Cơ Giáp Nông Dân

Lượt đọc: 2959 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 238
Đánh cược

❊ ❊ ❊

Tiêu Vũ Không vừa bước ra khỏi phòng của Phạm Đặc Tân và những người khác thì liền đi về phòng của mình. Khoảng cách không xa lắm, đi chưa được mấy bước thì Tiêu Vũ Không đã nghe thấy tiếng đánh nhau phát ra từ trong phòng mình.

Xông cửa bước vào, chỉ thấy quả cầu năng lượng màu đen trong tay Erichis càng tụ càng lớn, còn ở phía bên kia là tiểu ma nữ Gi Na đang điều khiển hơn chục mũi gai kim loại để đối đầu với cô ta. Đứng sau cô ta là một thanh niên trẻ tuổi, chính là Cơ giáp Long kỵ duy nhất của Cổ Lan đế quốc - Không gian cực biến Phổ La Tu Sĩ.

"Vũ Không, yêu nữ này lại đến gây rối, chúng ta giết cô ta đi!" Erichis lạnh lùng nói như thường lệ.

Gi Na liền tiếp lời: "Tiêu đại ca, dạo này vẫn khỏe chứ!"

Tiêu Vũ Không mỉm cười nói: "Cô mà không hạ đám gai kim loại đó xuống thì tôi không khách khí nữa đâu, khoảng cách gần thế này mà cô nghĩ phần thắng của mình được bao nhiêu!?"

Ánh mắt Gi Na lóe lên, lập tức thu hồi sự điều khiển đối với đám gai kim loại, những mũi nhọn đó lần lượt rơi xuống. Gi Na ra điều vô tư lợn cợn nói: "Tiêu đại ca, người ta biết ngài cũng đến đây, là đến thăm ngài đặc biệt đấy chứ. Thị nữ của ngài vừa thấy tôi là không nói hai lời đã ra tay, cái này thì không thể trách tôi được đâu nhé!"

Tiêu Vũ Không liếc nhìn Phổ La Tu Sĩ đang đứng sau Gi Na. Đến thăm đặc biệt ư, Tiêu Vũ Không tuyệt đối không tin, chỉ sợ là có sự chuẩn bị mà đến. Tuy nhiên, trên mặt anh lại không hề có chút bài xích nào, cười nói: "Hehe, vị thị nữ này của tôi vẫn luôn nhớ mãi không quên tiểu thư Gi Na, thường hay nhắc tới dị năng của tiểu thư Gi Na với tôi. Cô ấy cũng vẫn luôn muốn đọ sức một trận với tiểu thư Gi Na, khó khăn lắm mới gặp được nhau thì tự nhiên phải tranh thủ thời gian chứ! Cô ấy chỉ vô tình thôi!"

Tên nhóc thối này rõ ràng đang ngụy biện, lý do vớ vẩn gì chứ! Gi Na thầm mắng trong lòng, nhưng trên mặt lại mang theo nụ cười vô cùng quyến rũ, nói: "Nghe nói công quốc Wells vẫn luôn dốc hết sức lôi kéo Tiêu Vũ Không, không biết đã chuẩn bị sẵn tâm lý để làm một con chó chưa thế!"

Đôi mắt tím của Erichis chợt co rút, đôi mày liễu nhíu lại, định ra tay lần nữa nhưng Tiêu Vũ Không đã cản cô lại. Sắc mặt không đổi, tim không đập, anh tiếp tục nói.

"Tiểu thư Gi Na, không biết cô đã từng nghe qua một câu này chưa!"

"Câu gì!?" Gi Na hỏi.

Tiêu Vũ Không nhìn Phổ La Tu Sĩ vẫn đứng sau Gi Na từ nãy đến giờ với ánh mắt mang ý vị sâu xa, lúc này mới nói: "Cáo mượn oai hùm. Loại chó dựa hơi người thế này chính là thứ đáng ghét nhất đấy!"

"Anh dám mắng tôi, muốn chết à!" Gi Na tức giận hét lên. Thua dưới tay tên nhóc này hết lần này đến lần khác, trong lòng cô ta thật sự rất không phục.

