Cơ Giáp Nông Dân

Lượt đọc: 2986 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 170
Mật Tông, Maya, Tiêu Vũ Không

❊ ❊ ❊

Hành lang lơ lửng dừng đậu ở vị trí khoảng tầng hai trăm ở đoạn giữa của một khách sạn cao vài trăm tầng, cứ mỗi một tầng lại có một bãi đậu xe trên không.

Khách sạn lớn Hồng Nguyệt này là khách sạn chuyên dụng dành cho các học sinh trúng tuyển tham gia thi đấu lần này, khách sạn kiểu này tổng cộng được sắp xếp năm cái, có thể chứa chấp mấy chục vạn học sinh. Đại hội tuyển chọn ba năm một lần này được Liên bang Đô Tế coi trọng tương đối, dù sao việc này sẽ mang lại lợi ích và cơ hội to lớn cho quốc gia.

Mấy ngày nay, những chiếc vũ trụ hạm du lịch cỡ lớn đi lại trong phạm vi lãnh thổ nước cộng hòa Liên bang Đô Tế tính bằng vạn, phần lớn trong số đó đều đến hành tinh Landis. Cảng vũ trụ dân dụng lớn nhất của thành phố Nguyệt Nha thậm chí còn bật đèn đỏ, cảng vũ trụ cỡ lớn có lượng thông lượng vượt qua ba mươi vạn chiếc cũng không thể gánh vác nổi lưu lượng hạm đội khổng lồ như vậy.

Sau khi xe buýt đậu vững vàng, các học sinh của Đại học Khoa học Mỏ Phong Tinh lần lượt xuống xe. Tiêu Vũ Không dưới sự đẩy nhẹ của Erichis mới tỉnh lại, đã lâu không ngủ ngon thế này, thế nhưng giấc ngủ mấy tiếng vẫn không thể bù đắp nổi tinh thần bị thiếu hụt trong ba tháng qua. Tiêu Vũ Không nửa nằm bò trên vai Erichis xuống xe, cùng các học sinh phía trước đi vào trong khách sạn.

Mấy ngày nay khách sạn Hồng Nguyệt người đông như nêm, mỗi ngày có mấy ngàn học sinh từ khắp nơi đổ về, người qua kẻ lại trong khách sạn tấp nập không dứt, náo nhiệt biết bao.

Cho dù mặc trang phục học sinh mộc mạc, nhưng phong thái tuyệt đại của Erichis là không cách nào bị sự mộc mạc của quần áo che lấp được. Tiêu Vũ Không không kiêng nể gì mà nằm bò lên bả vai thơm ngát của nàng, đi suốt một đường khiến không ít ánh mắt tiếc nuối nhìn chăm chú: Một cô gái xinh đẹp như vậy sao lại vướng phải cậu nam sinh có tinh thần kém cỏi, mặt mày mệt mỏi này chứ? Thật sự khiến cho những nam sinh của các trường quý tộc cũng ở trọ nơi đây nghĩ mãi không ra.

Đại học Khoa học Mỏ Phong Tinh thuộc trường học hạng ba, cho nên chỗ ở được sắp xếp cho học sinh tuyệt đối không tốt đẹp gì cho cam, hầu như là khu vực kém nhất của khách sạn lớn Hồng Nguyệt. Phòng tiêu chuẩn một người một phòng, đây cũng là căn phòng có cấp bậc đứng thứ hai từ dưới đếm lên trong khách sạn Hồng Nguyệt. Erichis không có tên trong danh sách, nàng là một học sinh giả nên không có phòng để ở, đành phải ở chung một chỗ với Tiêu Vũ Không vậy.

Vào đến phòng, Tiêu Vũ Không đổ người lên giường liền ngủ...

Thế nhưng người ham ngủ hiển nhiên không chỉ có một mình Tiêu Vũ Không.

---❊ ❖ ❊---

Các khu phố phồn hoa lớn của thành phố Nguyệt Nha chen chúc đầy người, Phạm Đặc Tân ngáp ngắn ngáp dài đi theo sau mấy người, chỉ có Tiểu Phong là tò mò nhìn đông ngó tây đi bên cạnh hắn.

