Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 5108 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1318
Giáo quan tấn cấp

❊ ❊ ❊

Mục Phi bên này bác sĩ đã mời hết, nhân tình cũng nợ đủ, Dạ Phong lại gọi tới một cuộc điện thoại, nói là ‘không sao rồi’, điều này khiến Mục Phi dở khóc dở cười.

Mặc dù việc nợ nhân tình khiến Mục Phi có chút buồn bực, nhưng dù sao Chu Hải Bân cũng không có chuyện gì, nghĩ vậy nên hắn cũng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, không còn bực dọc nữa.

“Dạ Phong, rốt cuộc anh ấy bị làm sao vậy?” Mục Phi hỏi.

Mà không đợi Dạ Phong trả lời, Mục Phi mới chợt nhớ ra, mình sợ là chưa đầy năm phút nữa là về tới nhà rồi.

“Thôi bỏ đi, không nói nữa, tôi sắp về đến nhà rồi, đợi về rồi nói sau.” Nói xong, Mục Phi cúp điện thoại.

Ba phút sau, Mục Phi về đến nhà, vào tầng hầm kiểm tra thì thấy Chu Hải Bân đang khoanh chân nghỉ ngơi, dáng vẻ vô cùng suy nhược, còn Dạ Phong thì đứng bên cạnh, kiểm tra tình hình của anh ta.

Mục Phi vội vàng đi tới, sau khi giúp Chu Hải Bân kiểm tra một lượt, hắn yên tâm hơn nhiều. Theo những gì hắn thấy, Chu Hải Bân chỉ là đang cực kỳ suy nhược, hơn nữa, mặc dù chân khí trong cơ thể rất yếu, nhưng quả thật đã xuất hiện chân khí, coi như anh ta đã bước vào Luyện Khí giai.

“Hộc...”

Mục Phi thở phào một hơi, vỗ vỗ vai anh ta để chúc mừng.

Sau đó, Mục Phi quay đầu nhìn về phía Dạ Phong.

Dạ Phong biết thắc mắc của hắn, không đợi hắn hỏi liền giải thích: “Chẳng phải anh đưa giáo quan hai viên thuốc sao, giáo quan dùng viên thứ nhất, nhịn đau nhưng không đột phá thành công...”

“Anh ấy lo viên thứ hai cũng không đột phá được, nên khi cảm nhận thấy dược lực của viên thứ nhất giảm bớt, liền uống luôn viên thứ hai. Hai viên thuốc cùng lúc dược lực quá mạnh, loại đau đớn đó anh ấy cũng khó mà chịu đựng nổi, thế là... thế là gào thét lên... Tôi thấy tình hình không ổn nên vội vàng gọi điện cho anh...”

“Nhưng may mà cuối cùng anh ấy cũng đã thành công.” Dạ Phong nói.

“Ừ, may thật.”

Mục Phi vỗ vỗ vai Dạ Phong: “Vất vả cho cô rồi.”

Ai ngờ câu nói vô tình của hắn lại khiến Dạ Phong tặng cho một cái lườm sắc lẹm, rõ ràng là đang chê hắn khách sáo quá.

Mục Phi cũng nhận ra mình sai, nở một nụ cười xin lỗi.

“Hộc...”

Lúc này, Chu Hải Bân hít sâu một hơi, dường như đã dễ chịu hơn nhiều.

Anh ta mở mắt nhìn Mục Phi, sự cảm kích trong mắt không hề che giấu: “Ông chủ, cảm ơn.”

“Hầy, nói gì thế...”

Mục Phi cười cười, đưa tay vỗ vai anh ta một cái: “Đã nói bao nhiêu lần rồi, người nhà với nhau, không cần mấy cái đó.”

“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, lần này anh liều mạng quá đấy, may mà anh chống đỡ được, lỡ anh xảy ra chuyện gì thì làm sao đây, tôi biết ăn nói thế nào với chị dâu.” Mục Phi dùng ánh mắt trách móc nhìn anh ta.

“Haiz, cái cảm giác liều mạng thế nào, nỗ lực ra sao mà vẫn dậm chân tại chỗ đó... cậu không biết đâu, thực sự là quá khó chịu, quá bất lực...” Vừa nói, anh ta vừa lắc đầu đầy sợ hãi.

Chu Hải Bân nghĩ lại sự đau đớn khó lòng chịu đựng hơn cả cái chết vừa rồi, anh ta cũng thấy lần này mình có chút bốc đồng.