Phổ La Tu Sĩ bước lên một bước cản Gi Na đang sắp mất kiểm soát lại, hơi cúi người chào rất lịch sự rồi nói với Tiêu Vũ Không: "Đại danh của Tiêu tiên sinh, tại hạ thường xuyên được nghe tướng quân Cố Tư Tháp Phu nhắc đến. Lão tướng quân vô cùng tán thưởng ngài, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh không hư truyền, tướng mạo đường đường, một biểu nhân tài!"

Tiêu Vũ Không muốn dò xét ra một số sơ hở từ ánh mắt của tên này, nào ngờ đôi mắt của Phổ La Tu Sĩ trong veo, hoàn toàn không có sơ hở nào để nắm bắt, không kìm được cười nói: "Đâu có đâu có, Tiêu mỏi nào dám so sánh với các hạ Không gian cực biến Phổ La Tu Sĩ. Danh hiệu "vũ trụ lão nhị" thì Tiêu mỏi tôi đây tuyệt đối không gánh nổi đâu!"

Câu nói này của Tiêu Vũ Không rất kỳ cục. Thoạt nghe có vẻ như đang nâng bợ đối phương, nhưng lắng nghe kỹ lại thì lại thấy có ý vị khác, hơi có ý mắng người vòng vo.

Gi Na hất mặt nói: "Đã biết anh ta chính là Không gian cực biến Phổ La Tu Sĩ rồi, sao anh còn không mau giao Hoàng và động cơ phản vật chất ra!"

Thì ra là thế! Tiêu Vũ Không chợt vỡ lẽ, nhưng trong ánh mắt vẫn tỏ vẻ khó hiểu nhìn Gi Na và nói: "Chẳng lẽ tiểu thư Gi Na lại muốn quay về đại lao à? Nếu tiểu thư Gi Na cảm thấy ở bên ngoài không thoải mái lắm thì cứ nói với tôi, tôi sẽ tự mình tiễn cô quay về đấy!"

Gi Na giận dữ nói: "Anh đang nói cái gì thế, tôi nghe không hiểu. Mau trả lại thứ mà ông nội tôi đưa cho anh đây, bổn cô nương hôm nay sẽ tha cho anh một mạng!"

Tiêu Vũ Không bỗng trầm sắc mặt xuống, nói: "Chỉ cần tiểu thư Gi Na quay lại nhà tù, thứ gia gia cô đưa cho tôi tự nhiên tôi có thể trả lại. Nhưng chỉ cần cô ở ngoài ngục một ngày, thì mấy thứ đó chính là của tôi! Là tài sản tư nhân của tôi."

Trong mắt Phổ La Tu Sĩ lóe lên một tia sáng mờ. Rõ ràng là những món đồ tốt thì không thể đòi lại được nữa. Lúc đó, Cố Tư Tháp Phu đang bị quản thúc ở liên bang Dott nhằm cứu cháu gái mình đành phải thực hiện một cuộc giao dịch lỗ vốn này. Ban đầu vốn định lừa tên nhóc này sau khi cứu được Gi Na thì sẽ không đưa đồ cho hắn, nào ngờ tên nhóc này thực lực cường đại, để đề phòng hắn lại đem Gi Na đưa trở về, Cố Tư Tháp Phu đành phải giao ra toàn bộ vật phẩm.

Để tiện cho việc truy tìm tung tích của tên nhóc này sau này, trên những vật phẩm được giao ra đều được cài đặt thiết bị định vị cực kỳ tiên tiến, chỉ là không ngờ lại bị tên nhóc này gỡ bỏ thành công.

Sau đó cũng mất đi tung tích của tên nhóc này, cho đến sáng nay nhìn thấy đội đặc sứ của công quốc Wells thì mới phát hiện lại tung tích của hắn. Lúc đó Gi Na liếc mắt một cái là nhìn thấy Tiêu Vũ Không trốn trong đám đông, nhưng đội đặc sứ của hai nước có mấy trăm người có mặt, có một số chuyện cũng không dễ nói cho lắm, thế nên đành giả vờ như không thấy.

Hơn một tấn Hoàng và cỗ động cơ phản vật chất công suất lớn đó đều là báu vật vũ trụ, quặng mỏ vô cùng trân quý, công nghệ khoa học đỉnh cao nhất.