Người quan tâm đến những nhân tài mới nổi không chỉ có các quốc gia chiều không gian cao mà thôi, Ma tộc Bóng Đêm, Viêm Đỏ, Hiệp hội Cơ giáp, Liên hiệp Tinh tế đều rất có hứng thú với cuộc thi tuyển chọn, ngay cả một số đoàn hải tặc lớn và tổ chức ngầm cũng phái người đến quan sát.

Do chế độ giáo dục tốt của nước cộng hòa Liên bang Đô Tế nên đã khiến cho rất nhiều người của các quốc gia tinh tế nhỏ bé không phát triển cũng có thể đến đây để đi học. Điều này khiến cho một phần rất lớn học sinh trong Liên bang Đô Tế đến từ khắp nơi trong vũ trụ, nhân tài xuất sắc nhiều như lông trâu.

Mỗi lần thi đấu tuyển chọn nhất định sẽ xuất hiện cao thủ, hai kỳ thi tuyển chọn trước tổng cộng tuyển ra ba trăm tám mươi hai học sinh thiên tài, những nhân tài này đều bị năm quốc gia chín chiều và hai quốc gia mười chiều chia chẻ, mà trên thực tế thì số lượng nhân tài vượt xa thế này, còn một số học sinh vận khí kém bị đào thải thì lại được các quốc gia bảy chiều và tám chiều chiêu mộ, bản thân Liên bang Đô Tế tự nhiên cũng sẽ tìm kiếm một số người ở lại.

Ngoài ra, một số tổ chức và đoàn thể có ánh mắt độc địa cũng sẽ thu nạp một số nhân tài kỳ quái lệch lạc gia nhập vào bản thân để bổ sung máu tươi.

Một buổi lễ chia chẻ thị sảnh to lớn thế này mà Mật Tông không đến tham gia thì quả thực nói không nổi. Thế nhưng Mật Tông do địa vị đặc thù của bản thân nên không thể phái đội ngũ chính thức đi đến, chỉ có thể bí mật phái các thành phần tinh nhuệ âm thầm quan sát, lôi kéo nhân tài, xem có thể dùng tiền tài để dụ dỗ một số nhân tài bị các nước lớn xem nhẹ gia nhập Mật Tông hay không.

"Ca Tân, nơi này náo nhiệt quá vậy, còn phồn hoa hơn cả thành phố Hải Kinh là thành phố lớn nhất của Mật Tông chúng ta!" Tiểu Phong đẩy đẩy cặp kính bị trượt xuống, tỏ ra vô cùng hưng phấn nói. Đây là lần đầu tiên cậu từ lúc sinh ra rời khỏi dải Tinh Toái của Mật Tông, mặc dù kỹ nghệ của Mật Tông nếu xét theo tiêu chuẩn đo lường của Liên minh Tinh tế thì cũng thuộc vào trình độ thượng lưu của kỹ nghệ bảy chiều, đối ngoại cũng không phải là hoàn toàn đóng kín, ít nhất thì mạng ảo vẫn có thể lên được, thế nhưng thế giới được biết thông qua các loại truyền thông hoàn toàn không thể sánh bằng cảm giác tự mình trải nghiệm hòa mình vào trong đó mãnh liệt đến thế.

Khóe mắt Phạm Đặc Tân vương vương một tia nước mắt không có thật sự tồn tại, đều là hậu quả do việc ngáp ngắn ngáp dài gây ra, lại ngáp một cái rồi nói: "Phạm vi tinh vực của nước cộng hòa Liên bang Đô Tế gấp hơn một trăm lần Mật Tông, hơn sáu trăm loại hành tinh khác nhau, dân số xếp vào top ba trong toàn bộ Liên minh Tinh tế, tuyệt đối không dưới một ngàn tỷ, không có gì để so sánh với chúng ta cả!"

