Cơ Giáp Nông Dân

Lượt đọc: 3048 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 165
Trận chiến ảo giữa Thủy Vân và Mộc Thang (Thượng)

❊ ❊ ❊

Một đoạn đối thoại vô cùng đơn giản giữa Anna và Tiêu Vũ Không lại khiến những người xung quanh nổi sóng. Rõ ràng tất cả mọi người đều đã trúng kế, trúng phải một trò ác ý của một thiếu nữ sau khi không đạt được mục đích của mình nên mới gây sự với anh trai...

Không ít người vây xem vô cùng tức giận, ban nãy còn vô cùng đồng tình với thiếu nữ, lúc này lại hơi mang theo vẻ tức giận liếc nhìn thiếu nữ rồi phất tay bỏ đi.

Đám đông nhanh chóng giải tán, mấy tên thanh niên tiểu gia tộc xui xẻo cũng đục nước béo cò chuồn mất tăm...

Vị trung niên chủ quản trong lòng được đại xá, biết bản thân coi như đã thoát nạn, trên mặt lại mang theo vẻ mặt bị lừa gạt, phẫn nộ nói với thiếu nữ trò ác ý: "Đứa nhỏ này làm việc sao lại không biết nặng nhẹ thế này? Thôi thôi, mấy người các cậu cũng đừng xem nữa, đều xuống làm việc đi!"

Mấy tên nhân viên bảo vệ vẫn còn muốn thể hiện tài năng đành ủ rũ lùi xuống.

Lão giả và vị trung niên quý phụ nhìn nhau ngơ ngác, đối với sự thay đổi đột ngột cảm thấy rất khó tiếp nhận, rõ ràng tình cảm của bọn họ lại dễ dàng bị một thiếu nữ lừa gạt như vậy. Thế nhưng cảm xúc tức giận đáng lẽ phải có lại không hề sinh ra, ngược lại còn có chút vui mừng. Ánh mắt độc ác giúp bọn họ thừa hiểu rằng người thanh niên suýt trở thành kẻ sàm sỡ trước mắt tuyệt đối mang trong mình kỹ năng tuyệt đỉnh.

Lão giả và vị trung niên quý phụ tuy cũng giải tán theo đám đông, nhưng ánh mắt quan tâm của bọn họ chưa từng rời khỏi Tiêu Vũ Không nửa tấc.

Trung niên quý phụ lấy từ trong túi ra một món đồ chơi nhỏ rất kỳ lạ, toàn bộ viền có hình elip, vô tình quét qua người Tiêu Vũ Không. Trên màn hình của món đồ chơi nhỏ lập tức xuất hiện ảnh đại diện và thông tin của Tiêu Vũ Không. Trung niên quý phụ lộ vẻ mặt vui mừng nói với lão giả: "Đại quốc sĩ. Người thanh niên này là học sinh năm nhất ngành khoáng sản Phong Tự của Cộng hòa liên bang Đột Tế."

Lão giả khẽ gật đầu nói: "Vậy chắc chắn cậu ta đã thông qua kỳ tuyển chọn nội bộ của trường rồi!?"

Trung niên quý phụ lại cúi đầu gõ lộc cộc trên món đồ chơi nhỏ một lúc, theo dữ liệu hiển thị trên màn hình của món đồ chơi nhỏ, trên mặt cô ta lộ ra một tia khó hiểu. Sau đó nói: "Đại quốc sĩ, thông tin rất mơ hồ. Hơn nữa ảnh cũng không rõ lắm. Cậu ta tên là Tiêu Vũ Không. Đã thông qua kỳ tuyển chọn nội bộ của trường, thế nhưng cậu ta chỉ là một cầu thủ dự bị, hơn nữa trong kỳ tuyển chọn nội bộ, với tư cách là cầu thủ dự bị, cậu ta tuy tham gia thi đấu nhưng chưa từng ra tay lần nào, trong cơ sở dữ liệu có video ghi hình toàn bộ trận đấu." Nói đến đây, trung niên quý phụ dừng lại một chút, có chút không chắc chắn nói tiếp: "Cậu ta... cậu ta... hình như vẫn luôn... luôn ngủ!"

"Ngủ!?" Lão giả hỏi lại.

"Đúng vậy."