Trong lòng Phổ La Tu Sĩ không khỏi thấy tiếc nuối, nếu những thứ này mà đưa đến Cổ Lan đế quốc thì giá trị của chúng sẽ được tận dụng tối đa, vậy mà bây giờ lại rơi vào tay một tên nhóc vô danh, thật sự là phung phí của trời mà!

Bộ chiến giáp không gian của hắn hiện tại đang thiếu một cỗ động cơ phản vật chất đỉnh cấp, nếu không thì sao hắn có thể xếp thứ hai vũ trụ chứ! Sở dĩ Thần vương Bạo quân ở trên hắn chính là nhờ vào cỗ động cơ cường đại.

"Tiêu tiên sinh, chỉ cần anh chịu giao Hoàng và động cơ phản vật chất ra, Cổ Lan đế quốc chúng tôi sẵn sàng cung cấp các loại quặng mỏ, chiến giáp chiến đấu và động cơ khác có giá trị tương đương, bất kể số lượng bao nhiêu chúng tôi cũng sẽ đáp ứng yêu cầu của anh!" Phổ La Tu Sĩ thử dò hỏi.

"Xin lỗi, hai món đồ này tại hạ sớm đã bán cho quốc gia khác rồi, cho dù muốn đổi lấy trân phẩm của quý quốc thì cũng chẳng còn cơ hội đó nữa, thật sự đáng tiếc quá. Sớm biết vậy thì tôi đã không bán cho quốc gia khác rồi, sao mấy người không nói sớm chứ!" Tiêu Vũ Không đáp lại với vẻ tiếc nuối.

"Tên nhóc thối, anh rõ ràng là không muốn giao ra!" Gi Na chỉ vào Tiêu Vũ Không nói.

"Cho dù là vậy thì tiểu thư Gi Na muốn thế nào đây?" Tiêu Vũ Không thản nhiên hỏi.

Phổ La Tu Sĩ thấy đàm phán phá sản bèn nói: "Hay là thế này đi! Tôi đánh cược với các hạ một trận, nếu anh thua thì giao Hoàng và động cơ phản vật chất ra, thế nào?"

Bỗng nhiên ngoài hành lang truyền đến một tiếng cười vô cùng êm tai dễ nghe...

"Haha, chuyện đánh cược thế này là vui nhất đấy, chi bằng để tôi làm chứng cho hai vị nhé!" Đích Tư Mộng Na thong thả bước vào, phía sau cô ta còn đi theo hai nam nhân áo trắng.

Nhìn thấy người phụ nữ này, trong mắt Tiêu Vũ Không lộ ra một tia khó xử, trong lòng lại càng không hiểu vì sao cô ta lại đến đây, chẳng lẽ cô ta đã phát hiện ra kẻ lén lút nhìn trộm trước đó rồi sao? Nhưng bản thân vốn không quen biết cô ta. Cho dù trước đó bản thân ẩn nấp trong tối bị cô ta phát hiện, nhưng cô ta có mạnh đến đâu đi nữa thì cũng không thể biết kẻ ẩn nấp rốt cuộc là ai.

Erichis lại giật mình, nhìn thấy người phụ nữ này cứ như thể bản thân đang soi gương vậy, trên đời này lại thực sự có người trông giống nhau y đúc sao?

Đích Tư Mộng Na bước vào cũng giật mình vì dung mạo của Erichis, nhưng cô ta nhanh chóng hồi phục lại, không thèm nhìn Erichis lấy một cái nữa.

Phổ La Tu Sĩ cười đón chào: "Hóa ra là Nguyên soái Đích Tư Mộng Na, có ngài làm chứng thì còn gì tuyệt vời hơn nữa."

Tiêu Vũ Không không thèm nể mặt, nói: "Tôi vì sao phải đánh cược cái này!?"

Đích Tư Mộng Na cười duyên dáng, chỉ là nụ cười rất quỷ dị: "Vì anh bắt buộc phải đánh cược, phải ra dáng một người đàn ông chứ. Ở đây có nhiều mỹ nhân như vậy, chẳng lẽ anh nỡ từ chối sao?"