Tiểu Phong ngoài việc có thiên phú kinh người trong lĩnh vực điều khiển vũ trụ hạm và tính toán ra, các phương diện khác đều vô cùng đơn thuần. Sau khi nghe những lời của Phạm Đặc Tân liền tính toán cẩn thận, kinh ngạc nói: "Oa, nhiều người như vậy cơ à, thế thì quân đội của nước cộng hòa Liên bang Đô Tế chẳng phải là rất hùng mạnh sao, số lượng quân đội chắc phải có hơn một tỷ người nhỉ, quá mạnh mẽ rồi, chỉ một quốc gia thôi mà đã có thực lực cường đại như vậy, chẳng phải Mật Tông chúng ta vĩnh viễn cũng không thể phản công Liên minh Tinh tế nữa rồi sao."

Một bàn tay to của Phạm Đặc Tân nhẹ nhàng trùm lên đầu Tiểu Phong, hiếm khi gạt đi vẻ buồn ngủ đầy mặt, cười nói: "Đồ ngốc, không phải số lượng người của quốc gia nhiều thì số lượng quân đội của quốc gia sẽ nhiều lên theo đâu. Mật Tông chúng ta có lẽ là một nghìn chọn một, nhưng các quốc gia khác không nhất thiết phải tuân theo tỷ lệ này. Số lượng quân đội quá nhiều thì gánh nặng của một quốc gia sẽ rất lớn, hơn nữa cũng không phải ai cũng thích hợp tòng quân. Trên thực tế, tổng số lượng quân đội của Liên bang Đô Tế còn chưa nhiều bằng Mật Tông chúng ta nữa kìa!"

Sắc mặt Tiểu Phong dịu lại, yên tâm gật đầu nói: "Vậy thì em yên tâm rồi, nếu không đợi đến lúc em chết mà vẫn chưa thể nhìn thấy Mật Tông phản công Liên minh Tinh tế thì đúng là đáng tiếc quá!"

Phạm Đặc Tân cảm thấy hơi khó chịu trước những lời nói của Tiểu Phong, không kìm được lại ngáp một cái, vẻ mặt không chút tinh thần nói: "Làm việc gì cũng đừng quá chấp nhất, Tiểu Phong à. Ân oán giữa Mật Tông và Liên minh Tinh tế không liên quan gì đến em cả, em chỉ cần làm tốt công việc của mình là được, đừng lúc nào cũng nghĩ đến những chuyện không liên quan đến mình. Ở độ tuổi của em, điều quan trọng nhất là học cách tận hưởng cuộc sống chứ không phải học cách đánh nhau, biết chưa?"

Tiểu Phong cảm nhận được tâm trạng không vui của Phạm Đặc Tân, lè lưỡi nói: "Ca Tân, em biết rồi mà, em vừa rồi chỉ nói bừa thế thôi."

Bàn tay to đặt trên đầu Tiểu Phong của Phạm Đặc Tân nhẹ nhàng xoa xoa qua lại. Lúc này, một trong ba người vẫn luôn đi phía trước hai người, một người trung niên mặc áo bào xanh quay người lại nói: "Ma Xanh... đại nhân Phạm Đặc Tân. Ta biết gần đây có một khách sạn rất được, hơn nữa khách sạn này cách chủ hội trường của cuộc thi tuyển chọn vô cùng gần. Đại nhân Nham Hổ và đại nhân Phong Hồ đều đã đồng ý dọn vào ở rồi, ngài có muốn cùng đi với chúng ta không?"

Phạm Đặc Tân phất tay một cách không thèm để ý nói: "Tùy ý, tùy ý, ở đâu cũng giống nhau cả thôi, các người tự nhìn ngắm mà quyết định đi!"

Bước vào khách sạn lớn Nguyệt Nha, người trung niên áo xanh đi đến quầy lễ tân hỏi giá, nhân viên phục vụ mỉm cười nói: "Phòng khách quý một đêm một ngàn năm trăm tệ liên minh, phòng hoàng gia một đêm ba ngàn tệ liên minh! Hai quy cách phòng này là những loại phòng khách sạn chúng tôi hay dùng tương đối."

Tiểu Phong vừa nghe đến giá tiền, lập tức há hốc miệng một lúc lâu cũng không khép lại được, tiền lương một tháng của cậu chẳng qua chỉ có hai ngàn tệ liên minh, còn chưa tới nữa.

