Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 1408 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 200
Người gỗ

❊ ❊ ❊

“Coi như tôi chưa nói gì cả!” Diệp Khai buông lại câu này rồi chạy thẳng về phòng mình, hắn sợ nếu cứ tiếp tục nói chuyện với Hàn Uyển Nhi, mình sẽ bị nội thương mất.

Vừa vào trong, thấy cái giường nát lộn xộn, hắn lập tức vỗ trán, mẹ kiếp, chiều nay cứ lo tán gẫu nhảm nhí với Đạo gia, quên mất chưa mua giường. Cuối cùng đành phải đi vào căn phòng vốn thuộc về Tống Sơ Hàm. Hắn khịt khịt mũi, bên trong dường như vẫn còn thoang thoảng một mùi hương nữ tính đặc trưng. Khóe miệng hắn nhếch lên cười, cởi sạch quần áo rồi bước vào phòng vệ sinh.

Dưới lầu.

Tử Huân có chút khó xử lên tiếng: “Uyển Nhi, cậu và anh ấy không thể hòa thuận được sao? Hai người thế này làm mình khó xử lắm, giúp ai cũng không được.”

Hàn Uyển Nhi rất tức giận: “Huân Huân, cậu cũng thấy rồi đấy, mình đã xin lỗi anh ta rồi, nhưng anh ta làm như không nghe thấy, còn mắng mình là Hàn mông to, khó nghe chết đi được!”

Tử Huân khúc khích cười: “Đây chẳng phải là khen cậu sao, sao lại thành mắng cậu rồi? Phụ nữ mông to dễ sinh nở, mình muốn còn chẳng được đây này, hì hì hì!”

“Cậu... mình thấy cậu với Hàm Hàm đều bị anh ta mê hoặc đến hồ đồ rồi. Mình đang nghi ngờ nghiêm trọng là thằng cha này biết tà thuật gì đó, nếu không thì một đại mỹ nữ có tiêu chuẩn cao như Hàm Hàm, sao lại để mắt đến loại lưu manh như anh ta chứ?” Hàn Uyển Nhi bất bình nói.

“Đó là do cậu chưa hiểu anh ấy thôi. Anh ấy... không giống chúng ta, có lẽ sau này cậu sẽ hiểu.”

“Hừ, chẳng phải chỉ biết chút võ công thôi sao, có gì ghê gớm đâu, mình cũng tập yoga mà!”

Hai cô gái đang thì thầm to nhỏ, còn Diệp Khai ở trên lầu lại nhìn thấy một bộ đồ lót nhỏ của Tống Sơ Hàm treo trong phòng tắm. Hổ Nữu nhỏ dường như có thói quen để đồ lót thay ra trong phòng vệ sinh. Bộ này kín đáo hơn bộ lần trước hắn nhìn thấy một chút, nhưng cũng chẳng hơn bao nhiêu. Chất liệu ren đen nhìn rất kích thích ham muốn muốn chạm vào. May mà hắn cố gắng kiềm chế, chỉ là lúc dùng bông tắm kỳ lưng thì phát hiện trên đó có một sợi lông. Hắn lập tức thấy lạ, chỗ đó của Hổ Nữu nhỏ trơn láng mà, thứ này ở đâu ra nhỉ?

Nhưng hắn chỉ nghi ngờ một chút thôi, vốn cũng chẳng phải chuyện gì to tát, nên cũng bỏ qua.

Khi hắn nằm trên chiếc giường thơm phức của Hổ Nữu, mở WeChat trên điện thoại ra xem, phát hiện có mấy tin nhắn do Thủy Diệp Phiêu Linh gửi tới:

“Heo, cậu có đó không?”

“Đồ đầu heo, ngày mai tôi được nghỉ, cậu có phải định thực hiện lời hứa không đấy?”

“Cậu định mời tôi đi ăn ở đâu nào?”