"Haha! Tốt tốt tốt, có phong thái của ta năm xưa, nhưng vẫn cần quan sát thêm, đo thử chỉ số sinh mệnh của cậu ta là bao nhiêu đi?" Lão giả ngửa mặt cười lớn.

Trung niên quý phụ tiếp tục táy máy món đồ chơi nhỏ trong tay. Món đồ chơi nhỏ hướng một đầu về phía Tiêu Vũ Không, khi trên màn hình nhỏ hiển thị một dãy số, trung niên quý phụ không thể duy trì được vẻ biểu cảm thanh cao kiêu kỳ nhất quán nữa, một giọt mồ hôi thơm to bằng hạt đậu trượt xuống từ khuôn mặt xinh đẹp không bị năm tháng tàn phá là bao, trong giọng nói mang theo chút run rẩy nói: "Không, không thể nào!"

Lão giả lại như đã đoán trước được từ lâu, nói: "Là bao nhiêu?"

Biểu cảm trên mặt trung niên quý phụ đã có xu hướng khó tin, lắp bắp nói: "Con số hiển thị trong chớp mắt là 66 vạn. Bây giờ... bây giờ treo máy rồi!"

Trên mặt lão giả cũng lộ ra một vẻ nghi hoặc, cầm lấy món đồ chơi nhỏ nhìn một cái, trong đôi mắt vồn vã lóe lên một tia sáng: "Chính là cậu ta, cậu ta chính là người tôi đang tìm. Ngày mai tôi sẽ về nước, cô ở lại đây theo dõi sát sao người thanh niên này, nếu có cơ hội tiếp cận thì phải bất chấp mọi giá tiếp cận người thanh niên này. Nước ta từ trước đến nay chưa từng xuất hiện một vị Thần Giáp Long Kỵ, cậu ta chính là cơ hội duy nhất của chúng ta. Chỉ số sinh mệnh 66 vạn, đây đơn giản là kỳ tích của sự sống! Tình hình giữa đế quốc Á Đô và nước cộng hòa Hoa Quang đang dần trở nên rõ ràng, nếu chúng ta không làm chút chuẩn bị thì chỉ còn nước đợi bị tiêu diệt thôi!"

Trung niên quý phụ cung kính cúi đầu nhẹ nói: "Đã rõ, quốc sĩ đại nhân!"

"Ừ!" Lão giả đáp một tiếng rồi định rời đi nhưng lại quay người dặn dò: "Nhớ kỹ, điều tôi nói là bất chấp mọi giá, bản thân cái giá đó cũng bao gồm cả cô, có hiểu ý tôi không? Vì quốc gia, vì dân tộc, mọi thứ đều đáng giá."

Trong mắt trung niên quý phụ lóe lên một tia không đành lòng nhưng vẫn phục tùng đáp: "Tôi hiểu phải làm thế nào!"

Lão giả gật đầu bước đi...

Sự bất thường giữa lão giả và trung niên quý phụ đương nhiên đã bị Tiêu Vũ Không thu vào tầm mắt. Kỳ thực từ trước đó, Tiêu Vũ Không đã sớm chú ý đến hai người này, thấy bọn họ quan tâm đến mình như vậy, trong lòng không khỏi có chút nghi hoặc. Thời gian này cậu cũng nắm bắt được một số phương pháp cảm ứng tộc Hắc Ma từ chỗ Erichis, trên người hai người này hoàn toàn không có khí tức đặc trưng của người tộc Hắc Ma, nghĩ đến chắc là không có liên quan gì đến tộc Hắc Ma mới đúng.

Lão giả vừa rời đi, vị trung niên quý phụ kia liền dùng một ánh mắt kỳ lạ nhìn thẳng vào Tiêu Vũ Không. Mặc dù người sau chỉ dùng khóe mắt để quan sát, nhưng cảm giác bị người ta chằm chằm nhìn vẫn khá là khó chịu.

Amily trong mắt mang theo một tia nghi hoặc nhìn Gi Na, nói với Tiêu Vũ Không: "Tiêu phò... Vũ Không, cô bé này là em gái cậu à?"

Tiêu Vũ Không cười nói: "Tạm thời nhận một người không được sao?"

