“Tiết học hôm nay đến đây thôi, tan học đi……” Giáo sư già giảng xong bài học hôm nay, vừa thu dọn sách vở vừa nói, rất nhiều sinh viên cũng đứng dậy rời đi.
“Ưm………… haizz……”
Ngải Giai lại ngáp một cái thật dài, ỉu xìu thu dọn đồ đạc của mình.
Quen biết cô nàng lâu như vậy, Mục Phi tự cho rằng mình cũng hiểu cô đôi chút. Trong ấn tượng của cậu, cô luôn là kiểu người tràn đầy năng lượng, phấn đấu hết mình. Cái dáng vẻ rã rời, ủ rũ như hiện tại thì quả thực là chưa bao giờ thấy qua.
Chính vì vậy, Mục Phi có chút lo lắng…… cảm thấy cô có lẽ đang “gặp chuyện gì đó”.
Được rồi, Mục Phi thừa nhận mình lại “tự chuốc lấy phiền phức” rồi. Lần trước bản thân tốt bụng giúp đỡ cô, kết quả lại bị cô hiểu lầm, bản thân thì tức đầy bụng.
Thế mà lúc này đây, nhìn thấy cô có chuyện, cậu lại không nhịn được muốn hỏi thăm tình hình…… Chẳng phải mình đang tự tìm cục tức, rảnh rỗi sinh nông nổi sao.
“Haizz, mình thật đúng là cái đồ dại dột mà……” Dù trong lòng nghĩ như vậy, nhưng Mục Phi vẫn nhanh chóng thu dọn đồ đạc, dự định đi hỏi thăm cô một chút.
Vừa tan học, học sinh đi ra ngoài rất đông.
Mục Phi ở phía sau, Ngải Giai ở phía trước, ở giữa chen chúc bao nhiêu người, Mục Phi không cách nào chen lên được, chỉ có thể đi theo phía sau, đợi ra ngoài rồi mới tìm cô.
“Anh ơi, điện thoại, mau nghe điện thoại đi.”
Thế nhưng cậu còn chưa ra khỏi cửa lớp, điện thoại bỗng nhiên reo lên. Giọng nũng nịu của Hứa Tiểu Manh khiến đám trạch nam xung quanh phải ngoái nhìn. Ánh mắt họ nhìn Mục Phi cứ như đang nhìn một tên biến thái thích loli vậy.
Được rồi, thực ra Mục Phi vốn dĩ chính là một tên thích loli.
Mục Phi lấy điện thoại ra nhìn, là Xa Vĩ Thần gọi tới, cậu ấn nút nghe: “Alo.”
“Ha ha ha, thần tượng ơi, nếu tôi không đoán sai, thì cậu chắc mới tan học đúng không? Có đúng không? Thế nào, tôi canh thời gian chuẩn chứ, ha ha ha……” Điện thoại vừa kết nối, giọng nói phấn khích của Xa Vĩ Thần đã truyền tới.
‘Gã này…… nhặt được tiền hay sao mà cười nghe dâm đãng thế nhỉ?’ Mục Phi nhìn điện thoại nhướn mày.
“Tôi mới tan học thật…… Bên cậu…… sao thế? Có vẻ cậu đang rất phấn khích thì phải.” Mục Phi hỏi.
“Ha ha ha ha, phấn khích á? Đúng vậy, thần tượng, cậu giỏi thật đấy, nghe ra luôn được cơ à, ha ha ha……” Xa Vĩ Thần lại đang cười.
‘Nghe ra được cái gì chứ, ông cười hai lần trong một câu thế này, nếu không nghe ra được thì đúng là kẻ ngốc rồi……’ Mục Phi bất lực nghĩ thầm.
“Được rồi, bớt nói nhảm đi, nói chuyện chính đi, tình hình thế nào rồi?” Mục Phi hỏi.
Cậu vừa nói câu này cũng vừa bước ra khỏi lớp học. Cậu đi theo phía sau Ngải Giai, vừa đi vừa nói chuyện điện thoại.
