Chào Mừng Đến Học Viện Thợ Săn Bóng Đêm

Lượt đọc: 47 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Và cậu nhớ mình đã cầm huy hiệu Vệ đoàn Lupus của Jordan trong tay, ở Idris, sau khi Jordan ra đi. Simon đã cầm huy hiệu kể từ khi đó, khi cậu lấy lại được một số kí ức, cảm nhận sức nặng của nó và tự hỏi dòng chữ latin có nghĩa gì.

Cậu đã biết Jordan là bạn cùng phòng của mình, biết anh là một trong những người đã hi sinh trong cuộc chiến.

Cậu chưa bao giờ cảm nhận được sức nặng của nó, cho đến bây giờ.

Sức nặng tuyệt đối của kí ức khiến cậu cảm thấy như thể những hòn đá đang chất đống trong lồng ngực và nghiền nát cậu. Simon không thể thở. Cậu bật dậy khỏi đệm, đu chân qua chiều rộng của chiếc giường. Những ngón chân cậu chạm đất và cảm nhận được sự lạnh buốt từ sàn nhà.

"Sao... sao vậy?" George lầm bầm. "Con thú túi quay lại à?"

"Jordan chết rồi." Simon ảm đạm nói và úp mặt vào hai tay.

Sự im lặng bao trùm căn phòng.

George không hỏi Jordan là ai hay vì sao tự nhiên cậu lại quan tâm đến điều đó. Simon không biết giải thích thế nào về trạng thái rối rắm của nỗi sầu khổ và sự có lỗi trong lồng ngực: cậu ghét bản thân như thế nào vì đã quên mất Jordan, mặc dù cậu không thể làm gì khác được, việc phát hiện ra Jordan đã chết lần đầu tiên giống như việc vết sẹo cũ lại mở miệng như thế nào, cả hai đều diễn ra cùng một lúc. Miệng Simon trở nên đắng chát, vị như máu cũ.

George vươn tay ra chạm vào vai Simon. Anh chàng giữ như thế, siết chặt, tay cậu ấy ấm áp và vững chãi, điều gì đó đã níu Simon lại trong đêm tối lạnh lẽo của kí ức.

"Tôi rất tiếc." anh chàng thì thầm. Simon cũng rất tiếc.

*

Vào bữa tối hôm sau, lại là món súp đó. Trong nhiều ngày qua, hôm nào cũng là súp. Simon không còn nhớ về một cuộc đời trước khi ăn súp nữa và cậu cảm thấy hết hi vọng về cuộc đời sau món súp này. Simon tự hỏi liệu thợ săn bóng tối có chữ rune để bảo vệ khỏi sự kinh tởm.

Nhóm bọn họ lại tụ tập quanh bàn ăn thường ngày, nói chuyện, khi Jon nói: "Tôi ước chúng ta được dạy về quỷ với ai đó mà bàn luận ít hơn, nếu mấy người hiểu được ý tôi."

"Ờ," Simon nói, người hầu như chỉ ngồi cả buổi trong lớp học về quỷ trong sự an tâm rằng mình sẽ không bị đề nghị di chuyển. "Chúng ta không có cùng một cuộc bàn luận về săn quỷ...phải không?"

"Cậu hiểu ý tôi mà," Jon nói. "Chúng ta cũng phải được dạy về những pháp sư hắc ám. Chúng ta cũng phải đánh nhau với cư dân thế giới ngầm nữa. Thật khờ khạo khi nghĩ rằng họ đều đã bị thuần hóa."

"Cư dân thế giới ngầm," Simon nhắc lại. Món súp trở thành tro trong miệng cậu, điều mà thực ra đã là 1 sự cải thiện. "Như mà cà rồng hả?"

"Không!" Julie hấp tấp nói. "Ma cà rồng rất tốt. Họ có, cậu biết đấy, lớp học. Khác với các cư dân thế giới ngầm khác. Nhưng nếu cậu đang nói về những loài như người sói*, Simon, cậu phải thấy họ hoàn toàn không phải là con người. Cậu không thể nào gọi chúng là con người."

