Băng Hàn Long trung cấp phía dưới lùi ngược dòng bay ra ngoài.
Nිකе đang nghi ngờ vì sao Băng Hàn Long lại bất kham như thế, chợt giật mình! Thế nhưng đã muộn một nhịp, một bóng trắng mượn lực phản đạn, một đường lao tới, cây trường thương màu trắng trong tay vẽ ra một đường thẳng hoàn mỹ trên không trung, một thương đâm xuyên qua phần bụng của Thần Thư chiến giáp.
“Trung tướng đại nhân!” Anna biến sắc, nhưng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn, cơ giáp của nàng kỳ thực đã không còn khả năng hành động quá nhiều, khí lạnh của Băng Hàn Long lúc trước đã khiến rất nhiều linh kiện của Hồng Viêm chiến giáp mất linh.
“Quả nhiên!” Tiêu Vũ Không thầm nghĩ.
Taros đắc thủ cười âm hiểm, mở kênh kết nối với bộ đàm của đối thủ, sau đó nói: “Thấy ta bị một cỗ cơ giáp mini đánh tơi bời, chắc là xem rất sướng tay nhỉ? Sướng đến mức quên cả đánh lén ta, giải quyết cô quả nhiên tốn chút sức đấy! Long kỵ sao? Hay là Thánh kỵ? Hoặc giả chẳng là cái gì cả, chỉ đang cố làm ra vẻ huyền bí?”
Nικе không nói một lời, trực tiếp tắt bộ đàm, hàm răng cắn chặt, thầm hối hận vì sự bất cẩn của mình.
Nhiệt độ xung quanh lúc này sụt giảm nhanh chóng, lĩnh vực do Nικе tạo ra suy yếu dần, lĩnh vực của Băng Hàn Long lại càng lúc càng mạnh mẽ, hoàn toàn áp chế lĩnh vực năng lượng màu xanh lam.
Đi kèm với quá trình này chính là nhiệt độ hạ thấp, chỉ trong chớp mắt, xung quanh đã hóa thành băng giá.
Tại vết thương ở bụng cơ giáp Thần Thư bị trường thương màu trắng đâm thủng, khí lạnh liên tục chui vào, Nικе ngồi trong buồng lái rét run cầm cập, không ngừng kích phát năng lượng trong cơ thể để duy trì thân nhiệt.
Băng Hàn Long toàn thân trắng như tuyết ngạo thị toàn trường, giải quyết xong cỗ cơ giáp bắn tỉa vẫn khiến hắn kiêng dè này, tiếp theo chính là màn biểu diễn cá nhân của hắn.
Đương nhiên, trước đó hắn còn phải giải quyết cỗ cơ giáp mini kỳ quái kia cái đã.
Kim loại ma thú lao tới một cú, vung đại kiếm bản rộng trong tay, hung hăng chém tới. Băng Hàn Long từng nếm mùi sức mạnh của đối phương nên không hề cứng đối cứng, cho dù bản thân là Long kỵ thì cũng chẳng việc gì phải sĩ diện hão để rồi chịu khổ, lấy điểm không sở trường của mình ra đấu với người ta.
Nhiệt độ xung quanh vẫn đang giảm xuống, mỗi một đợt tấn công của kim loại ma thú đều bị Băng Hàn Long dễ dàng né tránh, Long Phá Thiên thiếu kinh nghiệm thực chiến vô cùng tức tối nhưng cũng chẳng làm gì được đối thủ.
Nhiệt độ không ngừng giảm khiến cho hành động của Long Phá Thiên càng lúc càng khó khăn. Ở mức độ lạnh thông thường, có lẽ vận động có thể khiến cơ thể ấm lên, nhưng khi nhiệt độ giảm đến một mức độ nhất định, thì dù vận động kịch liệt đến đâu cũng vô ích.
Về cơ bản, âm sáu bảy mươi độ đã là giới hạn của phần lớn sinh vật, thấp hơn nữa thì không chịu nổi.
Mà nhiệt độ lúc này sớm đã vượt qua giới hạn, đại khái ở khoảng âm một trăm độ, không gian trong phạm vi bán kính hai trăm mét hoàn toàn trở thành thế giới của Băng Hàn Long.