“Hì, được thôi, không đùa nữa. Thần tượng này, báo cho cậu một tin tốt……”
Xa Vĩ Thần dừng lại một chút, ra vẻ bí hiểm, “Công ty của chúng ta, mọi thủ tục đã hoàn tất, có thể chính thức khai trương rồi.”
“A, thật á?” Nghe câu này, Mục Phi cũng có chút ngạc nhiên mừng rỡ.
“Ha ha, tất nhiên là thật rồi, tôi có thể đem chuyện này ra đùa được sao.”
“Thần tượng, công ty chúng ta khai trương, thế là chúng ta cũng trở thành những người có sự nghiệp đàng hoàng rồi, chuyện này chẳng đáng để vui mừng sao?” Xa Vĩ Thần cười hỏi.
Đối với sự phấn khích của gã, Mục Phi có thể hiểu được. Gã luôn không muốn dính dáng đến chuyện gia đình, muốn tách ra làm riêng, nhưng lại khổ nỗi không có cơ hội phù hợp, không có dự án phù hợp.
Mà việc khai trương công ty này chính là bước đi đầu tiên trong sự nghiệp của gã, sao gã có thể không phấn khích cho được.
“Ừ ừ, rất đáng để vui mừng. Vậy cụ thể cậu sắp xếp thế nào?” Mục Phi lại hỏi.
“Ồ, là thế này, tôi gọi điện cũng là muốn báo cho cậu biết, thời gian tổ chức lễ khai trương là chín giờ rưỡi sáng năm ngày sau. Cụ thể thì……”
“Ôi chao, cụ thể tôi đều sắp xếp ổn thỏa cả rồi, không nói lẻ tẻ cho cậu nghe đâu. Cậu chỉ cần nhớ, đến lúc đó tới đúng giờ là được.” Xa Vĩ Thần nói.
“Ừm, yên tâm đi, tôi nhớ rồi……”
Mục Phi gật đầu bên đầu dây bên này, “Phải rồi, chỗ Mặc Bạch, cậu đã thông báo chưa?”
Người Mục Phi nhắc tới chính là một đối tác khác, Mặc Bạch.
“Chậc chậc, nhắc tới cậu ta là tôi lại bực……”
Xa Vĩ Thần chép miệng, “Tôi thông báo thì đã thông báo rồi, nhưng cậu ta nói hiện tại đang ở nước ngoài làm nhiệm vụ, chỉ có thể cố gắng về (quay về), nhưng cụ thể có kịp dự lễ khai trương hay không thì cậu ta cũng không dám đảm bảo.”
“Cậu nói xem, lễ khai trương quan trọng thế này, ‘nhân vật quan trọng’ như cậu ta mà không thể có mặt…… đáng tiếc thật đấy, tôi cứ cảm giác thiếu thiếu cái gì ấy……”
“Ha ha, thôi đi, cậu dẹp cái chủ nghĩa hoàn hảo của cậu lại đi.”
Mục Phi cười chê bai gã một câu, “Tính chất công việc của Mặc Bạch quyết định cậu ấy không thể ‘nhàn rỗi’ như chúng ta được. Cậu ấy về được thì tốt nhất, không về được thì cũng chẳng còn cách nào khác.”
“Ừm, cũng chỉ đành vậy thôi. Nhưng thần tượng này, dù anh em Mặc Bạch có mặt hay không, cậu nhất định phải có mặt đấy nhé, biết chưa.”
“Giao kèo rồi đấy, công ty này là của ba người chúng ta, cậu ta không đến thì thôi, nếu cậu mà không tới nữa thì trông tôi như kiểu thế nào ấy.” Gã vừa nói vừa càm ràm.
“Ha ha, cậu cứ yên tâm đi. Bình thường tôi thế nào thì không nói, nhưng đến lúc quan trọng, tôi nhất định sẽ không ‘rớt xích’ đâu.” Mục Phi cười nhẹ hai tiếng, thề thốt đảm bảo.
“Có câu này của cậu là tôi yên tâm rồi…… Được, thế tạm vậy đi, đến lúc đó gặp mặt rồi nói, có việc gì thì liên lạc qua điện thoại……” Nói xong, gã cúp máy.
