam ca, cả người Tam ca lập tức trở nên lơ mơ, sau đó Trần Phi hỏi rất nhiều câu hỏi, hắn đều trả lời thành thật. Kết quả khiến Trần Phi vô cùng hài lòng, những gì Tam ca vừa nói đều là thật, dù sao dưới sự khống chế của Tinh Thần Yếu Thuật, hắn không có cách nào nói dối.
Đối với kết quả này, Trần Phi rất an ủi, cũng rất tự hào!
Đây mới là Phá Ma của mình!
Chương này liên tái hoàn tất!