Vũ Không vừa mới thông qua sự giám định của bộ chuyển đổi năng lượng, trong giọng nói ẩn chứa sự bồi hồi: "Tiền đã không còn là vấn đề lớn nhất của chúng ta nữa, lát nữa anh sẽ chuyển khoản cho em số lợi nhuận mà anh kiếm được từ Tập đoàn Vũ trụ Vũ Dao trong hai năm qua."
"Ồ! Con nha đầu Đường Dao đó đem cổ phiếu giao cho anh rồi sao?" Mộc Thang nói.
"Đúng vậy. Phải rồi, Mộc Đầu, tôi vừa mới thông qua sự giám định của bộ chuyển đổi năng lượng, cậu có thể giúp tôi chế tạo một cỗ cơ giáp có cấu hình bên trong hoàn toàn làm bằng kim loại ký ức không?"
"Phương pháp chế tạo bằng kim loại ký ức đã tìm thấy rồi sao!?"
"Đúng vậy, thông qua việc làm lạnh ở độ không tuyệt đối, nhưng nhất định phải là độ không tuyệt đối mới được, chỉ ở nhiệt độ này thì tính chất của kim loại ký ức mới khôi phục lại trạng thái bình thường của phạm vi kim loại."
Mộc Thang trầm mặc một lúc, trong lời nói lộ ra một chút sự vui mừng: "Thật không ngờ năng lực như cậu lại có thể trở thành Long Kỵ cơ giáp, cũng may là xuất hiện kim loại ký ức, nếu không thì chỉ có thể trở thành dị năng võ giả mà thôi."
"Nhanh nhất khi nào có thể làm xong? Dạo gần đây hình như sắp có chuyện lớn xảy ra, cảm giác không có át chủ bài trong tay đúng là không yên tâm chút nào."
"Nếu dốc toàn lực thì năm ngày là có thể chế tạo xong, tôi sẽ huy động một trăm con robot sửa chữa cùng lúc làm việc."
Năm ngày, đây tuyệt đối là một tốc độ kinh ngạc, nhưng người nói ra câu này lại là Mộc Thang, Tiêu Vũ Không tự nhiên không có chút nghi ngờ nào, việc nghiên cứu và chế tạo cơ giáp cấp Thiên thần rất khó khăn, có cái thậm chí phải kéo dài mấy chục năm mới chế tạo xong.
"Vậy thì nhờ cậu nhé."
"Tôi với cậu còn phân chia gì nữa? Huynh đệ tốt phải nói nghĩa khí chứ!"
Mộc Thang đột nhiên dùng một loại ngữ khí rất hài hước để hỏi ngược lại Tiêu Vũ Không, khóe miệng khẽ nhếch lên. Có thể có một người anh em cơ giáp thế này, chỉ sợ toàn vũ trụ cũng chỉ có cậu ta và Mộc Thang mà thôi.
---❊ ❖ ❊---
Sophia đến tinh cầu Không La đã được một tháng, một tháng trước, cô cùng với Đồ Lôi ngồi chiến hạm vũ trụ di dân ở tinh cầu Thiên Đường để đến đây.
Tản bộ trên đường phố của Không La Thành - thành phố lớn nhất tinh cầu Không La, biểu cảm của Sophia có vẻ hơi thẫn thờ. Cô không quản đường xa vạn dặm đến đây chỉ để tìm kiếm đại anh hùng trong lòng mình, nhưng theo thời gian trôi qua, ngọn lửa cháy bỏng trong lòng cô lại đang không ngừng thu nhỏ lại.
Không phải cô không có quyết tâm, cũng không phải cô không kiên trì, thực sự là không có lấy một manh mối, hoàn toàn không biết bắt đầu từ đâu.
Phương hướng đại khái đã được xác định, Sophia đã đến nơi. Nhưng mỗi lần tìm kiếm đều tỏ ra mơ hồ như vậy, ông lão Đồ Lôi mặc dù ngày nào cũng lên mạng ảo điên cuồng tìm kiếm, nhưng cho dù ông có bản lĩnh của Quang thần thì cũng không thể tra ra dù chỉ một chút manh mối.
