Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 1408 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 152
Chắc chắn là tôi bị hỏng rồi

❊ ❊ ❊

"Anh nói gì cơ? Không cần cấy ghép da mà có thể hồi phục? Đùa à, anh có hiểu y thuật không đấy?"

"Chàng trai trẻ, khoác lác cũng vừa phải thôi. Cho dù là bác sĩ thẩm mỹ tài giỏi nhất thế giới, cũng chẳng dám nói lời ngông cuồng như vậy."

"Ở đâu ra thằng lừa đảo thế này, dám ăn nói hàm hồ trước mặt thị trưởng, cút ngay cho ta!"

Ba vị bác sĩ thẩm mỹ liên tục chỉ trích, vì tức giận nên muốn đuổi Diệp Khai đi. Chết tiệt, dám khoác lác trước mặt thị trưởng, chẳng phải là đang sỉ nhục ba vị bác sĩ thẩm mỹ chân chính như bọn họ vô dụng sao? Một thằng nhãi nhép không biết gì mà dám ở đây lảm nhảm, lảm nhảm cái con khỉ gì không biết!

Tiêu Minh lộ vẻ khó xử. Ông thực sự không quá tin Diệp Khai có thể chữa bệnh, vì những gì cậu nói quá thần kỳ, người bình thường căn bản không thể nào hiểu nổi, không thể giải thích bằng khoa học. Chỉ là vì Diệp Khai từng bảo vệ sự trong sạch cho vợ ông, nên ông không tiện phản bác, bèn hỏi: "Tiểu huynh đệ, đây là phương pháp gì mà thần kỳ vậy?"

Diệp Khai thản nhiên nói: "Vì anh cũng nói nó thần kỳ, vậy đó chính là thần tích. Nói ra thì không còn linh nghiệm nữa, tin hay không tùy anh. Nếu muốn thử thì chúng ta nói chuyện riêng, còn không muốn thì chúng tôi xin cáo từ."

Lời của Diệp Khai nghe kiểu gì cũng giống như mấy ông thầy bói đang lừa người. Đừng nói là mấy vị bác sĩ thẩm mỹ kia, ngay cả Nạp Lan Vân Dĩnh cũng bán tín bán nghi, không biết cậu đang giở trò quỷ gì, nhưng cô cũng không vạch trần. Thế nhưng mấy kẻ làm thẩm mỹ kia đương nhiên không nhịn được mà nhảy ra, người thì chỉ trích, người thì mắng nhiếc, xem cậu như kẻ lừa đảo lớn nhất thế kỷ này.

"Vân Dĩnh, thiếu gia Tiền, chúng ta đi ăn cơm đi, chuyện ở đây chúng ta không xen vào nữa." Diệp Khai nói vậy vốn là vì lòng tốt, đương nhiên cũng có ý muốn giúp Tiền Quảng một tay. Đã người ta không muốn, cậu cũng chẳng bận tâm mà bỏ đi.

"Đợi đã!"

Đúng lúc đang chuẩn bị ra cửa, Dương Phương đang nằm trên giường bệnh gọi cậu lại. Diệp Khai nói có cách hồi phục như cũ, đó đối với bà mà nói là cọng rơm cứu mạng cuối cùng, nếu không thì cả đời này coi như xong. Bà khó khăn mở miệng: "Tôi tin, tôi đồng ý, xin hãy thử một lần."

Diệp Khai mỉm cười, nhìn về phía Tiêu Minh.

Tiêu Minh nhìn vợ mình, ông vẫn rất yêu vợ, thấy ánh mắt cầu khẩn của bà, bèn gật đầu.

"Được rồi, tiếp theo là thời gian trò chuyện riêng tư, người không phận sự vui lòng lánh mặt." Diệp Khai vỗ tay cười nói. Thấy ba vị bác sĩ thẩm mỹ vẫn còn tức tối muốn nói gì đó, cậu trực tiếp dùng vũ lực kéo họ ra ngoài: "Đi nhanh, đi nhanh, đi nhanh! Ở lại muốn học lỏm à? Đây là tuyệt kỹ gia truyền của tôi, không truyền ra ngoài đâu."