Nếu không có kim loại ma thú bảo vệ, chỉ sợ Long Phá Thiên cũng không gánh nổi, thế nhưng tốc độ đã chậm hơn rất nhiều so với nhiệt độ bình thường.
“Âm một trăm độ cũng không chịu nổi sao?” Taros mang theo vẻ đùa cợt lẩm bẩm, tận hưởng chiến đấu từ trước đến nay vẫn là sở thích và đam mê của hắn, luôn phiền muộn vì không tìm được đối thủ thích hợp, hôm nay hiếm có cơ hội nên hắn tự nhiên sẽ không kết thúc trận đấu nhanh như vậy, có thể đùa giỡn đối thủ trong lòng bàn tay vốn là một niềm vui lớn trong đời.
Tiêu Vũ Không không nằm trong lĩnh vực do Băng Hàn Long tạo ra, nhiệt độ xung quanh anh vẫn giữ nguyên trạng, nhưng nhìn lớp sương giá trắng xóa bám trên những thân cây gần Băng Hàn Long và mấy cỗ cơ giáp bị thương kia, là có thể biết ở đó lạnh đến mức nào. Thậm chí cây cối đã biến thành dạng tinh thể.
Đôi môi Nικе tím ngắt, cho dù là nàng cũng hơi không trụ nổi, nhiệt độ lúc này đã hạ xuống âm một trăm năm mươi độ.
Nhiệt độ vẫn tiếp tục giảm xuống, động tác của kim loại ma thú đã có thể dùng từ chậm chạp để hình dung, trên người cũng ngưng kết ra vật thể dạng tuyết trắng, một phần khí thể đã bắt đầu ngưng kết. Nhiệt độ vẫn đang hạ thấp.
Tiêu Vũ Không nhíu mày chặt, tình hình có vẻ không ổn, cứ tiếp tục thế này thì chẳng cần Băng Hàn Long ra tay, chỉ riêng khí lạnh thôi cũng đủ giết chết bốn cỗ cơ giáp ở gần anh cùng với Long Phá Thiên.
Long Phá Thiên ẩn bên trong kim loại ma thú lúc này lại mồ hôi đầm đìa, đúng như Tiêu Vũ Không đã nói, Long Phá Thiên cũng có năng lực đặc biệt, chỉ là cậu ta vẫn chưa biết cách sử dụng, sức mạnh tuy không thể phóng ra ngoài nhưng lại có thể ngưng tụ trong cơ thể, về bản chất thì vẫn giống với năng lượng dạng phóng ra ngoài của Băng Hàn Long, như vậy có thể hình thành một dạng đối kháng.
Nhưng vì Long Phá Thiên không biết vận dụng năng lực của mình, chỉ biết âm thầm chịu đựng, tối đa cũng chỉ duy trì được trong cơ thể, không thể tạo ra liên kết hiệu quả với cơ giáp mini, kim loại ma thú đã bị đông cứng đến mức gần như không thể động đậy, điều này buộc Long Phá Thiên phải tốn rất nhiều sức lực để khiến nó nhúc nhích.
Nhìn quả cầu kim loại trí nhớ đang lơ lửng bên cạnh mình, Tiêu Vũ Không từ từ chìm vào suy tư. Dùng tinh lực để điều khiển kim loại trí nhớ tuy rất thuận tiện, việc chuyển đổi công thủ cũng rất nhanh chóng, lại còn có thể tùy cơ ứng biến đánh úp bất ngờ, thế nhưng cường độ và lực sát thương lại vô cùng yếu, dù có đánh trúng đối thủ thì cũng rất khó gây ra sát thương hiệu quả, chẳng qua chỉ là đánh trúng mà thôi.
Nếu như……
Tiêu Vũ Không đăm đăm nhìn quả cầu kim loại trí nhớ, hơi ngưng thần lại, một cây trường thương kim loại dài chừng hơn ba mét từ trong quả cầu phân hóa ra.
Cầm lên ước lượng, Tiêu Vũ Không cảm thấy không tệ lắm, trọng lượng rất thích hợp. Lại ngưng thần một lần nữa, mũi của cây trường thương kim loại ngày càng trở nên nhọn hơn, mũi càng nhọn thì lại càng dễ đâm thủng vào trong!