“Thôi thôi, dù sao cũng qua rồi, đừng nghĩ nhiều nữa, giờ yên tâm nghỉ ngơi đi.”

Mục Phi vỗ vỗ vai anh ta: “Đi, về phòng rồi nói tiếp.”

Mục Phi khoác cánh tay anh ta lên vai mình, dìu anh ta ra ngoài, Dạ Phong ở phía sau đóng cửa lại.

Mà trong lúc bước đi, Mục Phi lại chợt nhớ ra một chuyện: “À đúng rồi, anh Hải Bân, chị dâu thế nào rồi?”

Mục Phi đang ám chỉ vợ của Chu Hải Bân.

Cô ấy mắc một loại bệnh teo cơ rất nghiêm trọng, gần giống với bệnh xơ cứng cột bên teo cơ... hay nói đúng hơn, chính là một dạng của bệnh xơ cứng cột bên teo cơ.

Khi đó, bệnh tình của cô không phải là không thể chữa khỏi, nhưng tuyệt đối không hề nhẹ, đến cả chống nạng đi lại cũng rất vất vả.

Phải biết rằng, bệnh xơ cứng cột bên teo cơ cùng với bệnh bạch cầu, AIDS, ung thư, viêm khớp dạng thấp được xếp vào năm căn bệnh nan y lớn của thế giới, mức độ gai góc khó giải quyết có thể tưởng tượng được.

Nhưng không thể chữa được chỉ là đối với thời đại hiện nay, ở thời đại của Từ Tiểu Manh, căn bệnh này đã có phương pháp điều trị.

Cứ như vậy, Mục Phi xin Từ Tiểu Manh một phương pháp điều trị rồi đưa cho Chu Hải Bân.

Tất nhiên, phương pháp mà Mục Phi tìm là loại tương đối ‘kín tiếng’, là một bài thuốc dân gian, uống thuốc Đông y, kết hợp massage, châm cứu, cứu ngải bên ngoài, cộng thêm vận động thích hợp, đây là một phương pháp điều trị tổng hợp.

Những phương pháp đặc biệt tiên tiến, đặc biệt ‘siêu hiện đại’, Mục Phi không dám lấy ra, lỡ gây chấn động gì đó thì phiền phức lắm.

Mà kể từ sau khi đưa phương pháp đó cho Chu Hải Bân, Mục Phi đã quên bẵng chuyện này, đến tận bây giờ hắn mới nhớ ra.

Vừa nhắc đến điều này, khuôn mặt thường ngày luôn lạnh lùng của Chu Hải Bân hiếm thấy lộ vẻ kích động và phấn khích: “Ông chủ, bài thuốc anh đưa cho tôi... quá thần kỳ...”

“Trước kia tôi đã đi ít nhất mấy chục bệnh viện, Tây y, Đông y tôi đều thử cả rồi, không có nơi nào có thể điều trị hoàn toàn hiệu quả, kết quả tốt nhất cũng chỉ là làm giảm bớt bệnh tình của cô ấy, ngăn không cho chuyển biến xấu hơn mà thôi...”

“Nhưng kể từ khi dùng phương pháp anh đưa cho tôi điều trị, bệnh tình của cô ấy thực sự đã chuyển biến tốt. Khoảng hai tuần sau đó, cô ấy đã cảm nhận rõ ràng chân tay có sức hơn nhiều, ngón chân cũng cử động được...”

“Tuy bây giờ cô ấy đi lại vẫn còn rất khó khăn, nhưng vị bác sĩ Đông y già đó nói, chỉ cần điều trị theo phương pháp này tiếp, cô ấy nhất định có thể vứt bỏ nạng, đi lại như người bình thường, sống một cuộc sống bình thường...”

Khi Chu Hải Bân nói những lời này, sự cảm động và kích động trên mặt anh ta không cần nói cũng hiểu.

“Hầy, có hiệu quả là tốt rồi...”

Mục Phi cũng khá vui vẻ cười nhẹ hai tiếng, chớp chớp mắt trêu chọc: “Thế này thì hay rồi, bệnh chị dâu có hy vọng khỏi hẳn, anh lại tấn cấp thành công, anh đúng là xuân phong đắc ý đấy.”

“Cái này phải nhờ vào...” Chu Hải Bân theo thói quen muốn cảm ơn Mục Phi.