Gi Na vẫn luôn cúi đầu khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt to tràn ngập vẻ không phục nhưng trên khuôn mặt nhỏ nhắn lại treo nụ cười, ngọt ngào nói: "Chị đây trông xinh đẹp quá, chị quen anh trai em bằng cách nào vậy?"

Khuôn mặt xinh đẹp nghiêm nghị của Amily lúc này khẽ mỉm cười nói: "Quen nhau từ lâu rồi! Em gái nhỏ, em nói xem em muốn đi hòn đảo nào chơi nào? Nếu anh trai em không dẫn em đi thì chị dẫn em đi!"

Vừa nghe thấy lời này, Gi Na suýt chút nữa không kìm được cảm xúc mà bật cười, cô bé sợ sệt lùi nhẹ một bước nhỏ: "Không phiền chị đâu, em chỉ muốn đến một nơi nhỏ thôi, anh trai nhất định sẽ dẫn em đi mà. Đúng rồi, em chợt nhớ ra mình còn phải mua chút đồ, đi trước đây!" Nói xong, một tiếng chào cũng không thèm thốt lên, Gi Na chạy trốn khỏi đại lễ đường như chạy nạn.

Amily khó hiểu sờ sờ mặt mình, hỏi Tiêu Vũ Không: "Tôi trông đáng sợ lắm à?"

Tiêu Vũ Không nhìn theo Gi Na đang chạy trốn, tâm trạng lập tức tốt hơn không ít, nghiêm túc nhìn Amily nói: "Có lúc sẽ tương đối đáng sợ, cười nhiều một chút thì sẽ không đáng sợ nữa!"

Cái miệng nhỏ của Amily mím lại, đổi đề tài nói: "Đi thôi, người mà chúng ta muốn gặp bây giờ khá bận rộn, toàn bộ thời gian trong ngày đều bị sắp xếp kín mít, chúng ta chỉ có mười lăm phút để gặp mặt thôi. Phải tranh thủ thời gian."

Tiêu Vũ Không tò mò đi theo Amily bước vào cánh cửa nhỏ duy nhất trong đại lễ đường không phải là lối đi của khu vui chơi giải trí. Qua cửa nhỏ bắt buộc phải thông qua xác minh danh tính, bên trong lại là một hành lang dài, nhưng hành lang này tương đối chật hẹp, phần cuối hành lang hơi rộng rãi hơn một chút, lại là một cánh cửa. Hai bên cánh cửa đứng vài nhân viên mặc đồng phục màu đen.

Từ trên người mấy người đứng ở cửa này, Tiêu Vũ Không có thể cảm nhận được khí tức sinh mệnh rất mạnh mẽ, những người này rõ ràng đều không phải người thường. Mấy người này vừa nhìn thấy Amily đều cung kính khơi người hành lễ, trong đó một người bước lên một bước mở cửa ra...

Bên trong cửa là một căn phòng rất rộng rãi, nhìn từ cách trang trí thì có chút giống phòng tiếp khách. Một người phụ nữ yểu điệu mặc chiếc váy dài màu đen lúc này đang quay lưng về phía bọn họ đứng bên cửa sổ sát đất nhìn phong cảnh bên ngoài.

Chiếc váy dài màu đen ôm sát cơ thể đã phô bày vóc dáng duyên dáng quyến rũ của người phụ nữ này gần như hoàn hảo. Tiêu Vũ Không cố gắng tìm kiếm trong ký ức những mảnh ghép về người phụ nữ này nhưng hình như cậu không quen biết một người như vậy.

"Tiêu đại ca còn nhớ tôi không?" Người phụ nữ váy đen không quay người lại mà mở miệng hỏi trước.

Giọng nói này Tiêu Vũ Không rất quen thuộc, trong tâm tư lướt qua một bóng hình, mặt lộ vẻ ngạc nhiên, bất ngờ nói: "Venus!?"

Người phụ nữ váy đen uy quyền xoay người lại, trên khuôn mặt mềm mại cao nhã mang theo một tia phấn khích nhưng trong mắt lại chứa đầy nước mắt. Venus từ sau khi biết tin nước Long bị tiêu diệt vẫn luôn nghĩ rằng bản thân sẽ không bao giờ có thể gặp lại vị đại ân nhân này nữa. Khi quay người nhìn thấy Tiêu Vũ Không, cô ta hoàn toàn không thể kìm ném được cảm xúc của mình nữa, mang theo giọng khóc nức nở nói: "Tiêu đại ca, tôi cứ tưởng các anh đều...!"