Tiêu Vũ Không đang định phản bác thì thấy trên tay thủ hạ của Đích Tư Mộng Na xuất hiện một luồng dao động năng lượng yếu ớt, trong chớp mắt biến thành một thanh kiếm nhỏ nhắm thẳng vào Erichis. Người phụ nữ này thật sự quá đáng sợ, Tiêu Vũ Không biết nếu cô ta muốn ra tay thì e là Erichis sẽ không đỡ nổi. Hành vi uy hiếp quá mức rõ ràng này hiện tại vẫn chưa rõ động cơ cô ta đến đây là gì, thỏa hiệp dường như là lựa chọn duy nhất. Một mình Phổ La Tu Sĩ thật ra đã đủ khó đối phó rồi, nếu lại cộng thêm yêu nữ này nữa thì quả thực hoàn toàn không có chút phần thắng nào có thể bàn tới.

"Tôi thua thì giao Hoàng và động cơ phản vật chất ra, vậy nếu ngài Phổ La Tu Sĩ thua thì sao? Ngài sẽ giao ra thứ gì?" Tiêu Vũ Không cố ý kéo dài thời gian để xem có nghĩ ra đối sách gì không.

Trong biển ý thức, Mộc Thang kỳ thực vẫn luôn liên lạc với anh, ý của Mộc Thang là nếu thật sự không được thì hắn sẽ hiện thân, nhưng Tiêu Vũ Không vẫn luôn cho rằng chưa đến lúc hắn phải xuất hiện. Hiện tại hành tinh Renar tụ tập rất nhiều nước, nếu Mộc Thang bại lộ thì lập tức sẽ bị tất cả ghi nhớ. Trừ phi tình huống vạn bất đắc dĩ, Tiêu Vũ Không vẫn chưa muốn tự vén gốc rễ của mình.

Phổ La Tu Sĩ đầy tự tin nói: "Nếu tôi thua, tôi sẽ đem chiến giáp không gian của tôi tặng cho các hạ!"

Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều kinh ngạc. Đối với một kỵ sĩ cơ giáp mà nói, thứ quan trọng nhất của anh ta chính là cơ giáp, sở hữu chiến giáp cấp Thiên thần như Thánh kỵ và Long kỵ thì lại càng không phải bàn tới. Những cỗ chiến giáp cấp Thiên thần này đôi khi còn quan trọng hơn cả tính mạng của họ, bởi vì tạo ra một cỗ chiến giáp cấp Thiên thần hoàn toàn đồng nhất với thuộc tính của mình là một việc vô cùng không dễ dàng.

Hơn nữa chiến giáp không gian lại là một trong những bộ giáp nổi tiếng trong vũ trụ, cho dù là trong số các chiến giáp cấp Thiên thần thì nó cũng thuộc loại cực phẩm.

Khi Phổ La Tu Sĩ đưa ra cái giá cao như vậy, Tiêu Vũ Không tự biết bản thân đã không còn đường lùi, nhưng vẫn cần phải tranh thủ thời gian, tuyệt đối không thể để anh ta nói sao làm vậy, nếu thế thì bản thân sẽ bị động quá.

Tiêu Vũ Không hỏi dò: "Được, đã vậy thì Tiêu mỏi đây đành liều mạng chiều theo ý quân tử vậy, chỉ không biết đại nhân Phổ La Tu Sĩ muốn cược cái gì?"

"Đơn giản thôi, anh và tôi lái cơ giáp chiến đấu, ai chạm lưng xuống đất trước thì người đó thua!" Phổ La Tu Sĩ dứt khoát nói.

Sắc mặt Tiêu Vũ Không thay đổi, nói: "Các hạ là Long kỵ cơ giáp thành danh đã lâu trong vũ trụ, tôi còn chẳng phải là Thánh kỵ cơ giáp nữa, xin hỏi tôi đấu với anh kiểu gì đây? Ước cược kiểu này cơ bản là không thể đấu nổi, chẳng khác nào gian lận cả!"

Đích Tư Mộng Na lại nói: "Tiêu tiên sinh cũng không cần phải quá khiêm tốn, tuy anh không phải Thánh kỵ, nhưng thực lực mà anh thể hiện ra tại đại hội tuyển chọn của liên bang Dott cũng không thể coi thường đâu. Cùng lắm thì đại nhân Phổ La Tu Sĩ không sử dụng dị năng cơ giáp, hai người chỉ tiến hành đấu giáp thuần túy là được. Tôi thấy như vậy vẫn rất công bằng đấy chứ!"