“Ấy ấy ấy...” Lời còn chưa dứt, giọng nói bất mãn của Mục Phi đã truyền tới.

“Ừ, haha, được, tôi không nói nữa...” Chu Hải Bân thấy biểu cảm đó của Mục Phi liền nuốt nửa câu còn lại vào trong.

Tuy nhiên, anh ta liếc nhìn Mục Phi hai cái, ghi tạc sự giúp đỡ của hắn trong lòng. Anh ta biết, e là nửa đời sau của mình không thể tách rời khỏi vị ông chủ trẻ này rồi.

Trong lúc nói chuyện, ba người đã trở lại trong biệt thự.

“Ya, anh trai, anh về rồi ạ.”

Khi vào nhà, Từ Tiểu Manh đang xem tivi trong phòng khách, cô bé vừa thấy Mục Phi liền chạy tới, chẳng cần biết bên cạnh có người hay không, đã sà vào lòng Mục Phi nũng nịu.

“Đi đi, Tiểu Manh, đừng quậy nữa, không thấy ở đây có người bị thương à.”

Mục Phi chỉ chỉ Chu Hải Bân: “Mau, đi làm gì đó có dinh dưỡng, bồi bổ cơ thể đi.”

“Ơ.”

Lúc này Từ Tiểu Manh mới phát hiện ra điểm bất thường của Chu Hải Bân, cô bé nghiêng cái đầu nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu đầy vẻ nghi hoặc: “Anh trai, vừa nãy chú Hải Bân vẫn còn khỏe mạnh cơ mà, sao một lát đã bị thương thế ạ.”

“Ồ, chú Hải Bân của em vừa đánh nhau với người ta, nên mới... Cái đệch!” Mục Phi nói được một nửa liền chửi thề.

Hắn mới nhận ra có gì đó sai sai: ‘Mẹ kiếp, em gọi anh ta là chú, gọi ta là anh, chẳng phải ta vô duyên vô cớ bị thấp hơn một bậc sao, thiệt thòi quá thể rồi!’

“Bốp.”

Mục Phi đưa tay búng lên chóp mũi Từ Tiểu Manh một cái: “Không cần gọi anh ta là chú, gọi là anh là được rồi.”

“Á.”

Từ Tiểu Manh kêu lên một tiếng, vừa xoa xoa chóp mũi vừa ấm ức nói: “Nhưng mà chú Hải Bân rõ ràng lớn hơn Tiểu Manh nhiều lắm nhiều lắm, gọi là chú mới đúng chứ, sao có thể gọi là anh được ạ.”

“Em còn gọi ‘chú’, em còn gọi nữa xem.” Mục Phi giơ ngón tay trỏ chỉ vào cái mũi nhỏ của cô bé, định búng tiếp.

“Á á á, không gọi nữa, Tiểu Manh không gọi nữa là được chứ gì...”

Từ Tiểu Manh vội vàng lùi lại một bước, dang hai bàn tay nhỏ bé ra bất đắc dĩ nói: “Anh trai thật là, lớn chừng ấy người rồi mà đến gọi chú hay gọi anh còn không phân biệt được, đúng là đồ ngốc...”

“Em...” Mục Phi bị câu này của cô bé làm cho tức đến nghẹn lời.

Mà cô nàng loli ngốc nghếch kia vẫn đang chu chu cái miệng nhỏ, tiếp tục nói: “Hơn nữa, ngốc thôi cũng không nói làm gì, lại còn muốn áp đặt suy nghĩ ngốc nghếch của mình lên người khác... Haiz, thật là đáng lo mà...”

“Hầy...”

“Hi hi...”

Dáng vẻ ngây thơ ngốc nghếch của Từ Tiểu Manh khiến Dạ Phong và Chu Hải Bân đều bật cười.

Đặc biệt là Chu Hải Bân, ngày thường anh ta lúc nào cũng trưng ra vẻ mặt lạnh lùng, như thể không biết cười, vậy mà cũng bị chọc cười, đủ thấy Từ Tiểu Manh hài hước đến mức nào.

Nhưng họ vui vẻ, còn Mục Phi thì đỏ cả mặt. Trước mặt bạn bè mà bị một cô bé loli giáo huấn, không bực mới là lạ.

“Em... em cái con nhóc chết tiệt này, em... em còn nói nữa xem, có tin ta đánh đòn em không.” Mục Phi trừng mắt, giơ bàn tay lên khua khua.