Không ngờ lại thực sự là Venus, ấn tượng của Tiêu Vũ Không đối với người phụ nữ yếu đuối này khá sâu sắc, lúc này gặp lại cảm thấy vô cùng thân thiết, chỉ là kinh ngạc trước sự thay đổi lớn trên người cô ta. Nỗi buồn luôn được duy trì trước đó hình như đã hoàn toàn biến mất khỏi người cô ta, cậu nhạt giọng cười nói: "Đồ ngốc, đừng khóc, tất cả chúng ta vẫn còn sống. Hảo tỷ muội Phù Lược Nhã của cô bây giờ cũng đang ở một nơi rất an toàn!"

Ngón tay thon thả của Venus nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt sắp tuôn rơi, cái mũi nhỏ đỏ lựng ngẩn người chần chừ giây lát rồi hoàn toàn không thể kìm ném được cảm xúc nữa, lao thẳng vào lòng Tiêu Vũ Không kích động bật khóc nức nở. Bản thân Venus cũng không hiểu tại sao khi nhìn thấy người đàn ông này, cô ta lại đột nhiên trở nên yếu đuối đến vậy, đến mức bất chấp thân phận lao vào lòng anh, nhưng cô ta chỉ muốn dựa dẫm vào lồng ngực ấy như vậy, bởi vì nơi đó đối với cô ta mà nói rất an toàn, rất đáng tin cậy.

Amily hoàn toàn không thể hiểu được hành động lúc này của Venus, kinh ngạc nhìn Venus đang ngã vào lòng Tiêu Vũ Không, cái miệng bĩu ra một cách kỳ lạ.

"Được rồi được rồi, đừng khóc nữa, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi!" Tiêu Vũ Không nhẹ nhàng vỗ về bờ vai thơm ngát của Venus, dịu dàng nói.

Venus nấc nghẹn mang theo một cảm xúc thù hận đậm đặc nói: "Tiêu đại ca, tôi rất hận người Maya, tôi muốn băm bọn chúng thành vạn mảnh nhưng tôi không làm được vì tôi không có năng lực đó. Cho nên tôi vẫn luôn nỗ lực kiếm tiền, tôi tin số tiền này tổng có một ngày sẽ dùng đến. Tiêu đại ca, anh nhất định sẽ giúp chúng ta phục quốc, đúng không?"

Tiêu Vũ Không đột nhiên có chút bị Venus lây nhiễm. Kỳ thực những ngày tháng cô ta ở nước Long không hề tốt đẹp, người nước Long đối với cô ta cũng không phải là rất tốt, thế nhưng khi nước Long thực sự sụp đổ, cô ta lại vẫn trung thành với đất nước của mình, dù sao nơi đó là cội nguồn của cô ta, là quê hương của cô ta. Một cô gái tâm tư đơn thuần nhưng lại mệnh khổ luôn khiến người ta không kìm lòng được mà bị cô ta ảnh hưởng.

Đưa ra một lời hứa không phải chuyện khó khăn gì, nhưng để hoàn thành nó thì lại khó càng thêm khó. Thế nhưng bản thân Tiêu Vũ Không vốn dĩ đã có món nợ chưa tính sổ với người Maya, đương nhiên còn có tộc Hắc Ma. Khi làm đặc vụ, Tiêu Vũ Không chính là một người rất hay thù dai.

Vụ cướp ngân hàng lần đó, cơ thể non trẻ của cậu bị bắn liên tiếp sáu phát đạn, từ đó khiến cậu biết rằng mình rất đặc biệt. Ba tên cướp ngân hàng ngày đó sau này chính tay cậu giết chết, hơn nữa là sau khi bọn chúng bị bắt kết án, Tiêu Vũ Không đã lẻn vào nhà tù thiêu sống bọn chúng. Chuyện này kỳ thực nhà tù và bộ phận đặc vụ nơi Tiêu Vũ Không làm việc đều biết, thế nhưng ba tên khốn kiếp đó vốn dĩ đáng chết vạn lần, công đạo ở lòng người, không có ai truy cứu chuyện này cả. Nhân đạo vĩnh viễn chỉ nhắm vào con người, còn đối với cầm thú thì không cần nói đến chủ nghĩa nhân đạo.

