Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 1377 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 119
Nữ bạo long

❊ ❊ ❊

Tống Sơ Hàm lái chiếc xe Mercedes nhanh như bay, phóng bạt mạng trên đường cái, chẳng mảy may để tâm đến cảm nhận của người khác hay hậu quả của việc vi phạm luật giao thông. Diệp Khai thậm chí còn hoài nghi liệu bằng lái của cô có phải cũng nhờ chạy quan hệ mà có hay không, nếu không sao lại có thể thản nhiên chạy quá tốc độ dưới ống kính camera như thế chứ?

Rất nhanh, xe dừng lại trước một tòa kiến trúc hiện đại có tạo hình vô cùng đặc biệt. Diệp Khai nhìn thấy tấm biển treo trước cửa viết mấy chữ lớn "Bát Tiên Võ Đạo Hội Sở". Vừa nhìn thấy cái biển này, Diệp Khai đã hiểu Tống Sơ Hàm định làm gì. Hóa ra là vì ở trong tay mình chịu ấm ức mà đánh không lại, nên mới chạy đến cái "Bát Tiên Võ Đạo Hội Sở" này để trút giận. Chỉ có điều... cậu có chút do dự mà hỏi: "Hổ Nữ, cô chạy đến võ đạo hội sở của nhà người ta, không phải là để khiêu chiến đấy chứ? Như vậy không tốt lắm đâu, khiêu chiến thua thì tự mình đau khổ, thắng thì lại đắc tội với người ta. Hay là chúng ta về đi, cùng lắm tôi nhường cô mấy chiêu, yên tâm, tôi sẽ nương tay với cô mà."

"Cút ngay, cậu còn gọi tôi là Hổ Nữ một tiếng nữa, tôi liều mạng với cậu!"

"Được rồi, được rồi, anh không gọi cô là Hổ Nữ nữa, gọi cô là Tiểu Nữ tổng được chưa!"

"Xéo đi chỗ khác!"

Hai người vừa cãi nhau vừa bước vào hội sở. Vừa vặn ở không xa cửa ra vào có hai gã đàn ông, nghe thấy hai người giống như đang cãi nhau, liếc mắt nhìn nhau một cái liền chạy tới. Hai người này, một cao một béo, ngoại hình cực đoan, kẻ cao thì mặt dài như mặt ngựa, cằm nhọn hoắt; kẻ béo thì mặt như trư, cằm ba ngấn.

"Hàm tỷ, chị tới rồi. Đứa nào không có mắt mà quấn lấy chị thế? Có cần bọn em dạy dỗ nó giúp chị không?" Gã béo liếc nhìn Diệp Khai, vẻ mặt đầy bất thiện, đối với Tống Sơ Hàm thì lại tỏ ra cung kính.

Diệp Khai mặc quần áo rất phổ thông, mặt mày lại trông non choẹt, còn rất trắng trẻo. Trong mắt người ngoài, đây đúng là hạng tiểu bạch kiểm không tiền không năng lực, chuyên môn đi câu dẫn phụ nữ để ăn bám. Gã béo tự nhận mình nhìn người rất chuẩn, không bao giờ nhầm, cho nên mới lên tiếng lấy lòng.

Tống Sơ Hàm chớp chớp đôi mắt đẹp, nói: "Được, vậy thì còn gì bằng. Đại Bàn, Lão Cao, thằng tiểu vương bát đản này bám lấy chị nửa ngày rồi, cứ muốn chị mời nó uống rượu. Hai đứa giúp chị giữ nó lại, đánh ngất rồi vứt ra ngoài đi."

"Tuân lệnh!"

Gã cao lén liếc nhìn bộ ngực đầy đặn của Tống Sơ Hàm một cái, sau đó bóp nắm đấm khiến các khớp xương kêu răng rắc. Hắn cười cợt cùng gã béo chặn trước mặt Diệp Khai: "Thằng nhóc, Hàm tỷ là hạng người gì? Cũng là thứ tiểu bạch kiểm như mày có thể đụng vào sao? Mày không biết soi gương xem cái bộ dạng của mình thế nào à? Hôm nay đã là Hàm tỷ phát lời, thì mày chỉ có thể trách mình đen đủi thôi, bị bọn tao đánh ngất rồi vứt ra đại lộ nhé."