Tinh cầu Không La là một thành phố mới nổi, còn Không La Thành là một thành phố mới xây. Trải qua nửa năm xây dựng liên tục với quy mô động thổ lớn, nơi đây đã ra giáng vẻ ban đầu, tỷ lệ bao phủ của các công trình kiến trúc dày đặc trong thành phố đã đạt hơn năm nghìn kilômét vuông.
Do Đế quốc Thiên Nguyên và Quốc gia Hoa Châu không ngừng thôn tính các quốc gia nhỏ xung quanh, khiến cho cuộc sống của cư dân các nước lân cận không được yên ổn, chiến tranh nhỏ nổ ra từng ngày.
Lúc này, chính sách ưu đãi di dân của Quốc gia Hoa Châu đã thu phục lòng người ở rất nhiều mặt, rất nhiều cư dân chịu sự xâm thực của chiến tranh bắt đầu đổ vào lãnh thổ Quốc gia Hoa Châu với số lượng lớn, đặc biệt là tinh cầu Không La có vị trí địa lý rất đặc biệt.
Một sự việc mới mẻ, cho dù nền tảng của nó có vững chắc đến đâu, bản thân nó cũng không ổn định, bất cứ lúc nào cũng sẽ xuất hiện vấn đề này đến vấn đề khác.
Không La Thành với tư cách là một sự việc như thế, nó đồng thời cũng tồn tại rất nhiều nhân tố không ổn định. Chính sách ưu đãi di dân, điều kiện nhập cư không chịu bất kỳ hạn chế nào, điều này khiến cho bầu trời Không La Thành thời khắc nào cũng bao trùm hai chữ hỗn loạn.
Nơi rồng ngọa hổ tàng, tội ác tóm lại cũng sẽ theo đó mà lan tràn. Ngay từ đầu La Sa đã nghĩ đến điều này, vì vậy trước khi xây dựng thành phố, cô đã thành lập đồn cảnh sát trước.
Nhưng nhân sự giai đoạn đầu thực sự quá khan hiếm, lực lượng cảnh sát không đủ, trang thiết bị cực kỳ thiếu thốn, tất cả những điều này đều trở thành khó khăn lúc ban đầu.
Vùng trời trung tâm bản thân nó cũng là một nơi hỗn loạn, tinh cầu Thiên Đường lại càng là điểm trung tâm của nơi hỗn loạn này, tinh cầu Không La chiếm trọn thiên thời địa lợi nhân hòa, muốn không loạn cũng khó.
Nhưng sự cởi mở lại là điều bắt buộc, đóng cửa tinh cầu chỉ khiến nơi này biến thành một cõi chết không có chút sức sống nào mà thôi.
Sophia ăn mặc xộc xệch bước ra, lúc đi cô và Đồ Lôi đều không mang theo nhiều tiền bên người, số tiền những ngày này sắp tiêu hết rồi, những ngày tháng lang thang trôi dạt quả thực không dễ chịu chút nào.
Sophia đã đi qua mười mấy con phố, ánh mắt mơ hồ nhìn thế giới hoa lệ này, đột nhiên trước mắt tối sầm lại, bị thứ gì đó bịt kín.
Sophia liều mạng giãy giụa nhưng vô ích, lực lượng của đối phương lớn hơn cô quá nhiều.
"Con nhỏ này bán đến tinh cầu Thiên Đường ít nhất cũng đáng giá hai mươi vạn đồng liên minh." Một đại hán vóc dáng vạm vỡ, sắc mặt âm trầm đắc ý khiêng bao tải nói.
Ở bên cạnh, một gã đàn ông gầy cao đảo mắt quét nhìn những người phụ nữ trẻ tuổi đi ngang qua trên phố, tham lam nói: "Bắt thêm hai ba người nữa là nhiệm vụ năm nay của chúng ta coi như hoàn thành rồi."
Đại hán vạm vỡ cười nói: "Đó là trước kia, năm nào cũng phải đến cuối năm mới miễn cưỡng gom đủ một trăm cô nàng thượng phẩm, năm nay còn chưa qua nửa năm mà trong tay chúng ta đã có đủ hàng hóa để giao nộp rồi."