Phong Hồ mặc bộ quần áo gợi cảm lộ liễu, một đôi mắt mồi chài quyến rũ nhìn Phạm Đặc Tân một cái đầy câu hồn, giậm bước chân tao nhã. Vòng eo thon nhỏ để trần bên ngoài bị chiếc quần đen gợi cảm bó sát chặt chẽ, chiếc mông căng tròn đẫy đà, cả cơ thể uyển chuyển lắc lư đi về phía Phạm Đặc Tân, cánh tay trắng nõn hoàn toàn phơi bày trong không khí nhẹ nhàng tựa lên bả vai Phạm Đặc Tân, chiếc miệng nhỏ hồng hào ẩm ướt thở ra hương hoa thơm ngát nói: "Tiểu Tân Tân, chi bằng hai chúng ta ở chung một phòng đi!"

Trên má Phạm Đặc Tân hiện rõ một hạt mồ hôi to bằng hạt đậu trượt xuống, xấu hổ nói: "Tại sao?"

Thân hình nhỏ nhắn mềm mại non nớt của Phong Hồ hơi uốn éo, che miệng cười khẽ nói: "Ma Xanh đại nhân, ngài có vẻ rất căng thẳng nha, tiểu nữ tử có ăn thịt ngài đâu mà ngài sợ chứ, người ta là chê giá phòng đắt, hai người ở chung chẳng phải là tiết kiệm tiền sao!" Một chuỗi hành động của Phong Hồ lại thu hút ánh mắt chú ý của vô số khách qua đường, thậm chí có người trực tiếp đứng nguyên tại chỗ không bước đi nữa, ngây ngốc nhìn chằm chằm người phụ nữ yêu mộng yểu điệu này, nước bọt ở khóe miệng không ít người chảy ròng ròng...

Phạm Đặc Tân hắng giọng một tiếng, kéo Tiểu Phong lại nói: "Tôi và Tiểu Phong ở chung một phòng là được rồi."

NhamHổ thấy Phong Hồ lại bắt đầu giở trò quỷ, biết cô ta nổi hứng chơi đùa bèn lập tức trầm giọng nói: "Phạm thiếu tướng và Tiểu Phong một phòng, tôi và Dark một phòng, Phong Hồ cô một mình một phòng, cứ quyết định vậy đi. Dark, mau đi đặt phòng đi!"

Sự gian xảo trong mắt Phong Hồ chợt biến mất, vẻ mặt đầy vẻ không vui nói: "Dựa vào cái gì mà các người đều là hai người ở một phòng, còn em lại là một mình một người chứ, em dù sao cũng là con gái cơ mà, mấy đại nam nhân các anh sao lại nhẫn tâm thế hả, em không chịu đâu!"

Thế nhưng không ai thèm để ý đến cô ta, mọi người đều là người quen cả rồi, giở bộ dạng này trước mặt người quen hiển nhiên không mang lại hiệu quả gì lớn lắm.

Tiểu Phong cảm thấy rất kỳ lạ, hành động mà đại nhân Phong Hồ thể hiện lúc này, đường đường là một trong ba vị Cơ giáp Thánh Kỵ sĩ của Mật Tông, vì sao lại có mùi vị phong trần nặng nề như vậy. Hơn nữa đã là một người quân nhân thì nên lấy sự nghiêm nghị làm gốc mới đúng, biểu hiện nhẹ bẫng phù phiếm như thế này quả thực tổn hại đến hình tượng quân nhân.

Phạm Đặc Tân dường như nhìn thấu sự nghi ngờ trong mắt Tiểu Phong, hạ giọng nói: "Tiểu Phong, đừng bị hành vi của Phong Hồ lừa gạt đấy, cô ta vốn dĩ là một kẻ đồng tính nữ, không có hứng thú với đàn ông đâu, cô ta cũng thích phụ nữ giống như em, thích vuốt ve chỗ kín và cái miệng nhỏ ướt át của phụ nữ."

