Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 5067 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1327
Nỗi lo của mẹ Ngải (Thượng)

❊ ❊ ❊

Bắc Đô, sáng sớm.

Khi Mục Phi được Từ Tiểu Manh gọi dậy đã là hơn tám giờ sáng. Lúc cậu xuống lầu thì thấy Chu Hải Bân đã ăn mặc chỉnh tề, ngồi trên ghế sô pha. Sau một đêm nghỉ ngơi, sắc mặt anh ta đã khá hơn trước nhiều, hơn nữa Mục Phi có thể nhận ra, khí tức trong người anh ta cũng đã ổn định hơn rất nhiều.

“Anh Hải Bân, dậy sớm thế, không nghỉ ngơi thêm chút à?” Mục Phi chào hỏi.

“Quen tập buổi sáng rồi, đến giờ là tỉnh, không ngủ được nữa…”

Chu Hải Bân đứng dậy: “Ông chủ, tôi muốn chào cậu một tiếng, tôi phải đến Bắc Hà trước đây.”

“Ừm, đi Bắc Hà bây giờ à? Cơ thể anh chưa hồi phục hoàn toàn mà. Hơn nữa, tôi đã bảo Dạ Phong lấy thuốc tăng cường thực lực cùng công pháp cho luyện khí giai rồi, anh không đợi lấy được rồi hãy đi sao?” Mục Phi hỏi.

“Không phải tôi không muốn đợi, vấn đề là bên Bắc Hà xảy ra chút chuyện…”

Chu Hải Bân giải thích: “Tôi bảo mấy anh em giỏi thám thính tình báo đi Bắc Hà tiền trạm trước, nhưng tối hôm qua họ gọi điện cho tôi, bảo là nghe ngóng được một tin… Họ nói, Các chủ của Long Phượng Các mất tích rồi…”

“Rõ ràng gã này không phải 'mất tích' gì cả, mà là trốn đi đâu đó ẩn náu rồi. Chẳng phải cậu nói chúng ta phải nhân lúc gã chưa lành thương mà diệt trừ gã sao? Kéo dài thời gian càng lâu càng bất lợi cho chúng ta.”

“Cho nên, tôi phải mau chóng đến Bắc Hà thăm dò tình hình. Nếu thật sự một tháng nửa tháng không tìm ra hắn, đợi hắn chữa khỏi vết thương thì phiền phức lắm…”

“Ừm.”

Nghe những lời của Chu Hải Bân, Mục Phi gật đầu: “Vậy anh đúng là phải đi một chuyến rồi.”

“Anh Hải Bân, vậy anh đi đi, cẩn thận một chút.” Mục Phi vỗ vai anh ta, dặn dò.

“Yên tâm.”

Chu Hải Bân mặt không cảm xúc, gật đầu đầy vẻ lạnh lùng, nói xong liền đi ra ngoài.

---❊ ❖ ❊---

Ăn sáng xong, Mục Phi lái xe ra ngoài.

Thực ra sáng nay cậu có tiết học, nhưng cậu thấy bệnh tình của mẹ Ngải Giai quan trọng hơn, thế nên cậu không đi học mà chạy thẳng đến bệnh viện.

Dưới lầu bệnh viện mua một giỏ trái cây, tiến vào bệnh viện, theo số phòng Dì Thiệu đưa mà tìm tới nơi. Vào phòng nhìn lại, một bà lão vô cùng già nua đang nằm ngủ trên giường.

Đúng vậy, chính là bà lão.

Mặc dù Mục Phi biết tính theo tuổi tác, mẹ Ngải Giai cũng chỉ khoảng bốn mươi lăm tuổi, nhưng bà lại bị bệnh tật hành hạ đến mức trông không ra hình người. Nhìn bề ngoài, tuổi của bà ít nhất phải lớn hơn tuổi thật khoảng hai mươi tuổi, trông giống một bà cụ sáu, bảy mươi tuổi vậy.

“Cháu đến rồi.” Dì Thiệu nhìn thấy Mục Phi, mỉm cười, khẽ chào cậu.

“Vâng ạ.”