Gã đàn ông gầy cao cười quái dị nói: "Đó chẳng phải là nhờ chính sách di dân ưu đãi và chiến tranh cục bộ của Quốc gia Hoa Châu ban tặng hay sao, một lượng lớn người dân không được đảm bảo cuộc sống đều đổ xô về đây, khiến cho hàng hóa của chúng ta cứ thế liên tục tuôn ra."
Đại hán vạm vỡ dùng sức vỗ vỗ 'hàng hóa' trên vai mình, đắc ý nói: "Năm nay quả thực là một năm bội thu nha, hôm nay bắt tổng cộng ba người, con trên vai ta đây là xuất sắc nhất, chi bằng mang về chúng ta tự hưởng thụ đi!"
Gã đàn ông gầy cao liếm liếm môi nói: "Đừng vội vui mừng sớm thế, tinh cầu Không La tuy vào thì dễ nhưng ra lại không dễ thế đâu, đặc biệt là mang những người phụ nữ trẻ tuổi đã làm thủ tục cư trú này ra ngoài lại càng không dễ."
Đại hán vạm vỡ lại lộ vẻ khinh thường nói: "Sợ cái khỉ gì, kẻ nào dám cản thì cho một súng bắn chết kẻ đó, bằng không ta sẽ dùng kho thuốc súng của mình biến Không La Thành thành bình địa, xem kẻ nào dám cản đường."
Gã đàn ông gầy cao không đáp lời, hình như đang suy tính điều gì đó, lúc này mới nói: "Tốt nhất chúng ta đừng chọc vào quân đội, nghe nói Quốc gia Hoa Châu này tuy không lớn, quốc gia vừa mới bắt đầu khởi nghiệp nhưng lại có một đám kỵ sĩ cơ giáp rất cường đại đứng sau hậu thuẫn. Gần một tháng nay, bản đồ tinh tế của Quốc gia Hoa Châu đã mở rộng ra bên ngoài gấp đôi, điều đáng sợ là bọn họ hầu như không cần động đến một binh một tốt nào, trước sau chỉ đơn giản là do hai cỗ cơ giáp cấp Thiên thần giải quyết mà thôi."
Đại hán vạm vỡ vẫn tỏ ra không thèm để ý. "Cậu và tôi đều là Thánh kỵ cơ giáp, lão đại lại còn có trình độ tiệm cận Long Kỵ nữa, chúng ta chính là tập đoàn buôn lậu lớn nhất toàn vũ trụ mà lại sợ một quốc gia nhỏ thế này sao."
Gã đàn ông gầy cao không nói gì nữa, trong mắt lóe lên một tia dao động khó nhận ra cùng sự nôn nóng.
Hợp tác làm việc quả nhiên bớt tốn tế bào não. "Dù sao thì cẩn thận vẫn hơn."
Sophia hoảng sợ giãy giụa nhưng sức lực của kẻ bắt cô quá lớn. Lớn đến mức cô không còn chút dư địa phản kháng nào, cô cảm thấy mình được đưa vào trong xe, sau đó xe khởi động, khoảng một tiếng sau thì dừng lại. Cô lại bị ai đó vác lên vai xóc nảy suốt dọc đường, năm phút sau thì cô được thả xuống.
Túi trùm đầu vẫn chưa được cởi ra, nhưng Sophia cảm thấy xung quanh có rất nhiều người. Bởi vì bị trói thân thể nên việc giữ thăng bằng cũng rất khó khăn, cô chỉ có thể dựa vào người bên cạnh. Lúc này vật mà cô đang dựa vào hẳn là một người, hơn nữa lại là một người phụ nữ.
Chỉ dựa vào cảm giác, Sophia rất khó biết mình đang ở đâu. Sau khi dùng răng khó khăn cắn thủng một lỗ nhỏ, Sophia mới phát hiện mình kinh ngạc ở bên trong một nhà kho to lớn.
Xung quanh toàn là những người phụ nữ bị trùm đầu, đại đa số hình như đang ngủ say, một số ít đang co giật.
Tiêu đời rồi! Trong lòng Sophia cả kinh.