"Ngốc ạ, anh vốn dĩ đã là phò mã nước Long các cô, Phù Lược Nhã lại là người vợ danh chính ngôn thuận của anh, em nói xem anh có bỏ mặc không? Huống hồ người Maya hại anh vất vả thế này, anh sẽ không tha cho bọn chúng đâu." Tiêu Vũ Không nói rất chân thực.

Venus nhẹ nhàng đẩy Tiêu Vũ Không ra, trong ánh mắt tràn ngập sự tin tưởng, ẩn ẩn trong đó còn xen lẫn một chút tình cảm nam nữ: "Tiêu đại ca, quen biết anh thật tốt!"

Câu nói này ngược lại khiến Tiêu Vũ Không có chút hơi ngại ngùng. Venus cũng ý thức được khẩu khí của mình có chút mập mờ, liếc trộm Amily bị bỏ quên sang một bên, vội vàng chuyển đề tài: "Tiêu đại ca, các anh trốn ra bằng cách nào vậy!? Em nghe nói lúc đó cả bốn hành tinh của nước Long đều bị nổ tung thành từng mảnh!"

Tiêu Vũ Không gật đầu nói: "Quả thực là bị nổ tan tành. Kỳ thực anh cũng suýt chết. Nói chung tình hình lúc đó là vô cùng nguy cấp. Thôi, ngồi xuống trước đã, nghe anh từ từ kể cho em nghe."

Amily cảm thấy bản thân giống như bóng đèn vậy. Tiêu Vũ Không đỡ Venus ngồi xuống xong liền ngẩng đầu nhìn Amily nhạt giọng mỉm cười nói: "Cô Amily cũng qua đây đi, chẳng phải cô rất muốn biết quá trình thế nào sao?"

Lúc này cửa bị gõ vang, đồng thời truyền đến tiếng hỏi: "Venus tiểu thư, sắp đến giờ rồi!"

Venus khẽ nhíu mày: "Tôi có chút không khỏe, toàn bộ lịch trình hôm nay hủy hết!"

Venus tiểu thư, chúng tôi khó ăn nói với cấp trên...!"

Không đợi tiếng ngoài cửa nói xong, Venus hơi tức giận nói: "Có chuyện gì thì cứ bảo bọn họ xẳng giọng đến tìm tôi là được. Tôi rất mệt, anh xuống trước đi!"

Biết rồi!" Tiếng ngoài cửa có vẻ vô cùng bất đắc dĩ...

Venus mang theo vẻ mặt xin lỗi nhìn Tiêu Vũ Không và Amily nói: "Vừa rồi là người quản lý của tôi. Đừng quan tâm đến anh ta, chúng ta tiếp tục đi! Tiêu đại ca mau kể cho chúng tôi nghe đi!"

Lúc này, một chiếc tàu vận tải vũ trụ khổng lồ xuất hiện trên bầu trời nước Long, đó là chiếc tàu vận tải lớn nhất trong toàn bộ liên minh liên sao – tàu vận tải cấp SR. Sự xuất hiện của loại tàu vận tải vũ trụ cỡ lớn thế này đồng nghĩa với việc nó sẽ mang đến cho nước Long nguồn tài nguyên khoa học kỹ thuật phong phú, chỉ tiếc là chủ nhân điều khiển con tàu vũ trụ này đã sớm nhìn thấu điểm yếu của người nước Long, người này hai người cũng quen biết đấy!" Tiêu Vũ Không miêu tả chi tiết.

"Darry Tre!" Venus thốt lên.

Phản ứng của Amily thì không nhanh bằng, dù sao rời khỏi nước Long quá lâu, tình hình không được hiểu rõ cho lắm.

Tiêu Vũ Không khẽ gật đầu, tiếp tục nói: "Thế nhưng lúc bắt đầu không ai biết mục đích thực sự khi chiếc tàu vận tải vũ trụ cấp SR này giá lâm nước Long là gì. Sau khi kết nối với tàu vận tải vũ trụ, liền phái một lượng lớn đại biểu xí nghiệp đỉnh cao của nước Long ngồi thuyền lên tàu vận tải cấp SR này, lần lên này chính là lên phải tặc thuyền..."