Nhẹ nhàng đặt Long Ngưng Tố trong ngực xuống, Tiêu Vũ Không chậm rãi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Ước lượng qua, khoảng cách giữa Băng Hàn Long lúc này với anh ít nhất cũng phải sáu bảy trăm mét, với sức lực của Tiêu Vũ Không thì khoảng cách này vẫn chưa gọi là quá xa.
Đem toàn bộ sức mạnh ngưng tụ ở cánh tay phải, một thủ pháp tấn công cổ xưa mà lại vô cùng thiết thực — ném lao. Khi loài người chưa hoàn toàn khai hóa thì họ đều dựa vào chiêu này để tung hoành trên mỗi hành tinh mà họ sinh sống.
Dồn hết sức lực, Tiêu Vũ Không không hề giữ lại chút nào, bản năng khẽ quát một tiếng, trường thương hóa thành từ kim loại trí nhớ trong tay liền tuột khỏi tay bay đi.
Vút…… Âm thanh kim loại thương lướt qua không trung!
Bàn về tốc độ thì tự nhiên không thể so với chùm tia sáng, nhưng nếu chỉ đo lường bằng sức mạnh của con người thì thế này đã là cực kỳ khủng khiếp rồi, ít nhất cũng đã đạt đến tốc độ âm thanh.
Âm hai trăm độ, các ngón tay của Nικе đã tê cứng. Đúng lúc này, đột nhiên nàng nhìn thấy một luồng ánh sáng rực rỡ phóng lên từ mặt đất, thứ đó hẳn là nhắm vào Băng Hàn Long. Phải rồi, cỗ cơ giáp kỳ quái kia nhất định vẫn còn đồng bọn ẩn nấp trong tối, nếu không thì những cây trường thương màu bạc di chuyển tự do kia rất khó có được một lời giải thích hợp lý.
Đối phương muốn đánh lén Băng Hàn Long! Nικе cười lạnh một tiếng, sở dĩ Băng Hàn Long có thể trọng thương nàng hoàn toàn là do nàng nhất thời bất cẩn. Cơ hội cuối cùng này nàng không thể bỏ lỡ thêm lần nữa, nếu không thể đả thương Băng Hàn Long, chỉ sợ đêm nay sẽ phải bỏ mạng tại lãnh thổ của Nhật Xuất Liên Bang. Chết thì nàng không sợ, nhưng để kẻ địch bắt sống chiến giáp của mình rồi đem đi nghiên cứu thì nàng thà tự bạo còn hơn, thế nhưng dưới nhiệt độ thấp thế này, bảo bối của nàng lại bị thương, muốn tự bạo cũng không làm nổi. Luồng ánh sáng bạc kia chính là hy vọng cuối cùng rồi, Nικе khẽ lẩm bẩm: “Vẫn là để ta giúp ngươi một tay đi, Băng Hàn Long không phải là thứ dễ bị đánh lén như vậy đâu……”
Kim loại ma thú ở nhiệt độ âm hai mươi mốt độ đã hoàn toàn đông cứng thành băng, người cơ hồ không thể thực hiện thêm bất kỳ động tác nào nữa, lộn nhào một cú cắm đầu rơi xuống mặt đất.
Trường thương trong tay Băng Hàn Long lóe lên ánh sáng trắng, lạnh lẽo đâm về phía kim loại ma thú đang rơi xuống.
Đột nhiên, hơn chục luồng ánh sáng xanh lam phóng vút tới, Băng Hàn Long đang ra tay được nửa đành phải thu tay lại, trường thương phối hợp với băng thuẫn để chống đỡ đợt tấn công yếu ớt của chiến giáp bắn tỉa.
“Đừng vội chứ! Đợi ta giải quyết xong tên nhóc này rồi, người tiếp theo chính là ngươi!” Taros mang theo sự nắm chắc phần thắng, cười nhạt nói. Kiểu tấn công như thế này kỳ thực chẳng cần để tâm đến, nhưng theo phản bản năng thì hắn vẫn giơ lên đỡ một cú.
Phập……
Một âm thanh kỳ lạ vang lên bên tai Taros, một cây trường thương màu bạc mảnh dài trực tiếp đâm thủng giáp ngực trước của Băng Hàn Long, cắm ngập vào sâu hơn một mét, mũi thương sáng lấp lánh đâm thẳng vào buồng lái, chỉ thẳng vào mi tâm của Taros, chỉ cách chưa đầy ba mươi centimet.