Tiểu Phong lập tức rùng mình một cái, toàn thân nổi lên một trận da gà da vịt, cặp kính suýt thì rơi xuống đất. Tin tức bất ngờ này quả thực quá lớn, ba vị Thánh Kỵ sĩ của Mật Tông vẫn luôn là thần tượng sùng bái trong lòng Tiểu Phong, sau khi đi theo đại nhân Phạm Đặc Tân rồi mới biết anh ta là một kẻ quái dị ham ngủ tột độ, trong lòng đã luôn cảm thấy có chút thất vọng, hôm nay lại biết thêm đại nhân Phong Hồ là một đại trùm đồng tính nữ luyến ái, tất cả chuyện này là sao thế này.

"Ca... Ca Tân, anh đang đùa với em đấy à!" Tiểu Phong có chút lắp bắp đáp.

Phạm Đặc Tân ngáp một cái: "Tin hay không tùy em thôi!" Nói xong liền bước về phía thang máy.

Tiểu Phong liếc trộm Phong Hồ vẫn đang buồn bực, kết quả là bị bắt quả tang tại trận. Phong Hồ đang phiền muộn vì không có ai chơi cùng, hương thơm ngập tràn cơ thể với nụ cười quyến rũ uyển chuyển bước tới chỗ Tiểu Phong, hơi cúi người xuống, hơn phân nửa bầu ngực trắng như tuyết hơi rũ xuống, khe ngực sâu không thấy đáy vừa vặn hướng thẳng vào Tiểu Phong không dám nhìn thẳng vào tầm mắt hạ thấp của Phong Hồ, một bàn tay không xương nhẹ nhàng vị vào bả vai Tiểu Phong, dịu ngọt nói: "Tiểu đại nam nhân, chi bằng em đến ở cùng với chị đi, ở một mình trong căn phòng trống trải thế này chị sợ lắm!"

Tiểu Phong đầy mồ hôi hột vịn lấy gọng kính, cặp đỉnh núi hùng vĩ kia lúc này đang ở ngay dưới tầm mắt của cậu, muốn nhìn nhưng lại không dám nhìn, lắp bắp nói: "Phong... đại... đại nhân Phong Hồ, chị đừng đem Tiểu Phong ra đùa cợt nữa, em... em... đằng kia... em đi vệ sinh!"

Nói xong, Tiểu Phong ba chân bốn cẳng đuổi theo Phạm Đặc Tân chạy vụt vào trong thang máy, phía sau truyền đến một trận tiếng cười giòn giã phóng túng bất kham... nghe đến mức sống lưng Tiểu Phong tê dại.

---❊ ❖ ❊---

Khách sạn lớn Nguyệt Nha là nơi lớn nhất và xa hoa nhất trong toàn bộ thành phố Nguyệt Nha. Đủ loại phòng ốc đều có cả, loại rẻ nhất năm trăm tệ liên minh là có thể ở được, còn phòng tổng thống thì một đêm phải tốn vạn tệ liên minh, đây mới chỉ là tiền trọ chứ chưa bao gồm các chi phí khác, cho dù là năm trăm tệ liên minh đối với người bình thường mà nói thì cũng là một con số rất khó chấp nhận rồi.

Khách sạn xa hoa như thế này, những vị khách vào ở phần lớn cũng đều là những kẻ có tiền có thế, kém nhất cũng là kiểu trọc phú chủ mỏ khoáng sản.

Khu vực tầng thượng của khách sạn lớn Nguyệt Nha là phần lộng lẫy nhất của toàn bộ khách sạn, tổng cộng có hai mươi tầng, toàn bộ đều là phòng tổng thống, còn có mấy gian điện Đế Hoàng. Vào ở một đêm cần phải trả hai mươi vạn tệ liên minh, tiền thì có hơi nhiều thật, nhưng tuyệt đối là đáng đồng tiền bát gạo, cho dù là dịch vụ hay là rượu nước thì đều là cấp bậc hàng đầu.

