Cơ Giáp Nông Dân

Lượt đọc: 3284 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 364

❊ ❊ ❊

[TIÊU DIỀ]: Chương 406: Đại không chiến (Phần 13)

Một cây thương bạc mảnh dài vững vàng tiếp lấy cú chém mạnh mẽ tựa chẻ tre của chiến giáp xám vàng.

Giáp xanh vân vàng xuất hiện, đại đao của chiến giáp xám vàng vốn rộng dày nặng nề lại không thể tổn hại đến cây trường thương mảnh mai kia.

Gi Na Mộng kinh hãi thở phào nhẹ nhõm, thối lui khỏi khu vực nguy hiểm, chăm chú nhìn chiếc giáp xanh vân vàng đã cứu mạng cô ta, không ngừng tìm kiếm trong ký ức những manh mối quen thuộc nhưng lại chẳng tìm thấy bất kỳ dấu vết nào liên quan đến chiếc giáp xanh vân vàng này.

Chỉ trong chớp mắt, giáp xanh vân vàng và chiến giáp xám vàng đã giao thủ hơn trăm chiêu, trường năng lượng bị nén lại trong không gian tối tăm phát ra từng đợt âm thanh chấn động tâm hồn.

Không biết vì sao, ba vị Long Kỵ lại ngừng tấn công, đứng quan sát chiếc giáp xanh vân vàng đó, nhìn hắn đơn độc giao đấu với chiến giáp xám vàng.

Giáp xanh vân vàng dường như biết Hỏa Long Thần sẽ tấn công vào lúc nào, ngay cả đòn đánh lén bất ngờ nhất cũng bị hắn dễ dàng né tránh, lấy sức của một cỗ giáp mà đối đầu với cự thú và chiến giáp xám vàng vậy mà vẫn vô cùng dư dả.

Ba vị Long Kỵ cũng vô cùng hoang mang, từ khi nào lại xuất hiện một cao thủ cấp độ thế này, chưa từng thấy cũng chưa từng qua.

Trong đôi mắt xanh hút hồn của Thái Lễ Tư lộ vẻ kinh ngạc, tên này quá lợi hại, chỉ sợ bản thân có dùng đến tám phần của Ám Hắc Chúa Tể cũng chưa chắc đã làm gì được hắn.

Mọi người đã có hiểu biết rất sâu sắc về sức chiến đấu khủng khiếp của chiến giáp xám vàng, thế nhưng lại không ngờ rằng vậy mà lại có người có thể đánh ngang tay với nó, danh xưng tâm linh chiến giáp ngày càng được nhiều người chấp nhận hơn.

Sau vài phút quan sát trận chiến, ba vị Long Kỵ lần lượt gia nhập chiến cục, bởi vì bọn họ đều cảm nhận được rằng sau khi chiếc giáp xanh vân vàng thần bí này gia nhập, bọn họ có cơ hội tiêu diệt chiến giáp xám vàng, những thắc mắc trong lòng đành đợi sau khi trận chiến kết thúc rồi tính tiếp vậy.

"Tổng thống Tiêu, anh có quen người lái chiếc giáp xanh vân vàng đó không?" Phổ La Tu Tư mang theo nụ cười hỏi, hắn ta bị thương không nhẹ, thế nhưng từ biểu cảm và ngữ điệu của hắn lại không tìm ra nửa điểm vết tích của việc bị thương.

Tiêu Chính Đồ với hơi thở có chút dồn dập, sau khi ổn định lại hô hấp liền nói: "Không quen. Sao? Anh muốn kết giao với cậu ta à?"

"Vậy thì không đến mức đó, nhưng nếu đụng phải một đối thủ thế này thì quả thực là rất không muốn chút nào! chẳng lẽ cậu ta là cao thủ dân gian trong truyền thuyết sao?" Phổ La Tu Tư hai mắt phát sáng, chăm chú nhìn từng cử động của giáp xanh vân vàng nói.

Tiêu Chính Đồ khó nhọc thở dốc một hơi, điều hòa lại hơi thở nói: "Nếu có thể rời đi, nhất định phải điều tra cho thật kỹ!"

"Là điều tra làn sóng kẻ tàn sát thần bí này? Hay là giáp xanh vân vàng?" Phổ La Tu Tư trêu chọc nói.

Tiêu Chính Đồ lạnh lùng nói: "Mọi người đều tự hiểu trong lòng, cần gì phải hỏi nhiều!"