Mục Phi nhìn ra được, Xa Vĩ Thần hiện tại vẫn khá là bận rộn, cậu ta thậm chí không rủ mình đi uống rượu.
Phải biết rằng, trước đây gã chính là kiểu nhân vật cấp độ bợm nhậu “có việc thì uống một cân, không việc gì cũng phải làm hai lạng”, hôm nay không nhắc tới chuyện uống rượu…… thật sự là quá hiếm thấy.
Sau khi cúp điện thoại, Mục Phi ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào gáy Ngải Giai.
Thực ra Mục Phi lúc này có chút phiền muộn. Cậu đi từ khi ra khỏi lớp học đến giờ cũng đã được hai ba phút rồi, cậu vẫn luôn giữ khoảng cách từ hai đến ba mét phía sau Ngải Giai.
Mà khoảng cách gần như thế này, cậu còn vừa đi vừa nói chuyện điện thoại, vậy mà Ngải Giai hoàn toàn không hề phát hiện ra cậu.
Lại đi theo Ngải Giai một lát nữa, thấy đối phương vẫn không có dấu hiệu phát hiện ra mình, Mục Phi không nhịn được lên tiếng.
“Này……”
“Ê ê……”
“Ê, lớp trưởng đại nhân……”
Mục Phi gọi liên tiếp ba câu ở phía sau, nhưng Ngải Giai vẫn đi về phía trước, không hề nghe thấy lời cậu.
‘Đi chết đi, sự tồn tại của mình thấp đến mức độ này sao?’ Mục Phi vô cùng phiền muộn nghĩ thầm.
Thật sự hết cách, cậu vươn tay ra, vỗ vào vai Ngải Giai từ phía sau: “Này này, tôi nói……”
“Á á á á á!”
Cậu còn chưa nói dứt lời, Ngải Giai đã như con mèo bị giẫm phải đuôi, giật bắn mình, hét toáng lên.
Mục Phi đầy đầu vạch đen, ‘Chị đại à, giữa ban ngày ban mặt, tôi chỉ vỗ vai chị một cái thôi, chị có cần phải thế không……’
Mà Ngải Giai cũng không phải kiểu người “quá đơ”, cô chỉ hét lên một hai tiếng liền phản ứng lại ngay.
“Phù……” Sau khi nhìn rõ người tới là Mục Phi, cô thở phào một hơi.
“Đồ keo kiệt, cậu muốn chết à? Không biết người dọa người sẽ dọa chết người sao?”
Ngải Giai vừa xoa xoa mái tóc nấm của mình, vừa cau có trách móc với vẻ mặt không vui.
“Cậu tưởng tôi muốn à? Tôi gọi cậu ba tiếng rồi, cậu đều không có phản ứng……”
Mục Phi vẻ mặt bất lực, “Hơn nữa, tôi chỉ vỗ cậu một cái thôi, cậu cần gì phải làm quá lên thế? Tôi giẫm phải đuôi cậu chắc?”
“Cậu giẫm phải đuôi tôi á!”
Ngải Giai giơ cặp chân dài ra, nhắm thẳng vào bắp chân Mục Phi đá một cái, “Cậu mới là động vật, cả nhà cậu mới có đuôi! Hừ.”
Cô bĩu môi đầy khó chịu mắng.
Mà Mục Phi thì không để tâm, chẳng hề “mắng lại”, cũng không trả lời cô, chỉ dán mắt vào cô, nhìn không rời.
Cảm nhận được ánh mắt nóng rực của Mục Phi, nhịp tim Ngải Giai lập tức đập nhanh hơn, đồng thời còn có một cảm giác sợ sợ, “Ê ê, cậu, cậu nhìn cái gì? Cậu có biết nhìn người như vậy là rất bất lịch sự không?”
Vừa nói, cô vừa không nhịn được muốn cúi đầu.
“Đừng động.”
Mục Phi lại vươn hai tay ra, ôm lấy mặt cô, quan sát gương mặt cô ở khoảng cách gần.
