Chào Mừng Đến Học Viện Thợ Săn Bóng Đêm

Lượt đọc: 59 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

"Muốn biết bí mật khác không?" George hỏi.

Simon cảm thấy hơi sợ hãi trước việc bật mí một bí mật khác và lo rằng George chính là một điệp viên bí mật, nhưng cậu đã gật đầu ngay lập tức.

"Tất cả mọi người trong học viện này, những thợ săn bóng tối và người phàm, những người có Tâm nhãn và những người không có, mỗi người đều mong muốn trở thành một anh hùng. Chúng ta đều mong chờ, cố gắng vì nó và sớm thôi chúng ta sẽ đổ máu vì nó. Cậu cũng giống như chúng tôi thôi, Si. Ngoại trừ một điều khác biệt về cậu: Chúng tôi đều muốn trở thành anh hùng nhưng cậu biết cậu có thể trở thành như thế. Cậu biết ở một cuộc sống khác, ở một thế giới so le, dù cậu có nghĩ như thế nào cậu cũng đã từng là một anh hùng. Cậu có thể làm lại điều đó một lần nữa. Có lẽ không phải một anh hùng như lúc trước nhưng điều đó nằm trong cậu khiến cậu có những lựa chọn đúng đắn, khiến cậu có thể hi sinh một cách cao cả. Điều đó rất áp lực. Nhưng nó đáng kì vọng hơn tất cả bọn tôi. Hãy nghĩ theo hướng đó, Simon Lewis, và nghĩ rằng cậu khá may mắn."

Simon chưa từng nghĩ theo cách đó bao giờ. Cậu chỉ luôn nghĩ rằng cái gậy đang chuẩn bị đập xuống và cậu đang trở nên đặc biệt một lần nữa. Nhưng Isabelle nói đúng: việc này không phải chỉ là trở nên đặc biệt. Cậu nhớ khi nhìn thấy Học viện lần đầu tiên, từ xa nhìn lại nó đã rất ấn tượng và đẹp như thế nào, và nó khác ra sao khi nhìn gần. Cậu bắt đầu nghĩ về quá trình trở thành một thợ săn bóng tối theo cách đó. Cậu bắt đầu tin rằng cậu có thể chém bản thân với thanh kiếm và điều khiển con người chạy với mình, ăn món súp kinh khủng, cạo hết đống chất nhờn khỏi tường và tìm thấy con người cậu muốn trở thành một cách chậm rãi và bình tĩnh trong khoảng thời gian này.

George tựa người vào tường phòng tắm, một hành động rõ ràng là vô cùng vội vàng và nguy hiểm, rồi cười toe toét với cậu. Nhìn nụ cười ấy, nhìn George từ chối không trở nên nghiêm túc trong hơn một giây nhắc Simon nhớ về điều gì đó về ngày đầu tiên cậu ở Học viện. Nó nhắc cậu nhớ về hi vọng.

"Nói cho may mắn, Isabelle Lightwood hoàn toàn là một cô gái xinh đẹp. Thực ra thì cô ấy tốt hơn thế: Cô ấy là anh hùng. Cô ấy đi cả chặng đường đến đây để nói với cả thế giới rằng cậu là của cô ấy. Giờ cậu lại nói với tôi cô ấy không biết một anh hùng khác khi đang nhìn thấy một người hùng? Cậu đang tìm ra cậu đang làm cái gì ở đây. Isabelle Lightwood tin tưởng cậu và với những gì nó xứng đáng, tôi cũng thế."

Simon ngước lên nhìn George.

"Điều đấy rất đáng giá," Cuối cùng cậu nói. "Cảm ơn vì đã nói những điều đó."

"Không có gì. Bây giờ thì đứng lên khỏi sàn nhà đi," George van nài. "Nó thật kinh tởm."

Simon đứng dậy. Cậu ra khỏi phòng tắm, George đi trước và cả hai suýt nữa đã đâm sầm vào Catarina Loss, người đang kéo lê một cái liễn đựng súp đóng nắp trên đá tạo ra những âm thanh như tiếng cạo.

"Cô Loss...," Simon nói. "Tôi có thể hỏi là... cô đang làm gì không?"

"Dean Penhallow vừa quyết định rằng cô ta sẽ không đặt nguồn thực phẩm tươi cho đến khi món súp ngon tuyệt và giàu chất dinh dưỡng này được dùng hết. Vì vậy nên tôi đang đem nó đi chôn trong rừng đây." Catarina Loss thông báo. "Cầm lấy một bên quai đi."

"Ờ, được thôi, một kế hoạch không tồi." Simon nói, túm lấy một bên quai của cái liễn vào kéo nó cùng với Catarina. George đi theo họ, run rẩy giữ thăng bằng cho cái liễn ở giữa. Khi họ đi qua những hành lang đầy gió và tiếng vang của Học viện, Simon nói thêm: "Tôi có một câu hỏi nhanh về khu rừng. Và những con gấu."

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.