Mục Phi gật đầu, lại chỉ chỉ mẹ của Ngải Giai: “Dì Thiệu, dì có thể giúp cháu mời bác sĩ điều trị chính của bà ấy qua đây không? Cháu có vài vấn đề muốn hỏi.”

“Không thành vấn đề, đi, dì dẫn cháu đi…”

Dì Thiệu dẫn Mục Phi đi tìm bác sĩ điều trị chính của mẹ Ngải Giai. Vị bác sĩ này cũng khá nhiệt tình chu đáo, giới thiệu rất chi tiết với Mục Phi về tình trạng của bà.

Chỉ là “ngành khác như núi cách biệt”, Mục Phi nghe những “thuật ngữ” đó mà đầu đau như búa bổ. Cậu cũng không hiểu hoàn toàn chuyện gì xảy ra, không còn cách nào khác, cậu đành phải cố gắng ghi nhớ những danh từ, số liệu đó.

Sau khi cảm ơn vị bác sĩ kia, Mục Phi lại tìm một chỗ yên tĩnh, lấy điện thoại gọi cho Mặc Bạch.

“Alô.” Một lát sau, bên kia bắt máy.

“Tiểu Bạch, đã về chưa?” Mục Phi hỏi.

“Vẫn chưa.”

“Vậy cậu ước chừng khi nào về?”

“Ừ, cũng khó nói lắm, phải xem tình trạng hồi phục của bệnh nhân này thế nào. Nhưng tớ đoán, nhanh nhất cũng phải một tuần đến mười ngày…”

Nghe ra Mục Phi không chỉ hỏi thăm xã giao, Mặc Bạch hỏi: “Cậu bên đó sao rồi? Có chuyện gì thì nói đi.”

“Ha, tìm cậu thì còn chuyện gì nữa. Mẹ của một người bạn tớ bị bệnh, bác sĩ bên ngoài tớ không tin tưởng lắm nên muốn hỏi cậu thử…”

“Tớ kể bệnh tình cho cậu nghe, cậu nghe xem có đúng là như vậy không…” Mục Phi nói xong, kể lại những lời bác sĩ nói với mình cho Mặc Bạch nghe.

“Ừm, ông ta nói không sai. Thế này đi, chỗ cậu có tờ phiếu xét nghiệm của bệnh nhân không? Cậu tìm đi, đọc số liệu cho tớ nghe thử…”

Mục Phi vội tìm Dì Thiệu, bảo dì tìm tờ phiếu xét nghiệm của bà lão, bản thân thì theo yêu cầu của Mặc Bạch, đọc những số liệu mấu chốt cho cậu ta nghe.

Mặc Bạch nghe xong, lại bảo Mục Phi đưa điện thoại cho bác sĩ điều trị chính của bà lão, cậu ta và bác sĩ đó trò chuyện một hồi.

“Người anh em, cậu yên tâm đi. Bệnh của bà ấy tuy khá nặng nhưng không phải không có cách. Đợi tớ về, tớ sẽ đến giúp điều trị…”

“Nhưng mà, tớ về còn phải mất mấy ngày nữa. Để tránh bệnh tình của bà ấy trở nặng, một số hạng mục phục hồi chức năng vẫn cần phải làm…” Mặc Bạch nói.

“Vậy, làm những hạng mục gì?” Mục Phi hỏi.

“Cậu cứ trực tiếp hỏi bác sĩ điều trị đó đi, tớ đã dặn dò ông ấy cả rồi. Tớ rất thân với viện trưởng của họ, ông ấy sẽ không làm gì sai đâu…” Mặc Bạch nói.

“Cậu nói vậy thì tớ yên tâm rồi. Thôi được, cậu cứ bận việc đi, đợi cậu về rồi tính tiếp.” Mục Phi nói.

“Được, có việc gì cứ gọi điện liên lạc.”

Khi Mục Phi cúp điện thoại, vị bác sĩ điều trị kia đã đang đợi cậu rồi.

“Bác sĩ, vậy cứ nên chữa trị thế nào thì bác cứ làm thế đi…” Mục Phi nói.

“Không vấn đề gì, cậu xuống tầng một đóng tiền đi, lát nữa tôi sẽ sắp xếp cho bà cụ.” Bác sĩ đáp.

“Vậy cháu phải đóng bao nhiêu?”