Mặt Ngải Giai nóng bừng bừng, cô cảm thấy tim mình như sắp nhảy ra ngoài rồi.
‘Gã này…… đang làm gì vậy? Cậu ta có ý gì?’
‘Cậu ta…… cậu ta không phải đang giở trò lưu manh đấy chứ? Trời ơi, tên keo kiệt này to gan thật đấy, đây là trường học mà, lại còn giữa ban ngày ban mặt, sao cậu có thể như vậy?’
‘Cho dù có muốn giở trò lưu manh thật, thì cậu cũng phải chọn thời gian, đổi địa điểm chứ…… Ê khoan đã…… á á á á á, trời ơi, mình đang nghĩ cái quái gì thế này?’
‘……’
Ngải Giai hơi loạn rồi.
Tất nhiên, Mục Phi không hề giở trò lưu manh, cậu chỉ muốn xem đôi mắt của Ngải Giai.
Vốn dĩ đôi mắt của cô rất đẹp, không chỉ có linh khí mà còn mang lại cảm giác không chịu thua, kiên cường bất khuất.
Nhưng lúc này, đôi mắt ấy chẳng còn liên quan gì đến chữ “đẹp” nữa. Đôi mắt cô không chỉ sụp mí, trông như không mở nổi, buồn ngủ, mà trong lòng trắng còn đầy những tia máu.
Mục Phi chỉ có thể nhìn thấy hai chữ trong đôi mắt cô: mệt mỏi.
“Chậc……”
Mục Phi không khỏi nhướn mày, “Này, gần đây cậu đang bận cái gì thế hả? Có cần phải làm đến mức mệt thế này không?”
Trong giọng điệu của Mục Phi không nhịn được có chút ý trách móc. Mục Phi thừa nhận, nhìn cô thế này…… không nói là xót xa, nhưng trong lòng thực sự không dễ chịu chút nào.
Tuy Mục Phi không nói thẳng, nhưng Ngải Giai vẫn cảm nhận được một tia quan tâm nhàn nhạt từ ánh mắt cậu, chính vì sự quan tâm này, lòng cô ấm lên.
“Ha ha, không có gì, không có gì cả……”
Cô cười hề hề, vươn tay vỗ vỗ vai Mục Phi như “chiến hữu”, “Chẳng phải lần trước tôi đã nói với cậu rồi sao, chính là vừa vào học, việc hơi nhiều, cộng thêm thi đấu bóng đá các thứ, tất cả mọi việc dồn lại một cục, tôi chỉ hơi mệt, hơi quá sức thôi mà……”
“Nhưng cũng không sao cả, dù có bận thì tôi cũng sẽ không cứ mãi bận thế này đâu, qua đợt này là ổn thôi……”
“Hơn nữa, cậu cứ yên tâm đi, chút chuyện nhỏ này đối với tôi mà nói chẳng tính là gì cả, tôi chịu được, ha ha……” Ngải Giai vừa nói vừa thề thốt đảm bảo.
“Ừm……”
Mục Phi nhướn mày nhìn cô chằm chằm, rồi lại bĩu môi, “Thật sự…… chỉ là vậy thôi sao?”
Bị Mục Phi hỏi dồn, Ngải Giai lập tức chột dạ, nhưng cô vẫn ưỡn ngực, ngẩng đầu, cứng miệng đáp: “Đương, đương nhiên, đương nhiên chỉ là vậy thôi, nếu không thì còn là gì được nữa.”
“Phù……”
Mục Phi bất lực thở dài.
Vẫn là câu nói đó, sau một thời gian tiếp xúc, Mục Phi đã hiểu Ngải Giai đôi chút. Cậu biết cái người này có một tật xấu, đó là mỗi khi cậy mạnh, cô sẽ ưỡn ngực ngẩng đầu.
Chính vì thế, Mục Phi nhìn ra được…… thực ra cô nàng này đúng là đã gặp phải chuyện gì đó rồi…… hiện tại cô chỉ đang cố cậy mạnh mà thôi.