Lại nói Mộc Thang vừa vào mạng ảo liền lập tức cảm thấy có chút không ổn, dường như có một luồng quang tần rất bí ẩn đang bám theo mình. Cho dù Mộc Thang có vứt bỏ thế nào đi nữa cũng không thể khiến luồng quang tần mờ nhạt đó biến mất hoàn toàn, thế nên bèn chơi trốn tìm với luồng quang tần kỳ lạ này trên mạng ảo.

Chỉ là trò trốn tìm chưa chơi được bao lâu, Mộc Thang liền phát hiện bản thân đã trúng kế, bởi vì đối phương không phải muốn bắt mình trên mạng ảo, mục đích thực sự là muốn tìm ra vị trí thực tế sau khi mình vận dụng ý thức xâm nhập vào mạng ảo (tương đối giống với địa chỉ IP mà chúng ta nói hiện nay).

Mộc Thang ảo não trốn trong giới quang của mạng ảo, hoàn toàn tĩnh tâm lại để bắt lấy dấu vết của đối phương, đồng thời không ngừng phân tích tình hình hiện tại. Người có thể khiến bản thân cũng trúng kế, thực lực về mặt quang thuật có thể gọi là cường hãn, thậm chí có thể dùng từ khủng bố để hình dung. Chỉ là điều khiến Mộc Thang có chút nghi hoặc là quang tần truy đuổi của đối phương hoàn toàn không khiến cậu ta chán ghét, cảm giác này rất kỳ lạ.

Giới quang là một môi trường đặc biệt tồn tại trong mạng ảo, nếu không có sức mạnh tinh thần cường đại chống đỡ thì không thể vào được đây, cho dù vào được cũng rất nguy hiểm. Giới quang tương đương với không gian vũ trụ bên ngoài trong thế giới ảo.

Bởi vì là thế giới ảo, Mộc Thang có thể mô phỏng bản thân thành bất kỳ hình dạng vật thể nào, có thể là người, có thể là động vật, có thể là một hòn đá, cũng có thể là cơ giáp. Thế nhưng để làm được tất cả những điều này đương nhiên có tiền đề, đó chính là sức mạnh tinh thần của bạn phải đủ cường đại, nếu không bạn chỉ có thể đi vào mạng ảo theo nguyên hình của mình. Muốn làm được điểm này bắt buộc phải đạt đến cấp bậc Thánh Quang Sĩ...

Lúc này Mộc Thang đang lơ lửng trong giới quang đã biến bản thân thành hình dáng ban đầu, một cỗ cơ giáp dù nhìn từ góc độ nào cũng có thể gọi là soái ca, đan xen ba màu trắng đen tím, tông màu chủ đạo là tím khiến cơ giáp trông khá diễm lệ. Phần đầu chủ yếu là đen trắng, chỉ có đôi mắt khẽ phát ra ánh sáng màu tím nhạt. Một thanh kiếm bạc khổng lồ uy phong lẫm liệt đeo sau lưng, cánh tay và đôi chân không vuông vức giống cơ giáp bình thường mà là giáp sắt tròn mang đậm tính nhân loại. Dưới lớp giáp ngực rộng là phần eo thon nhỏ hình vảy cá màu đen, phía dưới nữa lại rộng ra. Nói chung tạo hình có thể gọi là hoàn mỹ...

Thủy Vân đã truy đuổi kẻ đạt đến cấp độ Quang Thần này trong mạng ảo hơn ba tiếng rồi, ngoại trừ lúc đầu thu hoạch được một ít thông tin thì sau đó không còn thu hoạch gì nữa. Khoảng cách giữa cô ta và kẻ đó vẫn luôn duy trì ở một khoảng cách và giá trị hệ số không đổi, dù Thủy Vân dùng phương pháp gì cũng không thể đến gần nửa tấc. Đối phương rõ ràng đã sớm phát hiện sự truy đuổi của cô ta, hơn nữa còn chơi trò trốn tìm với cô ta.

Thủy Vân lúc này cũng đã vào giới quang, chỉ là cô ta không dùng hình ảnh bản thể của mình, lúc này xuất hiện dưới hình thức con người, một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần khỏa thân. Thủy Vân cũng không biết tại sao bản thân hình như rất thích hình thái này...

[Dịch từ bản vi] ChuongId:121
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mộc Thang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.