Rõ ràng cô đã lên nhầm thuyền giặc. Kẻ buôn người, kẻ buôn người tinh tế, đây chính là nhóm tội phạm hung ác đáng ghét nhất giữa vũ trụ, bọn chúng không có nhân tính, không có giáo dưỡng, lại càng không có lương tâm.
Sophia hối hận vì hôm nay một mình chạy ra ngoài, trước kia đều hành động cùng với ông lão Đồ Lôi, mặc dù ông lão đã có tuổi nhưng dựa vào sự cảnh giác và tinh thần lực cường đại của ông thì rất ít người có thể đến gần bọn họ.
Chốc lát im lặng, nhưng qua không lâu sau, bên ngoài nhà kho vang lên tiếng bước chân, hình như có người đến, chẳng mấy chốc đã có bốn năm người bước vào.
Người lên tiếng đầu tiên chính là đại hán vạm vỡ đã bắt Sophia lúc nãy, trước đó Sophia chỉ nghe được tiếng của hắn chứ không nhìn thấy dung mạo, giờ phút này nhìn lại thì tên này mọc quá có lỗi với khán giả.
Gân tay gân chân cứng ngắc, đại hán vạm vỡ nghiến răng nói: "Gauche, bây giờ phải làm sao đây? Mấy tên cảnh sát kia hình như đã biết chỗ ẩn náu của chúng ta rồi."
Giọng nói thứ hai vẫn rất quen thuộc với Sophia, chính là một trong hai kẻ đối thoại sau khi bắt cô lúc nãy. Giờ phút này nhìn ngoại hình của hắn thì khá hơn đại hán vạm vỡ không ít, chỉ là cái khuôn mặt đó trông có vẻ âm hiểm độc ác quá mức, nhìn vào là biết không phải người tốt gì rồi.
Gauche gầy như que củi nhưng chiều cao lại đạt tới một mét chín mươi mấy, đảo mắt nhìn trăm người phụ nữ trẻ tuổi trong nhà kho, nói: "Không thể chậm trễ, thay đổi kế hoạch, chúng ta lập tức rời khỏi tinh cầu Không La, vận chuyển hàng hóa đến căn cứ, đến căn cứ là chúng ta an toàn rồi."
Qua một lát, cửa lớn nhà kho được mở ra, một chiếc xe vận tải lơ lửng cỡ lớn lái vào, tiếp theo hơn chục người đàn ông lần lượt khiêng từng người phụ nữ nằm trong nhà kho lên xe vận tải.
Cửa khoang một khi đã đóng lại, bên trong lập tức chìm vào bóng tối, Sophia ngoài cảm giác được thân thể mấy người phụ nữ bên cạnh đang khẽ run rẩy cùng tiếng khóc thút thít vi tế ra thì chẳng nhìn thấy gì nữa.
Chỉ chạy được vài phút, trong khoang xe liền xuất hiện một trận chấn động kịch liệt, hơn nữa ngày càng dữ dội. Sau một tiếng va chạm lớn, xe dừng lại, đỉnh khoang xe hình như bị thứ gì đó đâm thủng một lỗ lớn.
Sophia khó khăn nhìn qua lỗ lớn có thể thấy bầu trời xanh và mây trắng bên ngoài lỗ thủng, khoang xe là kín mít, chẳng qua chỉ mấy phút ngắn ngủi đã khiến người ta ngột ngạt khó chịu, lúc này lỗ lớn bị đâm thủng đang không ngừng truyền vào không khí tươi mới.
Ba cỗ cơ giáp cảnh sát màu trắng đen đan xen đứng vững giữa trung tâm đường phố, chặn chiếc xe vận tải đang lao đi như điên.
Đại hán vạm vỡ mặt đầy máu trèo ra khỏi ghế lái, núng nính phun ra một búng máu, túm lấy chìa khóa không gian treo trước ngực dùng sức nhấn nút trên đó, một cỗ chiến giáp hạng nặng cao tới ba mươi mét xuất hiện trong hư không.
Đại hán vạm vỡ bị luồng sáng bắn ra từ ngực cỗ cơ giáp hạng nặng này kéo thẳng vào trong khoang lái.
Gauche đang ngồi ở chiếc xe khác nhìn thấy màn này, khóe miệng khẽ nở một nụ cười, đồng thời mấy tên kỵ sĩ cơ giáp thủ hạ cũng đều triệu hồi tọa giá của mình.
