Cơ Giáp Nông Dân

Lượt đọc: 2959 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 206
Bạch Long - Một trong Thất Đại Thánh Kỵ

❊ ❊ ❊

Tô Mẫn đứng ở trước lan can lầu ba tức giận dậm chân, nam nhân kia lại sớm đã mất tăm mất tích, nỗi hậm hực trong lòng đành nuốt ngược vào trong.

Vừa bước vào đại sảnh lầu ba, Tô Mẫn đi thẳng tới phòng làm việc của giám đốc nhân sự, đẩy cửa bước vào, mặt âm trầm nói: "Người ở bên ngoài là thế nào xảy ra chuyện gì?"

Một trung niên nhân đang tra cứu tài liệu ngẩng đầu nhìn lướt qua, vội đứng lên nói: "Công ty cần mở rộng phạm vi khai thác ở Thiết Lam Quáng Tinh và đẩy nhanh tiến độ, tạm thời tuyển thêm năm trăm thợ mỏ cơ giáp, Khải Ân chấp sự đã căn dặn trong vòng ba ngày phải triệu tập đủ người, nếu không thì mọi hậu quả tự chịu. Ta cũng đành chịu hết cách nên mới bảo cấp dưới đến công hội đăng tuyển dụng."

Tô Mẫn mặt âm trầm bỗng nhếch nhẹ khóe môi, thu lại mọi khó chịu, mặt không biểu cảm nói: "Lập tức thông báo cho người bộ phận an ninh giải tán đám đông, ngày mai bố trí lại địa điểm tuyển dụng."

Sắc mặt trung niên nhân căng thẳng, lộ vẻ khó xử: "Tô chấp sự, bây giờ vẫn chưa đến giờ tan ca mà?"

Ánh mắt Tô Mẫn lạnh đi, nói: "Vương giám đốc, ta hy vọng ngươi hiểu rõ một chuyện, ngươi chỉ là giám đốc nhân sự, còn ta là cấp trên của ngươi. Ta bảo ngươi làm thế nào thì ngươi làm thế ấy, bất cứ vấn đề gì cũng không cần hỏi, cứ làm cho tốt là được, còn hậu quả dẫn đến thì cũng không liên quan gì đến ngươi."

Vương Bá Phong đành bất đắc dĩ gật đầu, trực tiếp liên lạc với bộ phận an ninh. Hành lang và đám đông trong đại sảnh nhanh chóng bị giải tán. Nhìn đại sảnh trống không, trên mặt Tô Mẫn hiện lên một nụ cười khó nhận ra, xoay người lại bảo Vương Bá Phong: "Thông báo cho tất cả nhân sự quản lý cấp cao của công ty đến phòng chiếu phim ở lầu ba họp."

Lần này Vương Bá Phong không có bất kỳ thắc mắc nào nữa, trực tiếp làm theo, còn Tô Mẫn xoay người đi đến phòng chiếu phim trước.

Hai cô gái vẫn ngồi ở cuối hành lang buồn chán canh chừng thời hạn chót tuyển dụng, trong lúc trò chuyện thì phát hiện ra một bóng người.

Gia Lệ đầy nghi ngờ, ngớ ngẩn nói: "Tớ vừa mới hình như nhìn thấy Tô chấp sự rồi!"

Lộ Na thì không tin nói: "Sao có thể chứ, Tô chấp sự sao lại đến đây!"

Gia Lệ trầm mặc không nói, vẫn dán mắt nhìn chằm chằm cánh cửa đó. Chỉ một lát sau, đôi mắt cô sáng lên. "Cậu nhìn kìa, đó chẳng phải là Tô chấp sự sao?"

Lộ Na nghe vậy nhìn sang, vừa vặn đối mặt với Tô chấp sự đang đi tới, sợ đến mức vội cầm một phần tài liệu lên đọc, nhỏ giọng nói: "Nữ ma đầu đến chỗ chúng ta làm gì vậy?"

Gia Lệ nhún vai nói: "Tớ biết đâu được. Thôi đi, đừng diễn nữa, Tô chấp sự vào phòng chiếu phim rồi."

Chấp sự trưởng của công ty đang ở trong phòng chiếu phim cách hai cô gái không xa, hai người tự nhiên không dám lơ đễnh công việc nữa, thở mạnh cũng không dám. Lát sau, từng người lần lượt đi vào phòng chiếu phim, toàn bộ đều là những nhân vật máu mặt của Kim Thuận Tập Đoàn.

