Chào Mừng Đến Học Viện Thợ Săn Bóng Đêm

Lượt đọc: 47 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Những thử thách trong việc biến bản thân thành thợ săn bóng tối trở nên rõ ràng với Simon trong ngay ngày hôm sau.

Thứ nhất, vì Scarbury sẽ đo để lấy đồ cho họ, một trải nghiệm kinh khủng. Thứ hai, việc đó bao gồm những nhận xét đau lòng về dáng người của Simon.

"Vai cậu hẹp," Scarsbury trầm tư. "Như một quý cô."

"Em uyển chuyển." Simon nói với lòng tự trọng.

Ông nhìn sang George, người đang nằm ườn trên cái ghế dài chờ Simon đo xong. Bộ của George không có tay; Julie đã đi qua đó vào dành lời khen cho bộ đồ vừa vặn và chạm vào tay anh chàng.

"Nói cho cậu biết," Scarsbury nói. " Tôi có một số bộ đồ cho nữ..."

"Cũng được." Simon nói. "Ý em là, kinh khủng, nhưng cũng được! Đưa cho em."

Scarsbury ném một cuộn vải màu đen vào cánh tay Simon. "Nó dành cho những cô gái cao." Ông to giọng an ủi.

Mọi người nhìn xung quanh và hướng ánh mắt về phía họ.Simon ngăn mình không cúi đầu một cách mỉa mai, bước những bước nặng nề và mặc đồ của mình vào.

Sau khi có đồ, họ sẽ được phát vũ khí. Người phàm không thể mang những đồ có chữ rune, sử dụng stele hay hầu hết các vũ khí của thợ săn bóng tối nên họ được phát vũ khí của người phàm; việc này đã mở rộng tầm hiểu biết của những đứa trẻ thợ săn bóng tối. Simon lo rằng sự hiểu biết của mình về vũ khí sẽ như mì ống.

Dean Penhallow mang đến những cái thùng lớn chứa đầy những con dao đáng sợ, những thứ có vẻ không phù hợp với môi trường ở học viện, và yêu cầu mỗi người chọn một cái phù hợp với mình.

Simon chọn bừa một cái rồi ngồi vào bàn và quay cái dao trong tay.

Jon gật đầu. "Được đấy."

"Ừ" Simon gật đầu đáp lại và làm điệu bộ với cái dao. "Tôi cũng nghĩ thế. Rất được."

Cậu cắm cái dao vào mặt bàn khiến nó bị kẹt và Simon phải rút nó ra khỏi mặt gỗ.

Simon nghĩ rằng việc luyện tập có thể không tồi bằng việc chuẩn bị cho luyện tập. Nhưng hóa ra nó còn tồi tệ hơn nhiều.

*

Một nửa ngày ở Học viện dành cho những hoạt động thể chất. Nó giống như việc dành một nửa ngày để đi tập gym vậy. Một việc khó chịu.

Khi họ bắt đầu học cách dùng dao cơ bản, Simon bị cặp với cô gái cậu chú ý thấy ở nhà ăn, người đã khóc khi Scarsbury được giới thiệu.

"Cô ấy ở lớp Thấp Kém, nhưng tôi biết là cậu chưa dùng kiếm bao giờ." Scarsbury nói. "Nếu cô ấy không đủ thử thách với cậu, hãy cho tôi biết."

Simon nhìn chằm chằm Scarsbury thay vì làm những việc cậu muốn làm, điều thể hiện việc cậu không thể tin được rằng một người lớn đang gọi ai đó là "thấp kém" vào thẳng mặt họ.

Cậu nhìn cô gái, mái đầu đen cúi xuống, thanh kiếm phản chiếu ánh sáng trong bàn tay run run.

"Xin chào, tôi là Simon."

"Tôi biết cậu là ai." Cô gái lầm bầm.

Được rồi, hình như Simon là một người nổi tiếng. Nếu cậu có kí ức của mình, có lẽ điều này sẽ trở nên bình thường với cậu. Có lẽ cậu sẽ thấy mình xứng đáng được như thế, thay vì biết mình không xứng.

"Cậu tên gì." Simon hỏi.

"Marisol." Cô miễn cưỡng trả lời. Khi Scarsbury đi, Simon để ý thấy cô không còn run nữa.

"Đừng lo, tôi sẽ nương tay với cậu." Cậu khích lệ.

"Ừm," Marisol nói. Cô không giống như sắp khóc; mắt cô híp lại.