Con nhóc chết tiệt này hình như gọi heo thành nghiện rồi, câu nào cũng gọi. Diệp Khai vốn không muốn trả lời, nhưng nghĩ mình là đấng nam nhi đại trượng phu, nói lời giữ lấy lời, quỵt người ta một bữa cơm làm gì, hơn nữa bản thân hắn cũng muốn làm cho ra lẽ, con nhóc này rốt cuộc là thần thánh phương nào, thế là hắn nhắn lại một câu: “Cô muốn ăn gì?”

Một lát sau, con nhóc chết tiệt nhắn lại: “Tôi biết một chỗ, đồ ăn ở đó rất ngon, lại có cảm giác rất đẹp, tôi đưa cậu đi nhé, chỉ là đường hơi xa, phải đi xe buýt hơn một tiếng đồng hồ.”

Diệp Khai không ý kiến gì về việc này nên đã đồng ý. Sau đó con nhóc chết tiệt kia lại tán gẫu đủ thứ chuyện kỳ quái với hắn. Diệp Khai thấy với cái đứa ngay cả tên thật cũng không chịu tiết lộ như thế này thì chat chit cái khỉ gì, liền nhắn luôn một câu: “Tôi đi ngủ đây, mai liên lạc.”

“A? Ngủ sớm thế, cậu đúng là heo mà!”

“Cô nghe hiểu được tiếng heo thì cũng là họ hàng với heo thôi.”

Nhắn xong câu này, đối phương gửi lại một màn hình đầy icon đầu heo. Diệp Khai cười cười không thèm để ý. Đúng lúc này, Hàn Uyển Nhi lại đẩy cửa phòng đi vào.

Diệp Khai tưởng cô đến để xin lỗi, không ngờ thấy hắn nằm trên giường, cô sững người lại, hỏi: “Sao anh lại ở đây?”

Diệp Khai đáp: “Giường phòng tôi hỏng rồi, nên tôi qua đây ngủ một đêm thôi, cô có vấn đề gì à? Chẳng lẽ cô cũng muốn ngủ ở đây? Không sao, mông cô to hơn tí, nhưng cái giường này còn to hơn, tôi sẽ không chê chật đâu.”

Hàn Uyển Nhi tức thì vừa giận vừa thẹn vừa bực mình: “Anh còn nói thêm một câu tôi là đồ mông to nữa, tôi không xong với anh đâu.”

Nói xong, bỗng nhiên tim cô đập thịch một cái, dường như nhớ ra chuyện quan trọng gì đó, vội vàng đi vào, tiến thẳng đến phòng vệ sinh trong phòng. Thấy bên trong ướt sũng, gương mặt cô lập tức lạnh băng, lớn tiếng nói: “Anh tắm ở đây à?”

Diệp Khai giật mình: “Tôi nói này, cô có thể đừng có làm quá lên như thế được không? Tôi đâu có điếc, cô cần gì phải lớn tiếng như vậy?”

Hàn Uyển Nhi đã đi vào trong, giận đùng đùng cầm lấy bộ đồ lót đang treo lên, sờ sờ, dường như không thấy có gì bất thường, lúc này mới hơi yên tâm một chút, hừ lạnh một tiếng rồi đi ra ngoài.

“Ờ, cô còn phụ trách giặt đồ lót cho Hổ Nữu à, hay là cô định lấy mặc?” Diệp Khai mắt tinh, nhìn ra ngay thứ cô đang cầm là gì.

“Đây là của tôi, của tôi, của tôi!!” Hàn Uyển Nhi mặt đầy vạch đen, chuyện quan trọng phải nhắc lại ba lần.

“Ồ, sợi lông đó...” Diệp Khai vô thức buột miệng một câu. Sắc mặt Hàn Uyển Nhi lập tức biến thành màu tím tương, vung tay ném phắt bộ đồ lót trong tay về phía đầu hắn: “Tôi giết anh!”

Diệp Khai bỗng cảm thấy Hàn Uyển Nhi lúc này có chút giống Tống Sơ Hàm ngày trước, hay có lẽ hai người làm bạn thân lâu ngày, gần mực thì đen, vậy mà cũng có xu hướng bạo lực, chẳng thèm cởi giày đã nhảy lên giường đòi liều mạng với Diệp Khai.