Hai cô gái vừa mới vào công ty không lâu hôm nay coi như được mở mang tầm mắt.

Màn đêm dịu dàng lặng lẽ buông xuống. Nền của tất cả các tòa nhà chọc trời trong thành phố Lam Dương lúc này đều chuyển thành màu đen, thế nhưng trong thành phố lại sáng trưng như ban ngày. Mỗi tòa nhà chọc trời sừng sững trong thành phố giống như một cột sáng khổng lồ. Thành phố Lam Dương quả hổ thẹn với danh xưng viên ngọc trai ban đêm trên các vì sao rực rỡ.

Mà bên trong phòng chiếu phim ở lầu ba Kim Thuận Đại Hạ cũng náo nhiệt phi thường, gần như không còn một chỗ trống. Những người này đã ngồi đây xem băng ghi hình tuyển dụng suốt cả buổi chiều, ròng rã khoảng sáu tiếng đồng hồ, bây giờ đã là chín giờ tối, bọn họ còn chưa ăn tối.

Hơn một nửa số người trên mặt đều lộ ra vẻ khó chịu ở các mức độ khác nhau, còn một nửa kia dù trong lòng có oán trách nhưng cũng tuyệt đối không biểu lộ ra ngoài một nửa. Đám sắc lang luôn biết cách duy trì hình ảnh đáng có và giáo dưỡng tốt đẹp trước mặt người đẹp, nếu không thì sói làm sao có thể được cừu thưởng thức chứ? Đương nhiên, tất cả chỉ là sự ảo tưởng đơn phương của đám sắc lang mà thôi.

Tô Mẫn nhạt nhẽo nhìn khung cảnh trên màn ảnh lớn, hình như còn khoảng hai, ba đoạn băng ghi hình nữa là kết thúc. Xem mấy trăm đoạn băng ghi hình rồi mà không có một ai có thể khiến Tô Mẫn phải sáng mắt lên. Trong đó tuy có cao thủ nhưng cũng chỉ giới hạn ở mức độ bình thường mà thôi.

Nhân viên chiếu phim đè nén sự kiên nhẫn, từng đoạn cắt ghép rồi chiếu lại tổng thể. Khả năng ứng biến tại chỗ thử thách rất lớn trình độ kỹ thuật của anh ta, thế nhưng hơn sáu tiếng đồng hồ liên tục không nghỉ đã mài mòn sự kiên nhẫn của anh ta đến cực hạn. Khi nhìn thấy chức danh của ứng viên cuối cùng là thợ độ chế sơ cấp, anh ta liền định cắt luôn không phát nữa, bởi vì chẳng có ý nghĩa gì cả.

Thế nhưng, nhân viên chiếu phim đã đánh giá thấp quyết tâm toàn tâm toàn ý lên kế hoạch cho đợt tuyển dụng này của Tô Mẫn.

Ánh sáng mập mờ trong phòng chiếu phim dần dần chuyển sang sáng trưng, một giọng nữ không ôn hòa không nhạt cất lên: "Lần này người đến ứng viên tổng cộng là 386 người, sao lại chỉ phát băng ghi hình của 385 ứng viên? Còn một người nữa đi đâu rồi?"

Nhân viên chiếu phim thắt tim lại, ấp úng nói: "Ngư... người cuối cùng là... là một thợ độ chế sơ cấp, t... tôi cứ nghĩ không cần tính đến cậu ta chứ!"

Lông mày Tô Mẫn khẽ nhíu, mi mắt rũ xuống, ánh mắt xẹt qua một tia kinh ngạc, tư thái lười biếng nhưng giọng điệu lại vô cùng ngọt ngào nói: "Ồ!? Thợ độ chế sơ cấp!? Thú vị thật! Vậy mà vẫn có thợ độ chế sơ cấp dám đến đây! Thế thì chúng ta càng phải xem vị ứng viên gan dạ hơn người này một chút rồi, không phải sao?"

Âm sắc chậm rãi mang theo vị ngọt đậm đà, những người khác trong phòng chiếu phim nuốt nước bọt ừng ực. Vị chấp sự trưởng mới nhậm chức này nhất cử nhất động đều mang đến cho bọn họ vô hạn mơ tưởng và ao ước.