Một nhóm chiến đấu lớn một nhỏ lấy chiến giáp hạng nặng làm chủ lập tức hình thành, rõ ràng đám người liều mạng này cũng từng được huấn luyện rất chuyên nghiệp.
Ba cỗ cơ giáp cảnh sát vừa nãy còn uy phong lẫm lẫm, khi đối đầu với năm cỗ cơ giáp chiến đấu này lại rơi vào thế hạ phong.
Đại hán vạm vỡ ngồi trong phòng lái gầm lên một tiếng, hai tay dùng sức nhấn nút bắn, một khi đã nhấn thì hắn ta không định buông ra nữa, cỗ cơ giáp hạng nặng này tên là Kho Thuốc Súng, đúng như tên gọi của nó, nó có thể dễ dàng phá hủy một thành phố.
Hàng trăm luồng sáng gầm thét đan xen, ba cỗ cơ giáp cảnh sát chỉ nhảy nhót chật vật hai cái đã bị hỏa lực dày đặc bắn cho thủng lỗ chỗ.
Kho Thuốc Súng sau khi bắn nát ba cỗ cơ giáp cảnh sát hình như vẫn chưa đã ghiền, bắt đầu điên cuồng oanh tạc các công trình kiến trúc xung quanh.
Một ngọn lửa đỏ từ trên trời giáng xuống, đâm thẳng vào ngực Kho Thuốc Súng, một tiếng nổ ầm đinh tai nhức óc vang lên, Kho Thuốc Súng bị đánh lùi về sau hơn trăm mét.
Một cỗ cơ giáp nữ toàn thân đỏ rực lơ lửng lặng lẽ giữa không trung, trên thân giáp tỏa ra một tầng ngọn lửa màu hồng nhạt, chính là Hỏa Phượng Hoàng An Lợi Á.
Ánh mắt vốn dĩ ôn hòa của An Lợi Á giờ phút này lại vô cùng băng lãnh, con đường mà mọi người vất vả xây dựng vậy mà lại bị tên này phá hủy một nửa, may là nơi này không phải khu phố sầm uất mà nằm ở ngoại ô thành phố, phần lớn các công trình kiến trúc vẫn chưa được xây dựng xong, bởi vì người xây dựng đại đa số đều là người máy cho nên không gây ra thương vong về người.
“Con tiện nhân dám hỏng chuyện của ông đây, đi chết đi!” Đại hán vạm vỡ gầm lên giận dữ, mấy chục khẩu quang pháo trên người Kho Thuốc Súng đồng loạt nhắm thẳng vào Hỏa Phượng Hoàng trên không trung điên cuồng oanh tạc.
Hỏa Phượng Hoàng hoàn toàn không cần né tránh, trên thân giáp dâng lên một màng ánh sáng trong suốt màu đỏ, một loại màng ngăn cách năng lượng sau khi chất hóa ngọn lửa.
Tất cả các luồng sáng đều bắn lên màng ngăn cách.
Gauche đang lái xe ẩn nấp trong bóng tối nhìn thấy cảnh này, trong lòng cả kinh, năng lực của Kho Thuốc Súng hắn rất rõ ràng, cho dù là chiến hạm thì nó cũng có thể bắn thủng phá hủy, nếu cuộc tấn công hỏa lực dày đặc như vậy lại không có chút tác dụng nào đối với cỗ cơ giáp nữ trông có vẻ yếu ớt kia.
Kho Thuốc Súng thấy công kích của mình không có tác dụng, cánh giáp lực lưỡng bắt đầu biến dạng, một trong số cánh giáp biến dạng thành một khẩu quang pháo khổng lồ, thân hình to lớn cũng bắt đầu uốn éo biến dạng, lấy cánh làm nòng pháo, lấy thân làm bệ pháo.
Kho Thuốc Súng thế mà lại là một cỗ cơ giáp biến hình, giờ phút này biến thành một bệ đại quang pháo uy lực lớn trên chiến hạm chủ lực, nòng pháo u ám chĩa thẳng vào Hỏa Phượng Hoàng trên không trung.
[/NỘI DUNG]