Diệp Khai khẽ lắc đầu, nói với Tống Sơ Hàm: "Tiểu Nữ, cô hà tất phải trút giận lên đầu hai đứa trẻ đen đủi này làm gì?"

Tống Sơ Hàm còn chưa kịp mở miệng, gã cao và gã béo đã gào lên: "Mày nói cái gì? Dám bảo bọn tao là trẻ đen đủi? Thằng nhóc, mày đắc tội với người không nên đắc tội rồi đấy biết không? Hàm tỷ, chị cứ đi trước đi, lát nữa cảnh máu me chị đừng nhìn thì tốt hơn."

Diệp Khai lại thở dài, ngay trong khoảnh khắc hai gã định ra tay, cậu "bộp bộp" hai chưởng chém vào cổ chúng. Hai kẻ kia không kịp ú ớ một tiếng đã ngã gục ngay lập tức. Diệp Khai xách cổ áo chúng ném ra phía sau, trong nháy mắt đã vứt thẳng ra ngoài cửa.

"Hai thằng ngốc!" Tống Sơ Hàm tất nhiên biết kết quả này, thế nhưng tốc độ quá nhanh. Phải biết rằng hai kẻ đó xuất hiện ở võ đạo hội sở này, ít nhiều cũng có chút võ nghệ, nào ngờ chỉ trong một giây đã bị người ta vứt ra ngoài. Cô trừng mắt nhìn Diệp Khai một cái, rồi tiếp tục đi vào trong.

Cấu trúc của hội sở này có chút kỳ quái, đầu nhỏ bụng to, lúc bước vào cửa thì không cảm thấy gì, đến bên trong mới phát hiện không gian cực kỳ rộng lớn, chẳng khác nào một nhà thi đấu thể thao.

"Hàm tỷ!"

"Hàm tỷ khỏe, chị đến rồi ạ!"

Diệp Khai phát hiện Tống Sơ Hàm rất được hoan nghênh ở đây, nhân duyên khá tốt, dọc đường đi có không ít người chào hỏi. Diệp Khai nhịn không được hỏi: "Tiểu Nữ, cái Bát Tiên Võ Đạo Hội Sở này, không phải nhà cô mở đấy chứ?"

Tống Sơ Hàm không thèm để ý đến cậu, thẳng tiến tới bên cạnh một võ đài quyền kích. Lúc này trên đài đang có hai gã đàn ông tỉ thí, quyền cước qua lại vô cùng ác liệt. Thế nhưng trong mắt Diệp Khai, nó chẳng khác nào trẻ con đánh nhau, vì thế cũng không còn hứng thú gì, cậu nhìn ngó xung quanh, kết quả phát hiện nơi này thực sự không nhỏ, các loại thiết bị luyện võ hoặc tập thể hình đều đầy đủ, chỉ riêng võ đài thôi đã có tám cái. Người cũng không ít, vào lúc này mà không có cái đài nào trống cả.

"Quách Phóng Huân, anh xuống đi, hiện tại tôi ngứa tay, tôi sẽ đấu với Trần Trung." Tống Sơ Hàm trực tiếp lên tiếng với hai người trên đài.

Gã tên là Quách Phóng Huân nhảy lùi lại phía sau, quả nhiên không đánh nữa: "Được thôi, nắm đấm của Trần Trung ngày càng nặng, tôi thực sự hơi không chịu nổi rồi. Hàm tỷ cô thay thế thì còn gì bằng. Trần Trung, Hàm tỷ đây là nữ trung hào kiệt, cậu tự cẩn thận đấy!"

Rất nhanh, Quách Phóng Huân xuống đài, Tống Sơ Hàm lên đài.