“Này này này, tôi nói này đồ mông to, cô nhảy lên giường đàn ông như vậy là rất nguy hiểm đấy, đừng nói tôi không nhắc cô nhé, đến lúc đó cái mông không giữ được thì đừng trách tôi!” Chút võ công của Hàn Uyển Nhi, đối với Diệp Khai mà nói quả thực là trò trẻ con, hắn tùy ý gạt hai cái, cô ngay cả ngón tay út của hắn cũng không chạm vào được.

Nhưng Diệp Khai càng nói cô càng tức giận, điên cuồng hét lên: “Anh còn nói, anh còn nói... Tôi giết anh, giết anh...”

Cô tay chân loạn xạ, Diệp Khai phiền muốn chết, cuối cùng tung ra Linh Tê Nhất Chỉ, điểm vào huyệt đạo của cô. Lần này, cô liền đứng im bất động như một cái giá gỗ vậy.

“Ái chà, sao không cử động nữa rồi? Đang diễn trò người gỗ à?” Diệp Khai nhìn cái bộ dạng giương nanh múa vuốt bị khựng lại của cô, suýt nữa thì cười văng cả nước tiểu, đặc biệt là người phụ nữ này còn há hốc mồm ra, bộ dạng như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.

“Ha ha, diễn người gỗ mà cũng không giống, diễn kiểu này xấu quá đi, mồm há to thế này, chẳng lẽ lại muốn dùng miệng giúp tôi?” Diệp Khai cười hi hi đứng dậy khỏi giường, vươn một ngón tay búng búng lên vầng trán trắng như tuyết của cô, lại còn quẹt quẹt cái mũi của cô, cuối cùng thọc ngón tay vào miệng cô, khuấy khuấy hai cái, chạm vào cái lưỡi mềm mại của cô, hắn cười ha hả: “Thú vị quá, tôi phải chụp ảnh cô lại, lát nữa cho đám nhỏ xem mới được!”

Đợi đến khi Diệp Khai thực sự cầm điện thoại lên định chụp ảnh, nhìn kỹ lại mới thấy, người phụ nữ mông to này nước mắt đang chảy ròng ròng!

“Được rồi, được rồi, không muốn lưu niệm thì thôi. Tôi đi ngủ đây, cô cứ ngoan ngoãn đứng gác ở đây đi!”

Tất nhiên chuyện đó là không thể nào, Tử Huân vừa đến đã đưa người đi rồi, chỉ là quên mang theo bộ đồ lót, để lại trên giường.

---❊ ❖ ❊---

Đêm đó không có gì đáng nói. Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, Tử Huân đã chuẩn bị xong bữa sáng chờ hắn ăn. Hàn Uyển Nhi tự nhiên không có sắc mặt tốt, lạnh lùng nói một câu: “Đúng là một ông tướng, cả ngày chẳng làm được cái tích sự gì, còn bắt người khác nấu cơm cho ăn, lại còn phải chờ đợi.”

Diệp Khai đáp: “Cô lại muốn chơi trò người gỗ nữa à?”

Hàn Uyển Nhi nghe thấy vậy thì run người, tối qua làm người gỗ suốt một tiếng đồng hồ, đêm ngủ đau lưng mỏi gối, cơ bắp đau muốn chết, chỉ đành trừng mắt lườm hắn một cái.

Tử Huân khuyên can: “Được rồi, chuyện qua rồi thì thôi, ăn cơm đi, ăn cơm đi.”

Diệp Khai nhìn Hàn Uyển Nhi hai cái, cười cười, cầm đũa lên ăn ngay. Một quả trứng ốp la, một bát cháo thịt nạc cùng bốn cái bánh bao cuộn, vài phút sau đã sạch bách. Xong xuôi, hắn gật đầu tán thưởng Tử Huân: “Muội muội, tay nghề của em ngày càng giỏi rồi!”

Tử Huân cười nói: “Ca ca, những thứ này đều là Uyển Nhi làm đấy. Cô ấy nói tối qua bị chuột rút, là anh đã cứu cô ấy, vẫn muốn cảm ơn anh, chỉ là da mặt cô ấy mỏng, nên ngại mở lời thôi.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:196
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.