Nhân viên chiếu phim vội vàng tua đến đoạn băng ghi hình cuối cùng, thậm chí quên cả cắt ghép mà phát trực tiếp luôn.

Khi màn hình hiển thị một nam nhân trẻ tuổi...

Thân thể uyển chuyển của Tô Mẫn chấn động: Là hắn!? Mấy tiếng trước, chính là nam nhân này đã va vào cô. Mặc dù chỉ lướt qua một cái nhưng vẻ mặt đạm mạc của nam nhân này đã khắc sâu vào tâm trí Tô Mẫn. Sự đạm mạc của hắn không phải là cố ý giả vờ mà ẩn ẩn lộ ra một loại kiêu ngạo mang theo thực lực.

Tô Mẫn không phải là một nữ nhân thích dùng nhan sắc của mình để thu hút người khác, thậm chí còn rất phiền muộn trước ánh mắt suồng sã của đa số đàn ông, đôi khi hận không thể móc mắt bọn họ ra. Thế nhưng từ nhỏ đến lớn vẫn luôn là thiên chi kiêu nữ (thiên chi kiêu nữ - con cưng của trời), cô cũng đã quen với ánh mắt ngưỡng mộ đầy khao khát của đàn ông. Bất kể ngươi ghét một thứ gì đó đến mức nào, một khi đã thành thói quen thì trong lòng cũng sẽ vô thức chấp nhận.

Trên thực tế, cú va chạm mấy tiếng trước thực sự khiến Tô Mẫn tức giận không phải là bản thân việc bị đụng trúng, mà là ánh mắt lạnh lùng khinh miệt của đối phương, sự đạm mạc hoàn toàn không coi cô ra gì đó khiến cho một Tô Mẫn đã quen được người khác ngưỡng mộ nhất thời không thể tiếp nhận. Đây mới là nguyên nhân thực sự khiến cô tức giận, chỉ là chính cô không biết hoặc vô thức phủ nhận mà thôi.

Nam nhân trong màn hình biểu cảm điềm tĩnh, vô cùng tỉ mỉ quan sát các loại thiết bị trong phòng, thỉnh thoảng lại nghịch một hai món trong đó. Từ thao tác thuần thục của hắn có thể thấy được hắn rất quen thuộc với những thiết bị này.

Bởi vì không bị cắt ghép nên thời gian của đoạn băng ghi hình này rất dài, điều tồi tệ hơn nữa là nam nhân trong băng ghi hình mãi vẫn không ra tay, cứ thong thả đi đi lại lại giữa các loại thiết bị. Điều này lại hại khổ đám quan chức đã xem băng ghi hình suốt hơn sáu tiếng đồng hồ. Sự mệt mỏi về mặt thẩm mỹ và thị giác tột độ lúc này đang khiến tâm lý bọn họ phải gánh chịu một cảm giác nặng nề cực lớn.

Có lẽ chính cuộc gặp gỡ đường đột ban nãy đã khiến Tô Mẫn sinh ra một chút tò mò đối với hắn, cô muốn xem rốt cuộc nam nhân chỉ là thợ độ chế sơ cấp này tại sao...

Nam nhân trong màn hình vẫn luôn suy ngẫm điều gì đó, cuối cùng nam nhân trong băng ghi hình cũng bắt đầu ra tay, mà thời gian quy định cũng chỉ còn lại chưa đầy hai mươi phút.

Hai mươi phút có thể làm được gì? Cho dù là một thợ độ chế đặc cấp thì cũng không thể hoàn thành một tác phẩm không tì vết trong vòng hai mươi phút được, dù sao thời gian quá gấp gáp.

Lúc này, trên mặt tất cả mọi người trong phòng đều thoáng qua vẻ chán chường, có người thậm chí còn bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.

Nhưng rất nhanh, có người phát ra tiếng thán phục khe khẽ. Sự tò mò thôi thúc những người đang nhắm mắt phải mở bừng đôi mắt ra, thế nhưng khoảnh khắc mở mắt ra vừa rồi, bọn họ đã bị hình ảnh mờ ảo trên màn hình thu hút, cảm xúc lơ đễnh tiêu tan sạch sẽ.