"He he, Tổng thống Tiêu thực sự muốn hợp tác đến cùng với Ô Thần Đế Quốc sao? Đã từng nghĩ tới liên minh bốn nước chúng ta chưa?" Phổ La Tu Tư cuối cùng cũng thốt ra mục đích thực sự khi bắt chuyện của mình.

"Một đám cát vụn, tôi không có hứng thú!" Tiêu Chính Đồ từ chối thẳng thừng.

Phổ La Tu Tư cũng không giận: "Vậy được thôi. Nhưng coi như sự tôn trọng và yêu mến của vối tư cách hậu bối dành cho tiền bối, tôi đành phải nhắc nhở ngài một câu, Minh Vương là một kẻ có dã tâm, Ô Thần Đế Quốc là một quốc gia có dã tâm, mục đích của bọn họ và chúng ta không giống nhau. Tổng thống Tiêu vì người phụ nữ của mình mà chiến đấu, tôi có thể hiểu được, nhưng nếu vì sự nghĩa khí của ngài mà bị người khác lợi ích, tôi sẽ cảm thấy tiếc nuối đấy."

Tiêu Chính Đồ hơi giận nói: "Chuyện của tôi chưa tới lượt anh phải quản!"

"Coi như tôi nhiều chuyện!" Phổ La Tu Tư vẫn cười tủm tỉm nói.

Bùm... một tiếng động lớn, tai nghe suýt thì bị chấn nát, Ám Hắc Phá Hoại Thần bắn ra một quả cầu năng lượng màu đen, trực tiếp đánh trúng chiến giáp xám vàng. Thế nhưng lại không gây ra sát thương hiệu quả nào, kẻ sau chỉ đơn giản là bị đánh lùi lại, sau đó lại mặt dày mày dạn xông lên lần nữa.

Bốn cỗ Thiên Thần cơ giáp dần dần chiếm được ưu thế, thương chất hóa, hắc khí Minh Vương, quả cầu ám hắc cùng với mấy chục cây trường thương kim loại trông có vẻ yếu hơn ba loại tấn công trước đó rất nhiều.

Thấy những tên khác đều chỉ dùng tấn công tầm xa chứ không dùng cận chiến, Tiêu Vũ Không (Tiêu Vũ Không) dứt khoát lùi ra phía sau, kẻ lỗ mãng thì hắn tuyệt đối không muốn làm.

Hỏa Long Thần và chiến giáp xám vàng lần lượt bị thương, đồng thời cự thú và chiến giáp xám vàng cũng đánh đến đỏ mắt, không ngừng mạo hiểm tung ra những chiêu thức liều mạng để tấn công bốn cỗ Thiên Thần cơ giáp.

Toàn bộ tròng mắt của Lê Tân đã hoàn toàn bị sắc đỏ thay thế, liên tục phát ra những tiếng cười lạnh. Do có sự gia nhập của chiếc giáp xanh vân vàng kia, chiến cục đã không còn nằm trong tầm kiểm soát của hắn ta nữa. Kỳ thực trước đó đối với ba vị Long Kỵ hắn ta đã không có chắc chắn mười phần chiến thắng, hiện tại thì hoàn toàn từ bỏ ý niệm tiêu diệt tất cả mọi người, nhưng điều này không có nghĩa là hắn ta từ bỏ chiến đấu, miệng lẩm bẩm: "Long Kỵ đệ nhất vũ trụ sao? Hôm nay tao nhất định phải tiêu diệt mày...!"

Tiếp theo, toàn bộ trọng tâm tấn công của chiến giáp xám vàng đều tập trung lên người Thần Vương chiến giáp, thậm chí hoàn toàn phớt lờ đòn tấn công hợp lực của ba cỗ giáp kia, căn bản chính là lối đánh liều mạng.

Thế nhưng tinh thần cố chấp không màng sống chết của chiến giáp xám vàng lại khiến cho những người trên chiến hạm cảm thấy vô cùng sợ hãi, quá đáng sợ.

Người điều khiển của bốn cỗ Thiên Thần cơ giáp cũng bị khí thế của đối phương làm cho chấn động, hôm nay cho dù bọn họ có thắng đi chăng nữa thì điều đó cũng không thể nói lên được bất cứ vấn đề gì, phải biết rằng chiếc chiến giáp xám vàng xa lạ trước mắt này hầu như dùng sức của một cỗ giáp để đối đầu với toàn bộ chiến lực cá nhân đỉnh cao nhất của loài người.