Bên trong một gian điện Đế Hoàng ở tầng 801, một thanh niên tuấn tú dáng người cao lớn, ý chí hiên ngang, các đường nét trên khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, hai tay chắp sau lưng lẳng lặng nhìn phong cảnh bên dưới lầu mây. Khoác trên người một bộ lễ phục dạ hội màu sắc đen, dáng người cao lớn khiến cho bộ quần áo mặc trên người anh ta vô cùng nổi bật, một đôi mắt đen nhánh thỉnh thoảng lại lóe lên những tia sáng dã tính tinh anh, nhìn thấy khung cảnh phồn hoa bên trong Liên bang Đô Tế khiến trong lòng anh ta không khỏi có chút nôn nóng.

"Điện hạ Thales, xe đã chuẩn bị xong rồi! Ngài có xuất phát luôn bây giờ không!" Một thanh niên ăn mặc như người hầu cung kính đứng ở phía sau, cúi đầu nói.

Thanh niên mặc lễ phục dạ hội màu đen chính là người thừa kế dòng chính cuối cùng của gia tộc Tre - gia tộc lớn nhất của Đế quốc Maya, đồng thời cũng chính là Thales - kẻ đã giết người anh trai mang tư tưởng hoang tưởng phát điên đến mức tiêu diệt nước Rồng của hắn là Darry Tre. Kể từ lần đó, anh ta đã danh chính ngôn thuận tiếp nhận vị trí gia tộc, mặc dù chưa chính thức truyền ngôi cho anh ta nhưng mọi chuyện đều đã được định đoạt.

Thales không hề quay người lại, một lát sau mới nói: "Ngươi lui xuống trước đi, ta lát nữa sẽ tới!"

Thanh niên phục vụ vâng lệnh lui ra nói: "Vâng!"

Lúc này, một đội cơ giáp màu trắng được xếp hàng ngay ngắn bay qua tầng thượng của khách sạn lớn Nguyệt Nha. Thales lộ vẻ kinh ngạc nhưng rồi nhanh chóng biến mất, khóe miệng khẽ nhếch: "Đội trung tâm cơ giáp Ánh Sáng Trắng của nước cộng hòa Hoa Quang! Lần này đến là để uy hiếp sao? Hừ hừ, công nghệ mười chiều của Á Đô, Hoa Quang, dựa vào kỹ nghệ thì nhất định có thể thống trị vũ trụ, đùa cợt tất cả các quốc gia tinh tế trong lòng bàn tay sao? Hừ hừ... Điều quan trọng vẫn là bản nguyên của con người nha, có một ngày ta sẽ cho các ngươi biết thế nào mới là cường đại thực sự, ha ha...!"

Bên trong căn phòng điện Đế Hoàng vang lên một trận tiếng cười cuồng vọng tràn ngập dã tâm.

---❊ ❖ ❊---

– Vũ Không, mau tỉnh lại đi, tôi tìm được phương pháp tiêu trừ hệ thống theo dõi cấp độ nguyên tử rồi! –

Tiêu Vũ Không ngủ liền một ngày một đêm bừng tỉnh trong một tiếng gọi hư ảo, quen thuộc nhưng cũng đã lâu không gặp. Có lẽ do ngủ quá nhiều nên luôn cảm giác đầu có chút nặng nề, từ trên giường ngồi dậy, đập vào mắt đầu tiên là Erichis đang mặc một bộ trang phục giải trí nhẹ nhàng. Giờ phút này nàng đang nhắm nghiền hai mắt khoanh chân ngồi trên một chiếc ghế ở bên cạnh giường, người đẹp băng giá lúc nào cũng đang tranh thủ từng giây từng phút để tu luyện...

