Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 1463 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 141
Cùng nhau lăn

❊ ❊ ❊

Biết Diệp Khai tối nay cũng phải ra ngoài, Tử Huân liền có chút không vui: "Hai người các người đều muốn ra ngoài, chỉ để mình em ở nhà một mình, thật là cô đơn quá đi!"

Cô trước đó đã nghe Tống Sơ Hàm nói tối nay phải đi ăn cơm cùng đồng nghiệp.

Diệp Khai cười nói: "Vậy em cứ đi cùng anh đi, Nạp Lan đại ca em cũng đã gặp rồi, cùng nhau ăn bữa cơm cũng chẳng có gì đâu." Nói đến đây, hắn chợt nhớ tới chuyện Tống Sơ Hàm từ chức, một ý nghĩ nảy ra, không suy nghĩ nhiều liền nói: "Hổ Nữu, Nạp Lan đại ca là người của Quân Tình Cửu Xử, em vừa bị phái xuất sở đuổi ra ngoài, có cần anh giới thiệu một chút, để em tới chỗ bọn họ không? Nhưng mà...... thôi bỏ đi."

Tống Sơ Hàm vừa nghe thấy thế thì mắt sáng rực lên: "Quân Tình Cửu Xử, chỗ tốt như vậy, sao lại bỏ đi?"

Diệp Khai bĩu môi nói: "Thực lực của em quá kém, đến lúc đó vào rồi lại cản chân người ta, anh không còn mặt mũi nào để nhìn người khác nữa. Đợi khi nào thực lực em lên cao rồi, đừng nói là Quân Tình Cửu Xử, ngay cả Cửu Phiến Môn cũng chẳng là gì. Nhìn xa trông rộng đi, giai đoạn hiện tại, em cứ tu luyện cho tốt đi, nhiều nhất là quãng thời gian này anh nuôi em."

Tử Huân mím môi cười nói: "Ca ca, ý của anh là muốn bao nuôi Hàm Hàm sao?"

"Ách ——, muội muội, ý này của em không tệ!" Diệp Khai cười rộ lên.

"Được lắm tên Huân Huân nhà ngươi, tự mình muốn cùng hắn lăn giường thì đừng có lôi kéo ta theo."

Mặt Tử Huân đỏ ửng, nói: "Huynh nói bậy bạ gì đó, hừ, cho dù có muốn lăn giường, ta cũng nhất định lôi huynh theo, để huynh lăn trước."

Diệp Khai nhìn hai người phụ nữ qua lại, quỷ xui thần khiến thế nào lại buột miệng nói một câu: "Cùng nhau lăn chẳng phải tốt hơn sao!"

Hai người lập tức đồng thanh: "Sắc lang!"

---❊ ❖ ❊---

Tử Huân không đi ăn cơm cùng Diệp Khai.

Bọn họ đều là đám đàn ông, cô là con gái xen vào giữa thì thật không ra làm sao, hơn nữa cũng sẽ ảnh hưởng tới tâm trạng ăn uống chè chén của họ; với tư cách là một tổng giám đốc khá thành công, cô vẫn rất biết chừng mực trong phương diện này.

Thực tế mà nói, Tử Huân thuộc dạng đa diện thủ, ở công sở, chốn xã giao, nơi riêng tư, hay trong nhóm bạn bè, biểu hiện đều không giống nhau, mang lại cảm giác thiên biến vạn hóa, sự cường thế của tổng tài, sự khéo léo nơi xã giao, sự đùa nghịch lúc riêng tư, vân vân và mây mây......, cũng chỉ là do âm sai dương thác, mới biểu hiện ra khía cạnh muội muội nhu nhược nhất trước mặt Diệp Khai.

Thế nhưng, nếu cô biết lần đi ăn này thực chất có một người phụ nữ, hơn nữa còn là một người phụ nữ xinh đẹp, có lẽ đã không từ chối lời mời của hắn rồi.

Tại một nhà hàng cao cấp.