Nạp Lan Vân Dĩnh kéo cậu lại, thì thầm vào tai: "Tiểu Diệp Tử, anh thực sự chữa được vết thương của cô ấy sao?"

Diệp Khai bị hơi thở của cô làm cho ngứa tai, nhưng khoảng cách gần như vậy còn ngửi thấy mùi hương trên người cô, thật sự rất tuyệt vời. Nhất thời cậu xao động, đầu óc không kiểm soát được mà nghiêng sang một bên, kết quả là đôi môi mềm mại, ẩm ướt của Nạp Lan chạm đúng vào tai cậu.

Sau khi chạm vào, Nạp Lan Vân Dĩnh hơi sững sờ. Cô cảm nhận rõ ràng là cậu cố ý, bèn cắn môi đỏ trừng mắt nhìn cậu một cái.

Diệp Khai quay đầu cười hì hì, cũng ghé sát vào tai cô nói: "Được chứ, đương nhiên là được. Chỉ là dù cô có sùng bái tôi, cũng không cần chủ động hôn tôi như vậy đâu? Đây là nụ hôn đầu của tôi đấy!"

Nói xong, trên mặt cậu thoáng hiện lên vẻ tà mị, vậy mà còn vươn đầu lưỡi chạm vào dái tai cô.

Nạp Lan run lên một hồi, trái tim cũng đập loạn nhịp theo. Mặt của một "nữ hán tử" như cô vậy mà đỏ bừng lên, cả người cảm thấy mềm nhũn. Chỉ là cô ngạc nhiên nhận ra, bản thân mình lại chẳng hề phản cảm chút nào, thậm chí còn có ý nghĩ muốn được chạm thêm lần nữa, hoặc hôn thêm một cái.

"Trời ơi, chắc chắn là mình bị hỏng rồi, sao lại có ý nghĩ như vậy chứ?"

"Mình là nữ hán tử mà, là nữ hán tử, chẳng lẽ cũng thèm khát đàn ông rồi sao?"

Tiêu Minh thấy hai người thì thầm to nhỏ, không nghe được họ đang nói gì. Nhưng việc Diệp Khai đuổi người khác ra ngoài riêng, lại còn thấy thiếu gia nhà họ Tiền ở thành phố F là Tiền Quảng ở lại, trong lòng ông vẫn có chút hiểu ra, liền nói: "Tiểu huynh đệ, chuyện lần trước tôi rất cảm kích. Tôi biết lần này cậu lấy cớ đuổi người khác ra ngoài, e là có điều kiện gì muốn nói với tôi đúng không? Việc không phẫu thuật mà hồi phục vết thương của vợ tôi thì đừng nhắc tới nữa, dù sao tôi cũng là người có hiểu biết. Tuy nhiên tôi vẫn muốn báo đáp cậu, chỉ là nếu muốn để vị thiếu gia họ Tiền đây đấu giá miếng đất gần hồ ở huyện D, thì có chút làm khó tôi rồi."

"Ồ, khó khăn gì chứ? Chẳng lẽ ông là thị trưởng mà không quyết định được sao? Hơn nữa, thiếu gia Tiền cũng đâu có quỵt tiền đấu giá đâu?" Diệp Khai khó hiểu.

Chuyện này Tiền Quảng rõ nhất, anh ta nói: "Thị trưởng Tiêu, trong cuộc họp tôi cũng nghe kỹ rồi, đại khái có thể đoán được ý định của ông. Các ông định hướng đơn vị phát triển lần này là các doanh nghiệp trong thành phố S, chắc là không muốn dòng vốn chảy ra ngoài, muốn biến họ thành đối tượng nộp thuế của thành phố S đúng không?"