– Mộc Thang, cậu về rồi đấy à! –

Tiêu Vũ Không thoải mái nhắm mắt vươn một cái thật dài... bỗng thấy có gì đó không đúng, đôi mắt chợt mở trừng trừng:

– Gì cơ, cậu vừa nói cái gì? Cậu tìm được phương pháp tiêu trừ rồi á? –

– Đúng vậy, tìm được trong quang não quân sự của Đế quốc Cổ Lan. Vì việc này mà tôi và Thủy Vân đã tốn bao nhiêu tâm huyết trắc trở, suýt chút nữa thì không về được. Quốc gia kỹ nghệ chín chiều quả nhiên không giống nhau, chuyên môn có cao thủ cấp thần quang túc trực canh giữ quang não trung ương. Trải qua nửa tháng chiến đấu khổ cực, tôi và Thủy Vân mới gian khổ thu thập được một ít thông tin vi lượng. Tôi gặp may là trong đó có trọn vẹn tư liệu về loại máy theo dõi cấp độ nguyên tử đó! Trong thời gian ngắn tôi không thể lên mạng ảo được nữa, Đế quốc Cổ Lan vì chuyện này mà nổi giận lôi đình, động dụng hơn một nửa lực lượng ảo để đối phó với hai chúng tôi, thậm chí còn thuê một lượng lớn thợ săn ảo để truy bắt chúng tôi. Mất toi một tháng rưỡi, tôi và Thủy Vân gần như tiêu hao cạn kiệt mọi năng lượng, cuối cùng vẫn là an toàn đăng xuất trong lúc không bị lộ địa chỉ thực tế. –

Mộc Thang một hơi nói một lèo.

Tiêu Vũ Không đối với toàn bộ quá trình thì không đặc biệt chú ý lắm, dù sao thì hắn cũng rất có lòng tin đối với thực lực của Mộc Thang, thứ thu hút sự chú ý của hắn là một cái tên hoàn toàn xa lạ trong câu nói, nghe ngóng thì có vẻ như là tên của con gái mới phải, bèn tò mò hỏi:

– Thủy Vân? Khúc gỗ chết tiệt tìm một đống lý do có vẻ kịch liệt hóa ra là để che đậy bản chất cua gái của mình à! –

Mộc Thang xấu hổ nói:

– Đồ ngốc, chuyện thế này mà có thể đem ra làm cái cớ được chắc? –

Tiêu Vũ Không nói tiếp:

– Vậy cái cô Thủy Vân này từ đâu chui ra thế, sẽ không phải là người ảo do chính cậu tự tạo ra đấy chứ? –

Mộc Thang thật sự rất muốn nhảy ra khỏi Long Không để giáng cho Tiêu Vũ Không mấy cái thật đau trên đầu, nhưng đáng tiếc là cậu ta không có tay, thực ra là chẳng có gì cả, muốn đánh cũng không đánh được. Bên trong Long Không, một khối cầu ánh sáng bán nguyệt nhanh chóng lao vút lên lượn xuống để biểu thị sự phẫn nộ của mình, mãi một lúc lâu sau mới dừng lại, lại nói:

– Bản vẽ động cơ vật chất tối tôi đưa cho cậu, cậu đã hoàn thành chưa? –

Tiêu Vũ Không có chút đắc ý, hai tay ôm lấy sau gáy lại nằm ngả người xuống giường:

– Nếu chỉ là hoàn thành một bản vẽ thì khúc gỗ chết tiệt cậu cũng coi thường tôi quá rồi đấy. Bạch Lan Đế đã được lắp ráp xong xuôi, hiệu quả động cơ rất tốt, hiện tại cho dù là Cơ giáp Thánh Kỵ sĩ thì tôi cũng có sức mà đánh một trận! –

Đột nhiên, một khối cầu ánh sáng bán nguyệt xuất hiện ở phía trên chỗ nằm của Tiêu Vũ Không, chưa đợi hắn có phản ứng gì, khối cầu ánh sáng giáng một đòn nặng nề vào bụng hắn...

– Ứm...! –

Cú đánh bất ngờ khiến Tiêu Vũ Không có chút không chịu nổi, ôm lấy cái bụng đau đến mức đỏ bừng cả mặt.

Đôi mắt đẹp của Erichis mở trừng trừng, sắc mặt kinh ngạc, cơ thể đang khoanh chân ngồi trên ghế không thấy có động tác gì đã vọt ra ngoài, một tay vươn ra, một thanh kiếm dài xuất hiện trong tay, đâm thẳng một kiếm về phía khối bán quang cầu đang lơ lửng giữa không trung...

[Dịch từ bản vi] ChuongId:121
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mộc Thang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.