Áp lực của Gi Na Mộng ngày càng lớn, ép cô ta buộc phải sử dụng điều khiển ý thức mới miễn cưỡng đỡ được đòn tấn công điên cuồng của đối thủ.

Đúng lúc này, chiếc chiến hạm khổng lồ vẫn luôn tĩnh lặng neo đậu ở đằng xa đột nhiên tỏa sáng rực rỡ, vô số chùm tia sáng mang theo dòng năng lượng cường đại ồ ạt tuôn ra, bắn loạn xạ khắp nơi.

Không gian khép kín tức thì trở thành một chiến trường tu la đáng sợ, những chiếc chiến hạm vũ trụ còn lại đều trở thành tấm bia sống, giống như ngày tận thế giáng lâm, trơ mắt nhìn từng chiếc chiến hạm vũ trụ bị tiêu diệt.

Tia sáng dày đặc như mạng nhện, không nơi trốn tránh, gần như chỉ trong chớp mắt đã tiêu diệt hơn một nửa chiến hạm vũ trụ, ngay cả cơ giáp có thể tích nhỏ hơn rất nhiều cũng không thoát khỏi.

Năm cỗ giáp và cự thú đang trong trận chiến khốc liệt cũng chịu sự càn quét của chùm tia sáng. Với độ nhanh nhạy của bọn họ thì việc né tránh hoàn toàn không thành vấn đề, thế nhưng lại không thể phân tâm chiến đấu được nữa.

Thế nhưng chiến giáp xám vàng dường như đã hạ quyết tâm phải tiêu diệt Thần Vương cơ giáp, bất chấp chùm tia sáng dày đặc, vẫn hiên ngang tiến công, đánh cho Thần Vương cơ giáp liên tục bại lui. Đây không phải là khoảng cách về thực lực, mà là sự khác biệt về khí thế và quyết tâm. Thần Vương cơ giáp không ôm tâm lý phải chết cho nên lúc ra chiêu và đỡ chiêu có chút rụt rè, thế nhưng chiến giáp xám vàng thì hoàn toàn ngược lại.

Vài phút sau, chiếc chiến hạm khổng lồ bắn pháo loạn xạ đó càng lúc càng chói lọi, giống như một mặt trời thu nhỏ đang cháy phừng phừng, tiếp sau đó, một vụ nổ lớn không thể tránh khỏi đã xảy ra.

Những người còn sống đều ôm đầu ngồi xổm xuống, đây là một hành động theo bản năng vô cùng vô dụng.

Chiến hạm bắt đầu co lại, trường năng lượng xung quanh phát ra những âm thanh đinh tai nhức óc "rầm rầm rầm", vài giây sau liền biến thành một quả cầu ánh sáng biến mất vào hư vô, tiếp theo làn sóng năng lượng cường đại do vụ nổ sinh ra nhanh chóng khuếch tán ra xung quanh, tàn phá từng chiếc chiến hạm đang neo đậu trong không gian khép kín.

Lê Tân nhìn chiến hạm của mình hóa thành tro bụi, trạng thái tinh thần đột ngột mất kiểm soát, trên cơ thể hoàn mỹ cũng xuất hiện những vết mực đen không nên có, đồng tử vậy mà chớp mắt chuyển sang màu đỏ.

Chiến giáp xám vàng dưới sự đe dọa của làn sóng năng lượng cường đại đã tung ra đòn xung kích cuối cùng hướng về Thần Vương cơ giáp. Gi Na Mộng ngàn cân treo sợi tóc không còn giữ lại bất cứ thứ gì nữa, muốn sống đến giây tiếp theo thì cách duy nhất chỉ có liều mạng với đối phương mà thôi.

Hai cỗ giáp dưới làn sóng nổ kinh hoàng va đập mạnh vào nhau...

Vào khoảnh khắc chiến hạm phát nổ, ngay cả trên mặt Đông Phương Minh cũng lộ ra một chút sợ hãi, chẳng lẽ thực sự phải bỏ mạng ở nơi này sao? Hắn ta vô cùng không cam lòng, hắn ta còn chưa đòi lại công đạo với người Maya, còn chưa giết vài tên Ma tộc bóng tối để báo thù!

Mấy người phụ nữ khác trong mắt càng ngấn lệ, trong hoàn cảnh thế này không có tâm trạng của ai là có thể giữ được bình tĩnh, khi đối mặt với cái chết thì bất kỳ sinh mệnh nào cũng đều sợ hãi.