Đây cũng không phải là cuộc thi quyền kích thông thường, đấu toàn là tán đả, hoặc tự do bác kích, đều không cần đeo găng tay quyền kích. Diệp Khai nhìn sang mấy cái đài khác, phát hiện có mấy người vẫn rất mạnh, quyền kình cuồn cuộn, bùng nổ như sấm sét, bên trong còn có nội lực hùng dũng, nhìn qua là biết võ giả. Thậm chí ở bên cạnh, còn có vài người mặc quân phục đang ngồi xem.

Mà lúc này, Tống Sơ Hàm đã giao chiến với Trần Trung trên đài. Diệp Khai không biết Trần Trung dùng võ công gì, nhưng mỗi chiêu mỗi thức đều toát lên vẻ linh hoạt, bộ pháp dưới chân rất vi diệu. Diệp Khai không nhịn được dùng Bất Tử Hoàng Nhãn quét qua đan điền hắn một cái, bên trong cũng có nội lực tồn tại. Còn Tống Sơ Hàm thì sử dụng Quân Thể Quyền, đại khai đại hợp, chỉ trọng hiệu suất, không trọng chiêu thức.

Thế nhưng, thứ trong cơ thể Tống Sơ Hàm là linh lực, xét về chất lượng, nội lực khó lòng sánh kịp. Không đầy mấy chiêu, Trần Trung đã liên tiếp bại lui. Hắn bị lối đánh "dùng lực áp chế" của Tống Sơ Hàm đánh cho đau điếng, kiên trì được ba phút, Trần Trung đã bại trận, tự nhảy xuống võ đài.

Tống Sơ Hàm vẫn chưa đã nghiền, chỉ tay vào một gã đàn ông khác ở phía dưới: "Điền Đại Bảo, anh lên đây đấu với tôi!"

Gã bị điểm danh mặt nhăn như khổ qua. Đến Trần Trung còn không phải đối thủ, hắn càng đánh không lại. Nhưng Hàm tỷ là "nữ bạo long" nổi danh trong hội sở, không dám không lên. Kết quả, lên đài chưa đầy hai phút, bị đá một cước, đấm một phát, lăn xuống đài.

Diệp Khai đứng ở phía dưới nhìn, cũng không nói lời nào.

Ngay lúc này, một nam tử dẫn theo hai cô gái ăn mặc thời thượng đi tới. Cao khoảng một mét tám, vai rộng eo dày, vẻ mặt đầy ngạo khí, nhìn là biết kẻ có võ. Lúc hắn ta đi tới, hai tay vẫn còn đang vuốt ve trên lưng eo hai người phụ nữ, chỉ có điều đôi mắt lại cứ dán chặt vào chỗ đầy đặn của Tống Sơ Hàm, nhìn bộ dạng kia, suýt nữa là chảy cả nước miếng ra ngoài.

Diệp Khai vừa thấy cái kiểu con lợn này, liền cảm thấy trong lòng không mấy dễ chịu.

Mà gã đàn ông đó lúc này mở miệng nói: "Nữ bạo long, bắt nạt mấy kẻ nhu nhược vô dụng thì tính là bản lĩnh gì? Cô nếu thực sự muốn đánh nhau, tìm tôi này, tôi chơi với cô."

Quách Phóng Huân và Trần Trung nghe gã đàn ông kia nói vậy, trên mặt hiện lên vẻ giận dữ, nhưng lại đành nhẫn nhịn cho qua.

Tống Sơ Hàm hừ lạnh: "Được thôi, đừng chỉ nói mà không luyện. Đấu đến tám hiệp là được, đừng nói là tinh lực đều dồn hết vào người phụ nữ rồi nhé, lên đây, bắt đầu đánh."

Gã đàn ông cười nói: "Lên đài tất nhiên không thành vấn đề, cô Tống Sơ Hàm đã mời tôi lên, tôi còn có thể không lên sao?"

Lời nói của hắn ta đầy vẻ đồi bại, nhân cơ hội chiếm tiện nghi, Tống Sơ Hàm sao có thể không nghe ra, cô trừng mắt nhìn hắn, ngay cả Diệp Khai cũng nhíu chặt mày, trừng hắn một cái đầy khó chịu.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:119
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.