Trên má Taros chảy xuống một giọt mồ hôi to bằng hạt đậu. Nếu lực mạnh thêm chút nữa, mũi thương chắc chắn sẽ cắm phập vào mi tâm hắn.
Thứ này là cái gì!? Taros tỉ mỉ đăm đăm nhìn cây trường thương có thể xuyên thủng Băng Hàn Long này. Kẽo kẹt một tiếng, trường thương rút ra rời đi, nhưng chỉ vỏn vẹn vài mili-giây, trường thương lại đâm vào lần nữa, vẫn theo đúng lỗ thủng vừa bị đâm xuyên qua, lần này khoảng cách đến mi tâm hắn chỉ còn mười centimet. Kẽo kẹt lại một tiếng, trường thương màu bạc lại tự động rút ra ngoài.
Taros cả kinh, nếu dính thêm phát nữa thì cái mạng nhỏ của hắn khó giữ, vội vàng đạp mạnh chân xuống cổng năng lượng khi bên ngoài truyền đến tiếng va chạm kim loại giòn giã.
Tiêu Vũ Không kẻ gây ra tất cả chuyện này thầm kêu đáng tiếc, chỉ thiếu chút nữa là có thể kết liễu tên cơ giáp Long kỵ kiêu ngạo hách dịch này rồi.
Taros sau cơn hoảng sợ liền nổi giận lôi đình, lập tức chuẩn bị ra tay tàn sát, thề phải tìm cho ra kẻ tiểu nhân hèn hạ trốn trong tối đánh lén hắn, thế nhưng cần gạt điều khiển động vài cái mà cơ giáp lại chẳng hề nhúc nhích, âm thanh quang não liền phát ra lời nhắc: “Hệ thống điều khiển tổn hại 40%, cần phải sửa chữa!”
“Mẹ kiếp!” Taros gầm lên giận dữ.
Trường thương đâm xuyên ngực trước của Băng Hàn Long vừa vặn cắm trúng quang não trước ghế điều khiển, gây ra tổn hại không nhỏ.
Khí lạnh xung quanh nhanh chóng tiêu tán, nhiệt độ tăng vọt trở lại!
Khóe môi Nικе thoáng hiện lên một nụ cười mỉm, khó nhọc dẫm nhẹ chân lên cổng năng lượng, chiến giáp Thần Thư chậm rãi hạ xuống đất, chiến giáp bị thương rất nặng, không còn thích hợp để tiếp tục lái nữa, thu lại chiến giáp, Nικе gượng lấy lại tinh thần chạy về phía ba người đồng đội của mình.
Ngoài Anna ra, hai người còn lại đều đã ngất đi, cơ giáp của họ cũng theo thiết lập mặc định của quang não mà thu lại.
Tiêu Vũ Không ôm Long Ngưng Tố chạy đến nơi Phá Thiên rơi xuống, người sau vẫn bình an vô sự, chỉ là tổn thương mà kim loại ma thú gánh chịu không hề nhỏ, nhiệt độ thấp âm hai trăm mười độ là thứ tuyệt đối không thể xem thường, bản thân nhiệt độ thấp đã là một thủ đoạn tấn công vô cùng mạnh mẽ rồi.
“Tiêu đại ca, em thật vô dụng!” Long Phá Thiên ảo não ngồi bệt dưới đất nói.
“Không sao đâu, đây dẫu sao cũng là trận chiến cơ giáp đầu tiên của cậu, làm được đến mức này đã là rất tuyệt rồi, phải biết rằng đối thủ của cậu chính là một cơ giáp Long kỵ đấy!” Tiêu Vũ Không động viên.
Long Phá Thiên gãi gãi đầu nói: “Em cứ có cảm giác có sức mà không phát ra được, sức mạnh trong cơ thể không biết phải phóng thích thế nào, mặc bộ giáp này cảm giác rất vướng víu.”
“Cái này không liên quan mấy đến bản thân cậu, là vấn đề của chính cỗ cơ giáp này, đợi về bảo Harins và Cameron giúp cậu cải tạo lại một chút là sẽ ổn thôi. Cậu không bị thương chứ!?” Tiêu Vũ Không ân cần hỏi han.
“Không sao, ngoài việc hơi mệt ra thì không có gì!” Long Phá Thiên thành thật đáp.