Simon không quên với những đứa trẻ nhỏ tuổi hơn nhưng cả hai đều là người thường. Simon cảm thấy lúng túng. "Cậu sắp xếp ổn chứ? Cậu có nhớ bố mẹ không?"

"Tôi không có cha mẹ." giọng Marisol nhỏ và nặng nề.

Simon đơ người. Cậu đúng là một thằng ngu. Đáng ra cậu phải nghĩ đến điều đó, vì sao những đứa bé người phàm lại đến Học viện. Người phàm sẽ phải từ bỏ cha mẹ, gia đình họ và cuộc sống bình thường. Nếu không thì, tất nhiên, họ đã không còn cha mẹ hay gia đình rồi. Đáng nhẽ ra cậu phải nghĩ đến, nhưng cậu lại quên mất,ám ảnh bởi kí ức và làm cách nào để quen với nó, cậu chỉ luôn nghĩ đến bản thân mình. Cậu có nhà để trở về mặc dù nó không hoàn hảo. Cậu có lựa chọn.

"Những thợ săn bóng tối đã nói gì khi họ đến tuyển cậu?"

Marisol nhìn chằm chằm cậu, cái nhìn đấy trong trẻo mà lạnh lùng. "Họ nói rằng tôi sẽ chiến đấu."

Cô đã tham gia lớp kiếm từ khi biết đi, như điều cô đang thể hiện. Cô chém vào đầu gối cậu và để lại cậu, theo đúng nghĩa đen, với cát bụi, trượt chân như có một ngọn gió nhỏ và sắc bén thổi đến cậu trên sân tập và rồi cậu ngã.

Cậu cũng tự đâm mình bằng cây kiếm đang cầm trên tay khi bị ngã nhưng đó chỉ là một vết thương nhỏ.

"Cậu nhường cô ấy hơi quá." Jon đi đến giúp Simon đứng lên. "Nhóm thấp kém sẽ không học nếu họ không được dạy, cậu biêt đấy."

Giọng cậu ân cần nhưng ánh mắt nhìn Marisol thì không.

"Để cô ấy một mình." Simon nói nhỏ, nhưng cậu không nói rằng Marisol đã hạ gục mình một cách công bằng. Tất cả bọn họ đều nghĩ cậu là anh hùng.

Jon cười nhăn răng với cậu rồi bước đi. Marisol không nhìn về phía cậu. Simon thì nghiên cứu cái chân bị đau của mình.

Nỗi đau không hoàn toàn do bị chém. Một phần là do những bài tập thường lệ, như chạy, nhưng khi Simon cố gắng chạy đuổi theo những người khỏe hơn cậu rất nhiều. Cậu bị làm phiền bởi những kí ức về việc phổi cậu không bao giờ nóng rát vì thiếu không khí, trái tim không bao giờ đập nhanh vì quá sức. Cậu đã từng nhanh, nhanh hơn tất cả những học viên ở đây, ngầu, ăn đồ sống và mạnh mẽ.

Và đã chết, cậu nhắc nhở bản thân rằng mình lại ở phía sau người khác một lần nữa. Cậu không muốn bị chết.

Chạy vẫn tốt hơn cưỡi ngựa rất nhiều. Học viện cho họ làm quen với cưỡi ngựa vào thứ sáu đầu tiên ở đây. Simon nghĩ việc này có lẽ sẽ rất thú vị.

Mọi người đều làm như đây là một việc thú vị. Chỉ một số người trong lớp Ưu Tú được cho phép cưỡi ngựa và đến giờ ăn, họ chế nhạo lớp Thấp Kém vì đã bỏ lỡ. Điều này dường như đã khiến Julie và Jon vui lên khi phải đối mặt liên tục với món súp kinh khủng.

Simon, người tạm thời giữ được thăng bằng trên đỉnh con quỷ khổng lồ đang vừa đảo mắt và nhảy điệu clacket, không hề thấy đó là một điều hay ho. Nhóm Thấp Kém đã bị ném đi học những điều cơ bản về việc săn quỷ. Hầu hết các buổi học của họ đều tách riêng với nhóm Ưu Tú, và Jon chắc chắn với Simon rằng chúng rất chán. Simon cảm thấy cậu có thể xoay sở với việc cảm thấy chán ngay bây giờ.

"Si," Geoge nói nhỏ. "Mẹo đây. Việc cưỡi ngựa sẽ dễ hơn nếu cậu mở mắt."

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.