Biểu cảm không hề giả trân, động tác mượt như mây trôi nước chảy, tốc độ thao tác vừa kinh ngạc vừa ổn định đều cho thấy nam nhân trong màn hình quen thuộc với thiết bị và vật liệu bên cạnh mình đến nhường nào. Chỉ vỏn vẹn mười lăm phút, tác phẩm của hắn đã thành hình và được định vị.

Một chiếc tay cơ giáp tinh xảo, nhìn bề ngoài rất khó phán đoán có gì đặc biệt, chỉ là tinh tế hơn tay cơ giáp khai mỏ thông thường một chút mà thôi.

Kết thúc rồi, cuối cùng cũng kết thúc rồi. Thế nhưng đoạn băng ghi hình cuối cùng lại khiến đôi mắt của đám quan chức đã mệt mỏi sáng bừng lên. Dù nói không ra có điểm gì đặc biệt nhưng cũng không tính là nhàm chán, ít nhất màn trình diễn cuối cùng của nam nhân trong màn hình cũng coi như tạm ổn. Đối với một thợ độ chế sơ cấp mà nói thì đã thuộc dạng hiếm có khó tìm, có lẽ chính vì chức danh quá thấp đã khiến màn trình diễn cuối cùng của hắn mang lại một chút bất ngờ.

Nhân viên chiếu phim thầm thở phào nhẹ nhõm, lần này anh ta có thể yên tâm thu dọn công việc rồi. Bật tất cả đèn lên, phòng chiếu phim lập tức sáng rực. Trên chiếc ghế sô-pha ở hàng ghế đầu bất ngờ ngồi một vị tuyệt đại giai nhân, lúc này bên cạnh cô lại có thêm một nam nhân tóc trắng bệch. Không ai biết nam nhân đó vào phòng chiếu phim từ lúc nào, nhưng tất cả mọi người đều biết lai lịch của nam nhân này.

Hắn tên là Bạch Long, là cận vệ thân cận của Tô Mẫn, một trong Thất Đại Thánh Kỵ của Uyển Tư Công Quốc, gia nô đời đời kiếp kiếp của nhà họ Tô, đại diện kiệt xuất nhất của thế hệ trẻ tộc Bạch. Một thiên tài vốn dĩ có thể dựa vào thực lực của bản thân để thoát khỏi thân phận gia nô và lập nên sự nghiệp vĩ đại, thế nhưng lại vì mê mẩn nhan sắc của Tô Mẫn mà từ năm tám tuổi đã cuồng nhiệt đơn phương yêu mến cho đến tận bây giờ, từ bỏ mọi cơ hội phát triển, chỉ nguyện đi theo bên cạnh Tô Mẫn làm một tên gia nô hèn m hạ. Nhà họ Tô là một đại thế gia, gia nghiệp lớn lao, bạn bè nhiều mà kẻ thù cũng lắm, gần như bên cạnh mỗi một người thuộc hệ trực hệ đều sẽ có một lượng lớn bảo tiêu đi theo, chuyện này ở các quốc gia tinh tế cũng không có gì là mới mẻ cả, thế nhưng duy chỉ có bên cạnh Tô Mẫn là chỉ đi theo một vị bảo tiêu duy nhất, một vị Cơ Giáp Thánh Kỵ tình nguyện làm bảo tiêu.

Ánh mắt của tất cả mọi người chỉ liếc qua Bạch Long một cái, sau đó liền đồng loạt rơi hết lên người Tô Mẫn. Cố tình mà lại vô thức đi ngắm mỹ nhân chính là một căn tính động vật lớn chưa từng thoát khỏi trong thế giới nội tâm của đàn ông.

Trên mặt Tô Mẫn lại lướt qua một tia dao động khó nhận ra. Dưới đôi mắt đen thẳm, sóng mũi cao thẳng, đôi môi mỏng đỏ mọng rỉ ra một đường cong hình trăng lưỡi liềm nhạt nhòa. Khóe môi nhẹ nhàng lướt qua một nụ cười khó dò khiến cô tản ra sức hút chí mạng đối với tất cả nam giới có mặt ở đây.

Đây mới là sự trưởng thành thực sự.

Trong phòng chiếu phim lập tức truyền đến một tiếng hít vào, chỉ có trong đôi mắt của Bạch Long là đang chảy xuôi những gợn sóng trong trẻo vô cùng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:149
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mộc Thang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.