Kí ức nhiều khi quay về như một cuộc tấn công ồ ạt và đáng sợ, nhưng hầu hết chỉ là những mảnh vỡ, miếng ghép nhỏ mà Simon khó có thể hiểu được. Một trong số đó là kí ức thoáng qua về lần cùng đi bộ đến trường với Clary, bàn tay cô thật nhỏ bé khi ở trong bàn tay của cậu. Cậu cảm thấy mình thật lớn lao, tự hào và có trách nhiệm với cô. Cậu đã từng quyết định sẽ không bao giờ làm cô thất vọng.
"Chào Simon," cô nói. Đôi mắt cô long lanh nước và Simon biết tất cả đều là lỗi của cậu.
Cậu cầm lấy tay cô, nhỏ nhưng chai sần vì vũ khí và vẽ. Cậu ước cậu có thể tìm cách để tin lại rằng, mặc dù cậu biết nhiều hơn, cô là để cậu bảo vệ.
"Này Clary, bảo trọng nhé. Tớ biết cậu có thể. Và chăm sóc cả Jace, anh chàng vàng hoe đáng thương và vô dụng kia nữa."
Jace làm một cử chỉ tục tĩu, điều mà Simon cảm thấy rất quen thuộc, vì vậy cậu biết đó là phong cách của họ. Jace vội vàng hạ tay xuống khi Catarina Loss đi đến.
Cô ấy cũng là một pháp sư và là bạn của Magnus, nhưng thay vào việc có đồng tử mèo thì người cô hoàn toàn là một màu xanh dương. Simon có cảm giác rằng cô không thích cậu cho lắm. Có thể là các pháp sư chỉ thích các pháp sư khác mà thôi, mặc dù Magnus có vẻ rất thích Alec.
" Xin chào," cô nói " đã sẵn sàng đi chưa?"
Simon đã buồn như chết trong tuần qua và giờ, khi thời khắc đó đã đến, cậu cảm thấy sự hoảng loạn đang dâng lên trong cổ họng.
" Sắp rồi"Cậu nói "Cho tôi ít phút."
Magnus và Alec nhìn cậu gật đầu và cậu gật đầu chào lại. Simon cảm thấy cậu phải xoá đi tất cả những điều kì lạ giữa mình và Alec trước khi cậu liều thêm.
" Tạm biệt mọi người , cảm ơn vì tất cả."
" Tin tôi đi, giải thoát cậu khỏi một lời nguyền chủ nghĩa phát xít là vinh dự của tôi." Magnus vẫy tay nói. Anh ta đeo rất nhiều nhẫn, chúng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Simon nghĩ Magnus không chỉ làm chói mắt đối thủ của mình bằng phép thuật của mình mà còn vì sự lấp lánh nữa.
Alec chỉ gật đầu.
Simon cúi xuống ôm Clary dù việc đó khiến lồng ngực cậu thêm đau đớn. Mùi hương và cảm giác về cô vừa xa lạ lại vừa thân quen. Những thông tin mâu thuẫn chạy dọc qua não và cơ thể cậu. Cậu cố gắng không ôm cô quá mạnh nhưng cô lại ôm cậu quá chặt. Cô như đang muốn nghiền nát lồng ngực Simon, nhưng cậu không để ý.
Khi buông Clary ra, cậu quay lại và ôm Jace. Cô đứng đó nhìn, hai hàng nước mắt lăn dài trên má.
"Ồ" Jace kêu lên khá ngạc nhiên nhưng nhanh chóng vỗ nhẹ vào lưng Simon.
Simon cho rằng họ thường va vào nhau hay làm gì đại loại thế. Cậu không biết cách các chiến binh làm anh em với nhau: Eric là một người thích âu yếm. Cậu quyết định rằng thế có lẽ sẽ tốt cho Jace. Simon vò tóc Jace vì bối rối trước khi bước đi.
Cuối cùng Simon cũng thu hết được được can đảm và đi về phía Isabelle. Isabelle là người cuối cùng và khó khăn nhất để cậu chào tạm biệt. Cô không giống như Clary, có thể khóc trước mặt mọi người, hay như những người khác, cảm thấy tiếc khi cậu đi nhưng cơ bản là đều ổn. Cô lãnh đạm hơn bất cứ ai, nhưng Simon biết cô không như thế.
" Tớ sẽ trở lại," Simon nói
"Tất nhiên rồi," Isabell nói, nhìn vào khoảng không qua vai cậu. " Cậu luôn biết cách xuất hiện."
" Khi trở về, tớ sẽ rất tuyệt vời."
Simon hứa, nhưng không chắc liệu mình có thể giữ nó. Cậu cảm thấy mình cần phải nói gì đó. Cậu biết đó là điều mà cô muốn, trở về như con người cũ, con người tốt hơn cậu bây giờ.
Isabelle nhún vai. " Tớ không nghĩ là mình có thể chờ đợi mãi đâu, Simon Lewis."
Như sự giả bộ thờ ơ của mình, điều đó như một lời hứa hoàn toàn ngược lại. Simon nhìn cô một hồi lâu. Cô quá xinh đẹp và ấn tượng khiến cậu cảm thấy ngoài tầm với. Cậu cảm thấy khó tin vào kí ức của mình nhưng việc Isabelle Lightwood đã từng là bạn gái cậu còn khó tin hơn cả việc ma cà rồng có thật và cậu đã từng là một trong số đó. Cậu không có một ý tưởng, ngay cả mờ nhạt nhất, về việc từng khiến cô có cảm xúc với cậu. Vì thế cậu cũng không có suy nghĩ nào để khiến cô có cảm xúc ấy một lần nữa. Đó chẳng khác gì việc ai đó bắt cậu bay vậy. Cậu đã từng mời cô nhảy một lần và hai lần đi uống café trong mấy tháng từ khi cô và Magnus đến trả lại cho cậu nhiều kí ức nhất có thể. Nhưng những kí ức ấy vẫn chưa đủ. Mỗi lúc như vậy Isabelle lại nhìn cậu đầy hi vọng, chờ đợi điều kì diệu mà cậu biết mình không thể mang đến. Điều đó có nghĩa là cậu không biết nói gì với cô, vì chắc chắn cậu sẽ nói những điều sai lầm và phá vỡ tất cả những điều mà cậu ít khi nói.
"Ừ, tớ sẽ nhớ cậu" cậu nói.
Isabelle vội vươn tay ra, nắm chặt lấy cánh tay Simon. Cô vẫn không nhìn cậu.
" Nếu cậu cần, tớ sẽ đến." cô nói và bất ngờ thả tay ra như khi cô tóm lấy cậu.
"Ừ" Simon nói và đi về phía Catarina Loss vì cô đã tạo ra cổng dịch chuyển đến Idris, quê hương của thợ săn bóng tối. Cuộc chia tay này quá đau đớn và khó xử khiến cậu không thể đánh giá phép thuật vừa được làm ngay trước mắt mình tuyệt vời như thế nào.
Cậu vẫy tay chào tạm biệt với họ, những người cậu hầu như không biết nhưng lại yêu theo cách này hay theo cách khác. Simon ước họ sẽ không nhận ra cậu đang căng thẳng như thế nào.