“Ừm… cứ đóng mười vạn đi, không đủ rồi tính sau.” Bác sĩ suy nghĩ rồi đáp, nói xong liền rời đi.

‘Còn “cứ” đóng mười vạn, chưa chắc đã đủ,’

Mục Phi thầm bất lực, nghĩ thầm may mà hai năm nay mình kiếm được chút tiền, nếu không sợ là đến bệnh cũng chẳng dám chữa.

Mà xuống tầng dưới nhìn, Mục Phi lại càng bất lực hơn. Mẹ kiếp, đến đóng tiền cũng phải xếp hàng, mà còn xếp dài thế kia chứ. Bệnh viện này bây giờ… cũng quá hot đi.

Tốn bao nhiêu sức lực, Mục Phi mới giúp đóng tiền xong.

Lúc đóng xong cậu nhìn thời gian, đã hơn mười một giờ.

Tuy nhiên cậu biết, chuyện này vẫn chưa xong. Ngải Giai bên đó còn chưa ổn thỏa.

---❊ ❖ ❊---

Sau khi đóng tiền, Mục Phi quay lại phòng bệnh, mẹ của Ngải Giai đã tỉnh.

“Ơ, đây… vị này là?” Mẹ Ngải nhìn Mục Phi, vẻ mặt nghi hoặc.

Rõ ràng là Dì Thiệu vẫn chưa nói với mẹ Ngải về chuyện của Mục Phi.

“Haha, bà chị, đây là 'bạn tốt' của Giai Giai đấy. Cậu ấy biết bà bị ốm nằm viện nên đến thăm bà đây…” Dì Thiệu cười giới thiệu, hơn nữa khi nói chuyện, dì đặc biệt nhấn mạnh vào chữ 'tốt'.

Mẹ Ngải vừa nghe câu này, đôi mắt lập tức sáng lên, gương mặt vốn dĩ yếu ớt cũng lộ ra vẻ vui mừng.

“Cậu… cậu là 'bạn' của Giai Giai à? Ơ, tốt, tốt lắm, mau, mau ngồi đi, đứa nhỏ mau ngồi đi…” Mẹ Ngải không ngồi dậy nổi, chỉ vào chiếc giường trống bên cạnh mời.

Mục Phi ngoài mặt thì cười nhưng trong lòng đang khổ sở: 'Mẹ kiếp… có vẻ như… hiểu lầm càng ngày càng lớn rồi ha.'

Tuy nhiên buồn bực thì buồn bực, cậu nhìn vẻ vui mừng trên gương mặt bà lão, những lời giải thích lại chẳng thể nào thốt ra được.

“Đứa nhỏ, cậu… cậu và Giai Giai là bạn học à?”

“Vâng, đúng ạ, hai đứa cháu cùng lớp.”

“Cậu tên là gì?”

“Mục Phi…”

“Cậu và Giai Giai quen nhau bao lâu rồi…”

“Cậu là người ở đâu…”

“Bố mẹ cậu làm gì…”

“Sau khi tốt nghiệp cậu có định ở lại Bắc Đô không.”

“'Đồ keo kiệt' mà Giai Giai hay nhắc đến, chính là cậu đúng không.”

“…”

Mục Phi toát mồ hôi hột.

Cậu vừa ngồi xuống, mẹ Ngải liền như điều tra hộ khẩu, đủ loại câu hỏi không ngừng 'tuôn' ra.

Lúc đầu Mục Phi còn trả lời, nhưng câu hỏi của mẹ Ngải cứ bất tận, hơn nữa càng hỏi càng thẳng thắn, cuối cùng Mục Phi có chút không đỡ nổi.

“Ơ, đã hơn mười hai giờ rồi này.”

Mục Phi vội vàng đứng dậy: “Dì, Dì Thiệu, hai dì đều đói rồi nhỉ? Cháu ra ngoài mua chút cơm trưa về nhé.”

“Không cần không cần, cháu cứ ngồi đi. Lát nữa Giai Giai nấu cơm xong mang đến, không cần mua đâu.”

“Bây giờ đồ đạc đắt đỏ thế nào, mua sắm lãng phí lắm.” Mẹ Ngải khuyên.