Tiêu Vũ Không gật đầu nói: “Đi qua đó xem tình hình mấy tên cùng chúng ta kháng địch thế nào đã.”
Băng Hàn Long trên không trung đăm đăm nhìn mấy bóng người trong rừng cây nhỏ, màn hình đã có chút mờ ảo, quang não tổn hại vô cùng nghiêm trọng, hiển nhiên hắn đã không thể tiếp tục truy sát nữa, ngay cả bộ đàm gọi viện binh cũng bị hỏng. Đương nhiên cho dù không bị hỏng thì với danh nghĩa Băng Hàn Long của mình, Taros cũng đời nào gọi viện binh.
Một bóng trắng mang theo sự không cam lòng bay vụt về phía xa.
Giao lại Long Ngưng Tố cho Long Phá Thiên, Tiêu Vũ Không thu hồi cây trường thương màu bạc vừa bị mình ném ra lúc nãy, chuẩn bị dung hợp nó với quả cầu mẹ kim loại trí nhớ rồi cất vào trong Long Khong.
Quá trình này phần lớn thời gian đều do tự bản thân kim loại trí nhớ hoàn thành, một khi Tiêu Vũ Không không dùng tinh lực điều khiển thì kim loại trí nhớ sẽ tự động biến về dạng ban đầu, biến thành một quả cầu lớn hằng cổ bất biến và trông có vẻ chẳng có tích sự gì.
Thế nhưng lần này, Tiêu Vũ Không hoàn toàn không cảm nhận được cây trường thương màu bạc bị tách ra kia có ý định quay trở lại.
“Ể……!” Tiêu Vũ Không mang theo sự kinh ngạc giữa nét kỳ quái, anh thử theo thói quen cũ mấy lần, cây trường thương phân hóa ra vậy mà lại không thể dung hợp với thể mẹ.
Chẳng lẽ…… Một cơn cuồng hỉ trào dâng trong lòng Tiêu Vũ Không, vuốt ve thân thương lạnh buốt, anh đã hiểu ra, nhiệt độ thấp có thể thay đổi và cố định hình thái của kim loại trí nhớ.
Dẫm mòn giày sắt tìm chẳng thấy, hên đến đắc lai toàn bất phí công!
Tư duy lối mòn luôn cản trở sự phát triển của nhân loại, Tiêu Vũ Không giờ phút này cảm nhận sâu sắc điều đó, hơn một năm nay không biết đã làm bao nhiêu thí nghiệm đối với kim loại trí nhớ, nhưng chưa từng nghĩ đến việc dùng nhiệt độ tuyệt đối để thử chế tạo một lần.
Bởi vì phàm là đồ làm bằng kim loại thì đều dựa vào việc nung chảy ở nhiệt độ cao để đúc lại, ai lại đi nghĩ rằng việc đúc lại kim loại trí nhớ có một không hai này lại cần nhiệt độ thấp chứ!?
“Hahaha……!” Tiêu Vũ Không ngửa mặt lên trời cười lớn, sau cơn cuồng hỉ chính là tự giễu cợt bản thân, giữa sai lầm và chân lý kỳ thực chỉ cách nhau đúng một sự thay đổi nhỏ mà thôi.
Long Phá Thiên đang ôm tỷ tỷ đi ở phía trước giật mình bởi tràng cười lớn đột ngột vang lên, khó hiểu quay đầu nhìn Tiêu Vũ Không, người sau hưng phấn chạy vụt đến trước mặt người trước, cướp lấy Long Ngưng Tố, nói với giọng điệu có chút thần kinh: “Vẫn là để tôi ôm đi, sau đại chiến thứ cần nhất là nghỉ ngơi mà.”
Rừng cây nhỏ cách đó không xa, Nικе và Anna khó nhọc cõng hai người đồng đội còn lại đến dưới gốc cây rồi đặt nằm xuống, khoảng cách chỉ vỏn vẹn mấy chục mét cũng khiến hai người thở hồng hộc, bản thân họ cũng bị thương không nhẹ.
“Trung tướng đại nhân, ngài không sao chứ!” Anna lau mồ hôi trên trán hỏi.
Nικе cười khổ một tiếng nói: “Cánh tay trái bị thương nặng lắm, nếu trong sáu tiếng mà không được điều trị hiệu quả thì e là phải phẫu thuật gắn cánh tay mới rồi.”