Một bóng sáng màu đỏ bất ngờ xuất hiện, chắn ngang ở phía trước đội ngũ thương thuyền của U Y Dao vài km, chính là Tiểu Hỏa Long Thần.

"Tiểu gia hỏa, mau tránh ra, mày sẽ chết đấy!" Đường Dao hét lớn.

Làn sóng năng lượng lan rộng với tốc độ kinh người, đi đến đâu vạn vật hóa thành mảnh vụn, nhưng cũng dần suy yếu theo khoảng cách lan rộng ra xa.

Đúng lúc làn sóng năng lượng lan đến cách Tiểu Hỏa Long Thần chưa đầy một nghìn mét, chiếc giáp xanh vân vàng vừa rồi còn đang kịch chiến với chiến giáp xám vàng bỗng lao tới như một ngôi sao băng, chắn ngay trước mặt Tiểu Hỏa Long Thần.

Phía trước giáp xanh vân vàng dựng lên một chiếc khiên bạc khổng lồ đường kính vượt quá một nghìn mét. Dùng kim loại trí nhớ để chống đỡ một chiếc khiên kim loại khổng lồ thế này, cho dù là Tiêu Vũ Không cũng cảm thấy hơi quá sức, nhưng nếu hắn không làm thế, những chiếc chiến hạm vũ trụ ở phía sau hắn sẽ hoàn toàn hóa thành bụi vũ trụ.

Làn sóng năng lượng va đập mãnh liệt vào chiếc khiên kim loại khổng lồ, Tiêu Vũ Không cảm thấy toàn bộ cơ thể như bị xé toạc, khó chịu đến mức tưởng chừng như sắp chết đến nơi.

Do mối liên kết ý thức giữa kim loại trí nhớ và Tiêu Vũ Không, dẫn đến việc khi kim loại trí nhớ chịu đòn tấn công cực kỳ mãnh liệt, Tiêu Vũ Không cũng có thể cảm nhận rõ ràng tiếng khóc than phát ra từ bên trong khối kim loại đó.

Cũng may thời gian xung kích của làn sóng năng lượng không dài, chỉ có vài giây ngắn ngủi, nhưng chính vài giây ngắn ngủi ấy lại khiến Tiêu Vũ Không kiệt sức, cơ thể khó chịu như thể vừa bị hàng nghìn nhát dao cắt xẻ.

Bề mặt của chiến giáp trí nhớ cũng xuất hiện vết nứt, chiếc khiên kim loại khổng lồ vậy mà bị va đập đến vỡ vụn, thế nhưng những mảnh kim loại rơi vãi đó lại lặng lẽ bị hút vào một thiết bị dưới chân của chiến giáp trí nhớ trong màn đêm rồi biến mất.

Nhìn Tiểu Hỏa Long Thần và những chiếc chiến hạm vũ trụ phía sau vẫn bình an vô sự, khóe môi tái nhợt của Tiêu Vũ Không nở một nụ cười khó nhọc, hắn đã thành công.

Thứ mà giáp xanh vân vàng cứu không chỉ có vài chục chiếc thương thuyền của tập đoàn U Y Dao, mà còn có rất nhiều chiến hạm dân dụng được xếp thành một đường dài đó, ít nhất cũng phải có tới hàng nghìn chiếc.

Làn sóng nổ ẩn chứa năng lượng khổng lồ không biết lớn cỡ nào này khiến cho kim loại trí nhớ từng trải qua tôi luyện ngàn lần cũng không thể chịu nổi. Một bên tay của giáp xanh vân vàng đã tàn khuyết không nguyên vẹn, hai chân và thân giáp cũng bị thiếu hụt ở các mức độ khác nhau.

Ngay lúc mọi người đang lo lắng cho giáp xanh vân vàng, một cỗ cơ giáp màu tím bỗng nhiên xuất hiện từ hư không, đỡ lấy chiếc giáp xanh vân vàng bị thương nặng bay về phía xa, Tiểu Hỏa Long Thần ngoảnh đầu hét về phía nhóm chiến hạm dân dụng vài tiếng rồi vỗ cánh bay theo.

Thêm sách này vào giá sách

Lỗi chương/Báo cáo điểm này

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay lại trang chủ của trang web văn học Phi Thiên, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 Phi Thiên Văn Học - Trang web đọc tiểu thuyết bay qua bầu trời All rights reserved.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:312
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mộc Thang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.