“À… thế… thế chắc cô ấy cũng sắp đến nơi rồi. Dì cứ nghỉ ngơi đi, cháu ra ngoài đón cô ấy ạ. Hờ, hì hì…” Mục Phi chạy trối chết ra ngoài.

“Hi hi…”

Mục Phi vừa chạy thoát, Dì Thiệu liền bật cười.

“Ơ, bà cười cái gì chứ? Với cả, đứa nhỏ này, bị làm sao thế?” Mẹ Ngải khó hiểu hỏi.

“Bà chị à, bà nói xem, người ta là lần đầu gặp bà mà bà cứ như tra hỏi hộ khẩu, hỏi không dứt, chuyện này ai gặp mà chẳng sợ chứ.” Dì Thiệu cười nói.

Mẹ Ngải không phải người ngốc, bà chỉ là đang nóng lòng, được Dì Thiệu nhắc khéo một câu, bà cũng lập tức phản ứng lại.

“Ai, đúng thật, là do tôi nóng vội rồi… Nhưng mà, tôi cũng đâu còn cách nào khác…”

Mẹ Ngải lộ vẻ sầu muộn: “Bà nói xem, tôi bây giờ thế này, tốt thì chẳng tốt được nữa, chẳng biết ngày nào là đi mất. Giai Giai cũng lớn thế này rồi mà chưa từng yêu đương, thậm chí ngay cả một nam bạn học thân thiết cũng không có. Tôi… tôi không thay con bé sốt ruột sao được.”

“Bây giờ tôi chỉ mong con bé có một người bạn trai, để tôi xem thử, để tôi giúp con bé 'gác cổng', tính toán xem sao, đỡ cho nó bị lừa…”

“Chỉ cần con bé có thể định liệu được 'việc hệ trọng cả đời' này, tôi… tôi dù có chết cũng an lòng rồi…” Mẹ Ngải nói.

“Hì hì, hì hì hì, ha ha…” Ai ngờ đâu, nghe những lời này của mẹ Ngải, Dì Thiệu lại bật cười.

“Ơ, ơ kìa…”

Cho dù mẹ Ngải tính tình có tốt đến đâu, chính mình nói 'sắp chết rồi' mà người khác cười, bà cũng thấy không vui: “Tiểu Thiệu, bà cười cái gì? Bà có kỳ cục không thế?”

“Hì hì…”

Dì Thiệu cười thêm hai tiếng, ghé sát vào bên cạnh mẹ Ngải: “Bà chị, bà cứ yên tâm đi. Bà không những không chết được, mà bệnh này của bà cũng có hướng giải quyết rồi.”

“Ừm, thật hay giả đấy?”

Mẹ Ngải vẻ mặt nghi hoặc: “Tiểu Thiệu, bà nói thế là ý gì? Kể rõ cho tôi nghe xem nào.”

“Hì hì, tôi nói thật cho bà biết nhé, đứa nhỏ Tiểu Phi kia không phải người thường đâu. Vừa nãy lúc bà ngủ, Tiểu Phi đã giúp bà đóng phí điều trị cho cái máy gì đó rồi, bác sĩ đều đã đi sắp xếp, chiều nay là bà có thể làm rồi.” Dì Thiệu thần bí nói.

Mẹ Ngải nghe xong, không kìm được trợn tròn mắt: “A, làm cái đó chẳng phải mất mấy chục vạn sao? Tiểu Phi… cậu ấy giúp tôi đóng rồi ư?”

“Ừm, tôi tận mắt nhìn thấy, hơn nữa bác sĩ cũng đã nói với tôi rồi, còn có thể giả được sao.”

Trong chốc lát, mẹ Ngải có chút không phản ứng kịp.

Nhưng sau khi định thần lại, trên mặt bà lại lộ ra vẻ sốt sắng, lo âu: “Ơ, tiểu Thiệu, bà nói xem, cậu ta tùy tiện có thể lấy ra nhiều tiền như vậy, cậu ta… cậu ta chẳng phải là công tử nhà giàu (phú nhị đại) hay gì đó sao?”

“Mấy cậu công tử nhà giàu này đều là thói hư tật xấu, nhân phẩm không tốt. Không được, Giai Giai không thể qua lại với loại người này được…”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1291
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.