"Tiểu Diệp Tử, không gặp không thấy gì thay đổi, số điện thoại lão tử cho ngươi, ngươi sẽ không tiện tay vứt đi rồi chứ?" Giọng nói lanh lảnh, điệu đà, người có thể dùng giọng điệu tuyệt vời như vậy để xưng "lão tử" thì Diệp Khai không tìm ra người thứ hai, chính là cô em gái "nữ hán tử" của Nạp Lan Trường Vân, Nạp Lan Vân Dĩnh.

Vừa nhìn thấy Diệp Khai, cô liền tặng hắn một quả đấm.

"Dĩnh Dĩnh, cô cũng tới à, chắc không phải chuyên môn tới thăm tôi đấy chứ!" Diệp Khai cười ha hả, ôm chầm lấy cô nàng nữ hán tử này, còn xoay một vòng. Nạp Lan Trường Vân ở bên cạnh lập tức cười nói: "Diệp lão đệ, ta đã bảo mà, hai chữ "em rể" này ta gọi không sai, đổi lại là người khác, ai dám ôm em gái ta như thế chứ?"

"Ách, cái này...... tôi có phải tới trễ rồi không, tự phạt ba chén." Diệp Khai lúng túng, vội vàng chuyển đề tài.

Vị trí đã được bày biện sẵn từ lâu, Diệp Khai ngồi cạnh Nạp Lan Vân Dĩnh. Cô nàng nữ hán tử vẫn là cái dáng vẻ ấy, dung mạo tinh mỹ, động tác phóng khoáng, mặc một bộ trang phục kiểu quân trang, hai chân vắt vẻo thế nào cũng không thành vấn đề, một chân cao một chân thấp, đầu gối thỉnh thoảng lại va vào đùi Diệp Khai, cũng chẳng chút ngại ngùng, cô chạm ly với Diệp Khai nói: "Nghe đại ca nói, nhiệm vụ lần này của bọn họ, ngươi đã giúp một tay rất lớn, kính ngươi một ly."

"Được, tôi uống nửa chén, cô cạn sạch nhé." Diệp Khai cười nói.

Nạp Lan Vân Dĩnh liếc mắt một cái, cũng không để ý, uống cạn sạch rồi nói: "Lấy điện thoại ra đây."

"Để làm gì?"

"Bảo lấy thì cứ lấy đi."

Đợi Diệp Khai đưa điện thoại cho cô, cô mới phát hiện cô đã bấm gọi số điện thoại của mình, sau đó nhíu mày, bởi vì số đó quả nhiên không có trong điện thoại; sau khi lưu xong, cô ném trả lại hắn, có chút không vui nói: "Tiểu Diệp Tử, ngươi quả nhiên đã vứt số của ta đi rồi, thật quá không nghĩa khí."

"Ách, tôi...... điện thoại mới mua, vẫn chưa kịp lưu, không tin cô hỏi anh trai cô xem, tôi bị rơi xuống nước, điện thoại cũ hỏng rồi, cái này là hôm nay mới mua đấy!" Diệp Khai vội vàng nói dối, cái lý do này nghe cũng rất hợp tình hợp lý.

"Cái này ta có thể làm chứng, muội muội à, Diệp lão đệ tuyệt đối không cố ý vứt số điện thoại của muội đâu. Nào nào nào, lão đệ, chúng ta làm một chén, lần này thật sự nhờ có chú, chuyện vụ án không nói, riêng việc làm ả đàn bà tính Đào của Cửu Phiến Môn tức đến trợn trắng mắt, ca ca ta trong lòng đã thấy sảng khoái lắm rồi." Nạp Lan Trường Vân lên tiếng đúng lúc.

"Nạp Lan đại ca, anh nói thế làm như tôi với ả đàn bà đó có quan hệ gì không bằng."

"Diệp lão đệ, ta cũng kính chú một ly......"

"Còn có tôi nữa, còn có tôi nữa, tôi chúc cậu và Nạp Lan tiểu thư bách niên hảo hợp."

Mấy thủ hạ của Nạp Lan Trường Vân lần lượt kính rượu, Diệp Khai sao mà đỡ nổi, tửu lượng vốn không cao, lập tức có chút chếnh choáng say; Nạp Lan Trường Vân cười nhìn, lại cụng ly với em gái, anh một chén, em một chén, hai anh em đúng là uống như trâu uống nước.