Đã nói thẳng ra, Tiêu Minh cũng không giấu giếm: "Quả thực là vậy, nhưng không chỉ có thế. Miếng đất gần hồ này rất lớn, giao thông thuận tiện, là khu trung tâm thành phố, hơn nữa còn giáp với khu du lịch theo quy hoạch. Chúng tôi không chỉ muốn có thêm một doanh nghiệp đóng thuế lớn, mà còn muốn thông qua lần xây dựng này để thúc đẩy kinh tế cho huyện D, giai đoạn sau còn bổ sung một loạt các cơ sở tiện ích đi kèm. Đây đều là những điều khoản phụ lục, nên chúng tôi hy vọng lần này là doanh nghiệp trong thành phố đứng ra chủ trì."

Tiền Quảng suy nghĩ một chút rồi nói: "Thị trưởng Tiêu, ông nói vậy thì tôi hiểu rồi. Nhưng bây giờ tôi càng thấy doanh nghiệp nhà họ Tiền chúng tôi phù hợp nhất để giúp ông kiến tạo quy hoạch khu dân cư cao cấp gần hồ này, bởi vì Tiền thị chúng tôi..."

Tiền Quảng nói một hồi, Tiêu Minh vẫn còn chút do dự. Diệp Khai ở phía sau bồi thêm một câu: "Thị trưởng Tiêu, những gì tôi nói vừa nãy không phải cái cớ để lừa ông đâu. Vị thiếu gia Tiền này là bạn tôi, những gì hai người vừa bàn tuy tôi không hiểu lắm, nhưng tôi thấy thị trưởng Tiêu ông cũng thấy khả thi. Hay là bây giờ tôi giúp ông chữa lành cho phu nhân, rồi ông gật đầu đồng ý nhé?"

"Thực sự chữa được sao?"

"Lừa ông thì ông cứ lấy thiếu gia Tiền ra làm bóng mà đá."

Tiền Quảng trừng mắt: "Tại sao lại là tôi?"

Diệp Khai nói: "Không đá cậu thì chẳng lẽ đá tôi à? Yên tâm đi, tôi nói chữa được là chữa được, lừa ông làm gì!"

Do dự một chút, Tiêu Minh gật đầu đồng ý.

"Được, bây giờ tôi đi chuẩn bị nước thuốc."

Diệp Khai nói xong liền quay người đi vào nhà vệ sinh bên trong phòng bệnh cao cấp. Sau khi đóng cửa lại, cậu nhìn quanh, phát hiện chẳng có vật chứa nào cả, cuối cùng chỉ tìm thấy một cái cốc đựng nước tiểu dùng một lần.

"Đồ dùng một lần chưa qua sử dụng, chắc là sạch sẽ thôi nhỉ, nhiều nhất là rửa hai lần là được!"

"Dù sao cũng đâu phải để uống."

Diệp Khai xuất thân nghèo khó, đối với mấy chi tiết này cũng không câu nệ. Cậu rửa dưới vòi nước, hứng một cốc nước, sau đó thi triển hai đạo Thanh Mộc Chú vào trong. Dưới sự quan sát của Bất Tử Phượng Nhãn, trong nước máy này đã có một chút linh lực dao động, hơn nữa màu sắc cũng hơi ngả sang xanh vàng.

Sau khi chuẩn bị xong nước thuốc, cậu chợt thấy hơi buồn tiểu, thế là giải quyết luôn trong nhà vệ sinh, rồi cầm cốc nước tiểu bước ra ngoài.

"Đến đây đến đây, đây chính là nước thuốc!"

Vì linh lực trong nước máy sẽ dần biến mất theo thời gian, để không bị lãng phí, Diệp Khai bưng cốc nước tiểu bước đến bên giường, nhắm thẳng vào mặt Dương Phương mà đổ đều lên.

Động tác của cậu quá nhanh, mấy người kia còn chưa kịp phản ứng. Ban đầu họ chỉ thấy cậu cầm một cái cốc nước tiểu bước ra nên hơi ngơ ngác, nào ngờ cậu đổ ập lên mặt phu nhân thị trưởng ngay lập tức.

"Á—"

Dương Phương thất thanh kêu lên.

Mà Tiền Quảng thì chỉ vào cái cốc trong tay Diệp Khai với vẻ không thể tin nổi, thốt lên: "Huynh đệ Diệp, cái này, cái này không phải là nước tiểu của cậu đấy chứ?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:148
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.