*Nguyên văn: werewolves=người sói, ma sói (người biến thành hoặc có khả năng biến hoá thành con chó sói, nhất là vào lúc trăng tròn trong các câu chuyện). Nếu theo như trong hoàn cảnh này thì từ này manh ý nghĩa coi thường cao.

Cô nàng nói "người sói" và Simon không thể nào không nghĩ đến Jordan, rùng mình như thể cậu bị đánh và không thể nào giữ im lặng hơn được nữa.

Simon đẩy bát súp ra xa và xô mạnh ghế ra sau.

"Đừng nói với tôi những điều tôi phải làm, Julie," Cậu lạnh lùng nói. "Cô phải biết rằng có rất nhiều người sói đáng trân trọng hơn hàng trăm lũ thợ săn bóng tối như cô và Jon. Tôi phải nói là tôi đang ngán đến tận răng về việc mấy người sỉ nhục người phàm và bảo rằng tôi là một con thú cưng đặc biệt , như thể tôi muốn làm thú cưng của mấy người hay bắt nạt những kẻ nhỏ hơn và yếu hơn mình. Và tôi phải nói với mấy người, mấy người nên mong là học viện này sẽ thành công và những người phàm như tôi sẽ Tiến cấp, bởi vì từ tất cả những điều tôi thấy từ mấy người, thế hệ thợ săn bóng tối tiếp theo sẽ chẳng ra sao nếu không có chúng tôi."

Cậu nhìn về phía George theo cái cách mà cậu nhìn George để chia sẻ mấy trò đùa trong lớp và trong bữa ăn, để xem George có đồng ý với cậu hay không.

George đang nhìn chằm chằm vào bát đồ ăn của minh.

"Thôi nào chàng trai," anh chàng thì thầm. "Đừng làm như thế. Họ sẽ bắt cậu chuyển phòng. Hãy ngồi xuống, mọi người có thể xin lỗi và chúng ta có thể như trước kia."

Simon thở dài, tiêu hóa sự thất vọng và nói. "Tôi không muốn tiếp tục như chúng ta đã từng. Tôi muốn thay đổi."

Cậu rời bàn, rời khỏi tất cả bọn họ, đi đến chỗ của vị hiệu trưởng và Scarbury đang ngồi và lớn giọng nói. "Thưa hiệu trưởng Dean Penhallow, em muốn xin chuyển đến lớp dành cho người thường."

"Cái gì?" Scarbury la lên. "Lớp thấp kém á?"

Cô hiệu trưởng làm rơi thìa của mình vào bát súp tạo nên tiếng nước bắn tung tóe. "Lớp dành cho người thường, ông Scarbury, xin ông! Đừng có ám chỉ học viên của chúng ta theo cách đó. Ta rất vui vì em đã đến đây và nói điều này, Simon." Cô nói sau vài phút lưỡng lự. "Ta hiểu em có lẽ gặp những khó khăn với khóa học so với người phàm như em, nhưng..."

"Không phải em đang gặp khó khăn,"Simon nói. "Em không thể hòa đồng được với những gia đình thợ săn bóng tối ưu tú. Chỉ là em không nghĩ họ hợp với em."

Giọng cậu vọng lại dưới trần đá. Có rất nhiều đứa trẻ nhìn chằm chằm vào cậu. Một trong số đó là Marisol nhỏ bé, giật mình nhìn cậu, biểu cảm trầm tư. Không ai nói điều gì cả, họ chỉ nhìn.

"Được rồi, em đã nói tất cả những gì em phải nói, em đang thấy rất ngại và em đi đây." Simon nói và chạy khỏi phòng.

Cậu suýt đâm phải Catarina Loss, người đang đứng nhìn từ cửa ra vào.

"Xin lỗi." Cậu thì thầm.