---❊ ❖ ❊---

Huyện D, bệnh viện.

"Mạnh thiếu, há miệng nào, a ——"

"Cái này có ngon không, có muốn ăn thêm chút nữa không...... uống hớp nước nhé, nga, để tôi lau giúp anh."

Một người phụ nữ xinh đẹp đang ngồi bên giường bệnh, đút cơm cho Mạnh Thiếu Nguyên, người mà cả hai tay đều không thể cử động. Người phụ nữ này đương nhiên là do Hoa Cảnh Long lựa chọn từ trong gia tộc ra để chuyên môn hầu hạ Mạnh Thiếu Nguyên, không chỉ phục vụ chu đáo, mà còn rất phóng khoáng, bưng trà rót nước, đi vệ sinh lau người, tất cả bao thầu hết, hầu hạ Mạnh đại thiếu gia vô cùng thoải mái.

Vốn dĩ Mạnh Thiếu Nguyên đối với Hoa Cảnh Long còn rất bất mãn, dù sao chuyện cũng là do hắn mà ra, nhưng hiện tại lại thầm nghĩ vết thương này cứ bình phục chậm một chút cũng được, bên cạnh có một mỹ nữ "hiểu lòng người" hầu hạ thế này, quả thực là sống cuộc đời như tiên.

Hạ Hàng kia giống như một khổ hạnh tăng, đứng bên cạnh nhìn mấy lần, nói: "Thiếu Nguyên, tuổi chú cũng gần tới lúc có thể kết hôn rồi, nghe nói thời gian trước có một tiểu minh tinh đi lại rất gần với chú, nhưng ta khuyên chú vẫn nên chơi bời chút rồi chia tay đi, nữ tử thế tục không hợp với chúng ta đâu, lần tới ta giới thiệu cho chú một người."

Mạnh Thiếu Nguyên cười khổ: "Lão đại, tôi nào có bản lĩnh như anh, Hồng Di tiên tử xinh đẹp nhất trong môn phái đã bị anh nhắm trúng rồi, mấy người có hạng khác cũng đều bị mấy gã trâu bò nhắm vào, còn sót lại thì hoặc là đã có chồng, hoặc là loại nhan sắc tầm thường, tôi thôi thì cứ tự tìm người mình thích là được."

Vừa nhắc tới Hồng Di tiên tử, Hạ Hàng liền có chút si mê như mộng ảo, một lát sau nói: "Chuyện này cũng chưa chắc chắn, Hồng Di xuất thân danh môn, tuy rằng ta với nàng...... tâm đầu ý hợp, nhưng cũng cần ta có thực lực tương xứng mới có cơ hội."

Khi Hạ Hàng nói mấy chữ "tâm đầu ý hợp" thì hơi có chút cứng ngắc, Mạnh Thiếu Nguyên thực ra biết rõ, Hồng Di tiên tử kia cao cao tại thượng, lạnh lùng vô cùng, căn bản không thèm để ý tới Hạ Hàng, lão đại của mình nói như vậy, hoàn toàn là đang tự dát vàng lên mặt mình.

Đương nhiên, hắn cũng sẽ không ngu ngốc mà nói ra.

Đúng lúc này, Lâm Chấn bước vào, nói: "Sự tình xong xuôi rồi, nữ cảnh sát họ Tống đó đã bị phái xuất sở khai trừ, từ nay thất nghiệp, hơn nữa ta đoán hệ thống cảnh sát huyện D cũng sẽ không nhận cô ta nữa."

Mạnh Thiếu Nguyên nhíu mày nói: "Có phải hơi tàn nhẫn quá không? Không phải là đình chỉ công tác chờ xử lý thôi sao?"

Lâm Chấn nói: "Cô ta tự mình không làm nữa...... Thiếu Nguyên, chú không phải là thương hoa tiếc ngọc rồi đấy chứ? Tuy nhiên, ta thấy Tống Sơ Hàm đó quả thật là một đại mỹ nữ, đặc biệt là thứ sát khí to đùng trước ngực kia, ta còn nhịn không được muốn sờ một cái, nhưng đừng quên, cô ta hiện tại là người của Diệp Khai."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:141
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.