“Ưm, cái đó... Tiểu Manh đi chuẩn bị đồ ăn đây...” Từ Tiểu Manh thấy Mục Phi sắp nổi giận, chẳng nói hai lời, lắc lắc đôi chân thon dài chạy biến.

“Haha...”

“Khà khà, Tiểu Manh hài hước thật...”

Chu Hải Bân và Dạ Phong cười càng tươi hơn.

‘Con nhóc chết tiệt này, đúng là bị đánh vẫn còn nhẹ, xem ra mấy ngày không thu dọn nó, cái mông nó lại ngứa ngáy rồi, tối nay nhất định phải đánh cho một trận mới được...’ Mục Phi thầm hận trong lòng.

“Dạ Phong, cô giúp tôi dọn dẹp căn phòng kia đi, anh Hải Bân mới vào Luyện Khí giai, cơ thể còn hơi suy nhược, anh ấy cần nghỉ ngơi...” Mục Phi vội vàng đổi chủ đề, hắn chỉ chỉ căn phòng ở góc tầng một nói.

“Vâng, tôi đi ngay đây.” Dạ Phong đáp nhẹ một tiếng rồi đi mất.

Còn Mục Phi dìu Chu Hải Bân ngồi xuống sofa.

“Đúng rồi...”

Chu Hải Bân bỗng nhớ ra một chuyện, nói với Mục Phi: “Ông chủ, vị bác sĩ Đông y già chữa bệnh cho vợ tôi, ông ấy nói muốn gặp anh...”

“Ừm?” Mục Phi nghi hoặc hừ một tiếng.

Chu Hải Bân giải thích: “Là thế này, vị bác sĩ Đông y già đó không phải danh y gì, nhưng cả đời ông ấy đều nghiên cứu phương pháp điều trị các bệnh về teo cơ. Những phương diện khác có lẽ ông ấy không quá giỏi, nhưng riêng về căn bệnh này, trình độ của ông ấy cực kỳ cao...”

“Bệnh của vợ tôi đi bao nhiêu bệnh viện, đều là chữa càng ngày càng tệ, chỉ có ở chỗ ông ấy là có thể giảm bớt bệnh tình, không để bệnh chuyển biến nặng hơn. Chính vì vậy, tôi thấy ông ấy y thuật cao, y đức cũng khá tốt, nên cầm tài liệu anh đưa cho tôi tìm đến ông ấy, nhờ ông ấy chữa trị cho vợ tôi...”

“Lúc đó, vừa nhìn thấy phương pháp điều trị này, ông ấy đã nói vô cùng kỳ diệu, rất đáng để thử. Mà sau hai tuần, khi hiệu quả xuất hiện, ông ấy càng kinh ngạc gọi là ‘báu vật trời ban’...”

“Không hề phóng đại, lúc nhìn thấy hiệu quả điều trị, ông ấy hưng phấn đến mức múa may quay cuồng, như một đứa trẻ vậy, còn phấn khích hơn cả tôi nữa, ha ha...” Chu Hải Bân vừa nhớ lại dáng vẻ lúc đó của ông cụ, liền cảm thấy vô cùng buồn cười.

“Lúc đó ông ấy đã bàn bạc với tôi, hỏi tôi có thể đăng ký bằng sáng chế cho phác đồ điều trị này rồi quảng bá rộng rãi hay không. Ông ấy nói phác đồ này quá quan trọng, không chỉ có tác động rất lớn đến trình độ điều trị bệnh xơ cứng cột bên teo cơ của Hoa Quốc, thậm chí là thế giới, mà còn là để minh oan cho nền Đông y Hoa Quốc đang ngày càng lúng túng. Đồng thời, đây cũng là hy vọng cho các bệnh nhân mắc bệnh xơ cứng cột bên teo cơ, bệnh teo cơ trên toàn cầu, đây là một công đức vô lượng...”

Chu Hải Bân ở bên đó giới thiệu.

“Tóm lại, lúc đó ông ấy dùng lời lẽ thấm thía, thuyết phục tôi rất nhiều, nhưng tôi đương nhiên không đồng ý, tôi nói với ông ấy, đây là bí phương gia truyền của một người bạn, tôi không làm chủ được...”

Nói đến đây, anh ta ngẩng đầu nhìn Mục Phi: “Chính vì thế, ông ấy muốn gặp anh, trò chuyện với anh về chuyện này...”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1291
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.