"Đừng như thế." Catarina nói. "Thật ra, tôi đang định đi với cậu đây. Tôi sẽ giúp cậu gói đồ."

"Cái gì?" Simon hỏi, chạy theo phía sau. "Tôi phải chuyển đi thật à?"

"Ừ, họ sắp nhóm thấp kém ở dưới lòng đất," Catarina nói.

"Họ để mấy đứa trẻ trong ngục tối và trước đây không ai chỉ ra rằng đây là một hệ thống dở tệ sao?"

"Thật sao?" Catarina hỏi. "Hãy nói với tôi thêm về thợ săn bóng tối, và thi thoảng họ có xu hướng trở nên không công bằng. Tôi sẽ thấy nó khá ngạc nhiên và thú vị. Lý do bào chữa của họ là tầng lớp thấp hơn thì dễ bảo vệ hơn, đối với trẻ em, những người không thể chiến đấu, hay học sinh của họ."

Cô bước vào phòng của Simon và tìm đồ của cậu.

"Thực ra tôi chưa bỏ ra nhiều đồ lắm," Simon nói. "Tôi thấy sợ con thú túi trong tủ quần áo."

"Cái gì?"

"Tôi và George cũng thấy nó rất khó hiểu." Simon nghiêm túc nói, vác túi của cậu lên và nhét vào đó một số thứ cậu đã vứt ra. Cậu không muốn để quên bộ đô đi săn con gái của mình.

"Vậy," Catarina nói. "Thú túi gì cũng được. Điều tôi muốn nói là... tôi đã đánh giá sai cậu rồi."

Simon chớp mắt. "Ồ?"

Catarina cười với cậu. Đó là điều lạ lùng, như bình minh xanh nước biển vậy. "Tôi không mong đợi việc đến đây dạy. Thợ săn bóng tối và cư dân thế giới ngầm không hợp nhau và tôi cố gắng tránh xa Nephilim hơn hầu hết tất cả mọi người cùng loài với tôi. Nhưng tôi có một người bạn thân là Ragnor Fell, người từng sống ở Idris và dạy ở học viện hàng thế kỉ trước khi nó đóng cửa. Ông ta chưa bao giờ yêu quý thợ săn bóng tối nhất nhưng ông ta thích chốn này. Tôi... đã mất ông ấy gần đây và tôi biết nơi này không thể hoạt động mà không có giáo viên. Tôi đã muốn làm điều gì đó như ông ấy đã từng dù tôi ghét việc dạy bọn trẻ con Nephilim ngạo mạn. Nhưng tôi yêu bạn mình hơn là ghét thợ săn bóng tối.

Simon gật đầu. Cậu nhớ về Jordan, về cả nỗi đau khi nhìn thấy Isabelle và Clary. Không có kí ức, họ biến mất. Và không ai muốn những người họ yêu thương biến mất.

"Vì thế nên có lẽ tôi hơi cáu kỉnh về việc đến đây." Catarina thú nhận. " Cáu kỉnh về cậu, vì... như tất cả những gì tôi biết, cậu không nghĩ nhiều về việc trở thành một ma cà rồng. Và bây giờ cậu đang được chữa, đúng là một phép màu, và những thợ săn bóng tối nhanh chóng cho cậu vào nhóm đầu. Cậu đáng được trở thành một trong số họ, điều mà cậu luôn muốn. Vết nhơ cậu đã từng là một trong số chúng tôi đã được xóa sạch."

"Tôi không...," Simon nuốt nước bọt. "Tôi không thể nhớ hết tất cả mọi thứ. Vì thế nó như việc bào chữa cho những hành động thi thoảng của ai đó."

"Hẳn là bực lắm."