"Đúng đấy đúng đấy, tôi thấy vị tỷ tỷ này nói rất hay, cách này vô cùng công bằng! Tiêu đại ca, anh sẽ không đến mức ngay cả thế này mà cũng không dám chứ, chẳng phải lần trước ở liên bang Dott anh còn hòa một trận với Băng Long cơ mà!" Gi Na lập tức vỗ tay nói.

"Ồ! Tiêu tiên sinh cũng từng giao thủ với Băng Long sao, tên Taros đó chính là cao thủ đấu giáp cơ giáp có tiếng trong giới Long kỵ đấy. Đã có thể hòa với hắn thì kỹ năng đấu giáp thuần túy chắc chắn rất lợi hại rồi, vậy cứ quyết định thế đi!" Đích Tư Mộng Na nói với dáng vẻ như vịt con bị ép lên giàn, xem kịch vui.

Trong lòng Tiêu Vũ Không nghiến răng nghiến lợi nhưng cũng không nói được gì. Lần trước có thể hòa với Băng Long hoàn toàn nhờ vào ưu thế về môi trường địa lý, nếu không thì tuyệt đối anh không thể nào là đối thủ của Băng Long được.

"Tiêu tiên sinh, vậy mời thôi!" Phổ La Tu Sĩ nhường đường.

"Đợi đã!" Tiêu Vũ Không ngăn lại.

"Còn nghi vấn gì nữa sao, Tiêu tiên sinh?" Đích Tư Mộng Na tỏ vẻ hơi mất kiên nhẫn hỏi.

Tiêu Vũ Không không muốn để người khác dắt mũi, nói: "Một ván định thắng thua thì vẫn mang tính may rủi, tôi yêu cầu thể thức năm ván ba thắng, nếu không đồng ý thì trận cá cược này khỏi bàn nữa!"

Gi Na cười nhạo: "Lúc ở liên bang Dott chẳng phải anh oai phong lắm cơ mà? Sao đến lúc gặp cao thủ thực thụ thì anh lại nhát gan rồi à?"

Cuộc đàm phán ở Renar lần này có liên quan trọng đại, một khi đàm phán phá sản thì rất có thể sẽ bùng nổ chiến tranh tinh tế toàn diện, các nước đều sẽ vô cùng thận trọng, vì vậy thời gian đàm phán tuyệt đối sẽ không dưới hai tháng.

Phổ La Tu Sĩ cũng không vội, bèn nói: "Được, đã cách thức cá cược là do tôi quyết định, thì quy tắc cá cược do Tiêu tiên sinh quyết định cũng không sao! Cứ năm ván đi, ai thắng ba ván trước người đó thắng. Tiêu tiên sinh còn nghi vấn gì khác nữa không?"

Tiêu Vũ Không không nói một câu nào, thẳng cẳng bước ra ngoài cửa, dùng hành động để trả lời Phổ La Tu Sĩ.

Erichis không đi theo mấy người bọn họ ra ngoài. Lúc Đích Tư Mộng Na bước ra cửa đã sâu sắc liếc nhìn Erichis một cái rồi mới thong thả bước đi. Vốn dĩ cô ta chỉ tới để đòi lại Tinh Thần Hoàng nhưng không vội nhất thời, đã có thể tận mắt chiêm ngưỡng phong thái của Long kỵ đứng thứ hai vũ trụ, lại còn có thể thăm dò thực lực của vị cao thủ này thì sao lại không làm chứ!? Chỉ là người phụ nữ có dung mạo cực kỳ giống cô ta này rốt cuộc là nhân vật thần thánh phương nào lại khiến trong lòng cô ta trào lên một loại tò mò vô cùng mãnh liệt.

Tại một bãi đất phẳng cứng cáp cách thành phố Renar hơn một trăm cây số, hai cỗ chiến giáp chiến đấu có kiểu dáng khác nhau đối mặt với nhau. Trên một gò đất nhỏ cách đó không có bao xa đứng bốn người: Đích Tư Mộng Na cùng hai tên cận vệ của cô ta và Gi Na.

"Vũ Không, đây là lần lái thử đầu tiên của cậu sau khi rời khỏi hành tinh trọng lực, phải có lòng tin vào bản thân!" Mộc Thang lơ lửng trong Long Không, một đôi mắt tím phóng ra ánh sáng tím nồng đậm nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:183
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mộc Thang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.