Simon cười thành tiếng. "Cô không biết đâu. Tôi không... tôi đã từng không muốn là một ma cà rồng, tôi không nghĩ. Tôi muốn lại như thế một lần nữa. Bị kẹt mãi mãi ở tuổi mười sáu khi tất cả bạn bè và gia đình của tôi già đi ngoại trừ tôi; có ý định làm... tổn thương người khác? Tôi đã từng không muốn tất cả những điều đó. Nhưng... nhìn đi, tôi không nhớ gì nhiều nhưng đủ. Tôi nhớ tôi từng là một con người như thế, cũng giống như tôi bây giờ. Trở thành một thợ săn bóng tối không thay đổi điều đó, nếu tôi thực sự làm được. Tôi đã quên vừa đủ. Tôi sẽ không bao giờ quên điều đó."

Cậu nhấc túi lên vai và ra hiệu Catarina dẫn đường đến phòng mới của cậu. Cô dẫn đường, đi xuống cầu thang đá Simon đã nhận ra là tầng hầm. Cậu đã không nhận ra việc họ để mấy đứa trẻ ở dưới tầng hầm.

Cầu thang tối. Simon đặt tay lên tường để giữ vững và rồi rụt tay lại.

"Ôi, kinh quá!"

"Ừ, phần lớn bề mặt dưới lòng đất đều được phủ một lớp chất nhờn đen." Catarina nói với giọng đó-là-sự-thật. "Cẩn thận đấy."

"Cảm ơn vì nhắc nhở."

"Không có gì," giọng Catarina như nín cười. Lần đầu tiên Simon cảm thấy Catarina thực ra khá tốt. "Cậu nói... nếu cậu có thể trở thành thợ săn bóng tối. Cậu đang nghĩ về việc từ bỏ à?"

"Vì tôi vừa động vào đống chất nhầy, đúng đấy." Simon thì thầm. "Không. Tôi không biết mình muốn gì, ngoại trừ việc tôi chưa muốn từ bỏ."

Cậu gần như muốn xem xét lại khi Catarina dẫn cậu đến phòng của mình. Nó tối hơn phòng trước rất nhiều dù cũng được sắp xếp như vậy. Những cái chân gỗ được chạm khắc của hai cái giường chật hẹp mục nát và trong góc phòng, đám chất nhờn màu đen thì nhầy nhớt, trở thành những thác nước nhỏ.

"Tôi không nhớ lắm về địa ngục," Simon nói. "Nhưng tôi nghĩ tôi nhớ nó tốt hơn thế này."

Catarina cười và hôn nhẹ lên má Simon. "Chúc may mắn, ma cà rồng ưa sáng," Cô nói và cười vì vẻ mặt của cậu. "Và dù làm gì thì đừng dùng nhà vệ sinh ở đây. Không dùng ở bất kì tầng nào, thật đấy, nhưng đặc biệt là ở tầng này."

Simon không bảo cô giải thích vì cậu đang rất kinh hãi. Cậu ngồi lên giường mới và rồi vội đứng dậy tạo nên tiếng cót két dài và đám mây bụi. Này, ít nhất lần này cậu không có bạn cùng phòng- cậu là vua của căn phòng như tù đày và đầy nhớt bẩn này. Cậu bỏ đồ ra. Tủ quần áo ở đây thực sự sạch và trống không, một sự tiến bộ đáng kể. Simon có lẽ sẽ ở luôn trong tủ quần áo với mấy cái áo phông hài hước của mình.

Cậu mất khá lâu để kết thúc việc sắp đồ, đúng lúc George thơ thẩn đi vào, kéo vali của mình theo sau và vác cái vợt hỏng trên vai như một thanh kiếm.

"Xin chào, anh bạn."

"Xin chào," Simon cảnh giác nói. "Ờ, cậu... đang làm gì ở đây?"

George ném vali và vợt của mình lên sàn nhà đầy bụi và thả mình xuống giường. Anh chàng duỗi người một cách xa hoa, lờ đi tiếng cót két đáng ngại bên dưới cái giường.

"Vấn đề là, khóa học cao cấp hơi khó," George nói và Simon mỉm cười. "Và như cậu đã từng nghe: người nhà Lovelace là những kẻ bỏ việc."

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.